Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 180: Nói những điều này

Đệ tử Kiếm Các xui xẻo bị vây quanh tên là Đường Vũ, chính là một trong những người bạn tốt của Anh Lạc, trước đây thường xuyên chạy đến chỗ Vân Nhàn chơi. Mũi nhỏ mắt nhỏ mặt tròn, lớn lên rồi mà mặt vẫn không thay đổi, trông vẫn cực non nớt.



Không nhìn ra những người vây quanh nàng ta thuộc môn phái nào, nhưng ăn mặc lộn xộn, chắc là thấy nàng ta đi một mình nên nổi lòng tham, muốn lấy nhiều hiếp ít. Vân Nhàn rút kiếm, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội phản ứng, mới dùng vài đường kiếm xoẹt xoẹt đã đánh bọn họ ngã lăn ra đất.



Mấy người kia đâu ngờ tới, bị đánh cho mũi lệch miệng méo, đã hít hà thốt lên: “... Không đúng! Chả phải ít nhất ngươi cũng nên nói một câu ‘Dừng tay!’ rồi mới ra tay à? Sao lại đánh thẳng luôn!”



“Ngươi xem ta giống đồ đần chắc?” Vân Nhàn đứng trên cao nhìn xuống đáp, “Cướp được gì, giao hết ra đây!”



“Bất công quá!” Tên cầm đầu kêu oan, “Chúng ta cướp được gì chứ? Người này nghèo rớt mồng tơi đến mức làm người ta giận sôi. Ta cho là đệ tử của đại tông môn thành ra còn tưởng vớ được chút lợi lộc, ai ngờ mới chạm vào một cái là cái hơi nghèo đó dính luôn lên mặt ta rồi!”



Vân Nhàn: “...”



Đường Vũ hoàn toàn không nhận ra vị hiệp nghĩa hiệp ra tay trong cuộc chiến này là ai, máu trên trán vẫn đang chảy ròng ròng, nàng ta nghe vậy đã hết ngồi yên nổi: “Ý gì đó? Ta không nghèo đến mức đó chứ!”



Tiếng động trong con hẻm quá lớn, bắt đầu có người tụ tập lại hóng chuyện. Song họ toàn chỉ đứng nhìn từ xa, không dám lại gần. Hành tẩu trên giang hồ nhiều năm, có ai chưa từng thấy mấy trò lừa đảo, ai biết hai nhóm người này có cùng một giuộc hay chăng, không khéo còn bị lừa tiền.



“Vậy các ngươi chặn nàng ấy làm gì?” Hình như Kiều Linh San cũng nhận ra Đường Vũ bèn ném sang một lọ thuốc bôi ngoài da, đoạn chất vấn, “Làm người ta bị thương thành thế này, trông có oan ức lắm không?”



Tên cầm đầu càng oan ức hơn: “Ta còn chưa kịp chạm vào một đầu ngón tay của nàng ta nữa!! Đó là do nàng ta tự ngã!! Không tin ngươi hỏi nàng ta đi!” TruyenLau.com



Đường Vũ: “... Cái này, ừm, là ta tự ngã. Xin lỗi, lúc chạy không chú ý.”
TruyenLau


Cả bọn: “...”

Website TruyenLau.com

Vân Nhàn chưa bao giờ thua trong tình huống bất lợi: “Tự ngã đã chứng minh các ngươi không sai? Nếu các ngươi không đuổi theo nàng ấy, nàng ấy sẽ ngã sao?”



“Mắc gì chúng ta không được đuổi theo?” Tên cầm đầu nói chắc như đinh đóng cột, “Nàng ta đã trộm vạc thuốc Pháp Vương của ta!”



Đường Vũ thật sự bốc hoả, giọng nói lại lớn hơn đôi phần: “Ta đã nói là ta không trộm!! Ta là một Kiếm tu, trộm vạc thuốc của ngươi làm gì? Nướng thịt hả?!”



Tính tình nàng ta vốn đã thẳng thắn, bây giờ bị oan lại còn bị người ta đuổi đánh nên nàng ta càng thêm tấm tức. Tuy nhiên người của Kiếm Các rất biết co duỗi, hiện còn có cao thủ thần bí không biết từ đâu đến giúp đỡ, giọng nói đã đầy khí thế từ đầu lại càng lớn hơn ba phần, ánh mắt cứ nhìn xoáy về phía này.



“Kiếm tu không thiếu vạc thuốc thật nhưng Kiếm tu thiếu tiền! Bộ ngươi trộm vạc của ta còn không biết mang đi bán lấy tiền hay gì?” Người này cũng rất sốt ruột, khóe miệng sắp sùi bọt mép, “Ta đã hỏi người ta, lúc đó trong khách điếm ngoài chúng ta ra chỉ có một mình ngươi thôi. Ra khỏi khách điếm chúng ta không thấy vạc đâu, không phải ngươi trộm thì chẳng lẽ là ma trộm? Ta nói chỉ cần ngươi chịu giao ra, chuyện này coi như xong, ta sẽ không truy cứu nữa.”



Đâu rõ đoạn đối thoại này đã lặp lại biết bao nhiêu lần trong một lúc, Đường Vũ tiu nghỉu, đáp trả yếu ớt: “Ta đã nói mình thật sự không lấy. Tới nhẫn trữ đồ còn đưa luôn cho các ngươi xem, ta phải làm sao để chứng minh mình không có thứ này? Huống hồ, người của Kiếm Các dù có nghèo vẫn không đi ăn trộm. Ngươi cứ khăng khăng như vậy, ta có thể làm gì?”



“Ngươi có thể làm gì là thế quái nào?!”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thấy cứ lặp đi lặp lại thế kia thì không giải quyết được vấn đề, Tiết Linh Tú ở phía sau gõ quạt xếp vào gan bàn tay, cao giọng lên tiếng: “Được rồi, dừng lại. Mọi người đừng nói nữa!”



Im lặng trong chốc lát.



“Ta hiểu ngươi mất linh bảo, tâm trạng lo lắng, nhưng chỉ trích một người ăn trộm là hành vi rất nghiêm trọng.” Hắn nói, “Nghe những gì các ngươi vừa kể, ngươi vừa ra khỏi khách điếm đã phát hiện linh bảo bị mất bèn tức tốc đuổi theo, lại không tìm thấy trong nhẫn trữ đồ của nàng ấy? Cái vạc thuốc lớn như vậy, che giấu dễ dàng bằng cách nào đây. Là một đồ vật có lai lịch bất minh, muốn mang đi chợ đen để đổi lấy tiền cũng không thể nào làm được trong thời gian ngắn. Chi bằng ngươi nghĩ lại xem có phải mình đã bỏ sót ai không?”



Lý lẽ nói ra rất dễ hiểu, rành rọt là chuyện chỉ cần suy nghĩ một chút là biết tỏng. Chẳng qua hình như mấy người đi đường này đã lập nhóm cùng đến tế đàn, bây giờ thân còn chưa đến nơi mà vũ khí đã mất, sao lòng họ không nóng như có lửa đốt đây?



Đúng lúc này, một người hóng chuyện bên ngoài nói khẽ: “Này... Ta xin chen vào một câu. Có phải vạc thuốc của ngươi có rất nhiều màu sắc?”



Người kia sửng sốt: “Đúng vậy! Ngươi thấy?”



“Có phải còn đính rất nhiều ngọc và vàng bạc châu báu? Lấp lánh?”



“Đúng, đúng vậy...”



Người lên tiếng lắc đầu, nói với vẻ thương hại: “Vậy ta nghĩ đoan chắc không phải nàng Kiếm tu trước mặt ngươi lấy đâu. Đừng làm khó nàng ấy, tìm nữa cũng không tìm thấy đâu.”



“...”



Vân Nhàn cất Thái Bình vào vỏ, nhìn người vừa nói như có điều suy nghĩ.



-



“Gần đây có rất nhiều đồ vật tương tự bị mất ư?”



Rốt cuộc hết thảy đã kết thúc, hiểu lầm được giải tỏa, hỏi rõ ngọn nguồn xong, Vân Nhàn dẫn Đường Vũ tiếp tục đi trên đường và hỏi: “Không kể chất liệu, loại hình, chỉ cần là đồ vật đính đá quý, châu sáng này nọ trông lấp lánh, đều có khả năng không cánh mà bay... Như vậy là thật sự muốn mang đi bán lấy tiền hay gì?”



“Nếu thật sự muốn bán lấy tiền, mắc gì ngay cả nắp bồn cầu cũng không tha.” Tiết Linh Tú buông lời, “Đá quý có giá trị cao nhưng châu sáng bình thường không có giá trị lắm, có năng lực ăn trộm thần không biết quỷ không hay, làm gì đi chăng nữa vẫn tốt hơn việc này.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Trực giác của ta mách bảo vẫn có liên quan đến tế đàn.”



Thật khó biết rõ đầu đuôi, Vân Nhàn thở dài: “Hồi trước não ta mới được dùng xong, hiện nó không hoạt động được tốt lắm...”



“...” Kiều Linh San thầm thở dài, “Bây giờ nói chung chưa có ai bị thương vì chuyện này, tạm thời không sốt ruột cũng không sao.”



Đầu Đường Vũ bị Tiết Linh Tú dùng băng gạc buộc thành một cái nơ bướm to, nàng ta không nhìn thấy, cứ đi theo một đám người qua ba con phố mới phản ứng lại không đúng: “Các ngươi là ai?”



Nào phải lòng đề phòng của nàng ta thấp, chủ yếu là hai người dẫn đầu cùng mang lại một cảm giác quen thuộc và tin cậy khó tả, cứ làm nàng ta cảm thấy như là người quen.



Vân Nhàn nhìn nàng ta, rơi vào trầm tư. Theo lý mà nói, thân phận của nhóm nàng không nên bị bại lộ, lúc này nàng nên bịa ra một thân phận giả hợp lý hòng xua tan nghi ngờ của đối phương. Mỗi tội nàng lười nghĩ, cuối cùng chỉ nói qua loa: “Đợi ngươi lớn lên sẽ biết, ngoan nghe lời đi.”



Bàn về ngọn nguồn thì hai người chỉ chênh nhau một tuổi, không biết còn tưởng nàng là cụ lớn tuổi trong nhà nào đó.



Đường Vũ: “... Ngươi cũng là một Kiếm tu? Ngươi là người môn phái nào?”



“Trẻ con đừng hỏi nhiều.” Vân Nhàn hỏi ngược lại nàng ta, “Sao Kiếm Các chỉ có một mình ngươi ra ngoài vậy? Những người khác đâu? Ở lại trên núi hết à?”



Trước đó Tiêu Vu nhận được thư cầu cứu từ Kiếm Các mới tạm thời quyết định quay về Đông Giới, bây giờ chẳng lẽ tình hình đã nghiêm trọng đến mức này?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không biết.” Đường Vũ đáp, “Ít nhất là từ khi ta xuống núi đã có rất nhiều sư huynh sư tỷ xuống núi rồi. Sao tự dưng hỏi như vậy? Chẳng lẽ ngươi cũng có quan hệ gì với Kiếm Các?”



Nghe chừng chưa đến mức tệ lắm, vậy thì nàng yên tâm rồi. Vân Nhàn qua cầu rút ván: “Trẻ con đừng hỏi nhiều.”



Đường Vũ: “...”



Ngay cả Kiều Linh San cũng sắp không nhìn nổi nữa. Người này vừa mới khôi phục là bắt đầu muốn ăn đòn cỡ này, chẳng lẽ đây là một loại năng lực bẩm sinh?



Cả bọn chậm chạp không chịu nói rõ thân phận, Đường Vũ khó tránh khỏi ran lên lòng cảnh giác, mới đi được không bao lâu bèn tìm cớ chia tay. Mục đích của hai bên vốn đã khác nhau, nhóm Vân Nhàn muốn quay về Kiếm Các, nàng ta thì muốn đến tế đàn. Song trước khi Đường Vũ rời đi, Vân Nhàn với tầm nhìn xa đã cẩn thận hỏi nàng ta manh mối về hành trình đến tế đàn, từ đó chia nhau tìm kiếm, lần sau gặp lại.



“Vùng đất hỗn độn... Ý là sao?” Vân Nhàn đau đầu thốt lên, “Mắc gì lần nào lần nấy đều phải nói bóng gió, khiến người ta hoàn toàn không hiểu.”



Hoàn toàn không hiểu đang nói cái gì. Hỗn độn gì, ở đâu hỗn độn, như thế nào là hỗn độn? Nơi hỗn độn nhất mà nàng có thể nghĩ đến đích là quán bán mì hoành thánh, lúc nước sôi sùng sục, vỏ bánh bay tứ tung thật sự hỗn độn phải biết.



Túc Trì – người im lặng suốt ngày hôm nay – đã nói: “Vẫn chưa đến thời điểm mở ra.”



Vân Nhàn khựng lại: “Đại sư huynh?”



Dưới bầu trời xanh thẳm, Túc Trì cầm Đình Vân trong tay, đôi mắt màu lam nhạt như lưu ly nhìn về phía xa, chàng nói: “Nếu tế đàn mở ra, ta sẽ phát hiện.”



Cả bọn hơi dừng lại, chẳng hỏi tại sao, thay vào đó chỉ thốt lên: “Vậy thì tốt quá.”



Vân Nhàn nhìn một bên mặt lạnh đanh của Túc Trì đang cách nửa bước chân và thầm nghĩ: Nếu Túc Trì đã nói vậy, đó tuyệt không phải là lời nói dối. Có điều, cớ gì tế đàn do “nàng Ai Hỉ” trong truyền thuyết để lại có cảm ứng với thanh kiếm đánh rơi của Kiếm Thần? Rốt cuộc bên trong cất giấu thứ chi? Rất khó để nói là bảo tàng hay là cửa ải nguy hiểm tột cùng. Dấu vết tế đàn xuất hiện tại Đông Giới, có lẽ người này từng có quan hệ với Kiếm Thần.



Tiền đề là đây thật sự từng là một “người”.



Chỉ có điều hiện mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu, nói ra điều này vẫn còn quá sớm.



Cả bọn cứ đi đi dừng dừng như vậy một chặp, trên đường phát hiện thêm hai đệ tử Kiếm Các. Chẳng qua mức sống của Kiếm Các nay đã tốt hơn so với lúc Vân Nhàn rời đi rành rành, lương khô họ mang theo đều là thịt ngỗng hun khói, tu vi còn cao hơn hẳn đệ tử các môn phái khác một bậc. Tiêu Vu từng nói, trước giờ bà chưa từng lo lắng cho tu vi của người trong Kiếm Các; điều duy nhất khiến bà lo đích là họ suốt ngày ở trên núi, không hiểu sự hiểm ác của Tu Chân giới, dễ bị người ta lừa cho ngã chổng vó.



Đa số mọi người đến vì nghe danh tế đàn, đa số mọi người vẫn hoàn toàn không biết rốt cuộc tế đàn này ở đâu, loạn thành một đống. Trong nháy mắt trời đã tối, sau chót Vân Nhàn vẫn quyết định: “Bây giờ cứ vậy thì hiệu suất quá thấp, chi bằng chia nhau ra? Ta đi cùng Linh San, đại sư huynh tự đi một mình, Tiết huynh thì đi cùng Kỳ đạo hữu...?”



Đâu phải nàng nhất định phải làm thế, chẳng qua không thể để Tiết huynh – một Y tu nho nhỏ – cứ lang thang bên ngoài, sẽ nguy hiểm biết bao. Kỳ Chấp Nghiệp vừa hay có Lồng Chuông Vàng bảo vệ người, nếu có lẽ gì xảy ra cũng đủ sức hỗ trợ lẫn nhau.



Mặt Kỳ Chấp Nghiệp đen lại, Tiết Linh Tú xiết chặt quạt xếp. Tuy nhiên khi đã kinh qua bao chuyện, hai người đã trưởng thành hơn không ít, chớ hề phản đối, cứ vậy ngầm chấp nhận.



Vân Nhàn hài lòng xoay đầu lại, còn muốn nói gì đó với Túc Trì, chỉ thấy Túc Trì khẽ gật đầu với nàng và rồi biến mất không thấy tăm hơi ngay tức thì. Trực tiếp rời đi.



“Ể?” Vân Nhàn ngơ ngác hỏi, “Linh San, muội có thấy đại sư huynh hôm nay khác thường không?”



Kiều Linh San ca cẩm: “Tỷ mới phát hiện? Sáng sớm đã vậy rồi. Có phải tỷ chọc giận huynh ấy ở đâu không, tỷ rất hay chọc giận người khác.”



“Ta không có mà!” Hơn nữa làm sao Túc Trì biết cách tức giận, Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui không tìm thấy lỗi xấu ở bản thân, vì vậy nàng dứt khoát từ bỏ. Thế rồi nàng tìm thấy nguyên nhân ở bên ngoài ngay tức khắc, bèn khẳng định: “Hiểu rồi. Chắc là do cuối cùng huynh ấy đã đến Đông Giới, đến gần tình kiếp; hoặc còn có một khả năng lớn hơn chính là huyết thống đang gọi mời!”



Kiều Linh San: “... Đi thôi đi thôi. Nói chi ba cái điều này.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu