Chuyến này lên núi thu hoạch đủ lớn, không chỉ bắt được nhiều cá, mà cũng đào được rất nhiều măng mùa đông, còn hái được nấm, thời tiết này cũng không có được bao nhiêu nắm, hái không được bao nhiêu nhưng đủ cho cả nhà ăn một bữa.
“Trời sắp tối rồi, chúng ta quay về thôi.” Du Phong nhìn thoáng qua sắc trời âm u nói.
Du Uyển gật đầu: “Nên về thôi.”
“Không bắt thêm cá sao?” Du Tùng biết bắt cá trích ở chỗ này sẽ bán được giá tốt, hắn hy vọng lần này sẽ bắt được nhiều chút.
Du Phong dọn xong đồ: “Trên núi không an toàn, khi trời tối xuống không biết sẽ có thứ gì đi ra, không quay về cha và nương sẽ lo lắng.”
Mặc dù Du Tùng không cam lòng, nhưng nghĩ đến việc mẫu thân sẽ đứng trước cửa nhìn quanh với bộ dáng lo lắng, hắn bĩu môi, cùng hai người xuống núi.
Ba người vừa tới hậu viện nhà Du Uyển, thì trời bỗng nhiên có tuyết rơi.
Du Tùng há to miệng, may là về kịp.
Hôm nay qua nhà đại bá ăn cơm, Khương thị cùng Tiểu Thiết Đản đã qua từ giờ cơm trưa, Du Uyển để cho đại ca và nhị ca về trước, còn nàng đem măng cất kỹ, cho gà heo thỏ ăn, rồi mới cầm hai cân nấm mới hái đem qua nhà đại bá.
Nửa đường gặp được Trương thẩm đang thu ruột bắp phơi khô.
Trương thẩm cười nói: “Đi qua nhà đại bá ăn cơm sao?!”
“Đúng vậy ạ, Trương thẩm dùng cơm chưa?” Du Uyển hòa khí chào hỏi.
Trương thẩm cười híp mắt: “Đang định về nhà nấu cơm đây.”
“Vậy thẩm đi nhanh đi ạ.”
Trương thẩm ân một tiếng rồi đi.
Người đều đã đi xa, Trương thẩm quay đầu lại, nhìn qua bóng lưng của Du Uyển.
Vừa rồi mình muốn hỏi nha đầu này, chuyện với Triệu gia cuối cùng là thế nào? Vì sao chỉ trong một đêm, người vốn thân cận liền coi như không quen, giống như trước giờ chưa bao giờ gặp nhau.
Tuy không phải chuyện gì xấu, nhưng mình hiếu kỳ a, các hương thân khác cũng hiếu kỳ...
Du Uyển tập trung vào việc kiếm tiền, tất nhiên các sự tình khác nàng sẽ không suy nghĩ nhiều, huống chi tính nàng khác với nguyên chủ, sẽ không thiếu việc bị người khác nghị luận, có thể mọi người cũng không có ác ý, nên nàng cũng không cần tính toán chi li.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Gần tới nhà đại bá, Du Uyển ngửi thấy mùi thịt kho nồng đậm, tới thôn Liên Hoa đã lâu, đây là lần đầu tiên nàng nghe được mùi thơm dụ người như vậy.
Du Uyển cảm thấy cái bụng đang kêu gào.
Bên trong nhà chính, đại bá mẫu đem một bàn đồ ăn bày ra, Khương thị hỗ trợ trông nom tiểu khuê nữ, Tiểu Thiết Đản là cái đuôi của Du Phong, Du Tùng đi ra hậu viện lấy thùng nước để thả cá.
Đã lâu hai nhà không có náo nhiệt như vậy, đại bá còn có thể nấu ăn, hài tử cũng giúp đỡ, chỉ có tiểu khuê nữ chậm nói, đi sau lưng Khương thị, nắm lấy váy Khương thị mà nha nha nha nha réo lên không ngừng, phía sau hậu viện thì truyền đến tiếng cười của Du Tùng và Tiểu Thiết Đản.
Còn chưa có đến tết, mà đã có không khí của tết.
Website TruyenLau.com
Bên trong nhà chính, đại bá mẫu bê thức ăn, Du Uyển tiến lên hỗ trợ.
Đại bá mẫu đem canh trứng nấu với rau rừng nóng hôi hổi đặt lên bàn, nói với Du Uyển: “Được rồi, con ngồi đi! Con lại cầm cái gì qua đây? Không cần cầm đồ trong nhà qua, bên này có đủ rồi.”
“Một chút nấm dại.” Du Uyển cười cười, lấy cái rổ đưa cho đại bá mẫu, “Đại bá đâu?”
“Đúng vậy nương, cha đâu?” Du Tùng thu thập đám cá trích xong, đầu đầy mồ hôi bước vào.
Đại bá mẫu tiếp nhận cái rổ: “Còn một món nữa, làm xong ông ấy sẽ ra.”
TruyenLau
Du Tùng cùng với Du Phong khẽ giật mình.
Nương vừa nói cái gì?
Cha bọn hắn lại nấu ăn?
Cha lại xuống bếp?
Du Uyển cổ quái nhìn hai huynh đệ bọn họ, Khương thị nắm tay tiểu khuê nữ bước tới, nói khẽ bên tai Du Uyển: “Đại bá của con trù nghệ rất tốt, từng làm đầu bếp ở kinh thành, sau khi chân bị thương mới không nấu ăn nữa, hôm nay do A Uyển tới, nên đại bá mới cao hứng như vậy.”
Là bởi vì....mình?
Du Uyển sửng sốt.
Hai huynh đệ Du Phong không hẹn mà nhìn Du Uyển một cái, không cần nói cũng biết vì sao cha cao hứng như vậy, Tiểu Thiết Đản cũng hay tới, nhưng chưa bao giờ thấy cha xuống bếp, tất nhiên càng không phải là vì tam thẩm, đếm tới đếm lui, chỉ có cái nha đầu thiếu chút nữa gánh tên vong ân phụ nghĩa này mà thôi.
Du Tùng ghen ghét hừ một tiếng.
“Chân giò nấu đường phèn đến rồi đây!” Đại bá tự mình bưng một cái tô lớn đến, khập khễnh mà đi vào nhà chính.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.