Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 150: Thợ rèn kiếm

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Sáng sớm hôm sau, Vân Nhàn và Túc Trì ngồi trên cùng một chiếc xe ngựa, đã nửa canh giờ không ai lên tiếng.



Bầu không khí cứng ngắc có thừa.



Người đánh xe phía trước hét lên: “Hai vị chắc chắn muốn đến đó sao?!”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Phải!” Vân Nhàn lập tức sống lại, trả lời, “Chỗ đó bị sao vậy?!”



“Chỗ đó… khá gần Yêu tộc đấy!” Người đánh xe cho biết, “Yêu tộc có rất nhiều quy tắc! Nếu ngươi muốn vào đó, nhớ đọc trước ba trăm quy tắc thông dụng rồi hãy vào, nếu không sẽ bị lườm khinh tới chết đấy!”



“Còn có thứ này nữa cơ à?!” Vân Nhàn hỏi, “Ở đâu vậy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Từ phía trước, người đánh xe ném qua một cuốn sách nhỏ tàn tạ, mực bên trong mờ căn chẳng rõ, nhưng cũng đủ để thấy quy tắc của Yêu tộc nhiều đến mức nào.



Điều thứ nhất, tuyệt đối không được tùy tiện chạm vào đặc điểm hình thú của Yêu tộc, dễ bị đánh. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Điều thứ hai, tuyệt đối không được khen thịt của đồng loại thật ngon trước mặt Yêu tộc, dễ bị đánh.



Điều thứ ba, tuyệt đối không được đá con chó ven đường. Bởi vì ngươi không biết đó rốt cuộc là chó bình thường hay là chó yêu.



Vân Nhàn: “...”



Rốt cuộc ai lại tiện chân đá con chó ven đường chứ?



Túc Trì ngồi bên cạnh nhắm mắt không nói, lông mi rũ xuống, tóc được buộc gọn gàng, trông giống như một bức tượng băng.



Hôm qua chàng đột ngột được Tiêu Nguyên nhờ vả việc này mà vẫn không nói năng chi. Tóm lại, Vân Nhàn chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ lời nào không hay từ miệng đại sư huynh, bình thường toàn là “Ừ”, “Được”, “Đợi ta” vân vân.



Nếu Thủ Lĩnh được đưa cho thợ rèn kiếm, khoảng thời gian này nàng đành phải dùng Khi Sương mà Túc Trì đưa.



Nàng đang tập trung lén nhìn, Túc Trì lại mở miệng hỏi: “Muội tức giận?”



“Ta giận?” Vân Nhàn suýt nữa thì giật nảy mình, “Ta đâu có giận gì đâu.”



Túc Trì khó hiểu chất vấn: “Vậy sao lại tránh mặt ta? Ta hẳn không làm gì sai.”



Vân Nhàn thầm nghĩ: Đương nhiên huynh không làm gì sai, người sai là ta!



Hôm đó nàng bị Tiêu Vu chửi một trận đã cảm thấy rất tấm tức. Nàng nào có ý đồ làm bậy gì với đại sư huynh? Chẳng qua chỉ là tự dưng nghĩ đến những lời mà Tiêu Nguyên đã nói trước đó cho nên mới có chút liên tưởng mà thôi. Bấy giờ nam tu sĩ mà nàng biết có thể sinh con trên cõi đời này chỉ có một mình đại sư huynh thôi. Liên tưởng, là chuyện liên tưởng, liệu có thể gọi đó là ôm lòng làm bậy được hay sao?



Ngặt nỗi khi quay về nghĩ lại, nàng càng nghĩ càng thấy không đúng.



Vân Nhàn, suy nghĩ của mày thật sự rất nguy hiểm. Hễ nhìn thấy đại sư huynh là mày nghĩ ngay đến cục sắt lớn, nghĩ ngay đến việc sinh ra cục sắt nhỏ, sao sức tưởng tượng của Kiếm tu nhảy xa như vậy?



Hơn nữa bây giờ Tiêu Vu đã ba lần bảy lượt dặn dò, bảo nàng đừng có rãnh rỗi đi trêu chọc người ta nữa. Túc Trì chỉ một khối huyền thiết thành tinh, còn trông mong chàng hiểu cái gì? Từ một người hoàn toàn không hiểu tình cảm, chàng được dạy dỗ đến bây giờ vẫn chỉ hiểu một ít tình nghĩa sư môn, thành thử chuyện tình cảm nam nữ ư? Nghĩ quá nhiều!



“Không có.” Vân Nhàn ngồi ngay ngắn đáp, “Ta chỉ tự dưng nghĩ rằng từ trước đến nay mình không tôn kính sư huynh lắm.”



Túc Trì: “...”



Bây giờ... muội mới nói...



Chàng ngập ngừng hồi lâu, dường như không biết nên nói gì để diễn đạt, một lúc sau mới cứng nhắc thốt ra một câu: “Ta quen rồi. Không sao.”



Người đánh xe phía trước nghe chàng ấm ớ một hồi lâu mới nói ra một câu còn không bằng tiếng chim, thật muốn đá chàng xuống để tự hắn nói cho xong.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Xe ngựa xóc nảy, rất nhanh đã đến địa điểm Tiêu Nguyên chỉ dẫn.



Nơi này mây mù lượn lờ, giữa không trung có khói than không tan, hun cho cổ họng cực ngứa ngáy.



“Đến nơi rồi.” Người đánh xe báo, “Lại đi tiếp nữa thì phải đi bộ.”



Vân Nhàn thử thăm dò, linh khí trong không trung cực kỳ dồi dào, nàng khó hiểu hỏi: “Phải đi bộ? Tại sao chứ?”



“Quy tắc thôi. Ài, bên trong Yêu tộc có nhiều đảng phái, quy tắc của mỗi bên khác nhau, ta đâu rõ do ai đặt ra.” Người đánh xe chỉ về phía trước, trả lời, “Nếu không xuống đi bộ thì sẽ bị đánh cho văng xuống. Nếu ngươi muốn thử thì cũng có thể thôi... Tóm lại một điều, tốt nhất là đừng nên.”



Lần này Vân Nhàn đến để sửa kiếm. Theo lời Tiêu Nguyên nói, người thợ rèn kiếm này có tính tình cổ quái, không cần linh thạch, chỉ chọn người vừa mắt.



Thử xem một phen cũng không mất miếng thịt nào, đã đến rồi thì đến thôi.



Hai người đi bộ về phía Bắc, càng vào sâu, mây mù càng dày đặc, gần như không nhìn thấy con đường mông lung đằng trước. Ngay khi Vân Nhàn sắp nghĩ mình đi nhầm hướng, con đường phía trước bất chợt rộng mở và sáng sủa.



Trước mắt là một mỏm núi thấp, vài cặp thiếu niên đang múa luyện kiếm, trông chỉ khoảng 11-12 tuổi, chúng nó mặc võ phục vải thô, đang đánh leng keng vang dội, nghiêm túc tột cùng.



Trong mắt Vân Nhàn và Túc Trì, chiêu kiếm của những đứa trẻ ở độ tuổi này hệt như trò chơi trẻ con. Tuy nhiên, Vân Nhàn đi đến đó, càng xem càng cảm thấy chiêu kiếm và thức kiếm cơ bản mà mình học được có chỗ tương tự với chúng.



Như xuất phát từ cùng một tông phái.



Kiếm Tiên truyền kiếm, bốn bể đều là một nhà, có chỗ giống nhau vẫn là việc bình thường. Vân Nhàn không nhìn thấy đứa trẻ nào rèn đồ, cho nên hai người tiếp tục cất bước về trước dọc theo con đường đá xanh. Cuối cùng, họ nhìn thấy một ngôi nhà rộng lớn, ngặt nỗi hiện tại bốn phía của nó đóng kín mít, chẳng có cửa sổ, ngay cả cửa lớn cũng đóng chặt nốt.



Văng vẳng truyền đến tiếng nói chuyện, Vân Nhàn vểnh tai, tỏ ra cảnh giác.



Giọng nói quen thuộc làm sao, nghe là thấy làm người ta bực bội: “Chư vị đừng vội, chắc thợ rèn kiếm vẫn chưa dậy...”



Một bóng người cao ráo đứng ở khoảng đất trống trước cửa, xung quanh có vài tu sĩ trạc tuổi, ai ai cũng lộ vẻ ngưỡng mộ.



“Lại là ngươi.” Thật trùng hợp, lại gặp nhau, Vân Nhàn thốt lên, “Trọng Trường Nghiêu.”



Dẫu ngoài việc Trọng Trường Nghiêu xuất hiện ở đây khiến tâm trạng nàng rất khó chịu ra, còn có một lợi ích duy nhất. Ấy là ban đầu Vân Nhàn còn nghi ngờ dì mình đang nói phóng đại, nay thấy hắn xuất hiện ở đây, nàng đã có thể kết luận người thợ rèn kiếm chốn này thật sự có tài.



Nếu là địa phương không có lợi ích, dễ gì Trọng Trường Nghiêu sẽ đến?



Trọng Trường Nghiêu nghe tiếng nhìn lại, sắc mặt hắn cứng đờ khi thấy Vân Nhàn và Túc Trì bước đến và rồi hắn mỉm cười cực nhanh: “Vân cô nương, Túc tiền bối.”



Túc Trì: “...”



Vân Nhàn liếc nhìn sắc mặt Túc Trì, hình như chàng không thích cách gọi này lắm. Chẳng rõ vì sao, tổng không thể vì cảm thấy mình bị gọi già đi một đời đấy chứ?



“Trùng hợp thế à?” Vân Nhàn biết rõ còn cố hỏi, “Ngươi cũng đến rèn kiếm hả? Kiếm của Trọng Trường đạo hữu lại bị hỏng chỗ nào nữa rồi?”



Kiếm Bích Thủy bị nàng bẻ gãy, nàng còn không biết sao?



Có vẻ thanh kiếm ấy bị cưỡng ép sửa chữa, thật sự dùng không ổn cho lắm.



Trọng Trường Nghiêu chắp tay đáp: “Chút vấn đề nhỏ thôi. Nhưng mà Vân cô nương này, ta nghe nói thợ rèn kiếm này chỉ rèn một thanh kiếm một tháng, hôm nay không khéo, ngươi...?”



Ý hắn rất rõ ràng. Một tháng chỉ nhận một đơn hàng, bây giờ ta đến trước, vậy hai người các ngươi về đi.



Vân Nhàn lại không có ý định rời đi. Nàng nói chậm rì rì: “Một tháng chỉ rèn một thanh kiếm chứ đâu nói là ai đến trước được trước đâu nhỉ?”



Tu sĩ phía sau Trọng Trường Nghiêu ngẩn người.



Giọng điệu gì đây? Muốn gây sự sao?? Ai cho nàng ta lá gan đó???



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vân cô nương à, ngươi nói vậy hơi làm khó người khác đấy.” Mắt Trọng Trường Nghiêu tối hù, hắn thốt lên, “Chẳng lẽ chuyện đến trước hay đến sau này do một mình ngươi quyết định hết?”



Tu sĩ phía sau hắn lại ngẩn người.



... Giọng điệu này là sao?? Hai người đều nóng tính thế cơ à?? Bình thường Trọng Trường Nghiêu đâu có thế này?



Không khéo, hai người thật sự đều là những kẻ cực nóng tính.



Hôm qua Vân Nhàn bị Tiêu Nguyên nói một thôi một hồi thế thôi chứ thực chất nàng muốn phản bác đôi chút. Mỗi tội điều khiến nàng tức giận là nàng phát hiện mình không phản bác được. Trằn trọc cả đêm, đúng là nín nhịn khó chịu, bây giờ lại nhìn thấy Trọng Trường Nghiêu – một cái bao cát hình người này – xem ra nàng phải kiếm chuyện đánh một trận mới thoải mái.



Trọng Trường Nghiêu nóng tính lại càng dễ hiểu. Ba người phụ nữ của hắn đều chạy mất, hôm qua hắn hạ mình chủ động đi tìm Thư Cửu Vĩ ngược lại bị làm cho mất mặt, để người khác xem trò cười. Đối với hắn mà nói, sao có thể không sờn gan, sao có thể không nóng tính?



Túc Trì thấy vẻ mặt Vân Nhàn lạnh đi, lại nhìn Trọng Trường Nghiêu, chàng không ngăn cản.



“Làm khó người khác?” Vân Nhàn nắm Thủ Lĩnh trong tay, nói lạnh đanh, “Hôm nay ta cứ làm khó người khác đấy, sao nào?”



“Vân cô nương thật là sắc bén.” Trọng Trường Nghiêu cười lạnh mà rằng, “Bấy nhiêu ngày trôi qua, không biết liệu kiếm pháp của các hạ có tinh thông hơn chưa? Vậy xin các hạ chỉ giáo một phen…”



Hắn còn chưa dứt lời, trước mặt đã có một luồng gió mạnh lao tới làm đồng tử hắn co rút. Trọng Trường Nghiêu vung kiếm phòng thủ!



Chuyện gì vậy, thật sự là một lời không hợp đã đánh nhau ngay à?! Các tu sĩ vừa ngạc nhiên vừa lùi về sau một cách thuần thục hòng nhường ra chỗ trống.



Đao kiếm không có mắt, tự tránh đi thôi!



Vân Nhàn không dùng Thủ Lĩnh, ngược lại rút Khi Sương của Túc Trì ra. Thân kiếm chạm nhau, phát ra một tiếng vang chói tai, trong chớp nhoáng đã qua mấy chục chiêu. Trọng Trường Nghiêu nhân lúc có chỗ thở đã cả giận kêu: “Ngươi…”



Hắn dám khiêu khích là bởi có sự tự tin tuyệt đối vào kiếm pháp của mình. Rành rành Vân Nhàn không có... mắc gì tu vi nàng ta cũng tiến bộ nhanh chóng tới vậy?!



“Đừng có ngươi với ta, không phải muốn ta chỉ bảo đó à?” Vân Nhàn xoay tay vung lên, thân kiếm lượn vòng nhẹ nhàng linh hoạt trên cổ tay, chuôi kiếm lưu loát đập vào đầu Trọng Trường Nghiêu tạo thành một tiếng nổ lớn, “Nào, để ta dạy ngươi. Thứ nhất, thực chiến chớ phân tâm, tập trung vào chuyện trước mắt – trừ khi ngươi giống như ta, nói chuyện không ảnh hưởng đến công việc. Hiểu chưa?”



Câu nói muốn chỉ bảo chỉ lời khách sáo trước khi tỷ thí, hai người có tuổi tác tu vi tương đương, làm gì có chuyện hắn thật sự muốn Vân Nhàn chỉ bảo? Nhưng nay Vân Nhàn lại thật sự dùng giọng điệu của sư phụ để dạy dỗ một cách thờ ơ, đây là sự khiêu khích nhường nào!



Máu dồn lên não Trọng Trường Nghiêu, viên châu đỏ trên cổ tay phát sáng, linh khí hùng mạnh gào thét lao về phía trước. Vân Nhàn lách người lao sang, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng hắn. Mũi kiếm hướng thẳng vào cổ họng hắn đã bị chặn lại vội vàng, chỉ cách một chút xíu đã có thể đâm vào da thịt. Nàng lại nói: “Thứ hai, đừng tưởng mục tiêu là khúc gỗ, cứ đứng im cho ngươi đánh. Ta đứng trước mặt ngươi mà ngươi cũng đánh hụt, này Trọng Trường Nghiêu, một năm nay ngươi luyện toàn thứ cứt chó gì vậy!”



Các tu sĩ đang vây xem: “?”



Cứu mạng với! Mới giả vờ được một câu thôi đã bắt đầu lộ nguyên hình, tính công kích mạnh như vậy hả?!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt Trọng Trường Nghiêu đã hoàn toàn đỏ bừng.



Một năm qua hắn bề bộn, không có Vân Nhàn và Tức Mặc Xu, trái lại hắn còn sống thuận buồm xuôi gió có thừa, tu vi càng ngày càng tăng như lẽ tự nhiên. Mỗi lần gặp nguy hiểm, chúng đều được hóa giải chưa cần đến lượt hắn, đương nhiên hắn chẳng còn để tâm đến chiêu kiếm như đã từng nữa.



Tóc mai lại bị cắt đứt vài sợi, rơi lả tả. Mũi chân Vân Nhàn chạm đất, nàng nhảy lên, nắm kiếm, chém mạnh xuống. Trọng Trường Nghiêu không kịp phòng thủ, gan bàn tay bị chấn động đến nứt toát ngay lập tức. Tơ máu tràn đầy, đáy mắt đỏ lên, hắn muốn xoay chuyển thân kiếm, Vân Nhàn lại rút ngắn khoảng cách cận chiến một cách trái với thường lệ. Hắn không tài nào tung chiêu, gần như bị giam cầm trong không gian nhỏ hẹp này, chực như một nắm đấm mạnh mẽ dộng vào bông, khó chịu đến mức làm người ta sắp nghẹt thở.



Mọi người đều đang đợi điều “thứ ba” của Vân Nhàn. Tuy nhiên Vân Nhàn có vẻ không nói ra điều thứ ba, bởi lẽ cả người lẫn kiếm pháp của cái tên này đều chỉ là một đống cứt chó mà thôi. Thậm chí nàng còn tranh thủ đổi tay cầm kiếm, mũi kiếm hướng xuống dưới dọc theo mí mắt chĩa vào cổ họng hắn, tiếp đấy lạnh lùng thốt lên: “Thứ ba — thôi vậy. Không nói nữa. Nói nhiều với ngươi chỉ tổ lãng phí thời gian.”



Trọng Trường Nghiêu còn chưa kịp phản ứng, nàng đã hất một cái làm kiếm Bích Thủy sổ ngay khỏi tay hắn, bắn thẳng về phía Túc Trì đang đứng yên với luồng gió mạnh!



Kiếm đến trước mặt, Túc Trì mới động.



Nào có ai nhìn thấy chàng hành động như thế nào, chỉ biết chàng vươn tay, thanh báu vật quan trọng tỏa ra ánh sáng đã phải dừng ngay lại giữa không trung. Hệt tấm gương đồng vỡ vụn, nó rơi từng mảnh từng mảnh xuống đất.



Vỡ tan.



Vân Nhàn nhìn sắc mặt tái nhợt của Trọng Trường Nghiêu, chậm rãi tra Khi Sương vào vỏ và bình tĩnh kêu: “Được rồi. Chuyện đã được giải quyết xong, chừng ấy chắc không làm khó người khác được nữa nhỉ.”



Đã xảy ra cơ sự gì, các tu sĩ phía sau ngơ ngác: “Giải, giải quyết cái gì...”



“Không phải Trọng Trường đạo hữu đến để rèn kiếm à?” Vân Nhàn nói với lẽ đương nhiên, “Bây giờ kiếm vỡ, không cần rèn, càng không cần lo chuyện đến trước đến sau.”



Các tu sĩ vây xem: “...”



Sao ngươi mở miệng nói ra được câu đó vậy.



Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức sắp nghẹt thở, Vân Nhàn thu kiếm, sảng khoái tinh thần.



Thoải mái ghê!



Thì ra mình vẫn còn mạnh chán!



Túc Trì: “Vui rồi?”



Vân Nhàn: “Vui lắm.”



Có một nam tu sĩ nhìn về phía này, bừng tỉnh thốt lên: “Đẹp, đẹp trai quá...”



Hắn còn chưa dứt lời, một cái nhìn sắc lạnh nhìn sang khiến sống lưng hắn lạnh toát ngay tức thì: “?”



Sao vậy? Nhìn hắn làm gì? Hắn nói gì sai??



Một tiếng “cạch” vang lên, cuối cùng cánh cửa đóng chặt đã mở ra. Người thợ rèn kiếm với mái tóc rối bù và một đôi tai hồ ly tức giận chửi: “Có bệnh hay gì?! Sáng sớm tinh mơ đi đánh nhau trước cửa nhà người ta?!”



“Rèn cứt chứ rèn!! Cút hết ra ngoài cho ta!!!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu