Vừa suy nghĩ thì phía đông liền truyền đến động tĩnh.
Du Uyển nắm lấy cái túi: “Chẳng lẽ gà rừng đến thật?”
Chưa bao giờ nàng gặp nguy hiểm trong rừng, chỉ thấy qua Tiểu Tuyết Hồ, gà rừng và thỏ rừng, đương nhiên Du Uyển sẽ không cảm thấy ở trong rừng một mình có bao nhiêu nguy hiểm, song khi lúc nàng tìm thấy được ngọn nguồn của tiếng động thì phát hiện ra đó là một con gấu chó.
Da đầu Du Uyển tê rần.
Rừng tre nàng đã đi qua rất nhiều lần, ở phụ cận cũng tản bộ không ít lần, theo nàng thấy thì phân và nước tiểu của động vật hoang dã không có trên đường đi, hẳn không nên có thú dữ mới đúng, chẳng lẽ cũng là vì động đất, phá hủy chỗ ở của chúng, nên bây giờ chúng phải đi tìm chỗ ở mới?
Mặc dù thị lực của gấu chó không tốt, nhưng lỗ tai và lỗ mũi thính đến dị thường, nó đã nhận ra sự tồn tại của Du Uyển.
Gấu chó cực kỳ ít chủ động tấn công con người, nhưng động đất đã làm chúng cực kỳ sợ hãi, dẫn đến thần kinh của chúng vô cùng mẫn cảm, Du Uyển xuất hiện khiến nó cảm thấy nguy hiểm.
Nó liền công kích về hướng Du Uyển.
Du Uyển biết mình không thể đánh thắng một con gấu trưởng thành, leo cây cũng không lại, đang nghĩ nên trốn thoát bằng cách nào thì đột nhiên, một bóng người màu xanh bay tới, đạp một cước lên đầu con gấu chó.
Gấu chó bị đạp vào rừng cây liền quay người chạy mất.
Du Uyển buông lỏng một hơi, nhưng hơi thở còn chưa thông liền bị ngăn ở họng: “Là ngươi?”
Ngọc Tử Quy cõng bảo kiếm đi tới, khuôn mặt trầm tĩnh nhìn nàng: “Làm sao? Thấy ta ngươi cảm thấy kinh ngạc? Có phải ngươi nghĩ rằng hộ vệ của Yến Cửu Triêu đã g.i.ế.c ta?”
Du Uyển lạnh nhạt nói: “Giang hồ đệ nhất kiếm khách, làm sao có thể bị g.i.ế.c đơn giản như vậy? Nhưng mà ngươi hẳn là đang bị thương a?”
“Đủ để đối phó với ngươi.”
Xem như là hắn biến tướng xác nhận. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển thầm nghĩ, có thể khiến ngươi nhiều ngày như vậy không đi tìm ta, sợ là bị thương không nhẹ, bản thân thông minh một chút có lẽ sẽ có cơ hội chuyển bại thành thắng.
Chủy thủ của Ngọc Tử Quy chống đỡ trên cổ Du Uyển: “Ta khuyên ngươi đừng có suy nghĩ lung tung, coi như ta chỉ còn một đầu ngón tay có thể động, thì ngươi cũng không phải là đối thủ của ta.”
Du Uyển thần sắc bình tĩnh: “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”
Ngọc Tử Quy: “Cẩm nang.”
Du Uyển khì cười: “Rốt cuộc làm sao ngươi mới tin, cẩm nang thật sự không có nằm trong tay ta. Ngay cả dáng dấp nó như thế nào, màu đen hay trắng, lớn nhỏ ta cũng không rõ, làm sao ngươi cứ nắm lấy ta không tha? Ngươi không sợ ngươi cứ lãng phí thời gian lên người ta, lại bỏ qua người đang cầm cẩm nang thật sự ư?” TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngọc Tử Quy mặt không thay đổi: “Cẩm nang nằm trong tay ngươi.”
Website TruyenLau.com
Người này!
Ngọc Tử Quy lại nói: “Ngươi đừng tưởng rằng Thiên Cơ các bị diệt là ngươi có thể thoát, thừa dịp bên thứ ba chưa tra ra được ngươi, ngươi tốt nhất giao cẩm nang ra, nếu không, Yến Cửu Triêu cũng không cứu được ngươi.”
Du Uyển trào phúng: “Làm sao ngươi biết hắn không cứu được ta?”
Ngọc Tử Quy nhìn Du Uyển thật sâu, tựa như trào phúng: “Có lẽ ngươi không biết rõ a...”
Vẻ mặt Du Uyển cứng lại, trong đầu hiện lên câu nói hôm đó hắn chưa nói hết.
Ngọc Tử Quy nói tiếp, cùng với đêm kia, khác biệt là hôm đó hắn bị Yến Cửu Triêu cắt ngang không cho nói ra khỏi miệng.
Du Uyển nắm chặt tay.
“Cho nên hắn cũng không đáng tin là bao đâu, ngươi không cần tự dẫn lửa thiêu thân.”
Ngọc Tử Quy vừa dứt lời, cái xẻng trong tay Du Uyển liền đập vào mặt hắn.
Ngọc Tử Quy không ngờ Du Uyển lại phản ứng như vậy, không kịp chặn lại, cái xẻng của Du Uyển đã làm cánh tay của hắn bị thương.
Du Uyển nhấc chân chạy!
Ngọc Tử Quy điểm mũi chân một cái, thi triển khinh công chặn trước người Du Uyển.
Du Uyển liền xoay chân, chạy về phía bắc.
Ngọc Tử Quy lại thi triển khinh công ngăn lại nàng.
Du Uyển liền quay về phía nam.
Hắn đang muốn thi triển khinh công thì bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt run lên: “Nơi đó không thể đi.”
Đáng tiếc đã chậm, chân Du Uyển đã bước vào không trung.
Động đất đã cải biến mặt đất, ai cũng không ngờ rằng phía sau đám cỏ dại lại là một cái vách núi không thấy đáy.
Ngọc Tử Quy vừa mới chạy tới thì thấy nàng rớt xuống, hắn đưa tay bắt lấy Du Uyển nhưng ngay cả tay áo cũng không bắt được.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.