Du Phong đi theo Vương dịch sứ làm xong thủ tục, liền thuê một chiếc xe ngựa đi qua đại viện, lại không thấy Du Uyển đâu, hắn tìm trong tìm ngoài, cơ hồ muốn lật cả ngói nhà dịch trạm để tìm, nhưng cũng không thấy bóng dáng muội ấy đâu.
“Có khi nào bị người ta lừa bắt đi rồi không?”
Dịch tốt nói một câu, Du Phong bị dọa cho mặt mũi trắng bệch.
Dịch trạm người đến người đi, vàng thau lẫn lộn, mong là muội muội không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngay lúc hắn đang định báo quan thì có một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi đi tới, hỏi có phải hắn đang tìm người? Một tiểu thôn cô mười sáu mười bảy tuổi?
Đến lúc đó hắn mới biết muội muội mình chạy lên xe ngựa của người ta mà ngủ.
“Huynh đứng bên ngoài gọi, nhưng gọi thế nào muội cũng không tỉnh.”
Vậy nên người đàn ông trung niên kêu Vương dịch sứ thuê hai bà v.ú già, nhấc Du Uyển qua xe ngựa mà hắn thuê.
Du Phong mặc dù chưa thấy qua việc đời, nhưng có thể thấy Vương dịch sứ cung kính với chủ nhân của chiếc xe ngựa này còn hơn cả phủ Trấn Bắc tướng quân, cũng không khó để nhìn ra địa vị của họ còn cao hơn phủ tướng quân.
“Cũng may người ta không so đo.” Du Phong vừa nói vừa nhìn Du Uyển, “Đã vậy muội còn ôm cả chăn mền của người ta xuống!”
“Hả?” Du Uyển đầu tiên là sững sờ, sau đó phát hiện trên người mình quả thật đang được bọc trong một cái mền vừa mỏng vừa nhẹ.
Lúc đó Du Phong cảm thấy mình không còn chút mặt mũi nào, hai vị v.ú già kéo đến đầu chảy cả mồ hôi, vậy mà không kéo ra nổi, người đàn ông trung niên cũng phải nén cười.
Cuối cùng, họ đành phải đưa luôn cái mền này cho Du Uyển.
Muội muội liền đem cái mền này cuốn quanh người...
Nói thử xem, một người ngủ say như c.h.ế.t còn biết cuốn mền của người ta.
Du Phong thực sự: “...”
“Đại ca, cái bình đâu?” Du Uyển tìm không thấy cái binh của mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Phong suy nghĩ một chút nói: “Có lẽ rơi ở trên xe của người ta, lúc ấy huynh lại không để ý.”
Du Uyển bóp cổ tay: “Trong bình còn hơn phân nửa thịt viên, vốn định đêm nay ăn chung với mọi người... Giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị mất.”
Du Phong che ngực, cảm thấy thật may mắn khi sống sót sau tai nạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});....
Lão Du! Nhi nữ của ngươi đưa thịt viên đến cho ngươi đây!
Du cha: Nữ nhi làm đồ ăn, khóc cũng phải ăn! T_T
Xe ngựa nhanh hơn xe bò, trời vừa tối thì xe ngựa đã chạy đến cửa thôn. TruyenLau.com
Đừng nói là một cái thôn nghèo, mà có ở trên trấn thì xe ngựa cũng được xem là quý hiếm, cho dù đây là một cỗ xe ngựa đơn sơ khó mà hình dung được, cũng khiến thôn dân ở đây hâm mộ.
“Ai nha, đó là tiểu Phong với A Uyển mà, hai người họ sao lại được ngồi xe ngựa?” Người được gọi là Hà thẩm nghe được tiếng bánh xe, bưng bát cơm đã ăn được phân nửa đi ra xem náo nhiệt.
Hứa đại nương ở sát vách cũng tò mò đi ra, một tay ôm tiểu tôn tử hai tuổi, một tay cầm khoai lang nóng hổi vừa gặm vừa nói: “Nhà lão Du thật có tiền đồ nha, ngay cả xe ngựa cũng được ngồi.”
Hà thẩm và cơm: “Nhà lão Du có phải lại làm đồ ăn không? Thơm c.h.ế.t người.”
Gần đây nhà lão Du liên tục bay ra mùi thịt, bọn họ ở cách nửa cái thôn cũng nghe được.
Từ lúc Du lão tam bị bắt đi tòng quân, Du lão đại lại bị té gãy chân, thời gian sau đó cuộc sống của Du gia liền rớt xuống ngàn trượng, ai cũng không ngờ bọn họ bị như vậy còn có thể xoay người.
Đương nhiên bây giờ nói xoay người là còn hơi sớm, số tiền để trị chân cho Du lão đại vẫn chưa đủ, nhưng trong mắt người khác, có thể ăn thịt là đã được xem như thoát khỏi cảnh nghèo.
“Aiz.” Hà thẩm với Hứa đại nương liếc mắt nhìn nhau, “Nhà bà ta sao lại không được ăn?”
Đã qua hai năm, toàn thôn chỉ có Triệu gia là hay có thịt để ăn.
Trùng hợp lúc này Trương thẩm đang bưng một chậu nước đi ra, nghe giống như là họ đang cố ý nói cho ai đó nghe, bà mới kéo giọng nói: “Heo cũng mất thì lấy thịt đâu mà ăn?”
Hà thẩm với Hứa đại nương không nhịn được cười.
Triệu gia cách đó không xa, Triệu thị đang dùng trứng gà lăn m.á.u bầm trên mặt, nghe được động tĩnh bên này, tức giận mới vơi đi một phần ba nay lại tăng lên.
“Ta pho (phi)!!” Triệu thị bị Khương thị đánh rớt hết một cái răng cửa, miệng thông gió mắng, “Dám xem lão nương như trò cười! Tốt, chờ đó, chờ A Hằng trúng cử, các người sẽ hối hận!”
Về phần người Du gia, dám đem bà đánh thành dạng này, còn dám cướp của bà một con lợn.
Chờ A Hằng trở về, bà sẽ kêu hắn bỏ con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia đi!
....
Động tĩnh ở Triệu gia tất nhiên Du Uyển không biết, coi như có biết cũng không để ý, nàng cũng không phải là nguyên chủ, có thể thành thân với Triệu Hằng hay không nàng cũng không thèm quan tâm, hiện tại nàng chỉ muốn kiếm tiền, để cho người nhà của nàng không bị thiếu ăn thiếu mặc, để đưa đại bá lên kinh trị chân.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.