Ngoài trời chẳng biết từ lúc nào mà tuyết đã bắt đầu rơi.
Bông tuyết rơi xuống, bốn phía lại một mảnh yên tĩnh.
Thời tiết như thế này thật không thích hợp để đi đường.
Du Uyển nhìn thoáng qua hài tử, không biết có phải do bọn cướp hạ dược hay không mà đến bây giờ mấy đứa nhỏ vẫn chưa tỉnh, bất quá cả ba hô hấp đều đều, sắc mặt hồng nhuận không giống như sinh bệnh, lúc này mới khiến Du Uyển yên lòng một chút.
Rất nhanh Du Uyển liền
nghĩ tới Du Phong.
Nàng vốn là đi tìm Du Phong, nhưng bây giờ lại bị người ta đuổi đến nơi này, cũng không biết Du Phong bên đó như thế nào, hy vọng hắn đủ lanh trí để tự tìm cách thoát thân.
Ba!
Củi trong đống lửa nhẹ nhàng nổ một cái.
Du Uyển hoàn hồn, cầm cành cây khô gẩy gẩy chỗ củi chưa bị cháy.
Điểm tâm sáng nàng chỉ mới ăn có một cái bánh bao, lúc này cảm thấy có chút đói bụng, nàng thò tay vào cái gùi tìm đồ ăn, vừa mới đưa tay ra thì sực nhớ cái gùi này không phải cái gùi mà nàng mang theo từ nhà, tiếc nuối thu tay lại.
TruyenLau.com
Bỗng nhiên, một cái bánh nướng màu trắng cách đống lửa đưa qua.
Du Uyển nhìn vào cái tay cầm bánh, không thể nghi ngờ đây là bàn tay có khớp xương rõ ràng, thon dài hữu lực, có điều ngón tay và lòng bàn tay đều có một vết chai mỏng.
Du Uyển lại nhìn hành lý của hắn một cái, một bao quần áo, cùng với một cái túi dài màu đen bọc lấy đồ vật bên trong.
Nhìn sơ qua Du Uyển cũng không nhìn lại nữa.
Nam tử này chỉ mang theo hai túi hành lý. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển nhận bánh nướng hắn đưa cho, nói: “Đa tạ.”
Du Uyển đang muốn nhét bánh nướng vào trong miệng, nghĩ đến chuyện gì đó, lại hỏi hắn: “Ngươi còn cái bánh nào nữa không?”
“Có.” Giọng hắn trầm thấp trả lời.
“Có cần hâm nóng giùm ngươi không?” TruyenLau.com
“Tốt.” Nam tử lấy hai cái bánh nướng trong bọc quần áo ra.
Du Uyển dùng cành khô làm cái giá đỡ, thuận tiện lấy cái bánh của mình nướng chung.
Bánh được nướng xốp giòn, cắn xuống một cái có thể nghe được tiếng vang giòn tan của bánh, nước đường thấm sâu vào bánh, khiến bên trong bánh lại mềm ngọt, vị ngọt tràn ngập cả khoang miệng.
Lúc này Du Uyển mới cảm thấy may mắn khi chạy vào tòa miếu hoang này, may mắn hơn là đụng phải vị nam tử này, không chỉ thành công thoát khỏi bọn bắt cóc, mà còn được ăn bánh nướng ngon như vậy.
Nhưng rất nhanh, Du Uyển cảm thấy may mắn đến với mình quá sớm.
Bên ngoài tòa miếu hoang lại truyền tới một vài tiếng động lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Là bọn bắt cóc sao?” Du Uyển cầm bánh nướng hỏi.
Không kịp đợi đối phương trả lời, liền nghe sưu một tiếng, một mũi tên phá cửa sổ bay vào.
Mi tâm Du Uyển nhảy lên, vội vàng nghiêng người sang, nhào lên người ba hài tử.
Mũi tên tiếp theo nhanh chóng bay ngang qua lưng nàng, xuyên qua đống lửa mà b.ắ.n thẳng vào vị nam tử kia.
Nam tử đưa tay cầm lấy đồ vật trong cái túi đen, rút ra là một thanh bảo kiếm tỏa sáng lấp lánh, hắn nhanh chóng rút kiếm ra khỏi vỏ, trực tiếp đón đầu mũi tên, không chút lưu tình mà c.h.é.m nó gãy thành hai khúc.
Du Uyển thầm nghĩ, thì ra là kiếm khách a...
Lúc này có rất nhiều mũi tên bay vào, song cửa sổ chịu không nổi ‘két’ một tiếng, bung ra.
Gió lạnh cùng với tuyết xông vào bên trong.
Du Uyển vội vàng chuyển hài tử vào trong gùi.
Cánh cửa của miếu hoang bị đá văng ra, hơn mười thân ảnh được huấn luyện nghiêm chỉnh bay vào, tất cả đều cầm kiếm, che mặt, đằng đằng sát khí.
Du Uyển có thể kết luận, đây là một đám sát thủ!
Hôm nay thật là một ngày đặc sắc, không chỉ gặp bọn bắt cóc, mà còn đụng phải sát thủ.
Nàng cũng không cho rằng mình có đủ bản lĩnh để trêu chọc đến sát thủ, nếu như nàng đoán không sai, đối phương đến đây là vì vị nam tử trước mặt này.
Cũng thật hay là mình ngồi cùng một chỗ với hắn, thế là bị coi là đồng bọn của hắn luôn.
Lần này tốt rồi, tưởng tìm được chỗ dựa, ai ngờ lắc mình một cái biến thành một cái bánh phỏng tay.
Đám sát thủ này khó đối phó hơn rất nhiều, sớm biết như vậy nàng nên chạy xa một chút.
Nhưng không có nhiều cái sớm biết như vậy, lúc này nàng chỉ có thể liều mạng thôi.
Cũng may kiếp trước bị dì bắt đi học một chút võ phòng thân, không đến mức không chống đỡ được chiêu nào, nhưng trong gùi có ba hài tử...
Đám sát thủ này cũng nhìn ra được nhược điểm của nàng, nguyên một đám đi vòng qua, đứng chính diện với nàng, bắt đầu công kích cái gùi.
Một thanh trường đao đ.â.m tới, mắt thấy sắp đ.â.m trúng cái gùi, Du Uyển không chút suy nghĩ mà xoay người, lưỡi kiếm nhắm ngay n.g.ự.c của nàng.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh.
“Đại ca nhìn! Là nàng ta!”
Đám bắt cóc kia rốt cuộc lại quay về.
“Đừng đi vào.” Tên đầu lĩnh ngăn lại, “Chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ.”
Tiền tuy quan trọng, nhưng tiền không mua được tính mạng.
Bọn bắt cóc muốn xoay người rời đi, Du Uyển nhanh mắt lại gọi bọn hắn: “Đại ca, các huynh tới rất đúng lúc! Bọn họ khi dễ muội! Các huynh tranh thủ tới g.i.ế.c bọn hắn đi a!”
“Mẹ nó!” Tên đầu lĩnh cắn răng chửi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.