Theo một tiếng ra lệnh, mọi người lập tức tản ra hình cánh quạt, những người còn năng lực đứng ở phía trước, những người còn lại ở phía sau. Tiếng đàn cổ vang lên, ý chí chiến đấu ngút trời, khăn che mặt của Tần Nhã rơi xuống, khuôn mặt nữ tử bình thường dính máu, cả người trắng bạch đầy thương tích, đầu ngón tay nàng ta nghiêm nghị đặt lên dây đàn, gẩy dây...
Trong khoảnh khắc buông lỏng chuẩn bị gồng sức, tiếng đàn tựa đao khuếch tán, chém sạch đám sinh vật ma đang ập tới từ bờ sông bên kia!
Kiếm khí của Vân Nhàn đã đâm thủng sào huyệt ma, vô số Ma tộc dữ tợn và sinh vật ma xấu xí kỳ dị ồ ạt tràn ra, ma khí ngập trời. Hai môn phái Rèn Đao đứng trước đã chuẩn bị sẵn sàng, trước mắt chỉ còn thấy một màn đêm đen kịt như mực.
Tiếng kèn xung phong vang vọng khắp trời, bầy thú gầm gừ trầm thấp, vẻ mặt Cơ Dung Tuyết lạnh như băng, nàng ấy kêu: “Giết.”
Liễu Hân lạnh giọng: “Nhặt vũ khí của các ngươi lên. Thật quá thể. Đây là lần cuối cùng, nắm chặt đao! Đầu có thể rơi, đao tuyệt đối không thể rơi, nghe rõ chưa?!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mọi người Đao Tông đồng thanh: “Rõ... Rõ!!”
Nói đến cũng lạ, càng đến lúc này, tâm tình lại càng trở nên hết sức bình tĩnh. Đâu phải không sợ hãi, đâu phải không hoang mang, nhưng người bên cạnh cũng giống như mình, đã chán ngán sự sợ hãi này rồi. Đủ rồi! Đã đủ lắm rồi!!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kìa thời gian tựa cây đao treo trên cổ, khoảng thời gian kinh hoàng làm họ không tài nào chịu nỗi dù là một ngày; họ chạy trốn về phía tế đàn, nhìn từng người đồng đội một bị sinh vật ma giết chết. Thật sự quá dài lại như vừa mới xảy ra. Nỗi sợ hãi còn chưa kịp biến thành sự tê liệt thì giờ đây, nó đột nhiên hóa thành ngọn lửa giận vô biên.
Hoặc là trốn, hoặc là chết. Trốn? Không thể chạy trốn. Bọn họ là những anh tài sau cùng, tuyệt không thể lùi bước! Vậy thì chỉ còn lại thắng hoặc là chết. Chết thì chết! Ai cũng có một mạng, ai mà chẳng chết?!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Càng hô, tiếng hô càng vang dội, càng kiên trì, càng kiên định, tay thôi còn run, mắt nhìn thẳng về trước. Chỉ trong thoáng chốc, đôi bên đánh giáp lá cà, tiếng chém giết rung trời!
“Giết!!!”
Ba cặp đồng tử trên mặt Ngu Cát đỏ sẫm, ma khí đi đến đâu máu tươi văng đến đó, giơ tay lên là một mạng người.
Chết tiệt... Chết tiệt!
Nếu chẳng phải Tức Mặc Xu có chuyện, khiến Giáo chủ chậm trễ không tài nào cướp đoạt số mệnh của Đông Giới, thì nay chúng cần gì dùng tới hạ sách này? Không giết Trọng Trường Nghiêu là bởi nếu hắn không cam tâm tình nguyện, phần lớn số mệnh sẽ quay về trời đất. Không cướp được thì đành phải dùng số lượng bù đắp. Nhưng đã giết nhiều đệ tử tinh nhuệ, do đâu mãi chưa đủ! Chẳng lẽ thật sự phải tóm cổ hết cả bọn ô hợp này mới đủ sao?!
Nàng ta nhìn các chưởng môn đang giết địch phía trước, càng tức giận đến phát điên.
Tại sao không vào cửa đá?! Chẳng lẽ thật sự cho rằng cố chấp chống cự ở đây ắt bản thân sẽ có cơ hội thắng gì đấy?!
Nàng ta còn chưa dứt dòng suy nghĩ, sau gáy đã lạnh toát, sát ý ập đến! Nàng ta hấp tấp né tránh, chuôi kiếm khắc hoa sen lướt qua trước mắt, trong nháy mắt tạo ra một vết thương lớn.
Tiêu Vu vừa ra tay thành công, kiếm ngân vang chưa dứt, thì một lần nữa trước mặt Ngu Cát có một luồng kiếm khí lạnh lẽo ập tới, xuyên thẳng qua ngực nàng ta!
Kiếm quyết Vân Lang quét ngang, chém giết toàn bộ sinh vật ma xung quanh.
“Vẫn còn cử động được.” Tiêu Vu quan sát nói, “Rốt cuộc tim của Ma tộc ở đâu?”
Ngu Cát ho ra máu đen: “Sao ngươi tìm được...”
Tiêu Vu lạnh lùng: “Không tìm được, chả lẽ băm thành thịt nát còn không tìm được chắc?”
“Ha ha ha ha ha!!” Ngu Cát cười sằng sặc, “Băm ta à, không thành vấn đề. Tới đi, ta sợ ngươi chắc?! Nhân tộc rác rưởi, đủ sức làm Giáo chủ bị thương bằng một kiếm là đòi hỏi xa vời. Nếu một kiếm này vẫn không tìm được tim ta thì các ngươi vẫn công cốc!! Các ngươi đều phải chết!!”
“...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trên vùng đất cháy xém hỗn loạn tột cùng. Trận quạt mở ra, phật khí tỏa sáng, liên tục có người hộc máu tháo chạy, rồi nằm trên đất nhắm mắt. Không phân biệt được đến cùng đây là ma hay người, lại rốt cuộc là ai đang kêu gào, máu đen đan xen máu đỏ, cùng nhau chảy thành một dòng sông tanh tưởi ngất trời.
