Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 144: Tuyết Sư cuồng tình

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn mới bị nhốt trong căn phòng tối om một đêm đã cảm thấy người mình sắp mốc meo.



Ngục tối của Rèn Thể Môn quả thực được xây rất tốt, gạch ngói chắc chắn, cùm xích cũng nặng vô cùng. Nàng thấy Thiết Đản đang đi, còn thử duỗi chân ra ngoài, kết quả suýt bị trận pháp ở cửa giật điện đến dựng đứng tóc, cuối cùng nàng đành thôi. Nàng đi tới đi lui, đi lui đi tới trong ngục, đi đến mức Tiết Linh Tú cũng không kham nổi bèn thốt lên: “Ngươi có thể ngồi yên nửa canh giờ được không?”



Đứa trẻ Vân Nhàn mắc chứng rối loạn tăng động giảm chú ý nói: “Nhưng mà thật sự rất chán.”



Để nàng tự mình ở trong phòng một đêm thì được, nhưng một khi cấm nàng ra ngoài, tâm lý phản nghịch của Vân Nhàn lại trỗi dậy. Trong khi đó những người khác ngồi thiền, nghỉ ngơi, đều rất yên tĩnh. Thoáng cái đêm tối đã trôi qua, lại đến ban ngày, tiếng tù và buổi sáng của Rèn Thể Môn vẫn gieo lên như thường lệ, khí thế hùng hồn, tựa sấm rền bên tai.



“Ủa, đã xảy ra chuyện lớn mà vẫn luyện võ như thường?” Kiều Linh San khó hiểu, “Ta thấy tốt xấu gì Đao Tông còn được nghỉ một ngày mỗi nửa tháng lận.”



“Cũng bình thường thôi.” Vân Nhàn đang rầu rĩ vì không có ai nói chuyện cùng, đáp rằng, “Ta đoán chừng ngày Cừu Chưởng môn qua đời họ cũng luyện như thường, cùng lắm là đổi tù và thành kèn đám ma.” Hai việc luyện võ và tiễn đưa người chết không ảnh hưởng đến nhau, rất Rèn Thể Môn.



Kiều Linh San: “...”
TruyenLau.com


Tiết Linh Tú đang quan sát vết thương trên thi thể Cừu Mạc. Dù gì người này từng do tam tỷ Lê Phái của hắn thử chữa trị, cách thức hành y tương tự hắn. Tuy nhiên hắn nhìn một lúc, phát hiện Cơ Thượng còn cực hẹp hòi quay lưng lại tránh ánh mắt của hắn, không cho hắn nhìn.



Như thể sợ hắn sẽ cướp mất.


TruyenLau
Đã nát thành như vậy, ai thèm cướp??



Lại nhìn Giang Lan Thôi bên kia, dường như tên này vẫn còn nhớ lời hắn nói lúc nãy, vẫn luôn rục rà rục rịch, muốn kéo hắn đứng dậy so chiều cao. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Chuyện vừa liếc mắt là biết, ai thèm so chứ!



Tiết Linh Tú cảm thấy căn phòng này thật sự không có mấy người bình thường. Hắn mà ở lại đây nữa thì hắn cũng không bình thường mất!



Hắn đang bứt rứt, bấy giờ Vân Nhàn còn đi tới đi lui trước mặt hắn, thật sự khiến người ta bực bội khó chịu. Hơn nữa Tiết Linh Tú có lý do để nghi ngờ nàng ấy cố ý. Hắn không nói phiền, nàng ấy còn chưa đi qua đây; vừa nói phiền, nàng ấy lại cứ đến trước mặt hắn; rốt cuộc lấy đâu ra nhiều năng lượng thế này?? Tiết Linh Tú nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thốt lên: “Này ai đó, dẫn sư muội ngươi đi đi.”



“Sao vậy? Chỗ này rộng lớn như vậy mà không cho người ta đi lại nữa à?” Vân Nhàn nói chắc nịch, “Ta chỉ vận động cơ thể một tí.”



“Vừa hay.” Túc Trì nói, “Hai canh giờ luyện kiếm hôm nay vẫn chưa luyện.”



Vân Nhàn: “... Sao tự nhiên lại buồn ngủ thế ta?”



Một hồi lâu, rốt cuộc Vân Nhàn cũng chịu nằm yên. Túc Trì thấy nàng giả vờ ngủ bên kia, mắt dưới mí cứ chuyển động, đáy mắt chàng hiện lên ý cười nhẹ.



Dù sao thì hiện tại cả nhóm đang ở trong ngục tối, dẫu có ra sao vẫn đành phải chờ quyết định của Cơ Dung Tuyết. Khi nào nàng ấy bằng lòng thả mọi người ra, cả bọn mới có thể ra ngoài. Theo lời Giang Lan Thôi, nơi này tốt hơn nhiều so với địa phương giam hắn trước đây, ít nhất không có chuột không có côn trùng, không khô ráo, chẳng ẩm ướt, thậm chí mỗi ngày còn có ba bữa cơm được đưa tới.



Hiềm một nỗi tốt thì tốt nhưng bị hạn chế tự do.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kỳ Chấp Nghiệp cứng nhắc nói: “Không biết nàng ấy muốn nhốt chúng ta bao nhiêu ngày mới hài lòng.”



“Nói hay lắm, nói hay lắm.” Tiết Linh Tú cười ha ha, “Xử lý miệng lưỡi của những vị khách kia, 3 ngày này. Sau đó đánh cho tất cả trưởng lão và quản sự tâm phục khẩu phục, 10 ngày này. Còn lại những thứ linh ta linh tinh bên ngoài nữa cộng dồn hết lại, qua thêm nửa tháng, chúng ta sẽ được ra ngoài.”



Giang Lan Thôi nghe một hồi, không nhịn được cười nhạo: “Các ngươi thật sự là bạn bè đấy ư?!”



Xét về tình hay lý, chuyện này thật khó mà nói là đúng được. Cả bọn đến Rèn Thể Môn những ngày này, không nói đến cúc cung tận tụy tới chết mới thôi, tuy nhiên ít nhất vẫn đánh cược với mạng sống mình.



Khi Cơ Dung Tuyết nhận được ấn chưởng môn, cả bọn đã hộ pháp cho nàng ấy, cũng chớ hề nghĩ đến bản thân có thể bị thương hay không, kết quả vừa trở tay nàng ấy đã ném bọn họ vào ngục tối. Mặc cho hiểu được, song quả thực trong lòng họ thấy khó chịu đôi chút.



“Đại tiểu thư không phải người như vậy.” Phong Diệp ở trong góc, yếu ớt thốt lên, “Có lẽ nàng ấy có suy tính của riêng mình.”



Ồ, Giang Lan Thôi nhướng mày hỏi: “Ngươi suy xét cho nàng ta, nàng ta có suy xét cho ngươi chưa?”



“...” Phong Diệp á khẩu không trả lời được, một lúc sau mới lắp bắp rằng, “Có lẽ... Chỉ là... cẩn thận hơn thôi. Chung quy đâu thể xem thường chuyện này, nhất định phải không có sơ hở mới được.”



Những người này thật kỳ lạ, đã vậy rồi còn nói đỡ cho người ta, rốt cuộc lấy đâu ra tự tin thế? Giang Lan Thôi không tin nổi: “Cầm tu các ngươi đều kết bạn thế này à? Ai không biết còn tưởng ngươi là con lừa trọc đấy.”



Nói mãi chưa xong đúng không, Kỳ Chấp Nghiệp nhạy cảm chất vấn: “Ngươi chửi ai là con lừa trọc?”



Giang Lan Thôi cảm thấy rất oan ức, ở đây không có hòa thượng nên hắn mới nói con lừa trọc: “Ta có chửi ngươi đâu!”



“À cái đó...” Vân Nhàn nói, “Gã là hòa thượng. Hàng thật giá thật. Chẳng qua không cạo đầu mà thôi.”



Giang Lan Thôi: “... A Mễ Đậu Phụ.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Cút!!”



Thời tiết khô ráo, tâm trạng của mọi người đều không tốt lắm, đụng một tí là bùng nổ. Vân Nhàn khuyên xong bên này thì bên kia lại đến, trong tình cảnh rối ren bừng bừng, Phong Diệp hốt nhiên nói: “... Có điều nàng ấy tin tưởng chúng ta không bằng chúng ta tin tưởng nàng ấy đâu.”



Trong ngục tối nhất thời im lặng.



Một lúc sau, Kiều Linh San cau mày chất ván: “Phong Diệp, ngươi đang nói gì đấy.”



“Chẳng lẽ không phải à?” Phong Diệp lắp bắp, “Nàng ấy chưa từng quay lưng lại với chúng ta... Ngay cả đối với ta cũng vậy. Ta chỉ là một Cầm tu, huống hồ là những người khác? Còn bây giờ cũng vậy, nàng ấy biết tỏng chúng ta không tài nào cướp của nàng ấy... thì dù chỉ giả vờ làm bộ làm tịch cũng được mà! Chúng ta coi nàng ấy là bạn nhưng nàng ấy...”



Lời còn chưa nói hết tuy nhiên ý tứ hàm chứa trong đó đã tỏ tường. Mỗi tội lần này không ai ngắt lời gã, trong phòng chỉ còn lại một vùng bặt thinh.



Xem ra, không mỗi một mình gã nghĩ vậy, có chăng cả bọn đều không muốn nói ra thôi. Không được đẹp mặt cho lắm.



“Thôi. Đừng nói chuyện này nữa.” Vân Nhàn thấy cả bọn đều không nói chuyện đã cứng nhắc chuyển chủ đề, “Giang đạo hữu, việc đã đến nước này, ngươi và chúng ta đã là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng. Nay có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc người thuê ngươi ám sát Cơ Dung Tuyết là ai không?”



Mặc dù rất có khả năng Giang Lan Thôi chỉ cái cớ để Giang Phụng Thiên phối hợp kế hoạch, từ đó trà trộn vào. Ông ta nói mình đến tìm con trai đã có thể hoàn hảo đứng ngoài cuộc cùng với nhóm Vân Nhàn, không tham gia tranh giành đảng phái. Mặc cho đến cuối cùng, Giang Phụng Thiên chẳng có cơ hội ra tay, tuy nhiên có hay không vẫn là khác biệt cực lớn.



Với tu vi của bản thân, ông ta đủ để bảo vệ mạng sống của Nam Vinh Hồng trong hai đợt người trước đó.



Nhưng Vân Nhàn nhìn dáng vẻ của Giang Lan Thôi, biết ngay phần lớn người này vẫn còn đang trong giai đoạn phản nghịch, cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất. Hắn không đánh nhau với Giang Phụng Thiên đã là tốt lắm, dễ gì còn ngoan ngoãn giúp người ta làm việc thế này. Đúng như dự đoán, Giang Lan Thôi cười khẩy, đáp: “Chẳng phải đang ngay bên cạnh ta sao?”



Vân Nhàn nhìn sang, sắc mặt nặng nề.



Bên cạnh gã là Cơ Thượng!



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Nói rõ ràng một chút.” Ánh sáng trong đôi mắt vàng lưu chuyển, Kỳ Chấp Nghiệp mất kiên nhẫn bảo, “Rốt cuộc là Cừu Mạc hay là Cơ Thượng?”



“Cơ Thượng” nói: “Là ta.”



“...”



Bà ấy nói bằng giọng điệu uyển chuyển nhưng câu chữ thoát khỏi miệng lại mang giọng nói trầm khàn của Cừu Mạc, thật sự làm người ta không dám nghe tiếp khiến người ta nghe xong chỉ muốn đấm chết mình. Khóe miệng Vân Nhàn co giật, nàng cố gắng đoán động cơ của Cơ Thượng: “Vì sao dì muốn giết đại tiểu thư? Chẳng lẽ là vì, ừm, không yêu Cừu Chưởng môn nên nhìn đại tiểu thư rất khó chịu, liền muốn...”



“Đầu óc ai mà bệnh cỡ đó chứ?” Cơ Thượng khó hiểu nói, “Ta muốn máu của nó thôi.”



Mọi người đều không tự chủ được nghĩ: Chính đầu óc bà có bệnh đó!! Không thì còn ai nữa!!



“Muốn máu của nàng ấy làm gì?” Vân Nhàn, “Dì Cơ, đã ra rồi thì cứ nói chuyện vài câu đi chứ. Ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi dì.”



Cơ Thượng: “Ta buồn ngủ rồi. Đi ngủ đây.”



Vân Nhàn: “?” Cái gì đây, lấy độc trị độc?



“Hay chính ngươi tới nói chuyện thì hơn.” Vân Nhàn từ bỏ việc giao tiếp với bà ấy, tiếp tục hỏi, “Muốn thấy máu chảy, không nói đến muốn mạng, phải không?”



“Phải. Nói đúng hơn là ‘chỉ cần thấy máu, không được sát hại tính mạng’.” Giang Lan Thôi sửa lại lời nàng, dừng một thoáng, hắn lại vênh váo mà rằng, “Bằng không, các ngươi còn ngăn cản ta được chắc? Nếu ta thật sự muốn mạng, nàng ta không sống nổi từ lâu.”



Xem ra hắn vẫn còn vô cùng canh cánh trong lòng chuyện cái lưới đánh cá trên bảo thuyền.



Giang Lan Thôi lại nói: “Điều kiện tiên quyết là không được dùng binh khí của chính ta. Phải dùng một thanh đao, hơn nữa phải trả lại đao cho bà ta. Bà ta đưa đao, linh thạch, còn có mười cây linh thảo và một viên Căn Cốt Hoàn.”



“Căn Cốt Hoàn?” Vân Nhàn có một ít tâm lý bài xích với hai chữ “căn cốt”, có lẽ do bị ma hạch dính nhớp vớt ra từ linh tuyền của Đao Tông làm cho mắc mửa. Nàng hỏi: “Tiết huynh, có cách nói này sao? Linh đan diệu dược gì mà có tác dụng lên căn cốt?”



Tiết Linh Tú nói ngắn gọn: “Mơ đi cho nhanh.”



Đã nói căn cốt là bẩm sinh, không thể thay đổi, sao có người cứ không tin.



“Xem ra, là ‘thứ đó’ muốn Cơ Thượng làm thế.” Vân Nhàn như có điều suy nghĩ, “Giang đạo hữu, ngươi chưa ăn cái viên thuốc quỷ gì đó mà hả?”



Sắc mặt cứng đờ, Giang Lan Thôi đáp: “Ta ăn rồi.”



“Ăn rồi thì ăn rồi.” Nghĩ đến lượng nhỏ sẽ không gây ra hậu quả gì quá lớn, Vân Nhàn ôn tồn bộc bạch, “Không sao, lần sau nhớ ra ngoài đừng tùy tiện ăn đồ người lạ đưa cho, biết chưa? Còn nữa, thanh đao đó đâu?”



Giang Lan Thôi thẳng thắn: “Bị lấy đi rồi. Ta cũng thấy lạ, thanh đao đó giống hệt binh khí bình thường, tuy nhiên lúc dùng lại cực kỳ sắc bén, ta chưa từng dùng thanh đao nào tốt đến thế.”



Hắn vừa dứt lời, Túc Trì vẫn luôn im lặng bên kia đột nhiên mở miệng, lạnh lùng kêu: “Lấy ra.”



Vân Nhàn: “Hả? Nói dối à? Ôi chao, ta cũng không lấy đi đâu, chỉ muốn lấy ra xem thôi!”



“... Đụ má?” Giang Lan Thôi như thấy quỷ, “Sao ngươi biết nó vẫn còn?! Ngươi có mắt nhìn xuyên thấu à!!”



Một lát sau, thanh đao nhỏ được đặt trước mặt mọi người.



Nói là đao lại như dao găm hơn. Lưỡi đao sắc bén, mang theo ánh đen mờ nhạt, trên thân đao có những đường vân đen quấn quanh, rãnh trên đó vẫn còn đọng máu của Cơ Dung Tuyết khi bị thương. Chẳng qua hình như máu này đã bị đồng hóa, tỏa ra mùi hôi thối kỳ lạ.



“Vừa nhìn thanh đao này là thấy không đứng đắn mà ngươi cũng muốn giấu đi à? Thập Tam Hương không kiếm ra tiền thế ư?” Vân Nhàn bịt mũi, dùng tay xua tan mùi hôi và phàn nàn, “Hèn gì người ngươi có mùi dưa muối hầm cật heo quên mở vung 30 ngày. Lúc trước ta còn tưởng ngươi ở trong ngục lâu ngày không chú ý vệ sinh nên không tiện nói, ai dè là vì cái này!”



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Cái hình dung gớm ói gì vậy? Ngày thường ngươi toàn ăn thứ gì? Còn nữa, ngươi nghĩ ta muốn chắc?” Giang Lan Thôi tức giận nói, “Máu này là bằng chứng ta hoàn thành nhiệm vụ! Nếu không thì ai biết vết thương của nàng ta do ai gây ra?”



Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, vươn tay.



Ánh vàng chậm rãi và kiên định bao phủ thân đao, bất chợt những đường vân đen trên đó như sống lại, ngọ nguậy biến dạng, phát ra tiếng “xèo xèo” bị bỏng, phảng phất có tiếng con nít thét lên, mùi hôi thối càng nồng nặc. Ngay tích tắc trước khi những đường vân sắp biến mất, hoa văn mơ hồ biến thành hình dạng một con mắt, con ngươi đen kịt, chực đang lén nhìn ra ngoài.



Kỳ Chấp Nghiệp thu tay lại, vừa định mở miệng, những đường vân vừa biến mất lại quấn lên đầy quỷ dị.



Với màu đen kịt, nhìn thôi đã khiến người ta sinh lòng chống lại.



“... Ma đao, sách ma, người-ma.” Kiều Linh San nghiêm nghị nói, “Thanh đao này dính máu người sẽ như thế nào?? Thứ này tuyệt đối muốn gây bất lợi cho đại tiểu thư!”



Tiết Linh Tú nhìn hình dạng lưỡi đao, hốt nhiên nghĩ đến điều gì, nói nhỏ với Cừu Mạc một câu “đắc tội”, lại nói tiếp với cái xác rỗng của Cơ Thượng “đắc tội!”, đoạn mới cẩn thận dùng cán quạt vén vạt áo Cơ Thượng lên.



Đúng như dự đoán.



Chẳng ngờ, bên hông Cơ Thượng cũng có một thanh ma đao y như đúc!



Nhịp thở của cả bọn ngừng lại.



