Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 212: Ngoại truyện về Tiết Linh Tú

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Tháng hai năm nay, Diệu Thủ Môn có hai chuyện lớn.



Song hỷ lâm môn, ngày mừng thọ của Lê tổ nãi nãi trùng với ngày sinh nhật 40 tuổi của Lê đại Chưởng môn. Mặc cho xưa nay trong tông môn không quá phô trương về việc này, tuy nhiên học trò Diệu Thủ Môn khắp thiên hạ, Diệu Thủ Môn có mối quan hệ tốt với mỗi tông môn. Thành thử người đến chúc thọ tặng quà ùn ùn kéo đến từ khắp nơi, đường phố Nam Giới như không chứa nổi.



Đương nhiên trong đó bao gồm cả nhóm Vân Nhàn.



Là bạn bè từ nhỏ, bạn xấu, bạn thân kiêm luôn bạn bè tốt nhất thiên hạ của tứ công tử Diệu Thủ Môn, nhóm Vân Nhàn vào Diệu Thủ Môn như vào chốn không người, ăn uống vơ vét không cần phải nói, thậm chí còn mặt dày vào trong tông môn người ta ở từ hơn nửa tháng trước. Mà lúc này, Tiết Linh Tú mới phong trần mệt mỏi trở về từ Bắc Giới.



Đã lâu hắn chưa về, tiểu thương bán hàng theo mùa ngoài thành đã đổi thành những gương mặt xa lạ một lần nữa. Có điều dẫu là ai đều không chủ động chào hỏi hắn.



Ai cũng biết, từ trước tới nay Tiết công tử kỹ tính phải biết. Người, cần yên tĩnh; đường, cần bằng phẳng; y phục, cần sạch sẽ không tỳ vết; lời nói việc làm, cần phải đúng mực; ngay cả khi ghét ngươi, hán cũng ghét có trình độ, chửi ngươi cứ như vòng vo tam quốc khen ngươi.



Tóm lại, yêu cầu của hắn rất cao, không có việc gì đừng đi tới kiếm chuyện.
TruyenLau


Bản thân Tiết Linh Tú không nhận ra điểm này, hắn cảm thấy mình đã khá ôn hòa như gió xuân, thậm chí còn thầm nghi hoặc vì đâu không ai bắt chuyện với mình. Đâm ra khi một thiếu nữ vui vẻ gọi hắn lại, hắn sững người một thoáng.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Tiết công tử!” Nữ tử cao lớn kia áng chừng 16 17, sau lưng dùng vải buộc trọng đao, cơ bắp vô cùng săn chắc, cười sằng sặc lộ ra hàm răng trắng, “Thật trùng hợp, ngài về Nam Giới rồi!”



Quên tên người khác là một chuyện thiếu lễ độ vô cùng, ngặt nỗi Tiết Linh Tú thật sự không nhớ nổi người trước mặt là ai, đồng thời lại cảm thấy có nét quen mắt kỳ lạ. Một lúc sau, hắn lộ ra vẻ mặt áy náy, trầm ngâm cất lời: “Xin hỏi...” Đọc truyện tại TruyenLau.com



“Ta là Thanh Hòa đây.” Thiếu nữ thoải mái cười nói, “Tuy tay ta không thể làm việc tinh xảo, nhưng vẫn đủ sức tu võ. Tạm thời người dạy ta là Liễu Nhứ sư tỷ, tỷ ấy nói tỷ ấy cũng quen biết ngài đấy.”



Tiết Linh Tú: “...”



Hắn hiếm khi thất thố, tay run lên, quạt suýt rơi.



Thanh, Thanh Hòa?!



Năm năm trước hai người lại gặp nhau một lần, lúc đó Thanh Hòa có như thế đâu! Không phải nó nói đi theo Giang Lan Thôi học ám sát ư, mắc gì lại chạy đến Bắc Giới sử dụng trọng đao?



Hắn đang ngẩn người, người trước mắt mím môi cười, từ ngũ quan mơ hồ thấy được chút bóng dáng cô bé gầy yếu u ám năm xưa. Chỉ có điều bấy giờ làn da đen hơn không ít, vóc dáng cao lớn, cử chỉ dứt khoát thoải mái, nói sao nhỉ, vừa nhìn là biết người học võ. Bên đường, một thiếu niên Yêu tộc khó khăn cõng sọt tre, trên trán toàn là mồ hôi lấm tấm. Thanh Hòa nhìn sang đấy và vẫy tay với hắn: “Tiết công tử, tạm biệt. Ta sẽ đến đến dâng lễ vật chúc mừng sinh thần của Đại Chưởng môn.”



Nàng ấy nhảy thẳng xuống, nhẹ nhàng nhấc sọt tre của người xa lạ kia lên, thiếu niên Yêu tộc ngạc nhiên xoay đầu nhìn nàng ấy, ánh mắt lấp lánh, trên mặt từ từ hiện lên sắc đỏ e thẹn.



Tiết Linh Tú nghẹn lời: “...”



Hắn rất vui mừng, nhưng sao lại...



Tiết công tử - người cùng lắm mới 24 25 lăm năm nay – nhìn bóng lưng người giống hệt Thanh Hòa năm xưa, lại không nhịn được cảm thán một câu rất già dặn từ đáy lòng:



Trẻ con lớn nhanh quá.



Hắn liếc mắt thấy ống tay áo màu xanh đen của mình và cán quạt trắng như ngọc trên tay, nhíu mày, suy nghĩ như có như không kia lại rõ ràng hơn một chút.



“...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chả là, Tiết Linh Tú đã từng cân nhắc có nên thay đổi hình tượng của mình hay không.



Y phục thường ngày của hắn chủ yếu thiên về nhã nhặn, rất ít khi mặc màu sắc sặc sỡ, vừa vặn với phong thái và dung mạo, chưa từng thay đổi, như trời sinh ra đã vậy. Nhưng ai cũng biết, đâu phải Tiết công tử vừa ra đời đã nói móc mỉa “sao ngươi không dùng tã lót đẹp hơn để bọc ta”. Tuy không muốn thừa nhận, hắn thật chất để ý đến ánh mắt của người khác khôn cùng. Thành thử trong giai đoạn tìm tòi phong cách, hắn thường xuyên lúng túng mặc những bộ y phục khác nhau đến trước mặt người lớn vờ đi qua đi lại.



Lê Phái du ngoạn bên ngoài, rất ít khi về tông môn; Lê Nhị hoàn toàn không quan tâm người khác mặc gì, chỉ cần đừng có không mặc là được; Lê tổ nãi nãi vẫn còn giữ thẩm mỹ ở giai đoạn em bé mũm mĩm mặc đồ đỏ xanh xanh lòe loẹt mới đầy sức sống nhất; chỉ có Lê Đại Chưởng môn nhìn ra tâm tư của hắn, mỉm cười cho hay: “Màu xanh rất hợp với đệ đấy.”



Từ đó về sau, y phục trang sức của hắn đều chủ yếu có màu xanh.



Hiện tại hắn lại nảy sinh suy nghĩ này vì tự cảm thấy tuổi tác đã hơi lớn. Hai chữ công tử gọi còn hợp ở giai đoạn ở 19 tuổi, tổng hắn không thể cứ mãi tung tăng như vậy đến 30 tuổi được.



Khốn nỗi, thay đổi như thế nào đây?



Mặc thêm y phục màu đậm, cán quạt cũng sắc bén hơn, còn nữa, cách búi tóc cũng thay đổi một tẹo...



Nghĩ đến đây thì không cần phải nghĩ, bởi vì hắn đã về đến Diệu Thủ Môn.



Tiết Linh Tú phe phẩy quạt, mỉm cười hòa nhã hỏi một người đi ngang qua: “Tiểu huynh đệ, xin hỏi Vân Nhàn ở đâu?”



“Nhóm Vân, Vân cô nương đang hơ lửa ở sau núi, nói là ‘bữa tối’ gì đó...” Người mới nhập môn kia cũng không hiểu mắc gì giữa ban ngày ban mặt còn ăn bữa tối, vẫn đang sát sắc mặt của hắn với khuôn mặt vẻ mặt vô cùng dè dặt. Dường như lo lắng hắn tức giận, người này nói thêm một câu dư thừa: “Không sao đâu, bọn họ cũng không đợi hòa thượng nào đó.”



Tiết Linh Tú vẫn giữ nụ cười: “Ta không có hỏi.”



“Có thích hỏi không.” Không rõ từ lúc nào Kỳ Chấp Nghiệp đã xách chuỗi tràng hạt đi lướt qua từ bên cạnh, khó hiểu nhìn một cái, “Không nhanh lên thì ngươi chờ ăn tro than đi.”



Nhắc tới người nào là có người đó ngay, Tiết Linh Tú cười khẩy: “Cảm ơn Kỳ huynh quan tâm, nhưng ngươi cho rằng bọn họ sẽ chuẩn bị đồ nướng à? Cho dù ngươi là người đến đầu tiên thì e rằng chỉ được ăn que tre thôi.”



“Ta tự mang theo.” Kỳ Chấp Nghiệp vẫn thẳng thắn như thường, mất kiên nhẫn tột cùng, “Chi bằng ngươi lo lắng bản thân bị bứng lên nướng thì hơn, Rau Dưa huynh.”



Gân xanh trên trán Tiết Linh Tú giật giật: “...”



Ngươi muốn chết! Ngươi không muốn sống!



Lời qua tiếng lại, hai người lại cãi nhau ba hiệp, bốn chân bước đi như bay, ngũ quan tức giận đến mức chỉ còn dư ảnh, để lại người trong tông môn kia đứng ngơ ngác tại chỗ, hoang mang quá đỗi.



Sao đột nhiên lại bắt đầu thi đi bộ vậy?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Ban đầu Tiết Linh Tú cảm thấy gặp phải Kỳ Chấp Nghiệp đã đủ phiền, ngặt nỗi đâu ngờ còn có người phiền hơn.



Vân Nhàn nói đến chúc thọ, hiếm khi lanh lợi bực này, ngay cả tổ nãi nãi cũng thấy nàng vừa mắt hơn vài phần, liên tục khen đúng là người tiếp quản công việc tông môn, đứa nhỏ này đã chín chắn hơn không ít. Kết quả chưa được yên ổn mấy ngày, Vân Nhàn lại bắt đầu gây sự.



Con người vẫn luôn như vậy, đấu với ngoại địch thì được, đấu với dị tộc thì được, nếu ngoại địch dị tộc đều chẳng còn, họ quá nhàn rỗi thì ắt sẽ đi tìm một đồng loại nào đó để đấu một trận. Diệu Thủ Môn một tay che trời tại Nam Giới, đoan chắc sẽ có người không phục, vừa hay gặp phải hai bữa sinh thần quan trọng, nhất định sẽ có tên muốn gây chút sóng gió trong âm thầm.



Dù gì Lê Đại Chưởng môn này quái đản lắm, thoạt trông yếu ớt như thể mắc bệnh hiểm nghèo sẽ chết bất cứ lúc nào, tuy nhiên cỏ phần mộ những người ngóng mong nàng ta chết sớm đã cao hai mét còn nàng ta vẫn sống cực tốt. Không chỉ sống tốt, nàng ta còn có thời gian trấn áp người này cảnh cáo người kia, tiện thể nuôi cả tông môn béo tốt, thế kia sao khiến người ta không hận?



Mà sự khác biệt chính là ở chỗ này.



Xưa nay Vân Nhàn xử lý sự việc nhanh chóng dứt khoát, đã phát hiện có chuyện vậy thì nhân lúc còn chưa thành hình sẽ giải quyết trước. Tiết Linh Tú thì không “quang minh lỗi lạc” như vậy, hắn càng thích thả dây dài câu cá lớn, chờ chuẩn bị xong xuôi, chờ những kẻ đứng sau đều nhảy ra hết, hắn mới tận diệt. Cả hai đều không sai, mỗi tội không khéo làm sao lần này Vân Nhàn giải quyết xoẹt xoẹt xong đám người đứng sau thì bản thân cũng bị nội thương, trở về nôn ra cả chậu máu độc, tiếp đó mang theo tinh thần phấn chấn chạy đi tìm Tiết Linh Tú ghim châm.



Khỏi cần phải nói, Vân Nhàn dính các kiểu bị thương quái đản là chuyện cơm bữa, ngay cả khi ở trong phòng mình cũng có thể tự nhiên tạo ra vài vết bầm tím khó hiểu trên người. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, nàng đến tìm Tiết Linh Tú có ba phần để trị bệnh, bảy phần vì chuyện nhảm nhí. Không khoe khoang có khác gì chẳng làm, thành ra nàng hoàn toàn đến để tranh công, hơn nữa gần đây ngân sách Kiếm Các có chỗ eo hẹp.



“Ngươi chê ta rảnh rỗi hay gì?” Tiết Linh Tú nhìn bộ dạng hấp tấp của nàng đã đau đầu, “Chuyện này ngươi nên bẩm báo Chưởng môn trước, đã không khẩn cấp thì có thể bàn bạc thêm, hà tất phải để bản thân bị thương?”



Vân Nhàn không được khen trái lại còn bị dạy bảo một trận bèn xị mặt mà rằng: “Vết thương này không sao cả, rất nhanh sẽ khỏi thôi.”



“Rất nhanh sẽ khỏi? Vậy nếu trên đường trở về bị tập kích thì sao? Lúc nội thương chưa lành mà hốt nhiên gặp biến cố thì sao?” Tiết Linh Tú bực bội, “Trước đó tổ nãi nãi còn nói mấy năm không gặp ngươi đã chín chắn hơn không ít, ngươi đã 20 mấy tuổi rồi mà cứ...”



Vân Nhàn: “Được rồi được rồi được rồi!!”



Tiết Linh Tú: “Được rồi với ai? Kim còn chưa rút ra thì được rồi chỗ nào? Ngồi xuống đi!”



Ôi phiền ghê! Ai muốn nghe lời dông dài! Vân Nhàn thấy đầu to như cái đấu: “Dạo này sao ngươi nói chuyện giống người già thế nhỉ?”



“...”



Nói chung hai người cãi nhau một trận rồi rời đi trong cảnh không vui.



Xưa nay Tiết Linh Tú là người nếu không phát huy tốt trong lúc cãi nhau sẽ có thể nhớ tới nửa đời. Tối hôm đó hắn hồi tưởng lại trước khi ngủ, cảm thấy mình nói sai, tuy nhiên không thể nào chấp nhận việc mất mặt để đi xin lỗi lập tức, cho nên hắn nghĩ cứ chờ vài ngày nữa rồi tìm cớ xuống nước. Kết quả vào ngày hôm sau, Vân Nhàn lại tươi cười chào Tiết huynh, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.



Nàng ấy không tức giận?



“Ta, Vân Nhàn, không phải loại người nhỏ nhen.” Vân Nhàn vỗ vai hắn như an ủi, “Ngươi đừng nghĩ nhiều, bạn bè với nhau cãi cọ ồn ào là chuyện bình thường.”



Tiết Linh Tú: “...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng ấy đã nói vậy, nếu hắn còn nhắc lại thì thật sự chứng minh hắn là người nhỏ nhen.



Tuy trong lòng hắn vẫn còn nghi hoặc nhưng hình như chuyện này cứ thế được bỏ qua nhẹ nhàng.



Theo đà buổi lễ long trọng sắp đến, người bên ngoài càng ngày càng đông. Suy nghĩ lững lờ chưa quyết định trong lòng Tiết Linh Tú vẫn chưa biến mất, hắn trầm ngâm, chi bằng cứ thay đổi từ những chi tiết nhỏ trước.



Ngày hôm sau, hắn hiếm khi không mặc y phục và trang sức như trước, thay vào đó vận lên bộ trường bào gấm Tứ Xuyên màu trắng ngọc có những đường thêu tuyết lấm tấm đã chọn từ lâu, lại khoác thêm một chiếc trường bào lông khổng tước màu tím sẫm. Không đụng tới quan để búi tóc, hắn dùng dải lụa màu tím sẫm cùng màu buộc lại hời hợt, làm tôn lên khuôn mặt như ngọc tạc, dịu dàng đến lạ.



Công bằng mà nói, vốn là mùa đông, Nam Giới lại nổi tiếng giàu có, người mặc đồ lấp lánh lông lá đi đầy đường, bộ đồ này của hắn không tính là phô trương, xem chừng đã quá khiêm tốn, không nhìn kỹ hoàn toàn khó nhìn ra hoa văn ẩn, hắn có lẫn vào trong đám đông cũng không phân biệt nổi. Có điều đây là lần đầu tiên hắn mặc trường bào lông khổng tước màu sắc này...



Tiết Linh Tú đi tới đi lui trước cửa một lúc, vẫn mím môi bước ra ngoài.



Vô vị, nghĩ quá nhiều.



Chỉ thay một bộ y phục thôi mà, có ai lại để ý?



Hắn nghĩ vậy, tuy nhiên mới đi được đôi bước, mỗi người trong tông môn gặp hắn trên đường đều nhìn hắn với vẻ mặt ngỡ ngàng, thậm chí có người còn che miệng cười trộm.



Bản thân không nhận ra nhưng ngày thường hắn luôn giữ vẻ cao ngạo, gần như chẳng ai lại đến bắt chuyện vu vơ, đương nhiên hắn cũng chẳng chủ động chào hỏi ai. Thành ra giờ bị nhìn chằm chằm dọc đường, sắc mặt hắn cứng đờ, hắn chẳng biết hỏi ai cho phải.



Cuối cùng, người trong tông môn mới hôm qua nói cho hắn biết Vân Nhàn đang ở đâu cũng đi đến, hơi há hốc miệng, rốt cuộc vẫn thốt lên với vẻ mặt ngỡ ngàng khó hiểu: “Tiết, Tiết công tử, hôm nay ngươi...”



Cần phải khoa trương vậy sao?



Hay là màu sắc này thật sự không hợp với hắn?



Tiết Linh Tú cứng cổ, hơi cau mày: “Ta thế nào?”



“Không, không, không có gì.” Người trong tông môn nọ ấm ớ, “Rất tốt....”



Người nọ rời đi, Tiết Linh Tú lại đi thêm một đoạn, Cơ Dung Tuyết mang theo quà thượng thọ và Thiết Đản lực lưỡng đi tới.



Cơ Dung Tuyết dừng lại trước mặt hắn, im lặng một lát mới bảo: “Hôm nay ngươi...”



Tiết Linh Tú: “Có gì cứ nói thẳng.”



Cơ đại tiểu thư trưng khuôn mặt đơ khẳng định: “Hôm nay hết sức giống Linh Tú.”



Tiết Linh Tú: “?”



Có ý gì? Rốt cuộc là tốt hay không tốt?



Lại gặp Lê Kiến Nghiệp, Chưởng môn bận rộn đến mức chân không chạm đất. Nàng ta liếc nhìn hắn, nụ cười ôn hòa khựng lại rồi rạng rỡ hơn.



“Không tệ.” Nàng ta hài lòng, “Linh Tú càng lúc càng chững chạc.”



Đáng lẽ là lời khen ngặt nỗi Tiết Linh Tú nghe thế nào cũng thấy không đúng lắm.



Lại gặp Lê Bá Đồ, hắn vốn không trông mong nhị tỷ sẽ có phản ứng gì, chung quy tới bản thân mặc gì mà tỷ ấy còn chẳng quan tâm huống hồ là người khác. Tuy nhiên Lê Nhị còn cố tình lượn tới, hỏi: “A Tú à, đệ định đi đâu vậy?”



“Ta?” Thật chất Tiết Linh Tú không định đi đâu, “Ra khỏi thành xem thử đường thư pháp vẽ tranh.”



“...” Lê Bá Đồ nghẹn lời, vỗ vào hắn bộc bạch, “Hôm nay đệ cứ nán lại trong tông môn đi.”



Tiết Linh Tú khó hiểu: “Có chuyện gì hả?”



Lê Bá Đồ chẳng trả lời là chuyện gì, thay vào đó cứ vội vàng bảo: “Đệ cứ nghe lời ta.”



Khi nhị tỷ hấp tấp rời đi, Tiết Linh Tú nhận ra ánh mắt nàng ta như có như không lướt qua bộ y phục mới của mình, tiếp đó dừng lại trên đầu hắn.



Xa xa một luồng ánh vàng lóe lên, Tiết Linh Tú vừa nhìn bộ dạng lòe loẹt kia đã biết ngay hơn non nửa là ai. Hắn không muốn chạm mặt, song Kỳ Chấp Nghiệp đã đi ra ngoài mấy chục mét trờ trờ còn lặng lẽ vòng trở lại.



Tiết Linh Tú: “Có việc?”



Muốn kiếm chuyện?



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kỳ Chấp Nghiệp câm nín nhìn hắn một hồi, không ngờ còn phì cười.



Tiết Linh Tú: “...”



Không xa chỗ này, Vân Nhàn đang dẫn hai người Kiều, Phong thong thả đi tới. Sau khi liếc thấy hắn, nàng không kêu đói cũng không kêu nghèo, bỗng dưng xoay người bỏ đi đầy khác thường. Tiết Linh Tú thấy bất an trong lòng, đanh giọng kêu: “Đứng lại!”



Hắn xoay người, đối mặt với ba người Kiếm Các, lại thấy Vân Nhàn cũng lộ ra vẻ mặt táng đởm, mắt nhìn lăm lăm vào mặt hắn. Cuối cùng hắn không nhịn được, lấy ra linh kính bên người nhìn vào...



Không biết từ lúc nào trên trán hắn đã bị vẽ một hình thù đầy tức giận và sống động, trên má còn có một dấu ấn hình bàn chân chó béo ị, cái hình này còn chẳng được vẽ bằng bút lông bình thường, không dùng linh lực thì hoàn toàn không rửa sạch nổi. Nhìn nét vẽ ngả ngớn này, ai là tên đầu têu đã tỏ mồn một.



... Hèn gì vừa ra khỏi cửa ai cũng nhìn hắn!



Tiết Linh Tú hít sâu một hơi, giữa thanh thiên bạch nhật, không thể mất mặt, phải bình tĩnh.



Vân Nhàn: “Ta còn có việc, đi trước đây.”



Kiều Linh San: “Vân Nhàn có việc, ta đi giúp.”



Phong Diệp: “Ta... Ta cũng...”



“Vân!! Nhàn!!” Tiết Linh Tú gầm lên, “Ta đếm đến ba, qua đây hết cho ta!!”



-



Cơ Dung Tuyết đến đại điện muộn, thấy ba người Vân Nhàn, Kiều Linh San, Phong Diệp quỳ ngay ngắn bên bàn. Trên đầu ba đứa nhỏ đều có ba cục u, lại còn trưng ra biểu cảm không phục, vừa nhìn đã biết lại gây họa.



Nàng ấy khẽ cong khóe môi khó ai thấy.



Dấu chân chó trên mặt Tiết Linh Tú đã được rửa sạch, hắn đứng bên cạnh, sắc mặt âm u khó đoán.



“Ta đã nói ta không cố ý.” Vân Nhàn khó khăn ngẩng đầu nói, “Đây thật sự chỉ là trùng hợp...”



“Trùng hợp?” Tiết Linh Tú lạnh giọng, “Nửa đêm ngươi dẫn người chui vào phòng ta, vẽ vời lên mặt ta cũng là trùng hợp?”



Trời xanh chứng giám, lần này Vân Nhàn thật sự không cố ý!



Nàng ấy về phòng nhưng vẫn còn tức, quyết tâm lần này phải cho tên Đồ Ăn Huynh kia biết cơn phẫn nộ của mình – suy cho cùng thường là nàng ấy sai nhiều hơn, nay khó khăn lắm mới đúng một lần, dễ gì không nhân cơ hội làm quá lên một chút.



Nói ngắn gọn chính là lâu rồi không gây sự nên nàng ngứa tay.



Vì vậy, Vân Nhàn Chín Chắn đã nghĩ ra một cách tuyệt diệu, đó là nửa đêm lẻn vào phòng Tiết Linh Tú, vẽ rùa đen lên mặt hắn, còn thái độ tốt nàng trưng ra trước đó là hòng khiến hắn buông lỏng cảnh giác!



Phương án vẽ rùa bị Kiều Linh San ngăn cản, Kiều Linh San nghiêm mặt cho hay: “Vẽ rùa thì không rõ ràng, chi bằng vẽ dấu chân chó, như vậy hắn mới biết là tỷ làm.”



Vân Nhàn cảm thấy có lý quá, Phong Diệp ở bên cạnh chửi bậy: “Vẽ gì hắn chẳng biết là ngươi làm...”



Ngoài ngươi ra còn ai làm vậy nữa...



“Suỵt!” Vân Nhàn nghiêm nghị, “Im lặng. Ngươi làm Tiết huynh tỉnh giấc thì sao?”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ba người dấm dúi một hồi rồi rời đi, không nhìn gì thêm trong phòng của Tiết công tử, cũng không thấy được cảnh trải đồ ra để lựa chọn như Tiết Linh Tú lo lắng. Nhưng không ai ngờ được, hôm sau Tiết Linh Tú không soi gương đã đi xăm xăm ra ngoài.



Tuy bảo rửa nước sẽ không sạch thứ này, muốn xóa đi cũng phải tốn chút công sức, tuy nhiên vẫn không thành vấn đề đối với Tiết Linh Tú. Huống hồ, tuy chưa từng thấy cảnh ấy nhưng biết Tiết huynh có gấp ra ngoài dẫu là nửa đêm cũng phải ăn mặc chỉnh tề, cả bọn cứ mặc định hắn sẽ soi gương ít nhất một khắc trước khi ra khỏi cửa, không thể nào không thấy.



Hoàn toàn chính xác, Tiết Linh Tú ra ngoài sẽ soi gương bởi lẽ hắn vô cùng để ý mình có chỉnh tề hay chăng. Ngặt nỗi chính vì sức để ý quá mức này, ngược lại đã khiến hắn tự dưng thấy khó chịu, cảm thấy mình thay y phục mới xong còn phải tỉ mỉ vấn tóc trước gương có chỗ không ra thể thống gì. Hắn vừa không muốn để người khác thấy mình để ý, thậm chí còn phải tự răn dạy bản thân để tỏ ra đừng quá để ý... Nên hắn mới rối rắm.



Tóm lại, Vân Nhàn đã bắt gặp được một cách vừa khéo một lần Tiết Linh Tú không soi gương đã ra ngoài – việc có lẽ phải chờ tới 5 năm cũng không thấy được.



Vân Nhàn líu ríu cắt nghĩa một hồi, thấy Tiết Linh Tú vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó, ba người nhìn nhau, nghĩ thầm: Thôi xong, lần này hắn tức giận thật rồi.



Tiết Linh Tú đứng đó, thực chất nói giận thế thôi chứ hắn chẳng thật sự nổi trận lôi đình, chỉ là tâm tình hắn đang xáo động, đầy rối rắm.



Ngày thường hắn rất chú trọng mặt mũi để rồi giờ đây lại mất hết mặt mũi trong tông môn, vậy mà... hình như... cũng không đến nỗi khó chấp nhận.



Ít nhất trước kia, đừng nói là đến bắt chuyện, nhóm người trong tông môn có vấn đề toàn thà đi tìm tiểu sư muội Lê Nguyện chứ không dám hỏi hắn, càng đừng nói là cười trộm hắn.



Tiết Linh Tú nhíu mày, lại lạnh lùng nghĩ.



Việc nào ra việc đó, hắn chưa nguôi chuyện này dễ dàng thế đâu!



Hắn là loại người dễ dỗ chắc?



Phong Diệp quỳ ngồi một bên, gã oan lắm, dù gì gã đâu có ra tay. Có điều bản lĩnh quan sát sắc mặt người khác đã đạt đến mức siêu việt, gã tức thì phát hiện ra điều gì đó cho nên kêu to: “Tiết huynh, hôm nay ngươi có được cái áo choàng khổng tước này từ đâu vậy? Quá hợp với ngươi!”



Kiều Linh San thông minh cỡ nào, tức thì tiếp lời: “Hóa ra Tiết huynh mặc màu tím đậm cũng hợp như vậy, đương nhiên không phải nói trước kia không đẹp, là do có hai sắc thái, hai phong thái khác nhau.”



Vân Nhàn nói thật to: “Còn cả dây cột tóc này nữa! Rõ ràng chỉ thuận tay buộc lại đã dễ dàng đạt được hiệu quả mà người khác khổ công nghiên cứu cả đêm. Tiết huynh, ngươi không thể tiếp tục thế nữa. Ngươi cứ làm thế thì đàn ông Nam Giới biết sống sao!”



Tiết Linh Tú: “...”



Giờ còn giả nai? Tưởng hắn không nghe ra đang nịnh nọt à?



Vân Nhàn: “Tiết huynh tài mạo song toàn, dáng vẻ bất phàm, đúng là quân tử hiền lành!”



Kiều Linh San: “Công tử là chất ngọc dáng vàng, phong độn gời ngời, thật là nhân tài xuất chúng!”



Phong Diệp: “Đúng rồi đúng rồi!”



Tiết Linh Tú: “...”



Trước đôi mắt chân thành của ba người, hắn lạnh mặt nắm chặt tay, sắc mặt u ám khó đoán. Hắn chậm rãi nhìn quanh một vòng, vẫn không tìm được bậc thang nào để hắn xuống nước khắp cả đại sảnh, cuối cùng hắn đành phải hừ lạnh một tiếng, phẩy tay bỏ đi: “Ăn cơm!”



Có lẽ Tiết Linh Tú có rất nhiều hiểu lầm về bản thân nhưng có một thứ nghiêm trọng nhất trong đó chính là hắn luôn tin rằng mình rất khó dỗ.



………



Lời tác giả:



Bé Nhàn: Tiết công tử, ngươi cho ta một cảm giác thư thái...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu