Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 164: Thầy giỏi không tự chữa (6)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn bị Tiết Linh Tú đang tức giận đùng đùng gõ cán quạt vào đầu, không đau, nhưng tiếng khá vang.



“Ai bảo ngươi cứ ‘vật này’, ‘vật nọ’, lại còn ‘dược tính mạnh không’ làm gì, ta còn tưởng thật sự mua nhầm thứ gì ghê gớm lắm...” Vân Nhàn vội chuyển chủ đề một cách cứng nhắc, “Thôi, thôi được, ta cố ý đấy. Tiết đạo hữu, chúng ta mau xem thử rốt cuộc thứ này có gì kỳ lạ đi. Ngươi vừa nói thuốc bổ này giúp nâng cao căn cơ, nhưng ta nhớ không nhầm trước đây ngươi từng nói, muốn nâng cao căn cơ là không thể mà?”



“Tiết đạo hữu từng nói vậy.” Ánh mắt Kiều Linh San sắc bén hẳn lên, nàng ấy bày tỏ, “Vân Nhàn! Tỷ có nghĩ đến, cái ma hạch gì đó của Đao Tông không? Cũng lấy danh nghĩa hấp thu xong là có thể nâng cao căn cơ!”



“Phải ha. Nhưng chả phải chúng ta đã vớt ra hết rồi à?” Vân Nhàn buồn bực bộc lộ, “Cái đó là giả, dùng để lừa gạt đám đệ tử nhỏ thôi. Nhưng xem phản ứng vừa rồi của hắn, chẳng lẽ cái này là hàng thật? Không phải hai thứ này chỉ khác nhau ở chỗ có bình đựng hay không thôi à. Chẳng lẽ uống vào sẽ mạnh hơn bôi ngoài da?”



Tiết Linh Tú dứt khoát đề nghị: “... Việc này một mình ta không tài nào quyết định. Bây giờ theo ta về Diệu Thủ Môn đi, ta phải giao vật này cho Chưởng môn.” TruyenLau.com



Nhìn sắc mặt hắn, xem chừng không phải chuyện nhỏ, Vân Nhàn cũng đứng dậy. Vừa đi đến cửa, Tiết Linh Tú chợt dừng bước.



Kiều Linh San lo lắng hỏi: “Sao vậy??”
TruyenLau.com


“Chưởng quầy, gói lại.” Cả bàn thức ăn còn chưa động đến mấy, Tiết Linh Tú quả quyết bày tỏ, “Không thể lãng phí, mang về cho Phong Diệp ăn.”



- Đọc truyện tại TruyenLau.com



Lại trở về Diệu Thủ Môn, vừa đúng lúc gặp phía Tây tông môn mở rộng cửa, nơi ra vào có không ít xe ba gác xe ngựa đậu, thậm chí còn có vài con lừa nhỏ đang cúi đầu gặm cỏ.



Thông thường, xe ngựa đậu trước Diệu Thủ Môn đều thuộc về những người không giàu sang cũng quyền quý, rất hiếm khi pha hỗn tạp. Vân Nhàn hỏi: “Hôm nay có sự kiện quan trọng gì hả?”



“Không có sự kiện quan trọng gì cả.” Lê Phái đứng trước mặt mọi người, cười nhẹ nhàng, “Hôm nay là ngày đăng ký đánh giá nhập môn, mọi người xung quanh đều đến, đâm ra trông hơi lộn xộn.”



Tiết Linh Tú thốt lên: “Tam tỷ! Tỷ đã về rồi?”



“Ừ.” Lê Phái không khác biệt lắm so với lúc ở Đại Chiến Tứ Phương, có chăng thần sắc trông bã bời, nàng ta nói, “Gần đây trong tông môn đang thiếu người, vừa khéo ta về duy trì trật tự. Bây giờ các đệ muốn đi tìm Chưởng môn à? Họ đang ở điện Trung Y.”



Hàng năm Diệu Thủ Môn mở rộng tông môn chiêu sinh thu nhận đệ tử, đây là cơ hội công bằng duy nhất mà gia đình bình thường có thể đứng ngang hàng với người giàu sang quyền quý. Áo vải thô và gấm vóc chen chúc nhau tại cùng một chỗ, xếp thành hàng thật dài, hiện có lẽ họ đang qua cửa ải đầu tiên là kiểm tra thuộc tính linh căn.



