Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 175: Chương chuyển tiếp

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Ba ngày sau.



Tuy Nam Thành vẫn còn hoang tàn, song ít nhất bên trong Diệu Thủ Môn đã nhanh chóng khôi phục lại trật tự ngày thường. Chẳng qua tình hình bây giờ đặc biệt, người trong tông môn đông đúc hỗn tạp, ngoài đệ tử ra còn đủ loại người, nhất là lần trước đã có không ít trẻ nhỏ không có người nhà đi cùng khi Diệu Thủ Môn mở lại đợt đánh giá nhập môn. Vân Nhàn mới đi một đoạn đường, đã có ít nhất bốn nhóm người kéo nàng lại tố cáo:



“Tỷ tỷ! Hắn giật tóc ta!!”



“Rõ ràng là ngươi đá vào bụng ta trước!”



“Rốt cuộc châm của ta chạy đi đâu rồi? Chắc chắn là ngươi lấy!”



“Hu hu hu hu... Hu hu hu hu a a a a!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Xưa nay Vân Nhàn chỉ có làm phiền người khác, nay nàng bị làm phiền đến mức muốn bay lên trời chui xuống đất. Chả là chắc gì đám trẻ này đã thân thiết với Vân Nhàn, chúng chỉ bắt đại người lớn nào đó để tố cáo mà thôi. Vân Nhàn không có tâm trạng làm quan tòa ngồi trên tòa án nên đã nói: “Hay là mấy nhóc cứ đánh nhau một trận đi.”



Nói chung bây giờ ở Diệu Thủ Môn, thắng thua đều chỉ là chuyện một mũi kim.
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Thái Bình rúc trong linh phủ của nàng, hãy còn hồi tưởng lại trận chiến oai hùng ba ngày trước: “Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ta tung ra sức mạnh thần kỳ, bay về phía Xi Vưu. Ta đảm bảo mình chỉ cách cổ nó nửa tấc thôi đấy!”



Linh thảo tơ vàng trên sườn đồi bị tưới ngày tưới đêm, cuối cùng đã héo úa, dù có ngăn cản thế nào cũng không được. Lâm Tịch tức giận, cho xây một bức tường nhỏ bao quanh suốt đêm.


TruyenLau.com
Hiện thương binh cực nhiều, không tiện di chuyển, ít nhất cũng phải 10 ngày nữa Diệu Thủ Môn mới có thể cho mọi người ra ngoài. Có điều với vết thương nặng cỡ đó, chả hiểu đám người này lấy đâu ra tinh thần và sức lực.



“Vân Nhàn tỷ tỷ!” Lê Nguyện tức tốc chạy tới, giữa đường không chú ý đến hàng rào mới dựng đã ngã lăn quay. Vân Nhàn thót tim, lo con bé sẽ khóc, nhưng Lê Nguyện lại làm như không có chuyện gì, bò dậy phủi mông, lại hớn hở chạy tới: “Sư tôn mời tỷ đến chính điện đấy!”



Vân Nhàn đeo Thái Bình đang lẩm bẩm ra sau lưng, nắm tay Lê Nguyện mà rằng: “Đi thôi.”



Đại chiến qua đi, không tìm ra được mấy người không bị thương khắp Diệu Thủ Môn. Lê Kiến Nghiệp trực tiếp đối mặt với Xi Vưu, hứng chịu ít nhất hai chưởng, tuy bị thương nặng nhưng đủ thấy tu vi của nàng ta thâm hậu đến mức nào.



Người khác có thể nghỉ ngơi còn nàng ta thì không. Vân Nhàn đến chính điện đã thấy nàng ta đang chống trán cúi đầu chăm chú xem bản đồ gì đó, băng gạc trên ngực còn chưa tháo, dính đầy máu loang lổ. Vân Nhàn nổi lòng kính phục: “... Chưởng môn, hay là ngài nghỉ ngơi 2 ngày đi.”



“Không sao.” Lê Kiến Nghiệp xua tay với nàng, ôn hòa trả lời, “Nếu ta nghỉ ngơi, tông môn này sẽ không thể vận hành.”