Giọng Tiết Linh Tú đã khàn, hắn gào lên: “ĐỪNG XÔNG LÊN NỮA!! CƠ DUNG TUYẾT, BẢO VỆ CỬA ẢI, NGƯƠI MAU TRỞ LẠI TRƯỚC ĐI!! TA KHÔNG VỚI TỚI NGƯƠI!! NÀY, CÓ NGHE THẤY KHÔNG?!!”
“TA Ở BÊN CẠNH NÀNG ẤY!” Kỳ Chấp Nghiệp rống lại, “MUỐN PHÁ VẪN PHẢI PHÁ TA TRƯỚC!! NGƯƠI LO CHO MÌNH TRƯỚC ĐI!!”
Hình như Cơ Dung Tuyết đã thôi còn nói tiếng người. Công pháp Rèn Thể Môn vốn là như vậy, càng bị thương, càng nóng nảy, tinh thần càng mơ hồ, không còn cảm giác đau đớn. Nàng ấy dùng răng xé một Ma tộc ngáng đường làm đôi, gầm gừ khát máu đôi lần, không những không lùi lại còn tiếp tục xông lên phía trước, tựa con ngựa thoát cương, mười con trâu cũng không kéo lại được.
Thật sự quá nguy hiểm, Tiết Linh Tú cầm châm, phong độ hoàn toàn biến mất, hắn nghiến răng nghiến lợi bảo: “Trở lại!! Nhị tỷ cũng trở về đi!! Không phải đệ không cho các tỷ lên nhưng bụng rách rồi ít nhất cũng phải xử lý một chút chứ!! Ta... hộc hộc... Ta thật sự... Đụ má!!”
Hắn nói xong đã bay người lên, cũng xông vào trận địch, đúng là tới trực tiếp bắt người. Kỳ Chấp Nghiệp trừng mắt vàng: “Ta không nghe nhầm chứ? Hắn vừa mới chửi thề.”
Cơ Dung Tuyết: “Ta cũng nghe thấy.”
Kiều Linh San rối bời trong gió: “... Đại tiểu thư, sao giờ ngươi lại nghe thấy?! Vậy vừa nãy gọi hắn ngươi sao ngươi không nghe?! Ngươi cố ý đúng không!”
Giãy giụa liều mạng, Ma tộc lại bị đánh lui từng bước, một mạch lui về bờ sông phía sau, trước tế đàn. Cửa đá càng lúc càng gần, thậm chí chỉ còn vài bước chân, chỉ cần nhân cơ hội này dấn bước vài bước đã đến ngay…
Thế nhưng vẫn không một ai đi về phía đó. Như thể chúng hoàn toàn không tồn tại.
Lửa trên thân kiếm Thái Bình bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt sinh vật ma, mắt trái của Vân Nhàn bị máu từ trán chảy xuống nhuộm đỏ, lòng trắng mắt đầy tơ máu. Nàng ngẩng đầu nhìn con ngươi đỏ ngòm vô tình kia, nói: “Y vẫn chưa ra tay.”
Túc Trì: “... Đích là lúc này.”
Giây phút câu nói của chàng vừa dứt, một bộ phận quân tinh nhuệ phía trước biến mất bất thình lình.
Chính là hốt nhiên biến mất. Một khắc trước họ còn đang cầm vũ khí chống trả, khắc sau lại như bước vào hư không, khói đen mịt mù, ngay cả một tiếng động cuối cùng cũng không kịp phát ra.
Vầng trăng máu kia chớp mắt chậm rãi, sau cùng bản thể của Xi Vưu từ từ xuất hiện trong làn khói đen dày đặc không tan.
Cơ thể này thật sự đã bị hư hại đến mức sắp không thể sử dụng được, da mặt bong tróc, ma khí thoát ra từ mọi lỗ hổng trên lớp da này, rõ ràng nó đã đến điểm giới hạn, sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.
“Cơn cớ gì các ngươi không thể ngoan ngoãn làm theo ý ta.”
Hiển nhiên tính tình của nó không thể gọi là tốt, bây giờ lại càng tức giận đến lạ.
“Giữ trận!” Lê Kiến Nghiệp kêu, “Đừng hành động thiếu suy nghĩ!”
Tiếng kèn lại vang lên, y chỉ vừa đứng dậy, tất cả mọi người như gặp phải đại địch, không dám có chỗ lơ là.
“Không sao.” Xi Vưu u ám bảo, “... Cùng lắm là khác biệt giữa sống vài người và chết cả nút thôi.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cánh tay xanh tím của y nâng lên, mang đến một cuộc thảm sát kéo dài.
Đây là lĩnh vực của y, dù là những người mạnh nhất trong môn phái vẫn quá nhỏ yếu so với y. Dễ gì một con kiến hôi khiêu khích nổi con voi? Vừa mới trải qua cuộc tập kích chớp nhoáng vào tế đàn, sinh vật ma huy động toàn bộ lực lượng, mọi người vốn đã thương tích đầy mình nay càng thêm tổn thương. Chỉ trong vài chiêu ngắn ngủi, máu chảy nơi nơi, thương vong nặng nề.
Bảy môn phái lớn thôi còn hơi sức để phân tâm. Bát Tử Kim của Phật Môn tỏa ra ánh sáng chói lọi; trận đao phía trước, Lê Chưởng môn giấu châm trong lòng bàn tay, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên; Tiêu Vu Vân và Lang song kiếm cùng ra, kiếm ý sắc bén, không ngờ lúc này đã cùng nhau đi lên trước, chờ đợi một kích liều mạng đó!
Sóng linh khí dao động kinh thiên động địa liên miên phát ra tiếng nổ rền, kha khá người với tu vi yếu kém đã chảy máu hai tai, mắt đau nhói, nhưng đối với Xi Vưu mà nói, hai người duy nhất đủ sức uy hiếp chỉ có mỗi Lê Kiến Nghiệp và Túc Trì mà thôi.
Gặp chiêu phá chiêu, y nhẹ nhõm đỡ được một kiếm lạnh buốt sau lưng, tung một chưởng đánh vào vùng tâm mạch của Lê Kiến Nghiệp. Thấy nàng ta hộc máu lui về phía sau để rồi lần nữa xông lên, y không khỏi nói u ám mà rằng: “Muốn chết đến vậy?”
“Thỏ cuống lên còn cắn người, nếu ta là ngươi, sẽ không chừa đường lui.” Vẻ mặt Lê Kiến Nghiệp chớ hề thay đổi, nàng ta chỉ nói, “Huống hồ, chúng ta nào phải thỏ.”
Gió tanh phía sau ập đến, ma khí cuồn cuộn của Xi Vưu đánh bật Cơ Dung Tuyết đang muốn đánh lén, đá văng trường đao, y lại túm lấy kiếm của Vân Nhàn đối diện, cứng rắn bẻ ngược...
Vân Nhàn nghe thấy tiếng ngón tay mình gãy, rất rõ ràng. Nhưng nàng thà để tay mình gãy cũng không thể để kiếm gãy.
“Vô dụng. Đã nói làvô dụng.” Xi Vưu, “Nếu chết sớm cũng đỡ phải chịu đựng đợt tra tấn này. Mỗi tội cho cơ hội mà các ngươi không biết nắm bắt.”
Vân Nhàn thu hồi Thái Bình, cơn đau dữ dội khiến môi nàng trắng bệch, nàng lễ phép mở lời: “Ta đề nghị ngươi nên chết trước thì hơn.”
Người trước ngã người sau lên, một người bị thương, người khác bổ sung, ngặt nỗi vẫn như châu chấu đá xe, không tìm được một mảy sơ hở.
Đúng lúc này, Liễu Phi Nhiên đột nhiên nói: “Tất cả tránh ra!!”
Ông ta cố gắng sử dụng thức cuối cùng trong tuyệt kỹ Đao Tông, ánh sáng thần kỳ ngưng tụ thành một thanh đao khổng lồ nặng nề, mang theo khí thế kinh thiên bổ xuống đỉnh đầu Xi Vưu. Ai nấy không những không tránh, trái lại còn nghênh đón lao lên, thi triển chiêu thức của riêng mình. Dư âm lớp lớp, đi đến đâu một mảnh hoang vu đến đó, bụi đất tung bay.
“Chỉ bằng thế này mà muốn đến gần ta?” Xi Vưu cười khẩy, tuy nhiên trên mặt y vẫn có vẻ nghiêm túc khi đối mặt với thế tấn công cuồn cuộn. Y chậm rãi tạo quyết, ma khí tăng vọt bất chợt, cuồn cuộn nuốt chửng tất cả những tuyệt chiêu này!
Khói đen qua đi, không một gợn sóng, như thể tất cả chưa từng tồn tại.
Những người bên dưới đều lộ vẻ tuyệt vọng.
Một châm một kiếm ẩn giấu sau sát chiêu, trong nháy mắt đã đến trước mặt. Xi Vưu cười gằn, lùi về phía sau, khói đen cuộn trào, lần nữa hóa giải hai đòn tấn công lén này: “Ngoài mấy trò vặt vãnh này, các ngươi chẳng còn chiêu nào khác ư?”
Lời nói của y đột ngột dừng lại.
Bởi vì sau lưng y có thứ gì đó cứng rắn đang chĩa vào.
Đấy là một cây đàn cổ bằng gỗ, đầu đuôi được chạm khắc hình rồng, thoạt trông chẳng tinh xảo, thậm chí không có viền bao, tuy nhiên lại có ánh sáng âm u lấp lóe trên mặt đàn.
Chĩa vào sau lưng y là đuôi đàn.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cả không gian lặng ngắt trong khoảnh khắc.
Ánh mắt chạm nhau, đầu ngón tay của Tần Nhã đặt trên dây đàn, không chút do dự, mạnh mẽ gảy xuống!
Máu nhỏ từ đầu ngón tay, dây đàn đứt theo tiếng gảy, sóng âm mạnh mẽ vô song truyền ra từ đuôi đàn, chui vào và nổ tung bên trong người Xi Vưu!
Khuôn mặt của y vẫn chưa hề bị thương từ khi khai chiến đến giờ để rồi rốt cuộc đã dính một búng máu đen của chính mình. Đoạn, thân thể y nứt toác từng chút một.
Cái vỏ bọc này không thể chịu đựng nổi nữa rồi!
Kiếm quyết của Túc Trì theo sát phía sau, mọi người nín thở, vẻ mặt hoảng sợ, lại thấy Xi Vưu ngậm máu và cười phá lên.
Y đặt tay lên cây đàn cổ, nói: “Không tệ. Giấu kín đến bây giờ vẫn không dễ dàng gì nhỉ? Đúng là nằm ngoài dự liệu của ta.”
Phía sau Tần Nhã chính là Phường chủ Cầm Phường và khuôn mặt bà ấy đã phủ đầy băng sương.
“Ta đã nói, vẫn chưa đủ đâu.”
Y rung cây đàn cổ, Phường chủ lao lên cản nhanh tựa chảo chớp, hai người bị lực dư đánh bay ba thước, ngã mạnh xuống đất, ánh vàng Phật Môn lóe lên bao phủ lấy hai người, khốn nỗi chỉ như muối bỏ biển.
“Có thiên phú điều khiển thần vật Thượng Cổ nhưng tu vi vẫn chưa đủ. Tu vi đủ, lại không được đàn cổ này để mắt tới, quá nực cười... Ngươi nên biết, nếu là tổ tiên ngươi đến thì ta đã chết từ lâu chỉ với một kích vừa nãy rồi!”
Dễ gì còn có cơ hội để y chuyển dời thân xác?
Xiềng xích ma khí trên bệ đá ngày càng lỏng lẻo, đất rung núi chuyển, Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp xông vào phòng đá phong ấn Tức Mặc Xu, hấp tấp kêu: “Thánh nữ, đi thôi! Nhân lúc này mau đi đi!!”
Cùng là Ma tộc, nàng ta cảm nhận được hơi thở của Giáo chủ ngày càng yếu ớt... Trước đây đâu phải không có lúc như vậy, chỉ cần vài ngày, Giáo chủ sẽ trở lại như xưa, có chăng đổi sang một cái thể xác khác mà thôi.
Người trong Ma Giáo vẫn luôn cho rằng đó là lớp da giả được Giáo chủ dùng vì không thiết dùng chân dung thật sự của mình, nay xem ra, đáng lẽ y đã chết vô số lần, chính nhờ cướp đoạt tuổi thọ mới sống được đến bằng ấy.
Nói ra thật châm biếm, thứ Ma tộc tu luyện chính là cướp đoạt, Xi Vưu thật sự đã đạt đến đỉnh cao trong việc này.
Những hòn đá xung quanh lăn xuống, Tức Mặc Xu vẫn ngồi ngay ngắn trên bệ đá, những hòn đá trên đỉnh đầu đã bị linh khí làm nứt vỡ, có một thứ ánh sáng lẻ loi đang chiếu xuống đỉnh đầu và mơ hồ soi sáng lên hình dáng và mặt mày của nàng ấy.
Tức Mặc Xu hỏi: “Đi đâu?”
“Đi đâu cũng được.” Mị Yên Liễu chỉ cảm thấy cơn giận sôi sục trong lòng, nàng ta nói lung tung, “Đi đâu cũng được! Chả phải ngài rất thích mấy người đó sao?! Ta thấy bọn họ ở hết ngay đó kia kìa. Ngài đi tìm bọn họ đi!! Cứ ngồi ở đây... Ngài sẽ chết ngay đấy, ngài có biết không?!”
Giáo chủ đối xử với ngài ấy thế kia, tại sao ngài ấy phải ngoan ngoãn chịu đựng? Nếu là mình, mình chết rồi, người khác đừng hòng sống tốt!
Ngưu Bạch Diệp im lặng đưa tay cởi xiềng xích ma khí, sắc mặt xanh xám.
Tức Mặc Xu nhìn Mị Yên Liễu, hốt nhiên cất lời: “Ngươi có tình cảm với ta sao?”
Mị Yên Liễu tức thì im bặt.
Nói về tình cảm với một tên Ma tộc ắt sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ. Ma tu của Đường Linh Quốc kia sống tới 800 năm, cưới biết bao nhiêu quận chúa, y có học được chút tình cảm nào không? Đến cuối cùng chỉ là lớp ngụy trang vụng về mà thôi. Ma tộc không có bất kỳ tình cảm tích cực nào, ngay cả nước mắt còn chẳng có, có chăng là nỗi sợ hãi, duy chỉ có sợ hãi. Sợ hãi vì sức mạnh không đủ, sợ hãi trước tử vong.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Không có.” Mị Yên Liễu khó khăn ngẩng đầu và nói, “Nhưng Thánh nữ này, ta lớn lên cùng với ngài…”
Ngón tay đầm đìa máu me của Ngưu Bạch Diệp khựng lại, hình như hắn muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tức Mặc Xu: “Thế thì đó đã là tình cảm.”
Hình như trên đỉnh đầu dần có khói đen tụ tập, có thứ gì đó sắp đến.
Mị Yên Liễu sốt ruột giục: “Đi trước rồi nói... Ngưu Bạch Diệp ngươi xong chưa?!”
Ngưu Bạch Diệp trả lời: “Chưa.”
“Không cần nữa.” Tức Mặc Xu bảo, “Ta sẽ không đi.”
Mị Yên Liễu buông xuôi ngồi xuống đất, bảo: “Tùy ngài. Vậy ta cũng không đi nữa.”
“...” Xiềng xích trên người Tức Mặc Xu đang liên tục run rẩy, nàng ấy đột nhiên cất lời như đang tự nói với chính mình, “Dường như mọi thứ của Ma Giáo đều rất tối tăm. Ngọn lửa trại xanh lục, màn đêm vĩnh hằng, bốn mùa hệt nhau... Không, ở đây hoàn toàn không có bốn mùa. Ta vẫn luôn sống ở đây cho đến lần đầu tiên bước ra ngoài, đến Chúng Thành.”
“Các ngươi cũng vậy sao?” Tức Mặc Xu bộc bạch, “Ta chưa bao giờ thấy đôi mắt nào sáng thế.”
Nàng ấy không nói là ai. Nhưng ai cũng biết là ai.
“Lúc đầu, thậm chí ta còn không biết phải miêu tả nó như thế nào. Sáng như ma trơi? Cứng như xương trắng, lại dai dẳng bám người tựa dây leo. Ta tò mò lắm nên đã đi theo. Khi đó ta cho rằng mình có thể rời đi. Đó là năm vui vẻ nhất của ta. Ta biết được thế nào là bốn mùa, mùa xuân hoa đào nở, mùa thu có lá phong, ngay cả mùa đông lạnh giá nhất cũng có thể tìm ra ưu điểm. Khoai lang nướng mùa đông là ngon nhất, các ngươi biết không? Khi họ thở ra sẽ có làn khói trắng, chóp mũi sẽ đỏ lên vì lạnh... Nhưng ta thì không. Ta vốn nên như vậy.”
Từ đầu nàng ấy nên là một Nhân tộc bình thường, là Xi Vưu biến nàng ấy thành ra thế này.
Mị Yên Liễu: “Thánh nữ...”
“Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ níu giữ một cơn gió, dù cơn gió đó vẫn luôn thổi về phía ta.” Tức Mặc Xu nhìn khói đen bao trùm mình triệt để, khẽ nói, “Bọn họ còn sống đến 100 tuổi, 200 tuổi, có rất nhiều lần 19 tuổi. Điều này hoàn toàn không là gì cả, chỉ một chướng ngại nho nhỏ mà thôi.”
Không ai nói gì.
Đây hoàn toàn đâu phải là một chướng ngại nho nhỏ.
“Nhưng ít nhất...” Rốt cuộc giọt nước mắt của Tức Mặc Xu rơi xuống, lộ ra chút hung dữ ngang tàng, nàng ấy nói tiếp, “Ít nhất ở tuổi 19 đầu tiên, người đầu tiên phải bị giết bất đắc dĩ trong cuộc đời dài đằng đẵng này, không nên là ta!"
Bức tường đá phía trên bị phá vỡ bằng sạch, ánh sáng chen chúc nhau tràn vào. Mị Yên Liễu chua xót trong lòng nhưng đáy mắt vẫn khô khốc, không có nước mắt. Nàng ta là Ma tộc bẩm sinh, nàng ta không thể rơi lệ! Mị Yên Liễu vội vàng giương mắt nhìn, nhìn về phía Tức Mặc Xu, cuối cùng sững sờ.
Ma nữ rơi lệ trong bóng tối, nét mặt bình thản, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn từ dưới lên lại giống như một pho tượng Quan Âm từ bi.
Chỉ trong một thoáng đã biến mất khỏi trước mắt nàng ta.
“Thánh nữ!!”
Đằng trước vẫn đang giao chiến, đã tới lúc liều mạng, những người khác đều bị ngăn cản bên ngoài khói đen. Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, thái dương Vân Nhàn giần giật đau, nàng gần như không cần suy nghĩ đã muốn tiếp tục xông lên. Trước mắt lóe lên ánh sáng vàng, nàng bị chặn lại tại chỗ.
Nào phải Kỳ Chấp Nghiệp, lại là Đại sư Minh Quang.
Vân Nhàn nói: “Ông buông ra đi.”
Đại sư Minh Quang lắc đầu một cái thật khẽ gần như khó nhận ra với nàng.
“Không liên quan đến mọi người, chỉ có ta thôi.” Vân Nhàn nhìn thấy áo tím càng ngày càng gần Xi Vưu, tốc độ nói cũng càng lúc càng nhanh, “Bây giờ như vậy thì có gì khác so với trước đây?! Ta đã hứa với nàng ấy, lần sau gặp lại nhất định sẽ cứu nàng ấy...”
“Vân tiểu hữu.” Minh Quang lộ vẻ không đành lòng, “Ngươi nghĩ vậy nhưng ngươi có nghĩ đến nó nghĩ như thế nào không?”
Vân Nhàn: “Ta đã nghĩ rồi!!”
Nàng biết Tức Mặc Xu sẽ có biện pháp, mặc dù nàng hoàn toàn không biết còn có biện pháp gì nhưng nàng tin tưởng Tức Mặc Xu sẽ có cách, cũng giống như Tức Mặc Xu tin tưởng nàng nhất định sẽ đi cứu nàng ấy vậy. Song phương thức này có khác gì đâu? Có chăng khác biệt ở chỗ nàng tới giết hay Tức Mặc Xu tự sát, đối với nàng mà nói chúng hoàn toàn không có gì khác biệt!!
Nàng không muốn thế kia. Tuyệt đối không muốn!
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lồng Chuông Vàng càng thêm vững chắc, Tiêu Vu ấn vào gáy nàng, Vân Nhàn giãy dụa vài cái, nỗi buồn trâng trào, đâu ngờ nàng bậc lên một tiếng khóc òa.
Khóc đến mức chẳng đẹp đẽ gì, giọt nước mắt còn to hơn hạt đậu hà lan, cứ thế rơi xuống ào ào, cả khuôn mặt vừa máu vừa nước mắt nhăn nhúm lại. Càng không cần nói đến giọng khóc, quả thực om sòm đến mức làm lỗ tai người ta nhoi nhói, hệt con lừa nào đang kêu la. Tuy nhiên sức lây lan cực mạnh, Kiều Linh San hoảng hốt, cũng không nhịn được bắt đầu nhòa lệ, không biết đang nói lộn xộn gì đó. Hai người bọn họ vừa khóc, Phong Diệp bắt đầu khóc, Tiết Linh Tú vốn đang cứng mặt ở đó đi châm, một hồi lâu lấy tay áo nhanh chóng lau khóe mắt.
Sắc mặt của Cơ Dung Tuyết và Kỳ Chấp Nghiệp cũng khó coi: “...”
“Bây giờ ở tiền tuyến có những ai, tu vi cao bao nhiêu, ngươi chen tay vào được chắc?!” Liễu Huy hấp tấp kêu, “Trong trận chiến cấp bậc này, một luồng lực dư đã đủ giết người. Ngươi muốn đi để thêm phiền sao?”
Trái lại, hiếm khi hắn nói được một câu ra hồn.
Hiềm một nỗi không ai ngờ được, Vân Nhàn vừa khóc lớn hu hu, vừa đảo mắt liên tục, nhân lúc mọi người đang khó chịu từ đó lơ là, ánh sáng trên người bỗng đâu lóe lên, cứ như vậy thành công thoát ra, đạp kiếm bay thẳng tắp về phía chân trời.
Như đã sớm liệu trước, Túc Trì tức thì phi thân đuổi theo. Tiêu Vu vốn còn tưởng chàng đi bắt người đâu ngờ lại đi theo cùng một đường, bóng dáng hai người chớp mắt biến mất. Bà thật không biết nói gì, suýt nữa tức tới bật cười tại chỗ: “...”
Tốt lắm! Bây giờ biết dùng mưu kế rồi đấy?! Cái kế này quá tệ!!
Lồng Chuông Vàng của Minh Quang bị phá vỡ một nửa, ông ấy thở dài: “A Di Đà Phật.”
Vị tăng lữ tuổi cao nhìn về phía chân trời, nhớ lại cảnh tượng năm xưa.
Một buổi buổi sáng sớm trong Phật Môn, lá phong rụng đầy đất, thật sự quá sớm, tiểu sa di còn chưa kịp quét dọn.
Giữa tiết trời lạnh lẽo quạnh quẽ này, ông ấy nhìn thấy Tức Mặc Xu đứng một mình trước tượng Phật, không quỳ, không lạy, chỉ đứng thẳng nơi đấy.
Cảnh tượng này trông có phần kỳ quái, Minh Quang vẫn luôn biết Tức Mặc Xu không hứng thú với Phật pháp, nghe tiếng mõ là muốn nổi điên... nhưng điều này đâu có nghĩa nàng ấy đã hoàn toàn vô duyên với Phật. Chỉ là vấn đề trong lòng mà thôi.
Minh Quang không muốn quấy rầy nàng ấy, thi lễ rồi định rời đi, nào ngờ Tức Mặc Xu phá lệ lên tiếng gọi ông ấy lại: “Đại sư.”
Lúc này Minh Quang mới chậm rãi bước đến trước mặt nàng ấy, vừa định mở miệng, sắc mặt đã nặng nề.
Trên tay Tức Mặc Xu đang cầm Chùy Kim Cang. Đó là di vật Phật pháp nổi danh ngang với Bát Tử Kim, bị phong ấn không ai có thể sử dụng, không ngờ bấy giờ nó đang nằm yên tĩnh trong lòng bàn tay Tức Mặc Xu – nơi hai thứ tiếp xúc tỏa ra sương trắng liên miên. Phật Ma không cùng tồn tại, lòng bàn tay nàng ấy đã bị bỏng đến mức máu thịt be bét, cháy đen một mảng.
Không biết vì sao nàng ấy vẫn chẳng buông tay.
“... Tượng Phật, cho ta. Cho nên, ta lấy.” Tức Mặc Xu còn nắm một chiếc lá phong đỏ rực trong tay trái, nàng ấy mờ mịt thốt lên, “Ta... sắp rời đi. Ta có thể mang theo không?”
Minh Quang im lìm nhìn nàng ấy hồi lâu, trong khoảng lặng kéo dài này, ông ấy mơ hồ hiểu được thế nào là luân hồi, thế nào là thiên mệnh.
Thân Ma tâm Phật, nó và Vân Nhàn là hai con đường duy nhất.
Hiềm một nỗi nó chỉ mới 19 tuổi, hiện tại thậm chí còn không biết rốt cuộc thứ mình muốn lấy đi là gì.
Cuối cùng ông ấy ngẩng đầu lên, ôn hòa mà rằng: “Ngươi là người hữu duyên. Do đâu không thể?”
“...”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiếng gió vù vù bên tai, Vân Nhàn chỉ muốn nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Linh khí trên chiến trường nổ tung chấn động màng nhĩ, nàng nghiêng đầu tránh dư âm, khóe môi đã bắt đầu rỉ máu vì gánh nặng quá lớn, song trong lòng vẫn suy nghĩ không ngừng dầu là một khắc.
Nhanh lên, nhanh nghĩ cách. Nếu thật sự không thể ngăn cản, vậy mình phải làm sao?!
Không có nhẫn trữ đồ, cũng sắp hết linh khí rồi. Không chỉ không có linh khí... nàng thật sự rất mệt. Ngay cả chút sức lực cuối cùng đã sắp không còn.
Mắt thấy chỉ còn trong khoảnh khắc, Vân Nhàn cũng cảm thấy rõ ràng chỉ còn trong khoảnh khắc, nhưng khi nàng thật sự sắp chạm đến được cái bóng người kia, vẫn không kịp nữa rồi… Không còn kịp nữa rồi!
Cứ như vậy đôi mắt màu tím tắt lịm trước mắt nàng.
Khi mở ra lần nữa đã là một màu đỏ máu xa lạ.
Trong lòng nàng nặng trĩu chực rơi xuống hầm băng, tại cái chớp mắt tiếp theo, nàng cảm thấy ánh vàng lóe lên lần nữa, phật khí bùng nổ dữ dội.
Lẽ nào là Phật Môn??
Không, không phải.
Phật khí này bùng nổ ra từ trong cơ thể “Tức Mặc Xu”!!
Sự yếu ớt của nàng ấy nào phải vì trận pháp, nào phải vì xiềng xích, càng nào phải vì ma khí bị rút ra liên tục. Nàng ấy đã cưỡng ép hấp thu pháp khí của Phật Môn vào trong cơ thể. Dầu rằng chỉ tạm thời che giấu hơi thở, tuy nhiên hai đạo đối lập, liên tục tiêu hao, liên tục giãy giụa, thân thể nàng ấy biến thành chiến trường, như bị lăng trì từng khắc, sao có thể không đau đớn, sao có thể không yếu ớt?!
Trước cách làm điên rồ này, nếu đổi lại là người khác chỉ e đã muốn đập đầu vào cột chết quách từ sớm!
Bây giờ Tức Mặc Xu bỏ mình, nhận thức ma của Xi Vưu chuyển vào chân xác nàng ấy, y hoàn toàn không biết có thứ này, đương nhiên không thể phân tâm áp chế từ trước. Chỉ lơ là một chút, Chùy Kim Cang này bộc phát triệt để, trong nháy mắt đã nhuộm đỏ toàn bộ ma nguyên!
Y đa nghi đến vậy, đặt toàn bộ sự chú ý lên nhóm Vân Nhàn đến vậy, song dù y có nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra Tức Mặc Xu sẽ làm đến mức này.
Đối với một ma mà nói, đây là chuyện tuyệt đối không có khả năng.
Xi Vưu gầm lên cực thống khổ, tròng mắt muốn nứt ra, muốn nghiền nát thứ này. Tuy nhiên còn chưa kịp hành động, y đã cưỡng ép dừng lại, nhìn ba người đang lao đến như chảo chớp, rốt cuộc đôi đồng tử đỏ ngòm tàn nhẫn đã lộ ra vẻ táng đởm.
Lê Kiến Nghiệp đến trước, ngân châm bay như mưa vần gió giật, đâm về phía Xi Vưu; Phường chủ Cầm Phường đặt các đốt ngón tay lên dây đàn, tùy thời chuẩn bị ra tay; trên tay Vân Nhàn lại không có gì cả.
Hiềm một nỗi nỗi sợ hãi của y đến từ Vân Nhàn trờ trờ.
Ngân châm bị đánh rơi, tiếng đàn bị chặn, trên người y đã thêm kha khá vết thương, tiếp đó y lại trực tiếp giao đấu tay đôi với Vân Nhàn. Tu vi chênh lệch quá nhiều, Vân Nhàn vẫn không địch lại dầu giờ đây y vẫn đang trong trạng thái suy yếu. Chỉ qua vài chiêu, tay trái của nàng đã mềm nhũn rũ xuống, gãy không thể gãy hơn, nhưng dù vậy nàng vẫn đang tiếp cận!
Đôi mắt kinh khủng kia chỉ phản chiếu hình bóng của “Tức Mặc Xu”. Xi Vưu chớ hề nghi ngờ dù cho tay chân nàng bị đánh gãy toàn bộ, xương sống bị bẻ gãy, chỉ cần còn một hơi thở, có phải ngậm kiếm bò nàng cũng bò đến đây!
Lê Kiến Nghiệp và Phường chủ Cầm Phường là người thông minh, lập tức hiểu rõ tình hình, từ bỏ việc chém giết, thay vào đó chuyên tâm yểm trợ cho Vân Nhàn.
Thương tích ngày càng nhiều, tốc độ ngày càng chậm, ngặt nỗi trong mắt Xi Vưu, không thể trì hoãn xu thế tấn công của nàng, cho đến thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này...
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đủ rồi!” Khoảng cách đủ rồi! Tiêu Vu la lên, “Có thể ra tay!!”
Đây là cơ hội duy nhất – Đây là cơ hội duy nhất mà Tức Mặc Xu tạo ra!
Cổ họng Vân Nhàn toàn là máu cục, nàng nói thật khẽ: “Đủ rồi. Đại sư huynh tới đi. Ta cần huynh.”
Thái Bình run rẩy gào thét lao ra, xuyên qua ngực Xi Vưu!
“...” Ma khí của Xi Vưu ảm đạm trong giây lát, khóe miệng nứt toác, y bảo, “Ngươi hoàn toàn không biết yếu điểm thật sự ở đâu...”
Lời còn chưa dứt, đồng tử bỗng trừng to, ngây người nhìn lên trên.
Vân Nhàn nắm trong tay một thanh trường kiếm huyền thiết màu trắng ngọc khác, mũi kiếm xâm xuyên từ mi tâm y qua thẳng não tủy, đâm thủng ra sau gáy.
Trên mũi kiếm treo một trái tim màu đen mực, đã bị đâm xuyên qua cùng với đầu của y.
“Sao ta lại không biết.” Vân Nhàn nói, “Không phải Tức Mặc Xu đã nói cho ta biết đấy ư?”
Xi Vưu không tài nào tin nổi: “Ngươi...”
“Câm miệng, ta không muốn nghe. Động cơ của ngươi, câu chuyện của ngươi, ngươi có quá khứ không muốn người khác biết... vừa rẻ mạt vừa nhàm chán, ai muốn biết chứ.” Vân Nhàn nắm chặt chuôi kiếm bằng tay phải, còn sợ y chưa chết hẳn, nàng đâm từng chút từng chút vào sâu đầu y, cho đến khi chuôi kiếm chạm vào sống mũi y. Nàng nghiến răng nghiến lợi, gân xanh trên trán và tay nổi lên, mồ hôi trên chóp mũi hòa lẫn với máu, giọng nói như bị ép ra: “... Ngươi chỉ cần chết đi, là được.”
Nàng nói một câu, kiếm lại đâm vào một tấc, phát ra tiếng ma sát rợn người.
Ma khí trên người Xi Vưu ngày càng yếu, trước mắt tối sầm, tuy nhiên nhận thức ma vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Y trừng mắt nhìn Vân Nhàn rút thanh kiếm ra, trên mũi kiếm không dính một giọt máu.
Y không thể quen thuộc hơn thanh kiếm này. Đây là kiếm của Vân Chu, thiên phú xuất chúng của nàng ta tựa bóng ma không thể xua tan, từng kiếm từng kiếm đã khắc sâu vào trong trái tim đã từng là con người của y.
Bây giờ chủ nhân của thanh kiếm này là Vân Nhàn.
Thậm chí Vân Nhàn không thèm nhìn y thêm một cái. Sau khi rút kiếm, nàng chỉ liếc mắt qua một cách thờ ơ như đang nhìn không khí, nhìn rác rưởi, nhìn mèo chó ven đường, nhìn bất cứ thứ gì tầm thường, rồi dời tầm mắt.
Dời tầm mắt!!
Dựa vào đâu?! Y là ma thời Thượng Cổ, kẻ mạnh nhất đời này, y đủ sức phá vỡ cả bốn giới!!!
Bỗng nhiên y đoái tưởng lại vạn năm trước, Vân Chu ngồi trên tảng đá ven đường ngắm hoa cải dầu, nói bằng giọng điệu ung dung: “Chỉ cần nghĩ thoáng, thừa nhận mình không bằng người khác không khó. Ngay cả bản thân còn coi thường mình, sao người khác chú trọng ngươi được?”
Khi đó y vẫn là con người. Y nghĩ đích là bởi vì ngươi có thiên phú, chưa bao giờ bị người khác coi thường, mới dễ dàng thốt lên những lời này! Chỉ cần y đủ mạnh, còn ai dám coi thường y?!
Nhưng bây giờ nhìn ánh mắt của Vân Nhàn, hình như y đã tỏ tường.
Trong tĩnh lặng, bóng dáng màu tím kia tiêu tán ma khí, ngã về phía sau. Kết giới cũng theo đó bắt đầu sụp đổ, trời đất tối sầm, thủy triều khí độc tan đi, đường nét của Chúng Thành hiện ra, nhưng giữa tiếng gọi ầm ĩ của mọi người, Vân Nhàn chớ hề đáp xuống đất.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng giẫm chân lên đàn cổ của Phường chủ Cầm Phường, lại nhảy lên một đoạn. Vân Lang lo lắng kêu: “Con gái!!! Con muốn mang theo đại sư huynh của con bay đi đâu vậy?!”
“Đại sư huynh nào?? Đại sư huynh ở đâu?? Không phải trên tay nàng ấy đang cầm hai thanh kiếm sao?!”
“Ta cũng không thấy!”
“Hướng đó có gì?! Khoan đã, hình như có một người tí hon màu tím bán trong suốt... Nhỏ bằng ấy thì phải tiêu tán rồi chứ?!”
Tiết Linh Tú chấn động trong lòng, la lên: “Nguyên anh của Tức Mặc Xu!”
Tuy nhiên hiện linh khí trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh Chúng Thành đã gần như bị trận pháp rút cạn, đồng thời không có bất kỳ pháp khí nào đủ sức bảo tồn linh thức ngay tức thì, hoàn toàn hết cách. Hơn nữa dù rằng Tức Mặc Xu chỉ còn lại nguyên anh, nàng ấy còn chưa tới tầng Xuất Khiếu, nhiều nhất cũng chỉ lưu lại bên ngoài vài hơi thở và rồi sẽ tiêu tán.
Dù có bắt được trong tay thì vẫn là một luồng linh hồn mơ hồ, chẳng lẽ Vân Nhàn muốn trơ mắt nhìn Tức Mặc Xu tiêu tán trong tay chính mình?!
Dưới cái nhìn kinh ngạc hoặc nghi ngờ của mọi người, Vân Nhàn xoay người giữa không trung, cầm hai thanh kiếm, với một đường cong đẹp mắt vô ngần, nàng há miệng nuốt chửng người tí hon kia.
Người tí hon ngơ ngác hoảng sợ trong giây lát, thậm chí không kịp bỏ chạy theo bản năng.
Thậm chí Vân Nhàn còn nuốt xuống một cái. May mà không nhai.
Tất cả những người quen biết hay không quen biết ở đó: “...”
Gió thổi qua, tiếng ồn ào hốt nhiên bùng nổ:
“Ta không nhìn lầm chứ??? Nàng ấy nuốt nguyên anh của người ta rồi??? Làm gì vậy, bồi bổ cơ thể??”
“Không nhai, chắc khó nuốt lắm. Có điều bây giờ không có chỗ cất nguyên anh, miễn cưỡng coi như giữ trong cơ thể cũng được, có ai quy định linh phủ của một người không thể cho hai người ở đâu? Hòa thuận vui vẻ, cớ sao lại không, thôi ta không bịa được nữa... Từ trước đến nay ta chưa từng thấy người nào kỳ quặc thế hay chuyện kỳ quặc thế này...”
“Trước đây ở Đường Linh Quốc hình như nàng ấy cũng vậy, cứ có cái gì cũng nhét vào người, còn suýt bị linh khí làm nổ tung thân thể. Phương thần y lấy nàng ấy làm tài liệu giảng dạy về sựtiêu cực, ngày nào cũng kể, ta còn tưởng gã bịa chuyện...”
“Nhưng chung quy Tức Mặc Xu vẫn là ma đấy! Ma khí và linh khí đâu có giống nhau?! Đây còn là nguyên anh nữa, một nơi linh thức bản năng nhất trú ngụ, lỡ tí nữa nó phá ra từ linh phủ của nàng ấy thì sao, cả hai người đều chết mất!”
“Thôi đi, ngươi thấy người ta có ý định chạy trốn không? Ngươi hiểu gì là không tiếc mạng sống, ngươi hiểu gì là tình như tỷ muội à?!”
“Tới bào thai sinh đôi còn không sống chung một linh phủ đâu!!!”
Tất cả những người còn có thể cử động đều kéo một người, vác một người trên vai, cùng nhau ngã lăn xuống khoảng đất trống trong Chúng Thành, tức thì thêm một trận kêu đau.
Sau cùng trận pháp gấp khúc dừng lại theo cái chết của Xi Vưu, chỉ những nơi bị phá hủy đã không thể trở lại như xưa, trên đường phố là một vùng hoang tàn, nhưng vẫn còn đó niềm vui dâng trào vì sống sót sau tai nạn.
Hoàn toàn kết thúc.
Cho dù là Xi Vưu, hay Ma Giáo, hay tai họa kinh thiên động địa này.
Vân Nhàn nuốt xong nguyên anh của Tức Mặc Xu đã rơi thẳng đứng xuống như cá chết. Từ trước đến nay nàng vẫn luôn như vậy, làm xong việc là mặc kệ, nói chung chắc chắn sẽ có người đến đón nàng, bây giờ cũng vậy...
Tận mấy bàn tay đặt nàng xuống đất. Thân kiếm biến thành người, Túc Trì tức khắc xoay lại xem sắc mặt nàng: “Sư muội, muội sao rồi?”
Tiết Linh Tú nhìn khuôn mặt đen sạm pha tím này, nói một cách cứng nhắc: “Chắc chắn là chẳng ổn rồi.”
Cơ Dung Tuyết: “... Đón chuẩn thật đấy. Nếu ta chưa từng luyện tập màn nhảy qua vòng lửa, có khi đã không cắn tới.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Còn nói những thứ này nữa? Mau gọi người tới cứu đi chứ!”
Vân Lang và Tiêu Vu hoàn toàn không chen vào.
Vân Nhàn nằm im như con sâu lười dưới đất, bất chợt nàng há miệng, phun ra một làn khói tím, chắc là tàn dư của Tức Mặc Xu. Kiều Linh San theo bản năng bịt miệng nàng, sợ Thánh nữ đại nhân bị lọt ra ngoài để rồi tiếp đó do dự một thoáng không biết rốt cuộc có nên bịt hay không: “...”
Phong Diệp khóc lóc: “Không chết chứ?? Ngươi tuyệt đối đừng chết đấy Vân Nhàn, chết thế kia là một xác hai mạng đấy... Ủa! Sao đại sư huynh lại đánh đầu ta?!”
Cả bọn luống cuống tay chân, xô đẩy nhau, bỗng nhiên nghe thấy từ trong đan điền của Vân Nhàn truyền ra một giọng nói cáu kỉnh: “Ồn ào quá!!”
Đó là giọng nói của Tức Mặc Xu.
Vân Nhàn nhắm mắt lại, đạp chân một cái, hoàn toàn yên tâm ngất lịm.
...................
Lời tác giả:
Cuối cùng đập chết con gián này rồi! Thật là gian nan!!
Chương sau sẽ giải quyết một số việc hậu sự.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.