Đầu óc Du Uyển hỗn loạn, trong phút chốc lại nghe thấy nam nhân này cười trầm thấp.
Cười?
Cười cái gì?
Du Uyển muốn trừng hắn, lại phát hiện cơ thể mình không có một chút sức lực, Du Uyển bị chọc tức, muốn dứt khoát lấy tay đẩy hắn ra, chợt đông một tiếng, người từ trên giường lăn xuống đất, nặng nề mà nằm dài dưới đất.
Du Uyển bị ngã tỉnh!
Nàng kịch liệt mở mắt ra, tim đập thật nhanh, huyết khí xông lên khiến khuôn mặt đều đỏ ửng.
Lúc này ở chân trời đã lấp ló chút ánh sáng mờ mờ.
Ý thức được vừa rồi bản thân vậy mà lại nằm mộng, một giấc mơ khiến người khác phải đỏ mặt, Du Uyển thở dài một hơi.
Cảm giác kia thật sự quá chân thực, chân thực đến nỗi lúc này chóp mũi vẫn còn cảm nhận được khí tức của nam nhân, ngay cả đầu ngón tay cũng...
Du Uyển nhìn tay mình một chút, cảm xúc bên trong giấc mơ rất chân thực a...
Nằm mơ như vậy cảm giác giống như mình đã từng trải qua. TruyenLau
Nhất định là do tối hôm qua gây họa.
Hai đời đều là cẩu độc thân, lần đầu tiên dắt tay một nam nhân, vậy mà ban đêm lại nằm mộng xuân, thật sự là quá xấu hổ!
Nàng không nên dắt tay tên gia hỏa kia!
Nhất định là do ở nhà đại bá ăn thức ăn cho chó nhiều quá, làm hại nàng cũng muốn nói chuyện yêu đương.
TruyenLau.com
Nhưng đối tượng kia, sao lại có thể giống Yến Cửu Triêu đến vậy a?
Du Uyển vỗ đầu mình một cái: “Ta thực sự bị làm cho lú lẫn a...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Website TruyenLau.com
Két.
Đang suy nghĩ thì ngoài cửa truyền đến tiếng động nhỏ, Du Uyển chợt nhớ hôm làm thọ yến cho Ngụy lão phu nhân có nhận được một đơn đặt hàng, ít ngày nữa là sẽ đến ngày trả hàng, tám phần là Du Phong đến tìm nàng làm đơn, có lẽ Du Phong sợ đánh thức Khương thị với Tiểu Thiết Đản nên mới đi cửa sau?
Du Uyển không rõ lắm đi mở cửa, kết quả phát hiện nào phải Du Phong, rõ ràng là Triệu Hằng đã nhiều ngày không gặp.
Nửa đêm tuyết có rơi, nhưng chỉ rơi một chút liền ngừng, cho nên khí hậu hôm nay cũng bị ảnh hưởng, trời âm u, gió thổi lạnh đến thấu xương.
Triệu Hằng mặc một cái áo choàng thật dày, sắc mặt lạnh như băng đứng ở cửa.
Du Uyển nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Sáng sớm có chuyện gì sao?”
Triệu Hằng bây giờ đã tiếp nhận được chuyện Du Uyển lãnh đạm với hắn, nhưng tổng vẫn không quen lắm, hắn nhíu mày nghiêm mặt nói: “Ta có vài lời muốn nói với ngươi.”
Du Uyển lời ít mà ý nhiều: “Nếu như ngươi đến trả nợ thì lưu lại bạc, còn nếu như ngươi đến cò kè mặc cả thì xéo đi.”
Mặc dù đã biết rõ rằng nàng không còn chút tình cảm nào với mình, nhưng không ngờ nàng ấy lại nói chuyện khó nghe như vậy, mặt Triệu Hằng đỏ lên: “Ngươi...ngươi...”
Du Uyển cắt ngang lời hắn: “Ta cái gì mà ta? Triệu đại tú tài nghe không hiểu tiếng người sao? Không phải đến để trả nợ thì lăn.”
Triệu Hằng siết chặt nắm đấm, ép buộc bản thân phải nhịn xuống khuất nhục cùng lửa giận trong lòng, “Ta tới đây không phải để cãi lộn với ngươi, ta tới là để khuyên bảo ngươi, cô nương gia nên biết tự trọng, đừng đem những tật xấu ngươi học được trong kỹ viện... mang vào thôn!”
Du Uyển nhìn hắn giống như nhìn đồ đần.
Bất luận trên người Du Uyển xuất hiện bao nhiêu hiện tượng khó giải thích, Triệu Hằng đều thủy chung không tin tưởng rằng nàng chưa từng vào kỹ viện, chỉ vì người khắp thiên hạ đều có thể gạt mình, nhưng người kia sẽ không bao giờ.
Đương nhiên Triệu Hằng cũng sẽ không đ.â.m thủng chuyện này, mặc dù hắn nghĩ muốn bỏ Du Uyển, nhưng cũng không tính hủy hoại nàng ấy, hắn là quân tử, quân tử sẽ không bao giờ làm chuyện ác nhân.
Triệu Hằng cảm thấy mình vô cùng quân tử, vô cùng vĩ đại, hắn đứng nghiêm nói: “Ngươi làm gì thì tự trong lòng ngươi minh bạch, ta khuyên ngươi nên biết thu liễm một chút, đừng có câu tam đáp tứ với nam nhân trong thôn, tối hôm qua ta đã thấy ngươi cùng với vị Vạn công tử kia không rõ ràng, thật không ra thể thống gì!”
Du Uyển bỗng nhiên bật cười: “Ta không ra thể thống gì thì liên quan gì tới ngươi? Ngươi cũng đừng quên Lý Chính đã đứng ra giải trừ hôn ước của chúng ta, ngươi bây giờ lấy thân phận gì mà đến chất vấn ta? Vị hôn phu cũ? Hay là hàng xóm láng giềng? Hay là vị tú tài duy nhất trong thôn?”
Lời này quả thực đ.â.m trúng chỗ đau của Triệu Hằng, khiến hắn đỏ mắt nói: “Ngươi...ngươi thật không biết liêm sỉ! Nếu vị công tử kia biết ngươi không còn hoàn bích, hắn sẽ còn muốn ngươi sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.