Giả như là người khác thốt ra lời này, ít nhiều gì cũng có vẻ quá tự đại, tuy nhiên nó được thốt lên bởi nàng ta thì lại chỉ khiến người ta tin phục.



Một cái bát rỗng đặt trên bàn, dưới đáy bát còn một lớp thuốc mỏng. Vân Nhàn còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói bực bội của Lê tổ nãi nãi: “Lê Đại à! Không phải đã bảo bây đi nghỉ ngơi sao? Ta đã nói bây đau ngực đâu có bởi lý do gì khác, chẳng qua bình thường bây không chịu ăn cơm cho tốt! Không chịu ngủ cho ngon! Nói thì không nghe... Bây xem đi! Tới thuốc còn không uống hết, bây để lại chút này định cho ta uống hay gì?!”



Lời này quá đỗi quen tai, Vân Nhàn cứ cảm thấy mình đã nghe ở đâu rồi.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“...” Lê Kiến Nghiệp bất đắc dĩ thốt lên, “Tổ nãi nãi, bây giờ con có việc muốn nói với Vân tiểu hữu.”



Lê tổ nãi nãi: “Có việc gì? Không được, bây phải nghỉ ngơi.”



Cuối cùng vẫn là Lê Nguyện kéo bà lão lắm lời rời đi, Vân Nhàn ngồi xuống, Lê Kiến Nghiệp ho nhẹ vài tiếng đã hỏi: “Tiếp theo định đi đâu?”



“Tha thứ cho ta nói thẳng.” Đến giờ Vân Nhàn vẫn chưa hiểu rốt cuộc lời nhắn của Tức Mặc Xu có ý gì, đúng là hao tâm tổn trí, “Ta vẫn chưa nghĩ ra.”



“Không sao, ngươi cứ nghỉ ngơi.” Giọng điệu của Lê Kiến Nghiệp không giống như đang bảo ban người vai vế nhỏ, mà hệt như đang nói chuyện với bạn bè cùng trang lứa, “Nếu vẫn chưa nghĩ ra vậy thì nán lại Nam Thành thêm vài ngày đi.”



Vân Nhàn đến đây chưa chơi được mấy ngày, cứ chạy đôn chạy đáo, thêm vào đó Túc Trì bị thương quá nặng, không thể lập tức rời đi trong thời gian ngắn.



Trước trận chiến quyết định, Lê Kiến Nghiệp đã phát hiện ra một chút dị thường. Rất có thể việc Xi Vưu chú trọng Diệu Thủ Môn còn một nguyên nhân nữa là vì trọng châm do Y Thần truyền lại. Tiếp tục suy luận theo hương này, binh khí bình thường không làm y bị thương mảy may cũng nên, như vậy thứ làm tổn thương được y sẽ chính là binh khí do các vị đại thần đời trước truyền lại.



Y Thần có trọng châm, Kiếm Thần có... Thôi, trước đó Vân Nhàn còn tưởng chuyện này sẽ khiến Chưởng môn ngạc nhiên, đâu ngờ năng lực tiếp nhận của Lê Kiến Nghiệp lại khủng bố nhường ấy, tới phương pháp còn khủng bố hơn...



“Cắt Túc Trì thành từng mảnh nhỏ giao cho thuộc hạ của đối phương, liệu như thế có đánh lén được không?”



Nếu không phải Vân Nhàn giải thích nhanh rằng có thể dùng kiếm phù khi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Chưởng môn, đại sư huynh bỏ mình ở đây thật cũng nên. Tuy nhiên liên miên rót vào nhiều kiếm phù đúng thật đã khiến chàng kiệt sức, đến giờ chàng vẫn chưa hồi phục.



“Còn một chuyện nữa.” Trước khi rời đi, rốt cuộc Vân Nhàn không nhịn được tò mò hỏi, “Rõ rành cả Kiếm Các còn chẳng có tượng của Kiếm Thần, ít nhất ta lớn đến chừng này chưa từng thấy. Vậy tại sao nó lại xuất hiện ở Nam Thành?”



Lê Kiến Nghiệp nhã nhặn giải thích: “Đông Giới không có là chuyện rất bình thường, bởi vì Kiếm Thần không thích người lạ bái tượng của mình, càng không thích người ta quỳ lạy mình, có lẽ là cảm thấy ngày nào cũng có nhiều lời cầu nguyện sẽ làm phiền đến mình. Đương nhiên, ta chỉ suy đoán thôi... Còn về phần cớ gì Nam Thành lại có thì hai người Kiếm-Y là bạn tốt, người Nam Giới không biết muốn bái Y Thần là sẽ bái luôn cả Kiếm Thần.”



“Ồ? Có chuyện này sao?” Vân Nhàn ngạc nhiên nói, “Kiếm Thần còn có bạn tốt?”



Hồi trước nghe theo lời người ta nói, nàng còn tưởng không ai chịu nổi tính cách mèo chọc chó của Kiếm Thần nữa kia.



“Sao lại không có?” Lê Kiến Nghiệp, “Chẳng phải ngươi cũng có rất nhiều?”



Vân Nhàn: “...”



Hình như mình bị chửi, không chắc nữa, nghe tiếp đã.



Khi Vân Nhàn trở về, trên tay cầm một cuốn sách giải nghĩa cổ do Lê Kiến Nghiệp tìm kiếm vất vả trong kho sách. Bìa sách đã bươm tướp tuy nhiên tên sách vẫn còn rõ ràng:



“Yêu hận tình thù thời Thượng Cổ”.



“Ta xem xét về hướng đi sau này của ngươi, có lẽ ngươi sẽ cần đến nó.” Lê Kiến Nghiệp vỗ vai nàng, nói, “Bên trong có phân tích mối quan hệ nhân vật, tuyệt đối đừng nhớ nhầm đấy.”



Vân Nhàn cầm cuốn thoại bản này về, lật đến trang Kiếm Thần, tức khắc cạn lời.



Ngoài “Y Thần” ra, cột bạn tốt trống trơn, phía dưới cột “Kẻ thù” lại chật kín một màu đỏ, suýt nữa không viết hết một trang giấy, tên người đầu tiên chính là Đao Thánh.



“...”



Vì mọi chuyện đã lắng xuống, Vân Nhàn ôm kiếm, ra ngoài Nam Thành dạo vài vòng cùng mọi người.



Kỳ Chấp Nghiệp bị Đại sư Minh Quang bắt làm chân sai vặt, vừa phải làm pháp sự vừa phải gõ mõ, tạm thời không đến được.



Mùa đã qua, hoa đào mùa xuân tại Nam Thành đã tàn gần hết, mấy ngày nay còn mưa liên miên, trên mặt đất toàn là cánh hoa rơi rụng nát vụn. Đồng phục màu xanh lá cây đặc trưng của Diệu Thủ Môn lượn lờ trên đường phố, họ đang bận rộn giúp đỡ xây dựng lại nhà cửa mau chóng.



Phong Diệp nhìn khung cảnh vui vẻ hòa thuận, không khỏi cảm thán: “Quả xứng danh là đại tông hạng nhất Nam Giới, tấm lòng rộng lớn, trải qua tang thương vẫn không đổi lòng.”



Người trong tông môn vừa xây dựng xong đã lôi ngay ra một cái bàn tính khỏi ngực, gõ lách cách một hồi, đoạn ngẩng đầu bảo: “Tổng cộng 3,672 linh thạch. Trả ngay hay là ghi giấy nợ?”



Người nọ ngạc nhiên thốt lên: “Cái gì?! Ngươi cướp tiền hả?!”



Phong Diệp: “...”



Số là nói đâu sai.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ngươi xem tính cách của Tiết huynh là biết chắc tấm lòng không thể nào rộng lớn nổi.” Vân Nhàn ung dung đáp, “Nhưng mà này, gần đây có ai nhìn thấy Tiết huynh không?”



Cả bọn đều lắc đầu.



“Hóa ra mọi người đều vậy, ta còn tưởng chỉ mình ta không gặp được.” Kiều Linh San khó hiểu thốt lên, “Kỳ lạ thật, Diệu Thủ Môn chỉ lớn bằng này, sao không tìm thấy nhỉ?”



Hoặc là nhìn thấy bóng hắn từ xa, đến gần lại bất chợt biến mất; hoặc là gõ cửa cả ngày chẳng có ai, không biết hắn đã đi đâu. Ngay cả Lê Bá Đồ muốn tìm cũng không tìm thấy hắn, nói chi là người khác.



Dù bận cũng không thể bận đến mức này chứ.



Phong Diệp thốt lên yếu ớt: “Ta có một suy nghĩ, không biết nên nói hay không.”



Sao cứ thích nói kiểu câu này thế, Vân Nhàn nói: “Ngươi cứ nói đi.”



“Lẽ nào Tiết đạo hữu đang trốn chúng ta?” Phong Diệp hết nói nổi, “Ngươi nghĩ mà xem, lúc đó Thanh Hòa không khóc, hắn lại khóc, còn khóc trước mặt mọi người nữa... Với tính cách của Tiết đạo hữu, nghĩ lại chắc chắn muốn đập đầu vào tường quách cho rồi.”



Cả bọn đều im lặng một thoáng, bởi lẽ họ phát hiện ra có lẽ Phong Diệp đã nói đúng.



Thật chất khóc hay không cũng chẳng sao, phải biết Tiết Linh Tú vốn là người đa cảm, trước đó hắn cũng đã nhòa lệ trong sự kiện Phật Đà Mặt Cười, chẳng qua cả bọn đều nể mặt mũi hắn nên vẫn vờ như không thấy... Nhưng lần này thật sự không thể giả vờ như không thấy được đâu! Không chỉ bọn họ, toàn bộ người Nam Thành đều thấy sạch rồi!!



“Thôi, không sao.” Vân Nhàn khéo hiểu lòng người đã bộc bạch, “Chắc hắn còn phải mất mấy ngày mới hết xấu hổ, chúng ta đừng tự dưng chọc vào hắn lúc này, không hay lắm.”



Kiều Linh San cứ thấy lời này của nàng không có sức thuyết phục.



Lúc trước Kiếm Thần đã ra tay tương trợ, Vân Nhàn phải quay lại trả lễ. Một nhóm người lần nữa men theo khu rừng tìm đến sơn động cũ giữa vùng hoang vu, nhưng khi muốn vào trong, những người khác lại bị chặn ở bên ngoài.



Vân Nhàn ra hiệu cho hai người đợi bên ngoài, còn mình cúi người đi vào. Trên bệ đá, pho tượng đá thô kệch vẫn đứng lặng lẽ ở đó. Lần này nàng đã có chuẩn bị mà đến, lấy ra ba nén hương rồi thắp lên, đoạn yên lặng suy nghĩ, không lâu sau, pho tượng đã chậm rãi lấp lóe.



Khói hương bảng lảng, như đang hỏi nàng “Có việc gì?”. Vân Nhàn không quỳ, chỉ đứng đó, bất chợt nảy ra ý nghĩ: “Vậy, sự thật về phi thăng chính là trở thành đồng đội với Thiên Đạo?”



Chung quy từ cổ chí kim, người duy nhất phi thăng đích là Kiếm Thần.



Khói hương thẳng tắp, ý là “Đúng vậy”.



“Tốt quá.” Vân Nhàn cảm thán, “Thì ra bây giờ phi thăng cũng có biên chế.”



“Lần này ta đến là để hỏi một chuyện.” Vân Nhàn mặt dày đặt tờ giấy lời nhắn của Tức Mặc Xu lên bàn và hỏi, “Người có nhìn ra nàng ấy đang ở đâu không?”



Một lúc lâu qua đi, Trên bệ đá không có động tĩnh.



Vân Nhàn lải nhải, thậm chí còn ngồi xuống: “Đừng vậy mà. Giúp người thì giúp cho trót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên. Nhưng mà này, ta nghĩ lần sau người vẫn nên viết dễ hiểu một chút thì hơn. Người phải biết Kiếm Các không dạy môn văn hóa, suýt chút nữa ta đã hiểu lầm ý của người rồi.”



Thiên Đạo: “...”



“Nhưng mà quyển ‘Ma nữ ngây thơ nóng bỏng’ được người viết rất hay, cứ viết theo phong cách đó là được.” Vân Nhàn cứ là chị em tốt với ai đó, “Nay Thánh nữ đại nhân đang ở Bắc Giới à? Hay là Đông Giới? Thật ra ta nghĩ hiện Xi Vưu chắc chắn sẽ đi tìm Trọng Trường Nghiêu, vậy thì nàng ấy ở Bắc Giới nhỉ? Người thấy sao?”



Trên bệ đá, một dòng chữ chậm rãi hiện ra:



“Hỏi người sao chẳng cưỡi gió lên?”



“Hỏi người sao chẳng cưỡi gió lên?” Vân Nhàn vuốt cằm, suy đoán, “Chẳng lẽ người nói là Bắc Giới? Trận gió bên ngoài Rèn Thể Môn đúng là độc nhất vô nhị bốn giới, mỗi tội bấy giờ Cơ Dung Tuyết đang ở đó, đồng thời Xi Vưu cũng ăn quả đắng chỗ này, chắc y sẽ không đến đó nữa chứ? Ta hiểu đúng không? Người nói xem?”



Chữ trên bệ đá biến đổi, cuối cùng thẳng thừng nói:



“Cút!”



Vào hang đá được một lúc, Vân Nhàn bị một trận cuồng phong không biết từ đâu cuốn ra ngoài, không thể tiếp đất an toàn.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San đỡ nàng dậy, lo lắng hỏi: “Nói thế nào? Nói thế nào?”



“Không nói gì cả.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt phủi mông, nói lời thấm thía, “Linh San, chúng ta không thể luôn nghĩ đến việc ngồi mát ăn bát vàng được, việc của mình tự mình làm, chỉ có nắm giữ tình báo trong tay mình mới là tốt nhất. Chúng ta vẫn nên quay về Bắc Giới rồi tính tiếp, muội thấy sao?”



Kiều Linh San nghẹn lời: “...”



Đi Nam Thành một chuyến, lúc trở về, vườn thú lớn của Giang Sơn đã được xây dựng xong. Không quá hào nhoáng nhưng đủ rộng, còn có khả năng di chuyển, bên dưới có bánh xe, đủ khả năng đi quanh Nam Thành.



Giang Sơn ngồi phịch ở đó không chịu xuống, chắc là hài lòng phải biết.



Tiêu Vu đi ra khỏi chính điện, tay cầm kiếm, buông lời bâng quơ khi thấy Vân Nhàn vừa mới từ bên ngoài về: “Sao con không đi thăm đại sư huynh của con?”



Vân Nhàn thành thật trả lời: “Con đã đi thăm rồi. Đại sư huynh nói không sao, bảo con đừng lo. Mẹ, khi nào chúng ta về Bắc Giới?”



“Thêm 2 ngày nữa đã có thể khởi hành.” Tiêu Vu, “Lần này Xi Vưu bị thương nặng, chắc chắn trong sẽ không gây sóng gió lần nữa thời gian ngắn. Có điều Tức Mặc Xu bị y mang đi, hiện tại không rõ tung tích.”



Phải nói rằng tính cách coi thường tất cả sinh vật yếu hơn mình và đa nghi của Xi Vưu đã khiến Tức Mặc Xu lợi dụng sơ hở thành công. Càng không cho y ra trận, y càng cảm thấy có vấn đề.



Nhưng mà cái tát đó, Vân Nhàn nhớ kỹ rồi. Sau này nhất định sẽ trả lại gấp mười gấp trăm lần.



Vân Nhàn đang suy nghĩ, lại giương mắt lên hỏi: “Thanh Hòa thế nào rồi mẹ?”



“Đang ở tại Nam Uyển. Con mau mau đi thăm đi chứ?” Tiêu Vu trầm ngâm, “Vừa rồi Lê Chưởng môn còn nói tình trạng của con bé có hơi rắc rối.”



Vốn là đứa trẻ không có tu vi lại bị chưởng phong quét trúng, cộng thêm nỗi kinh hãi, giờ cô bé đã sốt cao ba ngày liên tục, đến giờ vẫn chưa thể xuống giường.



“Dạ.” Vân Nhàn suy nghĩ, “Đi, tới Nam Uyển thôi.”



-



Cả bọn đến Nam Uyển, cuối cùng tóm được Tiết Linh Tú đã không gặp nhiều ngày.



Thanh Hòa uống thuốc xong, thân người nhỏ bé co ro trên giường, Tiết Linh Tú đang thay thuốc mỡ trên tay cho nó.



Chung quy nó cũng đã 12 tuổi, quy tắc của Diệu Thủ Môn từ xưa đến nay là vậy, không thể phá vỡ, càng không thể phá lệ vì nó. Chưa kể đến vết thương trên tay nó lại quá nặng, con đường làm một Y tu e là đã đứt đoạn dù có cam đoan ra sao đi nữa.



Nhưng Diệu Thủ Môn không chỉ nhận Y tu, đội hộ vệ cũng đang thiếu người. Thanh Hòa có thiên phú tốt, sau này khi vết thương lành lại, nghỉ ngơi dưỡng sức, rồi uống Hóa Nguyên Đan, là đã có thể ở lại trong tông môn, không cần phát sầu vì kế sinh nhau.



Đương nhiên, điều này cũng phải xem sự lựa chọn của cô bé. Nếu nó vẫn muốn quay về Nam Thành, muốn đi con đường của riêng mình, Lê Kiến Nghiệp sẽ không ngăn cản.



Tiết Linh Tú đang cúi đầu thay thuốc, thấy một đám người đứng chắn ứ ở cửa, sắc mặt hắn bất chợt thay đổi: “...”



Xem ra Phong Diệp đoán đúng, hắn thật sự muốn đập đầu vào tường, mới tiếp xúc ánh mắt với cả bọn chưa được bao lâu mà dái tai đã đỏ ửng.



“Tiết huynh.” Vân Nhàn khéo léo mở lời, “Chữa bệnh à?”



Tiết Linh Tú dằn dỗi đáp: “Không thì sao?”



Cơn sốt cao của Thanh Hòa đã lui nhưng cô bé vẫn đang hôn mê, hắn ra hiệu cho cả bọn im lặng, tiếp đó rửa tay cẩn thận, rồi đi ra sân.



Cái sân này mới được dựng lên, hắn thay một bộ y phục khác, kim tuyến lấp lánh, sang trọng vô ngần, khiến cả cái sân sáng bừng.



Kiều Linh San thấy Vân Nhàn thản nhiên như không bèn thấy khó tin, cơ hội tốt như vậy mà chẳng ngờ tỷ ấy lại không làm trò con bò. Chỉ thấy Vân Nhàn không nói dông dài, cứ nhìn lăm lăm vào mặt Tiết Linh Tú.



Tiết Linh Tú im lặng mở quạt xếp ra, che lại.



Che bên này, Vân Nhàn lại chạy sang bên kia, đúng là một con cá chạch trơn trượt tài tình. Tiết Linh Tú thẹn quá hóa giận, gắt lên: “Ngươi làm gì thế!”



Vân Nhàn đáp: “Tự dưng thấy Tiết huynh anh tuấn tiêu sái cực.”



Tiết Linh Tú tức giận: “... Cút cút cút!!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lần này đương nhiên Vân Nhàn đến vì có chuyện chính muốn nói.



Không bao lâu nữa cả bọn sẽ đi cùng Tiêu Vu đến Bắc Giới. Song, hiện tại Diệu Thủ Môn đang trong giai đoạn nghìn việc phải làm, giả như Tiết Linh Tú muốn ở lại giúp đỡ thì vẫn là một lựa chọn rất bình thường.



Tiết Linh Tú không cần suy nghĩ đã nói: “Ta đi cùng với các ngươi.”



“Thật sao?” Vân Nhàn, “Bây giờ đang thiếu người lắm đấy.”



“Thiếu một người như ta cũng không thiếu, nhiều thêm một người như ta cũng không nhiều.” Tiết Linh Tú cắm quạt xếp lại bên hông, thản nhiên bộc bạch, “Huống hồ, xem ra bên ngươi có vẻ còn cấp bách hơn.”



Chỉ cần ba Chưởng môn còn sống, Diệu Thủ Môn sẽ không xảy ra cơ sự lớn.



Thật là nghĩa khí, Vân Nhàn không khỏi cảm động: “Tiết huynh, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi một tí!”



Tiết Linh Tú: “...” Hắn đã nghe câu này ít nhất ba lần rồi. Không một lần nào nàng ấy làm nổi!



Chỉ còn lại Kỳ Chấp Nghiệp và Túc Trì. Mặc cho Túc Trì chắc chắn sẽ đi theo nàng, tuy nhiên Vân Nhàn lo lắng cơ thể chàng không chịu nổi. Nàng ôm kiếm, lại hỏi Tiết Linh Tú: “Giờ đại sư huynh thế nào rồi?”



“Vẫn như vậy.” Tiết Linh Tú liếc nhìn nàng, đáp, “Nếu ngươi lo lắng thì tự mình đi xem, chỉ mấy bước chân thôi, còn cần phải hỏi ta?”



Vân Nhàn: “...”



Chả là nàng cũng không tiện gặp Túc Trì. Chủ yếu là lúc Xi Vưu tự nổ, Túc Trì không chút do dự đã kéo nàng vào lòng, khiến Vân Nhàn không khỏi suy nghĩ đâu đâu.



Mặc dầu nếu bạn bè gặp nguy hiểm, nàng cũng sẽ làm vậy, nhưng cảm giác lại... không giống lắm.



Ngặt nỗi bấy giờ người ta đang bị thương nặng chưa khỏi mà còn bị thương vì mình, Vân Nhàn không thể nói này nói nọ. Nhưng... những băn khoăn tích tụ trong mấy ngày qua khiến nàng cứ thấy đây nào phải là ảo giác.



Nàng còn đang do dự, giọng nói hơi trầm của Túc Trì đã vẳng lên từ phía sau: “Vân Nhàn.”



Vân Nhàn suýt chút nữa đứng nghiêm tại chỗ: “Đại sư huynh? Sao huynh lại đến đây?!”



Không phải vừa nãy còn đang dưỡng bệnh trong phòng ư?



Sức sống ảnh hưởng nặng, Túc Trì tái nhợt cả môi, vẻ mặt đầy bệnh tật, chàng mặc áo trắng, cụp mắt nói nhỏ: “Ta đến tìm muội.”



Phải nói, trước đó Trọng Trường Nghiêu đã từng có một thời gian ngắn theo đuổi phong cách công tử yếu đuối, bây giờ nhìn lại mới biết được thế nào là khác biệt rành rọt. Túc Trì là mỹ nam bệnh tật, hắn ta chính là thằng quỷ ho lao, còn là loại ho dữ khiến người ta cực khó chịu.



“Tới tìm ta?” Vân Nhàn, “Có chuyện gì hả?”



“Giang Sơn đang làm mình làm mẩy, muốn Diệu Thủ Môn biến cái vườn thú lớn kia thành công cụ cưỡi được, gã muốn ngồi cái đó về Bắc Giới, nếu không thì sẽ không về.” Túc Trì thản nhiên cho hay, “Sư nương nói gã không được, vừa nói là gã bịt ngay tai lại vờ như không nghe thấy. Nếu muội rảnh thì đi khuyên gã đi.”



“...” Cái quỷ gì vậy, Vân Nhàn khó khăn thốt lên: “Giang Sơn, ngươi...”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ngươi xem đi. Bây giờ phải làm sao?” Tiết Linh Tú lạnh lùng bảo, “Ta đã nói đừng chiều gã, bây giờ đến cái yêu cầu kỳ quặc gì cũng có thể đưa ra được. Sao nào, Thực Thiết Thú đẹp lắm à, nhất thiết phải cho tất cả mọi người thấy một lần hay gì?”



Phong Diệp: “Đúng rồi đúng rồi.”



“Không được, ta sẽ đi khuyên gã.” Vân Nhàn tinh thông kỹ năng dỗ gấu, bánh vẽ lần lượt xuất hiện, không một lần nào thất bại, “Huynh đến chỉ vì nói chuyện này?”



Túc Trì khẽ lắc đầu.



“Dư chấn quá lớn, ta lo lắng muội bị nội thương.” Túc Trì nhìn nàng, nói, “Có chỗ nào không thoải mái không?”



Vân Nhàn chớp mắt: “Không... Ờ, ít nhất hiện tại không có.”



Ba người còn lại đột nhiên cảm thấy mình như bị nhốt trong một kết giới nào đó ở bên ngoài: “...”



Này! Có để ý tới bọn này một chút không vậy?!



“Ừ. Vậy thì tốt rồi.” Túc Trì hơi thở gấp, mắt nhìn lên đầu nàng, chàng tiến lại gần một bước, đưa tay nhẹ nhàng phủi đi cọng cỏ trên đó, “Vừa rồi muội đến sơn động?”



“Ừ.” Vân Nhàn nhíu mày cho hay, “Đến là đến vậy thôi, nhưng mà tạm thời chưa có thu hoạch gì.”



Nghe ý nàng nói “tạm thời”, chừng như tiếp theo nàng vẫn còn phải tiếp tục đến để quấy rầy.



“Ừ.” Túc Trì cũng không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng buồn lời, “Không vội.”



Vân Nhàn: “Ừ...”



Chủ đề này kết thúc, Túc Trì mới nhìn về phía mấy người phía sau, gật đầu chào hỏi.



“Túc đạo hữu.” Tiết Linh Tú cười gượng gạo, “Ngươi anh dũng ghê, linh khí trống rỗng còn dám dùng thân thể chắn, chẳng lẽ là lo lắng mình khỏe quá nhanh hay sao?”



Túc Trì chỉ đáp: “Ta có chừng mực.”



Tiết Linh Tú: “Ha ha, thật là chừng mực quá đi!”



“Đúng rồi đúng rồi. Tiết đạo hữu, ngươi đừng lo lắng.” Phong Diệp nhìn mặt đoán ý, “Trước đó Tưởng Trưởng lão đã xem bói mệnh cách cho đại sư huynh, thuận buồm xuôi gió, tĩnh lặng như nước... Tai kiếp này không đáng kể, chỉ là một việc nhỏ như con thỏ.”



“Nói đến chuyện này, “ Kiều Linh San cũng tùy mặt gửi lời, “Hình như Tưởng Trưởng lão còn nói đại sư huynh sắp gặp tình kiếp, tai vạ đến nơi... Đó là chuyện của Đại Chiến Tứ Phương, sao bây giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ? Chẳng lẽ tính sai rồi?”



Vân Nhàn muốn xen vào, hiềm một nỗi qua một lúc lâu vẫn không biết nên nói gì đành ngậm miệng.



Không khí bất chợt có vẻ đờ đẫn, chỉ có tiếng ho khan nhẹ của Thanh Hòa phía sau và loáng thoáng truyền đến tiếng gầm rú vang trời của Giang Sơn. Túc Trì mím môi, phủ nhận: “Tưởng Tinh Dao chưa bao giờ tính sai.”



Phong Diệp dè dặt nói: “Vậy thì...”



“Về chuyện này, ta cũng ngạc nhiên.” Dưới ánh mắt của mọi người, sắc mặt Túc Trì chớ hề thay đổi, chàng mộc mạc bày tỏ, “Rõ ràng nên sớm xuất hiện, cớ gì tới nay vẫn chưa thấy bóng dáng?”



Cả bọn: “?”



Túc Trì thản nhiên nói: “Chuyện này không quan trọng. Sư muội, đi thôi.”



Vân Nhàn: “... Ồ, được.”



Cả bọn: “...”



Họ không nghe nhầm chứ. Hiện đã vậy rồi mà còn nghĩ chưa thấy bóng dáng đâu?!



Rốt cuộc đây là cái cây gỗ loại gì mà trơ trơ kinh thiên động địa làm khiếp quỷ thần vậy??

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu