Nhưng sau khi đại bá nếm thử qua món trứng của Tôn đầu bếp, ông vẫn đổ mồ hôi lạnh: “Nếu món hải sâm này không bị mắc sai lầm thì kết quả sợ rằng sẽ khác.”
Khó trách Tần gia nhắc nhở bọn họ nên lưu ý Tôn đầu bếp, thực lực này hoàn toàn cách xa ba năm trước.
Du Uyển xem thường nói: “Đời này làm gì có nhiều cái nếu? Vận khí cũng là một phần thực lực, ông ta mắc sai lầm chính là sai lầm, đại bá ổn định phong độ, kết quả này chính là do đại bá đoạt được.”
Sao lại có kiểu ngụy biện như vậy? Đại bá buồn cười nhưng không thể phủ nhận là ông cũng được an ủi.
Trên đời này có rất nhiều chuyện, cơ hội thì chỉ có một lần, bắt được chính là bắt được, không bắt được chính là không bắt được, không phải chỉ vì sai lầm là có thể cho qua.
Ba người chỉ vào một, vòng thứ nhất Túy Tiên cư tiến vào vòng trong, mà Đỗ nương tử với vị đầu bếp kia sau khi trải qua trận đấu ác liệt, thì món hải sâm ngậm nước của Đỗ nương tử được vào vòng trong.
Ở đây tất nhiên không có nước dùng cho Đỗ nương tử sử dụng, nước dùng là nàng phải dùng vịt, gà, móng heo, da heo, cùng với dăm bông và ốc khô chế biến thành nước dùng đậm đặc, sau đó thêm gia vị tạo thành một món có giá trị dinh dưỡng cao cũng như phong phú.
Dưới tình huống không có gà vịt thì Đỗ nương tử sử dụng phương pháp bí truyền của mình để tạo ra mùi vị giống như vậy, chỉ bằng vào điểm này là nàng đã có thể chiến thắng.
“Thôi chưởng quỹ không phải nói... là nàng ta không đứng trong mười người đầu bếp đứng đầu của Thiên Hương lâu sao?” Du Phong cuối cùng cũng chú ý tới Đỗ nương tử, bởi nếu cứ tiếp tục thi đấu sâu vào trong thì chắc chắn họ sẽ gặp Đỗ nương tử.
Du Uyển cười nhạt một tiếng: “Đó là trước kia, dù sao cũng phải khen người ta một tiếng tiến bộ.”
TruyenLau
Nữ nhân một khi quyết tâm thì không hề thua nam nhân bất cứ chỗ nào.
Cũng không biết có phải họ xung khắc với Thiên Hương lâu hay không, tới vòng thứ hai lại tiếp tục đối đầu với một đầu bếp của Thiên Hương lâu, đây là trừ Đỗ nương tử và Bảo Thần Trù, vị cuối cùng này chính là đầu bếp không có danh tiếng họ Tần, nhưng Du Uyển xác định hắn ta với Tần gia không hề có chút quan hệ nào.
Vị Tần đầu bếp này là đầu bếp trẻ tuổi nhất của Thiên Hương lâu, sau khi đại bá rời đi thì hắn mới vào làm, do hai người cũng không quen biết, cộng thêm Thiên Hương lâu đặt hết kỳ vọng vào Bảo Thần Trù nên chỉ phái Tôn đầu bếp và Vưu đầu bếp đi thi chủ chốt, còn người này thì giống như đi cọ kinh nghiệm.
Đại bá cũng không cảm thấy bao nhiêu áp lực, chỉ là hai ngày thi đấu liên tiếp khiến chân ông đau không chịu nổi. TruyenLau.com
Lúc làm món thịt dê hầm đường đỏ, đại bá đã đau đến mức đứng không vững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Đại bá!” Du Uyển buông khoai lang đã cắt được một nửa xuống, đi qua đỡ lấy đại bá đang toát mồ hôi lạnh.
Đại bá khoát khoát tay: “Ta không sao!”
“Còn nói không có việc gì, bá đã đau đến mức như vậy rồi!” Du Uyển lấy một cái khăn sạch ra, thay đại bá lau mồ hôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đại bá cười cười: “Sẽ tốt lên nhanh thôi!”
Du Phong thấy cha khổ cực như thế, bỗng có một suy nghĩ muốn bỏ cuộc lóe qua trong đầu hắn, nhưng hắn hiểu, cha làm như vậy không chỉ vì sinh ý của tác phường, mà là còn vì mình tranh đấu, Thiên Hương lâu không trả cho ông công đạo, mặc dù ông nói là không để ý nhưng trong lòng cũng có chút khổ sở a.
Bất luận công thức nấu ăn kia có phải của tam thúc hay không, nhưng chắc chắn không phải của Thiên Hương lâu, vì cái gì bọn hắn không nói gì đã dám ăn trộm đồ của người khác, sau đó ngay cả câu xin lỗi cũng không có, còn khiến người khác hiểu lầm là bọn họ cố tình gây sự, đợi đến lúc tai tiếng của Dương đại trù lắng xuống, ai còn nhớ rõ những món ăn chiêu bài kia có phải do bọn hắn ăn cắp hay không?
Tần đầu bếp làm món tim heo hầm sâm, mùi vị cũng tạm được.
Một vòng này, Túy Tiên cư không có gì lo lắng mà tiếp tục tiến vào vòng trong.
Sau đó sự tình họ lo lắng nhất cũng đã xảy ra, vòng cuối cùng của hôm nay họ gặp Đỗ nương tử.
“Đã nghe được rồi!” Du gia đang ở phòng nhỏ nghỉ ngơi, Tần gia một đầu mồ hôi đi đến, vì cuộc thi này mà hắn bôn ba đi tám chuyện khắp nơi.
Du Uyển rót cho hắn chén trà.
“Đa tạ!” Hắn uống một hơi cạn sạch, sau đó mới có sức mà lên tiếng, “Chỉ còn ba người, Du đại ca, Đỗ nương tử, cùng với một đầu bếp của Uy Viễn tửu điếm.”
“Cái gì tửu điếm?” Du Uyển nhìn qua hắn.
“Uy Viễn tửu điếm.” Tần gia nói.
Du Uyển: “...”
Không phải tên Uy Viễn tiêu cục nghe thuận miệng hơn sao? Một cái tửu điếm, sao lại lấy tên của tiêu cục?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.