Chuyện đã xảy ra như vậy, Du Uyển cũng không dám để cho ba tiểu bánh bao ở bên cạnh mình, ít nhất là mấy ngày tới cần phải tránh đứng ở đầu ngọn sóng, chờ đến lúc Thiên Cơ sát thật sự bị diệt thì lại đón tụi nhỏ đến đây chơi.
Du Uyển thay y phục cho ba tiểu bánh bao xong, ba đứa bé dường như cảm nhận được gì đó mà hơi mơ màng mở mắt ra.
Vừa mở mắt thì thấy Ảnh Thập Tam và Ảnh Lục đang đứng sau lưng Du Uyển.
Ba tiểu bánh bao chân mày nhíu một cái, nhào vào n.g.ự.c Du Uyển, bàn tay ngắn ngắn tròn tròn gắt gao ôm lấy cổ Du Uyển, một bộ ai cũng đừng hòng tách họ ra.
Hai tên hộ vệ hầu hạ tiểu công tử nhiều ngày cũng chưa thấy chúng dính ai như vậy, thầm nghĩ Du cô nương thật là biết dỗ tiểu hài tử, nếu như có thể mời về phủ thì thật là tốt, như vậy họ với Vạn thúc đều không bị ‘tra tấn’ đến c.h.ế.t đi sống lại.
Du Uyển sờ đầu ba đứa nhỏ rồi hảo hảo dỗ dành một phen, nàng cũng đáp ứng lần sau nếu vào kinh thì sẽ đến thăm, thực ra nàng cũng muốn vào kinh để trị chân cho đại bá, nói như vậy cũng không tính là lừa gạt tiểu hài tử đi.
Sau khi Du Uyển đặt ra lời thề son sắt cùng với bảo đảm, ba tiểu gia hỏa mới không làm khó hai hộ vệ mà buông bàn tay nhỏ bé ra.
Chỉ là khuôn mặt ủy khuất kia giống như là bị Du Uyển bỏ rơi đến nơi.
Hai tên hộ vệ không biết đám sát thủ này đến đây là vì Du Uyển, tất nhiên cũng không biết Du Uyển làm vậy là để bảo vệ ba tiểu bánh bao, còn tưởng là Du Uyển sợ bị liên lụy nên khi nhìn thấy Du Uyển nhẫn tâm trả ba đứa nhỏ lại thì trong lòng hai người sinh ra chút oán giận.
Du Uyển nhìn biểu hiện trên mặt của hai người liền biết mình đã bị hiểu lầm.
Nàng nâng trán. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thật là làm gì cũng như con d.a.o hai lưỡi a.
Ảnh Thập Tam với Ảnh Lục mang ba tiểu bánh bao đi.
Không biết có phải là ảo giác của Du Uyển không, mà trước khi bọn họ biến mất nàng thoáng nhìn qua, thấy ba tiểu bánh bao đang len lén bôi gì đó lên hốc mắt.
Tiểu bánh bao rời đi, nhưng Tiểu Tuyết Hồ thì không có, cái đuôi của nó bị thương nhẹ, không phải bị người áo đen đánh mà là do nó vô tình cắn trúng... Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đánh nhau đánh thành dạng này, Du Uyển cũng phục luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển dùng băng gạc sạch sẽ băng bó cho nó một chút. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ấy, có phải ngươi là con hồ lần trước tự mình chui vào lồng bắt thú, tiểu...” Du Uyển muốn nói con tiểu hồ ngốc, thì thấy khuôn mặt nó tràn đầy ủy khuất, vội vàng đổi lời, “Tiểu Tuyết Hồ?”
Tiểu Tuyết Hồ hai mắt lóe sáng, gật đầu lia lịa!
“Thật đúng là ngươi a.” Khó trách lại tự cắn mình bị thương thành như vậy, trên đời này sợ rằng không có con hồ ly thứ hai nào ngu xuẩn như vậy.
“Ngươi ở cùng một chỗ với mấy hài tử?” Du Uyển cột chắc băng gạc hỏi.
Tiểu Tuyết Hồ quay mặt đi!
Hừ!
Bảo bảo mới không thèm ở cùng một chỗ với mấy đứa đó!
Du Uyển bị bộ dạng ngạo kiều lại ngốc ngốc manh manh chọc cười, băng bó vết thương cho nó xong lại vào phòng bếp lấy ra cái bánh bao lớn.
Tiểu Tuyết Hồ nhận lấy cái bánh bao còn lớn hơn cái mặt nó, hài lòng rời đi.
...
Hôm sau Tiểu Thiết Đản vốn hay ngủ nướng lại dậy thật sớm, ôm đồ ăn mà mình không nỡ ăn chạy qua phòng Du Uyển, vốn định chia sẻ với mấy tiểu tử kia thì lại phát hiện nhà không phòng trống.
Bên kia lão trạch, đại bá cũng dậy thật sớm, làm bánh ngọt còi sò điệp mà mấy đứa nhỏ thích ăn nhất.
“Đón đi rồi a...” Đại bá mất mác nói.
Du Uyển không nhắc đến việc nửa đêm có sát thủ vào nhà, chỉ nói là trời vừa sáng thì đã được đón đi, đại bá cũng không hoài nghi gì, chỉ là rất nhớ mấy đứa nhỏ.
Ăn xong điểm tâm, cả nhà cùng lên núi thăm mộ tổ phụ, tổ mẫu cùng với mộ phần của những vị có bối phận cao hơn, đốt tiền giấy, cúi lạy, lúc hồi thôn cũng đụng phải Triệu Bảo Muội đang đi viếng mộ.
Cha của Triệu Hằng và Triệu Bảo Muội mất mạng trong lúc đang trốn chạy, cô nhi quả mẫu không có cách nào thu xác của ông về, sau khi ở lại thôn Liên Hoa, dưới sự trợ giúp của thôn dân, giúp họ làm một mộ phần chôn quần áo và di vật của Triệu cha, những năm qua đều là Triệu thị với đôi nhi nữ đến cúng bái.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.