Đại doanh Tây Bắc toàn quân bị diệt, không một người sống sót, tất nhiên sẽ không có cách nào truyền tin đi, vẫn là khu vực cận đại doanh không thấy lương thảo chuyển tới, muốn tới đại doanh Tây Bắc mượn lương thảo, mới phát hiện đại doanh bị quân Hung Nô công chiếm.
Theo như lời nói của người đi mượn lương thảo, người Hung Nô còn đổi sang mặc giáp của quân Tây Bắc, có mấy người còn nói tiếng Hán vô cùng lưu loát, nếu không phải có một tên Hung Nô giả mạo làm một binh sĩ, trùng hợp binh sĩ đó lại là đồng hương của hắn thì hắn cũng không phát giác được người đó là giả mạo.
Hắn cũng không dám để lộ điều gì bất thường, cầm được lương thảo liền bỏ đi.
Đầu tiên là tin tình báo sai, nên đại doanh Tây Bắc bị tàn sát, triều đình đến nửa điểm tin tức cũng không có, nếu như không phải có người cản trở thì chắc chắn chuyện này là chuyện cười.
Cũng may binh sĩ đưa tin này mạng lớn, hắn cũng không thuộc quân doanh thành U Châu, nếu không một tới hai đi, để cho mật thám ở thành U Châu lợi dụng sơ hở, đừng nói là quân tình, ngay cả mạng nhỏ hắn cũng không còn.
Sắc mặt Hoàng đế hết sức khó coi.
Việc quân cơ đám đại thần cảm thấy không ổn, rầm rầm quỳ xuống đất.
Lúc bọn họ đang chờ Hoàng đế nổi trận lôi đình, thì lúc này Hoàng đế lại đột nhiên đứng dậy, cũng không quay đầu lại mà bỏ đi.
Chúng đại thần: “...”
Hoàng đế đi địa lao, tự mình gặp mặt Cao Viễn.
Cao Viễn bị nhốt nửa tháng, lúc này hết sức yếu ớt, ông biết rõ vì sao Hoàng thượng lại tới, chính bởi vì biết rõ nên nước mắt mới rơi.
Hoàng thượng siết chặt nắm đấm, ẫn nhẫn nói: “Thật sự... không còn người nào sống sót sao?”
“Còn... còn một người sống sót.” Cao Viễn khó khăn nói.
“Ai?” Hoàng thượng hỏi.
Cao Viễn muốn nói ra một cái tên nhưng thể lực chống đỡ không nổi, hôn mê bất tỉnh.
“Cao đại nhân!” Uông công công đi lên trước, ấn nhân trung của Cao Viễn nhưng không ăn thua.
“Còn người sống...” Hoàng đế như có điều nỉ non, “Sẽ là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Uông công công suy nghĩ nói: “Có khi nào là Tiêu tướng quân?Tiêu tướng quân dũng mãnh phi thường, nếu có thể thoát khỏi sự vây công của quân địch, nô tài nghĩ, cũng chỉ có hắn.”
Hoàng đế đồng ý gật đầu. TruyenLau
Quốc gia đại sự, Uông công công không dám nhiều lời, chỉ nhìn Cao Viễn nằm một bên nói: “Bệ hạ, Cao đại nhân ngất rồi, nô tài đi mời thái y?”
Hoàng đế phất phất tay: “Đưa tế tửu hồi phủ, phân phó thái y hảo hảo chữa trị, phải để ông ta bình yên vô sự.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một tiếng tế tửu, lại giúp Cao Viễn có lại chức quan như ban đầu.
Uông công công thầm nghĩ Cao Viễn cũng thật lợi hại, đắc tội Hoàng đế, mà có thể sống sót cũng có thể coi là người đầu tiên từ trước tới nay.
Hoàng đế gọi thống lĩnh Cấm vệ quân: “Đi nói với Tiêu Chấn Đình, nói với hắn là chất nhi của hắn sống sót đã trốn ra được đại doanh Tây Bắc, đang trên đường đến U Châu, nói hắn tự mình đi tiếp ứng.”
“Tự mình?” Thống lĩnh Cấm vệ quân sững sờ, “Bệ hạ...”
Hoàng đế nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Trẫm biết mình đang làm gì, ngươi đi làm đi.” TruyenLau.com
“Tuân lệnh.” Thống lĩnh Cấm vệ quân ôm quyền lĩnh mệnh, thần sắc phức tạp đi về hướng Tiêu phủ.
Cao Viễn Tỉnh lại thì đã được đưa về quý phủ, ông chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt vô cùng chua xót vì đột ngột tiếp xúc với ánh sáng, một khuôn mặt non nớt mơ hồ xông vào tầm mắt của ông.
“Thúc công! Thúc công tỉnh rồi?” Kỳ Lân kích động nói.
Cao Viễn nâng cánh tay suy yếu lên, vuốt vuốt cái đầu đang choáng váng: “Chuyện này là thế nào?”
“Thúc công té xỉu trong đại lao, là Uông công công đưa thúc công về! Uông công công còn kêu thái y tới chẩn trị cho thúc công... Có phải bệ hạ đã hết sinh khí với thúc công rồi không?” Kỳ Lân nói một hơi.
Cao Viễn chóng mặt ngồi dậy.
“Đúng rồi thúc công, Tiêu đại nguyên soái đã rời kinh!” Kỳ Lân hay thiếu niên nói chung đều có một vị anh hùng cho riêng mình, đồng thời cũng muốn trở thành anh hùng, cũng sẽ đặt sự chú ý lên vị anh hùng trong lòng, mà không thể nghi ngờ, Tiêu Chấn Đình chính là anh hùng trong lòng hắn, “Tiêu tướng quân mang binh đi! Thúc công, có phải ngài ấy lại muốn ra chiến trường?”
“Hắn đã sớm giao binh quyền ra, làm sao có thể đi đánh...” Cao Viễn nói được một nửa liền nhớ đến lời mình chưa nói hết với hoàng thượng, hình như mình vẫn chưa nói người sống sót cuối cùng kia là ai, Hoàng thượng lại cho Tiêu Chấn Đinh xuất binh, chẳng lẽ cho rằng... cái người sống sót duy nhất kia là Tiêu Diễn?
Tiêu gia chín đời đơn truyền, đến phụ thân của Tiêu Chấn Đình mới chân chính khai chi tán diệp, trên Tiêu Chấn Đình có một vị ca ca, Tiêu Diễn là đích tử duy nhất của ca ca hắn, mà dưới gối Tiêu Chấn Đình lại không có con, nếu Tiêu Diễn không còn, dòng chính giữ hương hỏa cho Tiêu gia cũng không còn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.