Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 155: Giấy tuyên cáo

Hiềm một nỗi xưa nay da mặt Vân Nhàn dày hơn cả tường thành.



Ai cũng đủ sức nhìn ra cái bản mặt mo của Tộc trưởng đã xanh lè như rau chân vịt, chỉ thiếu chút nữa là chỉ thẳng vào mũi nàng và bảo “Ngươi cút ngay ra ngoài cho ta!” mà thôi. Tuy nhiên chỉ cần ông ta không nói ra câu đó, Vân Nhàn vẫn có thể tiếp tục dấn bước dưới đài đấu võ như chẳng có việc gì, còn tiện thể va vào vai Trọng Trường Nghiêu: “Ồ, đạo hữu, trùng hợp vậy hả? Ngươi cũng đến tham gia đấu võ chọn rể à?”



Trọng Trường Nghiêu: “...”



Tộc trưởng Hồ tộc: “...”



Lúc Trọng Trường Nghiêu vào sân vốn đã có khí thế ngút trời, ngàn người chú mục, từ đầu hắn nên là tiêu điểm và trung tâm của buổi lễ này. Nay trận này bị cắt ngang ba lần bốn lượt, đã chẳng còn mấy người đoái tưởng đến hắn nữa rồi.



Nói nhảm, riêng một mình Túc Trì đã đáng giá vé vào cửa rồi còn gì nữa?! Nhưng sao Thư Cửu Vĩ vẫn trông không có biểu cảm gì vậy, rốt cuộc nàng ta thích ai?



“Nếu là ta, ta chọn Kỳ Chấp Nghiệp. Mặc dù vào Phật Môn phải ăn chay mỗi ngày, nhưng mà...”



“Ngươi còn chọn được nữa? Đại sư Minh Quang cho ngươi vào cửa chắc? Hòa thượng không được lấy đạo lữ đâu, nhìn áo cà sa gã mặc đi, rành rọt là gã chưa hoàn tục đâu!”



“Tuy lạnh lùng nhưng Túc Trì quá đẹp trai. Khổ cái đẹp như vậy sẽ khiến người ta áp lực dữ lắm.”



“Sao Không có ai chọn Vân Nhàn nhỉ? Ta thấy nàng ấy rất tốt! Dù người ta bảo Kiếm tu nghèo, cơ mà ta có tiền đấy! Ta chắc chắn ngày nào cũng vui vẻ khi ở bên nàng ấy!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Trọng Trường Nghiêu nghiến răng, vết thương bị Vân Nhàn đánh trước cửa hàng thợ rèn kiếm hãy còn âm ỉ đau đến giờ. Những người phía sau thì thầm bàn tán, không một ai nhắc đến tên hắn.



Vân Nhàn bên cạnh ung dung, ôm kiếm đứng đấy, có vẻ Thủ Lĩnh đã được rèn lại, thân kiếm sắc bén nhẹ nhàng, trên chuôi kiếm được khảm một viên pháp thạch màu máu, còn có phù trận được khắc lên, tỏa ánh sáng lấp lánh.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không ngờ thợ rèn kiếm đó chịu giúp nàng ta rèn lại?! Tại sao? Rõ ràng lúc đó cùng bị đuổi ra ngoài, tại sao nàng ta lại có được cơ duyên ngần này?



Trọng Trường Nghiêu nghĩ: Nhất định nàng ta lại được thân phận bối cảnh trợ giúp. Rốt cuộc nguyên do gì nàng ta có vạn may đến thế? Từ nhỏ sinh ra nàng ta đã là thiên kim tiểu thư Kiếm Các, không có một ai trong số những người nàng ta quen biết trong đại chiến là kẻ vô dụng; nếu không phải là đệ tử của Minh Quang thì cũng là chưởng môn đương nhiệm, đến cả ma nữ vốn nên để mắt xanh đến mình cũng đối xử đặc biệt với nàng ta. Còn mình, mình chỉ biết bắt đầu bò lên từ hai bàn tay trắng. Ông trời thật bất công!


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khốn nỗi hắn đã nhẫn nhịn quá đủ, hắn chưa từng ra tay với Vân Nhàn, không có nàng ta, mọi việc đều vô ngần thuận lợi. Mắc gì nàng ta phải đối đầu với hắn khắp nơi?! Nàng ta vẫn chưa vừa lòng sao?!



Trong lúc tâm trạng Trọng Trường Nghiêu xao động, viên châu đỏ trên cổ tay hắn bắt đầu hơi nhấp nháy, trấn áp luồng khí đen quỷ dị đang leo lên dọc cơ thể.



Vân Nhàn thật sự không biết mình vô tình khiến lòng dạ Trọng Trường Nghiêu bất an, nàng chỉ ước gì được ngửa mặt lên trời hét lớn “Ta nắm giữ vận mệnh của mình chứ không phải do trời quyết định!”. Nàng nhìn Thư Cửu Vĩ trên đài cao, truyền âm: “Có phải Cửu Vĩ bị giữ cứng không?”



“Phải.” Túc Trì đáp, “Phía trên có hơi thở của trận pháp.”



“... Quá hoang đường.” Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, bộc bạch, “Thảo nào không dám để sư phụ ta đến gần, cứ ngồi xa. Dám làm chuyện này còn sợ bị người ta phát hiện?”



Mỗi khi nói chuyện gã đều nhíu mày, như thể trên đời không có lẽ gì khiến gã vui vẻ. Nhưng sau này Vân Nhàn phát hiện, rất có thể do Kỳ Chấp Nghiệp tự biết nếu mình không làm mặt lạnh và khó gần sẽ dễ bị người ta nhìn chằm chằm vào mặt, thành thử mới bất đắc dĩ phải dùng hạ sách này.



Túc Trì thì không có phiền não ấy. Người thường không dám mặc sức nhìn mặt chàng.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nhìn sang bên cạnh, kêu: “Kỳ huynh, cái đó… có phải ngươi quên nói trước với Đại sư Minh Quang...”



Nhìn vẻ mặt của Đại sư Minh Quang xem, loáng thoáng còn mang dáng vẻ Kim Cang trừng mắt. Sau khi đấu võ chọn rể trở về, đoán chừng đầu Kỳ Chấp Nghiệp lại thêm 30 cái cục u, phải đội mũ cả tháng.



Kỳ Chấp Nghiệp giật mình: “.”



Thôi chết. Quên thật rồi!



Bị người ta khiêu khích một trận ra trò, Tộc trưởng Hồ tộc hơi sa sầm nét mặt dưới con mắt của mọi người là thế nhưng trong lòng vẫn thấy ổn định khi ông ta nhìn Trọng Trường Nghiêu dưới đài đấu võ.



Đương nhiên người ông ta tự chọn sẽ là người cực tốt. Chẳng lẽ hắn còn kém hơn những người không ra gì, không biết lễ nghĩa này sao? Đối thủ mạnh, càng thể hiện được ưu thế của Trọng Trường Nghiêu mà thôi.



Yêu tộc chú trọng thực lực trên hết, hâm mộ kẻ mạnh, nếu hắn có khả năng vượt qua nhiều ải, ít nhất, Thư Cửu Vĩ sẽ không phản kháng vậy nữa.



“Vì người đã đến đông đủ...” Khi nói câu này, Tộc trưởng liếc mắt về phía lối vào không dưới mười mấy lần, nói một cách vô cùng thận trọng, “Đấu võ chọn rể bắt đầu thôi!!”



-



Ở nơi khác.



Tiết Linh Tú xuống xe ngựa, đi trên bậc thang bằng bạch ngọc cùng với một đám quản sự trưởng lão đến đón. Hắn cười mà rằng: “Quý tông coi trọng làm Tiết mỗ tự ti xấu hổ vô cùng. Đừng thế, cứ đối xử bình thường là được rồi.”



Liễu Xương đi bên cạnh, thấy hắn hiểu rõ trong lòng mà vẫn bình tĩnh nói dối, bèn không khỏi lại co quắp khóe miệng: “A... ha ha... Đao Tông ta luôn luôn nhiệt tình hiếu khách, bạn trẻ Tiết đừng tự coi nhẹ bản thân...”



Điều động nhiều người đến cỡ ấy, sao có thể chỉ để đón một mình Tiết Linh Tú?!



Vân Nhàn thật sự là người hiểu chuyện đấy, vậy mà còn vờ khoác lên mình vẻ hồn nhiên ngây thơ chó má suốt ngày nữa chứ! Đao Tông mở tiệc, nếu bên nó không có một ai đến, sẽ khó tránh khỏi khiến người ta mất mặt, sẽ bị người ta nói ra nói vào. Tuy nhiên chỉ mời Tiết Linh Tú đến thì có tác dụng gì?! Cho dù chỉ cần đến một người, Kỳ Chấp Nghiệp, Túc Trì, thậm chí cả Cơ Dung Tuyết trước đây, có ai không tốt hơn tên nhóc thiếu gia không có quyền lực trong tay này?!



Liễu Nhứ đi chậm lại, sóng vai với Tiết Linh Tú, hỏi khẽ: “Tiết công tử, ngươi còn nhớ ta không?”



“Sao không nhớ?” Tiết Linh Tú nói, “Liễu Nhứ cô nương, ngươi có khỏe không.”



Vết sẹo trên mặt Liễu Nhứ hơi động, chừng như nàng ta vui nhưng lại không dám quá vui vẻ, nàng ta hỏi khẽ: “Vân Nhàn đi đâu rồi?”



Mọi người đi đến trường luyện võ, tình cờ vừa hay gặp mấy đệ tử Đao Tông đùm túm lại với nhau quay lưng về phía lối vào, đang công khai làm việc riêng. Không biết đang xem cái gì, họ cứ cười khanh khách, thích thú tới quên trời đất:



“Mắc cười chết đi được!! Sao trên đời lại có cách phát triển thế này chứ?! Nếu ta là hắn, cả đời không dám bước chân vào Yêu tộc nữa đâu.”



“Đấu võ chọn rể cho Thư Cửu Vĩ, Trọng Trường Nghiêu tuyên bố sẽ đường đường chính chính cưới nàng ta về nhà dữ vậy rồi bị loại ngay vòng đầu... Tối nay hắn về nhà sẽ lén lút cắn góc chăn khóc um lên cho mà xem! Ha ha ha!!”



“Còn hơn thế nữa chứ? Vòng đầu hắn đã bị Vân Nhàn đè xuống đất chà xát, xong Tộc trưởng Hồ tộc còn cố ý sắp thêm mấy trận vì muốn cứu hắn. Kết quả hắn lại bị Kỳ Chấp Nghiệp đánh cho xây xẩm, tiếp tục bị Túc Trì đè xuống đất chà xát. Không cần dọn dẹp đài đấu võ, chàng Nghiêu đã lau sạch sẽ!”



“Ôi! Động tác lăn lộn trên sàn nhà thật mượt mà! Hắn còn chưa kịp rút kiếm nữa đấy! Thay vì học kiếm không bằng học múa đi, ta thấy hắn dẻo dai tới kia cơ mà.”



Mọi người: “...”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Xương thật không ngờ hôm nay nào phải ngày nghỉ mà có đệ tử dám ngang nhiên mang đá chiếu ảnh đến trường luyện võ xem, ông ta lập tức nổi giận quát: “Tất cả đứng dậy cho ta!”



Đệ tử sợ tới mức làm rơi cả hạt dưa đang ăn, tức tốc đứng dậy, mặt ủ mày chau chờ bị chửi.



Liễu Xương nhìn thấy trên màn hình đá chiếu ảnh đang chiếu cảnh đấu võ chọn rể, Trọng Trường Nghiêu – người vốn đã được chọn trước trong nội bộ – giờ đây đã biến mất không thấy tăm hơi. Trên đài đấu võ, Vân Nhàn đang giao đấu kịch liệt với Kỳ Chấp Nghiệp, ánh vàng, ánh kiếm đan xen, tới mức nhất định là dừng, uyển chuyển nhưng không mất vẻ sắc bén. Những người bên dưới đã hoàn toàn quên mất đây là trận đấu võ chọn rể, xem đến nhập thần, tán thưởng không ngớt.



Liễu Xương suýt chút nữa thì đau tim.



Đao Tông mở tiệc ngươi không đến, lại chạy tới vụ đấu võ chọn rể? Đầu óc không có vấn đề gì chứ?! Thư Cửu Vĩ liên quan tới ngươi chỗ nào?!



Tiết Linh Tú khẽ phát ra tiếng cười.



Liễu Xương biết tiếng cười này để cho mình nghe. Khách quý đang ở đây, ông ta không thể phạt người ta quá nặng, chỉ nghiêm mặt bảo: “Bàn tán về khách quý, tự ý rời khỏi vị trí, các ngươi tự đi xuống nhận phạt đi!”



“...”



Kế hoạch có biến, song tình hình chung không thể nào thay đổi. Tiết Linh Tú được mời đến phòng khách. Sau một hồi dài chào hỏi lẫn nhau với những khâu lặp đi lặp lại vô vị, cuối cùng Liễu Xương cũng nói ra mục đích của bữa tiệc này.



Bọn họ đã biết được kha khá biến cố của Rèn Thể Môn, hôm nay mời nhóm Vân Nhàn đến lại vì cái gọi là “người-ma”.



“Sự việc này quá đáng sợ, nếu cứ mặc kệ, họa về sau thật khó lường.” Liễu Xương nói, “Trước đây Vân tiểu hữu thật sự... có chỗ hiểu lầm với Đao Tông chúng ta, nhưng trước những chuyện trái phải đã rành rọt ra ngay trước mắt như thế này, chúng ta vẫn cần phải đồng tâm hiệp lực. Chuyện người-ma đã lan truyền đến Bắc Giới, hiển nhiên chúng ta không thể ngồi xem chẳng màng.”



Ông ta biết Tức Mặc Xu từng có quan hệ khá tốt với Vân Nhàn, cho nên nay muốn có được tin tức trực tiếp. Năm xưa trong Đại Chiến Tứ Phương, Liễu Thế tự ý cấu kết với ma, Đao Tông đã tốn không ít tâm sức hòng che giấu chuyện này. Bây giờ thấy lửa sắp cháy đến mình, thây kệ việc Đao Tông làm vì sự thống trị của mình hay thật sự vì đệ tử trong tông môn và bách tính trong phạm vi quản hạt, suy cho cùng họ làm như vậy đã chứng tỏ có ý muốn bắt tay vào việc.



Tiết Linh Tú ngồi đó, lại im bặt chẳng nói.



Sự xâm nhập đáng sợ thật sự chính là khi nó diễn ra âm thầm lặng lẽ. Từ lúc hắn một mạch đi vào, ma thạch của Tức Mặc Xu đã bắt đầu có trạng thái khác thường. Đương nhiên, nào phải là cảm giác nóng bỏng như khi gặp Xi Vưu và Cơ Thượng lúc trước, tuy nhiên điều đó đã chứng minh ma khí trong Đao Tông đã lan tràn mọi nơi.



Có vẻ di chứng của ma hạch đã bắt đầu xuất hiện.



Hiềm một nỗi hắn phải nói như thế nào? Ma hạch là thứ do bọn hắn lẻn vào Đao Tông lấy ra khỏi trong linh tuyền khi trước. Ban đầu hắn tưởng Đao Tông biết rõ mà vẫn làm, bây giờ nhìn lại, tới Liễu Xương cũng chẳng tỏ?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Phi Nhiên có biết không? Liễu Hân có biết không? Rốt cuộc từ đâu họ có ma hạch này, lại làm thế nào để có được sự tín nhiệm của bọn họ?



“Tiết tiểu hữu à.” Liễu Xương khó hiểu hỏi, “Vì sao ngươi lại có vẻ mặt này?”



“... Không... Không có gì.” Tiết Linh Tú chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, không biết ánh mắt ác ý nào đang rình mò mình trong bóng tối, hắn chỉ nói, “Trước mắt chúng ta cũng không tìm ra biện pháp hữu hiệu nào, chỉ có thể khống chế sau khi sự việc xảy ra. Nếu muốn phòng ngừa, đành phải tăng cường quản lý thôi...”



Lúc rời đi, Tiết Linh Tú lại bị vài đệ tử Đao Tông vây quanh tiễn đưa.



Nếu sớm biết chỉ có một mình hắn đến, Liễu Xương sẽ không dẫn theo nhiều trưởng lão đến cửa chính nghênh đón vì thể diện của mình. Bây giờ mất mặt, đương nhiên ông ta chỉ gọi đệ tử tiễn đưa lạnh nhạt, coi như vớt vát lại chút ít.



Có lẽ vậy, đầu óc người già không được minh mẫn lắm, Tiết Linh Tú chẳng tài nào hiểu ông ta nghĩ gì – Về thể diện, mất rồi chính là mất, sau đó tìm cách bù đắp thì chỉ càng làm mình mất luôn cả lý trí, ví dụ như Trọng Trường Nghiêu.



Liễu Nhứ tiễn hắn với vẻ mặt hơi áy náy: “Xin lỗi, Liễu trưởng lão, ông ấy...”



“Không cần.” Tiết Linh Tú mỉm cười nhạt, “Tuổi cao dễ lú lẫn, ta biết chứ.”



Bọn họ đi đến một đại điện nguy nga, cửa điện chưa đóng, khói hương lượn lờ, nhìn từ ngoài vào sẽ thấy tượng thần vàng cầm đao nhìn xuống mặt đất, vẻ mặt vừa như giận vừa như ngẩn ngơ.



“À.” Liễu Nhứ thấy ánh mắt hắn nhìn đến đó đã cho biết, “Đây là tượng tổ sư khai sơn của Đao Tông ta, Dã Đao Tiên, ngày thường các đệ tử làm bài tập buổi sớm đều sẽ đến đây.”



Tiết Linh Tú cảm thấy có gì đó không đúng, sấn thêm vài bước vào trong đại điện. Đệ tử Đao Tông phía sau ngay lặp tức lên tiếng ngăn cản: “Tiết đạo hữu, người ngoài không được vào nơi này, quy củ là vậy, mong thứ lỗi cho!”



Tiết Linh Tú dừng bước, ôn hòa đáp: “Là ta lỗ mãng.”



Các môn các phái đều có tượng tổ sư, điều này không kỳ lạ – ngoại trừ Linh Hư Môn không có. Tổ sư gia của Linh Hư Môn đã bị luyện thành pháp bảo trấn tông, cũng khá hữu dụng. Tuy nhiên phần lớn tượng tổ sư đều có vẻ mặt hiền từ như che chở cho đệ tử, chẳng lẽ tượng của Đao Tông cố ý làm ra như vậy?



Hắn đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bức tượng, bỗng nhiên, khóe môi bức tượng cong lên, nở một nụ cười u ám với hắn.



Chỉ một cái chớp mắt đã khiến toàn thân người ta như rơi vào nước đá, lạnh cả sống lưng.



Mà thậm chí những người phía sau, kể cả Liễu Nhứ, đều chớ hề phát giác.



Tiết Linh Tú nghĩ thầm:



Có lẽ không cần dùng đến ma thạch nữa.



Hắn vừa phân tâm, không biết từ đâu có một tờ giấy Tuyên Thành bay đến, Tiết Linh Tú đưa tay đón lấy, ánh mắt chăm chú.



Vẫn là lời lẽ giống hệt như Linh Hư Môn lần trước, nói Lê Phái sẽ chết không toàn thây, nhưng… đây là trong Đao Tông cơ mà! Khi ấy Linh Hư Môn bị thương nặng, bây giờ chắc chắn vẫn còn nằm trên giường, cho dù chúng có gan lớn tới đâu cũng không thể một mình xâm nhập vào đại tông chỉ để đưa cho hắn thêm một bức thư uy hiếp. Vậy thì, rốt cuộc thứ này do ai gửi đến?!



Liễu Nhứ ngẩn người hỏi: “Đây là cái gì?!”



“Không biết nữa!” Các đệ tử khác cũng hoang mang thốt lên, “Không hề chú ý, hình như xuất hiện từ hư không!”



Tiết Linh Tú: “...”



Hắn bóp nát tờ giấy tuyên thành, khí đen ẩn chứa bên trong tức thì cắt vào lòng bàn tay hắn làm máu tươi đỏ thẫm nhỏ xuống đất. Hắn đứng đấy sa sầm nét mặt một thoáng, đoạn tiếp tục treo lên nụ cười.



Muốn ép hắn về Diệu Thủ Môn? Được thôi! Ngược lại hắn muốn xem xem rốt cuộc thứ này muốn giở trò gì đây!



.............



Lời tác giả:



Đám đệ tử Đao Tông: Để Trọng Trường Nghiêu nhảy breaking có khi tốt lắm!



Ngồi học xem điện thoại bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang, họ thảm quá đi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu