Du Uyển làm đồ ăn cho cha như thế này: Bánh nướng công hiệu chủ yếu là đỡ đói, trừ cái đó ra, còn muốn thật no bụng, nàng ép bánh một tầng lại thêm một tầng, sau đó do không biết bột lên men hay chưa làm thành bánh nướng.
Thịt viên thì dùng để bổ sung thể lực, nàng thả muối tinh luyện với đường, không cẩn thận lại thả muối quá nhiều, vì cân bằng vị đạo, không thể không cho thêm một muôi đường, nhưng có lẽ đường lại thả quá nhiều, đành phải bổ sung thêm một muôi muối, cứ lặp đi lặp lại như vậy, mùi vị một lời khó nói hết.
Về phần rau ngâm, nàng nghiêm ngặt làm theo phương pháp của đại bá, chính là bỏ một bao ớt trái cùng với một bao muối ăn ở dưới đáy bình, khi rau ngâm vừa tới biên quan thì muối cũng tan ra...
Giao thừa ngày hôm đó, Hoàng cung mở yến tiệc, các vị Thân vương và Quận vương được mời đang chờ nhập cung để dự tiệc, Yến Cửu Triêu tất nhiên cũng ở trong hàng ngũ được mời.
“Uông công công vừa mới truyền lời, bệ hạ vô cùng nhớ mong thiếu chủ, thiếu chủ cũng đừng lấy lý do thân thể khó chịu mà từ chối không đi dự tiệc, còn có ba vị tiểu công tử, cũng nên đi cùng để thêm náo nhiệt, trong cung đã lâu lắm rồi không có tiếng nói của hài tử.” Vạn thúc dâng lên một bộ y phục được may riêng cho Thân vương, muốn thay đồ giúp Yến Cửu Triêu.
Bộ y phục này do hoàng đế kêu Uông công công đem tới, ý tứ rất rõ ràng, vị trí Yến vương không nên để quá lâu, đây là thời điểm lập Yến Cửu Triêu làm Yến vương.
Yến Cửu Triêu nhàn nhạt nhìn bộ y phục được thêu bốn con cự long đang giương nanh múa vuốt bằng chỉ vàng, thân phục thì màu tím, ghét bỏ nói: “Thật là xấu!”
Vạn thúc bất đắc dĩ nói: “Xấu cũng phải thay, đây là bệ hạ ban cho thiếu chủ.”
Yến Cửu Triêu không đổi.
Cái tính tình bắt bẻ này, thực không khác vương phi tí nào, lúc vương gia còn sống rất dễ phục vụ, chưa bao giờ chọn ba lấy bốn.
TruyenLau.com
Cũng may Vạn thúc đã quen, không mặc thì không mặc, bệ hạ sủng ái thiếu chủ, cũng sẽ không vì một bộ y phục mà đen mặt a, còn có ba tiểu công tử, nếu bệ hạ gặp tiểu công tử... Đó mới là lúc để đen mặt!
Bị ba tiểu gia hỏa giày vò đến nỗi nhìn ông như già hơn mấy chục tuổi, Vạn thúc không thể tự huyễn hoặc mình nữa!
Nhìn thoáng qua ba tiểu bánh bao nháo nguyên một đêm, vừa leo lên giường Yến Cửu Triêu liền ngủ, Vạn thúc nghĩ tới chỗ vải khiến ba bánh bao phải vào đại lao, ông hỏi Yến Cửu Triêu: “Thiếu chủ, chỗ vải kia nên xử lý như thế nào?”
Website TruyenLau.com
“Vải gì?” Yến Cửu Triêu kéo dài âm điệu nói.
“Vải của Du cô nương.” Vạn thúc trả lời, nếu như đã tặng đi rồi thì cũng là của người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Ngươi còn chưa xử lý sao?”
Vạn thúc: “...”
Không phải tôi đang đợi chỉ thị của ngài đây sao?
Yến Cửu Triêu khẽ nói: “Trả lại cho nàng! Bản thiếu chủ sẽ không cho phép bất kỳ nữ nhân nào đùa bỡn tâm cơ dưới mắt bản thiếu chủ, nàng ta muốn mượn cơ hội quấn lấy bản thiếu chủ, cửa nhỏ cũng không có đâu!”
Vạn thúc: “...”
Vạn thúc gọi người tới khuân đồ, tuy là trả lại nhưng cũng đã cuối năm, làm sao cũng nên hợp lễ một chút, không cần quá phong phú nhưng cũng không được quá khó coi.
Vạn thúc chân trước vừa đi, chân sau Yến Cửu Triêu lại đ.â.m tỉnh ba cái tiểu bánh bao.
Ba bánh bao mới ngủ lại bị cha mình đ.â.m tỉnh, lúc rời giường tính tình cũng không quá lớn, ba người nắm chặt nắm tay nhỏ, bắt đầu muốn lật ngói, lại đột nhiên thấy cái rương lớn đặt trước cửa ra vào.
Vạn thúc gọi người: “Các ngươi đừng làm mạnh quá sẽ bị hỏng đồ bên trong, những vật này đều đem qua cho Du cô nương.”
Ba tiểu bánh bao mở to mắt, nhanh như chớp mà bò xuống giường.
Lão tam xách Tiểu Tuyết Hồ bị ép bẹp dí trong góc tường xuống.
Đáng thương cho Tiểu Tuyết Hồ, cái lông đuôi đều bị ba tiểu gia hỏa này xách tới xách lui rụng không còn cọng nào, cái m.ô.n.g cũng bị trụi hết một miếng, còn có cái răng sữa, lúc bị lão tam xách qua ngưỡng cửa, xoạch một cái rụng luôn...
Ba tiểu bánh bao mở rương ra, cái chân ngắn nhón lên, nửa ngày cũng không với tới, thế là chuyển thêm một cái ghế tới, giẫm lên băng ghế, bắt đầu lần lượt chui vào.
...
Hôm nay là giao thừa, nhà nào cũng bận rộn, Du gia cũng không ngoại lệ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.