Ý tứ này là muốn thử đồ ăn, sao nghe cứ như muốn đánh nhau vậy nè?
Đại bá mẫu đang ngồi trong phòng khóe miệng giật một cái, buông một nửa giấy hoa vừa mới cắt được cùng với Khương thị và hai đứa nhỏ, đi ra vườn hái đồ ăn.
Trong nhà đã có sẵn nước sốt với thịt, có Du Phong và Du Uyển làm trợ thủ, đại bá rất nhanh đã nấu xong một nồi thịt ướp sốt thơm ngào ngạt, thịt ba chỉ thấm đẫm nước sốt, phần thịt mỡ nhìn lóng lánh, mập mà không ngán, phần thịt nạc không quá mềm cũng không quá dai, cắn xuống một cái là có thể cảm nhận được phần nước trong thịt chảy ra, một hương vị cay cay rất thích hợp với mùa đông, lại thêm một muỗng cơm trắng, không hề khoa trương khi nói đây là món thịt ba chỉ ngon nhất mà Thôi chưởng quỹ từng nếm qua.
Nhưng Tiêu Ngũ gia vẫn không hề xúc động, nếm mấy ngụm, mí mắt cũng không buồn nhấc lên: “Chỉ như vậy?”
Dĩ nhiên là bị chê!
Người Du gia trợn mắt há mồm!
“Nếu như không chê, thì mời thử phần thịt dê kho tàu này a.” Du Uyển bưng một phần thịt dê nóng hổi đi lên, mùi vị của thịt dê tất nhiên là đặc biệt hơn thịt ba chỉ một chút.
Thôi chưởng quỹ nếm một đũa, quả thực hận không thể ôm nguyên cái dĩa này về phía mình.
Lần này chắc cũng nên hài lòng a.
Thôi chưởng quỹ âm thầm nghĩ.
Nhưng khiến mọi người thất vọng là, Tiêu Ngũ gia đũa cũng không động: “Cô mẫu của ta không ăn thịt dê!”
“Vậy cô mẫu của ngài thích ăn thịt gì?”
Du Uyển vừa mới mở miệng thì nghe giọng của đại bá mẫu trong phòng bếp đang hét ầm lên: “Ai nha!”
Du Uyển liền chạy xuống bếp: “Đại bá mẫu, sao vậy? Có phải bị phỏng chỗ nào rồi không?”
“Không phải...” Đại bá mẫu tay trái cầm cái ki hốt rác, tay phải cầm khăn, một mặt lo lắng nói, “Năm vừa rồi mới mua đậu hũ, ta để trong bình xong lại quên mất, bây giờ đều bị thối cả rồi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không cần đại bá mẫu nói, Du Uyển cũng ngửi được mùi thối của đậu lên men.
Nhưng Du Uyển cũng không sốt ruột, hoàn toàn tương phản là hai mắt nàng sáng lên, cong khóe môi nói: “Thối là tốt.”
“A?” Đại bá mẫu không hiểu nhìn Du Uyển.
Du Phong cũng chạy tới, nhìn thoáng qua cái bình đậu hủ đã lên men, bị mùi thối hun cho phải đứng núp phía sau nương, trong lòng lại cực kỳ đau lòng, đây chính là mười cân đậu hũ a, không ăn liền bị hư.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đại ca, thêm củi giúp muội!” Du Uyển mở miệng nhờ giúp.
Du Phong nhăn mày: “Muội lại muốn làm gì?”
“Rất nhanh huynh sẽ biết!” Du Uyển mở tủ bát ra, lấy một chén lớn dầu thực vật, đổ vào trong chảo.
Đáy lòng Du Phong đang có một dự cảm bất thường.
“Châm củi, đại ca.” Du Uyển giục.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Ta thật là một đại ca làm hư muội muội.
Du Phong hít sâu một hơi, thấy c.h.ế.t không sờn đi thêm củi lửa, làm nóng chảo dầu.
Du Uyển vớt đậu hủ thối ra, thanh lý đơn giản một chút, cắt thành từng khối rồi bỏ vào trong chảo dầu.
Du Phong với đại bá mẫu nào ngờ tới Du Uyển sẽ nấu cái này, muốn ngăn cản nhưng đã chậm, đậu hủ thối đang nổi lềnh bềnh trong chảo, đậu hũ cũng dần dần chuyển sang màu vàng, phòng bếp vốn đang thúi nay càng thúi hơn.
Đại bá mẫu không chịu nỗi mùi này, che mũi chạy mất.
Du Phong cũng nhanh chóng chạy ra ngoài hít thở không khí.
Sau khi Du Uyển chiên một bàn toàn đậu hủ thối đi ra, toàn bộ mọi người đang ngồi ở đây đều trốn trốn, chui chui, chỉ còn mỗi Tiêu Ngũ gia như lão tăng đang định thần.
“Người đâu hết rồi?” Du Uyển nháy mắt mấy cái.
Tiêu Ngũ gia ghét bỏ thứ đồ Du Uyển đang cầm trong tay.
Du Uyển hiểu ý, a một tiếng như bừng tỉnh đại ngộ, quay đầu về phía Tiêu Ngũ gia, cười híp mắt, “Vẫn là Tiêu Ngũ gia biết hàng.”
Tiêu Ngũ gia: Chỉ là chân lão tử bị tê...
Du Uyển đặt dĩa lên bàn: “Thứ này ngửi thì thúi, nhưng ăn vào cực kỳ thơm.”
Khóe mắt Tiêu Ngũ gia cũng hiện lên gân xanh, cái đồ chơi thúi như vậy là dùng để ăn sao?
Du Uyển nhẹ nhàng nói: “Tiêu Ngũ gia, mời ngài nếm thử.”
Tiêu Ngũ gia không nếm.
Du Uyển nhìn hắn thật sâu một cái: “Không phải là... ngài không dám ăn đấy chứ?”
“Thịt người c.h.ế.t lão tử cũng đã từng ăn qua!” Tiêu Ngũ gia sắc mặt lạnh như băng nói.
“Vậy ngài nếm thử chứ?” Du Uyển vân đạm phong khinh đem đĩa đẩy đến trước mặt hắn.
Ngoài cửa lớn, từ nhỏ đến lớn, một cái, hai cái, ba cái, bốn cái đầu đều đang xếp hàng, dùng sợi bông che lỗ mũi lại.
“Ngài ấy dám ăn sao?” Tiểu Thiết Đản giọng nghẹn nghẹn hỏi.
“Ăn sao”? Tiểu khuê nữ bép xép.
Tiêu Ngũ gia tai thính mắt tinh, động tĩnh của mọi người đều thu hết vào mắt, làm gì thì làm cũng không thể để mấy đứa bé coi thường, thế là hắn bóp bóp tay, chộp một miếng đậu hũ thối, không nói hai lời liền nhét vào miệng.
Cứ coi như hôm nay lão tử bị thúi chết—
A, ăn ngon thật.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.