“Trước đây ta đã nghĩ, xem như ma khí có tính cướp đoạt, ngặt nỗi tu vi của bà ấy kém, chênh lệch như trời với đất, làm sao dễ dàng chiếm được thân thể của Cừu Mạc.” Kỳ Chấp Nghiệp đanh giọng, “Hôm ấy Nam Vinh Hồng thấy bà ấy leo cửa sổ vào lúc nửa đêm, đao chém kiếm khắc, trong khoảng thời gian đó thanh đao này đã dính bao nhiêu máu tươi của Cừu Mạc?”



Nếu nói muốn trực tiếp chiếm thân thể của một người, âu độ khó quá lớn. Trước tiên dùng ma đao này làm bị thương đối phương, giống như mở ra một “lỗ hổng” trên cơ thể người đó. Có cái thứ nhất, sẽ có cái thứ hai, cứ tiếp tục thế này...



Giang Lan Thôi không theo kịp bài giảng, thốt lên với vẻ mặt mờ mịt: “Các ngươi đang nói gì vậy? Tuy thanh đao này nhìn không giống đồ của chính phái nhưng chắc gì họ không dùng đồ vật của tà phái chứ?”



Bốn giới có rất nhiều môn phái, có tông môn tương đối ngay thẳng, đương nhiên cũng có phái không quá câu nệ. Hắn nhớ Nam Giới có môn phái luyện xương người chết hòng điều khiển linh thể, chẳng phải họ vẫn sống tốt đấy ư, cùng lắm là bị người ta nói vài câu tổn hại âm đức mà thôi.



“Xin lỗi Giang đạo hữu, chuyện quá khẩn cấp, bây giờ không có thời gian nói với ngươi.” Vân Nhàn cầm lấy thanh đao, nói qua loa, “Đợi ra ngoài rồi hỏi cha ngươi đi.”



Giang Lan Thôi: “...”



Thật lố lăng! Hắn là thích khách đệ nhất thiên hạ, có khi nào lại chịu sự khinh thường này!!



Vân Nhàn cầm thanh đao nghiên cứu hồi lâu, mỗi tội manh mối đứt đoạn tại đây.



Giống như linh cảm mơ hồ của nàng lúc ban đầu. Có người đã biết thời biết thế, trước tiên xếp đặt Cơ Thượng, tiếp đó là chuyện của Nam Vinh Hồng, rồi điều động Giang Lan Thôi ám sát Cơ Dung Tuyết, lại phối hợp với manh mối sách ma của tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn, dồn hết tâm trí dẫn dụ Cơ Dung Tuyết thậm chí là cả bọn họ đến Rèn Thể Môn tham gia tang lễ.



Mà bây giờ vì không tin tưởng, Cơ Dung Tuyết đã cách ly tất cả mọi người trong ngục tối. Bên cạnh một mình nàng ấy chỉ còn thuộc hạ Hạ Chí Lâm và các đệ tử Rèn Thể Môn hoàn toàn không biết gì về ma. Nếu thứ đó thật sự muốn hành động, nàng ấy sẽ một thân một mình hoàn toàn như tiền bối Minh Nhân năm xưa!



Cục diện hiện tại đích là điều “nó” muốn thấy sao? Phải chăng Nam Vinh Hồng cũng là một mắt xích trong đó, vào lúc Rèn Thể Môn trăm việc bộn bề và suy yếu nhất này...



“Xin lỗi, vừa rồi ta không nên nói những lời đó.” Tựa như Phong Diệp cảm thấy giọng điệu của mình vừa rồi quá nặng, bèn bổ sung yếu ớt, “Chúng ta phải làm sao bây giờ? Bây giờ không ra ngoài được...”



“Chờ thôi.” Vân Nhàn thở dài, như mệt mỏi vô ngần, “Đành phải chờ thôi.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Mười ngày trôi qua trong chớp nhoáng.



Phải nói, mỗi người trong những vị khách đến Rèn Thể Môn này toàn là cao thủ biết co biết duỗi, thuận gió tiến lên, ngược gió lui lại, ai chiếm ưu thế thì đi theo người đó. Ngoài vài người cứng đầu liều chết vẫn không chịu thay đổi lời nói lúc ban đầu, nay các vị khách đều ở phòng riêng nhưng lại dùng chung một cái miệng dưới sự quan tâm của Cơ Dung Tuyết:



“Cơ Chưởng môn đúng là tuổi trẻ tài cao! Ha ha! Hèn chi trước khi chết Cừu Chưởng môn cũng khen ngươi hết lời!”



“Xin thứ cho ta nói thẳng, thật sự không hiểu tại sao lại có người dị nghị? Ngoại trừ Cơ Chưởng môn ngài đây, chẳng lẽ còn có người khác đủ sức đảm nhiệm sao? Không có! Trước đây không có, bây giờ không có, sau này cũng không có!”



“Số là thì quan hệ giữa ta và đạo hữu Cừu Đan không thân thiết lắm. Chỉ ăn vài bữa cơm, nói chuyện dăm lần thôi. Ta vẫn phân biệt rõ ràng đúng sai, công tư.”



“Cơ Chưởng môn yên tâm, ta thật lòng nghĩ vậy. Cái gì, thay đổi lời nói? Có gì mà phải thay đổi? Ở đây nhiều người, nếu có ai không biết điều nói gì đó, lão Hồng ta sẽ là người đầu tiên xông lên đánh hắn!”



“...”



Ba mươi hai quản sự vốn đã bị Nam Vinh Hồng giết vài người, lại bị Cơ Dung Tuyết giết thêm vài người, bây giờ tính ra, gom được đâu đó 22 người. Trông chừng họ không mấy oai phong, thật là héo hon.



Quản sự là trụ cột chắc chắn của tông môn. Thật chất ai ngồi lên vị trí chưởng môn không quan trọng lắm đối với bọn họ, quan trọng là khi người này không thể là tên ngu. Tông môn là một tổ chức khổng lồ, mỗi bộ phận đều phải tính toán cẩn thận. Hai mươi mấy quản sự phân chia quản lý 15 đường, Cơ Dung Tuyết dùng gậy đánh xong đã cho củ cà rốt, hứa hẹn sau này số lượng ngân lượng và linh thạch phân bổ đến mỗi đường sẽ không ít.



Tiếp theo, đến lượt các Trưởng lão.



Khiếu yếu của các trưởng lão đều bị nắm thóp, còn có ấn chưởng môn kiềm chế, sống chết của họ chỉ là một ý niệm của Cơ Dung Tuyết. Cơ Dung Tuyết không mạnh tay đàn áp họ như với các quản sự, ngược lại nói với bọn họ nếu muốn rời khỏi Rèn Thể Môn tìm kiếm sự phát triển khác thì nay có thể rời đi, nàng ấy sẽ không cản ngăn.



Hiềm một nỗi ai cũng biết các Trưởng lão đã ở Rèn Thể Môn nhiều năm, tích lũy được nhiều mối quan hệ như vậy, dễ gì có chuyện bằng lòng rời đi một mạch vào lúc này. Sự tình này phải xem có ai đứng ra làm gương hay không. Nếu có người thật sự muốn đi, những người phía sau nhất định sẽ đi theo, tuy nhiên tiếc là mọi người không đồng lòng cho lắm.



Đại Trưởng lão đã chết, Nhị Trưởng lão đã bỏ mạng, bây giờ theo lý vị trí đứng đầu phải do Tam Trưởng lão đảm nhiệm.



Tam Trưởng lão thở dài mấy ngày, cuối cùng gõ búa quyết định: “Ta phục ngươi rồi. Sau này nhất định sẽ tận tâm phò tá.”



Đương nhiên, trong quyết định của ông ta có pha lẫn chút áy náy với Nam Vinh Hồng và Cơ Thượng – có đấy, nhưng không chiếm phần lớn. Cơ Dung Tuyết đã đón tộc nhân của ông ta đến Rèn Thể Môn “chăm sóc chu đáo”, ông ta biết điều đó có nghĩa gì. Còn nữa, Cơ Dung Tuyết có tình bạn bè sâu đậm với nhóm người Vân Nhàn. Xét kỹ lại, Vân Nhàn, Kỳ Chấp Nghiệp, Tiết Linh Tú, Túc Trì... đều là nhân vật hàng đầu của các tông môn sau này. Nếu nắm bắt và mở rộng mối quan hệ này tốt, về sau Rèn Thể Môn nhất định sẽ có không ít trợ lực.



Có phải bạn bè hay không không quan trọng, chỉ cần lợi ích gắn liền vậy là đủ.



Điểm không tốt duy nhất đích là Cơ Dung Tuyết còn quá trẻ.



Mỗi tội ông ta đã đưa ra quyết định, tất phải gánh vác rủi ro này.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mười lăm ngày sau, rốt cuộc hết thảy lắng xuống, nghi thức lên ngôi chưởng môn lẽ ra phải được tổ chức sau tang lễ một ngày thì hiện tại lại bị trì hoãn hẳn nửa tháng. Các tông môn sở tại của những vị khách kia cảm thấy có gì đó khác thường, đã bắt đầu ngồi không yên, gửi thư đến Rèn Thể Môn hỏi thăm. Cơ Dung Tuyết xem bọn họ lần lượt hồi âm mới xoay người đi ra ngoài.



Bên ngoài cửa lại là gió lạnh gào thét.



Thiết Đản đi theo sau nàng ấy, nói: “Đại tiểu thư, sắp đến mùa đông rồi.”



Tại vùng Cực Bắc, bốn mùa đều là đông, việc có phải mùa đông hay không đối với nàng ấy không có gì khác biệt. Cơ Dung Tuyết trả lời: “Biết rồi.”



Dường như Thiết Đản muốn nói gì đó lại không biết có nên nói ra hay chăng, một lúc sau hắn mới do dự mở lời: “Sau này, có lẽ sẽ rất ít khi nhìn thấy mùa hè nữa.”



Cổ họng hấp nhô, Cơ Dung Tuyết nói: “Biết rồi.”



Đã kế nhiệm chức chưởng môn, trừ phi có đại sự không được ra ngoài, ít nhất trong vòng ba năm, nàng ấy nhất định phải ngồi trong đại điện, đối mặt với bão tuyết ngập trời vĩnh viễn này.



Đại Chiến Tứ Phương diễn ra vào mùa hè, không khí oi bức đặc dính, đám người mênh mông cuồn cuộn. Chả là nàng ấy không thích, nhưng đối với nàng ấy, ký ức của nhiều người bắt đầu từ mùa hè.



“Bọn Vân Nhàn thế nào rồi?” Cơ Dung Tuyết né tránh chủ đề này, đã hỏi, “Đã đưa thuốc trị thương đến chưa.”



“Thuộc hạ đưa rồi nhưng Tiết đạo hữu không dùng. Hắn nói mình tự mang theo, không cần... không cần thứ của chúng ta.” Thiết Đản cố gắng lựa lời tốt đẹp để nói, “Ba bữa một ngày vẫn đưa đến bình thường, chỉ là... phòng quá nhỏ, hơi bí.”



“Ừ.” Cơ Dung Tuyết bước vào đại điện và đáp, “Tại nghi thức lên ngôi ngày mai, mời các nàng ấy đến đây.”



Thiết Đản: “Đại tiểu thư, chuyện này...”



Tính tình hắn ngay thẳng bẩm sinh, thật sự không biết che giấu một chút biểu cảm của mình, bây giờ gần như cả khuôn mặt đều viết dòng chữ “nếu bọn họ không muốn đến thì sao”. Nghĩ đến 10 ngày nay, tâm trạng của nhóm người kia tuyệt đối chớ hề bình thản như hắn nói.



“Ngươi cứ mời đi. Chuyện khác không cần quan tâm.” Như muốn bù đắp điều gì đó, Cơ Dung Tuyết lại bổ sung, “Đúng rồi. Trả lại vũ khí cho các nàng ấy.”



Thiết Đản đáp “vâng”, xong lui ra khỏi đại điện.



Mười ngày, đủ để các đệ tử sửa chữa xong đại điện của Rèn Thể Môn. Thậm chí nó còn hùng vĩ nguy nga hơn đại điện trước đây. Vốn dĩ Cơ Dung Tuyết không có cảm giác gì với việc ở đâu, đại điện như thế nào, tuy nhiên khi sắp hoàn thành, nàng ấy lại đột ngột sai người đổi ngói đen trên đỉnh thành ngói lưu ly đỏ tươi, bọc viền bạch ngọc cho huyền thiết lạnh lẽo.



Quả nhiên có thêm chút màu sắc này, trên nền huyền thiết đen kịt và tuyết trắng xung quanh, đại điện lập tức trở nên sáng sủa, giống như một ngọn lửa đang cháy trên đồng tuyết.



Nàng ấy trở về phòng, đóng cửa lại.



Đại điện trống trải tợn, tất cả đồ đạc của Cừu Mạc đều bị tiêu hủy, hiện tại tạm thời chỉ có một chiếc giường hàn ngọc, thứ có thể tạm thời ức chế sự xâm nhiễm của linh khí thuộc tính cực Hỏa của nàng ấy. Ở một góc khuất chẳng mấy đáng chú ý phía dưới gầm giường có đặt một cái ổ chó cũ nát.



Bên tai Cơ Dung Tuyết lại bắt đầu vang lên giọng nói đó.



Mười ngày mười đêm, chớ hề ngừng nghỉ.



“Ngươi nghĩ không nhìn thì có thể vờ như không thấy sao?”



Cơ Dung Tuyết vẫn dùng chỉ một từ kia: “Cút.”



“Ngươi đổi ngói lưu ly, bọc hết góc tường, do đâu vậy?” Giọng nói chợt có chợt không đó gieo lên, “Bởi vì lúc Vân Nhàn mới đến đã nói kiến trúc toàn màu đen rất u ám ngột ngạt, khi ngã bị góc tường đụng trúng đầu? Chỉ một câu nói bâng quơ của nàng ta, ngươi đã hấp tấp tức tốc làm theo. Đáng tiếc có ích gì, ngươi chỉ một người bạn mà nàng ta tiện thể giúp đỡ, có đông đảo người quan trọng hơn ngươi thật lòng với nàng ta. Quá nực cười.”



“Lại nhìn ngươi xem, ngay cả diện mạo thật cũng không dám để lộ.”



“Đến cùng ngươi muốn nói gì?” Cơ Dung Tuyết thờ ơ, “Ta làm những điều này, nào phải để lấy lòng ai.”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giọng nói đó phá lên cười: “Nói ra lời này, chính ngươi có tin không? Mà cũng đúng thôi, ngươi vốn quá rõ ràng rồi. Ngay cả muốn lấy lòng người khác ngươi cũng vụng về, không bằng một phần vạn của người khác. Lúc nhỏ ngươi tốn bao nhiêu công sức muốn thu hút sự chú ý của Cơ Thượng, muốn mẹ yêu thương ngươi; lớn hơn một chút, ngươi muốn hòa nhập vào Rèn Thể Môn, lấy lòng các trưởng lão và quản sự, chẳng phải cũng vô dụng ư? Trái lại còn bị người ta coi thường nữa là. Giống nhau cả thôi, đều giống nhau cả.”



Cơ Dung Tuyết hít sâu một hơi, vặn lại: “Ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha ta?”



Trận pháp vô dụng, pháp bảo vô dụng. Giọng nói này như mọc rễ trong đầu nàng ấy, nhưng dù có nghe như thế nào đi chăng nữa thì cũng đành phải chấp nhận đây là giọng nói của chính nàng ấy.



“Buông tha ngươi? Cớ gì nói vậy?” Giọng nói đó dụ dỗ từng chút một, “Ta không đến để hại ngươi, ta đến để giúp ngươi.”



Đêm đã khuya, Cơ Dung Tuyết ngồi thẫn thờ trên đầu giường, giọng nói đó vang lên suốt đêm dài cho đến khi bên ngoài đại điện bắt đầu vang lên tiếng tù và báo hiệu nghi thức lên ngôi chưởng môn.



“Tin tưởng và yêu thích là thứ vô dụng nhất trên đời này. Bởi vì đối với ngươi, ngươi sẽ vĩnh viễn không có được.”



“Thứ ngươi cần tột cùng là mạnh lên. Chỉ cần ngươi càng ngày càng mạnh, mọi người sẽ sợ ngươi, e ngại ngươi... Chẳng phải ngươi muốn ngăn chặn họa ma ư? Bây giờ thế này, ngươi làm sao chặn ngăn đây? Ngươi quá yếu, bọn họ quá yếu. Ngươi không nên lãng phí thời gian ở đây mà nên theo đuổi ngọn núi cao hơn.”



“Tình cảm của con người quá rẻ mạt, không đáng nhắc tới. Mới mấy ngày bọn họ đã sinh lòng oán hận với ngươi. Ngươi cần gì phải khổ thế này?”



“Ta tội gì phải khổ thế này...”



Giọng nói của Thiết Đản vang lên bên ngoài cửa. Cơ Dung Tuyết ngồi thẫn thờ cả đêm, mắt đầy tơ máu, cuối cùng nàng ấy đứng dậy tuy nhiên biểu cảm lại cực kỳ tỉnh táo.



Trang phục chưởng môn của Rèn Thể Môn là một bộ mũ và áo giáp nhẹ, được đính đá quý lưu ly vòng quanh cổ. Áo choàng lông tuyết sư đại diện cho công pháp cao nhất được khoác lên trên, trong vẻ lạnh lùng không mất đi sự sang trọng.



Nàng ấy khoác lên mình bộ giáp, bước lên bậc thang dài dẫn đến đại điện trước hàng hộ vệ cúi đầu hai bên.



Bên trong đã chật kín khách, nhìn chớ hề bị ảnh hưởng bởi cơn sóng gió trước đó, họ nâng đũa uống rượu, cười nói vui vẻ:



“Uống đi! Uống! Ta cạn chung, còn ngươi cứ tùy ý!”



“Hôm nay chúng ta tụ họp ở đây là để chúc mừng Cơ Chưởng môn, người chúng ta chứng kiến tới khi trưởng thành, lên ngôi.”



“Sau này tương lai thênh thang! Nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió!”



Cơ Dung Tuyết nhìn xem, không thay đổi nét mặt.



Ở chỗ ngồi quen thuộc phía xa xa, Vân Nhàn ngồi yên lặng, chẳng hề động đến bất cứ thứ gì bày biện trên bàn, cứ giữ vẻ lạnh nhạt. Rành rọt biết Cơ Dung Tuyết đã đến, nhưng nàng lại cố ý tránh né bóng dáng của nàng ấy.



Những người khác cũng tỏ ra thờ ơ, dường như chỉ muốn duy trì cảnh tượng bề ngoài.



Thiết Đản sau lưng nàng ấy mím môi nói: “Đại tiểu thư, ít nhất bọn họ cũng bằng lòng đến...”



Giọng nói đó vang lên: “Bằng lòng đến là vì muốn kết thúc để còn nhanh chóng rời đi thôi?”



Cơ Dung Tuyết nói: “Đúng vậy.”



“Ngươi còn trả lại vũ khí cho bọn họ, không sợ bọn họ trở mặt sao? Không sợ bọn họ bội phản sao?” Giọng nói đó hơi cao lên, đanh giọng, “Dù bên ngoài đại điện có tinh binh canh giữ, trận pháp tụ tập đi nữa, ngươi tỏ tường mình không xuống tay với bọn họ được.”



Cơ Dung Tuyết: “Đúng.”



“...” Sau chót giọng nói đó hỏi: “’Đúng’ là sao? Ngươi có ý gì?”



“Ý của ta chính là ngươi nói đúng hết. Ừm. Còn gì nữa không nhỉ?” Cơ Dung Tuyết bước vào đại điện hoàn toàn, trận pháp bốn bề khởi động, đệ tử nội môn bày trận trước điện, các vị khách lập tức bặt thinh. Nàng ấy nói từ tốn, “Ta không mạnh, ngược lại còn rất yếu, cũng không cần thật lòng đối xử với người khác vì chẳng lấy lòng được ai. Cha chết rồi, mẹ điên rồi, cả hai bọn họ đều chưa từng yêu thương ta. Bạn bè có tính cách rất tốt, còn có rất nhiều bạn bè khác nữa, ta nào phải là người bạn duy nhất của bọn họ, bọn họ không tin tưởng ta, ta cũng không tin tưởng bọn họ... Đúng vậy, đúng vậy, ngươi nói đúng hết.”



Giọng nói đó: “Vậy tại sao ngươi còn mời bọn họ đến?”



“Ha.” Cuối cùng Cơ Dung Tuyết cũng không nhịn được cười khẽ với khuôn mặt lạnh lùng như tuyết, “Nếu không, sao ta dụ ngươi ra được đây?”



“...”



“...”



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trong nháy mắt, đao kiếm ra khỏi vỏ, tất cả huyệt đạo trên người bị phong bế hoàn toàn, ngân châm đâm vào khóa chặt các huyệt. Pháp bảo quan trọng Phật Môn – Bát Tử Kim – treo trên đỉnh đầu, ánh vàng bao phủ bóng dáng, không tài nào thoát ra. Thủ Lĩnh kề vào cổ, lưỡi kiếm chỉ cách cổ họng một li, giọng nói của Vân Nhàn truyền đến từ trên đỉnh đầu:



“Không biết vị này là đại ca hay đại tỷ, còn đó không? Nhận được xin hãy trả lời.” Vân Nhàn nói bằng giọng lạnh căm, “Xin hỏi ngươi có biết một đạo lý rằng Tu Chân Giới cấm bán hàng đa cấp hay không?”



“...”



Y muốn đi nhưng thân hình lại bị nhốt trong cái xác tù này, hoàn toàn không thể chuyển động.



Các vị khách chen lấn nhau xông ra từ cửa phụ, cả đại điện biến thành một nhà tù trong nháy mắt, bên ngoài có tinh binh canh giữ, bên trong có... một đám nhóc con tuổi cộng lại không bằng một phần trăm của y.



Thường xuyên đi nơi bờ sông, làm sao không bị ướt giày.



“...” Trước mắt của bao người, cuối cùng mí mắt cụp xuống của “Phong Diệp” nâng lên, khóe miệng hơi nhếch, gã cười nói: “Có thể nói cho ta biết mình sai ở đâu không?”



Rành rọt dùng cùng một cái xác, song ngày thường nhìn Phong Diệp thế nào vẫn là một Cầm tu nhút nhát dễ sợ hãi. Vậy mà nay gã cong cong mặt mày, cười thân thiện, từ khóe mắt lông mày vô cớ toát ra vẻ cuồng dã ma mị không giấu được, ngược lại khiến khuôn mặt này trông xinh đẹp hơn không ít.



Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Đừng cười vậy, trông mắc ói lắm.”



Kiều Linh Sa câm nín: “Lần này ta đồng ý...”



“Trước đây ta từng nghĩ hình như mục tiêu xâm nhập của ngươi là nhè vào đại tông môn bốn giới ngay từ đầu. Phật Môn có, hai tông Đao-Rèn có, Diệu Thủ Môn và Cầm Phường đều khả nghi. Vậy ta nghĩ mắc gì Kiếm Các lại chớ hề có dấu vết nào?”



“Ta dám chắc trong Kiếm Các không có ma khí. Năm đó vị Kiếm Tiên duy nhất phi thăng tại đại lục bốn giới đã trấn áp ma kiếm ở nơi này rồi mới phi thăng. Ma kiếm từng bị người nào đó sử dụng... Lúc đó, ngươi thật sự bị thương nặng tới tận xương phải không? Sợ rồi sao? Tại sao kế hoạch làm tổn thất số mệnh lại nhắm vào Đông Giới trước tiên, hay nói đúng hơn là nhắm vào Kiếm Các? Bởi vì ngươi sợ. Ngươi sợ Kiếm Các lại xuất hiện hậu nhân của Kiếm Tiên, lại trấn áp binh khí của ngươi, đánh tan hình thể ngươi, khiến ngươi đến tận bây giờ chỉ có thể bám vào và sống nhờ vào thân thể người khác mấy trăm mấy ngàn năm!”



“Suy đoán rất thú vị.” “Phong Diệp” vỗ tay cười nói, “Vì đâu ngươi có thể chắc chắn, trong Kiếm Các không có ma khí? Ngươi mang ma kiếm Thái Bình ra ngoài, sao biết được người tiếp theo nhập ma không phải là ngươi? Đến lúc đó, có ai ngăn cản được ngươi?”



“Ha ha, thế ngươi không biết rồi.” Nói nhảm, nếu có ma khí, Thái Bình nằm ở dưới đó bao năm dễ gì không phát hiện cho được. Còn về việc có nhập ma hay không, Vân Nhàn ngạo nghễ đứng thẳng nói, “Bởi vì đầu óc của ta trơn tuột, cho nên bất kỳ lời nói nào ta không thiết nghe đều sẽ trượt qua mất tiêu!”



“Phong Diệp”: “...”



Cả bọn: “...”



Tiết Linh Tú sụp đổ: “Ta xin ngươi đừng làm mất mặt thêm nữa!!”



“Vì ngươi nên Tức Mặc Xu chống đối ta?” “Phong Diệp” bị nhiều kiếm kề vào cổ thế này vẫn ung dung quan sát Vân Nhàn một lượt, mới nói, “Thật sự không hiểu nổi.”



Vân Nhàn: “Hiện tại Thánh nữ đại nhân thế nào rồi?”



“Phong Diệp” lại cười khẽ, dùng giọng điệu đùa cợt đáp, “Ta nói cho ngươi biết, ngươi thả ta đi à?”



“Ngươi nghĩ sao?” Vân Nhàn lại nói, “Sách ma, ma hạch, Căn Cốt Hoàn, tế đàn Ai Hỉ... Bây giờ những người sử dụng những thứ này đều nhận được lợi ích thiết thực, nhưng họa về sau vô tận. Chẳng qua về ‘họa về sau’ này, nếu nó không bùng phát trên diện rộng thì sẽ không khiến người ta tin phục. Một khi có lợi ích, mọi người sẽ đổ xô đến, đây đâu phải là việc một hai người ngăn cản nổi, thậm chí một hai tông môn cũng không thể.”



“Vì đâu các ngươi biết ta sẽ đến?” Thậm chí “Phong Diệp” còn tự rót cho mình một chén rượu, thong thả hỏi, “Vì phát hiện ra thanh đao? Các ngươi lại làm thế nào để thuyết phục Cơ Thượng trở về thân thể của mình?”



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thật ra ngay từ đầu chỉ là suy đoán. Kể từ sau Minh Nhân, thấm thoắt cũng đã cả trăm năm trôi qua. Trong khoảng thời gian ấy, dù có ra sao bốn giới vẫn duy trì hòa bình trên bề mặt, rất ít khi xảy ra biến động cỡ đấy. Có cơ hội để lợi dụng được, dễ gì Xi Vưu bỏ qua? Y không đến Rèn Thể Môn thì cũng sẽ đi tìm Trọng Trường Nghiêu mà thôi. Nay Trọng Trường Nghiêu vẫn sống nhăn răng, vậy thì loại trừ lựa chọn này.



Huống hồ muốn phái ma khác đến là không thể. Thứ nhất, tiểu Thánh nữ Tức Mặc Xu vốn được giao nhiệm vụ này lại không làm việc đĩnh đạc, suốt ngày đi theo Vân Nhàn chơi bời khắp nơi, nghiễm nhiên trở thành trụ cột của chính đạo, thậm chí còn biến ma nguyên của mình thành ma thạch đưa cho Vân Nhàn. Thứ hai, thanh ma kiếm Thái Bình luôn kêu la báo động kia cũng có khả năng dò xét ma khí, trừ phi có tu vi cao hơn ma kiếm này rất nhiều, bằng không hoàn toàn không che giấu nổi nó. Thứ ba, đủ sức nhìn ra tên ma Xi Vưu này chớ hề tin tưởng bất kỳ điều gì.



Lúc đầu đích thực chỉ là suy đoán, nhưng kể từ khi Phong Diệp bắt đầu khác thường, suy đoán này càng thêm kiên cố.



Sau khi phát hiện ra ma đao, Vân Nhàn chắc mẩm rất có thể tên ma cần điều kiện để bám vào thân người. Tu vi một người càng cao, số mệnh càng mạnh thì càng khó để y bám vào. Lấy ví dụ như Cừu Mạc, muốn bám vào người ông ta, nhất định phải dùng ma đao tạo vết thương trước, sau đó mới dùng Cơ Thượng mở đường. Còn Phong Diệp này chỉ có thể xem là kẻ xui xẻo mà thôi. Gã vừa không có tu vi, số mệnh lại kém. Ngươi xem đi, mới dính một chiêu đã bị người ta đá bay làm hú chiếm tổ chim khách.



Vân Nhàn nghĩ nhanh như chớp trong giây lát nhưng lại nói: “Không trả lời.”



“Phong Diệp” không tức giận, y dùng ánh mắt có thể nói là ngây thơ tò mò nhìn nàng, tiếp đó hỏi Vân Nhàn: “Vậy có thể nói cho ta biết, rốt cuộc ta sai ở đâu? Trí nhớ, công pháp, tính cách, giọng điệu. Mọi mặt đều giống hệt, tại sao các ngươi lại phát hiện ra?”



“... Ngươi thật sự cho rằng diễn xuất của mình thần sầu lắm hả?” Vân Nhàn nghẹn lời, đáp, “Thứ nhất. Ban đầu ở trên bảo thuyền, ngươi đã lỡ lời. Cả đám chúng ta gặp Giang Lan Thôi lần đầu tiên. Linh San nói chuyện với ngươi, ngươi vừa mở miệng đã bảo ngay là ‘thủ lĩnh Thập Tam Hương’. Làm sao ngươi biết hắn là thủ lĩnh? Lúc đó hắn trông như tên chậm phát triển cơ mà.”



“Thứ hai, Phong Diệp không thể nào không mang theo đàn. Mặc cho gã luôn nói mang đàn theo cũng vô dụng, tuy nhiên ngươi hoàn toàn không hiểu một trong những giá trị con người mà gã vẫn đang phấn đấu chính là để bản thân trông không quá vô dụng! Ngay cả lúc hôn mê gã còn gảy đàn được đấy, ngươi hiểu Cầm tu là gì không? Ngươi lại dám không mang đàn!”



“Thứ ba, cũng là sai lầm trí mạng nhất của ngươi.”



Vân Nhàn chỉ vào y, nói: “Phong Diệp mang cảm giác tồn tại thấp nhưng không ít nói. Gã nói rất nhiều nhưng phải tùy trường hợp! Khi trong ma vực xuất hiện hai lối ra, điều ngươi ngàn vạn lần không nên làm chính là chủ động đưa ra ý kiến vào lúc đó. Ngươi phải biết, Phong Diệp, bản thân gã, tuyệt đối sẽ không, đưa ra bất kỳ, ý kiến mang tính xây dựng nào, vào lúc này! Nhiều nhất gã chỉ dám nói...”



Cả nhóm đồng thanh: “‘Đúng rồi đúng rồi!’”



.............



Lời tác giả:



Tôi đã viết rõ ràng như vậy, tại sao vẫn có độc giả đoán không ra, đeo mặt nạ đau khổ (phiên bản Phong Diệp)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu