Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 142: Tuyết Sư cuồng tình (19)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Nam Vinh Hồng trọng thương hấp hối, ma vực bị phá, không biết tung tích ấn chưởng môn, đám người bên dưới trơ mắt nhìn Giang Phụng Thiên rút đao đuổi theo lên không trung, bóng lưng biến mất trong nháy mắt, tựa như nơi này chẳng còn gì làm ông ta lưu luyến.



Số là, không cần ông ta nói, người ở đây cũng chẳng muốn đuổi theo.



Thứ nhất, giặc cùng đường chớ đuổi, Nam Vinh Hồng đã bị thương nặng cỡ đấy, sống chết còn chưa rõ, hà tất phải mạo hiểm tính mạng mình đuổi theo đến cùng. Thứ hai, ấn chưởng môn không ở trên người bà ta, chứng tỏ nó đang nằm trong tay ai đó, việc cấp bách là phải đoạt được ấn chưởng môn. Thứ ba, nói ra thật xấu hổ, ấy là kha khá người ở đây đã bị đánh cho sợ mất mật.


TruyenLau.com
Dù là người lên đài hay là kẻ đứng xem bên dưới, đều sợ hãi thật. Cách đánh của Nam Vinh Hồng đúng là không thiết sống, bà ta không cần mạng chứ bọn họ vẫn cần cơ mà! Đám người xông lên đều chẳng chiếm được lợi lộc gì, huống hồ bây giờ còn phải đuổi theo, đó sẽ là cảnh lấy được con săn sắt mất luôn con cá rô cho mà xem. Nhưng vừa rồi họ còn hùng hồn nói không thể tha người-ma... Cũng may Giang Phụng Thiên chủ động xin đi vậy là đã có người phơi bày mặt trái. Nếu không thì cái màn che mặt của đám khách ở đây đã bị xé toác sạch sẽ.



“Quả nhiên là Giang Phụng Thiên! Đúng là nghĩa khí!” Đọc truyện tại TruyenLau.com



“Không màng danh lợi, bản tính cao cả!”
Website TruyenLau.com


Bọn họ vừa dứt lời, phía sau có một thiếu niên kỳ lạ đuổi theo, vẻ mặt không tài nào tin nổi: “Cha! Cha đi đâu vậy?! Con còn ở đây này!!”



Hắn vừa mới ra ngoài không lâu, trên chân vẫn còn đeo cùm chân ngục chết của Rèn Thể Môn. Thứ này nặng ngàn cân, có thể áp chế linh khí tới mức cực kỳ chậm chạp. Giang Lan Thôi vừa chạy vừa nhảy, vừa định thi triển thân pháp đã ngã sấp xuống đất, hệt một con gà rừng vươn dài cổ.



Đám người: “...”



Thôi thì cứ giả bộ không nhìn thấy.



Cảnh tượng náo động một lúc, tất cả mọi người đều đang nghĩ xem bước tiếp theo nên làm gì. Vân Nhàn trả lại Chước Nguyệt đã gãy cho Túc Trì, nghe thấy Thái Bình đang làu bàu chửi mình.



Rất mơ hồ, nghe không rõ lắm, hình như là “táng tận lương tâm”, “không kính già yêu trẻ”, “ngày mai ta sẽ về Kiếm Các” vân vân. Vân Nhàn hỏi: “Ngươi nói gì?”



Thái Bình đáp: “Nếu ngươi không hộ pháp cho Cơ Dung Tuyết, ấn chưởng môn có thể bị cướp mất nha.”



“Ngươi ‘nha’ cái gì mà ‘nha’?” Vân Nhàn gõ nó, “Bây giờ ta gần như đã đoán được đại sư huynh là thứ gì rồi. Nếu ngươi còn lơ là nhiệm vụ, suốt ngày lười biếng, coi chừng ngày nào đó bị ta đuổi ra khỏi nhà, ra đường nhặt ve chai nghe chưa.”



Thái Bình hét lên: “Ta lười biếng khi nào?! Ngươi là đồ chết bầm vô lương tâm!!”



Vân Nhàn giơ một tay ấn nó xuống, tiếp đấy quay sang nhìn Cơ Dung Tuyết ở góc kia.



Xem ra, những người khác phát hiện nhanh hơn nàng. Kiều Linh San căng thẳng đứng ở bên đó, Phong Diệp đứng ở góc tường, một nhóm người dùng thân hình che chắn, nhưng vẫn ngửi thấy một chút dao động khác thường từ phía sau.



Kiếm của Túc Trì vẫn chưa cất, mũi kiếm chỉ xuống đất, máu nhuộm sương trắng.



Vân Nhàn nhíu mày, nhíu đến mức mặt hơi đau, và rồi nàng truyền âm ngắn gọn nhưng đủ ý: “Lấy được?”



Lo lắng truyền âm bị người khác nghe lén, Kỳ Chấp Nghiệp đáp lại: “Lấy được.”



“...” Tiết Linh Tú thật sự cảm thấy hoang mang. Hắn tưởng mình đến dự đám tang, sau đó lại tưởng mình đến điều tra người-ma, rồi lại tưởng mình đến đối phó với Nam Vinh Hồng, thế mà nay hắn mới phát hiện hóa ra mình đến để bảo vệ Cơ Dung Tuyết. Hắn hỏi: “Cái này cần luyện hóa bao lâu?”



Nào ai hay cụ thể cần bao lâu, suy cho cùng chẳng ai có kinh nghiệm làm chưởng môn cả.



Vân Nhàn: “Nếu Cừu Mạc còn sống thì tốt, lúc này còn có thể hỏi ông ta.”



Kiều Linh San: “Nếu Cừu Mạc chết, chắc chắn ông ta bị tỷ chọc cho tức chết.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy cả bọn nói liến thoắng tục ngoài miệng là thế, song trong lòng họ chẳng nhẹ nhõm hơn so với lúc đối mặt với Nam Vinh Hồng.



Lúc nhìn thấy vết kiếm, Vân Nhàn đã có linh cảm và quả nhiên nó đã thành sự thật. Cho dù đều dùng Khinh Yến Điểm Phổ, tuy nhiên kiếm của Tiêu Vu và kiếm của Vân Lang không giống nhau. Nếu thêm một người nữa thì kiếm của dì nhỏ cũng khác. Từ đầu hai người họ Tiêu là người Bắc Giới, tính toán tuổi tác thì việc Tiêu Vu và Nam Vinh Hồng quen biết nhau cũng nào phải là không thể.



Lại tính toán tiếp, dạo gần đây Tiêu Vu vẫn luôn lang thang tại Bắc Giới, không biết làm gì, trong thư cũng có ẩn ý muốn dẫn nàng đến Rèn Thể Môn. Suy nghĩ đầu đuôi câu chuyện, Vân Nhàn đại khái đoán được.



Đâm ra đây chính là lý do nàng buộc phải ra tay, chỉ có đoàn người bên nàng ra tay mới khiến Nam Vinh Hồng rời đi. Vì vậy khi lên trận, nàng đã hiểu rõ Nam Vinh Hồng tuyệt đối sẽ không giết nàng.



Hiềm một nỗi bây giờ Cơ Dung Tuyết có được ấn chưởng môn, cả bọn đều bị thương cả, phía sau là một đám sài lang hổ báo, còn có đám lão già râu trắng miệng lưỡi nói móc xéo sắc như cây đao kia...



“Vân hiệp sĩ.” Phía sau truyền đến một tiếng gọi khách sáo, người nọ mở lời cách không xa, “Xin hỏi, người phía sau các ngươi là?”



Vân Nhàn đành quay người lại, không đổi sắc mặt: “Có việc gì ư?”



“Không có việc, đương nhiên không có việc.” Người nọ cười khan hai tiếng mới nói, “Nhưng mà bỏ qua những chuyện vừa xảy ra, xoay lại vấn đề ban đầu, chẳng phải chúng ta đến đây là để chọn ra tân chưởng môn sao?”



Nghe vậy, Vân Nhàn liếc mắt sang bên cạnh đầy kín đáo.



Bảy vị trưởng lão còn lại đang xám xịt mặt mày nhưng nào dám manh động. Cừu Trác và Cừu Đan vẫn còn ngất xỉu trên đất, hệt hai con chó chết.



“Nếu có gì muốn nói thì cứ nói thẳng.” Vân Nhàn như có điều suy nghĩ, “Ta nhớ các hạ ủng hộ Cừu Đan phải không? Bây giờ vẫn còn ủng hộ sao?”



Sắc mặt người nọ cứng đờ, đâu ngờ nàng lại chuyển hướng tấn công, hắn trả lời: “Ờ, việc này ta cũng đâu ngờ được...”



Ai mà ngờ được chứ? Có ai ở đây ngờ được!



Vân Nhàn gật đầu, tiếp tục nói: “Không ủng hộ Cừu Đan vậy thì chỉ còn lại hai lựa chọn: Cừu Trác hoặc Cơ Dung Tuyết. Cừu Trác ở đằng kia. Vậy thì này, ngươi đoán xem bây giờ phía sau ta là ai?”



“Biết rõ còn cố hỏi!” Cánh tay trái Vân Nhàn lóe lên ánh sáng đỏ, chiếu xuống cằm, trông nàng mang vẻ lạnh lùng, nàng gằn giọng, “Muốn làm thì tự mình đến cướp, ta kính trọng ngươi khi rất thẳng thắng, tội gì phải ở đây nói một đống lời vô ích!”



Người nọ hoàn toàn đâu ngờ nàng không nể nang mặt mũi, ngạc nhiên thốt lên: “Ngươi...”



Cái nhìn những người khác đổ dồn cả vào mặt của hắn, hắn cảm thấy mặt mình nhoi nhói, hấp tấp lui về trong đám đông.



Bặt thinh một hồi nữa.



Vân Nhàn đứng phía trước, ngạo nghễ mà rằng trong trận truyền âm: “Thế nào hả.”



“Ừ.” Kiều Linh San căng thẳng, “Rất dữ! Dữ hơn nữa đi, dọa chết bọn họ luôn!”



Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú: “...”



Túc Trì nói: “Mặt muội có đau không?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn còn tưởng đại sư huynh đang mỉa mai mình, nhưng nghĩ lại, Túc Trì không có chức năng này. Sờ mặt một cái, nàng mới phát hiện khóe môi mình đã bị đánh rách, chỗ xương hốc mắt bầm tím một mảng lớn.



Nam Vinh Hồng đánh một chưởng vào mặt nàng, may mà nàng né nhanh, nếu không mặt có thể bị ấn thành cái bánh rán. Vân Nhàn trả lời: “Không sao đâu đại sư huynh. Mặt ta không quan trọng, mặt huynh không sao là được.”



Người nọ bị cứng họng, những người khác cũng rút kinh nghiệm, không dám lên tiếng. Tuy nhiên có đôi khi chỉ cần ở trong một tập thể, con người sẽ có được dũng khí vô hạn. Lại có một người núp bên trong kêu: “Chúng ta vẫn là tông môn có quan hệ thân thiết với Rèn Thể Môn, bây giờ tình hình phức tạp, cũng cần kiểm định. Không phải tiểu Cơ không tốt, chẳng qua còn quá trẻ...”



“Mắc gì ấn chưởng môn của Nam Vinh Hồng lại bị nó cướp được? Nó có bản lĩnh đó sao?”



“Hay là hai người này đã cấu kết với nhau từ đầu??”



Nay đám người này không dám đến cướp đâu phải vì không muốn. Có chăng vừa rồi họ bị Nam Vinh Hồng đánh cho tan tác, bây giờ toàn là một đám tàn binh bại tướng, thành ra đến lúc phải làm việc thì vẫn cứ phải cẩn thận hơn.



Mọi người xì xào bàn tán hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một cái cớ tuyệt vời.



“Vân hiệp sĩ, không phải chúng ta nhất quyết nhè vào Cơ tiểu thư. Chỉ là muốn nói lời công bằng.” Lão già râu trắng kia nói, “Chuyện người-ma Nam Vinh Hồng gây ra ảnh hưởng sâu nặng ngần ấy, là họa về sau vô tận. Nàng ta mất hết tính người, ngay cả cốt nhục của mình cũng vứt bỏ như giày rách, còn giao ấn chưởng môn cho Cơ Dung Tuyết. Lão phu hoài nghi, có khi nào Cơ tiểu thư cũng nhập ma chướng rồi không?”



Những người khác lập tức phụ họa:



“Có lý có chứng cứ, làm người ta phải tin phục!”



“Ngày thường Cơ tiểu thư biểu lộ u ám như vậy, lạnh lùng như vậy nữa chứ. Nhìn qua thật là cũng có đôi chút gì đó giống với người-ma lắm đó. Đương nhiên, ta chỉ nói bừa thôi, không có ý gì khác đâu đấy.”



“Việc này nhất định phải điều tra kỹ! Đây là vì bốn giới!”



“...”



Tiết Linh Tú: “Đám người này vô liêm sỉ hết chỗ nói.”



Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Bọn họ có liêm sỉ khi nào? Có liêm sỉ thì đã đến đây à?”



Ngẫm lại, mục đích mà đám người này đến đây là hoặc là ủng hộ Cừu Trác, hoặc là ủng hộ Cừu Đan. Mù quáng đến mức này thì có thể là hạng tốt đẹp gì cho cam?



“Không sao.” Tiết Linh Tú, “Vân Nhàn rất giỏi cãi nhau.”



Vân Nhàn bị đám người trước mặt chỉ trỏ, vẫn không có ý định tránh đường, thậm chí không cần suy nghĩ quá lâu, nàng đã chỉ thẳng: “Ngươi. Đúng vậy, chính là ngươi. Trước khi tang lễ bắt đầu, ngươi đã lén lút nói chuyện với Nam Vinh Hồng ở Tây Lâu một hồi, lúc nãy tỷ thí trên đài, ngươi cũng chớ hề nhúc nhích. Có phải ngươi đã tham gia vào kế hoạch này không? Ta hoài nghi, có khi nào ngươi cũng nhập ma chướng rồi không?”



Người bị chỉ vào nghẹn họng: “Ngươi nói bậy bạ gì vậy?! Ta tham gia kế hoạch đó hồi nào?”



“Còn ngươi nữa.” Vân Nhàn lại chỉ vào một người khác, “Lúc nãy hỗn chiến, ngươi thừa dịp loạn lạc đẩy đồng bạn của mình một cái, khiến hắn suýt chết trong tay Nam Vinh Hồng. Ngươi vô cớ hại người, còn muốn mượn đao giết người, ta có thể hoài nghi ngươi đã nhập ma chướng hay không?”



Đồng bạn của người nọ: “Vừa rồi là ngươi đẩy ta?!”



Người nọ kêu oan: “Ta không có!!”



“Đương nhiên, mọi người đều nói mình trong sạch, cho rằng ta bao che Cơ Dung Tuyết nên mới che giấu sự thật.” Vân Nhàn nói, “Nhưng chư vị có nghĩ tới hay không, hiện tại chỉ mỗi ta có ma thạch. Chỉ mỗi ta mới có thể phán đoán ai có nhập ma hay không. Điều này có nghĩa... Ta nói ai, người đó đích là thế!”



Lời trong lời ngoài cực rành mạch. Nếu không muốn bị xác nhận là người-ma thì hãy ngoan ngoãn ở yên đó đừng gây chuyện nữa.



Chiêu này xỏ lá cực kỳ, cũng vô đạo đức cực kỳ, tuy đạo đức của Vân Nhàn vốn đã chẳng còn nhiều nhặn, khốn nỗi nói ra những lời này vẫn thử thách nàng lắm.



Hiềm một nỗi trong lòng nàng cũng hiểu tỏ tường, muốn kéo dài cũng không kéo được bao lâu. Đành phải cố gắng câu giờ. Hiện tại mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ, tin tức bị phong tỏa, chẳng thể truyền ra ngoài Rèn Thể Môn. Nói cách khác, ai là người chiến thắng cuối cùng, người đó có sức quyết định cả thảy.



Nàng liếc nhìn Cơ Dung Tuyết đang bị che chắn phía sau, bên thái dương hơi rịn mồ hôi.



Phải nhanh lên!



“...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết ngồi xếp bằng giữa vòng vây, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt.



Đối với nàng ấy mà nói, ấn chưởng môn vẫn quá khó nắm giữ. Việc thay đổi chưởng môn trước đây luôn phải được thực hiện trong tĩnh thất một ngày một đêm. Nam Vinh Hồng dễ dàng giao cho nàng ấy là vì bà ta chỉ cưỡng ép khống chế, chứ chưa thật sự hấp thu luyện hóa.



Ngặt nỗi Cơ Dung Tuyết hiểu rõ tình hình bây giờ phức tạp, nàng ấy phải tăng tốc, nếu không thì...



Linh khí thuộc tính Hỏa chạy toán loạn tới mức đốt cháy bên trong cơ thể, nàng ấy chỉ nghe được bên tai có người đang nói chuyện. Toàn là những giọng nói quen thuộc, song đầu óc nàng ấy lại chếnh choáng, đã đâu phân biệt được ai với ai.



Trong thức hải ám tối bắt đầu hiện lên những hình ảnh nàng ấy không thiết nhớ lại.



Lúc nhỏ lăn lộn lần mò, gieo neo khó giàng trời mây, sau này đến Rèn Thể Môn bị xem thường, bị lạnh nhạt, bị chế giễu. Con chó cỏ tên Phúc Lai kia sống đến mười ba tuổi, cuối cùng chết già trong ổ, ánh mắt nhìn nàng ấy vẫn còn ươn ướt. Cơ Thương, Cừu Mạc, là mẹ không phải mẹ, là cha không xứng làm cha. Cái nhìn Nam Vinh Hồng dành cho nàng – một thứ nàng ấy vừa mới nếm trải được một chút xíu trong đời – tựa hương thơm thoảng nhẹ của tinh dầu trong gió, thứ tựa tình mẫu tử ấy, rồi cũng nhanh chóng biến mất hệt bọt biển. Nàng ấy có đồng bạn, có thuộc hạ, nhưng lại không có bạn bè.



Nàng ấy không dám có bạn bè.



Tại sao lại giao ấn chưởng môn cho nàng ấy? Tại sao lại giúp nàng ấy dọn đường?



Giọng nói bên tai dường như càng lớn hơn.



Giờ đây Vân Nhàn thế nào? Những người khác thì sao? Không được. Nàng ấy nhất định phải...



Có một giọng nói, nàng chưa từng nghe nhưng lại vô cùng rõ ràng, như tiếng thì thầm nỉ non: “Cơ Dung Tuyết, ngươi hoàn toàn không thích hợp làm chưởng môn.”



Cơ Dung Tuyết cảnh giác: “Ngươi là ai?!”



“Ngươi hoàn toàn không có năng lực đó.” Giọng nói kia mang theo ý cười, “Nam Vinh Hồng đưa ngươi lên vị trí chưởng môn thì sao? Cuối cùng vị trí này nào phải do chính ngươi có được. Ngươi không xứng với vị trí chưởng môn.”



“...” Cơ Dung Tuyết cười khẩy: “Cừu Trác Cừu Đan ngồi lên vị trí này, có nghĩ đến chuyện này do bọn họ có được không? Có nghĩ đến liệu bọn họ có xứng không? Vì sao phải bắt ta suy nghĩ?”



“Bọn họ là đồ bỏ, làm sao sánh được với ngươi?” Giọng kia nói, “Thừa nhận đi, Rèn Thể Môn sẽ chỉ đi đến suy tàn dưới sự lãnh đạo của ngươi mà thôi. Trưởng lão không phục ngươi, quản sự không tin ngươi, đệ tử trung thành tới mức dốt nát, ngươi không xứng với vị trí này. Không phải vì ngươi không đủ mạnh mà do ngươi không hiểu lòng người. Ngươi tưởng đám người kia thật sự coi ngươi là bạn ư? Chẳng phải là cũng chỉ vì lợi ích à. Ngay cả có chút tình bạn ít ỏi này, sớm muộn gì họ vẫn rời bỏ ngươi sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi.”



Cơ Dung Tuyết hờ hững bảo: “Cút.”



Giọng nói phá lên cười: “Ngươi xem, chẳng phải chính ngươi rõ nhất sao?”



Cơ Dung Tuyết: “Cút!!”



Giọng nói biến mất. Thay vào đó là tiếng đao kiếm va chạm, tiếng kim loại leng keng. Cơ Dung Tuyết hốt nhiên mở mắt, ánh sáng như ngọn lửa nhảy múa trong mắt nàng ấy, phản chiếu hình bóng trước mặt.



Trong khoảnh khắc này, dường như nàng ấy có được sức khống chế chưa từng có đối với tông môn cổ xưa rộng lớn này, từ đại điện đổ nát đến từng viên gạch, từng trận pháp. Quân trận của đệ tử nội ngoại môn kết nối với tâm trí nàng ấy, dễ dàng sai khiến như cánh tay.



Nàng ấy chính là chúa tể nơi này.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn đứng phía trước, một kiếm hất văng một lão già, cả giận: “Các ngươi thật sự không nghe lời khuyên ư! Cẩn thận ta gọi người đấy! Nói cho ngươi biết, ta có rất nhiều bạn bè ở Bắc Giới! Cực kỳ nhiều là đằng khác! Một hàng bồ câu đưa tin có thể xếp hàng dài từ Tây Lâu đến Đông Lâu!”



Kiều Linh San: “... Tỷ đừng làm người ta xấu hổ nữa mà!!”



Một quản sự mặc trang phục Rèn Thể Môn bay lên, hung dữ bảo: “Giao ấn chưởng môn ra đây!!”



Cuối cùng hắn đột phá hàng phòng thủ kiên cố này, xông qua khe hở, trong nháy mắt đã áp sát Cơ Dung Tuyết vẫn đang nhắm mắt tĩnh tâm phía sau. Vân Nhàn thầm kêu khổ, buột miệng kêu: “Đại sư huynh!”



Tiết Linh Tú tức không chỗ phát tiết: “... Hắn ở xa nhất, ta mới ở gần nhất đây này?!”



Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy: “Kêu ngươi còn không bằng trông chờ vào Cơ Dung Tuyết tự giải quyết.”



Túc Trì tung một luồng kiếm khí sắp xẹt qua, đúng lúc này, trong khóe mắt mọi người bùng lên một chùm máu.



Cứ thế, thân hình tên quản sự cứng đờ giữa không trung, vẻ mặt tham lam hung dữ đông cứng trên mặt, hắn chậm rãi cúi đầu nhìn xuống.



Cánh tay Cơ Dung Tuyết xuyên qua ngực hắn, sức mạnh phun trào, lửa bùng lên bốn bề, trong nháy mắt thiêu hắn thành tro bụi, tro bụi rơi xuống đất không một tiếng động.



“Ấn chưởng môn trong tay ta.” Trong không gian tĩnh lặng, Cơ Dung Tuyết lạnh đanh thốt lên, “Đến cướp sẽ nhận lấy kết cục này.”



Không ngờ đã luyện hóa xong!!



Hơn nữa nhìn thế nào vẫn là linh khí thuộc tính Hỏa, thuộc về phạm trù Sư Công. Ban đầu đám người này muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nay thấy tình hình không ổn họ dễ gì dám nhắc lại “người-ma”. Họ ào ào lùi về phía sau như thủy triều: “Đắc tội, đắc tội rồi. Ta chỉ lo lắng những người này đây gây bất lợi cho đại tiểu thư... à không, Chưởng môn.”



“Không sao là tốt, không sao là tốt rồi. Mọi người đều hòa thuận với nhau một chút đi, ha ha ha...”



Tứ trưởng lão phản ứng lại, không tài nào tin nổi: “Ngươi giết hắn làm gì?! Hắn là quản sự Hình Pháp Đường đấy!”



“Ai muốn đến cướp, ta giết ngay kẻ đó. Ta quan tâm hắn là ai chắc!” Cơ Dung Tuyết không để lộ cảm xúc. Lời vừa dứt, nàng ấy lại giơ tay lên. Cừu Trác bên kia thấy tình hình không ổn, giãy giụa muốn chạy trốn, lại bị trực tiếp hút lại, bị bẻ gãy mất cổ. Nguyên anh hắn rời khỏi thân thể đã bị ngọn lửa thiêu đốt, phát ra tiếng kêu thảm thiết từng đợt không giống người!



Thảm không nỡ nhìn, lại một trưởng lão khác táng đởm: “Ngươi... ngươi đã có được ấn chưởng môn rồi!! Tại sao ngươi còn phải ra tay giết hắn?!”



“Tới cả mẹ ruột của mình còn xuống tay giết cho được, để loại súc sinh này sống trong môn phái là lỗi của ta.” Cơ Dung Tuyết nhìn về phía Cừu Đan, thần sắc lạnh lùng.



Cừu Đan nghiến răng, biết mình khó thoát khỏi cái chết bèn dứt khoát tự kết liễu sinh mạng, ngã xuống đất mềm nhũn, chẳng còn hơi thở.



Lại là giết ba người trong nháy mắt.



“Các ngươi nói đến để chọn tân chưởng môn.” Cơ Dung Tuyết phủi tro bụi trên đầu ngón tay, lạnh nhạt ngẩng đầu bảo, “Bây giờ có thể chọn rồi, chọn đi.”



Đám người: “...”



Bị điên hay gì!!



Còn gì để chọn nữa chứ!! Bí quyết để ngươi giành được vị trí đầu bảng là giết hết những người tham gia khác sao?!



“Ha ha, nếu, nếu tất cả đều vui vẻ, vậy kính cẩn nghênh tiếp Cơ Chưởng môn lên vị trí.”



“Chúc mừng, ha ha xin chúc mừng.”



Đám người trưng ra vẻ mặt không giống “chúc mừng”, có chăng còn giống “táo bón” hơn hẳn là đằng khác, cuối cùng họ còn nói: “À, về chuyện Nam Vinh Hồng nhập ma, chúng ta nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng. Đã thế thì không quấy rầy nữa. Hay là, chúng ta đi trước?”



“Đúng vậy đúng vậy đấy. Ban đầu chúng t chỉ định đến nửa ngày thôi, ngươi xem bây giờ cũng không còn sớm, đến lúc phải về rồi.”



“Đại tiểu thư... Chưởng môn, Chưởng môn không cần tiễn khách. Dù bị thương khá nặng nhưng chúng ta còn đi được.”



Cơ Dung Tuyết hỏi: “Đi?”



Nàng ấy chỉ nói một chữ, ngữ điệu cao vút, khiến đám người sau lưng lạnh toát sống lưng.



Ngay trong khoảnh khắc này, đệ tử ngoại môn Rèn Thể Môn lặng lẽ xuất hiện trên đồng tuyết với ánh mắt sắc bén.



“Bị thương nặng như vậy thì đừng đi nữa.” Cơ Dung Tuyết nói, “Đưa hết họ xuống, để các vị khách nghỉ ngơi cho tốt.”



Thiết Đản: “Đại tiểu thư, phòng khách bị hư hết rồi, chỉ còn lại hầm giam thôi ạ.”



Cơ Dung Tuyết: “Dưỡng thương ở đâu cũng như nhau.”



Sắc mặt mọi người biến đổi dữ dội: “...”



“Vâng.” Thiết Đản hỏi, “Còn các Trưởng lão và quản sự thì sao?”



Cơ Dung Tuyết: “Cũng giam vào.”



Quyền lực chuyển giao, không thể có bất kỳ yếu tố bất ngờ nào.



“Vâng.” Cuối cùng Thiết Đản nhìn Vân Nhàn có đôi mắt sáng rực, có phần không nỡ, cuối cùng hắn vẫn nói, “Vậy... ừm, mấy người bên Vân đạo hữu thì sao?”



Cơ Dung Tuyết quay lưng về phía mọi người, không nghe ra ngữ khí gì, chỉ thản nhiên nói: “Giống nhau.”



“Cứ giam hết vào đi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu