Ba ngày trôi qua trong nháy mắt, một nhóm người vượt qua trùng trùng biên giới, vượt qua vạn dặm, cuối cùng tiến vào Già Lam Quốc.
Là lần đầu tiên đến Tây Giới, trên đường đi Vân Nhàn nhìn không rời mắt, trông có vẻ như chưa từng trải sự đời. Kiều Linh San có phần dè dặt hơn nàng, thuộc kiểu chưa từng trải nhưng cố tỏ ra từng trải, còn Phong Diệp... chẳng ai quan tâm Phong Diệp.
Phong thổ của Tây Giới khác xa Đông Giới. Khí hậu Đông Giới tương đối ẩm ướt, lạnh theo từng cơn, Tây Giới là kiểu lạnh khô hanh cực kỳ – sáng sớm hít thở đã thấy cổ họng đau rát.
Đúng như lời người khác nói, trên đường đi khắp nơi tại Tây Giới đều là chùa miếu. Phật gia có rất nhiều Phật, là những người có công đức cực rất lớn khi còn sống, sau khi chết được tôn làm thánh. Đương nhiên mỗi ngôi chùa miếu thờ phụng đối tượng khác nhau, phạm vi che chở không xung đột chồng chéo, người dân Tây Giới sống vui vẻ hòa thuận, bầu không khí lễ Phật ngập tràn.
Kỳ Chấp Nghiệp bị Đại sư Minh Quang ép làm hướng dẫn viên du lịch, mặt mày cau có đăm đăm giới thiệu từng nơi:
“Đây là Phật quản lý Văn Khúc, mỗi khi đến kỳ thi lớn đều có người cuống cuồng thăm viếng cầu may... chi bằng chăm chỉ đọc sách còn hơn.”
“Đây là Sinh Diễn... nói theo cách phổ thông chính là Quan Âm Tặng Con.”
“Có vị nào phụ trách khoa nam không? Ngươi còn nói nhảm nữa cẩn thận ta đánh ngươi!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Năm đó sau khi Minh Nhân đào tẩu và hai nước Hoành Nguyện và Pháp Hỷ quay về, người Trụ trì đương nhiệm đã thay đổi một số cấu trúc của Phật Môn. Trước đấy, Phật Môn không hỏi đến chuyện dưới núi; đệ tử Phật Môn muốn lục căn thanh tịnh, không bị ngoại vật quấy nhiễu, thành ra dù có xuống núi vẫn chỉ quan tâm đến tình hình trong chùa miếu. Tuy nhiên định kỳ về sau, ông ấy cho một số đệ tử Phật Môn xuống núi giảng đạo diễn thuyết, kết duyên du lịch, khuyên bảo mọi người buông bỏ thù hận, tránh đối đầu. Mỗi ngôi chùa luôn có đệ tử túc trực, phòng khi có biến động gì sẽ lập tức báo cáo lên tông môn.
TruyenLau
Trụ trì viên tịch, người kế thừa y bát của ông ấy chính là Trụ trì Minh Tướng hiện giờ. Minh Tướng càng mở rộng Phật Môn, thậm chí dưới sự phản đối của chúng tăng, ông ấy hứng chịu áp lực chiêu mộ một nhóm tăng lữ thế tục. Ngày thường họ không cần lên núi tu hành, nhiệm vụ chính là giúp Phật Môn quản lý công việc kinh doanh dưới núi, duy trì hoạt động của Phật Môn.
Tại lần Đại Chiến Tứ Phương này, việc gạt bỏ mọi ý kiến phản đối để Kỳ Chấp Nghiệp xuống núi đến bí cảnh vẫn là quyết định của Minh Tướng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những thay đổi ấy diễn ra chậm chạp, có thể có chỗ thay đổi song vẫn chưa chạm đến bản chất. Lần này Minh Quang trở về Phật Môn không chỉ mang theo di vật của Minh Nhân mà còn mang theo một tin tựa sét đánh ngang tai…
Dù có ra sao, ông ấy muốn tiến cử Kỳ Chấp Nghiệp kế nhiệm vị trí trụ trì đời tiếp theo.
“Cao không tới, thấp chẳng phải.” Cơ Dung Tuyết dựa vào cửa sổ, nhìn khói bếp nơi nơi, lạnh lùng nói, “Tôn giáo là tôn giáo, môn phái là môn phái. Đã không chịu từ bỏ triệt để tín ngưỡng để quản lý dạy bảo, lại bắt đầu miễn cưỡng chấp nhận bản chất mình là một tổ chức theo môn phái, đúng là tự mâu thuẫn.”
“Phật Môn có nội tình ngàn năm, là một con quái vật to lớn. Có thể thay đổi dễ dàng như thế mới là lạ.” Tiết Linh Tú cất lời, “Phải cho họ chút thời gian.”
“Chỉ cần có lòng muốn thay đổi ắt sẽ đổi được.” Cơ Dung Tuyết, “Muốn uốn cong phải bắt đầu từ trạng thái thẳng. Thay thành một Trụ trì có tư tưởng hoàn toàn khác biệt, bắt họ đánh người ta ngất xỉu, họ không chịu. Nhưng nếu ngay từ đầu bảo họ đi giết người, vậy đánh chết giấc đã trở thành một lựa chọn tốt.”
“...” Tiết Linh Tú nhìn nàng ấy, thở dài mà rằng, “Đại tiểu thư, đây là Phật Môn.”
Thành cũng Phật Môn, bại cũng Phật Môn. Phật Môn vốn mạnh mẽ nhờ vào sức mạnh hướng tâm đầy thành kính trong tín ngưỡng, muốn đẩy mạnh cải cách, trở lực sẽ tăng cao theo đó.
Chẳng lẽ phải giết sạch tất cả những kẻ bất đồng quan điểm?
Cơ Dung Tuyết không đổi biểu cảm: “Có lẽ vậy.”
Tiết Linh Tú nhìn ra nàng ấy hoàn toàn không cảm thấy mình nói sai.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn không nghe thấy đoạn đối thoại này, nàng nnhìn khung cảnh yên bình xung quanh, tò mò hỏi: “Tuy nói Phật giáo Già Lam là chính thống, nhưng chẳng lẽ không có ai theo tín ngưỡng khác?”
Nàng vừa dứt lời đã thấy ngay giữa những ngôi chùa miếu sin sít có một cái đạo quán nhỏ bé kiên cường đứng sừng sững, vắng tanh vắng ngắt, trên tường treo cờ bát quái, chen chúc sinh tồn.
Hợp pháp, nhưng trông không ổn.
Xem ra ở đâu cũng có kẻ nổi loạn.
Sau chót một đoàn người đã đến nơi, bước lên bậc thang dài dẫn vào cửa Phật.
Giữa khe hở đá xanh xếp lớp mọc đầy cỏ hoa li ti. Sáng sớm mới có một trận mưa, sương mù dày đặc, giữa trùng điệp non ngàn xanh thẳm, mái ngói đỏ thẫm của ngôi chùa Phật được bao phủ bởi vẻ dịu dàng mơ màng, ẩn hiện nơi xa.
Trước sơn môn, vài tiểu hòa thượng đang dùng khăn lau những giọt nước trên mình tượng đá thú trấn sơn. Đây là công việc hàng ngày, tĩnh trí thông suốt, giúp tịnh tâm. Cho đến khi một đoàn người đi đến trước cửa, chúng hòa thượng mới hoàn hồn, chắp tay hành lễ phật: “Sư thúc Minh Quang, sư huynh Chấp Nghiệp và các vị thí chủ.”
Một mạch đi vào trong điện, giống trong hai lần tâm ma, cành lá cây Bồ Đề nhẹ nhàng lay động, che khuất bầu trời. Gặp các đệ tử Phật Môn trên đường, không một ai hỏi mọi người từ đâu đến hay muốn đi đâu, họ đều vội vã bước đi, vẻ mặt ngập tràn vẻ yên bình.
“Vân Nhàn.” Túc Trì lên tiếng, ra hiệu cho Vân Nhàn nhìn những đường kim tuyến di động trên những phiến đá xanh dưới chân, “Đây là đại trận hộ sơn của Phật Môn.”
Các tăng lữ đi qua lại, tượng Phật trong điện, vị trí biến ảo, cả thảy tạo thành một kỳ trận. Ai cũng biết mắt trận của trận hộ sơn Phật Môn nằm ngay trong pho tượng Phật ở chính điện này, song, chẳng ai dám xông vào, cũng chẳng ai đủ khả năng xông vào.
Vân Nhàn nhìn những đường kim tuyến bao phủ toàn bộ ngọn núi, lại ngẩng đầu nhìn chính điện. Bên trong chính điện, tượng Phật đứng lặng yên, nàng chợt hỏi: “Đại sư huynh, rốt cuộc thứ thống lĩnh Phật Môn có phải là tín ngưỡng không?”
“Không phải tín ngưỡng, là lòng người.” Túc Trì hạ mắt nhìn nàng, “Muội còn nhớ ngôi chùa hoang ở vùng ngoại ô đã dẫn đường đến Liên Tọa chứ?”
“Nhớ rõ.” Tượng Phật trong ngôi chùa đổ nát kia còn ra dấu tay với nàng đấy, sau này ngẫm lại, xem chừng được xây dựng để trấn áp Phật Đà Mặt Cười dẫu hiển nhiên đã thất bại, Vân Nhàn nói, “Vậy rốt cuộc là trùng hợp hay là tự chủ tâm chứng*?”
*tự chủ tâm chứng/tự do tâm chứng: sức mạnh chứng minh của chứng cứ, một trong những cơ sở để đưa ra phán quyết. Trong đó “tâm chứng” chỉ quá trình phán đoán "tính đúng sai của sự việc" sau khi xem xét toàn bộ mọi mặt như ý kiến tranh luận kết quả điều tra chứng cứ, logic, v.v…
Túc Trì trả lời: “Tượng Phật có linh nhưng nào phải thần linh. Sau khi Phật tu viên tịch, thân thể hóa thành xá lợi, thần thức hóa thành linh ý, bám vào tượng Phật.”
Chỉ có chấp niệm chưa tan mới trở thành linh thể lang thang nơi trần thế, tu Phật cả đời, cam chịu dùng linh lực để phù hộ chúng sinh, liệu điều này có thể được gọi là chấp niệm? Hay là chấp nhất.
Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn pho tượng Phật từ bi đã trải qua bao nhiêu thăng trầm trong chính điện, lẩm bẩm: “Rõ ràng người tin Phật đều biết chuyện này...”
Hồng trần cuồn cuộn, nơi đây là chốn an lòng của ta.
Trụ trì chẳng nói chẳng rằng, dẫn mọi người đến phía sau điện. Rõ ràng đã là đông chí, lá sen trong hồ vẫn tươi tốt nở xòe, một hồ nước xanh biếc thăm thẳm, gợn sóng lăn tăn khi có người đến.
Dưới lá sen không nhìn thấy rõ đáy hồ, Minh Tướng thả túi hương Minh Nhân để lại xuống hồ, thở dài một tiếng, coi như đã giải quyết được một chuyện hối tiếc.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn liếc nhìn diện mạo của Trụ trì Minh Tướng... Quả nhiên giống hệt như nàng nghĩ, áo cà sa đỏ, râu trắng, nói ba câu phải xen vào bốn tiếng “A Di Đà Phật” “Thiện tai thiện tai”, da dẻ còn hiển thị sắc màu kinh điển hơn cả Đại sư Minh Quang, nhìn kiểu nào vẫn là Phật tu.
Minh Quang bước lên định nói gì đó, hiềm một nỗi Minh Tướng đã mở lời: “Ta đã hiểu rồi. Chuyện này để sau hãy bàn. Các bạn trẻ, Minh Tướng xin cảm ơn ở đây.”
Ông ấy cúi đầu thật sâu, Vân Nhàn sợ tổn thọ đã hấp tấp nấp sau lưng Tiết Linh Tú, Tiết Linh Tú giật giật khóe miệng, đỡ Minh Tướng dậy: “Đại sư, không thể...”
Mấy người ở đây cộng hết tuổi tác lại cũng không lớn bằng vị Trụ trì này, sao chịu nổi!
Đã lặn lội ngàn dặm xa xôi đến Phật Môn làm khách, đương nhiên phải sắp soạn chỗ ăn chỗ ở cho mọi người trước. Tiết Linh Tú đi đầu, trò chuyện với Trụ trì, đảm nhiệm trọng trách ngoại giao vĩ đại, những người khác đi theo phía sau, ngắm núi ngắm nước ngắm hoa sen.
Phải nói công cuộc xanh hóa của Phật Môn được làm cực tốt, đâu giống như Kiếm Các khi là một ngọn núi trụi lủi, không có lấy một cọng cỏ, chim đậu lên còn trượt chân.
Tức Mặc Xu nhích lại gần Vân Nhàn một cách kín đáo khó nhận ra. Nàng ấy cứ tưởng không ai chú ý đến, tuy nhiên Vân Nhàn đã hỏi: “Sao vậy Thánh nữ đại nhân?”
Phật khí và ma khí vốn đối lập, hiện tại ma ở ngay đại bản doanh của Phật Môn, bốn bề phật khí bao quanh, cam đoan Tức Mặc Xu không thoải mái lắm, áp lực cực lớn, có điều nàng ấy vẫn nói: “Không có gì.”
“Chúng ta chỉ đến Phật Môn làm khách thôi.” Vân Nhàn trấn an, “Nhiều nhất ở đây nửa tháng là sẽ quay về.”
Dù gì cứ ở đây ăn chay gõ mõ cũng không tốt.
“Ta không bảo ngươi phải chiều theo ý ta.” Tức Mặc Xu lúng túng thốt lên, “Nếu có gì không ổn, ta sẽ tự mình xuống núi, không cần ngươi phải bận tâm.”
Vân Nhàn cười híp mắt: “Thánh nữ đại nhân, ngươi cứ nói thẳng sáu chữ ‘đừng lo lắng ta rất ổn’ là được, ta hiểu ý ngươi.”
Tức Mặc Xu: “... Ngươi hiểu cái gì!! Tự cho là đúng!”
Thánh nữ tức giận bỏ đi. Đi, nhưng không đi xa, duy trì khoảng cách khoảng mười bước với đoàn người, không bị bỏ lại phía sau.
Thái Bình xem toàn bộ quá trình, thì thầm: “Ngươi tội gì chọc người ta, trong lòng biết là được, còn nói ra nữa.”
Vân Nhàn phân bua: “Nhưng thỉnh thoảng làm vậy tí cũng vui đứ đừ.”
Thái Bình: “?”
Ngươi gọi đó là thỉnh thoảng sao? Bình sinh chưa từng thấy ai tầm thường như vậy!
“...”
Chỗ ở được sắp xếp cho một đoàn người nằm gần dãy phòng của các đệ tử, đôi khi là nơi ở của khách hành hương; vẫn là tường gạch ngói trắng, ngoài bàn gỗ, ghế gỗ và một chiếc giường nhỏ ra thì chẳng còn gì khác.
Kỳ Chấp Nghiệp đặt hành lý của cả bọn xuống, cau mày dặn dò vài điều kiêng kỵ cần biết, tiếp đó bị Đại sư Minh Quang gọi đi ngay, chỉ còn lại một tiểu sa di bận trước bận sau.
Cả bọn nhìn tiểu sa di này, cảm thấy vô cùng thân thiết – trước đó họ đã từng thấy trong linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp, chẳng hóa ra là Chấp Lê có sức mạnh phi thường đấy ư!
Chấp Lê thấy cả bọn nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ, không khỏi hoang mang: “Các vị thí chủ, các vị quen ta?”
“Không quen, không quen.” Vân Nhàn nói, “Chấp Lê à, ngươi ăn cơm chưa?”
Chấp Lê nghiêm túc đáp: “Vẫn chưa đến giờ dùng cơm chay đâu. Nhưng mà nếu các vị thí chủ đói, ta có thể làm cơm riêng cho mọi người, còn có quả dại, mật hoa nữa đấy. À đúng rồi, ở phía sau núi có một con gấu hoang rất to, các vị thí chủ cẩn thận, đừng làm nó bị thương.”
Tiểu sa di lại vui vẻ chạy lon ton đi nấu cơm riêng cho mọi người.
Rốt cuộc cả bọn có thể ngồi xuống, trao đổi với nhau một hồi.
“Ta nhìn sắc mặt của Trụ trì Minh Tướng thấy có gì đó khác lạ.” Tiết Linh Tú ngồi trên chiếc ghế duy nhất, nói, “Ấn đường ứ đọng, không biết Phật Môn có gặp chuyện gì không.”
Kiều Linh San và Phong Diệp ngồi bên cạnh chân hắn như hai vị tướng ông Hầm ông Hừ.
“Ta không nhìn ra Trụ trì Minh Tướng có gì khác thường.” Vân Nhàn cất lời, “Tuy nhiên ta luôn cảm thấy hình như các đệ tử Phật Môn căng thẳng quá mức.”
Từ cổng núi đến chỗ ở, họ đều âm thầm quan sát vị trí của cả bọn, đại trận hộ sơn luôn trong tư thế sẵn sàng, không giống như trạng thái bình thường.
Mà người bị chú ý nhiều nhất đương nhiên là Tức Mặc Xu.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng ấy bị rất nhiều ánh mắt nhìn chòng chọc, tuy không có ác ý nhưng vẫn làm nàng ấy đứng ngồi không yên.
“Chờ đi.” Cơ Dung Tuyết, “Trụ trì Minh Tướng cố ý mời chúng ta đến ắt có chuyện muốn nói.”
Túc Trì ném Thái Bình ra xa, nói: “Ừ.”
Mệt mỏi sau chuyến đi dài, cả bọn nghỉ ngơi một đêm, hôm sau, tiếng chuông Phật vang lên, họ được Chấp Lê mời đến chính điện.
Hương khói bảng lảng, Minh Quang, Minh Tướng và Kỳ Chấp Nghiệp đều có mặt. Chỉ mới một đêm ngắn ngủi, thần sắc trên mặt ba người lại giống nhau đến lạ, mặt ủ mày chau, nhìn vào đã làm người ta không vui nổi. Nhất là hai vị lớn tuổi, râu bạc họ run rẩy, trên mặt hiện rõ chữ “quýnh” (囧). Minh Tướng thấy cả bọn ngồi xuống bồ đoàn mới lên tiếng: “E rằng hội Đấu võ Thiên Nguyên kỳ này phải hoãn lại.”
Một hòn đá khuấy động ngàn cơn sóng, tin tức này đến quá đột ngột, Vân Nhàn thốt lên: “Hả?! Tại sao?!”
“Tại sao?!”
“Thật không giấu gì, ban đầu mời các bạn nhỏ đến để cảm ơn chuyện Minh Nhân.” Trụ trì Minh Tướng lần chuỗi Phật châu trong tay, cho hay, “Nhưng mà ngay hôm trước, một vị tiền bối của Phật Môn đã viên tịch.”
Chắc chắn mỗi tông phái sẽ có vài cao thủ bế quan. Họ đang đột phá lớp rào chắn tu vi, hoặc là tuổi thọ sắp hết liều mạng đánh cược một phen; mỗi tội con đường làm tiên hiểm ác, người thành công lác đác chẳng có mấy, chọn bế quan tại tông môn cũng chỉ thêm được một lớp phòng vệ... Nếu tông môn thật sự gặp đại nạn, bị người ta đánh tới tận cửa, họ mới xuất quan ứng phó, đánh lui cường địch.
Tuy nhiên vị tiền bối Phật Môn này có liên quan gì đến hội Đấu võ Thiên Nguyên?
“Với hội Đấu võ Thiên Nguyên, từ đầu mỗi một phái trong năm đại môn phái cử ra một người ngầm hợp tác tổ chức. Năm mươi năm một lần, lệ này đã có từ lâu.” Trụ trì Minh Tướng cắt nghĩa, “Tiền bối Thượng Văn chính là một trong những người được cử đi của kỳ này. Tuy bà ấy đã biết tuổi thọ của mình sắp hết từ trước, tuy nhiên theo bà ấy dự đoán ít nhất cũng còn năm năm. Hôm trước là ngày bà ấy vốn xuất quan, lão nạp đợi mãi không được, cứ thấy năm giác quan như bị thiêu đốt, thành thử cưỡng ép mở cửa và phát hiện tiền bối đã tọa hóa.”
Lời vừa dứt, trước mắt mọi người chậm rãi dâng lên một viên xá lợi.
Xá lợi có hình dạng hạt châu cứng cáp, ánh sáng năm màu ẩn hiện bên trong, nhìn qua do cao tăng công đức viên mãn tạo thành. Ngặt nỗi nó phiêu phiêu giữa không trung đã bắt đầu giãy giụa dưới ánh vàng công đức, cuối cùng hiện ra hình dạng ban đầu...
Nửa viên xá lợi đã bị lớp sương đen dày đặc chực mạng nhện ăn mòn, thấm vào các vết nứt, không ngờ hệt như Minh Nhân khi hiện ra trạng thái nửa Phật nửa Ma!
Hệt Tức Mặc Xu đã nói, cách thức của Ma tu đích là cướp đoạt, có thể âm thầm kết hợp ăn mòn bất kỳ công pháp nào trong âm thầm. Khốn nỗi nguyên bản Phật-Ma đã đối lập, một khi ma khí xâm nhập họ sẽ phát điên tựa Minh Nhân, hoặc sẽ như vị tiền bối Thượng Văn này khi quyết đoán tự hủy lúc còn khống chế được, không chừa cho nó một tia cơ hội gây họa.
Trong không gian tĩnh lặng, Minh Tướng nói: “Ta cứ tưởng chuyện Minh Nhân chỉ là trường hợp cá biệt.”
“Tiền bối Thượng Văn bế quan sớm hơn lúc Minh Nhân lên núi rất nhiều, rốt cuộc ma nghiệt đã len lỏi đến đâu, lại bắt đầu từ khi nào?” Minh Tướng hít sâu một hơi, “Phật Môn tuyệt đối không phải là nơi đầu tiên, cũng không phải là nơi cuối cùng, có chăng chỉ là chốn dễ bị phát hiện nhất mà thôi. Nếu các môn phái vẫn không thể đồng lòng, thiên hạ này sẽ chân chính đại loạn!”
Vào chính điện thì hăng hái phấn chấn, ra khỏi chính điện đã ủ rũ chán nản.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý khi nhìn thấy ma hạch của Đao Tông, song tới khi nhìn thấy viên xá lợi đáng sợ kia, họ vẫn khó lòng bình tĩnh.
Trước đây Kỳ Chấp Nghiệp đã nói xá lợi chia làm xá lợi xương, thịt, tóc. Rõ rành viên xá lợi trong điện kia là xá lợi xương. Độc của ma đã thấm lậu vào tủy xương, không thể loại bỏ, không biết tiền bối Thượng Văn đã phải giãy giụa như thế nào trong lúc bế quan mới đưa ra quyết định này.
“... Có trụ trì hay không,” Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng bảo, “Đến lúc đó Phật Môn vẫn bị người ta lật tung lên thôi!”
“Không nhận nhiệm vụ bên Các chủ, sang bên này lại gặp một vụ.” Vân Nhàn sờ sờ eo, đã để Thái Bình ở trong phòng chẳng mang theo, nàng gãi cằm mà rằng, “Vậy, ý của tiền bối Minh Tướng là muốn chúng ta thuyết phục các tông phái tích cực tự kiểm tra báo cáo? Nếu có người khả nghi hoặc là chậm trễ không trả lời thì liệt vào danh sách người-ma, đến lúc đó hai người là ông ấy và Minh Quang sẽ cầm bát Tử Kim xông lên thanh tẩy đánh ầm ầm một trận... Nghe cũng có lý đấy chứ.”
Cả bọn bẵng hẳn một hồi.
Phong Diệp yếu ớt lên tiếng: “Vân Nhàn, phương pháp này rất… ‘Phật Môn’.”
Kiều Linh San: “Ta, tán thành.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vẫn là hương vị đứng ở trung tâm thế giới kêu gọi tình yêu quen thuộc. Trước tiên không nói có dễ thuyết phục hay chăng, ngươi nói có ma, người ta phải cung cấp danh sách cho ngươi ngay chắc? Khác biệt giữa các tông môn tựa rãnh trời, ai biết các nàng lấy danh sách này có dụng ý âm mưu gì không. Huống hồ, cho dù thật sự tìm được, các môn phái có yên tâm giao người cho Phật Môn không? Cho dù thật sự yên tâm, chẳng lẽ Phật Môn thật lòng muốn nhận ư? Lỡ như lúc thanh tẩy xảy ra lẽ gì, chết rồi, điên rồi hay gàn dở, đừng nói sẽ ăn vạ kiếm linh thạch đấy.
Vân Nhàn nhìn quanh quất, nghĩ thầm: May mà thành phần đội hình của mình đủ phức tạp, ít nhất còn có người để hỏi.
“Kiếm Các, ma...” Nàng cố gắng nhớ lại, thật sự không nghĩ ra có gì khác thường. “Đại sư huynh, trong Kiếm Các chúng ta có tiền bối nào bế quan không?”
“Không có.” Túc Trì trả lời.
Vân Nhàn: “... Cũng đúng.”
Có sức đạt đến trình độ bế quan đột phá rào chắn, ít nhất cũng phải ở tầng Phân Thần trở lên. Với bộ dạng của Đông Giới, cao thủ có tu vi thế này thường được dùng vào chỗ cần thiết và nguy hiểm, rảnh đâu mà bế quan.
Vân Nhàn: “Tiết đạo hữu, Diệu Thủ Môn các ngươi... nhưng mà, nói thật nhé, ta thật sự không mường tượng nổi Y tu nhập ma sẽ ra làm sao.”
Nhiều nhất chỉ tưởng tượng thành Dung ma ma hóa thân, đi khắp nơi châm kim người ta.
“Bớt coi thường người khác.” Tiết Linh Tú sa sầm nét mặt, “Dược thảo và độc thảo vốn không khác nhau, có thể cứu người cũng có thể giết người. Nhưng mà ta thật sự nhớ ra một chuyện.”
Sáu mươi năm trước, có một Y tu ở Nam Giới bỏ độc dược xuống sông, trắng trợn gây ra ôn dịch, khiến vô số người chết và bị thương. Cuối cùng y bị mọi người vây đánh bèn uống thuốc độc tự vẫn, trong nháy mắt hóa thành một bộ xương trắng âm u.
“Lúc đó mọi người đều nói y tẩu hỏa nhập ma.”
“Ừ... Còn phải xem xét.” Vân Nhàn nhăn mặt, lại nói, “Cơ đại tiểu thư, Rèn Thể Môn thì sao?”
Cơ Dung Tuyết gật đầu: “Từ khi ta sinh ra đến giờ đã tìm ra ba vụ.”
Cứ như vậy hỏi một vòng.
Con người là thế, khi không có việc thì không nhớ gì cả, tới khi có việc lại như chim sợ cành cong, gió lay cỏ động gì cũng thấy như có liên quan. Trên đời có biết bao kẻ điên kẻ dại, dễ gì phân biệt được ai nhập ma.
Cứ tưởng nhờ Trọng Trường Nghiêu trong hội Đấu võ Thiên Nguyên sẽ nhìn thấy được chân thân của Xi Vưu, nhưng nay tiền bối Thượng Văn đã mất, chẳng rõ tình hình bốn người thần bí còn lại ra sao, xem ra con đường này cũng bị chắn ứ.
“Thôi. Nhìn như vậy cũng không nhìn ra được gì.” Rốt cuộc Vân Nhàn cũng ngước cái đầu nặng trĩu khác thường vì suy nghĩ, nhìn về phía sau đội ngũ mười bước, lại phát hiện trống không, nàng nhướng mày: “Hả? Thánh nữ đại nhân đâu?”
“...”
Cùng lúc đó.
Tức Mặc Xu đứng sững trong chính điện, từ lúc nãy nàng ấy đã không tài nào nhúc nhích nổi chân.
Minh Quang và Minh Tướng kinh ngạc nhìn nàng ấy, Minh Quang nhíu mày, vươn tay: “Tức Mặc tiểu hữu, ngươi...”
“Đừng chạm vào nó!” Minh Tướng vung tay áo, sức lực nhẹ nhàng bộc phát, bất chợt quát, “Tránh ra!”
Trên pho tượng Phật khổng lồ kia có ánh sáng chập chờn, cuối cùng một luồng ánh vàng hùng vĩ tựa sấm sét đánh về phía Tức Mặc Xu đang đứng sững tại chỗ trong nháy mắt!
Tức Mặc Xu bị giam cầm, hoàn toàn không cách gì chống đỡ, đành nhắm mắt lại trong cảnh nhếch nhác...
Ánh vàng chiếu xuống người nàng ấy nhưng không có ý gây thương tích, chỉ chui vào trong động phủ trong tích tắc. Giữa lúc ngạc nhiên, Tức Mặc Xu tức thì cảm thấy một cơn đau quặn thắt quen thuộc nơi lồng ngực.
Cơn đau kéo dài, mồ hôi lạnh lập tức túa ra bên thái dương, ánh vàng và ánh đen giằng co trong cơ thể nàng ấy. Ánh vàng đôi chút kiêng dè, ánh đen lại mạnh mẽ tấn công, chém đứt kinh mạch của nàng ấy chỉ chuyện nhỏ. Cuối cùng nó vẫn không địch lại, bị ánh vàng trấn áp, nuốt chửng và tiêu tan.
Tức Mặc Xu thấy cổ họng tanh tưởi, phun ra một viên ma hạch đen kịt cùng với máu đầu tim!
Trong tầm nhìn mờ ảo, ma hạch không khác chút nào viên ma hạch nàng ấy lấy được từ Đao Tông, ma khí quen thuộc, xuất phát từ ai không cần nói cũng biết, phảng phất mang theo sự chế nhạo lạnh lẽo như báo với với một con kiến đang vùng vẫy vô ích trong lòng bàn tay:
Ta luôn nhìn ngươi.
Ngươi không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Tức Mặc Xu nghiến răng, mắt đỏ quạch!
Tưởng chừng như rất lâu song có lẽ chỉ mới qua vài tích tắc, phía sau có tiếng bước chân truyền đến, còn có giọng nói nhỏ nhẻ của Vân Nhàn: “Thánh nữ đại nhân, sao lại nán lại đây, ngươi muốn lén lút ăn đồ ngon hả...”
Tức Mặc Xu đưa tay lau vết máu bên khóe miệng, vội nói nhỏ: “Đừng nói cho họ biết.”
“...”
Với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng Minh Quang chỉ thở dài: “... Bần tăng hiểu rồi.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.