Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 140: Tuyết Sư cuồng tình (17)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Nam Vinh Hồng dứt lời, nhất thời chẳng ai dám động đậy.



Nghi kỵ, do dự, rục rịch, giống như dầu nóng rơi vào một nồi nước sôi, lập tức lan rộng trong đám đông.



Vân Nhàn thấp giọng hỏi: “Sao Cơ Thượng vẫn còn nằm đó?”



Tiết Linh Tú vẫn chưa hiểu: “Không phải chứ, rốt cuộc chuyện phân chó là sao? Thật sự chỉ sẵn tay làm thôi à? Vì mấy câu nói đó mà bà ấy đã nổi giận giết người?”



“Tiết huynh, ngươi đừng nghĩ nữa.” Vân Nhàn khó khăn thốt lên, “Chả là mặc dù dì Cơ không dễ nói chuyện nhưng hành vi xử sự đã coi như rất có trật tự đấy. Có khả năng, bà ấy, có lúc, không nghĩ nhiều tới vậy...”



Vân Nhàn thầm nghĩ: Với tư cách là một Y tu, trạng thái tinh thần của Tiết đạo hữu vẫn luôn là đại diện của người khỏe mạnh. Bây giờ hắn liên tiếp gặp ba đợt oanh tạc, nhân sinh quan bị chấn động mạnh, xem ra não bộ tạm thời không đủ dùng rồi.



Kỳ Chấp Nghiệp khẽ nhíu mày, nói: “Không bằng nói tại sao Cơ Thượng nguyện ý giao toàn bộ sức mạnh của mình cho Nam Vinh Hồng? Việc này có lợi cho Nam Vinh Hồng, chứ có lợi ích gì cho bà ấy? Bà ấy đã nhận được gì?”



Có thể làm đến mức này, nhất định họ là đã ký kết “khế ước” mà Tức Mặc Xu từng đề cập.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phong Diệp lấy làm đương nhiên: “Nhận được thi thể của Cừu Mạc chứ sao.”



Cả bọn: “...” Website TruyenLau.com



Bị ánh mắt kỳ quái nhìn chòng chọc, Phong Diệp tức tốc bổ sung: “Ta chỉ dựa theo mạch suy nghĩ của bà ấy để nghĩ thôi. Chẳng phải bà ấy vẫn luôn yêu dáng vẻ Cừu Mạc trong tưởng tượng đó sao. Bây giờ chiếm cứ thân thể Cừu Mạc, còn hợp hai làm một, Cừu Mạc sẽ không bao giờ nói những lời bà ấy không thiết nghe. Như vậy không phải là lợi ích còn gì?”



Vân Nhàn không bình luận gì về việc này, chỉ hỏi: “Đại tiểu thư, ngươi thấy thế nào?” Website TruyenLau.com



Cơ Dung Tuyết: “... Là chuyện bà ấy sẽ làm.”



Đã có Đại tiểu thư chứng nhận chính thức, có lẽ Phong Diệp nói đúng. Nhưng đối với Cơ Thượng, bất cứ sự gì chỉ cần nhìn kết quả, còn phí tâm tư suy đoán động cơ là không cần thiết. Bởi vì người thường khó lòng đoán được động cơ của bà ấy, một khi đoán được thì có lẽ tình trạng của người đoán cũng không được tốt đẹp lắm rồi.



“Quan trọng là...” Đôi mắt vàng của Kỳ Chấp Nghiệp nhìn về phía cái bóng đẫm máu của Nam Vinh Hồng ở xa, lông mày nhướng lên, gã hạ giọng, “Bây giờ chuyện này nên kết thúc như thế nào.”



“Linh thức của Cừu Mạc đã hoàn toàn tiêu tan.”



Nam Vinh Hồng đứng trên đống đổ nát của đại điện Rèn Thể Môn, trái lại gió mưa sấm chớp phía sau đã yên tĩnh lại như đã từng. Có lẽ, nếu so với yên tĩnh, càng như chết lặng mới đúng.



Bà ta dùng gần 30 năm, lo lắng vì danh lợi, cuối cùng đã đạt được tất cả mục đích của mình, hoàn toàn thắng lợi.



Nam Thanh Tiêu và Dương Trưởng lão đã bỏ mạng, cha mẹ giả câm điếc sống chết mặc bây tự chuốc lấy quả đắng, kết quả chỉ là mò trăng trong nước lấy hoa trong gương, hai bàn tay trắng, tổn thất nặng nề; từ một tông môn phồn thịnh, nay họ từng bước trở thành thứ vô dụng chỉ biết cầu xin nịnh hót. Cừu Mạc kéo bà ta xuống vũng bùn cũng đã chết, bị thương nặng bị hành hạ, cái chết như một trò cười long trời lở đất, chấp niệm chưa tiêu tan, chết rồi vẫn bị người ta chọc vào xương sống chế giễu. Mười đại trưởng lão bị giết ba người, sống chết của những người còn lại cũng nằm trong một ý niệm của bà ta. Ba mươi hai quản sự càng run rẩy cặp giò, chẳng dám ngẩng đầu.



Vân Nhàn chợt nghĩ, có phải vì Nam Vinh Hồng ngầm bày mưu nên tang lễ mới mời được khách bốn giới, một chuyện chưa từng có này hay không.



Bà ta muốn cho tất cả mọi người nhìn thấy, lấy đó làm gương, mặc cho bà ta sống hay chết, tốt nhất nhắc đến tên bà ta cũng phải rợn cả tóc gáy, phải chờn chợn hết người!



Nam Vinh Hồng hiểu quá rõ. Đối với những người này, nói đạo lý sẽ không có tác dụng. Chỉ có sợ hãi mới là liều thuốc hữu hiệu nhất.



Vong Trần Môn đã bị bà ta hủy hoại hoàn toàn, Rèn Thể Môn còn giữ lại hơi thở, mà nay, bà ta nói muốn truyền hơi thở này cho người khác.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Dù rằng tầng lớp bên trai trên đã thay máu, song đệ tử nội ngoại môn vẫn là một đội quân sắc bén đánh đâu thắng đó. Tuy rằng không biết bà ta dùng cách nào để phá giải hạn chế trên ấn chưởng môn, nhưng đối với bất kỳ ai có mặt ở đây, đó là một cơ hội không tài nào bỏ qua!



Huống hồ, thây kệ sự trả thù của Nam Vinh Hồng là chính nghĩa hay phi nghĩa, là ăn miếng trả miếng hay là quá đáng, nay hết thảy đã kết thúc, những điều này chẳng còn quan trọng. Quan trọng là bà ta thật sự đã liên kết với người nhập ma và đã sử dụng sức mạnh này! Ma là kẻ thù chung của bốn giới, bà ta đã đặt mình ở phía đối lập với mọi người.



Kiều Linh San nghiêm túc bày tỏ: “Hình như bọn họ đều muốn thử.”



Vân Nhàn đè thấp giọng: “Có điều bình thường mà thử một chút thì cũng sẽ chẳng mất đi miếng thịt nào đâu, chứ còn lần này mà thử một chút thôi ấy à, nói không chừng là thật sự sẽ mất cả tay cả chân đấy.”



Bên cạnh đống đổ nát, Cừu Đan đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, sắc mặt trắng bệch. Cơn vui mừng qua đi, Cừu Trác thấy như sét đánh ngang tai, hắn không thể tin nổi khi nghe Nam Vinh Hồng nói vậy: “Mẹ, sao mẹ có thể...”



Nam Vinh Hồng nói: “Ta có thể.”



Cừu Trác mất kiểm soát gào lên: “Do đâu mẹ thà cho người khác chức chưởng môn cũng không chịu cho con?!”



Nam Vinh Hồng nhìn hắn, hệt như nhìn một con sư tử yếu ớt, rồi lạnh đanh mà rằng: “Ngươi muốn thì đến lấy. Không có bản lĩnh thì câm miệng!”



Các đệ tử Rèn Thể Môn bắt đầu xôn xao. Thiết Đản đứng ở phía trước, trên mặt vẫn chớ hề lả lay, như thể chuyện không liên quan đến mình.



“Hạ sư huynh.” Có người lo lắng hỏi, “Bây giờ thế này phải làm sao?”



Chẳng lẽ sau này bọn họ phải đi theo một người không rõ lai lịch?! Nếu nhất định phải vậy, thì thà có chưởng môn hay là không có chưởng môn cũng chẳng sao cả. Bọn họ chỉ tin phục Cơ Dung Tuyết, ai đến cũng không được! Có điều, sự tin phục của bọn họ không đủ để Cơ Dung Tuyết lên nắm quyền, không có ấn chưởng môn, làm sao chế ngự được các trưởng lão và quản sự, còn có các tông môn phụ thuộc lớn nhỏ kia nữa?



Thiết Đản vẫn nhìn Cơ Dung Tuyết, trả lời: “Chờ.”



Trong đám người, cuối cùng có người đầu tiên làm liều xông ra một cách chậm chạp. Kẻ này mặt trắng không râu, tướng mạo không ra sao, nhưng đôi tay đẹp nổi bần bật. Hắn hạ giọng mở lời: “Nam phu nhân, vậy ta xin bêu xấu!”



Vân Nhàn không nhìn ra đây là môn phái nào bèn hỏi Tiết Linh Tú: “Tiết huynh, đây là công pháp gì?”



Tiết Linh Tú vẫn đang hồi tưởng, Kỳ Chấp Nghiệp ở bên cạnh nói: “Một con cá tạp thôi, không cần phải nghĩ nhiều làm gì cho mệt.”



“...” Cũng đúng, là người đầu tiên ra mặt trong trường hợp này, hắn sẽ không đến nỗi là kẻ xui xẻo, tuy nhiên cũng tuyệt không vớt được lợi ích chi, càng giống như một hòn đá dò đường.



Nam Vinh Hồng đứng tại chỗ, khẽ mỉm cười và ra thế.



“Đến đây!”



Mưa sà sã tựa trút nước, trong nháy mắt lại là cảnh tuyết rơi lạnh lẽo, ánh mắt mọi người đổ dồn về võ đài tạm bợ đổ nát này, họ ước gì phân tích được từng động tác của Nam Vinh Hồng.



Mặc dầu Tiết Linh Tú biết rất nhiều, tuy nhiên lần này đến Bắc Giới hắn còn được làm bài tập về Rèn Thể Môn nhiều khiếp, nên cũng không được tính là hiểu rõ về Vong Trần Chưởng Pháp. Hắn chỉ cảm thấy thân hình Nam Vinh Hồng phập phù biến hóa kỳ dị, nhưng mỗi khi bà ta xuất chưởng, đều là chưởng chưởng trúng đích, tiếng trầm đục gieo lên không ngớt.



Cho dù lúc đầu bà ta còn hơi gượng gạo, hơi trì trệ, nhưng sau đó càng lúc càng nhuần nhuyễn, càng lúc càng thành thạo, hư trong nháy mắt đã vượt qua khoảng trống 30 năm này. Bà ta chỉ cần bước lên võ đài một lần nữa, võ si năm nào sẽ xuất hiện, để lộ ra sự chân thật hiếm hoi bên dưới, xuyên qua lớp lớp mặt nạ: “Lại đến đi!!”



“Đại khái chưởng pháp của bà ta có nét tương đồng với Vong Trần Chưởng Pháp đó, tuy nhiên thì vẫn có chỗ khác biệt.” Tiết Linh Tú nói, “Ngay cả Nam Thanh Tiêu còn chưa từng có uy lực bực ấy.”



Vân Nhàn đang tập trung xem thì phát hiện Túc Trì đã mở mắt. Nàng nói: “Đại sư huynh, rốt cuộc huynh làm sao vậy. Huynh cứ như vậy thật sự khiến ta rất lo lắng.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì: “Ta không sao.”



Vân Nhàn: “Đến cùng huynh ‘không sao’ hay là ‘không biết nguyên do đâu mình có sao’?”



... Túc Trì bặt thinh một lúc, hồi lâu mới trả lời: “Vế sau.”



Hiềm một nỗi không đợi Vân Nhàn gặng tiếp, chàng tiện thể nói: “Đâm Chưởng, Bát Tự Chưởng, Ngửa Chưởng. Chưởng pháp thoát thai từ Vong Trần Chưởng Pháp nhưng lại khác biệt. Khi giao đấu với người khác, bà ta sẽ phân tích chiêu thức của đối phương rồi cải biến lại. Muội muốn học... thì hãy chú ý quan sát.”



Vân Nhàn chỉ lo nhìn tuyết trên hàng mi của chàng nên nay đã tức tốc xoay đầu lại, thấy ngay tên xui xẻo kia bị Nam Vinh Hồng đánh bay ra khỏi võ đài bằng một chưởng, hộc máu trong nháy mắt, máu tươi nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng.



Túc Trì nói: “Thấy chưa? Một chưởng vừa rồi.”



Vân Nhàn đáp theo kiểu ông nói gà bà nói vịt: “Thấy, thấy rồi. Rất tài. Bay cao lắm.”



Kiều Linh San nghe mà không chịu nỗi: “Vân Nhàn, tỷ nghiêm túc chút đi. Cứ nhìn chằm chằm vào mặt Túc sư huynh làm gì, trên mặt huynh ấy có chưởng pháp đâu!”



Túc Trì: “...”



Tiết Linh Tú: “Khụ!”



Vân Nhàn kêu khổ thấu trời. Nàng nào có nhìn mặt! Nàng không có nhìn mặt mà! Đại sư huynh, huynh đỏ tai làm gì, đây là chuyện hiểu lầm thôi!!



Một người xuống, lại một người lên.



Hiển nhiên Nam Vinh Hồng không từ chối ai đến, thần sắc nghiêm nghị, lại là một chiêu nặng nề xuất ra, chưởng ấn biến hóa, đánh thẳng vào ngực người kia.



Vân Nhàn càng nhìn càng nhíu mày chặt. Cách đánh của Nam Vinh Hồng hoàn toàn không phải là chiến thuật dùng để đối phó với chiến thuật xa luân chiến. Hoặc nói đúng hơn, bà ta hoàn toàn chớ hề nghĩ đến chiến thuật nào sất. Thây kệ đối phương có thực lực thế nào, thây kệ đối phương dùng công pháp chi, thây kệ trước đó đã có bao nhiêu người, sau đó còn bao nhiêu người, chỉ cần có người bước lên, bà ta sẽ dốc toàn lực, không chút nhân nhượng, bộc lộ bộ mặt hung ác!



Lấy chưởng đổi chưởng, lấy tổn thương đổi tổn thương.



Khốn nỗi nơi đây đâu phải là võ đài tỷ võ tới lúc dừng nên dừng, người trước mặt cũng chẳng phải là đối thủ cùng chí hướng luận bàn võ nghệ.



Coi như bà ta trăm trận trăm thắng, song mỗi người để lại trên người bà ta một vết thương, vết thương chồng chất vết thương, thì đấy chính là toàn thân đầy thương tích. Trên áo ngắn, đã không phân biệt được đó là vết máu của ai, vết cũ vừa khô, vết mới lại bắn lên. Ngực Nam Vinh Hồng phập phồng, động tác vẫn như cũ chớ hề chậm lại.



Kỳ Chấp Nghiệp: “Bà ta thật sự không chừa cho mình đường lui sao?”



Đường lui, đường lui. Đường lui lại ở phương nào? Nếu trước kia bà ta muốn chạy trốn thì đã có thể chạy trốn, mặc kệ chuyện trước mắt hay sau lưng. Ngặt nỗi bà ta không muốn chạy trốn, thay vào đó ở lại nơi này, nán lại thêm một khắc là thêm một phần nguy hiểm.



Những người này nào phải bạn bè trên võ đạo, họ đủ sức làm ra mọi chuyện. Thậm chí bao gồm cả...



“Nam phu nhân!” Thấy mọi người lần lượt bại lui, trong đám đông, có người tức giận kêu, “Mặc kệ ngươi đã gặp phải chuyện gì, ngươi cấu kết với người-ma, giết người như ngóe, đã là sự thật không thể chối cãi!”



“Lại giở trò chiếm đoạt ấn chưởng môn, ai biết ngươi còn âm mưu gì nữa?!”



“Thật là có lòng dạ rắn rết, ngàn phương trăm kế, làm sao khiến người ta tin được những lời ngươi nói?”



“Bắt lấy ả! Tra hỏi chuyện người-ma! Vì muôn dân thiên hạ!!”



Vân Nhàn liếc mắt nhìn, lão già nọ trốn trong đám đông hùng hồn lên án là thế, chứ thực ra lão ta còn chẳng biết cái quái gì về cái từ “người-ma” này trước khi cái đám tang này diễn ra nữa là. Nay ông ta cứ treo nó ngay miệng mọi lúc, cứ như mình là hiện thân của chính nghĩa, trông nực cười hết sức.



Thấy mình có khả năng không thắng nổi đã muốn lật bàn bỏ chạy. Một mình đánh không lại đã muốn đánh hội đồng. Có điều cái mặt mo không nhịn nổi, thành thử lúc này ông ta còn phải giương cao ngọn cờ che đậy sự xấu hổ, đúng là có đủ hết 5 tật*.



*5 loại tật xấu là: uống rượu, đánh nhau, hút thuốc, bài bạc và háo sắc.



Nam Vinh Hồng tung một chưởng đánh bay kẻ đang giao đấu với mình ra xa ba trượng, sao bà ta không hiểu ý trong lời nói của những người này.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Khốn nỗi bà ta không thiết cắt nghĩa. Cũng không cần giải thích chi sất! Mặc cho mọi người chỉ vào mũi bà ta quát chửi ra sao, bà ta vẫn chỉ nói một câu sảng khoái: “Vậy thì tới đi!”



Giữa cơn mưa máu, bà ta nghĩ: Nếu mọi chuyện đều được giải quyết bằng vũ lực, có lẽ bà ta đã không ra nông nỗi này. Ít nhất thì đây là lần cuối cùng, vậy thì tới đi. Tới đi!! Thây kệ có tâm tư gì, thây kệ dự tính gì. Cứ tới đánh đi!!!



Cuối cùng, Cừu Trác động thủ. Hắn nổi gân xanh, vận công pháp, xông về phía Nam Vinh Hồng.



Nam Vinh Hồng đón đỡ chưởng của hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tia máu của hắn.



“RÕ RÀNG LÚC TRƯỚC VẪN TỐT ĐẸP... RÕ RÀNG CHẲNG CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA CẢ!” Cừu Trác gào lên, “BÀ ĐÃ HỦY HOẠI TẤT CẢ, BÀ CÓ TỪNG NGHĨ ĐẾN TA KHÔNG?!!! BÀ VUI VẺ ĐẤY, VẬY BÀ CÓ NGHĨ ĐẾN TA SAU NÀY PHẢI NGẨNG MẶT LÊN THẾ NÀO KHÔNG?!”



Nhẫn nhịn 30 năm, vậy thì tiếp tục nhẫn nhịn đi!! Tại sao lại phải hủy hoại tất cả?! Hắn nợ nần ai chứ?!



Nam Vinh Hồng nhìn thấy sự căm hận trong đôi mắt đó.



“Muốn giết thì cứ giết đi!! Bà giết cha giết trưởng lão đã đủ rồi chứ?! Vẫn chưa đủ à?! Bà còn muốn thế nào, chuyện này, mẹ kiếp, liên quan gì đến ta chứ?!” Cừu Trác căm hận nói tiếp, “Bà tự nguyện muốn nuôi ta, bà tự nguyện muốn dạy ta đó chứ, ta cầu xin bà chắc?! Là ta trói buộc bà chắc?? Trách ta hay sao??? Hả?!”



Chiêu chiêu ác liệt, không một chút nể nang.



Trong mắt Cừu Trác, Nam Vinh Hồng chính là kẻ đoạn tình tuyệt nghĩa trước. Hiện tại, hắn chẳng qua là đang vì việc lớn quên tình nhà – hắn chỉ đang giành lại thứ thuộc về mình mà thôi.



Nam Vinh Hồng còn chưa mở miệng, phía sau lại truyền đến một luồng gió tanh xảo trá!



Móng vuốt sắc như dao, để lại một vết thương cực kỳ nguy hiểm bên hông bà ta, máu tươi tức thì chảy ồ ạt. Nam Vinh Hồng chợt nghiêng người, một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, khuôn mặt âm u của Cừu Đan xuất hiện trước mặt bà ta.



“Bà... trước mặt mọi người lại dám làm nhục ta như vậy.” Cừu Đan nghiến răng nghiến lợi, gương mặt méo mó, vẻ cuồng điên sắp bộc phát ra ngoài, “Bà có từng nghĩ tới việc chừa cho ta một con đường lui không? Bà đau khổ là muốn tất cả mọi người phải chôn cùng. Dựa vào đâu bà lấy tương lai của ta... lấy tương lai của ta ra làm trò đùa... Bà nói đi, bà nói đi!! Ta là con trai của Cừu Mạc, là con ruột của bà!! Bà mau nói đi!!!”



Cận kề bờ vực sụp đổ, một màn hoang đường này khiến người ta táng đởm. Song, có một sẽ có hai. Những người phía dưới vốn đã rục rịch nhìn nhau, muốn thử leo lên ngay.



Giang Phụng Thiên ném mạnh bầu hồ lô rượu xuống đất, rượu đổ tung tóe.



Giang Lan Thôi ngơ ngác nói: “Chết mẹ, cha... Đây... Rốt cuộc là tình huống gì...”



Nam Vinh Hồng suýt nữa bật cười thành tiếng.



Bà ta để tay lên ngực tự vấn lòng mình, chưa từng bạc đãi hai đứa này. Vì sao không cho nó ư? Bà ta cho còn chưa đủ sao?!! Không đủ, không đủ, rốt cuộc phải thế nào mới đủ!! Mới có thể khiến bọn nó vừa lòng thích chí, mới có thể chừa ra đường trống cho tụi nó, không đối mặt đao kiếm! Đúng là một trò hề!



Nhưng bà ta không nói thêm gì cả.



Bà ta vẫn chỉ nói một câu kia.



“Tới!!! Giết ta đi!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đám đông hỗn chiến ngày càng nhiều, chực đàn kiến khát máu ào ào xông lên. Từng quyền từng cước, binh khí sáng loáng, trên mặt tuyết vốn trắng xóa đã phủ đầy vết máu và dấu chân loạn xạ, bị giẫm đạp đến mức đỏ thẫm.



“Tu vi của bà ta...”



“Ả không biết đau sao?!”



“Đến mức này vẫn không chịu lùi một bước... Người này... điên thật rồi!”



“Hình như vết thương đang từ từ lành lại!! Người-ma đáng sợ thế à?!”



“Vẫn chưa ngã xuống sao? Vẫn chưa ngã xuống sao?!”



Vân Nhàn thở gấp, vô thức xoay đầu nhìn về phía Giang Phụng Thiên.



Biểu cảm của Giang Phụng Thiên cũng không khá khẩm hơn, tuy nhiên ông ta vẫn không nhúc nhích, cứ đứng đó và uống một hớp rượu.



Còn bất động nữa? Còn bất động nữa không chừng người ta sẽ chết thật đấy!



Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu nàng, hốt nhiên có một tiếng nổ kinh thiên động địa, một luồng ánh đen bùng nổ từ trong ra ngoài. Những kẻ đang vây công bị đánh bay đi, rơi rải rác khắp nơi, tiếng kêu đau vang lên khắp chốn.



Hai người họ Cừu đứng mũi chịu sào càng không tài nào bò dậy nổi, đành phải khó khăn chống nửa người trên mặt đất, khóe miệng rướm máu.



Trong không khí tĩnh lặng, chỉ còn lại con người đầy máu kia vẫn đứng tại chỗ.



Nam Vinh Hồng lau đi máu tươi dính trên mí mắt, nói ngắn gọn: “Lại đây. Cùng lên.”



Cả bọn: “...”



Muôn vàn lời nói hội tụ thành một câu.



Có phải người này thật sự không cần mạng nữa??



Vừa rồi Vân Nhàn cứ gắng sức nhìn chằm chằm Giang Phụng Thiên suốt hồi lâu, ông râu ria đó cứ ậm ừ thở dài, uống rượu dậm chân, nhưng lại không có động tác gì thêm. Bây giờ, trái lại bà ta đã nhìn về phía này từ nơi xa.



“Đại tiểu thư này.” Vân Nhàn nói, “Ta cảm thấy có đôi chút gì đó không ổn rồi thì phải.”



Nam Vinh Hồng đang nhìn nàng, còn Cơ Dung Tuyết thì đáp lời với khuôn mặt ơ hờ: “Không sao. Đừng sợ.”



“...” Tuy Vân Nhàn không sợ nhưng được dỗ dành nên cũng thấy vui vẻ một lát, kế đó nàng đã nhanh chóng nghiêm mặt.



Cuối cùng, trong đám đông người chưa từng ra tay, đồng thời chưa từng nói một lời, có một người nói từ tốn với khuôn mặt cực kỳ bình thường: “Bạn trẻ Vân này, ta nghe Cơ đại tiểu thư nói các ngươi hiểu biết rất sâu đối với người-ma, còn từng giải quyết nhiều sự kiện liên quan. Người-ma hoành hành, họa về sau vô tận, chắc hẳn không thể khoanh tay đứng nhìn. Chẳng lẽ các ngươi thật sự không ra tay sao?”



Trong khoảnh khắc này, Vân Nhàn xâu chuỗi tất cả lại, chậm chạp nhận ra.



Thì ra họ đang là chờ nàng ngay khúc này!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu