Hưu!
Một mũi tên lạnh băng phá không bay tới, đóng mạnh vào nhánh cây đầy tuyết trắng, lực đạo lớn đến nỗi khiến cành cây run rẩy một lúc lâu, bông tuyết cũng rớt xuống.
Tây Bắc vào đầu xuân, Đại Tuyết sơn vẫn được bao phủ bởi một mảnh trắng xóa của tuyết.
Hưu! Lại thêm một mũi tên bay tới, lần này không ghim vào cây mà đ.â.m thẳng xuống tuyết, sát bên một binh sĩ đang nằm trong đống tuyết.
Binh sĩ không dám nhúc nhích, cũng không lên tiếng, cứ như vậy cố gắng giữ vững tinh thần.
“Lão Du! Lão Du!” Ngô Tam khom người đi xuyên qua mưa tên của người Hung Nô, nhảy vào một cái hầm trú mới được đào.
Hầm trú cũng không lớn, trên đỉnh hầm là những nhánh cây đan xen với nhau.
Du Thiệu Thanh ngồi xếp bằng bên trong, một mũi tên lạc b.ắ.n vào nhánh cây phía trên đầu ông, chỉ cần hai tấc nữa là đã trúng vào đầu, nhưng ngay cả mí mắt ông cũng không nháy một lần, giành giật từng giây để làm binh khí.
Những binh khí này được làm từ mũi tên của người Hung Nô b.ắ.n lạc rồi được cải tạo lại, được thiết kế thành những cái nỏ đơn giản, loại nỏ này tầm b.ắ.n cũng không xa, lực công kích cũng không bằng cung tiễn, nhưng thắng ở chỗ thuận tiện, một lần có thể lắp được năm mũi tên, không cần phải kéo cung tên để bắn, khi tất yếu cũng có thể b.ắ.n cùng lúc năm mũi tên, coi như là một thủ đoạn để bảo mệnh.
“Lão Du... mẫu thân nó!” Ngô Tam vừa ngồi vào liền có một mũi tên b.ắ.n thủng lớp nhánh cây bảo hộ phía trên, Ngô Tam ôm đầu chạy trốn, tên lạc b.ắ.n vào lớp tường băng phía sau hắn.
Du Thiệu Thanh vô cùng bình tĩnh lấy mũi tên bay lạc xuống.
Ngô Tam không làm được như ông, thấy nguy không loạn, rõ ràng lúc nào cũng có thể táng thân dưới tên lạc của người Hung Nô, vậy mà vẫn có thể như lão tăng nhập định...
Khoảng cách đã qua nửa tháng kể từ đêm trừ tịch, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, không có chè trôi nước, cũng không có đoàn tụ, chỉ có từng đợt từng đợt truy sát của người Hung Nô, một lượt lại một lượt mưa tên.
Sau khi Tiêu tướng quân qua đời, lão Du liền dẫn bọn họ rời khỏi sơn động, một đường đi xuống hướng đông nam.
Sợ lửa dẫn người Hung Nô tới, di thể Tiêu tướng quân không thể hỏa táng mang về, chỉ có thể giống những binh sĩ khác, chôn ở trong núi tuyết mênh mông.
Khả năng cả đời này sẽ không ai biết ông ấy bị chôn dưới ngọn núi yên tĩnh kia.
Ngô Tam lẩm bẩm nói: “Ngươi nói nếu chúng ta có thể trở về... còn tìm được phần mộ của Tiêu tướng quân sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói là phần mộ, bất quá chỉ là một hố đất được lấp lại bằng tuyết, đề phòng người Hung Nô đào mộ, ngay cả nấm mồ bọn họ cũng không dám đắp, chứ đừng nói đến mộ bia.
Khi còn sống g.i.ế.c biết bao nhiêu địch nhân, sau khi c.h.ế.t lại phải táng thân nơi hoang dã, mỗi lần Ngô Tam nghĩ đến đây, đều cảm thấy nội tâm mình một trận thê lương.
“Hải Tử, Trường Mao Nhi, A Nghĩa...” Ngô Tam ngồi đếm những huynh đệ mà mình tự tay chôn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Ngươi tìm ta có việc gì?” Du Thiệu Thanh cắt ngang suy nghĩ của hắn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngô Tam ngẩn người, rốt cuộc cũng nhớ mình tới đây để làm gì, hắn lên tinh thần nói: “Là Đại Ngưu kêu tôi nói cho ông biết, người Hung Nô đã hạ trại dưới chân núi, đêm nay muốn qua sông tận diệt chúng ta.”
Địa thế của bọn họ không ổn, không biết lúc trước Tiêu tướng quân đã nói gì với Lão Du, vậy mà Lão Du không chờ quân cứu viện mà mang bọn họ vượt qua Đại Tuyết sơn, hai ngày đầu coi như thanh tịnh, ngày thứ ba liền gặp quân Hung Nô.
Bọn họ buộc phải qua sông, vốn cho rằng chỉ cần hủy cây cầu gỗ, thì có thể kéo dài thời gian, nào ngờ hẻm núi phía trước đột nhiên bị tuyết lở, khiến đường đi của bọn họ bị che kín.
TruyenLau.com
“Còn bao lâu nữa thì có thể khai thông hẻm núi?” Du Thiệu Thanh nói.
Ngô Tam thở dài: “Nhanh nhất cũng phải sáng mai.”
Có thể người Hung Nô sẽ qua sông trong đêm nay.
Du Thiệu Thanh gọt xong tiễn thủ: “Người tới là ai?”
Ngô Tam tường thuật không xót một chữ của Đại Ngưu: “... cụ thể bộ dáng không thấy rõ, nhưng đại khái chính là như vậy.”
“Là Ô Hằng Vương, ta đã thấy hắn ta giao thủ với Tiêu tướng quân.” Du Thiệu Thanh nói.
“Hắn ta lợi hại không?”
“Dưới đao Tiêu tướng quân chưa từng có người sống, hắn là người đầu tiên.”
Ngô Tam giật mình: “Vậy... vậy làm sao bây giờ?”
Du Thiệu Thanh lạnh lùng: “Giết c.h.ế.t hắn.”
Ngô Tam trợn tròn mắt, nhẹ nhàng muốn nói làm sao g.i.ế.c được a? Người ta có trăm tên tiễn thủ, chúng ta còn chưa kịp vọt tới trước mặt Ô Hằng Vương, đã bị loạn tiễn b.ắ.n chết.
“Làm sao giết?” Ngô Tam tò mò.
“Chờ.”
“Chờ cái gì?”
“Qua sông.”
Người Hung Nô sở dĩ muốn qua sông vào ban đêm là vì ban ngày độ dày của tầng băng không đủ, cũng không phải sợ quân Tây Bắc, mà là vào đêm tầng băng trên sông đã kiên cố đến mức không thể phá hủy, người Hung Nô mới có thể không chút kiêng kỵ mà qua sông.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.