Du Tùng nhớ tới đêm hắn trở về từ thôn Diêu Thủy, bận rộn tới nửa đêm thì tuyết rơi.
Du Uyển không đợi Du Phong ra tiễn mà tự một mình quay về nhà.
Du Tùng cầm áo bông đuổi theo, kết quả thấy Du Uyển tay trong tay với một nam nhân khác.
Chuyện này đừng nói Du Uyển không biết, ngay cả Du Phong thân là ca ca cũng không hề phát giác ra, hắn với cha nương cùng một dạng, đều cho rằng Du Tùng cứ buồn bực trốn trong phòng là vì ghét bỏ người Quách gia.
...
Chuyện Vạn công tử cứu Du Uyển rồi cùng ở trong động cả đêm, toàn thôn vốn chỉ có mỗi Lý Chính biết rõ, nhưng lần này nhờ có Bạch đại thẩm mà cả thôn đều biết Vạn công tử là ân nhân cứu mạng của Du Uyển, đại bá cũng không ngoại lệ.
Đại bá nghe nói Vạn công tử là người đọc sách, từ trong thành dọn đến thôn bọn họ để tìm kiếm sự yên tĩnh, ông suy đoán đối phương là người sống thanh đạm, bánh bao thịt, thịt viên, bánh nướng chắc chắn sẽ không lọt vào mắt đối phương, thế là xuất ra một thân bản lĩnh, làm một bàn lớn điểm tâm không thua gì ngự thiện, vì biểu đạt thành ý của bản thân, ông muốn tự mình đưa cho Vạn công tử.
Du Phong cũng không ngăn cản, dù sao cha hắn cũng không biết mặt Yến Cửu Triêu, có gặp cũng không sao.
Nhưng hắn lo lắng cha mình đi được nửa đường chân sẽ không chịu nổi, vẫn là bồi cha mình một đường đến cửa Vạn gia.
Tiểu Trăn Trăn cũng đi theo, cô bé đặc biệt hiểu ý cầm giúp cha một cái bánh đậu nành, hiểu ý được nửa đường thì cái bánh liền rơi vào bụng...
TruyenLau.com
Du Phong cảm thấy lần tạ lễ này sẽ vô cùng thuận lợi, nào biết vừa đến trước cửa Vạn gia, thì thấy ba tiểu bánh bao đang bò qua ngưỡng cửa.
Trái tim nhỏ bé của Du Phong lập tức run rẩy!
Mấy tiểu tử này cũng tới?
Cha hắn thế nhưng biết mặt chúng a!
“Cha!” Du Phong đi lên trước mấy bước, xoay người lại, ngăn ánh mắt của cha mình lại, “Có phải lễ của chúng ta quá ít không?” TruyenLau.com
“Ít sao?” đại bá nhìn mấy hộp điểm tâm trong tay.
Du Phong nghiêm trang hỏi: “Cha làm mấy loại điểm tâm ạ?”
“Ta làm...” Đại bá bắt đầu đếm.
Trăn Trăn đứng sau lưng nhô cái đầu nhỏ ra, liền thấy ba tiểu bánh bao dễ thương, Trăn Trăn có biết mấy tiểu đệ đệ này nha, mở to mắt đi tới, cùng ba người một đường tiến vào phòng Du Uyển.
Du Phong đổ mồ hôi lạnh. Website TruyenLau.com
“...Nhiêu đây sẽ thiếu sao?” Đại bá đếm xong, “Ấy? Trăn Trăn đâu?”
Du Phong nghiêm túc nói: “Con bé vào nhà tam thẩm rồi! Đúng là không ít điểm tâm, chúng ta đi thôi!”
Hai cha con đi tới cửa bái phỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tiểu bánh bao sợ hãi cả đêm, chờ đến hừng đông mới bị Vạn thúc dỗ ngủ, tỉnh lại chuyện đầu tiên muốn làm là đi tìm Du Uyển.
Du Uyển vừa mới ngủ bù được một chút, nằm trên giường liền bị ba tiểu bánh bao nhào vào lòng.
Ba người ủy khuất nhìn nàng, phảng phất như muốn nói có phải nàng không cần chúng nữa không?
Du Uyển tâm như muốn tan nát, giơ tay lên sờ ba cái đầu nhỏ: “Ta đi lên núi hái trái cây, không phải cố ý không quay lại.”
Ba người làm vẻ mặt không tin.
Du Uyển mở bọc đồ may mắn không bị thất lạc lúc rơi xuống vách núi, chỉ chỉ bảy tám trái phúc bồn tử nửa đỏ nửa vàng trong bọc nói: “Các con nhìn, cái này gọi là phúc bồn tử.”
Ba người mở to mắt, một mặt kinh ngạc nhìn mấy trái vàng vàng đỏ đỏ trong túi.
Du Uyển cảm thấy thật may mắn, không biết nghĩ sao lại hái mấy trái bỏ vào túi, nếu không nhờ vậy thì không biết làm sao đánh lạc hướng mấy đứa nhỏ nữa.
Du Uyển chọn bốn trái chín nhất, cho tiểu bánh bao cùng với Trăn Trăn mỗi người một trái.
Trăn Trăn không thích ăn trái cây nên không cầm.
Ba tiểu bánh bao ăn thử, rốt cuộc bị chua đến le lưỡi!
Du Uyển cười ngã cười nghiêng.
Nàng cảm thấy mình như một vị phụ huynh xấu bụng, cố ý lấy hài tử ra làm trò cười cho bản thân.
Ba tiểu bánh bao bị chua đến đau răng, ủy khuất chui vào lòng Du Uyển, vì muốn thân thiết mà tâm cơ mười phần.
Trăn Trăn thấy tỷ tỷ hôn ba người, bé cũng muốn hôn một chút.
Ba, ba, ba!
Ba tiểu bánh bao bị nữ nhân khác hôn: “...”
Cảm giác mình không còn là bánh bao trong trắng thuần khiết: “?!”
Nha nha nha!
Tâm trí hỗn loạn chạy hết!
...
Chuyện Du Uyển có thể tạm nói là đã kết thúc, còn chuyện Quách gia thì chỉ mới bắt đầu, từ xưa chuyện anh hùng cứu mỹ nhân đều không có kết cục giống nhau, nếu như người cứu Quách Tiện Nguyệt là Yến Cửu Triêu, tám phần sẽ là ‘Tiểu nữ không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp’, nhưng hiện thực người cứu lại là Vương mặt rỗ, làm sao Quách gia có thể gả nữ nhi như hoa như ngọc của mình cho hắn?
Nhưng không có biện pháp, người cả thôn đều thấy, người nông thôn nhiều chuyện, không bao lâu nữa mười dặm tám thôn đều sẽ biết, đến lúc đó ai mà dám cưới nàng?
“La gia không thể trông cậy...” Đỗ Kim Hoa che cái mặt bị Quách Đại Hữu đánh cho sưng vù lên.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.