“Thuộc tính Mộc hoặc Thủy là tốt nhất.” Bên trong tông môn người người đông nghịt, Tiết Linh Tú không ngồi xe ngựa, cả bọn đi bộ, ánh mắt hắn rơi vào đám đông đang nhốn nháo chực đang tìm kiếm ai đó, nhân tiện nói, “Đương nhiên, thuộc tính khác cũng được, thiên phú vẫn quan trọng hơn.”



Ngay cả xương tay lộ ra ngoài cũng được chú ý. Tay của Y tu phải thon dài linh hoạt, xương thịt cân đối, còn phải vững vàng mạnh mẽ. Một người dù gầy hay béo, tay sẽ không thay đổi nhiều, cũng coi như là một loại điều kiện bẩm sinh.



Vân Nhàn nhìn một lượt, toàn là những đứa trẻ, thảo nào phải có người lớn dẫn theo, không biết đứa nhỏ nhất có cao bằng bắp chân nàng không nữa. Nàng lấy làm khó hiểu: “Không phải nói hạn chế độ tuổi là tầm 8 tuổi à? Rành rọt đứa trẻ này chưa đến 8 tuổi nữa.”



“Là hạn chế ở mức 8 tuổi, nhưng thực tế những ai dưới 12 tuổi đều có thể được xem xét.” Tiết Linh Tú cho hay, “Mỗi năm một lần, hàng năm chỉ tuyển vài đứa, có người sẽ đưa con đến trước vài năm, coi như là thử vận may tích lũy kinh nghiệm.”



Vân Nhàn nhìn về phía nào đó, không khỏi nhíu mày.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đầu xuân tháng ba, vẫn chưa được coi là ấm áp tu sĩ thì không sao chứ những đứa trẻ này giỏi lắm cũng chỉ mới Trúc Cơ, một cơn gió lạnh thổi qua cũng đủ làm chúng run cầm cập. Ở đó có một người đàn ông, bên cạnh là bốn đứa trẻ, ba bé gái và một bé trai, tất cả đều ở độ tuổi 8-9, trên tay chúng toàn là vết thương mới, thần sắc sợ hãi, ánh mắt nhìn y mang theo nỗi e dè.



Nếu thật sự là con mình, sao lại nỡ để chúng đứng giữa gió như thế này? Cho dù nhà có khốn khó, chẳng mua nổi y phục dày, thì ít nhất lúc này cũng nên đổi sang một chỗ khác đỡ hơn, đừng đứng ở ngay chỗ đầu gió lùa, có khó lắm đâu.



Hình như vài người lớn xung quanh quen biết y, thấy y như vậy, không khỏi lộ vẻ khinh thường. Vân Nhàn tập trung lắng nghe:



“Lại là Vương lão tam này... Kiếm tiền kiểu này không thấy áy náy chắc?”



“Thật là khổ cho mấy đứa nhỏ kia.”



“Đứa bên trái mặt sắp đỏ bừng lên rồi mà còn đến đây nữa? Thôi, nếu y mà để ý đến chuyện này thì đã chẳng có chuyện lần nào cũng làm như vậy.”



Tiết Linh Tú chú ý đến hướng nhìn của Vân Nhàn, cũng nhìn sang, đoạn khựng lại, khẽ nhíu mày.



Kiều Linh San: “Không phải con mình cũng có thể dẫn đến tham gia?”



“Không thể.” Dường như Tiết Linh Tú không muốn nhắc đến y nên nói ngắn gọn, “Năm nào y cũng vậy, mấy đứa trẻ này đã bị dẫn đến đây từ lúc 5 tuổi, không cho đi học tư thục, năm nay chắc tụi nó cũng đã lên 9.”



Ngoài việc vào Diệu Thủ Môn, không cho tụi nó chút đường lui nào ư? Vậy nếu đến 12 tuổi vẫn không được nhận vào cửa, sau này bốn đứa trẻ ấy biết đi đường nào?



Bất thình lình Vân Nhàn nhớ đến quy tắc đã nói trước đó.



Nếu được Diệu Thủ Môn nhận vào, tụi trẻ sẽ được phát một khoản linh thạch ngân lượng kha khá, lại thêm không lo ăn ở trong môn. Nói không chừng nếu tụi nó đối xử với bản thân hà khắc một chút còn dè sẻn được một khoảng từ đó gửi tiền về nhà hàng tháng.



Ban đầu Diệu Thủ Môn lập ra quy tắc này nhằm mục đích bồi dưỡng Y tu. Nhờ đó khuyến khích thiếu niên tranh đua với nhau, đồng thời giải tỏa nỗi lo về sau của gia đình nghèo khó. Ngặt nỗi, mục đích ban đầu là vậy nào có nghĩa tất cả mọi người đều nghĩ vậy. Vì số tiền này, người lớn tuổi sẽ ép buộc tụi nhỏ tới mức dục tốc bất đạt, cuối cùng người khổ vẫn là những đứa trẻ vô tội.



Hiềm một nỗi trên đời vốn không có công bằng tuyệt đối. Có người giàu một phương, tự nhiên có người nghèo rớt mùng tơi. Quy tắc của Diệu Thủ Môn đã công bằng hết sức, nhưng dầu quy tắc kín kẽ đến đâu cũng không kiểm soát được những kẻ tìm cách lợi dụng.



Tiết Linh Tú nhìn thấy cô bé quen thuộc ở góc tường. Ít nhất ai nấy đều có một người lớn đứng bên cạnh, chỉ có mình cô bé bơ vơ một mình, cúi đầu, tóc mái đã dài nhưng chưa được cắt tỉa lòa xòa lư trên mặt, che khuất khuôn mặt ngây thơ của trẻ con.



Có lẽ vì hôm nay coi như là “ngày quan trọng”, thành thử trong ngực cô bé lại có thêm một chiếc khóa trường mệnh bằng đồng nhỏ xíu dầu trên chân vẫn là đôi giày rách tả tơi đầy “miệng cười”. Chiếc khóa trường mệnh này thật sự nhỏ đến mức khiến người ta nhìn thấy mà thương, chắc là đặt trước mặt phường trộm cắp người ta còn chả thèm đưa tay lấy. Tuy nhiên nó vẫn được cô bé che chắn cẩn thận trong ngực, sáng bóng như mới.



Xem chừng dẫu không có tiền, người lớn trong nhà vẫn rất yêu thương cô bé.



Khóe môi Tiết Linh Tú hơi cong lên, hắn nói với Vân Nhàn: “Có lẽ năm nay sẽ có một hạt giống tốt.”



“...”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vượt qua tiền điện nhốn nháo tức tốc, rốt cuộc cả đoàn người đã đến điện Trung Y nơi Lê Kiến Nghiệp ở.



Trước sự kiện mỗi năm một lần, khi trong môn có nhiều người ngoài vào như vậy, hiển nhiên Chưởng môn cần phải túc trực. Xem ra hôm nay còn có cả khách, Lê Kiến Nghiệp đang nói chuyện với người khác nên cả bọn không tiện quấy rầy, đành đứng ở bên cạnh chờ đợi. Nghe một hồi, Vân Nhàn bắt đầu thấy đau đầu.



Có phải điều kiện tiên quyết đầu tiên để làm chưởng môn là cần học được cách không nói tiếng người ư? Rõ ràng là một câu “được”, “ta không làm” hoặc “tiền không đủ” đã có thể giải quyết, ấy nhưng nàng ta cứ nói vòng vo tam quốc, như thể đang chơi trò đoán chữ trong ngày Nguyên Tiêu; thành công tạo ra hiệu ứng như nói rất nhiều nhưng lại chẳng nói gì cả. Vậy mà người đối diện còn liếng thoắng tán thưởng:



“Xứng đáng là người đứng đầu Nam Giới, Chưởng môn Kiến Nghiệp thật là cao thâm!”



“...” Vân Nhàn len lén hỏi Tiết Linh TúL: “Cái danh ‘đứng đầu Nam Giới’ ấy, tất cả mọi người đều đồng ý hả?”



Tiết Linh Tú đáp: “Có thể trong lòng không đồng ý lắm nhưng không dám nói ra.”



Vân Nhàn: “Mắc gì không dám nói?”



Tiết Linh Tú chỉ tay một cái, nhị tỷ Lê Bá Đồ của hắn đi tới, dẫn theo một nam tử xa lạ phía sau. Hắn bảo: “Dám không thừa nhận dễ bị nhị tỷ đánh.”



“...” Vân Nhàn thầm nghĩ: Quả nhiên là nhị tỷ, nhìn thôi đã thấy rất giỏi đánh nhau rồi, hóa ra thật sự cũng rất giỏi đánh nhau.



“Ồ! Mọi người đều ở đây à, náo nhiệt ghê.” Lê Bá Đồ đứng không ra tướng đứng, cất tiếng, “A Tú, đệ có thấy tam tỷ của đệ không? Hôm nay các đệ ra ngoài có thu hoạch gì không?”



“Thấy rồi. Về thu hoạch thì để lát nữa hãy nói.” Tiết Linh Tú nhìn nam tử có quầng thâm mắt sầm sì phía sau nàng ta, ngẩn ra, “Vị này là...?”



“Giang Sơn đấy.” Lê Bá Đồ lấy làm đương nhiên, “Thấy gã bị cạo sạch lông không thiết ra ngoài, ta bảo luôn gã hóa thành hình người đi. Không phải nhìn hình người thế này cũng cực đẹp à? Quái lạ thật đấy, chả không dám đồng tình với thẩm mỹ của Yêu tộc.”



Giang Sơn ở phía sau u ám nói: “Đẹp ở đâu... Nếu không phải bất đắc dĩ...”



Tiết Linh Tú ôn hòa bày tỏ: “Chính xác không bằng hình yêu. Sau này vẫn nên ít hóa hình người đi thì hơn.”



“...” Kiều Linh San cho tằng: Nhìn biểu cảm của ngươi đi, rõ ràng ngươi thấy đẹp hơn mình mà! Sao lại nói dối trắng trợn thế!



Mọi người đều nhìn về phía Vân Nhàn. Phải biết, Vân Nhàn thích mỹ nhân là chuyện ai cũng tỏ tường, song không ngờ lần này Vân Nhàn nhìn Giang Sơn, trên nét mặt lại xuất hiện vài phần thất vọng: “Giang Sơn, Tiết huynh nói đúng, vẫn là hình yêu đẹp hơn.”



Bản thân Tiết Linh Tú cũng không dám tin: “?”



Túc Trì: “?”



“Đợi lần sau lông mọc ra, ta sẽ dẫn ngươi đi dạo phố.”



Giang Sơn mím môi, có vẻ không vui tuy nhiên đã được xoa dịu cực kỳ nhanh. Vân Nhàn vẽ cho gã một cái bánh nướng lớn: “Lúc nhộn nhịp nhất là lúc vạn người chú ý! Ta sẽ cưỡi ngươi, ngươi chở ta, để tất cả mọi người sẽ cùng thần phục dưới cái bụng lông xù của ngươi!!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Nói nhăng nói cuội hàn huyên một hồi, cuối cùng họ đã đợi được vị khách quý kia rời đi.



Lê Kiến Nghiệp ôm ngực che miệng, hình như hơi khó chịu. Lê Bá Đồ cấp tốc bước tới đỡ lấy nàng ta: “Chưởng môn, không sao chứ?”



“Không sao.” Lê Kiến Nghiệp nhìn mọi người, nói mềm mỏng, “Vất vả cho các ngươi rồi. Điều tra ra được gì chưa?”



Xem chừng Tiết Linh Tú sùng bái đại tỷ của mình tợn, khi hai người nói chuyện điềm đạm, ngay cả ngữ khí và giọng điệu cũng giống nhau như đúc.



“Loại thuốc này... do Linh Hư Môn sản xuất, nhưng vẫn mạo danh Diệu Thủ Môn.” Tiết Linh Tú cố gắng nói ngắn gọn những gì cả bọn đã thấy, “Ta đã uống thuốc này. Tuy nhiên ta không thể xác nhận vì trước đây chưa từng thấy loại hiệu quả tận gốc rễ này. Hơn nữa nay đã có đông đảo người lén lút sử dụng, không biết phạm vi đã lan rộng đến đâu.”



Lê Kiến Nghiệp càng nghe, lông mày càng nhíu chặt.



“Linh Hư... thi thể... Ma Giáo...” Nàng ta bảo, “Lọ thuốc, đưa cho ta.”



Lê Bá Đồ: “Đưa cho ta.”



Tiết Linh Tú không biết nên nghe ai trong lúc nhất thời.



“Dù ta có bệnh tim nhưng không đến mức yếu ớt đến vậy.” Lê Kiến Nghiệp an ủi, “Thử thuốc thôi, không có gì đáng ngại.”



Nàng ta đưa tay lấy lọ ngọc trên tay Tiết Linh Tú, sau khi uống xong, trên trán đã thấm mồ hôi chỉ trong chớp mắt, tuy nhiên sắc mặt không đổi, nàng ta chỉ khẽ ho hai tiếng.



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, cả hai đều biết đối phương muốn nói gì.



Cho nên chỉ có Tiết huynh uống thuốc mới có phản ứng kia?? Sao càng thấy kỳ lạ hơn vậy nè!



Dường như dược tính mạnh mẽ, hơi thở Lê Kiến Nghiệp hỗn loạn một lúc lâu, khi giương mắt lên, nàng ta đã bình tĩnh cất lời: “Từ hôm nay trở đi, toàn bộ số thuốc này phải bị tiêu hủy, một lọ cũng không được giữ lại. Cũng không thể giữ lại Linh Hư Môn được nữa.”



Chỉ một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sóng ngầm mãnh liệt.



“Chưởng môn.” Lê Bá Đồ ngạc nhiên thốt lên, “Rốt cuộc Linh Hư Môn...”



“Trước đây ta vẫn luôn suy nghĩ vài vấn đề, đó là những vấn đề ta đã hỏi khi chư vị mới đến.” Lê Kiến Nghiệp nói, “Nhập ma, như thế nào là nhập ma? Nghe chư vị kể chuyện về Cơ Dung Tuyết và Phật Đà Mặt Cười, ta nghĩ, ma khí muốn xâm nhập ý thức cần phải có ‘sự cho phép’ của chủ nhân và lập khế ước. Mà sự cho phép và khế ước sẽ có nhiều hình thức, không phải chỉ có giấy trắng mực đen mới gọi là khế ước.”



Cho nên, ma hạch của Đao Tông không tài nào lập khế ước với đệ tử Đao Tông. Bởi lẽ trước đó bọn họ không biết mượn nhờ sự xâm nhiễm từ bên ngoài chỉ có thể nhiễm được ma khí, còn sự xâm nhiễm không vào được bên trong.



“Ta vẫn chưa biết làm thế nào Linh Hư Môn khiến người ta ‘biết núi có hổ, vẫn cứ đến núi có hổ’. Hay là bọn chúng vẫn chưa kịp hành động mà chỉ đang chuẩn bị cho những bước tiếp theo.” Lê Kiến Nghiệp đổ ra chất lỏng trong một lọ ngọc khác, thúc linh lực trên tay, hoa cỏ dùng để che đậy trong thuốc lập tức biến mất, hương thơm chẳng còn, thay vào đấy là một mùi hôi thối quen thuộc.



Thậm chí Vân Nhàn còn nhìn thấy một chút thịt trắng bệch bên trong.



Giang Sơn kêu: “Mùi khó ngửi quá...”



“Lời thật nói vạn lần, không muốn tin vẫn sẽ không tin.” Lê Kiến Nghiệp lạnh nhạt bảo, “Căn cơ là thứ bẩm sinh, không phương thức nào thay đổi. Cùng lắm bọn chúng chỉ dùng phương pháp đặc biệt để chiết xuất linh căn và linh tủy trong thi thể của tu sĩ đã chết rồi chế thành thuốc. Uống thứ này, đúng là sẽ làm cho tăng cao tu vi trong thời gian ngắn, thậm chí còn nâng cao căn cơ, khiến tu luyện trở thành việc ‘làm chơi ăn thật’. Nhưng... không thể thay đổi đích là không thể thay đổi! Một lần, hai lần, có lẽ không sao, chứ nếu đã nghiện, uống nhiều lần, hậu quả sẽ khó lường.”



“Đây cũng là ma chủng?” Kiều Linh San mơ hồ hỏi, “Nhưng điều này có liên quan gì đến ‘khế ước’ mà Chưởng môn vừa đề cập?”



“Nếu ta hỏi ngươi rằng ta có thể giúp ngươi tăng thực lực, tuy nhiên từ nay về sau ngươi sẽ rơi vào ma đạo, thì âu đại đa số mọi người sẽ từ chối.” Lê Kiến Nghiệp cho biết, “Nếu đổi một cách thức khác thì sao? Món này do ngươi tự mua, tự muốn tăng cường, ta chỉ cần hỏi ngươi một câu ‘ngươi có biết sau này sẽ có hậu quả gì không’, và nếu ngươi trả lời ‘biết’... Vậy ngươi có thấy nó sẽ được tính là một khế ước không?”



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đúng như Lê Kiến Nghiệp nói, hiển nhiên những người ỷ lại vào loại thuốc này không phải là hạng có tu vi cao thâm, tâm trí kiên định.



Xi Vưu biết rõ thân phận hiện tại đã bại lộ, mục đích bị các tông môn biết được, đâu ngờ y lại chuyển hướng, bắt đầu dùng những thủ đoạn mưu hèn kế bẩn này.



Lê Kiến Nghiệp: “Nếu muốn kiểm chứng suy đoán của ta đúng hay sai, có thể đi xác nhận lại liệu có phải những thi thể bị Linh Hư Môn trộm đều có linh căn trong người không.”



Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là vậy.



Vân Nhàn: “... Ta hiểu rồi.”



“Sao tự dưng bầu không khí lại nặng nề thế này?” Lê Bá Đồ nghe bên cạnh, thốt lên, “Đừng thế chứ, trẻ con mà thở dài cái gì! Phát hiện sớm thì chữa trị sớm, may mà bây giờ vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn, yên tâm đi, làm từng bước một.”



“Hơn nữa sắp đến đợt đánh giá nhập môn, sắp có thêm một nhóm người mới.” Lê Bá Đồ, “Chuyện nguy hiểm như Linh Hư Môn cứ giao cho ta, các ngươi và tam muội đi tiêu hủy những thứ này, thế nào?”



“Không.” Vân Nhàn suy nghĩ một lát đã kêu lên, “Cứ để chúng ta đi là được rồi. Chưởng môn Lê Phái, thậm chí cả Tiết huynh, đều tạm thời không nên đi.”



Dù có thế nào, hiện tại ai nấy đang ở Nam Giới. Lê Phái và Tiết Linh Tú ra tay có khác gì họ đại diện cho toàn bộ Diệu Thủ Môn. Hiện vẫn chưa đến mức không tài nào cứu vãn, tuy nhiên giả như có người cố tình gây chia rẽ từ bên trong, tung tin đồn, sự tình sẽ càng gieo neo hơn.



Lê Kiến Nghiệp: “Chư vị đến Diệu Thủ Môn làm khách, ngược lại còn vất vả...”



“Ôi đừng khách sáo!!” Lê Bá Đồ sảng khoái mà rằng, “Vậy cứ quyết định thế đi! Giang Sơn, ngươi đi với ai? Đi tới Linh Hư Môn với ta, hay là muốn ra ngoài dạo chơi?”



Giang Sơn không cần suy nghĩ: “Ta không ra ngoài.”



“Nhị Chưởng môn.” Vân Nhàn sực nhớ điều gì đó đã hỏi, “Phong Diệp và Kỳ Chấp Nghiệp vẫn còn ở chỗ tổ nãi nãi sao ạ? Tiết huynh gói về cả bàn đồ ăn, muốn mang về cho bọn họ.”



“Ủa? Nói mới nhớ, từ sáng nay đã không thấy hai người họ...” Lê Bá Đồ gãi đầu trả lời, “Có lẽ đang ở chỗ Lê Nguyện? Các ngươi cứ tìm đại đi, nói chung Diệu Thủ Môn chỉ bé tí xíu ngần này thôi.”



Cả bọn: “...”



Tí xíu chỗ nào!! Còn lớn hơn ba cái Kiếm Các cộng lại đấy nhé?!



-



Tìm một vòng, chẳng tìm thấy Kỳ Chấp Nghiệp và Phong Diệp, ngược lại tìm thấy Lê tổ nãi nãi và Lê Nguyện.



Cả ngày Lê Nguyện chẳng được nghỉ ngơi mấy canh giờ, hôm nay có thể ra ngoài chơi chắc là vì ngày đặc biệt, Lê Kiến Nghiệp cho con bé ra ngoài tích lũy kinh nghiệm.



Đối với con cháu và đối với người vai vế nhỏ hơn, Lê tổ nãi nãi có hai bộ mặt khác nhau hoàn toàn. Gặp Lê Nguyện, mặt mày bà ấy hớn hở, giọng nói cũng dịu dàng tột cùng: “Bé Nguyện à, con có ăn cam không? Có ăn bánh ngọt không? Có ăn kẹo hồ lô không?”



“Không ăn đâu ạ, tổ nãi nãi.” Lê Nguyện ngoan ngoãn trả lời, “Con không đói.”



Lê tổ nãi nãi: “Sao không đói được? Đã hai canh giờ con không ăn gì rồi!”



Vân Nhàn đứng bên cạnh, sợ làm gián đoạn niềm vui gia đình sẽ bị Lê tổ nãi nãi xông lên cào rách mặt hoa. Nàng dè dặt hỏi: “Tổ nãi nãi, xin hỏi hai nam tu sĩ kia ở đâu ạ? Chính là hai người mà bà nói muốn nghiên cứu cấu tạo đầu óc ấy.”



“Bọn họ?” Lê tổ nãi nãi nhìn Vân Nhàn không vừa mắt cực, đoạn lẩm bẩm đứng dậy, “Không phải đã đi từ nào rồi à? Ta đâu có giữ bọn họ lại!”



Vậy thì đã chạy đi đâu? Thật ra Vân Nhàn rất muốn biết kết quả nghiên cứu nhưng nàng vẫn không muốn rước họa vào thân, “Vâng, quấy rầy rồi ạ. Tổ nãi nãi cứ tiếp tục.”



“Chờ chút đã.” Lê tổ nãi nãi lại gọi nàng, một lúc sau mới miễn cưỡng thốt lên, “Trước tiên các ngươi đến nhà ăn lấy chút dược thiện bổ máu đi.”



Vân Nhàn: “... Dạ vâng. Đã rõ.”



Chết rồi, không biết trong một buổi sáng ngắn ngủi này, Kỳ Chấp Nghiệp và Phong Diệp đã phải chịu đựng những đợt đối xử tàn nhẫn vô nhân đạo nào nữa...



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn hãy còn đang lo lắng chuyện Lê Kiến Nghiệp vừa nói, trên đường ai nấy đều có tâm sự riêng. Đi đến nhà ăn, cánh cửa lớn của tòa nhà cao tầng vẫn luôn đóng kín kia lại mở vào hôm nay. Từ lâu Vân Nhàn đã tò mò rốt cuộc tòa nhà này mang hình dáng kỳ lạ tới thế để dùng làm gì: “Tiết huynh, hôm nay sao cửa này lại mở?”



“Ngày đăng ký.” Tiết Linh Tú trả lời, “Kiêm luôn ngày tham quan. Dù gì cũng phải để nhóm người lớ kia biết trong môn là như thế nào mới yên tâm giao con cái lại đây. Sao vậy, ngươi cũng muốn vào xem?”



Vân Nhàn: “Không nhất định phải vào lắm.”



“... Vậy chẳng phải là muốn vào rồi?” Tiết Linh Tú đi về phía cánh cửa và bảo, “Vào đi.”



Tòa nhà cao lớn, bên trong lại chẳng sáng sủa lắm. Túc Trì bước qua ngưỡng cửa, nói với Vân Nhàn: “Đài tuyên thệ.”



Hệt tượng sư gia khai sơn của Đao Tông, đương nhiên Diệu Thủ Môn cũng có nơi tương tự. Vân Nhàn không có học thức, nào biết miêu tả làm sao, chỉ cảm thấy bức tượng trước mặt không những không nguy nga mà còn hết sức giản dị, tay phải cầm châm, tay trái cầm quạt, hơi cụp mắt, như cười như không.



Đây là đôi tay đẹp nhất mà Vân Nhàn từng thấy.



Bức tượng không mang cảm giác trách trời thương dân, thậm chí còn sống động phải biết.



Kiều Linh San cố gắng hất cằm lên rồi nói: “Nhắc mới nhớ, thế chẳng phải lúc trước Phương Thần y tại Càn Khôn Thành cũng là người của Diệu Thủ Môn à?”



Chỉ học được cùng lắm là một nửa rồi bỏ trốn khỏi tông môn, đến Bắc Giới tự lập nghiệp riêng.



“Diệu Thủ Môn nhiều đệ tử thế này, dễ gì ý đến mọi mặt của tất cả mọi người được.” Tiết Linh Tú nói, “Với bản lĩnh của gã, cho dù không học y, gã làm gì cũng làm tốt, ha ha.”



Một cơn gió lạnh thổi qua.



“Đài tuyên thệ... Ồ, ta biết rồi!” Vân Nhàn biết sinh viên y khoa có chuyện tuyên thệ thật, hình như mở đầu là “cống hiến sức khỏe, giao phó cuộc sống”, “cứu người chữa bệnh, không ngại gian khổ”... Chắc Diệu Thủ Môn cũng đại khái như vậy.



Tiết Linh Tú nói: “Biết cái gì?”



Trên bàn thờ, ngoài vài cây nến hương còn có một chồng thẻ tre. Vân Nhàn còn chưa hỏi “Ta xem được không”, Tiết Linh Tú đã nói: “Cầm đi.”



Vân Nhàn cầm thẻ tre, quả nhiên, là lời tuyên thệ lúc nhập môn.



“Ta xin hứa, không mang bất kỳ tình cảm cá nhân nào dành cho bệnh nhân.”



“Ta xin hứa, không mang bất kỳ tấm lòng cao thượng cao quý nào dành cho bản thân.”



“Ta vì tu y, Y tu vì ta, đối xử nhau bình đẳng mới là nhân đạo.”



“...”



“Ta khắc sâu hiểu rõ sự bất lực của bản thân.”



“Ta khắc sâu hiểu rõ sau khi bước vào con đường này, người chết dưới tay ta sẽ nhiều hơn người ta cứu sống.”



“Mặc dù vậy, ta vẫn muốn bước vào cánh cửa này. Diệu thủ hồi xuân, danh khắp hạnh lâm*... Ta, tuyệt không hối hận.”



*Hạnh lâm là rừng cây hạnh, dùng để chỉ thầy thuốc nhân đức và tài giỏi. Bắt nguồn từ điển tích: Đổng Phụng là y học gia nổi tiếng thời Đông Hán, đương thời ông cùng với Hoa Đà và Trương Trọng được gọi là “Kiến An tam thần y”. Ông có lòng nhân đức, làm việc từ thiện, trị bệnh cho dân không lấy tiền. Để tỏ lòng biết ơn thầy thuốc đã trị cho mình hết bệnh, mỗi người đem đến một cây hạnh để trồng xung quanh nhà ông, khiến dần dần chung quanh nhà ông có một rừng cây hạnh.



Tông môn mở cửa, những đứa trẻ mới đến mang theo hy vọng và sự tò mò bước qua ngưỡng cửa, linh thảo tơ vàng khắp núi đồi của Diệu Thủ Môn nhẹ nhàng lả lay trong gió mát đầu xuân.



Cô bé đeo khóa trường mệnh bị người khác ngáng chân, ngã mạnh xuống đất, đầu gối tức khắc hiện rõ màu đỏ của máu. Cô bé cắn răng, vội vàng nắm lấy khóa trường mệnh trên ngực mình, xác nhận nó không bị mất mới tức giận nói: “Tiểu Điền! Ngươi làm gì vậy?!”



Tiểu Điền đứng trước mặt cô bé, tu vi càng tăng cao hơn hôm trước, tiến bộ nhanh đến lạ, dường như uất ức bị cô bé áp chế bấy lâu nay đã tan biến ngay lúc này. Nó kiêu ngạo nói: “Ngươi chỉ xứng đứng nhìn mà thôi.”



Cô bé không nói gì.



“Năm sau lại đến đi! Chung quy ngươi tài cỡ này, muộn một năm cũng đủ sức thi đậu.” Tiểu Điền lạnh lùng nói, “Ai bảo ngươi xui xẻo khi năm nay gặp trúng ta chứ?”



Tiểu Điền xoay người bỏ đi.



Linh thảo tơ vàng vẫn đang lay động, cô bé không lập tức đứng dậy, thay vào đó đưa tay ra, cẩn thận nắm lấy cái khóa và bỏ vào trong túi áo mình.



Không, còn lâu nó mới chỉ xứng đứng nhìn.



Nó nhất định phải bước vào nơi này... Cho dù là ai cũng không cản được nó!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu