“Đại ca, chúng ta lên trấn thôi.” Du Uyển mặt mày cong cong nói.
“Ân.” Du Phong gật đầu.
Hai huynh muội nói với đại bá, đại bá mẫu vài câu rồi đi thẳng ra cửa thôn.
Lúc đi ngang qua giếng cổ thì gặp Lý Chính quay về từ huyện nha.
Chỉ mới một đêm mà Lý Chính như già đi mười tuổi, cả người đều chật vật không tưởng tượng nổi.
Hai huynh muội tiến lên chào hỏi.
“Không phải là ngài ở trên huyện nha đợi một đêm đấy chứ, hiện tại mới trở về?” Du Phong thấy trong mắt ông toàn là tơ máu, liền hỏi thăm.
Lý Chính chán nản gật đầu.
“Thế nào? Sự tình trong thôn chúng ta... không có biện pháp sao? Huyện nha cũng mặc kệ chúng ta?” Du Phong hỏi.
Lý Chính lắc đầu: “Không phải mặc kệ, mà là không quản được.”
Lý Chính lúc đến huyện nha cũng mới biết, động đất lần này ảnh hưởng tới rất nhiều thôn xóm, thôn Liên Hoa chỉ bị ảnh hưởng nhỏ, còn các thôn khác, phòng ốc ruộng đất bị hủy không nói, còn xuất hiện không ít thương vong.
Biên quan đánh thắng trận, quốc khố cũng cạn kiệt, không thể chỉ trong chốc lát là có thể phát ngân lượng ra cứu trợ thiên tai.
Đây cũng là lý do ban đầu của Huyện thái gia, nhưng từ lúc biết được Yến thiếu chủ vào ở thôn Liên Hoa, Huyện thái gia cũng không dám nửa phần bác bỏ trách nhiệm, thậm chí vì trấn an nạn dân mà hắn còn móc hết hầu bao của mình ra, nhưng nạn dân chỉ có thể dùng con số hàng vạn mà tính, lấy món lợi nhỏ hằng ngày mà hắn ăn hối lộ, căn bản không thể lấp đầy.
“Triều đình bên kia cũng mặc kệ?” Du Phong lòng đầy căm phẫn nói.
Lý Chính thở dài: “Huyện thái gia nói, triều đình sẽ quản, nhưng có quản được đến thôn chúng ta hay không lại là chuyện khác!”
TruyenLau.com
Đây là lời nói thật, có rất nhiều khu vực bị ảnh hưởng nặng nề hơn cần phải cứu gấp, thôn Liên Hoa sợ rằng không được quan tâm tới.
“Vậy phải làm sao bây giờ a?” Du Phong lo âu hỏi.
Du Uyển bỗng nhiên nói: “Đại ca, Lý Chính, muội có chủ ý này.”
“Chủ ý gì?” Hai người đồng loạt lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Uyển cười cười nói ra: “Hiện tại đơn hàng trong tay chúng ta quá nhiều, không làm nổi, chi bằng mời mọi người trong thôn tới làm giúp, làm xong chúng ta sẽ kết toán tiền công cho mọi người.”
Lý Chính nghe xong liền thấy đây là ý kiến hay, hiện mọi người trong thôn đang lo không biết thời gian sắp tới làm sao để sống qua ngày, nếu như có việc làm rồi có tiền công, thì không thể tốt hơn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A Uyển con chờ ta, ta qua nói chuyện với mọi người một chút!”
Ông nói xong câu này liền đi gọi mọi người lại đây.
Do quá kích động nên ông cũng quên mất việc có thể kéo chuông thông báo ngay giếng cổ, Lý Chính đi từng nhà gọi mọi người ra.
Du Uyển thấy Du Phong nhăn mày, nhẹ giọng nói: “Đại ca đang nghĩ gì vậy?”
Du Phong cũng không ậm ờ mà nói ra: “Huynh đang nghĩ, sau động đất không biết việc làm ăn của chúng ta có bị ảnh hưởng hay không?”
Kiếm chút ít tiền thì không có việc gì, nếu như hứa hẹn với mọi người nhưng cuối cùng lại không có nhiều việc để họ làm thì...
Điểm ấy Du Uyển cũng đã đoán trước được, nàng cong khóe môi nói: “Đại ca yên tâm đi, chúng ta làm cho các phú hộ ở Kinh Thành, tình hình tai nạn sau động đất cũng không có ảnh hưởng tới họ.”
Lời này nói ra có vẻ tàn nhẫn, nhưng từng chữ đều không thể phản bác.
Đúng vậy, từ trước tới nay cho dù có xảy ra thiên tai hay nguy hiểm gì, thì người xúi quẩy cũng là dân chúng, nếu như không phải như vậy thì tam thúc cũng không bị chụp đi xung quân.
Du Phong không biết nên bi thương cho tình cảnh chung của dân chúng hay nên cảm thấy may mắn vì sự tàn nhẫn này lại có thể bảo vệ sinh ý của bọn họ.
Động tác của Lý Chính rất nhanh, chỉ trong chốc lát là đã gọi mọi người tới.
Người trong thôn nghe có việc làm thì chạy tới còn nhanh hơn so với động đất.
Bạch đại thẩm là người đầu tiên đi tới, bà lớn giọng nói: “Tiểu Phong, A Uyển a! Có thật là nhà hai đứa có việc cho mọi người làm không?”
“Có, Bạch thẩm.” Du Phong khách khí nói.
“Việc gì a?” Bạch đại thẩm lại hỏi.
Mọi người nhao nhao nhìn về phía hai huynh muội bọn họ, trong mắt đều là chờ mong cùng với thần sắc bất định, chờ mong là do thông báo của Lý Chính, còn thần sắc bất định là không biết công việc trong tay nhà Du gia bọn họ có thể làm không.
Tráng đinh trong thôn bị bắt đi xung quân không ít, bây giờ chỉ còn người già yếu hoặc tàn tật, nếu để bọn họ trồng trọt thì còn làm được, chứ nếu làm công việc phức tạp gì thì coi như thúc thủ vô sách.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.