Khói lửa mù mịt, lĩnh vực biến mất, trên mảnh đất rộng lớn xuất hiện một hố lõm sâu, mấy trăm người mắc kẹt trong hố và đang cố gắng chống người bò lên.
Vượng Tài và đám tiểu muội tiểu đệ của nàng ta đang ngồi xổm bên mép hố, vất vả kéo từng người lên, hỏi: “Bác gái Trương! Đại Ngưu đâu?”
Bác gái dùng giọng địa phương chất phác cho hay: “Mấy hôm trước Đại Ngưu bị gãy chân, chắc giờ vẫn đang liệt trên đường!”
“...”
Xem như lĩnh vực của Phật Đà Mặt Cười biến mất theo bà ta, những ngôi nhà mái bằng và non ngàn gần làng mạc gần như bị phá hủy hoàn toàn. Thôi còn ảo ảnh của Liên Tọa che lấp, có chăng còn lại một miền phế tích, chưa kể đến những cánh đồng trồng đầy hoa màu ở xa xa, khiến người ta nhìn hãi trong lòng.
May mắn thay, may mắn thay chỉ trong vòng thành trấn này, may mắn thay nằm tại vùng ngoại ô.
Giả như đổi lại là ở trung tâm Càn Khôn Thành, hoặc thậm chí là toàn thành thị do Đao Tông toàn quyền quản lý, tuyệt sẽ gặp cảnh thương gân động cốt, tổn thất nặng nề.
Hiện trường hỗn loạn tưng bừng, nkẻ bò người chạy, người cứu kẻ dìu; ngay cả những người ban đầu bị tẩy não như Lưu Giản còn mơ màng tỉnh lại, đoái tưởng ký ức trước đó, sắc mặt tức thì tái mét.
Thật sự quá khủng khiếp, bị khống chế tư tưởng ngay trong lúc chẳng ai hay, nếu không ngăn chặn chẳng tỏ sau này sẽ phát sinh chuyện chi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những người có mặt tại đây, bao gồm cả tiểu đội của Trương Hạc Nghiêm, đều có đồng đội hy sinh. Đồng thời, bọn họ và toàn bộ thi thể của những người Càn Khôn Thành đã tự sát vì không muốn cung cấp linh khí đều bị nhả ra. Đại sư Minh Quang thu hồi Bát Tử Kim, độ hóa ngay tại chỗ, ánh vàng nhấp nhánh, thấy nơi xa có hoa sen Phật mọc lên.
Website TruyenLau.com
Song, chung quy cuối cùng cả thảy đã kết thúc.
Túc Trì tra Chước Nguyệt vào vỏ, mày dài cau lại, vẫn anh tuấn đến mức không giống người thường giữa khung cảnh bát nháo – rốt cuộc câu này không phải lời ví von mà là câu trần thuật. Mỗi tội mọi người vừa thấy cái nhìn chàng lia tới đều tự động né tránh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ôi, trời hôm nay thật trong xanh. Ôi, nước thật xanh biếc. Ôi, đại sư huynh thật tuấn tú.
... Chẳng trách mọi người, câu nói lúc Minh Nhân trước khi rời đi khi nãy đầy đinh tai nhức óc, ai có tai trong mười dặm tám hướng đều nghe thấy. Sự dịu dàng cuối cùng của mọi người chính là vờ như mình bị điếc tạm thời.
Kiếm Các hỗn loạn ghê. Đâu ngờ Vân Nhàn còn có nguyện vọng lớn cỡ đấy, không biết Túc Trì sẽ phản ứng thế nào.
Lo chết mất, sao mãi không đọc được biểu cảm trên mặt? Thẹn thùng một tí cũng được mà!
Minh Quang có việc phải làm, những người khác cũng phải vờ bận rộn, tức thì bắt đầu tổ chức chừng như có bài bản. Liễu Huy vốn đến để tuần tra, hắn chỉ huy mọi người: “Tạm thời đưa thi thể đến chỗ đại sư! Gần đây là Càn Khôn Thành phải không? Gọi người của Hạnh Lâm Các đến chữa trị một chút.”
Minh Quang kìm nén nỗi đau buồn trong lòng, độ hóa cầu phúc cho mọi người.
Ánh vàng lóa lên trừng trận, ông ấy đứng dậy, nơi khóe mắt thấy một túi thơm cũ nát rơi trên mặt đất, trong lòng lại nhói đau. Minh Nhân trông như sống trăm mùa xuân-thu trên thế gian này, nhưng thật chất chính bản thân chỉ sống mười chín năm, vật duy nhất để lại sau chót chỉ có túi thơm này. Ông ấy bước tới chậm rãi, cúi người, chuẩn bị nhặt túi thơm lên. Đúng lúc này, một bàn tay trắng xanh đưa ra từ phía đối diện.
Mảnh khảnh trắng nõn, ngặt nỗi mang theo vẻ hư ảo.
Minh Quang giương mắt nhìn, lần nữa thấy Phương Phi, đồng tử co rút, ấy nói: “Ngươi...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chấp niệm của Minh Nhân đã hết, đã hoàn toàn tan biến bằng sạch trên thế gian này từ trước. Là ảo ảnh từ linh khí của bà ta, Phương Phi cũng nên biến mất theo, nhưng do đâu nàng ta hãy còn ở đây?
Thật chất Phương Phi nào chạm vào túi thơm, nàng ta chỉ nhìn nó với ánh mắt lưu luyến lần cuối, đoạn nhìn về phía Minh Quang, hành lễ Phật thành kính một lần và rồi dần tan biến theo.
Minh Quang: “...”
Thì ra là vậy. Đây cũng là... chấp niệm. Phương Phi nào có tu vi, đến cả năng lực hóa thành linh thể còn chẳng có, đành phải dựa vào chấp niệm này và vẫn luôn bám vào ảo ảnh do Minh Nhân tạo ra. Bị bóp nát rồi lại ngưng tụ, nàng ta cũng đần độn u mê theo bà ta mấy chục năm, trơ mắt nhìn bà ta từ Minh Nhân biến thành Phật Đà Mặt Cười, dầu khuyên thế nào vẫn vô dụng, càng không buông bỏ được, rời không xong, mãi đến tận hôm nay.
Hoàn thành tâm nguyện, theo gió mà đi.
Minh Quang cúi đầu thật sâu trước ảo ảnh dần tan biến.
Chuyện ồn ào náo động lớn bằng này thêm có người của Đao Tông bên ngoài bị hạn chế ra vào, cuối cùng những tín hiệu cầu cứu “có bệnh thì vái tứ phương” do nhóm Vân Nhàn đã gửi đã gọi được người đến. Thiết Đản bày khí thế hùng hổ dẫn người của Rèn Thể Môn đến, vừa lúc giáp mặt Liễu Huy, đôi bên thoáng chốc mắt to trừng mắt nhỏ, thật ngượng ngùng.
Tiếp đấy là Huyền Bảo Các đến. Huyền Bảo Các gần như có chi nhánh ở khắp các thành thị, huống hồ Tiêu Nguyên nhất nhất quan tâm kỹ càng đến tình hình của Vân Nhàn, giờ họ đã hối hả chạy đến. Không thấy Vân Nhàn đâu trái lại chỉ thấy bóng lưng của Đại sư Minh Quang, nàng ấy lập tức nhíu mày: “Đại sư, chuyện này không giống như lúc đầu ông nói với ta.”
Lúc đầu khi tuyên bố nhiệm vụ, Minh Quang nói với nàng ấy để Vân Nhàn lấy thông tin tiện thể cứu người, còn lại ông ấy sẽ giải quyết, nhưng giờ xem ra sự việc nào phải vậy.
Minh Quang quay lưng về phía nàng ấy, lưng còng xuống đôi chút, rồi lại nhanh chóng đứng thẳng mà rằng: “Xin lỗi Các chủ.”
“Xin lỗi là sao?” Liên quan đến chuyện của Vân Nhàn, nhất định phải hỏi rành rọt, Tiêu Nguyên không khách sáo bày tỏ, “Đại sư có thể kể lại rõ ràng sự việc đã xảy ra hay chăng? Bây giờ Vân Nhàn ở đâu? Ta thấy hồn đăng của nó chưa tắt, biết không có nguy hiểm đến tính mạng, có điều thứ này cứ lững lờ một mạch thế này cũng không thể xem như không có nguy hiểm. Rốt cuộc đã xảy ra cơ sự gì!”
Rốt cuộc Đại sư Minh Quang đã xoay người lại, dưới hàng lông mày hoa râm là hốc mắt ướt át, giọng nói ông ấy mang theo sự run rẩy: “Vân tiểu hữu không gặp nguy hiểm, đang ở phía dưới luyện hóa linh khí. Chuyện của Phật Đà Mặt Cười là như thế này...”
Tiêu Nguyên: “!!!”
Chết mẹ! Sao khóc rồi!!!
Phía sau lưng là một trận gió rít, Liễu Xương nhận được tín hiệu cầu cứu của Đao Tông đã đến. Liếc mắt nhìn tình hình hiện trường, ông ta tức khắc nhướn mày, điên tiết chất vấn: “Đại sư Minh Quang! Ta kính trọng ông có đức độ và danh vọng cao, tuy nhiên đâu có nghĩa ông được đằng chân lân đằng đầu, đến Bắc Giới của ta mặc sức làm bậy! Rốt cuộc Phật Đà Mặt Cười này là thứ gì?!”
Tiêu Nguyên cấp tốc tránh sang một bên, Liễu Xương hạ mũi chân chạm chất, ánh mắt chậm chạp rơi vào khuôn mặt Minh Quang: “?”
Hả?
Minh Quang nói: “Liễu trưởng lão.”
“Liễu trưởng lão, ông quá đáng lắm đấy!” Tiêu Nguyên tức thì đứng trên cao chỉ trích, “Có gì không thể nói tử tế sao?! Nếu không phải vì xử lý chuyện này, tội gì đại sư đích thân đến Bắc Giới? Ông không cảm ơn thi thôi, mắc gì phải thế. Xem kìa, ông xem mình chửi đến mức đại sư khóc rồi!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ánh mắt mọi người nhìn Liễu Xương tức thì trở nên vô cùng kỳ lạ, ngay cả những đệ tử của Đao Tông cũng không nhịn nổi và xì xào bàn tán.
“Sao lại thế này... Đại sư người ta đã hơn trăm tuổi rồi...”
“Khó cho Đại sư Minh Quang quá... Đã bị thương nặng còn bị chỉ thẳng mặt chửi, đúng là tốt bụng nhưng không nhận được đền đáp tốt...”
“May mà môn quy của Đao Tông vẫn là kính lão yêu trẻ đấy...”
“...” Sắc mặt Liễu Xương cứng đờ, ông ta giương khóe miệng lên cười gượng, “Đại sư Minh Quang, ta không có ý đó, xin đừng hiểu lầm. Ý của ta là nếu ông muốn vào Bắc Giới, sao không báo trước cho Đao Tông một tiếng? Như vậy chúng ta mới tiện sắp xếp nghênh đón, ha, ha ha...”
Huyền Bảo Các chết tiệt này! Sớm muộn gì cũng dở bỏ tụi bây khỏi Bắc Giới bằng sạch!
Minh Quang đứng yên, lắc đầu, kể lại ngắn gọn nhất đầu nguyên nhân hậu quả của sực việc
Ban đầu đích là “nhân” do Phật Môn gieo xuống năm xưa, lẽ ra phải do Phật Môn nhận “quả”, ông ấy từng nghĩ như vậy, hiềm một nỗi chẳng ngờ Vân Nhàn sẽ làm ra chuyện này.
Tiêu Nguyên nghe mà ngớ người: “Ông nói là Vân Nhàn đã thuyết phục được Phật Đà Mặt Cười?”
Đại sư Minh Quang gật đầu.
Tiêu Nguyên: “Ta thà tin nó đi đánh một mình với tầng Hợp Thể còn hơn. Đại sư, ông nhìn nhầm mà hả? Hay là ông nhớ nhầm rồi? Vân Nhàn là đứa đó đó, cái đứa có cây kiếm màu đỏ, mặt hơi bầu bĩnh như trẻ con, thường xuyên lem luốc, trông ồn ào lắm đấy. Nào phải người khác đâu. Ngay cả Tam Tự Kinh nó còn không đọc được mà biết biện luận gì nữa?”
Hay cho cách hình dung thật kỳ quái, mỗi tội cơn cớ gì chính xác thế kia. Liễu Xương luôn cảm thấy cách dùng từ này thường áp dụng để hình dung chó con.
Túc Trì mở miệng: “Là nàng.”
Minh Quang có thể nhận nhầm chứ Túc Trì không tài nào nhận nhầm thân sư muội của mình. Sao thế kia, thật sự khó chấp nhận, Tiêu Nguyên câm nín: “... Được rồi. Nhưng mà đại đồ đệ này, sao lúc nào ngươi cũng có mặt vậy, ta còn tưởng ngươi đi du lịch rồi. Vậy hiện tại Vân Nhàn ở đâu?”
Túc Trì nghiêng đầu nhìn về phía sau, địa phương trung tâm chiến trường ban đầu.
Chốn ấy đang được bao phủ bởi một luồng ánh vàng. Ban đầu Tiêu Nguyên còn tưởng đó là kết giới phòng thủ do Đại sư Minh Quang thiết lập, tuy nhiên bây giờ xem ra, ánh vàng đó đang liên miên phát ra từ trong ra ngoài. Nàng ấy lập tức thót trong lòng, lao tới: “Vân Nhàn!”
Nàng ấy vừa đến gần đã bị luồng ánh vàng này cản lại bên ngoài, song xuyên qua kết giới tù mù vẫn thấy được đám người đang nằm la liệt bên trong.
Mặc dù khi thông báo nhiệm vụ, Tiêu Nguyên nghĩ rằng người đông thế mạnh, thành thử đã ghi hết cả bọn lên đấy, nhưng nàng ấy thật sự đâu ngờ Vân Nhàn lại có nhiều bạn bè đến vậy, ai nấy đều tới cả, bao gồm cả cô ma nữ kia.
Chỉ là bấy giờ ai cũng nằm im, nhắm chặt mắt, trong cơ thể đang nhanh chóng vận chuyển luyện hóa linh khí sắp tràn ra khỏi linh phủ. Tiêu Nguyên nhìn sang, đã thấy Vân Nhàn ở giữa đầu tiên: “...”
Nàng ấy suýt chút nữa đã cười phá lên không được tử tế.
Giờ đây toàn thân Vân Nhàn hiện lên màu vàng đồng như mười tám vị La Hán, da dẻ sáng bóng như được bôi dầu, y như một người tí hon vàng trước cửa chùa, trông khá vui mắt, chỉ muốn khiêng ngay đi.
Rốt cuộc do đâu mỗi lần làm nhiệm vụ xong đều xấu đến muôn hình vạn trạng... lúc trắng, lúc đỏ, lúc vàng. Nghĩ đến đây, hình như khá hiếm thấy dáng vẻ Vân Nhàn khi bình thường.
Không được, Túc Trì đang ở bên cạnh, nàng ấy không thể cười quá lộ liễu, Tiêu Nguyên kìm nén khóe môi đang cong lên dữ dội, nhìn về phía Đại sư Minh Quang: “Nó không sao là tốt rồi. Nhưng thế này có để lại di chứng gì không?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Linh khí Minh Nhân để lại sẽ khiến cảnh giới không có thực trong cơ thể nó trở nên ổn định.” Minh Quang nói một cách uyển chuyển, “Tuy nhiên chung quy đây vẫn là phật khí. Khoảng thời gian này, có lẽ Vân tiểu hữu sẽ sinh ra hứng thú lớn với kinh Phật, không đáng ngại.”
“Cái gì?!” Tiêu Nguyên chưa bao giờ hoảng sợ tới thế, “Vậy không được đâu! Chín đời Vân gia đơn truyền, chỉ có một đứa độc đinh này, không thể thích kinh Phật được!! Tuyệt đối không được!!”
Minh Quang: “...”
Sao vậy. Phật Môn thì sao?
Phật Môn đã chọc gì ai trong mấy người đâu!
-
Vân Vàng Tí Hon lại tỉnh dậy trên xe ngựa.
Xe ngựa quen thuộc, chỗ ngồi quen thuộc, trời đã tối, khốn nỗi chẳng tỏ đại sư huynh đã đi đâu. Vân Nhàn cố gắng ngồi dậy, trước tiên sờ Thái Bình dựa vào góc, kêu: “Thái Bình? Ngươi không sao chứ?”
“Không sao.” Giọng nói luôn tràn đầy năng lượng của Thái Bình cũng lộ ra vẻ rã rời khôn xiết, “Mệt quá.”
Vân Nhàn sờ xong nó, lại nằm vật ra than: “Ta cũng mệt quá.”
Ở đây không có ai, đây là lần đầu tiên nàng nói mình mệt.
Ngay cả nói chuyện cũng mệt, trong xe ngựa tức thì bẵng hẳn.
Vân Nhàn biết đây là xe ngựa của Huyền Bảo Các, chắc mình bị Tiêu Nguyên tạm thời nhặt về Càn Khôn Thành lần nữa. Chung quy dì và mẹ luôn đi tiên phong trong việc nuôi thả, đây là chuyện tốt, ít nhất lần nào nàng cũng được người ta nhặt về.
Một người một kiếm đều âm thầm đưa ra một quyết định sau khi hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra.
Về sau thà đánh nhau chứ không đi thuyết phục người khác. Quá khó nhằn, trong đầu hoàn toàn là một mớ bột nhão mà vẫn phải gieo neo tìm ra chút gì đó miễn cưỡng hữu dụng từ trong mớ bột nhão ấy. Dùng chân tình khiến người cảm động, dùng lý lẽ phân tích, thậm chí lúc cảm xúc kích động còn không được nói sai, không được nổi giận, không được rơi lệ như mưa, không được dừng lại. Thật sự còn mệt mỏi hơn bị đánh cho tơi bời mười trận.
“Mỗi ngành nghề đều có chuyên môn riêng.” Vân Nhàn nằm đó, cảm thấy đầu óc trống rỗng, lẩm bẩm, “Sau này gặp loại chuyện này vẫn nên để người khác làm thôi.”
Thái Bình nhã nhặn ưng lời: “Đúng đấy.”
Vân Nhàn: “Thái Bình, ngươi có học thức hơn ta tưởng nhiều.”
“Ngươi cũng phải ngẫm lại xem.” Thái Bình nói, “Ngươi sống được mấy năm, ta sống được mấy năm?”
Cách ở chung thường ngày của một người một kiếm về cơ bản là chửi nhau có vấn đề về não, hiếm khi có được lúc ôn hòa bực này. Vân Nhàn không nhịn được xoay người, nhìn nó, nói thật dạt dào cảm xúc: “Vậy ngươi nói cho ta biết vế tiếp theo câu đối trong Đại Chiến Tứ Phương nên đối thế nào.”
Thái Bình: “Ngươi có bệnh à!!”
Chẳng rõ những người khác đã đi đâu, Vân Nhàn đã quen mỗi lần tỉnh dậy đều có mấy cái đầu to vây quanh. Nàng lăn qua lăn lại trên chỗ ngồi, nói: “Thái Bình, những người khác đâu?”
“Vẫn chưa tỉnh.” Thái Bình trả lời ráo hoảnh, “Mỗi người đều ở trong xe ngựa.”
“Không phải chứ?” Vậy phải thuê mấy chiếc đây, giàu cỡ ấy đâm khiến Vân Nhàn muốn mở to hai mắt, “Dì nhỏ đổi tính rồi hả?”
“Đao Tông thuê.” Thái Bình trả lời, “Sợ bị người ta nói không kính già yêu trẻ, hơn nữa Minh Quang, Kỳ Chấp Nghiệp, Tiết Linh Tú và Cơ Dung Tuyết cũng ở đó, mặt ngoài không thể bạc đãi.”
Ra là mình là hàng tặng kèm, Vân Nhàn lại nằm xuống, nhìn trần xe, nói đầy tiếc nuối: “Hầy. Tiền bối Minh Nhân chẳng còn gì ngay cả tro cốt, nếu không còn thu dọn lại đủ đi an táng.”
Minh Nhân bỏ mình, sự tình trông như kết thúc, tuy nhiên lời nói của bà ta càng làm tăng thêm những tầng bí ẩn trước đó.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tám mươi năm trước, ma tên là “Xi Vưu” âm thầm xúi giục lòng người cũng như gợi mở, mục tiêu rõ ràng, nhắm thẳng vào đứa con số mệnh của Tây Giới.
Không khó để tưởng tượng y đã dạy cho Minh Nhân cách kết hợp thuật pháp Phật-Ma và trời phạt, chắc chắn cũng lấy đi thứ y muốn từ Minh Nhân. Có điều số mệnh là thứ hư vô mịt mùng, hiện giờ đã trôi qua mấy chục năm, truy tìm thế nào đây?
Manh mối duy nhất đích là cái tên chẳng tỏ thật giả này và cái lỗ trên tai phải của y.
“Đứa con số mệnh...” Vân Nhàn lẩm bẩm, “Cho dù là thiên tài như Minh Nhân, số mệnh vẫn không bằng Trọng Trường Nghiêu. Ngươi nói xem, tám mươi năm trước y bí quá hóa liều nuốt số mệnh của Minh Nhân, bây giờ có xuất hiện lại không?”
Đứa con số mệnh của Bắc Giới vẫn chưa xuất hiện, nhìn chung thế hệ trẻ đều cực mạnh song nào có ai mạnh đến mức nổi bật, là thiên tài khiến mọi người lu mờ. Nam Giới cũng vậy, nhìn như thế, hiện tại chỉ có một mình Trọng Trường Nghiêu đang hoạt động tích cực trên sân khấu.
Tập hợp số mệnh của bốn giới, mặc dù Vân Nhàn không biết đến cùng lão ma đầu thần bí nọ muốn làm thế nào nhưng trong lòng đã tinh suốt, đoan chắc nào phải chuyện tốt.
Hội Đấu võ Thiên Nguyên.
Các môn phái hỗn chiến.
Vân Nhàn gõ ngón tay lên ván gỗ từng cái một, phát ra tiếng va chạm của vật cứng gõ lên, tuy nhiên nàng lại chớ hề hay biết mà rằng: “Trong hội đấu võ, chắc chắn Trọng Trường Nghiêu sẽ xuất hiện.”
Thái Bình thân thiết hỏi han: “Đầu óc ngươi còn dùng nổi ư.”
Vân Nhàn ung dung trả lời: “Không đủ. Vừa rồi đã dùng quá mức đấy. Vì vậy ta quyết định ngủ một giấc, để lại khó khăn cho chính mình của ngày mai.”
Thái Bình: “...”
Ngặt nỗi đầu óc không dễ điều khiển như vậy, Vân Nhàn trở mình qua lại vẫn không tài nào ngủ được. Thành thử nàng đã lăn dậy, hỏi: “Rốt cuộc đại sư huynh là thứ gì vậy? Ta thật sự rất muốn biết. Yêu? Ma? Linh thể? Nhưng nếu là những thứ này, Thánh nữ không thể nào không nhìn ra! Thái Bình, ngươi có manh mối nào không?”
“Ta không có đầu.” Thái Bình, “Ta cũng không hiểu. Có điều nếu hắn không dùng kiếm còn mạnh hơn cả lúc dùng kiếm. Chưa kể nói thật nhé, ta còn phát giác được nếu hắn muốn dùng ta, ta không tài nào chống cự nổi.”
Vân Nhàn: “Ghê vậy sao??”
Thái Bình nói: “Cái này mà ghê? Ngươi muốn dùng ta, chẳng phải ta cũng không chống cự được à??”
Không nghĩ ra, thôi không nghĩ. Tuy nhiên Vân Nhàn vẫn canh cánh trong lòng câu nói của bà cụ Minh Nhân, nàng khó hiểu bày tỏ: “Rốt cuộc tâm ma của ta đã làm gì với đại sư huynh bên trong vậy? Bây giờ không thấy huynh ấy đâu cả.”
Thái Bình ngừng một thoáng, giọng điệu vô cùng quái đản: “Ngươi thật sự muốn biết?”
Vân Nhàn hơi do dự: “Chắc ta cũng không quá đáng lắm đâu nhỉ?”
Nửa khắc sau, mặt Vân Nhàn đờ đẫn suýt chút nữa đập đầu chết trong xe ngựa: “...”
Xong đời.
Thật sự xong đời!
Đại sư huynh coi mình là sư muội, mình lại muốn cởi đồ người ta!
Thôi. Người có sắc tâm là chuyện bình thường xiết bao, đây chỉ sai lầm mà phụ nữ trên toàn thế giới đều mắc phải.
Nhưng toi đời thật rồi!! Hèn chi bình thường đại sư huynh đều có mặt, bây giờ thì không thấy bóng dáng đâu!!
Vân Nhàn ngồi trong xe ngựa mặt vàng như nghệ, đau khổ nghĩ bây giờ trong mắt đại sư huynh, nhất định nàng là một đứa biến thái.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.