Vân Nhàn không kịp chạy, chỉ đành thở dài một tiếng, lui về sau ba bước, trở lại trước mặt đám người Kiếm Các.
“Không đến mức đó chứ?” Vân Nhàn truyền âm cho Anh Lạc, hồ nghi nói, “Ta cảm thấy dù diễn xuất của mình không đến mức không chê vào đâu được, nhưng ít ra vẫn đủ sức gạt người ta đấy.”
Anh Lạc đáp: “Tỷ không mở miệng đã thắng một nửa.”
Vân Nhàn: “...” Không nể mặt gì cả.
May mà dù Anh Lạc vừa liếc mắt đã nhìn ra, song nàng ấy hiểu Vân Nhàn che giấu thân phận ắt có nguyên do, thành thử không tức tốc vạch trần thân phận của nàng, chỉ buông một câu: “Vị trưởng lão môn phái Ngạo Khung này, ngài còn có việc gì ư?”
“Không có việc gì.” Vân Nhàn ho khan hai tiếng, trả lời, “Chỉ đột nhiên nhớ ra có việc chưa nhắc nhở các ngươi.”
Tuy hiện tại vẫn chưa biết nguồn cơn đám rối này miễn nhiễm với kiếm khí của Kiếm Các, nhưng nếu người trong Kiếm Các không biết việc này, sau này nói không chừng lại phải chịu thiệt.
Vân Nhàn nói một hồi, thấy mọi người phía sau Anh Lạc đều đang vểnh tai lên nghe, tập trung hết mức. Nàng chợt nảy ra ý tưởng bèn hỏi: “Đúng rồi, hỏi một câu, lúc nhỏ các ngươi có từng nghe tới truyền thuyết về nàng Ai Hỉ không?”
Ngoài dự đoán, hầu hết mọi người đều gật đầu.
Hiềm một nỗi dù cùng ở Đông Giới, một khi chuyển sang một địa phương khác ắt chi tiết truyền thuyết đã khác đi. Truyền thuyết tại Thiên Y Trấn kể rằng, nàng Ai Hỉ chết oan khuất mới hóa thành lệ quỷ lang thang trên đường phố, hoàn toàn không nói rõ đấy là oan khuất gì, rất có thể chỉ được dựng lên hòng tạo bối cảnh cho câu chuyện. Ngặt nỗi trong miệng mọi người Kiếm Các, người này chớ hề bị oan khuất, chẳng qua sinh ra đã có tâm trí khác với người thường, ngây ngô khó diễn đạt, nhưng vì được cha mẹ che chở nên vẫn sống đến 18 tuổi.
TruyenLau
Sau năm 18, cha mẹ bệnh mất, nàng ta không có ai chăm sóc lại sợ ánh sáng, thành thử mới xuất hiện trên đường phố vào mỗi đêm. Nàng ta trưng hai mặt buồn vui cũng vì tâm trí chưa trưởng thành, không thể kiểm soát biểu cảm của mình, nên mới trông đột ngột kinh dị cỡ kia.
Vân Nhàn xoa cằm, suy tư: “Thì ra là như vậy?”
TruyenLau
Hai truyền thuyết này trông khác xa nhau một trời một vực, nhưng thực chất lại là trăm sông đổ về một biển. Có chăng là cách dọa trẻ con khác nhau mà thôi. Một bên là “buổi tối có ma bắt ngươi bên ngoài”, bên còn lại là “buổi tối có người bị bệnh tâm thần bắt ngươi”. Loại thứ hai nghe chừng như đáng tin hơn. Nhưng nếu thật sự bình thường như vậy thì họ biết phải cắt nghĩa những con rối thượng cổ tinh xảo này thế nào...
“A!! Cái thứ quỷ quái gì thế này?!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đi ra đi! Đừng chạm vào ta!”
Đang nói chuyện, đám rối nghịch ngợm kia lại đến. Có điều nay đang là ban ngày, trông chúng chẳng kinh dị như đêm qua, thậm chí còn có nét xấu xí đáng yêu. Vân Nhàn vung một kiếm, quả nhiên, chẳng có tác dụng gì đối với đám rối này.
Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp vẫn luôn chờ đợi ở bên cạnh thầm than một tiếng, đành hiện thân, giúp xua đuổi đám rối đi.
Lại xuất hiện thêm mấy gương mặt lạ, nhóm đệ tử Kiếm Các nhìn cả bọn – những người tuy dung mạo không tính là tuyệt sắc nhưng toát ra phong thái nhàn nhã – và điều này càng khiến họ tò mò vô ngần. Song mặc cho xuống núi chưa lâu, họ không quá lỗ mãng, chỉ dám âm thầm đoán trong lòng, không một ai dám hỏi thẳng.
“Ngạo...” Anh Lạc không biết nên gọi thế nào cho phải. Vân Nhàn thuận thế thốt lên: “Gọi ta Ngạo Trưởng lão là được.”
“Ngạo Trưởng lão.” Anh Lạc nói, “Ngài có biết có chuyện gì với những con rối này không? Vì sao kiếm khí của chúng ta lại vô dụng với nó?”
“Đây vẫn là vấn đề bên ta đang truy xét.” Vân Nhàn cao thâm khó dò đáp, “Thứ này là vật chết thế thôi nhưng đã linh hoạt gần giống người, lần sau gặp phải, các ngươi nhất định phải cẩn thận. Trên người không có vật quý giá chứ? Loại phát sáng ấy.”
Anh Lạc: “Ngài tội gì hỏi thừa.”
“...” Vân Nhàn than thở, “Nghèo cũng có cái lợi của nghèo.”
Phía sau có một tên nhóc tinh quái hớn hở bộc bạch: “Vừa rồi kiếm khí của Ngạo Trưởng lão cũng vô dụng với con rối này! Trùng hợp làm sao!”
“Đó là lẽ đương nhiên.” Một người khác khí phách ngời ngời, “Kiếm phổ trong thiên hạ vốn xuất phát từ một nhà, chuyện này cực bình thường!”
“...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không thể ở lâu tại vùng đất khí độc, Kiều Linh San tạm thời đánh dấu địa điểm này, Anh Lạc dẫn nhóm đệ tử Kiếm Các chậm rãi rút lui. Vân Nhàn không đi theo, mà đổi sang chỗ khác, bí hiểm chắp tay chờ đợi.
Không lâu sau, Anh Lạc tạm thời sắp xếp đội ngũ ổn thỏa đã hấp tấp đi tới.
Đã lâu không gặp, hình như diện mạo của nàng ấy đã nẩy nở hơn. Nay thiếu nữ từng ngày ngày đuổi theo sau mông Vân Nhàn để dọn dẹp cục diện rối rắm đã có thể độc lập, dẫn dắt thế hệ đệ tử mới xuống núi mạo hiểm. Vân Nhàn cảm thấy Anh Lạc có tính tình chín chắn, làm việc cẩn thận chu đáo, vốn dĩ rất thích hợp làm đội trưởng.
Anh Lạc vừa ngẩng đầu đã thấy Kiều Linh San đứng bên cạnh Vân Nhàn, khóe miệng giật giật, vẫn còn chưa thích ứng lắm.
Trước khi ra khỏi Kiếm Các, con gái của Lục Trưởng lão này suốt ngày muốn so kiếm với Vân Nhàn, bây giờ nhìn lại quan hệ đôi bên đã tốt thế ư? Không biết Vân Nhàn làm được thế nào.
“Anh Lạc.” Vân Nhàn nhìn nàng ấy, không tức khắc đi thẳng vào vấn đề, thay vào đấy giới thiệu mọi người ở đây cho nàng ấy trước, “Đây là Kiều Linh San, các muội đã quen biết từ đầu. Vị này là Tiết Linh Tú, tiểu thiếu gia của Diệu Thủ Môn; vị này là Kỳ Chấp Nghiệp, là một hòa thượng; vị này, hình như muội từng nhắc đến trước khi ta xuống núi có điều chưa gặp mặt, đây chính là đại sư huynh.”
Cả bọn đều lễ độ gật đầu với nàng ấy, Anh Lạc nghe đến câu cuối cùng, hốt nhiên ngẩng đầu nhìn Túc Trì: “Đây là đại sư huynh?!”
Đúng như dự đoán, vừa nãy nàng ấy thấy dung mạo người này bình thường, giờ nhìn lại đã thấy trên mặt nạ thấm đẫm một vẻ anh tuấn.
Túc Trì nói: “Là ta.”
“Thật sự là đại sư huynh ư!” Anh Lạc kích động nói với Vân Nhàn, “Còn sống, còn cử động!”
Vân Nhàn: “Nếu không cử động được thì dễ gì ta dám cho muội xem?”
Túc Trì: “...”
Chàng nào phải con cua, cớ gì lại miêu tả thế kia.
Phần giới thiệu kết thúc, Vân Nhàn mới nói: “Trước đó ta có gặp Đường Vũ, đúng rồi, vừa nãy rõ ràng ta nghe thấy giọng của muội ấy, sao không thấy người đâu?”
“Muội ấy bị thương.” Anh Lạc, “Không phải bị đám binh hèn tướng nhát kia đánh mà là vô tình bị trẹo chân. Ta cho người đưa muội ấy xuống núi xử lý trước rồi.”
“...” Sao bất cẩn thế, nghe cô nàng kêu thảm thiết còn tưởng bị sao. Thôi, người không sao là tốt, Vân Nhàn hỏi: “Anh Lạc, ta hỏi muội một chuyện, muội suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời ta.”
Anh Lạc thấy nàng nghiêm túc cũng nghiêm nghị: “Chuyện gì?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Rốt cuộc Kiếm Các đã xảy ra sự gì bất thường?” Vân Nhàn đanh giọng, “Từ đầu số người trưởng thành trong tông đã không thịnh vượng, bây giờ dù họ không định ở ẩn thì vẫn đâu cần phải để muội dẫn nhiều người xuống núi.”
Một đoàn người rầm rập đông đảo bực này, không nên chỉ có mỗi Anh Lạc dẫn dắt, đồng thời Vân Nhàn không nhìn thấy một đồng môn chín chắn hơn nào ở đây. Lúc trước cạnh tranh suất vào Đại Chiến Tứ Phương cùng nàng, ngoài Kiều Linh San và Trọng Trường Nghiêu ra còn có hai người nữa với kinh nghiệm còn nhiều hơn Anh Lạc.
Nàng cứ cảm thấy Vân Lang đang cố tình điều động và đuổi hết lớp đệ tử trẻ tuổi đi.
Cảm giác này khiến nàng hơi bất an. Tuy đã biết thoại bản kia do Thiên Đạo sao chép theo thoại bản của Trọng Trường Nghiêu, nhưng ít nhiều gì cũng nhờ vậy nàng mới tỏ Kiếm Các thật sự có kết cục bi thảm bên trong thoại bản của Trọng Trường Nghiêu. Ngặt nỗi nay ngoài Trọng Trường Nghiêu ra, nào ai hay nguyên nhân và hậu quả của việc diệt môn là như thế nào.
Huống chi, hiện giờ Trọng Trường Nghiêu đang phát tài ở đâu?
“... Ta cũng cảm thấy sự việc có chỗ khó hiểu.” Anh Lạc mím môi, liếc nhìn hai người Tiết Kỳ phía sau Vân Nhàn không có ý định rời đi. Tuy chỉ một cái liếc mắt cực kỳ ngắn ngủi, tuy nhiên hai người vẫn nhanh chóng nhận ra. Họ không để tâm, Tiết Linh Tú khẽ mỉm cười với nàng ấy và tránh khỏi phạm vi nói chuyện cùng với Kỳ Chấp Nghiệp.
“Là như vầy, hình như Trưởng lão Tưởng Tinh Dao... mất tích.” Anh Lạc nói nặng nề, “Vì sao nói ‘hình như’, là bởi đến nay việc này vẫn chưa có kết luận. Tỷ cũng biết Tưởng Trưởng lão chỉ dựa vào Kiếm Các còn bản thân gã là người của Tinh Diễn Tông, học bói toán theo thước trắc tinh, thao túng trận pháp, nên thường xuyên biến mất một khoảng thời gian vẫn là bình thường. Có điều, dù gã không có ở đó, gã vẫn luôn trả lời tin tức Kiếm Các gửi đi. Tuy nhiên từ ba tháng trước, tất cả tin tức Kiếm Các gửi cho gã đều như đá chìm xuống biển.”
Tưởng Tinh Dao là bạn bè của Túc Trì, Túc Trì nghe vậy, hàng lông mày anh tuấn hơi nhíu.
“Đương nhiên, cũng có khả năng là gã đã vào bí cảnh hoặc chỗ hiểm nào đó, nhất thời không nhận được tin. Ít nhất lúc ta rời đi, hồn đăng của gã vẫn chưa tắt.” Anh Lạc nói xong, lại cho hay, “Còn một tin tức nữa là về Trọng Trường Nghiêu.”
“Về Trọng Trường Nghiêu?” Đã lâu Trọng Trường Nghiêu không về Đông Giới, Vân Nhàn hỏi, “Là chuyện gì?”
Anh Lạc khẽ mấp máy môi, giọng nói rõ ràng: “Gia tộc dưới chân núi của hắn đã bị… tiêu diệt toàn bộ.”
Kiều Linh San giật mình thốt lên: “Cái gì?!”
Vân Nhàn cũng bị tin tức này làm cho táng đởm. Sao lại như vậy? Dù gia tộc của Trọng Trường Nghiêu nhỏ, song theo trong thoại bản, cuối cùng họ đã được hưởng nhờ ánh sáng khi có mỗi Trọng Trường Nghiêu đắc đạo, lắc mình biến thành một trong những gia tộc lớn ít ỏi tại Đông Giới. Bây giờ không nói đến chuyện được lợi, chẳng ngờ họ đã diệt vong sạch?! Chuyện này có kém gì diệt môn?
“Có thể điều tra ra là ai làm không?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không tra ra được. Không có một dấu vết, thậm chí ngay cả dấu vết giãy giụa cũng chẳng có, cứ như là... chỉ ngủ thiếp đi.”
Có năng lực này, ít nhất tu vi người gây chuyện cũng phải từ tầng Phân Thần trở lên. Vân Nhàn cau mày, lướt lại một lượt những tin tức thu được cho đến nay trong đầu, đoạn nói từ tốn: “Ta hiểu rồi. Cảm ơn.”
“Cám ơn ta làm gì?” Anh Lạc, “Còn tỷ, bây giờ tỷ định làm gì? Có gì để ta giúp một tay không?”
“Bảo vệ tốt bản thân muội là được.”
Vân Nhàn không nói thêm, một là thời gian không cho phép, hai là bây giờ tiết lộ quá nhiều chỉ khiến lo lắng vô ích thêm. Hiện tại Xi Vưu vừa bị mọi người hợp sức đánh cho bị thương nặng ở Diệu Thủ Môn, với tính cách cẩn thận của y, chắc trong khoảng thời gian này y sẽ không ra ngoài gây sự nữa.
“Đi thôi, quay về dẫn đội.” Vân Nhàn trầm ngâm nói với Anh Lạc, “Đến lúc đó gặp nhau trên tế đàn.”
-
Các loại tin tức lẫn lộn vào nhau, nhìn như không liên quan nhưng lại liên quan mọi mặt, cắt không đứt, rối như tơ vò.
Vân Nhàn cắm đầu đi trên đường lớn hồi lâu, cuối cùng chịu dừng lại.
Cả bọn thấy sắc mặt nàng không đúng, còn tưởng nàng đang trầm tư điều gì bèn không tùy tiện lên tiếng. Thấy nàng dừng lại, họ cùng đều giương mắt lên, dùng ánh mắt dò hỏi: “?”
Vân Nhàn búng tay một cái, gieo lên tiếng “tách” giòn tan, nàng bảo: “Thời gian suy luận của bé thiên tài đến rồi!”
Cả bọn: “...”
Đừng có ra vẻ mình thông minh lắm!
Thôi được, nói thật, tuy ngày nào Vân Nhàn cũng nói trí tuệ nào phải sở trường của mình và có đôi khi cũng đụt đụt thật, song nhiều phen nàng vẫn khá đáng tin cậy, thậm chí họa hoằn lắm còn khen được một câu “quả trứng thông minh”. Có thể nói là nàng cứ lặp đi lặp lại giữa hai thái cực, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
“Ngươi nói trước đi.” Tiết Linh Tú ôn hòa bày tỏ, “Vừa hay ta cũng có vài điều muốn bổ sung.”
“Tuyên bố trước nhé, rốt cuộc bên trong tế đàn này là cái gì thì chỗ này ta vẫn còn mù mờ.” Vân Nhàn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Ta chỉ suy đoán chủ nhân tế đàn đích là người sáng lập Tinh Diễn Tông chưa từng được ghi chép trong lịch sử... Có lẽ nói cách khác, có thể không phải người sáng lập, mà là người mạnh nhất. Còn Kiếm Thần, nàng ta và người này không có quan hệ bạn bè thì cũng có quan hệ thân thuộc, ta nghiêng về cái trước hơn. Tóm lại, quan hệ tốt đến mức mặc chung một cái quần.”
Kiếm phổ của Kiếm Các là thứ gần nhất với kiếm phổ Kiếm Thần truyền xuống. Để đủ sức làm thanh kiếm Kiếm Thần để lại hoàn toàn vô hiệu với con rối, đây là sự tín nhiệm đến mức nào mới làm được.
Đầu óc nhanh nhạy của Kiều Linh San xoay chuyển, nàng ấy nghĩ đến khả năng thứ ba: “Vì sao không thể là quan hệ đạo lữ?”
“Câu hỏi hay!” Vân Nhàn nhìn nàng ấy với ánh mắt khích lệ và nói, “Muội đoán xem vì sao gọi là nàng Ai Hỉ mà không phải là chàng Ai Hỉ nhỉ?”
“...” Sao cảm giác đổi một chữ là từ quỷ quái biến thành buồn cười, Kiều Linh San lẩm bẩm, “Đâu có ai nói hai nữ tu sĩ không thể là đạo lữ của nhau... Thôi, không sao, coi như ta chưa nói gì!”
Không thể bịa đặt lung tung thế, nói không chừng bây giờ Kiếm Thần đang ngồi xổm trên trời nhìn xuống.
“Tinh Diễn Tông là tông môn Bắc Giới, tế đàn xuất hiện ở Đông Giới. Truyền thuyết về nàng Ai Hỉ có quan hệ gì với nàng ta?” Kỳ Chấp Nghiệp cau mày bộc bạch, “Nếu chỉ vì mấy con rối mà liên hệ với nhau thì mối quan hệ này hơi mong manh.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Câu hỏi hay!” Vân Nhàn nói, “Hay ở chỗ mấy câu hỏi trước ta cũng chưa biết.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Vân Nhàn: “Suy đoán thôi mà. Suy đoán, cần gì phải nghiêm túc. Giải phóng trí tưởng tượng của ngươi ra, để cho nó tự do bay lượn.”
“Việc này cũng trùng khớp với những gì ta phát hiện ra trước đó.” Tiết Linh Tú đúng lúc nói, “Vân Nhàn, lấy quyển ‘thời Thượng Cổ...’ của ngươi ra đi.”
Vân Nhàn liếc hắn một cái, bảo: “Ngươi đọc hết ra đi.”
“...” Tiết Linh Tú nhắm mắt nói: “Yêu hận tình thù thời Thượng Cổ... Nhanh lên, đừng đùa nữa.”
Ngón tay trắng nõn của hắn lật đến một trang, chỉ vào phía sau hai chữ Y Thần nằm ở cột bạn bè của Kiếm Thần, và nói: “Màu sắc ở đây có chỗ khác biệt rất nhỏ so với màu sắc của trang sách, giống như đã từng bị ai đó sửa đổi, xóa đi thứ gì đó.”
Mấy cái đầu đều chụm lại bên cạnh ngón tay hắn. Vân Nhàn hỏi: “Linh San, muội nhìn ra không.”
“Không.” Kiều Linh San hỏi, “Kỳ đạo hữu, ngươi nhìn ra không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ở đây có gì khác à?”
Ngay lúc Tiết Linh Tú sắp nổi đóa, Túc Trì vẫn luôn im lặng đã mở miệng, đầu ngón tay lướt qua một chỗ: “Chỗ này.”
Cuối cùng trên trang giấy ố vàng cũ kỹ dần hiện ra dấu vết mờ nhạt.
Thì ra Vân Nhàn thật sự đã hiểu lầm Kiếm Thần, nàng ta không chỉ có bạn tốt, mà còn có tận hai người.
“Xem ra, nhất định phải tới tế đàn này.” Vân Nhàn khép trang sách lại, thở dài, “Rốt cuộc là tên thất đức nào nói trong tế đàn toàn là bảo vật, từ đó thu hút toàn những tu sĩ mới ra đời? Ta sợ đừng nói là bảo vật bên trong, ngược lại họ sẽ còn rước họa vào thân.”
Cứ nghĩ cũng biết, người có sức khiến Tinh Diễn Tông thống trị bốn giới trong thời gian ngắn thì sẽ mang thực lực đáng sợ đến mức nào. Còn tại sao chốn này lại xuất hiện ở Đông Giới mà nào phải Bắc Giới... Chuyện này còn cần phải bàn bạc thêm.
Kỳ Chấp Nghiệp: “Hay là để ta gọi sư phụ đến?”
Hiện tại cha mẹ của những tu sĩ trong độ tuổi này đều rất tin tưởng vào giảng đường của Đại sư Minh Quang, kể cả việc phân biệt ma cũng do Đại sư hết lòng thúc đẩy. Đến nỗi mấy phương pháp tích công đức đơn giản và thần kỳ như sáng niệm “từ bi vô lượng”, tối niệm “A Di Đà Phật” còn hết sức thịnh hành khắp bốn giới. Nếu để Đại sư Minh Quang lên tiếng, nói bên trong toàn là quái vật lớn ôi quá sợ sợ, nói không chừng khuyên được vài người quay về.
Vân Nhàn còn chưa trả lời đã nghe Túc Trì trầm ngâm: “Có lẽ, bây giờ đã có thể vào thăm dò một chút.”
Cả bọn cùng ngạc nhiên: “Cái gì?!”
Mắc gì người này cứ luôn nói lời kinh người, im lìm mới làm được việc lớn hay gì?!
“Trận pháp trên con rối đó có cùng nguồn gốc với phong ấn của tế đàn.” Túc Trì nói đều đều, “Vừa rồi ta suy nghĩ: Nếu như suy đoán là thật thì không có lý do gì tế đàn lại không cho hậu nhân của Kiếm Thần đi vào. Kiếm khí không thể làm nó bị thương, nhưng nếu nghịch chuyển kiếm khí, có lẽ có khả năng mở ra khe hở trên trận pháp, để người ta tạm thời đi vào.”
“Nghịch chuyển?” Đây đúng là một cách tìm đường chết mới mẻ, Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên, “Vậy kinh mạch của huynh...”
Túc Trì khẽ nhếch khóe môi với nàng.
Vân Nhàn hiểu rồi. Kinh mạch gì chứ, à không, phải là cục sắt như huynh thì lo gì chứ.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Có khả năng bên trong tế đàn có nguy hiểm.” Thấy cả bọn không có dị nghị, Túc Trì cụp mắt đứng dậy, lần thứ ba tránh né ánh mắt nhìn sang của Vân Nhàn và nói bình thản, “Nghỉ ngơi một ngày, ngày mai một mình ta đi là đủ.”
Vân Nhàn không đáp lời, chàng đợi hồi lâu vẫn không thấy Vân Nhàn trả lời đoán chừng nàng ngầm đồng ý cho nên đã xoay người rời đi.
Kiều Linh San đứng bên cạnh quan sát, thầm nghĩ: Túc sư huynh, huynh vẫn còn quá non, chưa hiểu được sự hiểm ác của Vân Nhàn. Tỷ ấy không trả lời và mở miệng nói “được” là hai ý hoàn toàn khác nhau!
-
Đúng hệt dự đoán, ngày hôm sau, Túc Trì vừa đẩy cửa ra đã thấy ngay Vân Nhàn ăn mặc chỉnh tề đứng bên ngoài, đeo Thái Bình trên lưng, nói như không có việc gì: “Đi thôi.”
Như thể đang đi chơi xuân.
“...” Túc Trì khựng lại, bảo: “Không phải hôm qua đã nói là một mình ta đi rồi ư?”
Vân Nhàn: “Nói lúc nào? Sao ta không có ấn tượng gì hết.”
Túc Trì: “Rõ ràng ta đã nói.”
“Có thể lúc đó ta lỡ ngủ quên đấy.” Vân Nhàn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Ta không nghe thấy thì không tính.”
Túc Trì bất đắc dĩ: “Quá nguy hiểm.”
“Nguy hiểm? Ta, Vân Nhàn, tung hoành ba giới, chưa từng có đối thủ, còn sợ nguy hiểm chắc?” Vân Nhàn thao thao bất tuyệt nói một tràng ngụy biện, sau cùng mới nói ra trọng tâm, “Cho dù huynh không mang ta đi, ta cũng sẽ đu bám trên kiếm của huynh để theo. Đến lúc đó người mất mặt không phải ta.”
Túc Trì: “...”
Suýt chút nữa Kiều Linh San đang ngủ sát vách bị tiếng thở dài của đại sư huynh làm tỉnh giấc.
Túc Trì không lay chuyển được nàng, cũng không thật sự để nàng đu trên kiếm, hai người cùng ngự kiếm tiến đến.
Rừng khí độc hôm qua vẫn xanh um tươi tốt, xanh thẫm một vùng, tỏa ra mùi lá xanh nồng của cây cối. Lần này chẳng còn đội ngũ nào vô tình xông vào, xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, có chăng là tiếng rít của côn trùng độc và mãnh thú, nghe thật không ổn.
Túc Trì đi trước, Vân Nhàn theo sau. Chỉ thấy chàng duỗi hai ngón tay thon dài linh hoạt, kiếm khí xoay tròn lóe sáng trên đầu ngón tay, phát ra tiếng leng keng lanh lảnh, thăm dò thẳng hướng xuống dưới và chìm trong sương mù. Ánh kiếm lóe lên, giữa tiếng va chạm kịch liệt và đảo ngược trong nháy mắt, bất chợt phong ấn vốn kiên cố không thể phá vỡ kia bị xé tướp ra một khe hở hẹp. Túc Trì tung người nhảy xuống, y phục và mái tóc đen nhánh cùng bồng bềnh, tựa như thần tiên!
Vân Nhàn cũng “ôi” một tiếng, nhảy xuống theo.
Gió như đao sương cắt vào mặt, lạnh lẽo đến mức gần như không mở mắt nổi, trời đất quay cuồng, nhật nguyệt tối sầm. Đâu rõ rơi xuống bao lâu, hoặc chỉ mới một cái chớp mắt, Vân Nhàn nhạy bén nghe thấy âm thanh thuộc về mặt đất, tức thì linh hoạt thay đổi phương hướng, mũi chân vững vàng chạm đất.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mở mắt ra lần nữa, nàng nhìn đôi tay không đỡ được người của Túc Trì, chớp chớp mắt.
“Đại sư huynh.” Vân Nhàn khí phách bày tỏ, “Chiêu này của ta gọi là eo chân hợp nhất, vững dữ luôn đúng không?”
Túc Trì lặng lẽ thu tay về: “... Ừ. Vững lắm.”
Không nhìn rõ hình dạng cụ thể xung quanh, khác với tưởng tượng của Vân Nhàn. So với lăng mộ do thợ thủ công xây dựng, nơi này càng giống một động đá nửa tự nhiên, bốn bề toàn là đá có hình dạng kỳ dị, chất liệu đặc biệt. Nàng thử bẻ một mảnh nhỏ, nghiền nát, đoạn trầm ngâm: “Con rối mặt Ai Hỉ xuất hiện ở trên là được chế tạo từ đá khai thác ở đây. Chừng như đúng là nơi này rồi.”
Vị trí đến không đúng, hình như còn cách chính điện rất xa, hiện hai người đang ở trong một lối đi hẹp dài và cất bước dọc theo hướng gió thổi.
Nơi này thấp bé phải biết, Vân Nhàn với hình hài cao gầy, nhảy lên một cái đã dễ dàng đụng đầu, huống chi hồ là Túc Trì. Chàng phải hơi cúi đầu mới dấn bước được, trông có vẻ khổ cho chàng.
Không chỉ thấp mà còn rất hẹp, chỉ cần hai người không chú ý, cánh tay sẽ áp sát vào nhau bất cứ lúc nào. Thế nhưng dù trong một miền chật hẹp như vậy, Túc Trì vẫn hết sức cẩn thận, chàng không chạm vào Vân Nhàn, nếu vô tình chạm phải cũng nhanh dịch khỏi.
Mặc dù không đúng lúc, Vân Nhàn vẫn đau buồn nghĩ: Xem ra gần đây đại sư huynh đã phát hiện ra nàng có ý đồ bất chính với huynh ấy... Hầy, cũng đúng, đại sư huynh là người thanh cao, dễ gì chịu đựng nổi, đâm ra mới bắt đầu né tránh để khỏi bị nghi ngờ. Nàng còn đang thắc mắc vì gần đây bận rộn thế này, còn ai hơi đâu nghĩ đến chuyện này chuyện kia, sao bây giờ huynh ấy mới bắt đầu trốn tránh?
Mặc dù không đúng lúc, song vẻ mặt của Túc Trì vẫn có chỗ nặng nề: Chàng thật sự không nên đơn độc đến đây cùng với sư muội, nhất là vào lúc này... trong tình huống chàng phát hiện ra mình có ý đồ bất chính. Chàng đã tự kiểm điểm rất lâu, ân sư giao phó thế mà chàng lại nhân cơ hội này làm vậy, đúng là không phải người. Sư muội là người thuần khiết, nếu biết được, chắc sẽ không còn tin cậy chàng như trước nữa... Rốt cuộc nên làm thế nào, tới chàng còn thấy mê man.
Hai người cứ im lặng đi mãi cho đến khi không còn đường để đi, đã đến điểm cuối cùng.
Sau rốt trước mắt trống trải bất chợt, ánh sáng cũng rõ ràng hơn... Đó là một cánh cửa đá hình vòm khổng lồ, mọc tự nhiên cùng với vách đá xung quanh. Nó đóng chặt, trên đó loe loét âm u ánh sáng trận pháp cổ xưa, lớp lớp chồng lên nhau, lít nha lít nhít.
Đây hẳn là lối vào chân chính của tế đàn.
Bao nhiêu năm gió cát bào mòn khiến nơi này trông bụi bặm, ảm đạm, trên vách đá khảm vài viên châu sáng đã mất đi ánh sáng từ lâu. Cánh cửa này không có tay nắm, không có ổ khóa, chỉ có trận pháp.
Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn hai cánh cửa đá đồ sộ, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ không đầu không đuôi.
... So với một tế đàn, rõ ràng nơi này càng giống một ngục giam hơn.
Một ngục giam chuyên giam giữ “ai đó”.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.