Vị ngọt của khoai lang cùng với nhân bánh mặn, hai thứ mặn ngọt dung hợp lại với nhau, nước canh thơm nồng, chất thịt tươi non, vỏ sủi cảo mềm mịn, trong mặn lộ ra chút ngọt, trong ngọt lại có sự nhu hòa của vị mặn, khiến người khác ăn xong chỉ muốn thét lên.
Đỗ nương tử thì làm điểm tâm, bí đỏ cạo sạch vỏ, cắt thành từng khối, đem chưng đến mềm nhừ, lấy bí đỏ sau khi chưng nhừ cộng với đường trắng cùng và váng sữa bỏ vào bột mì, vì để kích thích vị giác, nàng thả táo đỏ và sơn tra vào, như thế khi làm xong bánh xôp không chỉ có mùi vị thơm ngọt, còn có chút vị chua, nhưng cái này cũng không có gì mới lạ, thẳng đến... Đỗ nương tử làm lấy thịt dê được nấu cay viên lại, nhồi vào bên trong bánh xốp, thì điểm tâm này lập tức trở nên không đồng dạng.
“Tốt, tốt, tốt.” Giám khảo nếm xong liền nói liên tục ba chữ tốt, có thể nói có bao nhiêu yêu thích với món này.
Ăn xong mâm bánh xốp lại thêm một mâm đồ ăn được trình lên, là một bát mì sợi màu cam, phân lượng không nhiều, chỉ có một chén nho nhỏ, bên trên xối một ít nước tương, rồi trên mì là hai cái lá xanh non, nhìn chén mì không có gì là tinh xảo, nhưng lại khiến người ăn hai mắt tỏa sáng, nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Lão đại trù trong bàn giám khảo nếm thử một miếng, không tính là quá mềm thậm chí có chút dai dai, ông chưa bao giờ ăn qua loại mì sợi như thế này, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác thuận miệng đến lạ lùng, lại nếm thêm một ít nước tương, một mùi hương đậm đặc được làm từ thịt bò tràn ra ngắp răng môi, ông lập tức bị dọa.
Đại Chu cấm g.i.ế.c trâu bò, lại có người dám làm thịt bò?
Ông gọi tiểu nhị đến, hỏi qua mới biết nước tương không phải dùng thịt bò nấu, mà được làm từ đậu hũ.
“Đậu hũ?” Lão đại trù không tin.
Tiểu nhị cười nói: “Tôi tận mắt nhìn bọn họ làm, đúng thật là đậu hũ.”
Lão đại trù sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên biết đậu hũ cũng có thể làm ra mùi thịt bò, còn có sợi mì cỗ quái này... Lão đại trù cảm thấy cuộc thi lần này có chút ý tứ.
“Là mùi này sao?” Đại bá hói.
“Hấp lưu~” Du Uyển đem miếng cuối cùng bỏ vào miệng, thỏa mãn gật đầu, “Chính là mùi này!”
Giống y như kiếp trước.
Mì sợi là Du Uyển làm, nàng không dùng bột trộn với nước và đường, chỉ dùng lòng trắng trứng, sau khi nhào chung với bột sẽ ra sợi mì đặc biệt, nhưng muốn có cảm giác không thể quên thì nước tương của đại bá phải tốt, Du Uyển chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ đại bá có thể nấu ra mùi vị của thịt bò.
Vòng thứ nhất qua, mỗi tổ bị loại bốn người.
Lần thứ hai nhận nguyên liệu chính là thịt dê mới g.i.ế.c cùng với đậu nành được ngâm.
Càng là đầu bếp lâu năm họ sẽ làm đậu nành trước rồi mới đến thịt dê, nói chung muốn thắng thì phải ở mùi vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đỗ nương tử làm thịt dê xào lăn với bánh đậu nành, thịt dê thì nàng không xử lý chuyên nghiệp được như các đầu bếp khác, nhưng bánh đậu nành của nàng thật sự là mỹ vị đến cực hạn, thơm xốp giòn tan, ngọt mà không ngán, nếu không phải giữ bụng để còn nếm các món sau, lão đại trù còn muốn Đỗ nương tử nấu thêm mấy phần. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du gia làm thịt dê nhồi, đậu nành thì làm đậu hũ non và tàu hũ ky, thịt dê bên ngoài, tàu hũ ky nhét vào bên trong, trước hấp qua, sau đó lại chiên xào, để cho mùi thịt dê hoàn toàn hết tanh đồng thời gia vị cũng thấm sâu vào từng thớ thịt, cuối cùng bỏ thêm đậu hũ lạnh vào, có thể làm giảm sự ngấy của thịt đem lại.
Ăn ngon thì ăn ngon, nhưng lão đại trù lại buồn bực nói: “Nhà hắn bán đậu hũ sao? Sao món nào cũng làm từ đậu hũ?”
Tiểu nhị nói: “Xác thực là nhà hắn bán đậu hũ nha!”
Lão đại trù: “’...”
Vòng thứ hai xong, chỉ còn Vưu đầu bếp, Đỗ nương tử, đại bá và một đại trù ở Mãn Giang lâu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước khi tỷ thí vòng cuối cùng, mọi người được nghỉ ngơi trong một căn phòng nhỏ, đại bá mệt muốn chết, ngồi trên ghế thở nặng nhọc.
Du Uyển mở nắp bình nước ra: “Hết nước rồi, con đi lấy thêm nước.
“Để huynh đi!” Du Phong cầm bình nước đi ra khỏi phòng nhỏ.
Du Tùng ngồi một bên gặm màn thầu, hắn cũng mệt muốn chết, rõ ràng làm tiệc ở Bạch phủ nguyên cả ngày, lại không vất vả bằng nửa ngày này, chủ yếu là do quá căng thẳng, quá lo lắng nên mới như vậy.
Hắn nhìn Du Uyển đang vội vàng hái rau giá: “Ngươi không mệt sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển lắc đầu: “Không mệt.”
Tiếp tục hái rau giá.
Du Tùng ngay cả đầu ngón tay cũng không động được: “...”
Du Uyển hái xong liền lấy bắp ngô ra, thấy Du Phong chưa về thì đứng lên nói: “Con đi tìm đại ca một chút, thuận tiện lấy ít băng lạnh về.”
Chân đại bá đau, nên lấy băng lạnh thoa lên.
Du Uyển đi ra khỏi phòng nhỏ, đang đi được nửa đường thì thấy Du Phong bị Thôi chưởng quỹ lôi vào phòng nhỏ.
Khó có khi huynh ấy được gặp mặt Bạch tiểu thư, Du Uyển cũng không đi quấy rầy, tìm tiểu nhị muốn xin một bình trà nóng: “Đúng rồi, ở đây có băng lạnh không?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.