Bọn họ mặc dù không biết nói chuyện, nhưng từ ánh mắt bất định, Du Uyển vẫn có thể hiểu ý nghĩ của bọn nhỏ.
Không có tức giận, chỉ là hiểu lầm nàng không thích chúng, không muốn gặp lại chúng.
Đêm đó cũng không phải là ảo giác của mình, mấy đứa nhỏ chân chân chính chính khóc trong n.g.ự.c Ảnh Thập Tam với Ảnh Lục.
Có lẽ từ một khắc đó, bọn nhỏ đã hiểu lầm rằng nàng không cần chúng nữa.
Thẳng đến lúc nàng đến Kinh Thành, nhưng lại không tuân thủ ước định nên mới triệt để nghĩ rằng nàng thật sự không thích chúng.
Mà nguyên nhân không thích, dĩ nhiên mấy đứa nhỏ sẽ nghĩ rằng mình ghét bỏ chúng là vì chúng không đủ ngoan.
Du Uyển đau lòng muốn chết!
Làm sao bọn nhỏ lại có suy nghĩ như vậy? Làm sao lại đem hết tất cả những sai lầm cùng tự ti ôm hết lên người mình?
Chẳng lẽ có người trách chúng không đủ ngoan sao?
“Tại sao lại không ngoan như vậy? Nếu còn như vậy thì ta sẽ không cần các ngươi nữa.”
Du Uyển tự tưởng tượng hình ảnh ba tiểu bánh bao cúi đầu chịu giáo huấn, tâm không khỏi co rút một trận.
Hy vọng là nàng suy nghĩ nhiều, hài tử đáng yêu như thế, sẽ không làm chuyện người khác không thích.
Nàng thích bọn họ, có ngoan hay không thì nàng đều thích.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giống như Tiểu Trăn Trăn an tĩnh lại còn nhu thuận, hay giống Tiểu Thiết Đản chạy loạn khắp thôn, chỉ cần là chính bản thân bọn họ thì nàng cũng thích.
Du Uyển nhận lấy chữ của ba tiểu bánh bao, lần lượt sờ ba cái đầu nhỏ, nàng rõ ràng đã đáp ứng với Du Phong cũng như đáp ứng bản thân mình, không cần kéo quan hệ gì với phủ Thiếu Chủ, nhưng bây giờ nàng lại phát hiện, mình đối với mấy tiểu tử này không hề có sức chống cự.
Vừa thấy bọn họ liền hận không thể đoạt lấy đem về nhà.
Ba tiểu bánh bao chỉ thoáng ủy khuất một chút, nàng đã mềm lòng đến rối tinh rối mù.
TruyenLau
Đây thực không giống nàng tý nào.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt ấm áp của Du Uyển, ba tiểu bánh bao mới không tránh né sự đụng chạm của Du Uyển.
Du Uyển không biết nên giải thích như thế nào cũng không đi dò xét sự tình, dứt khoát xoay chuyển lời nói: “Hôm đó ta có đi Kinh Thành nhưng lại không đến thăm các con, có phải các con đang giận ta hay không?”
Ba tiểu bánh bao lắc đầu nguầy nguậy.
Du Uyển cong môi cười: “Không giận ta, vậy sau này ta có thể thường xuyên đến thăm các con không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ba tiểu bánh bao hai mắt mở to.
Du Uyển trong lòng cười trộm, trên mặt lại làm một bộ thất vọng: “Không thể sao? Cái kia... Vậy ta vẫn nên đi thì tốt hơn.”
Nói xong nàng quả thật đứng dậy, xoay người muốn rời đi.
Ba tiểu bánh bào nhào tới ôm chặt lấy chân của nàng!
Du Uyển tiếp tục bước đi.
Kỹ thuật diễn của nàng thật sự làm người ta đau mắt, chỉ có ba tiểu bánh bao căn bản không nhìn thấy, trước đó một giây tiểu bánh bao còn sợ bị nàng ghét bỏ, lúc này lại ôm nàng đến sít sao, hận không thể làm đồ trang trí treo lên đùi nàng.
Ô hô, mấy bảo bối ngoan quá đi.
Du Uyển trong lòng cười vui như gió xuân, nhưng vẫn còn muốn chiếm tiện nghi của tiểu bánh bao: “Các con đã không thích ta thì ta cũng không nên xuất hiện trước mặt các con nữa.”
Tiểu bánh bao gấp đến độ ba gương mặt cùng đỏ lên, miệng nhỏ mở ra, dường như muốn nói chuyện.
Du Uyển hai mắt sáng lên, nếu có thể mượn cơ hội này khiến mấy tiểu tử mở miệng nói chuyện cũng không tệ.
Nhưng ba người nghẹn nửa ngày, cuối cùng cũng không nói được.
Du Uyển âm thầm thở dài, là do nàng nóng lòng, loại sự tình này không thể vội vàng được, huống chi hai tuổi cũng không tính là quá lớn, chậm rãi dẫn dắt, sẽ có một ngày có thể nói chuyện được.
Du Uyển cho rằng ba tiểu bánh bao đã hết biện pháp, nào biết ba người lôi kéo tay áo nàng.
Du Uyển nương theo sức của ba đứa mà cúi người xuống.
Ba tiểu bánh bao cố hết sức kiễng chân nhỏ lên, nhẹ nhàng hôn lên mặt nàng một cái.
...
Đêm này, ba tiểu bánh bao đi ngủ cùng với Du Uyển.
Sau khi đánh tan hiềm khích lúc trước, Du Uyển liền đánh răng cho ba tiểu bánh bao, sau đó ôm ba người lên giường đệm mềm mại trong phủ.
Ba tiểu bánh bao ngoan ngoãn nằm trong chăn, mở to đôi mắt như lưu ly, mắt không nháy một cái mà nhìn Du Uyển.
“Ta chờ các con ngủ rồi mới đi.” Du Uyển ngồi bên mép giường nói.
Ba người thoạt đầu còn cố gắng chống đỡ, nhưng Du Uyển cứ một lần lại một lần vuốt ve bụng nhỏ của bọn họ, ước chừng được vuốt ve vô cùng thoải mái nên mí mắt ba người trầm xuống, không bao lâu liền nghe thấy tiếng ngáy nho nhỏ.
Bỏ qua một lần bị hạ thuốc mê khiến ba tiểu bánh bao bất tỉnh nhân sự, thì đây là lần đầu tiên Du Uyển quan sát mấy tiểu tử này đi ngủ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.