Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 198: Vị sư huynh này hơi kỳ lạ

Gần đây Túc Trì phiền não lắm.



Dù rằng người ngoài hoàn toàn không nhìn ra được sự phiền não này, suy cho cùng dầu có ra sao, trên mặt đại sư huynh Kiếm Các vẫn luôn là vẻ lạnh lùng tựa tuyết trên đỉnh núi; dường như trời sập xuống trước mặt chàng vẫn không chớp mắt, trông vô cùng đáng tin cậy và khiến người ta kính phục lắm. Điều này là ưu thế trên chiến trường, song nay lại là nhược điểm không hơn không kém.



Huống hồ, đối tượng khiến Túc Trì phiền não lại là một người có đầu óc đơn giản, hoàn toàn chẳng tỏ bốn chữ “quan sát sắc mặt” này là gì...



“Thiếu tông chủ, lại xuống núi sao?” Có đệ tử hào hứng thò đầu ra, hô lên, “Khi về nhớ mua thêm kẹo hồ lô nhé! Giang Sơn lại lên cơn nghiện đường rồi!”



Vân Nhàn đi ngang qua cánh cửa ọp ẹp xiêu vẹo nhưng vẫn sừng sững vững vàng của Kiếm Các, không xoay đầu lại đã đáp: “Biết rồi biết rồi!”



Ai cũng biết nếu nói mình muốn ăn từ đó nhờ Thiếu tông chủ mua hộ, có thể nàng sẽ quên. Nhưng nếu nói Giang Sơn muốn ăn, vậy nàng tuyệt đối sẽ nhớ.



Vết thương trên đầu nàng đã hoàn toàn lành lặn. Tuy nhiên vì vết thương khá sâu, khi băng bó Lê Phái không thể làm gì khác hơn ngoài cạo một mảng tóc nhỏ của nàng ngay chỗ thái dương, trông hơi buồn cười. Vân Nhàn lười đội mũ che đi, bèn xin Tiết Linh Tú chút thuốc mọc tóc, nay chỗ đó đã mọc ra chút tóc con mềm mại, không ảnh hưởng gì cả.



Hiềm một nỗi dù Vân Nhàn có trọc đầu vẫn chớ ảnh hưởng đến việc nàng ra ngoài.


Website TruyenLau.com
Nàng cứ thế vui vẻ đi ngang, nhìn thấy Túc Trì đứng bên cửa núi thì do dự một thoáng, cái nhìn có phần lơ đãng.



Bây giờ ai cũng biết thân phận thật sự của Túc Trì là một thanh kiếm. Nhưng kiếm thì kiếm thôi, ngày thường ở chung thế nào vẫn cứ ở chung như thế, Túc Trì cũng chẳng thay đổi vì thân phận bị bại lộ. Ngặt nỗi Vân Nhàn cứ thấy gần đây đại sư huynh hơi kỳ lạ, song nhìn kỹ lại thì thấy có chăng chỉ là ảo giác của mình.
Website TruyenLau.com


Túc Trì đặt thứ trong tay xuống, hỏi: “Muội xuống núi?”



Như đang suy nghĩ điều gì, Vân Nhàn nhìn chàng: “Anh Lạc nói hình như dưới núi lại xảy ra chút chuyện, có một cửa hàng bị đập phá, vừa hay ta rảnh rỗi nên xuống xem sao.” Nguồn copy từ TruyenLau.com



Túc Trì: “Ừ.”



Vân Nhàn đợi một lúc, không thấy chàng nói tiếp đã kêu lên: “Đại sư huynh, vậy ta đi trước nhé!”



Nàng thầm nghĩ: Thôi thôi, chuyện vặt vãnh này cần gì phải nhờ Túc Trì ra tay? Có khi ngay cả Thái Bình nàng còn không cần dùng đến. Đãi ngộ này quá cao, chắc cỏ trên mộ Xi Vưu sẽ mọc xanh um lên vì tức mất. Chưa kể trông đại sư huynh không muốn xuống núi chút nào, tự mình đi thì hơn.



Túc Trì nhìn bóng lưng nàng nhảy chân sáo rời đi: “...”



Chàng cúi đầu, trông cô đơn khó tả.



Tại sao, luôn luôn, không dẫn chàng đi cùng.



Chàng thật sự rất muốn đi.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Gần đây Túc Trì thật sự phiền não lắm.



Một ngày của sư muội trôi qua muôn màu muôn vẻ khôn cùng, ngày ngày nàng chạy khắp bốn giới, chàng biết hết chứ. Kiều Linh San sẽ đi cùng, thỉnh thoảng Phong Diệp cũng bám theo, lần nào lần nấy trở về đều là một tràng than vãn:



“Lần nào cũng vậy, xoay đầu lại là không thấy người đâu! Ngay cả khi buộc dây vào người nàng ấy cũng có nguy cơ dây bị giật đứt!”



“Làm ta chạy theo muốn chết... Ta là Cầm tu, đấy là chạy bộ chịu tạ đấy! Mệt muốn tèo luôn nửa cái mạng...”



Mỗi khi nghe thấy những chuyện này, Túc Trì nhìn ngay sang Vân Nhàn. Vân Nhàn hoàn toàn không hiểu ý chàng, vừa chạm mắt chàng đã cười toe toét: “Sao vậy đại sư huynh? Có chuyện gì ư đại sư huynh?”



Cười rất đáng yêu, rất muốn véo má, nhưng Túc Trì vẫn sa sầm mặt mày và tức tốc rời đi.



Gần đây nhất, chàng cứ thấy bực dọc không yên chẳng rõ lý do. Cảm giác bồn chồn này thật hiếm thấy, tựa có con rắn độc lao lên, khiến chàng hoàn toàn không tài nào chuyên tâm tu luyện, không tài nào kìm nén, và nó càng lúc càng mãnh liệt.



Chàng không biết mình có vấn đề ở đâu, hay là chỗ nào cũng có vấn đề. Chỉ cần Vân Nhàn đi ngang qua trước mặt chàng, thậm chí chỉ nhất thời không chú ý đến chàng, cảm giác này tức thì xuất hiện, chàng có đè cũng đè không xuống.



Chàng không muốn để Vân Nhàn phát hiện – dù rằng Vân Nhàn không phát hiện ra được, vì vậy Túc Trì đi tìm Tưởng Tinh Dao.



Tưởng Tinh Dao ngồi ngay ngắn, khi nghe chàng nói xong trở ngại với khuôn mặt lạnh như tiền, gã phun trà đầy bàn.



“Không phải chứ, thanh kiếm nhà ngươi kỳ lạ thật đấy!” Tưởng Tinh Dao nói, “Ngươi muốn đi thì không biết mở miệng ra mà nói à? Cái miệng mọc ra là để dùng chứ để làm gì! Ngươi cứ nói ra, chẳng lẽ muội ấy còn không dẫn ngươi theo?”



“Muội ấy chưa từng mời ta, ý là không muốn ta cùng đồng hành.” Túc Trì nghiêm túc cho hay, “Ta chưa bao giờ làm trái ý muội ấy.”



Tưởng Tinh Dao nhẫn tâm vạch trần: “Hôm kia ngươi còn kéo muội ấy luyện kiếm một canh giờ.”



Túc Trì nói kín kẽ không chút sơ hở: “Ngoại trừ luyện kiếm.”



“...” Tưởng Tinh Dao nhìn chằm chằm chàng hồi lâu với vẻ khó tin rồi mới nói, “Thấy muội ấy chơi với người khác không dẫn ngươi theo thì tức giận, không chú ý đến ngươi ngay lập tức cũng tức giận, ngươi chắc chắn mình không biết do đâu?? Túc huynh, đừng có giỡn ta. Chẳng phải trước đây ngươi còn nói ta không hiểu gì hả? Ta biết thân xác ngươi được làm bằng huyền thiết, nhưng trong đầu tổng không thể nào cũng toàn là sắt được chứ.”



“Chuôi kiếm là gỗ.” Túc Trì nói với khuôn mặt ơ hờ, “Không phải ta không biết tại sao, nhưng trước đây chưa từng thái quá tới mức này.”



“Ý là trước đây ngươi có thể nhịn, bây giờ không nhịn được nữa.” Tưởng Tinh Dao sốt ruột xoa lên thước trắc tinh, “Ngươi nhất định phải ép ta nói ra những lời sến súa này mới chịu hay gì? Ngươi thích muội ấy hơn, thế chẳng phải là nguyên nhân?”



Túc Trì: “Không phải.”



Tưởng Tinh Dao sắp bị chàng làm cho phát điên: “Không phải thì là cái gì???”



Túc Trì ngồi đối diện gã, ngẩng đầu lên, hàng mi dài trên mí mắt phủ thành bóng râm dày. Chàng dùng giọng điệu lý trí nhất, thờ ơ đáp: “... Có lẽ do ảnh hưởng của trái tim đó.”



Lúc trước trong trận chiến cuối cùng, mũi kiếm của chàng đã đâm xuyên qua trái tim thuần ác ngang ngược tồn tại hàng vạn năm kia, cùng lúc đó, chàng cảm nhận rõ có thứ gì đó như một cái bóng đen hù thấm vào vết nứt của chàng, lưu lại cho đến tận bây giờ.



Hiềm một nỗi trên người chàng chưa từng xuất hiện gì bất thường, vì không muốn Vân Nhàn lo lắng thành ra Túc Trì vẫn luôn không nhắc đến chuyện này.



Nhưng bấy giờ rốt cuộc sự bất thường đã xuất hiện.



Lời này vừa được nói ra, vẻ mặt Tưởng Tinh Dao tức khắc nghiêm túc hơn ba phần, gã nhìn xoáy vào chàng, hồi lâu mới nói như gặp đại địch: “Vậy thì đây là chuyện rất lớn đấy.”



Nửa nén hương sau, căn phòng bị đóng kín, trước mắt tối như hũ nút, chỉ có một viên ma thạch phát ra ánh sáng âm u trên bàn.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Xi Vưu đã chết nhưng tàn dư Ma Giáo chưa bị diệt, thỉnh thoảng vẫn gây sóng gió. Đây là ma thạch Tức Mặc Xu để lại trước khi đi, có thể dò xét cường độ ma khí.



Nếu Túc Trì thật sự bị nhiễm ắt họ sẽ nhìn ra manh mối từ phản ứng của ma thạch này.



“Giờ ngươi nhắm mắt lại.” Tưởng Tinh Dao vô cùng nghiêm trọng mà rằng, “Hãy tưởng tượng những gì ta nói đều thật sự phát sinh trước mặt ngươi.”



Túc Trì nhắm mắt không nói.



Bắt đầu từ mức thấp nhất tiếp đấy dần tăng lên, Tưởng Tinh Dao nói: “Thật chất Xi Vưu chưa chết, lại ra ngoài gây hại bốn giới.”



Ma thạch chớ hề nhúc nhích.



Tưởng Tinh Dao lại nói: “Đao Tông chưa nguôi lòng dạ bất chính, ngóc đầu trở lại, muốn ra tay với Kiếm Các.”



Ma thạch phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt, Tưởng Tinh Dao giật thót trong lòng. Không ngờ lời Túc Trì là thật! Nhưng thân phận của chàng thế này, nếu không kịp thời ngăn chặn thì sau này phải làm gì cho phải?!



“Tiết Linh Tú của Diệu Thủ Môn đến cầu cứu, Kiếm Các dốc toàn bộ lực lượng, hậu phương trống rỗng, bị người ta ám toán.”



Vẫn là ánh sáng đỏ mờ nhạt đó.



“Cơ Dung Tuyết giúp Đao Tông cùng thôn tính Kiếm Các! Phong Diệp là kẻ chủ mưu đứng sau giật dây tất cả!”



Ánh sáng đỏ chớ thay đổi.



À không, có một tí đấy song phản ứng này quá yếu ớt thì phải? Như vầy thì làm được gì? Vậy rốt cuộc hắn để ý đến cái gì?



Một dòng suy nghĩ lóe lên, bỗng như được khai sáng, Tưởng Tinh Dao nói rất nhanh: “Vân Nhàn nói tới 49 tuổi muội ấy mới cân nhắc lấy đạo lữ!”



Trong nháy mắt, ánh sáng đỏ hốt nhiên tăng vọt, ngưng tụ thành một cột sáng, sáng đến mức chói mắt, suýt nữa lật tung cả mái nhà!



“...”



Nửa nén hương sau, các đệ tử Kiếm Các trừng mắt há hốc mồm nhìn Túc Trì bị đá ra khỏi phòng của Tưởng Trưởng lão, cánh cửa đóng sầm không chút nhân nhượng, gã ném ra một câu trong cái nghiến răng nghiến lợi: “Cái tên trong đầu chỉ có sư muội như ngươi hết thuốc chữa rồi! Tìm chỗ nào mài giũa lại bản thân đi!!!”



-



Túc Trì chẳng hay gã nói mài là mài kiếm hay là mài người trong động tác kéo cối xay, nhưng nếu Vân Nhàn cần, chàng làm được cả hai.



Tuy nhiên Vân Nhàn không chỉ không đến tìm chàng, mà đã năm ngày hai người không gặp nhau.



Năm ngày, năm ngày đêm, sáu mươi canh giờ.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đối với người tu chân mà nói, năm ngày không tính là lâu, nếu gặp phải nhiệm vụ khó khăn ngoài ý muốn, mười ngày nửa tháng cũng coi là ngắn.



Đâu phải Túc Trì chưa từng rời xa Vân Nhàn lâu như vậy, song hôm nay chàng lại cảm thấy không tài nào chịu đựng được nữa.



Khốn nỗi chàng không thể làm gì. Chàng vẫn ở cửa núi, chờ đợi bóng dáng Vân Nhàn xuất hiện, ngày này qua ngày khác.



Đêm ngày thứ năm, chàng ngồi xếp bằng trên bệ đá nhưng không nhắm mắt, nơi đáy mắt như có khói đen cuồn cuộn.



Cuối cùng, trên bậc đá, chàng nghe thấy âm thanh quen thuộc.



Là tiếng bước chân nhẹ nhàng, thỉnh thoảng đá vào viên đá ven đường, còn có giọng nói trò chuyện đứt quãng với Kiều Linh San:



“Đâu ngờ chuyện này lại... nếu biết trước đã... để đại sư huynh...”



“Thật ra... Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú cũng...”



“Phong Diệp?”



“Phong Diệp không được.”



“Thật là... đau đầu...”



Hai người trở về từ dưới núi, khi đi ngang qua đây, bước chân khựng lại gần như không thể nghe thấy nhưng không dừng lại.



Vân Nhàn khẽ nói: “Để sau đi, để sau đi.”



Tiếng sột soạt của y phục gieo lên, Túc Trì chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng.



Luồng khí nóng bồn chồn len lỏi khắp lồng ngực chàng, khiến chàng không kiềm chế nổi từ đó làm ra những chuyện trước đây tuyệt đối không làm.



Chàng là kiếm bản mệnh của nàng, đi theo nàng là lẽ đương nhiên, không ai có thể ngăn cản.



Chàng phải trở nên lạnh lùng, máu lạnh, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích...



Vân Nhàn vừa giương mắt nhìn, phía trước vốn trống rỗng chợt xuất hiện một người đứng sừng sững. Dáng người cao ráo, vai rộng eo thon, khuôn mặt khôi ngô vô song ẩn trong màn đêm đen kịt, lại có nét ám tối vô cớ.



Kiều Linh San đi bên cạnh nàng, ngẩn người ra: “Túc sư huynh?”



“Muội đi đâu vậy.” Túc Trì nhìn Vân Nhàn, bình tĩnh hỏi.



“Chính là chuyện lúc trước ta đã nói với huynh, cửa hàng dưới núi bị đập phá ba lần đó.” Vân Nhàn khó hiểu, “Đại sư huynh, sao giờ này huynh còn ở đây? Huynh muốn tìm ai à?”



Túc Trì lạnh lùng mím môi, không trả lời câu hỏi của nàng, thay vào đó sấn thêm một bước về phía nàng, để lộ vẻ mặt dưới ánh sáng yếu ớt của châu sáng. Chàng hỏi: “Ngày mai muội cũng muốn đi?”



Vân Nhàn lấy làm khó hiểu: “Đương nhiên ngày mai cũng phải đi. Chuyện vẫn chưa được giải quyết xong, nữ tử đó... Thôi vậy. Ngày mai lại nói.”



Tại sao luôn là ngày mai? Lại không định dẫn chàng đi cùng? Túc Trì thấy hai người đi về hướng xa lạ bèn nhíu mày thốt lên: “Bây giờ muội muốn đi đâu?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “... Bây giờ ta không đi đâu cả. Ta mệt quá nên đại khái đi một chuyến rồi về ngủ thôi, sao vậy?”



Túc Trì: “Ta đi cùng muội.”



Kiều Linh San hoàn toàn không chen vào được, chỉ cảm thấy bầu không khí có phần khác thường, cứ đảo mắt liên tục.



Rành rành Vân Nhàn không muốn lắm, nàng do dự một thoáng đã bày tỏ: “Đại sư huynh, ngày mai rồi nói. Bây giờ huynh không cần đi cùng ta đâu.”



Rất dễ dàng nghe ra ý tứ từ chối trong lời nói, song Túc Trì vẫn thu kiếm, đứng thẳng bên trái Vân Nhàn.



Đâu rõ chàng là một thanh kiếm còn cầm kiếm làm gì, trông cứ hệt một con ngựa cưỡi ngựa vậy. Nhưng chẳng ai dám nói vì sợ bị đánh.



Cánh tay hai người chạm vào nhau, cuối cùng sự bồn chồn của chàng đã dịu đi.



Vân Nhàn hiếm khi từ chối một cách khéo léo: “... Đại sư huynh, hay là ngày mai đi, bây giờ thật sự không được.”



Túc Trì: “Dẫn ta theo.”



Vân Nhàn: “Lần này ta không thể dẫn theo thật mà!”



Túc Trì vẫn không nhúc nhích, cả người viết đầy chữ phản kháng.



Hồi lâu, chàng nghe thấy Vân Nhàn thở dài khe khẽ.



Vẻ mặt đông cứng, chàng có chỗ hoảng hốt không rõ lý do, tuy nhiên chàng vẫn cấp tốc chóng bình tĩnh lại, đáy mắt đen kịt một màu.



Chàng đã nói chàng phải trở nên lạnh lùng hà khắc, máu lạnh, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích...



“Linh San, có lẽ chúng ta không thể tắm chung một phòng được rồi.” Vân Nhàn xoay đầu, nghiêm túc nói với Túc Trì, “Tụi muội muốn đi ngâm mình tắm. Huynh thật sự muốn đi theo?”



Túc Trì: “?”



Vân Nhàn: “Huynh mang theo y phục chưa? Tổng không thể mặc đồ của ta chứ. Suối nước nóng đó được Giang Sơn mới đào ra không lâu nhân dịp đào hố, chỉ có vỏn vẹn hai phòng thôi, huynh tắm chung một hồ với ta đúng không? Huynh chắc chứ?? Hồ đó rất nhỏ, chỉ lớn hơn thùng gỗ một tí thôi. Đương nhiên ta không ngại lắm, nhưng nếu lát nữa ta nổi thú tính, ai biết sẽ xảy ra sự gì...”



Túc Trì: “...”



Một tiếng “bụp” vang lên, Túc Trì biến mất ngay trước mặt hai người.



Trên bậc đá lại là một vùng tĩnh lặng lạnh lẽo, chỉ còn lại một cơn gió nhẹ thổi qua.



“...” Kiều Linh San nói ráo hoảnh, “Vân Nhàn, Túc sư huynh biến mất rồi kìa. Tỷ có thấy không?”



Vân Nhàn: “Thấy chứ.”



Kiều Linh San: “Ta không nhìn lầm chứ? Hình như biến thành một thanh kiếm dài có vẽ má hồng, sau đó ‘vèo’ một tiếng bay đi mất...”



Vân Nhàn nhíu mày: “Ừ. Thấy rồi. Thật sự thấy rồi.”



Có điều nàng đang nhớ lại nét mặt lúc nãy của Túc Trì... sự thay đổi biểu cảm trong khoảnh khắc đó thôi đã đủ bằng biểu cảm cả năm trước đây của đại sư huynh cộng lại. Lại liên hệ với hành vi bất thường vừa nãy, rốt cuộc Vân Nhàn cũng nghiêm túc đưa ra một kết luận.



Ôi chao, gần đây hình như đại sư huynh hơi kỳ lạ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu