Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 135: Tuyết Sư cuồng tình (12)

Tuy biết đây chỉ ảo cảnh nhưng vẫn là chuyện đã thật sự xảy ra.



Bộ xương nhỏ khô sắt của cô bé trước mắt lồi lên dưới lớp áo, dù có mặc áo bông dày đến đâu vẫn không che hết được. Cha không thương, mẹ không yêu, thảo nào dù biết chắc chắn sẽ bị chửi, biết mình không thể rời đi, cũng nhất định phải cố chấp xuống núi mang con chó nhỏ này về.



Đây còn là thế giới trong mắt Cừu Mạc. Nói không chừng nó còn được tô hồng, tình hình thực tế chỉ càng tệ hơn.



Nước mắt Cơ Dung Tuyết chưa chảy được bao lâu, từng mảng băng đã đóng trên mặt, khóc cũng không khóc được. Chú chó nhỏ liếm nàng ấy, nàng ấy nhặt miếng linh thực từ trong góc lên, do dự một thoáng, phủi bụi trên đó, tự mình cắn một miếng, phần sạch sẽ còn lại nhét hết vào trong miệng chú chó nhỏ.



“Cái này có linh khí, không biết có thể giúp mày khỏe lên không nữa.” Những người nuôi chó đều không tránh khỏi tật xấu này, Cơ Dung Tuyết bế chú chó nhỏ lên cắt tỉa lông, còn nói chuyện với nó, “Phúc Lai, mày phải ở bên cạnh tao lâu một chút.”



Phúc Lai dụi vào bàn tay gầy guộc của nàng ấy, rất vui vẻ, không biết có nghe hiểu hay chăng.


TruyenLau
Chú chó nhỏ thì vô tư, chuyện qua đi đã hoạt bát trở lại; vô tư là chuyện tốt, còn Cơ Dung Tuyết thì không có năng lực này.



Cảnh tượng trước mắt bắt đầu dần dừng lại, Vân Nhàn cau mày, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.



“Lần trước chúng ta tiến được vào trung tâm ma vực của Phật Đà Mặt Cười là vì chúng ta lợi dụng tâm ma khiến bà ta rối ren.” Vân Nhàn nói, “Nhưng lần này do đâu lại có thể? Ngoại trừ Cơ Dung Tuyết, chúng ta chỉ gặp Cơ Thượng và Cừu Mạc một lần, dù họ có chọn cũng không chọn trúng chúng ta.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Theo lời của nữ tu sĩ trẻ Đông Bắc vừa nãy, mỗi nhóm người nhìn thấy những thứ khác nhau. Nhóm khách nhìn thấy linh thú bị ma hóa ở sau núi Rèn Thể Môn. Tuy không biết các trưởng lão khác, hai người họ Cừu và Nam phu nhân đang ở đâu cụ thể, nhưng đến giờ cả bọn vẫn chưa nhìn thấy bọn họ, chắc hẳn họ không ở cùng một khu vực với mình.


Website TruyenLau.com
Túc Trì tắt máy một lúc, lại khởi động lần nữa, nói từ tốn: “Ma thạch.”



Ma thạch được Tức Mặc Xu để lại không chỉ có tác dụng phát hiện ma khí chỉ dẫn phương hướng.



“Nhưng nếu thật sự là vì ma thạch khiến chúng ta có thể tiến vào ma vực.” Vân Nhàn cau mày nghi vấn, “Vậy bốn người còn lại không có ma thạch nhưng vẫn vào được như thường đấy thôi.”



Túc Trì nhìn nàng, khẽ nói một cái tên.



Vân Nhàn biến sắc, nói: “... Quả nhiên. Ta đã sớm cảm thấy không đúng rồi mà.”



Tiết Linh Tú: “Từ lúc lên bảo thuyền đã không đúng.”



Trùng khớp với suy nghĩ trong lòng ba người.



Tuy nhiên Vân Nhàn nhìn Túc Trì, không khỏi nói: “Đại sư huynh, huynh làm sao vậy? Tại sao sau khi vào đây trông huynh phản ứng hơi chậm chạp?”



Vừa vào đã không khởi động được máy, chẳng lẽ nơi này có thứ gì đó áp chế huynh ấy?



“Ta cũng không rõ.” Túc Trì đáp, “Có lẽ là vì quá lạnh.”



Nơi này thật sự quá lạnh, tuy nhiên vẫn chưa lạnh đến mức khiến một người tầng Phân Thần hết cách chịu đựng, chẳng lẽ có liên quan đến công pháp? Nhưng chính mình có cùng thuộc tính Hỏa, luyện cùng một bộ kiếm pháp, vẫn không đến mức như vậy. Vân Nhàn lo âu nhìn hàng mi dài phủ đầy sương tuyết của chàng, cau mày hỏi: “Hay là ta đưa vớ cho huynh nhé?”



“Không cần. Ta không sao.” Túc Trì lắc đầu, nắm chặt tay nàng, lặng lẽ nói, “Không ảnh hưởng.”



Vớ gì mà gặp ai cũng muốn cho, ngươi tưởng đang chơi chuyền hoa chắc, Tiết Linh Tú vô cớ sinh sự: “Khụ!”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn đang lo lắng nay bị ho cho một tiếng, bất chợt chột dạ, định buông tay Túc Trì ra. Tuy nhiên nàng đã kịp phản ứng lại: Ba người đều đang nắm tay nhau cả, có gì khác biệt, nàng chột dạ cái gì!



Quá lạnh, nhiệt độ, chậm chạp...



Bất chợt trong đầu Vân Nhàn lóe lên một kiến thức vật lý, sắt thép ở nhiệt độ cực thấp sẽ giòn hơn, nếu đặt một miếng sắt ở đây, chắc là nó sẽ vỡ vụn như bánh phồng tôm khi lạnh thêm chút nữa.



Ngặt nỗi huyền thiết của Tu Chân giới lại khác với sắt thép bình thường... Thôi, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này.



Hình như đoạn phim 4D trước mắt sắp chuyển cảnh, Vân Nhàn tranh thủ thời cơ, thử lấy phù Truyền Âm ra, nói thăm dò với đầu bên kia: “Linh San! Bên đó tình hình thế nào?”



Thật ra nàng đâu phải không thiết tìm Cơ Dung Tuyết, song ngẫm lại đủ biết, tình hình bên phía Cơ Dung Tuyết chỉ tệ hơn chứ không thể tốt hơn bên này. Có lẽ bây giờ đại tiểu thư không muốn nói chuyện.



Phù Truyền Âm không có tiếng động.



Chẳng lẽ thật sự bị cấm? Vân Nhàn lại nói: “Kỳ đạo hữu! Đại tiểu thư! Phong Diệp ơi!”



Cuối cùng, đầu bên kia phù Truyền Âm truyền đến một chút âm thanh vụn vặt. Mỗi tội so với tiếng nói, nó lại giống tiếng gió rít gào hơn. Tiếng gió càng lúc càng mạnh, hình như người cầm phù đang chạy thục mạng, Kiều Linh San kêu: “Vân Nhàn!! Bên tỷ sao rồi?!”



“Bên ta gió êm sóng lặng thôi!” Vân Nhàn tức tốc hỏi, “Muội đang chạy khỏi cái gì? Có người đuổi theo muội sao?? Ứng phó được không?!”



“Được! Tỷ cứ yên tâm, cứng chọi cứng không được chứ chạy trốn vẫn ổn! Ta đâu rõ là người hay là cái gì, mọi thứ đều lùng bùng! Toàn những thứ không hợp lẽ thường! Thật đấy, kỳ quái lắm...” Kiều Linh San thở hổn hển trả lời, “Mọi người đều tản ra hết rồi! Ban đầu ta đi cùng Phong Diệp, giờ hắn cũng biến mất luôn!”



Vân Nhàn: “Bây giờ xem ra có thể bên chúng ta là Rèn Thể Môn trong mắt Cừu Mạc, bên các muội là chỗ này trong mắt Cơ Thượng...”



Kiều Linh San cắt ngang lời nàng, hét lên: “NẾU THẬT SỰ LÀ NHƯ VẬY THÌ CƠ THƯỢNG CHẮC CHẮN ĐIÊN RỒI!!!”



“Ta vừa vào đã bị đuổi giết, chỉ miễn cưỡng nhìn thấy sơ sơ. Cừu Mạc là cây đại thụ mọc mặt người, Nam phu nhân là con sói hoang nằm dưới gốc cây, các trưởng lão đệ tử khác đều là, đều là linh cẩu... Không có một người bình thường nào hết! Ngay cả đại tiểu thư vẫn còn là một khối thịt đỏ tươi, đang dính vào rốn của bà ta nữa... Ta còn thấy...”



Phù Truyền Âm hốt nhiên bị cắt đứt, lời Kiều Linh San nói đột ngột dừng lại.



Vân Nhàn tức thì lấy thêm một cái phù Truyền Âm, nhưng đầu bên kia vẫn không có phản ứng gì.



Ba người nghiêm mặt.



“...” Tiết Linh Tú nói: “Hành vi cử chỉ của Cơ Thượng không giống người bình thường, rất có thể sau biến cố thân thế và những đả kích liên tiếp tiếp đấy, bà ấy đã điên thật rồi.”



Vân Nhàn nghĩ: Nói theo cách hiện đại là bệnh tâm thần về mặt sinh lý rồi, không mang ý nghĩa tiêu cực nào đâu. Bây giờ nhập ma nên bà ấy lại càng cực đoan hơn nữa.



Vì vậy rất khó để phỏng đoán thế giới nội tâm của bà ấy, đồng thời không tài nào dùng lẽ thường để phán đoán. Nay cả bọn bị cắt đứt liên lạc, càng không thể biết được tình hình đầu bên kia, điều duy nhất có thể thấy may mắn là hình như Kiều Linh San vẫn tạm thời ứng phó được.



“Hy vọng bọn họ sớm hội hợp.” Vân Nhàn lo lắng, “Chuyện bên này không tài nào tin tưởng hoàn toàn, còn bên kia xem chừng... càng không có giá trị tham khảo.”



“Cừu Mạc còn đang trông cậy vào chúng ta tìm ra hung thủ giết mình, chắc sẽ không làm khó quá.” Tiết Linh Tú nhìn cảnh vật trước mắt cấp tốc thay đổi, chẳng mấy chốc Cơ Dung Tuyết đã bắt đầu lớn lên.



Nò hay có phải do hồi nhỏ ăn uống thất thường để lại di chứng hay không, nàng ấy cao lên nhưng lại không béo thêm, tay chân dài ngoằng, y phục vẫn rộng thùng thình, khiến cái đầu trông hơi to, nhìn từ phía sau giống như một con bọ que tuổi dậy thì đầy u sầu.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn không có ý cười nhạo đại tiểu thư, mỗi tội dường như mỗi giai đoạn của đại tiểu thư đều trông cực khác biệt...



Cừu Mạc vốn đã không quan tâm, thời gian ở trong tông môn cũng không nhiều, ngày ngày còn phải bận rộn với đủ loại công việc, trong khi trẻ con lớn nhanh như thổi, một lúc lại khác. Ông ta lại cau mày khi nhìn thấy Cơ Dung Tuyết lần nữa.



Xem ra dáng vẻ của Cơ Dung Tuyết vẫn không vừa ý ông ta. Đương nhiên tốt nhất là khi có một đứa con vừa sinh ra đã biết gọi cha, không cần ông ta nuôi không cần ông ta cho tiền lại nhanh nhẹn tài giỏi làm một đứa con hiếu thảo vô ngần khiến đất trời cảm động, như vậy mới vừa lòng ông ta.



Cơ Dung Tuyết lớn thêm vài tuổi, khuôn mặt lại khó coi thêm vài phần, hồi nhỏ khi buồn còn ôm chó khóc, bây giờ lại lạnh lùng, như một mặt băng có dùng đá nện vẫn không tài nào phá vỡ.



Dường như nàng ấy đã từ bỏ ý định thoát ly Rèn Thể Môn, đồng thời chấp nhận sự thật, “hiểu biết” hơn rất nhiều. Tu vi theo đà tăng lên, nàng còn không sợ khổ không sợ mệt, rất nhiều trưởng lão đều nghĩ đến nàng đầu tiên khi sắp xếp nhiệm vụ cho đệ tử.



Không nói nhiều lại đáng tin cậy, không có người chống lưng không được chú trọng, còn gì tốt hơn nữa?



Ba người Vân Nhàn lại trà trộn vào đám đông như nước chảy mây trôi, có tiểu đội trưởng thấy ba người như hình với bóng, ngay cả lên đại điện báo cáo cũng không chịu buông tay nhau đã không khỏi giật mình.



Vân Nhàn khó hiểu truyền âm: “Tại sao Cừu Chưởng môn lại không nghĩ đến một khả năng, đó là người giết ông ta chỉ đơn giản vì thấy ông ta khó ưa thôi?”



“... Ngươi định nói là Cơ Thượng giết ông ta à.” Tiết Linh Tú nói, “Không thể nào. Huống chi làm sao Cừu Mạc chấp nhận nổi. Chết trong tay kẻ thù chính trị còn tốt hơn chết vì tình nhiều lắm. Nếu là Cơ Thượng giết thì đây đúng là trò cười thật to.”



Trăng hoa nhiều năm, cuối cùng lại chết dưới tay cọng cỏ gần hang. Đặc biệt Cơ Thượng lại do chính ông ta giữ lại, chẳng kém gì Chưởng môn tự ngã chết. Hợp lý đó, có thể cắt nghĩa, song nói ra thì lại xấu hổ có thừa. Thoại bản trong dân gian mà biên lại câu chuyện này, thì tới 10 năm sau Rèn Thể Môn cũng đừng hòng ngẩng đầu lên được ở bên ngoài nữa.



Đương nhiên, bị phu nhân mình tôn trọng mấy chục năm đầu độc cũng chẳng tốt đẹp hơn chỗ nào. Nhưng thường thì chuyện này sẽ bị thêu dệt thêm một số lời đồn, ví dụ như thật chất Nam phu nhân ra ngoại tình, cấu kết với tình nhân, là hạng phụ nữ tán tận lương tâm vân vân. Chẳng qua với tính cách của Cừu Mạc, vậy thì ông ta càng phát điên hơn – ông ta chết rồi vẫn bị cắm sừng ư?



Các đệ tử Rèn Thể Môn đều phô bày đặc trưng thú công của mình, bọn họ coi đó là vinh quang, chỉ có Cơ Dung Tuyết trống trơn trên trán, không có gì.



Chả là ai nấy đều là Nhân tộc, nhưng nàng ấy đứng ở đây lại cực nổi bật.



Có lẽ Cơ Dung Tuyết đã từng cố gắng hòa nhập, khốn nỗi nàng ấy nhanh chóng nhận ra cùng lắm chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.



“Nam phu nhân!” Đột nhiên Vân Nhàn lên giọng, nói, “Ta thấy bà ta rồi!”



Sau lưng Cừu Mạc, Nam Vinh Hồng đang đưa khăn tay cho ông ta, nụ cười vẫn như cũ, biên độ hời hợt, đoan trang xinh đẹp.



Dù không có nhiều tình cảm nhưng Cừu Mạc vẫn tương đối tôn trọng thê tử này. Ông ta nhận lấy khăn tay lau tay, dịu dàng nói: “Nàng xuống đi, ở đây đông người, cẩn thận bị xô đẩy.”



Nam Vinh Hồng cúi đầu, dường như rất ngạc nhiên trước sự quan tâm của ông ta, vừa mừng vừa lo, hai má ửng hồng, một lúc sau bà ta mới nói: “Vâng, phu quân.”



Vân Nhàn hết nói nổi: “... Luôn cảm thấy biểu cảm này không thể xuất hiện trên mặt Nam phu nhân.”



Lại do Cừu Mạc tô hồng à.



Tiết Linh Tú: “Ừ. Đúng vậy.”



Nhất là khi biết Nam Vinh Hồng rất có thể hận ông ta, thì càng cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quái đản.



Chừng như Túc Trì đang ngủ đông, Vân Nhàn không tiện làm phiền chàng. Nói chung đại sư huynh cũng ít nói, đợi đến lúc đánh nhau rồi gọi chàng dậy.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cừu Mạc ở trong đại điện, tùy ý gọi vài đệ tử lên kiểm tra tình hình tu luyện, đồng thời nghe trưởng lão báo cáo một số việc vặt vãnh gần đây. Tiếp đó ông ta mới nhìn về phía Cơ Dung Tuyết lạc lõng trong đám đệ tử.



“Dung Tuyết này, con đi mạn Tây có thuận lợi không?” Cừu Mạc nói, “Đã mang cỏ Phương Tâm về chưa?”



Cơ Dung Tuyết gật đầu. Nàng ấy không chỉ mang về cỏ Phương Tâm, còn có rất nhiều linh dược được các trưởng lão dặn dò. Bây giờ vết thương của nàng ấy chưa lành, mùi máu tanh trên người vẫn chưa nguôi.



“Tốt lắm.” Cừu Mạc khen đại một câu, nói, “Sau đó thì con trộn nó với Dưỡng Tâm Đan rồi đưa đến Tây Lâu đi. Lần này phu nhân mang thai rất nguy hiểm, cần phải bồi bổ nhiều.”



Vân Nhàn sững người, chậm rãi nhìn Tiết Linh Tú.



Lần này? Lại???



Theo thời gian này, chẳng phải đã có Cừu Trác và Cừu Đan rồi sao? Cừu Trác cũng đã gần 20 tuổi rồi còn gì!



Huống hồ chưa từng nghe nói Nam Vinh Hồng còn có đứa con nhỏ hơn. Vậy cái thai này là sao, là sau khi được sinh ra nó đã chết yểu hay là ngay cả cơ hội chào đời còn chẳng có??



“Sinh ba đứa??” Vân Nhàn thật sự chưa từng thấy trường hợp nào như vậy. Nữ tu sĩ mang thai vốn đã tổn hại nguyên khí, nhiều nhất có một đứa đã khó giàng trời mây, còn phải xem duyên phận, nguyên Tu Chân Giới có đông đảo người không có duyên con cái đâu. Sao lại thế này, Cừu Mạc muốn lập đội bóng rổ à? Sau đó ngẫu nhiên chọn một đứa con may mắn làm chưởng môn?



“Có lẽ phát hiện Cừu Trác Cừu Đan quá vô dụng nên muốn thêm một đứa nữa.” Tiết Linh Tú lạnh lùng nói, “Chung quy nào phải ông ta sinh, đương nhiên sinh bao nhiêu cũng chả đáng kể.”



Tan họp, Đại Tiểu Thư Bọ Que U Sầu quay về phòng lấy cỏ Phương Tâm, đi về phía Tây Lâu.



Ba người lại dấm dúi đi theo phía sau nàng ấy.



Bây giờ dường như nàng ấy đã chuyển sang chỗ ở bên cạnh, thôi còn ở cùng Cơ Thượng. Còn tiểu lâu mà Cơ Thượng ở không sáng đèn, ám tối đầy tử khí.



Cơ Dung Tuyết mở cửa phòng mình, trước tiên đợi một lúc, không biết đang đợi cái gì. Vân Nhàn thấy nàng ấy nín thở, dường như căng thẳng đến mức mặt mày cứng đờ. Căng thẳng như thế hồi lâu, nàng ấy mới gọi: “Phúc Lai?”



Thì ra là đang đợi con chó cỏ kia.



Phúc Lai không ra, Cơ Dung Tuyết nhanh chân hấp tấp chạy vào, đến bên ổ chó, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.



Chú chó nhỏ, không, bây giờ đã là chó già, đang ngoan ngoãn nằm trong ổ, chậm chạp ngẩng đầu lên. Thấy chủ nhân, rốt cuộc nó vất vả vẫy cái đuôi cụt ngủn của mình.



Mấy năm nay chắc Cơ Dung Tuyết đã nuôi nó rất tốt, khốn nỗi Phúc Lai vốn chẳng phải linh thú, tuy mập lên như quả bóng nhưng trông vẫn hơi xơ xác.



Tiết Linh Tú bất chợt nói: “Trông cũng hơn 10 tuổi rồi.”



Từ đầu tuổi thọ của chó mèo đã không dài, 10 tuổi đã coi như trăm tuổi người. Chó già đều thế, cơ thể thoái hóa, cả ngày nằm trong ổ ngủ, chỉ khi gặp chủ nhân mới hoạt bát lên.



Cơ Dung Tuyết lấy linh thực cho nó, Phúc Lai ngửi ngửi, chỉ liếm một miếng, xong lại đặt đầu xuống, nhìn Cơ Dung Tuyết bằng ánh mắt ướt át, chỉ loáng mắt đã thỉu dần, bụng phập phồng mệt mỏi, tiếng thở thật nặng nề.



Rành rành mấy tháng trước nó vẫn còn chịu ăn.



“...”



Cơ Dung Tuyết ngồi xổm ở đó, rốt cuộc vẻ lạnh lùng bị tảng đá đập vỡ toác, lộ ra vẻ hoảng loạn và bối rối.



Nhưng rất nhanh, nàng ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sờ đầu Phúc Lai, rồi đi thẳng đến lấy thứ Cừu Mạc bảo nàng ấy tìm, bỏ gọn vào hộp đá, chuẩn bị đưa đến Tây Lâu.



Trên đường đi nàng ấy gặp không ít đệ tử Rèn Thể Môn, ánh mắt họ nhìn nàng ấy cũng khác xưa.



Ít nhất, Vân Nhàn chẳng thấy ai dám nói thẳng vào mặt Cơ Dung Tuyết như trước, thậm chí có vài gương mặt trẻ tuổi mới đến còn mang theo cái nhìn loáng thoáng chưa sự ngưỡng mộ khi nhìn sang nàng ấy.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết phớt lờ tất cả, một mực đi nhanh về phía Tây Lâu như cơn gió, bỏ lại sau lưng những lời bàn tán thị phi có tốt có xấu:



“Lần trước đại tiểu thư giành được hạng nhất trong đại hội diễn võ, hình như hai người kia tức giận mấy ngày. Chậc chậc chậc, đúng là chó ven đường cũng bị hai người đó đá một cái.”



“Đương nhiên rồi! Nếu ngươi là Cừu Trác ngươi có vui không? Công pháp của đại tiểu thư còn do hắn dạy, bây giờ hắn bị đánh cho mặt mũi bầm dập trước mặt mọi người. Nhưng ta thấy, chả là sắc mặt Chưởng môn cũng không tốt lắm đâu...”



“Chưởng môn và đại tiểu thư bất hòa nào phải ngày một ngày hai. Ai cũng biết nhưng ngại thể diện thôi.”



“Có thiên phú biết làm việc thì có ích gì, còn gặp phải người mẹ điên như vậy...”



Ánh mắt Vân Nhàn lóe lên, nàng túm lấy tên đệ tử đang nói chuyện: “Xin lỗi nhé, chúng ta vừa làm nhiệm vụ về, có thể cho ta biết Cơ Thượng lại làm gì nữa không?”



Tên đệ tử sững người, nghi ngờ nói: “Ngươi là ai? Ta quen ngươi à?”



“Ta cũng không quen ngươi.” Vân Nhàn cười tươi rói, nói, “Nói một chút cũng không sao đâu!”



Nàng rất am hiểu nghệ thuật hối lộ, thứ gì đó từ trong tay áo trượt xuống, rơi xuống đất, Vân Nhàn ngạc nhiên nhặt lên và hỏi: “Ơ, rơi từ đâu ra vậy? Của ngươi à? Nè, trả ngươi.”



Tiết Linh Tú nhìn kỹ, là cây kẹo mút được xem là vật cấm kia: “...”



Có vẻ Vân Nhàn đi làm quan cũng được đấy. Nhìn cái kiểu không thầy cũng tự thông tỏ và thành thạo này đi, người thường khó lòng sánh được.



Tên đệ tử đảo mắt, giọng điệu mềm mỏng hơn vài phần:



“Ôi chao, ngươi còn không biết sao! Bà ta có thể làm gì? Chẳng phải Nam phu nhân vừa mới mang thai tháng trước à? Không ngờ bà ta gan to bằng trời, muốn ra tay với Nam phu nhân, bây giờ bị Chưởng môn và mấy Trưởng lão liên thủ giam hãm, không biết bao giờ mới được ra ngoài nữa!”



“...”



Cơ Dung Tuyết lẳng lặng đi thẳng đến Tây Lâu, giao cỏ Phương Tâm cho người hầu rồi rời đi.



Khi lớn lên, nàng ấy càng ngày càng kiệm lời, không biết từ khi nào lại có thói quen nói chuyện cười nhảm nhí. Ít nhất thì cũng phải là sau khi gặp được Thiết Đản.



Vân Nhàn và Tiết Linh Tú nhìn nhau, đạt được nhận thức chung.



Không đi theo đại tiểu thư, trước tiên đi xem rốt cuộc Nam Vinh Hồng có chuyện gì mới được!



Quả thật bên trong Tây Lâu bày biện trang trí cầu kỳ hơn nhiều, xung quanh đặt nhiều linh thảo thuốc trồng tỏa ra mùi hương kỳ lạ, đều được chăm sóc rất tốt, cành lá xum xuê, bóng loáng.



Vong Trần Môn có hai tuyệt kỹ, một là chưởng pháp, hai là dược lý. Xem ra tuy Nam Vinh Hồng luyện chưởng pháp trước nhưng cũng tương đối tinh thông dược lý, không thua kém bất kỳ ai.



Trong đại điện không có người, huỳnh châu lóe ánh sáng dịu dàng, rèm che phủ xuống, ba người nấp trong góc, chỉ miễn cưỡng thấy thấp thoáng bóng người sau rèm che.



Nam Vinh Hồng đang ngồi đó.



Vân Nhàn thử buông tay Tiết Linh Tú ra xem sao, vừa buông đã cảm thấy một lực đẩy, tức thì lại ngoan ngoãn nắm lại, không dám tìm đường chết nữa.



“...” Tiết Linh Tú hỏi, “Ngươi làm gì vậy?”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Muốn thử xem bây giờ buông tay được không ấy mà. Ngươi xem đại sư huynh bị dắt tay sắp ngủ thiếp rồi kìa, như mộng du vậy.” Túc Trì nhắm mắt ngủ đông, bật chế độ đi theo, cũng khá đỡ lo. Vân Nhàn nói: “Không nói chuyện này nữa, ta sắp bị che tới đổ mồ hôi rồi. Tiết huynh, ngươi có khăn tay không? Chẳng phải ngươi có bệnh ưa sạch sẽ sao?”



Tiết Linh Tú chê trách: “Giờ này là lúc nào, nhịn đi.”



Vân Nhàn thấy không có khăn tay, đành phải gian nan dùng tay cọ vào vạt áo. Vừa lau, nàng vừa cau mày tiếp tục truyền âm: “Có phải ta cảm nhận sai không? Sao ta lại thấy trong đại điện này có một mùi rất kỳ lạ. Không phải mùi thuốc... Mùi máu tanh ư? Chẳng lẽ Nam phu nhân bị Cơ Thượng đánh bị thương?”



Tiết Linh Tú còn chưa kịp nói đã nghe thấy ngay trong điện truyền đến giọng nói ôn hòa: “Ba vị, đến thăm ta sao?”



Vân Nhàn giật mình thon thót, kinh hãi nhìn về phía sau tấm rèm, linh khí trong cơ thể hơi dâng lên.



Đâu ngờ bị phát hiện!



“Là chưởng môn bảo các ngươi đến chứ gì.” Nam Vinh Hồng lại nói, “Ta đã nói với chàng không cần như vậy. Có một hai người hầu là được, người ra người vào ngược lại không yên tĩnh.”



Tiết Linh Tú nghe ra điều gì đó từ lời nói của bà ta, phản ứng cực nhanh: “Nam phu nhân, Chưởng môn bảo chúng ta đến... giúp đỡ chì vì quá lo lắng thôi.”



Nam Vinh Hồng cười một tiếng, nói: “Vậy phiền ngươi rót cho ta một chén trà.”



Tiết Linh Tú đành phải đi tới, rót trà, cụp mắt, khom người đưa chén trà vào trong màn che hệt mọi người hầu, Nam Vinh Hồng vươn tay nhận. Chỉ trong khoảnh khắc trao đổi này, Vân Nhàn mới phát hiện bàn tay của Nam Vinh Hồng vẫn giữ lại đặc trưng của người luyện chưởng pháp lâu năm, dày rộng, đầy chai sạn, khớp ngón tay nổi bật, xòe ra như một cái quạt hương bồ.



“... Quấy rầy người.” Tiết Linh Tú nhanh chóng nói, “Nam phu nhân, chúng ta xin cáo lui trước ạ.”



Vân Nhàn bị hắn nhéo một cái đã tức tốc rời khỏi. Vừa thấy khó hiểu, nàng đã nghe thấy ngay tiếng truyền âm nhẹ nhàng nhưng gấp rút của Tiết Linh Tú ngay bên cạnh: “Đó không phải là bà ta của ‘hiện tại’!”



“Mạch đập không phải mạch của người mang thai. Đó không phải Nam phu nhân của thế giới này mà là người một mực biến mất đến bây giờ... Nam Vinh Hồng!”



Vân Nhàn lập tức hiểu được cảm giác sợ hãi của Cơ Dung Tuyết trong Liên Tọa, da gà nổi hết cánh tay.



... Nếu đây là Nam Vinh Hồng, vậy bà ta có biết đây là đâu không? Hay là không biết rõ?? Lúc đầu người ở trong đại điện kia vẫn là bà ta và đang diễn kịch ư?? Rốt cuộc bà ta muốn làm gì, những lời nói lúc trước trong đại điện có ý gì đây??



Dường như Túc Trì cảm nhận được nguy hiểm, chàng mở mắt ra, ba người đi đến ngoài cửa lại hốt nhiên đụng phải Cơ Dung Tuyết quay trở lại!



Bất ngờ không kịp đề phòng, Vân Nhàn suýt nữa té sấp.



Cơ Dung Tuyết cũng hơi sững người trong một thoáng nhưng lại phớt lờ bọn họ, đứng ngoài cửa mặt lạnh tanh, tiếp đó lạnh lùng nói với vào bên trong: “Nam phu nhân, người gọi ta đến có việc gì sao.”



“Ta có chuyện muốn nói với con.” Giọng nói dịu dàng của Nam Vinh Hồng lại như bùa đòi mạng, nhẹ nhàng nói vọng từ phía sau.



“Còn ba đứa trẻ kia... cũng lại đây đi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu