Nếu là người thường nói những lời này, khó tránh khiến người ta kinh ngạc.
Nhìn khắp thiên hạ, người đủ sức trở thành kẻ đứng đầu một môn phái đều là những người thành danh từ thuở còn trẻ, là nhân vật kiệt xuất một phương. Cho dù đấy là Liễu Phi Nhiên bị mọi người giễu cợt khi làm chưởng môn bù nhìn, đao pháp Phá Phong của ông ta từng vang danh một thời. Đâu phải ông ta kém cỏi hơn người khác, sai lầm duy nhất của ông ta chính là chưa giành được lòng người.
Không được lòng người, mệnh lệnh ban xuống nào ai thực hiện, bằng mặt không bằng lòng; ông ta không có tâm phúc, hệt con thuyền cô độc, một cây làm chẳng nên non.
Song ít ra, thực lực của ông ta khiến không ai phản đối khi ông ta được đưa lên vị trí chưởng môn.
Hiện tại các môn phái lớn nhỏ, ngoại trừ những môn phái siêu nhỏ dưới chân núi tính luôn cả chưởng môn còn không đủ một đội bóng, thì thật sự chưa từng có tiền lệ người mới 19 tuổi đã làm chưởng môn, vả lại còn là chưởng môn một trong hai đại tông môn của Bắc Giới.
Không chỉ “chọn thầy thuốc càng chú trọng râu bạc”, tới chưởng môn cũng thế, ít nhất phải 30 tuổi mới được. Tuổi đời và kinh nghiệm của Cơ Dung Tuyết đều quá ít, tuy tu vi được xem như đứng đầu trong thế hệ trẻ, mỗi tội thế lực trong tông môn lại phức tạp rắc rối. Đúng như nàng ấy nói, chuyến đi này vô cùng phiền phức.
Cơ Dung Tuyết yên lặng chờ đợi câu trả lời của nàng.
Vân Nhàn lật người lại, đưa lưng về phía cửa sổ, ngửa đầu nói: “Đại tiểu thư, trước đó Tiết huynh nói hiện tại trong Rèn Thể Môn có ba thế lực, ngươi và Thiết Đản tính là một, hai thế lực còn lại có tình huống như thế nào? Có thể nói rõ cho ta biết được không?”
Cơ Dung Tuyết: “Đương nhiên.”
Quả nhiên, nhà nào cũng có nỗi khổ riêng. Rèn Thể Môn nhìn như có kỷ luật nghiêm khắc đến mức vô tình, thực chất bên trong đã rối ren từ lâu. Những năm trước, chưởng môn Cừu Mạc và con gái của Chưởng môn một tông phái khác là Nam Vinh Hồng kết hôn thành đạo lữ. Dù hai người không có tình cảm nhưng vẫn tôn trọng lẫn nhau, cùng nhau nuôi dạy hai người con trai, một người con tên là Cừu Trác, người con trai thứ hai là Cừu Đan. Cả hai đều theo cha học công pháp Rèn Thể, từ sớm đã tranh đấu ngầm, bồi dưỡng thế lực của riêng mình trong môn phái. Thế rồi trong một lần xuống núi, Cừu Mạc “ngoài ý muốn” phát sinh quan hệ với Cơ Thượng, mẹ đẻ của Cơ Dung Tuyết, cuối cùng vứt lại một khoản linh thạch và phủi tay quay về núi. Mười lăm năm sau, Cơ Thượng mang Cơ Dung Tuyết trèo lên Rèn Thể Môn, yêu cầu Cừu Mạc nhận lại con gái ruột, nếu không bà sẽ truyền chuyện này ra khắp thiên hạ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thực chất, trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió. Khi Cơ Thượng tìm đến cửa, chuyện Cừu Mạc có con riêng rồi sẽ bị người ta biết tỏ. Tuy nhiên giả như ông ta không đồng ý, người phụ nữ này chẳng còn gì để sợ, như vậy đến lúc sự tình bị truyền ra ngoài thì thanh danh của Rèn Thể Môn vẫn bị bôi nhọ.
Chung quy đối với đông đảo người đời mà nói, việc Chưởng môn có một vài người tình đâu phải chuyện hiếm lạ, thậm chí có luôn con cái vẫn chỉ đâm khiến người ta cùng lắm ngạc nhiên vài tiếng và vui vẻ cho qua, ngầm hiểu ý nhau. Song, nếu phơi bày chuyện này ra ngoài ánh sáng, họ vẫn phải phỉ nhổ đôi câu bên ngoài hòng thể hiện rõ đức tính của mình: hừ, vứt bỏ vợ con, bội tình bạc nghĩa, thật không biết xấu hổ!
Thành thử cứ như thế, Cơ Dung Tuyết được nhận về Rèn Thể Môn. Có thể tưởng tượng được thân phận của nàng ấy nhạy cảm. Lúc đó nàng ấy mới 11, 12 tuổi, ngay cả cha ruột còn chớ hề thân thiết với nàng ấy. Trên bảo dưới nghe theo, cho nên nàng ấy tuyệt không có được những ngày tháng tốt lành.
TruyenLau
Vân Nhàn nói: “Cừu Trác Cừu Đan có tu vi thế nào?”
TruyenLau
Cơ Dung Tuyết đáp: “Hai tên bỏ đi.”
Vân Nhàn: “Có người đứng sau ủng hộ?”
“Mười trưởng lão, năm người ủng hộ Cừu Trác, năm người ủng hộ Cừu Đan, không phân cao thấp, khó tách rời.” Cơ Dung Tuyết lạnh nhạt cho biết, “Bởi vì bọn họ là ‘chính thống’.”
Vân Nhàn thở dài: “Đúng là phiền phức lắm đấy đại tiểu thư.”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhìn vậy, tuổi tác đã không còn là vấn đề lớn, hai “huynh trưởng này” này nhiều nhất chỉ hơn Cơ Dung Tuyết 10 tuổi. Nay Cơ Dung Tuyết không có ai ủng hộ trong tầng lớp cao của tông môn, chẳng có nền tảng, thậm chí còn được xem là nửa người ngoài, ưu điểm duy nhất là tu vi cao hơn hai người này – Khốn nỗi dưới tầng tầng lớp lớp những yếu tố tiêu cực kia, tu vi cao hơn một mảy vẫn không đáng là bao.
“Lần trước ta đến Liên Tọa là để dành chỗ cho hai tên đồ bỏ này cắn xé nhau cho đã.” Cơ Dung Tuyết lại bình tĩnh bộc bạch, “Kết quả lại xảy ra chuyện này.”
Vân Nhàn: “Nếu thêm mười mấy năm, nói không chừng có thể dần dà xâm chiếm thế lực.”
“Theo lý mà nói, cha ta thật sự có sức sống thêm mười mấy năm nữa.” Cơ Dung Tuyết hơi nhíu mày, như cảm thấy kỳ quái, “Ai biết ông ta chết đột ngột thế, không nói trước với ta một tiếng.”
Vân Nhàn: “...”
Nói cái gì. Nói như thế nào. “Con gái à, vi phụ chọn ngày tiện thể thăng thiên, con mau chóng chuẩn bị” ư?!
“Còn nửa tháng nữa là đến tang lễ, khi đó các môn phái có giao hảo đều sẽ phái người đến.” Cơ Dung Tuyết nói, “Đến lúc đó sẽ thấy rõ người ủng hộ đằng sau Cừu Trác và Cừu Đan là ai.”
Trước biến cố lớn của Rèn Thể Môn, đối với một số môn phái mà nói, không thò chân vào là chuyện không thể.
Mọi người đều đang tham gia mua cổ phiếu, đoán xem cổ phiếu mình mua có cơ may trở thành thứ chiến thắng cuối cùng hay không, xong kiếm lời từ đó – Nếu phải hình dung thế này, Cơ Dung Tuyết đích là cổ phiếu có tỷ lệ cược* cao nhất, một chút sơ sẩy mất sạch luôn cả cái quần lót.
*Cho mấy bạn nào không hiểu tỉ lệ trong cá cược, tỉ lệ càng cao tức là càng có ít người đặt cược và ngược lại, tỉ lệ càng thấp tức có nhiều người đặt cược.
Nhìn tình hình hiện tại, thật sự không có một phần phần thắng.
Thế thì xem ra, ngay cả việc dễ dàng cử Cơ Dung Tuyết ra ngoài tới Đại Chiến Tứ Phương cũng ẩn chứa lòng toan tính ác độc. Nàng ấy đúng là người trẻ tuổi mạnh nhất của Rèn Thể Môn, phái nàng ấy đi đến bí cảnh, nếu giành được vinh quang cho Rèn Thể Môn sẽ là chuyện tốt nhất, nếu không giành được, thậm chí trọng thương bỏ mình, nào phải chuyện xấu gì.
“Hiện tại thế nào?”, Cơ Dung Tuyết vươn tay ngoài cửa sổ, đón lấy một chút bông tuyết, tuyết sương lập tức tan chảy trong lòng bàn tay nàng ấy, biến thành một vũng nước ấm, “Ngươi vẫn muốn đi sao?”
Vân Nhàn trầm ngâm: “Ta cân nhắc một tí.”
Cơ Dung Tuyết mỉm cười, không thúc giục.
Tuyết vẫn đang rơi, mặt đất trắng xóa, bốn mùa vô tình, thời tiết thay đổi cực nhanh, chẳng mấy chốc lại kèm theo cả mưa. Bảo thuyền đi ngang qua một thị trấn nhỏ, có tiếng gọi nhau í ới vội vàng truyền đến: “Mưa rồi!! Thu y phục đi!!”
“Đi thôi.” Vân Nhàn cũng cười với nàng ấy, “Dù sao cũng... đến rồi!”
-
Đến ranh giới Tây-Bắc, Vân Nhàn nói chuyện này nói với cả bọn, đồng thời ân cần hỏi cả bọn có muốn đi không.
Ban đầu theo kế hoạch, cả bọn ở lại Càn Khôn Thành nhằm chuẩn bị cho hội Đấu võ Thiên Nguyên. Nhưng hiện tại sau chuyến đi Phật Môn, biến cố phát sinh, không biết khi nào mới hội đấu võ được tổ chức lại, như vậy sẽ có vài người thôi còn lý do để nán lại nữa.
Chuyện ma khí không phải chuyện nhỏ, mặc dầu đã bảo là đưa tin tuy nhiên lo lắng muốn về tông môn của mình vẫn là điều bình thường.
“Tiết Linh Tú. Ngươi nên về Nam Giới chứ nhỉ?” Kỳ Chấp Nghiệp lên tiếng gây khó dễ trước, “Từ sau Đại Chiến Tứ Phương chưa từng về thăm một lần, tam tỷ của ngươi không lo lắng cho ngươi à?”
“Không phiền Kỳ đạo hữu nhọc lòng.” Tuyết rơi, Tiết Linh Tú rốt cuộc chịu khó cất cây quạt xếp lại, nói, “Mười mấy năm trước ta đều ở Diệu Thủ Môn, hiện giờ mới du ngoạn được nửa năm, trong môn không có việc gì, hà tất phải vội vã quay về?”
Từ đầu Cơ Dung Tuyết đã muốn quay về Rèn Thể Môn, Kiều Linh San chắc chắn sẽ đi cùng Vân Nhàn.
Phong Diệp thì thôi. Khi đấy gã bị đẩy đi tham gia Đại Chiến Tứ Phương hoàn toàn là một sự trùng hợp ngẫu nhiên... cho dù gã tự mình quay về, chắc gì Cầm Phường đã chú tâm tới lời gã nói.
“Đại sư huynh.” Vân Nhàn đã muốn hỏi từ lâu, “Huynh cứ luôn ở cùng ta thế này sẽ không làm lỡ việc của huynh sao?”
Câu trả lời là không.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khắp cả thiên hạ, những người có thể xem là bạn bè của Túc Trì chắc chỉ có hai người. Một là Tưởng Trưởng lão Tưởng Tinh Dao vẫn đang nỗ lực kiếm tiền ở Kiếm Các Đông Giới, người còn lại chính là cao nhân thần bí mà chàng ấy từng nhắc đến. Đâu rõ rốt cuộc là vị kỳ nhân nào.
Huống chi chừng như Túc Trì không có khái niệm “việc của mình”. Trước đây khi Vân Lang chưa dặn dò chàng chăm sóc sư muội, chàng cũng suốt ngày du ngoạn, gặp đủ yêu ma quỷ quái tà tu gây họa nhân gian thì chém giết là xong việc, chẳng khác mấy hiện tại.
Kiều Linh San hơi nghễnh ngãng, có vẻ không nghe rõ Túc sư huynh trả lời gì, bèn hỏi: “Tiết đạo hữu, vừa rồi Túc sư huynh nói gì? Sao ngươi lại có biểu cảm này?”
Tiết Linh Tú trưng ra khuôn mặt xanh lét như cọng rau, thuật lại: “Việc của ta chính là giám sát muội luyện kiếm và... ờ, bảo vệ muội.”
Kiều Linh San: “...”
Phong Diệp: “...”
Cái quỷ gì vậy!! Nói vậy dễ gây hiểu lầm lắm. Thật sự, vô cùng, cực kỳ, dễ gây hiểu lầm!
Phải nói rằng, Túc Trì có khuôn mặt lạnh lùng như đóa hoa trên đỉnh núi, ánh mắt tràn đầy ý lạnh lẽo là thế, nhưng người có đôi mắt đẹp thì nhìn ai cũng như mang theo tình cảm nồng nàn. Mỗi tội thật chất chàng nhìn củ khoai tây vẫn có cái nhìn đó, nhìn chó con ấy ấy bậy bạ cũng chứa đầy tình cảm dạt dào. Có thế nào thì cả bọn vẫn không phân biệt được rốt cuộc chàng ra sao. Trước đây khi Vân Nhàn bẩn như củ khoai tây thì không cảm giác gì, bây giờ mặt mũi nàng xinh đẹp lên, trái lại họ càng thấy quái dị!
Tiết Linh Tú phát hiện mình lại bắt đầu hoài niệm lúc Vân Nhàn bẩn thỉu, điều này thật là không thể tưởng tượng nổi.
Lời này nói ra khiến Vân Nhàn hơi xấu hổ, lén nói với Thái Bình: “Đại sư huynh nói vậy làm người ta ngại quá đi.”
Nét mặt lại chẳng thấy ngại ngùng gì, da mặt dày đến mức đủ khả năng may thành áo mặc.
“Lần tới ngươi thử ngồi lên đùi hắn xem.” Thái Bình móc mỉa, “Xem hắn có bào ngươi thành sợi khoai tây, cho vào chảo dầu chiên giòn không. Còn Liễu Thế nhà hàng xóm đã thèm chảy nước miếng rồi đấy.”
Vân Nhàn sực tỉnh: “...”
Cũng đúng. Lần trước chỉ nói bâng quơ một câu, Túc Trì đã nhớ tận bốn ngày, chắc huynh ấy rất lo mình lỡ tay làm ô uế sự trong sạch của huynh ấy.
Được rồi đấy Vân Nhàn! Đừng có lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử nữa! Nhưng mà cảm thấy hình như đại sư huynh có cơ bụng... Thôi được rồi!
Hầy. Thôi vậy. Không biết hiện giờ Thánh nữ đại nhân đang ở đâu? Phù Truyền Âm không truyền qua được. Phù không có vấn đề, hiệu lực vẫn chưa mất, vậy mà không truyền được, thế thì chỉ là do Tức Mặc Xu đã vứt phù đi.
Vân Nhàn đành phải thông qua khối ma thạch mà nàng ấy để lại để xem tình trạng của người ta. Tức Mặc Xu để lại ma chủng trên ma thạch, nếu nàng ấy thật gặp chuyện, ma chủng sẽ tiêu tán, ngoài ra nàng không biết gì sất.
Bảo thuyền tiếp tục đi về phía địa điểm Trụ trì Minh Tướng đã cho. Trấn đó tên là Tiểu Thạch Trấn, ở gần Rèn Thể Môn, tu sĩ chiếm đa số, không giống như phàm nhân khi chẳng có một mảy năng lực phản kháng nào. Tuy nhiên tu sĩ cũng sợ kẻ điên, một ngày tên tu sĩ tự do đó chưa bị trừng trị, người dám ra đường lại càng ngày càng ít, chẳng một ai muốn vừa ra khỏi cửa đã bị tận diệt cả nhà.
Đi ngang qua Càn Khôn Thành, Vân Nhàn vẫn còn lo lắng cho Thư Cửu Vĩ củ mỉ cù mì, bèn tạm thời cất bảo thuyền, cả nhóm người đi về phía tòa đấu giá.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, báo lá cải của Càn Khôn Thành đã đổi lập trường. Lần trước họ còn chỉ mặt gọi tên nói Vân Nhàn tính tình cổ quái không đảm đương nổi trọng trách, bây giờ thấy Đại sư Minh Quang dắt nàng vào Phật Môn, họ đổi giọng nhanh hơn ai hết. Nào là mà Phật Môn Kiếm Các phá lớp băng, giao hảo chỉ trong ngày một ngày hai... Băng đâu ra để phá! Suy diễn quá nhiều, đơn thuần chỉ do xa nhau quá nên không tiện có mối quan hệ hữu nghị thôi được không! Phí đi đường đắt đỏ cỡ đó sao Kiếm Các chi trả nổi.
“Lại là ‘giới thiệu’.” Tiết Linh Tú rút một tờ báo từ đứa bé bán báo ven đường, sẵn tay mua một nhành mai sớm của cô bé bán hoa bên cạnh, nhìn những lời khen ngợi hoa mỹ trên đó hệt hôm trước, hắn cau mày cất lời, “Trái lại Trọng Trường Nghiêu tới Yêu tộc làm khách? Công chúa đâu?”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Điều này nằm trong dự đoán của Vân Nhàn.
Cho dù là Yêu tộc hay tộc nào khác, đều sẽ bị phong thái bá vương của hắn chinh phục, khóc lóc hô hào đòi gả Công chúa cho hắn. Vương tử Hổ tộc bị chặn đường cướp mất vị hôn thê vẫn tâm phục khẩu phục, cho rằng huynh đệ với nhau tiếc gì mạng sống, tới máu chảy đầu rơi còn được, mỗi một nữ tử thì tính là gì, không ảnh hưởng đến lòng trượng nghĩa; cứ nhìn nhau cười một tiếng, nơi nơi ngập tràn hào khí.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy bệnh hoạn.
Tuy nhiên nay không thấy bóng dáng Thư Cửu Vĩ, nàng ta không đi theo Trọng Trường Nghiêu về Yêu tộc. Trước lạ sau quen, Vân Nhàn đến thẳng Lưu phủ, gõ cửa kêu: “Lưu tiểu thư, có nhà không?”
Lưu tiểu thư không trả lời, một thị nữ nhỏ bên cạnh thò đầu ra, nói lanh lảnh: “Vân cô nương, Lưu tiểu thư đợi cô nương đã lâu đấy! Hiện nàng ấy đang ở Hạnh Lâm Các, mau đi tìm nàng ấy đi.”
“Hạnh Lâm Các?” Vân Nhàn khó hiểu, “Lưu tiểu thư bị bệnh sao?”
“À, không không.” Có vẻ thị nữ nhỏ không biết nên nói thế nào, “Mọi người cứ đi xem sẽ biết!”
Cả bọn ngơ ngác, lại chuyển hướng sang Hạnh Lâm Các, được quản sự đón thẳng lên lầu hai.
Lại nói tiếp, lần đầu tiên cả bọn nghe thấy tên Lưu tiểu thư vẫn là ở đây. Lưu tiểu thư với tư cách là khách hàng cao quý tôn kính cấp cao nhất đã chen ngang hàng trước mặt nhóm Vân Nhàn.
Vân Nhàn bước một bước ba bậc thang, vèo một cái lên lầu, kêu: “Lưu tiểu thư, Thư Cửu Vĩ...”
Nàng nuốt nửa câu còn lại nghẹn ngay trong miệng.
Trên chiếc bàn gỗ mà nàng từng nằm ở lầu hai đang có một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết nằm đấy. Bộ lông không chút tạp sắc, trong hai bên tai là hai chùm lông dài tinh nhanh, hơi xoăn nhẹ, cùng với bộ lông mượt mà tỏa ra ánh bạc. Khuôn mặt nhỏ nhắn, mũi hồng hào, đôi mắt hồ ly có hình dáng hoàn hảo, đồng tử đen láy trong veo tựa như lúc nào cũng long lanh nước, trên trán còn có dấu ấn ba cánh hoa sen đỏ.
Ban đầu Vân Nhàn cứ tưởng con hồ ly đực kia đã đủ xinh đẹp, bây giờ so sánh đã thấy nó lập tức bị đè ép tới lu mờ, nhìn không có chút linh khí.
Ồ, có thể nguyên nhân đến từ chuyện nó béo lên lần nữa. Ủa khoan, sao lại béo thế? Chả lẽ nước uống toàn là dầu sao?
Kiều Linh San đi theo sau Vân Nhàn, cũng ngẩn ra, sau đó không nhịn được đã “phụt” một tiếng cười ra thành tiếng.
... Con tuyết hồ trên bàn gỗ đang nằm ngửa chổng vó, bốn chân thon dài bị vải quấn chặt vào bốn góc bàn, buộc phải lộ ra cái bụng mềm mại màu hồng phấn. Phương thần y đang mệt mỏi xoa bóp cho nó, nói: “Máu độc ứ đọng, ta xoa bóp cho ngươi thông rồi mới châm cứu. Nói trước cho ngươi biết sẽ rất đau, phải chịu đựng một chút.”
Tính cách cứng đầu của tuyết hồ khiến nó vẫn giả vờ mình là hồ ly bình thường, im lặng không nói: “...”
“Chỗ nào khó chịu thì nói ra, ta biết ngươi nghe hiểu.” Phương Phi mang quầng thâm mắt, lại nói, “Dạng thú không dễ chữa bằng dạng người là vì thú không biết diễn đạt. Ngươi không có vấn đề này thì đừng tăng độ khó cho ta, Thư Cửu Vĩ.”
Tuyết hồ chối đây đẩy: “Ta đâu phải Thư Cửu Vĩ!”
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn suýt nữa thì cười phá lên mất lịch sự.
Giấu đầu lòi đuôi kìa Công chúa đại nhân!
Phương Phi thấy nàng ta chịu mở miệng nói chuyện, cuối cùng yên tâm, gật đầu qua loa cho có lệ với nhóm người ở cửa cầu thang. Tay dùng sức khéo léo, gã chính xác tìm được huyệt vị, ấn mạnh xuống!
Ai cũng biết Y tu nói “không đau” là sẽ đau. Y tu nói “hơi đau” đích là rất đau. Nếu Y tu sổ toẹt ra “sẽ rất đau”, vậy thì sẽ cực đau đến mức không thể chịu đựng nổi, phải chuẩn bị tâm lý trước cho bệnh nhân. Đúng như dự đoán, tuyết hồ bị ấn một cái đau đến mức không nhịn được giãy giụa kịch liệt, bốn chân giật mạnh dải vải kêu phừng phựt, chỉ thiếu nước vật mình vật mẩy kêu eng éc. Nàng ta: “Dừng lại! Dừng lại!! Đau chết mất!! Dừng lại!! Không phải ngươi nói khó chịu thì phải nói ra sao?!”
Phương Phi như một sát thủ vô tình, không thay đổi nét mặt và cho hay: “Ta bảo ngươi nói chứ không có nói ta sẽ dừng lại.”
Tốt lắm, rất có tố chất!
Lưu tiểu thư đang khoanh tay ngồi xem ở đằng xa, thấy Vân Nhàn đã gật đầu nhẹ lần lượt với cả bọn: “Về rồi à? Đi Phật Môn chơi thế nào?”
“Tốt lắm, đồ ăn cũng ngon.” Vân Nhàn ngồi xuống bên cạnh nàng ta, thấy con hồ ly vẫn đang kêu the thé, cực kỳ thảm thiết bèn hỏi: “... Nàng ta bị đưa đến tòa đấu giá hả?”
“Ừ.” Hình như Lưu tiểu thư bị hồ ly ngốc này làm cho không biết nói gì cho phải, thở dài bày tỏ, “Người ta nói vài câu ngon ngọt, trước tiên cho nàng ta ăn hai viên kẹo ngọt, nàng ta tin ngay. Lại cho nàng ta ăn cỏ độc, nàng ta tức thì há miệng ăn, bị đánh ngất thẳng cẳng, lúc đưa đến chỗ ta thì đầu lưỡi còn không rụt lại được.”
Cơ Dung Tuyết cong cong khóe môi, nói ngắn gọn: “Thật đáng yêu.”
Kỳ Chấp Nghiệp thấy Phương Phi xoa bóp vất vả bèn lấy làm khó hiểu: “Mắc gì không dùng hình người? Dạng thú không dễ nắm bắt huyệt vị.”
“Thứ nhất, nàng ta trúng độc, rất khó duy trì hình người.” Tiết Linh Tú nhìn bốn dải vải buộc chặt chân tránh giãy giụa rồi lăn xuống, trả lời với vẻ khó tả, “Thứ hai, nếu biến thành hình người, cảnh tượng sẽ... không được đẹp mắt cho lắm.”
Mọi người im lặng một cách đáng ngờ.
Đúng vậy, trói hồ ly còn có thể nói là ngốc nghếch đáng yêu, nếu trói Thư Cửu Vĩ ở hình người thì cảnh tượng đó thật... ừm... thôi vậy, Phương thần y vất vả ghê.
“Gần đây nàng ta vẫn luôn ở phủ ngươi hả?” Vân Nhàn thấy Thư Cửu Vĩ không sao đã thả lỏng hơn, hỏi, “Không đi tìm ai à?”
“Có đi rồi quay về.” Dường như Lưu tiểu thư không vui lắm, đáp lời, “Nàng ta cãi nhau với tên Nhã Kiếm chết tiệt kia, lại trốn nhà ra đi, cứ bám riết ở chỗ ta không chịu rời... Ta cần nhiều hồ ly để làm gì? Mở trang trại chăn nuôi hay gì? Lông dính đầy y phục của ta nữa, phiền chết đi được.”
“Chữa trị thêm một lần, cho uống thuốc, vết thương của nàng ta gần như khỏi hẳn.” Lưu tiểu thư nhạt giọng, “Đến lúc đó ngươi mang nàng ta đi đi.”
“...”
Phương Phi hoàn thành lần trị liệu cuối cùng, lại châm cứu, bôi thuốc, còn hiếm khi tốt bụng tặng thêm một cái túi nhỏ đựng thú cưng. Quản sự ân cần xách cái túi nhỏ xuống lầu, Thư Cửu Vĩ đau quá vẫn chưa hồi phục lại, nằm bẹp dí ở bên trong.
“Cái túi này đẹp đấy.” Lưu tiểu thư thấy cái túi được làm tinh xảo, còn có lỗ thông khí và cửa sổ đã hài lòng hỏi, “Ban đầu được dùng để làm gì vậy?”
Lông tinh nhanh trong tai Thư Cửu Vĩ khẽ run lên.
Quản sự liếc nàng ta một cái, rỉ tai: “Hầu như mèo con chó con của các vị quan to quý nhân bị bệnh cũng được đưa đến đây khám. Mà Phương thần y của chúng ta chữa trị cho chó con lại càng là hạng nhất đấy.”
Vân Nhàn: “...”
Hồ ly... cũng được tính là thuộc họ chó mà nhỉ. Vì nuôi sống gia đình, Thiết Trụ huynh có ngón nghề uyên bác đấy.
Cả bọn trở về Lưu phủ, hồ ly béo ân cần lăn người đẩy ghế cho mọi người, thấy họ đều đã ngồi xuống, nó lại ngoan ngoãn nằm sấp bên cạnh chân Lưu tiểu thư.
Lưu tiểu thư không khách sáo nói: “Đừng nằm ì ra đấy, đi chạy bộ.”
Hồ ly béo cứng đờ, ủ rũ đi sang một bên. Ở đó có một cái bánh xe gỗ khổng lồ, nó vừa bước lên, bánh xe bắt đầu lăn về phía trước, hồ ly béo lắc lư, bắt đầu chạy.
Vân Nhàn: “...” Thế chẳng phải là bánh xe chuột hamster khổng lồ ư?
Nhìn sang phía bên kia. Mới chỉ vài tháng ngắn ngủi, trong Lưu phủ đã bày đầy biện đồ dùng cho thú cưng. Bát uống nước, trụ cào móng, đồ chơi bông, đủ loại đồ ăn vặt bánh kẹo được bày đầy trên kệ, lúc nào hồ ly béo thèm là lấy, lấy xong thị nữ nhỏ sẽ bổ sung ngay.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Xem ra hồ ly này béo cũng có nguyên nhân. Nuôi như vậy lại đúng lúc vào mùa đông không thích vận động, không béo thành quả bóng bay mới lạ đấy!
“Công chúa, ngươi biến thành hình người đi, chúng ta nói chuyện.” Vân Nhàn nói với Thư Cửu Vĩ, “Chắc người thường không phân biệt nổi, nhưng trong mắt tu sĩ, mùi của ngươi vẫn y thế.”
Sao Thư Cửu Vĩ không biết lý lẽ này, nàng ta mặt ủ mày chau chậm rãi đi ra, biến thành hình người, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào cả bọn.
Vân Nhàn thấy nàng ta thế này, đủ biết chắc chắn không thiết trả lời những câu hỏi như “tại sao ngươi lại biến thành thú đi ra ngoài thành”. Dù là người hay yêu đều có lúc vụt chốc lóe lên suy nghĩ nhanh nhạy – có khi nàng nàng cũng thấy bò lê qua lại trên mặt đất sẽ giải tỏa căng thẳng nhiều lắm. Nàng hỏi thẳng: “Công chúa, ngươi đã nói gì với Trọng Trường Nghiêu chứ nay hắn đã đến Yêu tộc làm khách rồi?”
Nhưng nghĩ lại, trước tình hình hiện tại, hôn sự của Thư Cửu Vĩ và hắn đã thôi còn thuận lợi như trước.
Chung quy, Trọng Trường Nghiêu tuyệt đối không thể nào chủ động cầu hôn. Từ trước tới giờ toàn là người khác tranh nhau muốn được lấy hắn, hắn đành phải “bị ép”, “bất đắc dĩ” chấp nhận. Bây giờ Thư Cửu Vĩ muốn ở lì trong nhà Lưu tiểu thư chứ không chịu đi tìm Trọng Trường Nghiêu, nhất định tình cảm giữa người và yêu đã xảy ra vấn đề gì đó.
“... Không có gì.” Thư Cửu Vĩ lí nhí trả lời, “Chỉ là ta phát hiện hình như hắn không giống như ta tưởng tượng.”
U hoài ủ rũ, giai nhân cô đơn.
Hiềm một nỗi trước mặt nàng ta là Vân Nhàn, Vân Nhàn xoa đầu nàng ta an ủi, thốt lên: “Đừng nói trừu tượng quá, nói sự kiện cụ thể. Ai, làm gì, khiến ngươi đưa ra kết luận này vậy?”
Mọi người đều co giật khóe miệng, trái lại chừng như Thư Cửu Vĩ rất thích chiêu này bèn cho biết: “Trước hắn, thực chất Hồ tộc chúng ta còn tiếp đón một Nhân tộc, hắn đã cố gắng ám sát trưởng lão Yêu tộc trong buổi lễ mừng...”
Thì ra là một thích khách không rõ tên tuổi, thực lực cao cường, thần không biết quỷ không hay trà trộn vào buổi lễ của Yêu tộc, còn làm trọng thương một vị trưởng lão, đâm bị thương tộc trưởng Hồ tộc, toàn thân trở ra.
Đối với Yêu tộc luôn bao che người mình mà nói, tên này là kẻ thù của người trong tộc, song nàng ta lại thấy Trọng Trường Nghiêu nói chuyện niềm nở với thích khách này, thậm chí còn khoác vai bá cổ. Nàng ta cảm thấy bất bình quá đỗi, nói ngay cho Trọng Trường Nghiêu biết chuyện này, lại phát hiện hắn đã biết từ lâu... Hắn còn nói gì mà kết giao bạn bè không hỏi xuất thân, nếu cứ câu nệ chuyện này thì tầm nhìn và lòng dạ vẫn còn quá nhỏ hẹp.
Đương nhiên Thư Cửu Vĩ đã ngay lập tức tự kiểm điểm bản thân, xem liệu tầm nhìn quá hạn hẹp hay chăng. Nhưng lần này dù có kiểm điểm thế nào cũng thấy mắc gì phải vậy?? Đó suýt chút nữa là kẻ thù giết cha mình đấy!!
“Nói hay lắm.” Vân Nhàn vỗ tay với ánh mắt lộ vẻ tán thưởng, “Hay ở chỗ người bị đâm không phải cha hắn.”
“Cái quỷ gì vậy?” Kiều Linh San, “Công chúa, ta dạy ngươi này. Lần sau hắn còn nói những lời ngươi không thiết nghe, ngươi cứ xé toác miệng hắn ra.”
Phong Diệp cảm thán: “Hắn bị bệnh à!”
“...” Tiết Linh Tú thật sự không kham nổi, “Ba người các ngươi đừng có nói chuyện cùng lúc nữa!”
Ồn ào chết đi được!
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ta đi ra ngoài thành, chỉ muốn lặng lẽ dò la tin tức. Có điều thân người quá dễ bị chú ý đâm ra...” Thư Cửu Vĩ nhăn nhó, “Tuy nhiên ta nghe nói thích khách này đã đến Tiểu Thạch Trấn. Ta còn định ít nhất phải ăn no rồi mới xuất phát, kết quả không ngờ... Ừ.”
Nói đến thế thôi, chuyện mất mặt tiếp theo nàng ta không muốn nói nữa.
“Tiểu Thạch Trấn?”
Vân Nhàn trao đổi ánh mắt với cả bọn, từ từ nhíu mày. Thích khách, làm bị thương trưởng lão Yêu tộc, lại đến Tiểu Thạch Trấn, đây là trùng hợp đơn thuần hay là có nguyên nhân gì khác?
“Chúng ta cũng đang định đến Tiểu Thạch Trấn.” Cơ Dung Tuyết lạnh nhạt cất lời, “Cửu Vĩ, nói cho ta biết thích khách có đặc điểm gì.”
Chả là Thư Cửu Vĩ hơi sợ người con gái có khuôn mặt lạnh đanh này, trước đó còn chưa nói chuyện với nhau bao nhiêu nay bị gọi tên thế này làm gáy nàng ta bất chợt tê dại một hồi. Nàng ta thành thật trả lời: “Ta không biết hắn tên gì. Cha ta nói bên dưới khăn đen che mặt của hắn có thêu hoa mai trắng, vũ khí là một thanh đoản kiếm ba cạnh...”
Cơ Dung Tuyết: “Tướng mạo trông ra sao?”
Thư Cửu Vĩ gật đầu, khẳng định: “Đẹp trai cực!”
“...” Cơ Dung Tuyết nhắm mắt lại, nói, “Không có hỏi ngươi điều này. Ngoại hình có đặc điểm gì?”
Thư Cửu Vĩ vắt óc suy nghĩ: “Khăn che mặt che nửa khuôn mặt, chỉ nhớ dưới mắt có một nốt ruồi lệ... nốt ruồi lệ màu đỏ.”
“Hiểu rồi.” Cơ Dung Tuyết, “Có thể chúng ta đi lần này sẽ gặp, ngươi không cần đi nữa.”
Thư Cửu Vĩ đứng bật dậy, nhíu mày chất vấn: “Sao được! Ta đã nói lần này phải tự mình xử lý...”
Cơ Dung Tuyết đáp thong dong: “Tiểu Thạch Trấn nổi tiếng về sản xuất lông hồ ly, lần này nếu bị bắt có khi không được bán nguyên con nữa.”
Thư Cửu Vĩ: “!!!”
Nàng ta bị dọa đến mức sắp xù lông, Vân Nhàn nhỏ giọng truyền âm hỏi: “Đại sư huynh, có chuyện này hả? Sao ta không biết?”
Túc Trì đáp: “Không có.”
Vân Nhàn: “...”
Đại tiểu thư, ngươi bắt nạt hồ ly đần, lương tâm quá xấu.
Con hồ ly béo bên cạnh vẫn đang gắng sức chạy, hơi thở đã giống như tiếng kéo ống bễ, Lưu tiểu thư ngồi bên kia uống trà ăn bánh, nghe mọi người nói chuyện rôm rả cũng thấy vui vẻ.
Rốt cuộc Thư Cửu Vĩ nói: “... Được rồi. Vậy ta sẽ ở lại đây, không gây thêm phiền phức cho các ngươi. Cảm ơn.”
Tay cầm bánh của Lưu tiểu thư khựng lại, đôi mày thanh tú chau vào nhau, nàng ta: “Ta đồng ý cho ngươi ở lại đây khi nào?”
Không chút khách khí.
Cả bọn nín thở, trong phòng im lặng như tờ.
Loạng choạng sắp ngã, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Cửu Vĩ tái nhợt, đôi mắt long lanh nước, nàng ta nhìn qua với vẻ đáng thương: “Lưu tiểu thư, ta...”
“Bớt diễn trò đi.” Lưu tiểu thư hoàn toàn không động lòng, lạnh lùng nói, “Từ đâu đến thì về đó, đây đâu phải khách điếm mà ai cũng có thể ở vài ngày.”
Nước mắt nói rơi là rơi, Thư Cửu Vĩ đứng một hồi, thấy Lưu tiểu thư không thèm nhìn mình, cuối cùng khói xanh lượn lờ, trên mặt đất lại xuất hiện con hồ ly bạc nọ.
Đôi mắt đen láy của hồ ly bạc ngấn lệ, lông mày cũng nhíu lại, chóp mũi hồng hào phập phồng, đúng là nước mắt như mưa, khiến người ta nát lòng. Lưu tiểu thư ngồi đó, tâm trí cực kỳ kiên định, vẫn chớ hề nhúc nhích.
Năm giây sau, nàng ta vươn tay: “Hừ, được rồi được rồi đừng khóc nữa...”
Ý chí kiên cường như thép đầy ghê gớm đã giúp nàng ta kiên trì chừng năm giây!
Thư Cửu Vĩ được ôm vào lòng, nước mắt ngừng rơi ngay lập tức, cười toe toét với Vân Nhàn, mang một vẻ ngốc nghếch nhưng lại đầy mưu mô.
Con hồ ly béo bên cạnh thấy cảnh rước sói vào nhà đã tức giận đến mức suýt nữa lăn quay ra đất, giận nhưng không dám nói, cũng ư ử muốn khóc. Nhưng vì quá béo nên nó như biến thành cái bình ga, có long lanh lệ cũng không đủ đáng yêu, ngược lại còn bị Lưu tiểu thư chửi: “Đừng có lười biếng!”
Vân Nhàn cảm thán: “Nuôi hồ ly thật tốt...”
Cơ Dung Tuyết nói ngắn gọn: “Nhìn là đủ rồi.”
(P7)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Chia tay Lưu phủ, cả nhóm lại lên bảo thuyền đi đến Tiểu Thạch Trấn.
Càng đi về mạn Bắc, thời tiết càng khô lạnh, địa thế Tiểu Thạch Trấn tương đối cao, vừa vặn nằm ở đầu gió Bắc Giới, cỏ ven đường đã bắt đầu kết băng.
Lúc tới Phật Môn, Kỳ Chấp Nghiệp làm hướng dẫn viên, giờ đến địa bàn của Cơ Dung Tuyết thì đến lượt nàng ấy làm. Nhưng hiển nhiên Cơ đại tiểu thư không mấy hứng trước công việc này, nàng ấy chỉ nói: “Trong trấn rất lạnh, nhớ dùng linh khí bảo vệ toàn thân, đừng để lộ người tiếp xúc trực tiếp với ngoài trời, nếu không sẽ...”
“Quào!” Vân Nhàn chưa từng thấy cảnh tượng này đã thốt lên, “Xem kìa, trên đường có tượng băng! Đúng là dân gian cũng có cao nhân ẩn dật, tạc sống động y thật.”
“Ừ.” Cơ Dung Tuyết tiếp tục nói một cách thản nhiên, “Nếu không sẽ thành ra như vậy.”
Cả bọn: “...”
Bảo thuyền bay qua, Cơ Dung Tuyết quen thuộc vươn tay, một trảo đập vỡ tượng băng, rốt cuộc tu sĩ bên trong nhảy ra, vừa mở miệng đã nói ngay: “Grừ, cảm ơn! Cảm ơn! Ta muốn chửi thề quá, sao hôm nay gió lạnh thế này!”
Tu sĩ này ra ngoài, tiếp tục đập vỡ những tượng băng phía sau, mọi người đều có vẻ mặt quá quen với cảnh này, nhấc chân tiếp tục đi.
“Bình thường sẽ không xuất hiện tình trạng này do ngày thường người đi lại khá đông trên đường, có một người biến thành tượng băng thì những người khác sẽ mau chóng đập ra.” Cơ Dung Tuyết thản nhiên nói, “Tên tu sĩ tự do kia vẫn chưa bị bắt đâm khiến ai nấy sợ hãi trong lòng, thành ra người trên đường quá ít.”
Vân Nhàn bị gió thổi qua, đâu ngờ cảm thấy “lạnh”.
Đối với tu sĩ mà nói, bình thường không phân biệt nóng lạnh. Đủ sức khiến nàng cảm thấy rét lạnh thì nhiệt độ ở đây đã không thích hợp cho người thường sinh sống, thảo nào người đi đường đều có tu vi.
Nàng vận chuyển chân khí bảo vệ cơ thể, trên vai được khoác thêm một chiếc áo choàng lớn không biết làm từ chất liệu kỳ lạ gì, toàn thân nhanh chóng ấm lên, thậm chí còn hơi nóng.
Vân Nhàn đụng trúng ngón tay Túc Trì còn tưởng mình chạm vào một khối huyền thiết lạnh lẽo.
“Cảm ơn.” Vân Nhàn khéo léo thốt lên, “Đại sư huynh, trời lạnh thế này thì luyện kiếm muộn tí đi, huynh đi cùng ta cũng rất vất vả.”
“Lạnh thì càng phải luyện sớm.” Túc Trì không thay đổi nét mặt đã nói, “Càng lạnh càng không thiết luyện, càng muộn càng muốn lười biếng.”
“...” Vân Nhàn thất bại xiểng liểng, đáp lời, “Đại sư huynh, huynh nói đúng.”
Khóe môi Túc Trì hơi cong lên một cách khó lòng nhìn thấy.
Tiểu Thạch Trấn đã lạnh cỡ này, không rõ Rèn Thể Môn ở trên đỉnh núi còn lạnh đến mức nào. Kiếm Các cũng ở trên đỉnh núi, quanh năm băng tuyết không đổi, ấy nhưng Vân Nhàn chưa từng bao giờ cảm thấy lạnh ngần ấy.
Cả bọn đi theo hướng tới địa điểm, rất nhanh đã đến phủ đệ của tên tu sĩ tự do kia.
Cánh cửa lớn vốn rộng rãi uy nghiêm đang đóng chặt, tấm biển đã bị gỡ xuống, nhìn kỹ còn thấy được những vết máu đen vương vãi trước cửa. Trải qua cảnh phơi gió phơi nắng, chúng đã không thể xóa sạch, thấm thật sâu vào thớ gỗ mục.
Sự việc xảy ra đột ngột, lúc đầu không ai tin. Dù bảo tên tu sĩ tự do có thiên phú không tốt lắm song lại là người siêng năng, chịu khó, cũng có tu vi tầng Kim Đan; cuộc sống không thể nói là được vạn người kính ngưỡng, giàu sang phú quý, tuy nhiên cũng được xem như sung túc tại Tiểu Thạch Trấn. Hơn nữa tu sĩ vốn khó có con cái, tháng trước đạo lữ của hắn mới sinh con, cuộc sống ngày càng tốt hơn, sao lại hốt nhiên phát điên thế này?
Không có dấu hiệu, không có manh mối. Thủ lĩnh chính đạo, tru di cửu tộc gì đấy, là lời khùng điên từ đâu ra?
Vân Nhàn nhảy xuống bảo thuyền, lấy ma thạch được Tức Mặc Xu để lại ra khỏi ngực. Hệt như dự đoán, ma thạch nhanh chóng nóng lên.
“Nếu không tìm được cách thức ức chế, sau này loại người-ma sẽ chỉ càng ngày càng nhiều. Việc này phải nhanh chóng giải quyết, tìm ra tên tu sĩ tự do kia.” Cơ Dung Tuyết dùng tuyết che đi vết máu trước cửa, khó đoán nét mặt, “Đây là ranh giới của Rèn Thể Môn ta, lại ngay lúc tang lễ của Chưởng môn.”
Tiết Linh Tú nói ra ý nàng ấy chưa nói hết: “Đại tiểu thư, ý của ngươi là ngươi cần chiến công này.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày.
“So với thấy chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp, mục đích của ta thật sự không cao thượng thế.” Cơ Dung Tuyết không phủ nhận, nhìn về phía xa, nói với vẻ khó đoán, “Cho dù ta không cần chiến công này vẫn sẽ có người ép ta phải cần.”
(P8)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phương xa là thế giới băng tuyết trùng điệp, cánh cửa huyền thiết lạnh lẽo của Rèn Thể Môn lặng lẽ đứng sừng sững trên đỉnh núi, bên trong phong vân biến ảo.
Dường như cả bọn người đang suy tư những điều quá đỗi phức tạp, chỉ có Vân Nhàn đang suy nghĩ, khí hậu này đúng là cái tủ lạnh tự nhiên. Thảo nào còn phải tổ chức tang lễ, thi thể để hai tháng cũng không sợ hỏng... Chưởng môn Cừu Mạc, xin lỗi nhé. Nàng sẽ về gõ mõ tụng kinh tích công đức.
Bất thình lình bên tai vang lên tiếng gió rít, một vật sắc nhọn mang theo luồng gió mạnh đâm thẳng vào mặt Vân Nhàn, ác ý rành rọt. Nàng nhíu mày, trong nháy mắt thứ này bị Túc Trì dùng hai ngón tay chặn lại, dừng lại cách một thước.
Đó là một con dao găm ba cạnh, bên trên móc một tờ giấy da bò.
[Trong vòng ba ngày, giao đầu tên tu sĩ tự do cho ta]
[Đừng xen vào việc của người khác, nếu không, tự gánh lấy hậu quả]
Trên một góc của tờ giấy da bò in hình hoa mai trắng thanh nhã, bên cạnh còn viết tên một cách phóng khoáng...
Giang Lan Thôi.
Vân Nhàn: “...”
Đang làm gì vậy? Siêu trộm Kid của Tu Chân Giới à? Phạm tội thì phạm tội tại sao còn phải dán thông báo lên mặt nàng, nàng quen người này chắc? Đừng có vờ thân thiết!
“Giang Lan Thôi, là ai? Ngươi quen? Hay là trong số các ngươi có ai quen biết?” Tiết Linh Tú gỡ tờ giấy xuống, nhanh chóng vo thành một cục ném đi và nói, “Xem ra, chính là thích khách đã ám sát trưởng lão Yêu tộc trong lời nói của Thư Cửu Vĩ và hắn thật sự đã đến Tiểu Thạch Trấn.”
Vân Nhàn: “Không quen.”
Cơ Dung Tuyết cũng khẽ lắc đầu.
Cả bọn đều không có ấn tượng gì với cái tên này. Tuy nhiên cả khi Vân Nhàn đoan chắc mình chưa từng gặp người này, chưa từng quen biết thích khách nào, nàng vẫn cảm thấy có một cảm giác quen thuộc mơ hồ dâng lên lúc nhìn ba chữ “Giang Lan Thôi”. Dường như nàng đã từng nhìn thấy ở đâu đó...
“Vân Nhàn này.” Phong Diệp do dự mở lời, “Có phải là người Tiêu tiền bối có viết trong thư nhà? Đích là người mà bà ấy nói mình gặp phải kẻ thù thời niên thiếu của mình lúc điều tra ở Bắc Giới, còn đánh cược với đối phương, cả hai đều cho rằng con của mình giỏi hơn con của đối phương... còn gửi thêm một cây kẹo hồ lô cho ngươi đấy. Chính là người đó đúng không?”
Nói đến kẹo hồ lô, Vân Nhàn tức thì nhớ ra.
“Đúng! Đúng đúng! Bởi vậy ta nói sao cứ thấy quen mắt thế.” Nàng vụt tỉnh ngộ, vỗ đầu nói, “Giang Lan Thôi, không sai. Chính là cái tên dám ăn cứt đó!”
Trên xà nhà không xa, người nào đó tức thì trượt chân, nghiến răng nghiến lợi cả giận: “... Ta không dám!!”
………
Lời tác giả:
Công chúa nhỏ dựa vào kỹ năng làm nũng thành thạo của mình đã tìm được chỗ ăn chỗ ở miễn phí, thật đáng mừng!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.