Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 128: Tuyết Sư cuồng tình (5)

Sáng hôm sau, Vân Nhàn bị tiếng tù và đánh thức.



Âm thanh hùng hồn xung trận như từ sừng tê giác, không chút báo trước, trực tiếp đánh thức nàng. Nàng ngẩn người một thoáng, ngồi dậy với tóc tai bù xù, nhìn xuống từ cửa sổ.



Trời còn tờ mờ sáng, gió tuyết vẫn như cũ, sáng sớm càng lạnh thấu xương, hơi thở đã thành sương. Thế nhưng các đệ tử Rèn Thể Môn lại gần như đồng thời mở cửa, mặc đồng phục môn phái giống nhau, hăng hái chạy về phía trường luyện võ.



Bàn chân bốc khói, như thể chạy chậm một chút sẽ không kịp.



Vân Nhàn đưa tay định cầm kiếm mới nhớ ra Thủ Lĩnh vẫn còn bị người ta giữ, đành mơ màng hỏi: “Thái Bình, hiện tại là giờ gì?”



“Vừa đến giờ Mão.” Thái Bình đáp, “Ban ngày vùng Cực Bắc dài hơn, trời đã sáng khá lâu rồi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com



Cái gì, giờ Mão? Chẳng phải mới năm giờ sáng sao? Mới sớm thế này đã rời giường sẽ không cao lên được đâu!



Tuy Vân Nhàn có giấc ngủ ngon như một ông bố bỉm sữa*, nhưng đã bị đánh thức thì vẫn không dễ ngủ lại. Huống hồ chưa được bao lâu, đầy người tập hợp tại trường luyện võ bên kia, bắt đầu đánh trống ầm ầm. Ầm ầm ầm, tiếng trống trầm đục, đánh thẳng vào tâm can, dường như ngũ tạng lục phủ đều muốn theo đó phá vỡ lồng ngực, hoàn toàn không tài nào lờ đi nổi. Vân Nhàn không thể nằm thêm được, nàng bật dậy: “Ồn chết đi được! Còn để người ta ngủ hay không hả!!” Đọc truyện tại TruyenLau.com



*ý là mấy ông bố có con nhỏ vẫn ngủ ngáy như bình thường khi con mình quấy vào ban đêm, chỉ có phụ nữ thính tai hơn bật dậy ngay.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ, Cơ Dung Tuyết mỉm cười gọi: “Vân Nhàn.”



Vân Nhàn vừa ra khỏi cửa mới phát hiện cả bọn đều đã thức dậy, ăn mặc chỉnh tề, hình như đang đợi nàng.



“Từ sớm hơn nữa mấy con bò ở sau núi đã bắt đầu kêu.” Tiết Linh Tú nói, “Ngươi không nghe thấy sao?”



Kiều Linh San: “Ta bị tiếng hổ đánh nhau làm cho tỉnh giấc.”



Kỳ Chấp Nghiệp bực bội: “Ta thì nghe thấy tiếng heo ủn ỉn. Các ngươi cũng nuôi heo ở đây? Ai mà tu luyện công pháp giống như heo vậy chứ!”



Cơ Dung Tuyết ngẩn ra: “Không có heo.”



Sau vài ánh mắt trao đổi qua lại, vụ án đã được phá. Phòng của Kỳ Chấp Nghiệp ngay sát vách phòng Vân Nhàn, tiếng heo ủn ỉn chính là tiếng nàng ngáy.



Vân Nhàn chớ hề cảm thấy có lỗi chút nào, còn giương mắt và hỏi: “Đại sư huynh đâu? Lại đi luyện kiếm?”



Cả bọn đều không biết. Đương nhiên, ngay cả Vân Nhàn đâu rõ thì người khác lại càng không tinh suốt. Cả bọn đâu có ngủ chung một phòng. Với thân pháp của Túc Trì, rời đi không để ai phát hiện mới là chuyện bình thường. Chẳng qua lần này hơi kỳ lạ, chàng rời đi mà không nói với nàng.



Vân Nhàn không nghĩ ra bèn đi hỏi Thái Bình vạn năng: “Đại sư huynh đi đâu rồi?”



“Ngươi nghĩ hắn chỉ ăn không ngồi rồi chắc?” Thái Bình nói, “Đến nơi xa lạ nhất định phải đi thăm dò nhiều hơn, nếu không lỡ như xảy ra cơ sự thì sao?”



Vân Nhàn nghĩ, cứ dựa vào tình hình hiện tại mà xem, tất nhiên sẽ xảy ra chuyện.



Nàng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, chưởng môn mới mất như rắn mất đầu, khắp Rèn Thể Môn đều phủ treo vải trắng; song dù vậy, việc luyện tập hàng ngày vẫn không có ý định dừng lại. Vải trắng bị gió lạnh thổi bay phần phật, tuyết không rơi xuống, nhìn qua có đôi chút âm u.



(P1)



















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bữa sáng là mì nước nóng, nước lèo nhạt nhẽo, bên trên nổi một lớp dầu mỡ, nhìn không ngon mắt, ưu điểm duy nhất là miếng thịt bò được cho cực to. Vân Nhàn thấy Kỳ Chấp Nghiệp không động đũa đã tốt bụng nói: “Ngươi gắp thịt bò cho ta đi, vậy là thành mì chay rồi đấy.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...” Gã chỉ không thấy ngon miệng mà thôi.



Gã gắp thịt cho Vân Nhàn, đanh giọng: “Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng.”



Trong số những người có mặt, chỉ có gã tu luyện công pháp Phật Môn, thường xuyên đi theo Đại sư Minh Quang làm pháp sự, siêu độ vong hồn. Có những vong hồn chết oan khuất, chấp niệm không tan, tuy không đến mức lập tức hóa thành linh thể tuy nhiên cảm xúc tiêu cực trong đó khác biệt hoàn toàn với người chết bình thường. Gã vừa liếc mắt đã nhìn ra.



Theo như Rèn Thể Môn nói với bên ngoài, Cừu Mạc bệnh nặng triền miên, có bệnh nan y lạ, nên ông ta mới qua đời vì bệnh. Nhưng ông ta nào có đột tử, chắc chắn có sự chuẩn bị đối với tình trạng cơ thể của mình, cho dù có luyến tiếc Rèn Thể Môn đến đâu thì sao lại có chấp niệm sâu nặng ngần ấy?



Nhìn thế này chứ như bị người ta hại chết; huống hồ còn là bị người thân cận nhất, người khó ngờ tới nhất hại chết. Ông ta vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, không tài nào tin được, mới có tình trạng này.



Xem chừng cái chết của Cừu Mạc có điều lạ lùng trờ trờ, chưa kể có khi Cơ Dung Tuyết cũng biết. Nàng ấy từng nói tuổi thọ Cừu Mạc chưa hết, không nên chết sớm bằng này.



Nhìn sang khuôn mặt lạnh lùng của Cơ Dung Tuyết bằng đôi mắt vàng, Kỳ Chấp Nghiệp khẽ nhíu mày.



Gã không loại trừ khả năng Cơ Dung Tuyết ra tay. Mặc dù gần đây Cơ Dung Tuyết luôn ở cùng mọi người, có điều đôi khi không cần nàng ấy phải tự xuống tay; hoặc là nàng ấy ra tay khi có một khoảng thời gian dài ở Rèn Thể Môn trước khi đến chỗ Phật Đà Mặt Cười. Tóm lại có rất nhiều cơ hội.



Đâu phải gã không tin tưởng người này. Nếu không tin thì Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không thể vào được linh đài của gã lúc ở Liên Tọa; tuy nhiên tin tưởng trong lúc kề vai chiến đấu không có nghĩa là nói hết mọi chuyện. Gã tin tưởng Cơ Dung Tuyết, không có nghĩa Cơ Dung Tuyết cũng tin tưởng gã.



Huống chi, Kỳ Chấp Nghiệp luôn có một suy nghĩ khó hiểu. Dù cho cái chết của Cừu Mạc thật sự không phải do Cơ Dung Tuyết gây ra, nhưng nếu có cơ hội, nàng ấy vẫn sẽ thực hiện không do dự.



Sau bữa ăn, đám người nhàn rỗi lại được Cơ Dung Tuyết dẫn đi dạo quanh Rèn Thể Môn.



Đúng như nàng ấy đã nói tối qua, hôm nay cửa lớn rộng mở, có người của tông môn khác đến phúng viếng. Lần này là mấy thanh niên áo xanh mỏng manh. Gió bấc gào thét, lạnh đến đóng băng, vậy mà trên tay họ hãy còn cầm tranh cuộn quạt sách. Họ tấm tắc khen ngợi: “Phong cảnh Rèn Thể Môn thật bất phàm!”



Vân Nhàn cam đoan với góc nhìn của hắn, ngoài cửa sắt lớn và sông băng thì chẳng còn nhìn thấy gì khác. Nhưng còn có mấy người cường điệu hơn, vài người phía sau ngồi thẳng xuống, ra vẻ chuẩn bị vẽ tranh. Vân Nhàn ngạc nhiên: “Sao bộ dạng diễn xuất này nom quen mắt thế nhở?”



Cơ Dung Tuyết cho biết: “Nghiên Mặc Môn ở Bắc Giới.”



Vân Nhàn: “Môn gì cơ?”



Cơ Dung Tuyết: “Nghiên Mặc Môn.”



Vân Nhàn: “Nghiên cái gì?”



“Tông môn của Trương Hạc Nghiêm.” Cơ Dung Tuyết bỏ cuộc, dấn bước về phía trước, nói, “Mời các vị giao tranh cuộn, bút mực cho đội hộ vệ, đây là quy củ.”



“Ý gì?” Người dẫn đầu nói, “Đây đâu phải vũ khí của chúng ta, chỉ thấy phong cảnh độc đáo muốn ghi chép lại thôi. Rèn Thể Môn không hoan nghênh?”



Tên tê giác hôm qua lại có thái độ tốt hơn đối với đám người này, cũng không lục soát người, thay vào đó lười biếng kêu: “Đại tiểu thư, chỉ vẽ tranh thôi mà.”



“Chỉ vẽ tranh?” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng nói, “Nếu vào trong tông môn vẽ lại tất cả địa hình, bố cục, thậm chí cả vị trí trận pháp, điều này có nghĩa gì. Ngươi là đội trưởng đội hộ vệ mà còn cần ta phải nói?”



Tên tê giác bị nàng ấy nhìn xoáy, sắc mặt thoắt biến đổi, mồ hôi lạnh rướm ra ngay nơi thái dương.



“... Đại tiểu thư, là ta sơ suất.” Hắn lúng túng quay người, bảo, “Mời các vị làm theo quy củ, để đồ xuống đi.”



Mấy người Nghiên Mặc Môn bị chụp mũ đều choáng váng: “Ngươi ngươi ngươi ngươi..”



Cơ Dung Tuyết phất tay áo bỏ đi, trở lại trước mặt cả bọn và nói: “Đi thôi.”



Vân Nhàn bội phục: “Ta còn không nghĩ nhiều như vậy.”



Cùng lắm nàng chỉ nghĩ cái nơi tới lông chim còn chẳng có một cọng này có cảnh đẹp gì để vẽ, đâu ngờ đại tiểu thư lo xa, có ý thức an toàn cao như thế.



“Ừ.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh bày tỏ, “Thật chất ta chỉ nghĩ đến thái độ của bọn họ hôm qua thì hơi tức giận, thế là kiếm chuyện thôi. Đừng nghĩ nhiều. chẳng có gì cả.”



Cả bọn: “...”



Đã là chuyện hôm qua rồi! Bọn họ còn tưởng Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không để ý, hóa ra thù dai thế?!



(P2)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn tiếp tục đi tới, đi ngang qua nơi ở của Cơ Dung Tuyết. Nàng ấy và mẹ Cơ Thượng không ở cùng một chỗ nhưng cũng khá gần nhau. Vân Nhàn thấy Cơ Dung Tuyết không đổi sắc mặt đi thẳng qua đã hiểu ngay, dường như nàng ấy không muốn để cả bọn chú ý hơn đến nơi này.



Trước đó trong linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp, số là Vân Nhàn cũng thấy ngại lúc bị ép nhìn thấy khuê phòng của Kỳ Chấp Nghiệp thông qua tâm ma.



Đối với một ít người, đặc biệt là đối với những người hướng nội, nơi ở của mình là nơi bí mật nhất, thể hiện rõ nhất con người thật của họ. Với tính cách của Cơ Dung Tuyết, nghĩ cũng rõ nàng ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng để người khác bước vào không gian riêng của mình. Huống chi ý thức lãnh thổ của sư tử vốn rất mạnh...



“Tòa nhà đó là nơi ở của mẹ ta.” Cơ Dung Tuyết nói ngắn gọn với cả bọn, “Đừng đến gần.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Vì sao?”



Cơ Dung Tuyết bình tĩnh trả lời: “Mẹ sống một mình nhiều năm, tinh thần đôi chút không ổn định, khó trò chuyện được. Ta sợ bà ấy sẽ làm người khác bị thương.”



Cả bọn đều dừng lại, im lặng gật đầu.



Nói khá uyển chuyển, ý tứ lại rõ ràng.



Vân Nhàn nhìn khuôn mặt bình tĩnh trước cơn bão của nàng ấy, thở dài một hơi và ca cẩm với cả bọn trong trận truyền âm: “Đại tiểu thư này thật là, trước có sói sau có hổ, huynh đệ toàn là kẻ ngốc. Hồi nhỏ chắc chắn rất vất vả, mọi người nhất định phải đối xử tốt với nàng ấy.”



Bẵng hẳn đi một thoáng, Cơ Dung Tuyết cất lời: “Ta ở trong trận truyền âm.”



Vân Nhàn: “!!!”



Hỏng bét! Vì bình thường đại tiểu thư quá mờ nhạt lại không thích nói chuyện, nàng quên mất chuyện này rồi!!



Vân Nhàn hiếm khi đỏ mặt vì ngại ngùng, Tiết Linh Tú che trán, khóe môi Cơ Dung Tuyết hơi nhếch lên, nàng ấy bổ sung một câu: “Cảm ơn.”



“...”



Một đường này, cả bọn hoàn toàn hiểu được phong cảnh khác biệt của Rèn Thể Môn so với những giới khác.



Đúng thật xứng danh là giống dân chỉ cần cặp câu “nhìn cái gì”-”nhìn ngươi đó” đã đủ sức châm ngòi cuộc chiến, Vân Nhàn đi một đường, đã thấy ít nhất ba cặp.



Song tại những tông môn khác, thành đôi thành cặp có thể là đang yêu nhau, còn ở đây, thành đôi thành cặp toàn đang đánh nhau ẩu đả, thảng hoặc bên cạnh có người vây xem. Hệt như Tam Trưởng lão trước đó, họ chỉ nhìn, không can thiệp, đợi đến khi tình hình kết thúc, sự việc sáng tỏ, họ mới đi gọi người khiêng cáng đưa đến y quán.



“Đây là ‘khiêu khích hợp lý’.” Cơ Dung Tuyết cắt nghĩa, “Nếu không phục, có thể xin khiêu chiến. Người bị khiêu chiến có ba lần cơ hội từ chối trong một tháng, quá tam ba bận, lần thứ tư nhất định phải chấp nhận lời thách đấu. Trừ việc không được làm tổn hại tính mạng, bên thứ ba không được can thiệp.”



Vân Nhàn thắc mắc: “Đánh đấm túi bụi thế này, sao nhìn ra được có gây tổn hại tới tính mạng hay không?”



Nhìn hai người hươu nam bên đường kia, sừng sắp đâm ra tia lửa điện rồi.



Nàng lại quan sát một đoạn đường và tỏ tường.



Thứ nhất, đệ tử Rèn Thể Môn đều không có vũ khí; thứ hai, đệ tử Rèn Thể Môn đều rất giỏi chịu đòn; thứ ba, đệ tử khiêu chiến đều chọn người có tu vi tương đương, sẽ không có ai mặt dày đến mức đi khiêu chiến người cấp dưới. Bởi vậy xác suất xảy ra chết người gần như bằng không.



Chực hai con rùa ngàn năm cắn nhau, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống cắn chết rùa.



(P3)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mấy người Nghiên Mặc Môn lướt qua từ phía sau cả bọn, vẻ mặt khó chịu có thừa. Cừu Trác đi khập khiễng đến đón bọn họ, trong cặp mắt của tên già đầu này toàn là tơ máu. Có người hết chuyện để nói, hoảng sợ cấm cảu: “Trác huynh! Ai dám làm huynh bị thương nặng trong môn phái, chán sống hay gì!”



Sắc mặt Cừu Trác co giật, hắn đáp: “Ngã.”



“Sao là ngã được? Trên này còn có dấu răng kia kìa!”



“Đã nói là ngã rồi! Cảm ơn đã quan tâm!!”



Xem ra, lần này Nghiên Mặc Môn đứng về phía Cừu Trác. Suy cho cùng vẫn là tông môn có vài cái chuông vàng, tuy thế lực không lớn mạnh bằng hai nhà Đao-Rèn nhưng cũng không thể xem thường.



Vân Nhàn không khỏi thốt lên: “Cách nhìn nhận kiểu gì vậy.”



“Nghĩ thoáng ra một chút.” Kiều Linh San an ủi, “Có lẽ bọn họ không muốn Rèn Thể Môn sống yên ổn.”



Đi dạo gần hết, Thiết Đản hối hả chạy đến, hình như có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với Cơ Dung Tuyết. Trước khi đi, nàng ấy dặn dò cả bọn một lần nữa: “Những nơi ta đã nói, đừng đến đó.”



Một là ngục chết hiện đang giam giữ Giang Lan Thôi, hai là đại điện đặt thi thể Cừu Mạc, cuối cùng là tiểu lâu nơi Cơ Thượng ở.



Không biết Túc Trì đã đi đâu vẫn chưa quay về, dù đoàn người đi về hướng nào toàn là đồng tuyết hoang vắng mênh mang na ná nhau. Một nén hương sau, rốt cuộc họ nhìn thấy một nơi có thể gọi là “cảnh đẹp”.



Hồ băng hình hồ lô, nước trong vắt, thỉnh thoảng có ánh mặt trời chiếu xuống tạo nên những tia sáng lấp lánh. Bên bờ hồ xây dựng thật nhiều đình nhỏ, bốn góc nhọn hoắt, mái hiên phủ đầy tuyết, trắng xóa một vùng.



Điểm không tốt duy nhất là trong đình nhỏ đã có năm sáu người ngồi. Nhìn trang phục, không rõ là môn phái nào, trên cổ áo cài cây tiêu ngọc màu xanh. Thấy cả bọn đi tới, vẻ mặt đám người này không mấy thân thiện.



Vân Nhàn nhìn ra được mấy chữ to “Các ngươi đừng qua đây làm phiền ta được không!” trên mặt bọn họ. Song cả đời này nàng không thích để những người không thích mình được thoải mái, không chỉ muốn đi qua mà còn phải vênh váo chọn một chỗ gần đấy để ngồi. Kiều Linh San thành thạo bày hạt dưa ra bàn, mắt của tên kia sắp tóe lửa tới nơi.



Cảnh đẹp thế không tĩnh tâm thưởng thức cũng thôi đi, vậy mà còn cắn hạt dưa?! Đám trẻ quê mùa nào đây!



“Phong Diệp, ngươi ăn không?” Kiều Linh San hỏi, “Hạt dưa.”



Phong Diệp lắc đầu: “Không.”



Kiều Linh San nhìn gã một cái: “... Vậy thôi.”



Cả bọn ngồi ngắm hồ, Kỳ Chấp Nghiệp truyền âm, nói ngắn gọn suy nghĩ của mình về cái chết của Cừu Mạc.



“Ông ta bị người khác hại chết?” Thực chất Vân Nhàn đã nghĩ đến khả năng này từ sớm, bây giờ xem ra đã được chứng thực, “Có điều, ai đã giết ông ta?”



“Nên hỏi, ông ta chết sẽ có lợi chi ai.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Nếu chưởng môn chết, đoan chắc tông môn sẽ rung chuyển một phen, có thể là người ngoài tông môn gây ra. Tuy nhiên ta quan sát những người khách này, có vẻ họ mới hấp tấp chọn phe phái sau khi có biến cố. Phải mà có âm mưu từ trước, họ đã mạo hiểm lớn cỡ này sẽ không thể nào tới nay vẫn còn vội vàng, không có một mảy chuẩn bị. Thứ hai, Cừu Mạc bệnh nặng là chuyện của hai năm gần đây, từ đó về sau đóng luôn cửa không ra ngoài, không tham gia vào tranh chấp giang hồ. Là một tông chủ ở trong Rèn Thể Môn, đoan chắc ông ta sẽ được bảo vệ tầng tầng lớp lớp, canh phòng nghiêm ngặt. Thế này, chỉ có thể là người ra tay với ông ta từ trong tông môn.”



Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Con cháu trước tiên.”



(P4)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Cừu Đan còn có khả năng. Cừu Trác có tính cách thế này sẽ làm được chuyện ấy ư...” Kiều Linh San suy nghĩ, “Nhưng cũng khó nói, là kẻ ngu làm chuyện ngớ ngẩn cũng nên.”



Phong Diệp nói yếu ớt: “Con cháu cũng bao gồm cả đại tiểu thư nữa...”



Số là Kiều Linh San cũng đã nghĩ đến, song nàng ấy không muốn nói ra. Người thân cận với chưởng môn có được mấy ai? Trưởng lão, con cháu, thê tử. Huống hồ còn phải suy đoán mẹ của Cơ Dung Tuyết nữa.



Phía sau truyền đến tiếng cười giễu cợt, giọng nói đột ngột lớn hơn: “Ta nói này, Trác huynh thảm thật. Năm đó lúc Cơ đại tiểu thư được nhận về, hắn mới đầu 20 thôi đúng không? Cha không quan tâm, cứ thế ném đứa nhỏ cho hắn. Khoảng thời gian đó đúng là mệt chết đi được, vừa làm cha vừa làm mẹ, còn phải dạy dỗ công pháp, người ta thì không biết điều, suốt ngày trưng ra bộ mặt khó chịu...”



Nếu đã muốn buôn chuyện thật, hoàn toàn có thể dùng trận truyền âm.



Nay như vậy hòng nói thẳng cho đám người Vân Nhàn nghe.



Cừu Trác lớn hơn Cơ Dung Tuyết 10 tuổi, vậy hẳn là 8 năm trước, Cơ Dung Tuyết 10 tuổi, Cừu Trác 20.



Kiều Linh San líu lưỡi: “Hóa ra công pháp của đại tiểu thư do hắn dạy? Vậy sao bản thân hắn lại học thành cái dạng kia?”



“Cừu Trác có tâm tính thế này, cho dù ban đầu có tâm dạy dỗ thì sau này cũng chỉ ước làm cho Cơ Dung Tuyết tàn phế.” Tiết Linh Tú lạnh nhạt cất lời, “Hạng người thế này là dạng khi bản thân không tiến bộ thì không khó chịu, nhìn thấy người khác tiến bộ nhanh chóng lại thấy khó chịu hơn cả bị giết.”



Cả bọn án binh bất động, tiếp tục nghe xem đám người này còn muốn bịa đặt thế nào.



Đám người này nói tới nói lui, nói lan đến Cơ Thượng. Giọng điệu đôi chút suồng sã, như đây là chuyện tình ăn chơi gì ghê gớm lắm.



“Cơ” là họ quý, năm đó Cơ Thượng là quý nữ nhà quan lại, nào ngờ gia đình sa sút, cả nhà bị chém đầu, chỉ còn lại mấy đứa con gái bị đẩy vào lầu xanh. Rất nhanh, bọn họ lượt treo cổ tự vẫn, chỉ còn bà ấy sống sót.



Đâu rõ rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh, do dung mạo xuất chúng, Cơ Thượng được chọn làm hoa khôi đem ra bán đấu giá, cũng chính lúc đó bà ấy gặp được Cừu Mạc cải trang xuống núi trừ yêu ma.



Phải biết rằng, một trong hai cái thú lớn nhất của đàn ông đích là “cứu nàng long đong vất vả”. Tóm lại, thế này thế nọ, thế kia thế khác, sau một màn kịch cũ rích, Cơ Thượng một lòng hướng về Cừu Mạc, còn tưởng mình may mắn được cứu rỗi. Nào ngờ sau đó Cừu Mạc phủi mông, biến mất không tăm tích.



Về sau Cơ Thượng sống như thế nào, ông ta không cần bận tâm. Ông ta chỉ biết mình xuống dân gian tình cờ gặp được một cuộc tình tươi đẹp, và rồi cuối cùng vẫn phải quay về Rèn Thể Môn.



Từ đó, Cơ Thượng bắt đầu hành trình tìm kiếm.



Biển người mênh mông, hy vọng mong manh, người thường muốn tìm một tu sĩ khó như lên trời, e rằng cả đời cũng không tìm thấy. Nhưng nào ai có ngờ, sự cố chấp của con người còn đến mức này. Cơ Thượng không chỉ lén sao chép bản công pháp thiếu, sinh ra Cơ Dung Tuyết, mà còn luồn cuối nơi nơi tìm kiếm linh thạch linh dược cho nàng ấy, thật sự đã nuôi dưỡng ra một mầm non có thiên phú tuyệt vời. Trong khoảng thời gian đó đã trải qua những gì, người ngoài không được biết, tuy nhiên rốt cuộc bà ấy tìm được Rèn Thể Môn.



Mà lúc đó, tất cả mọi người đều cho rằng bà ấy là kẻ điên.



Hỏi bà ấy tại sao, bà ấy nói vì mình yêu ông ta. Chỉ vì yêu ông ta, không cần tiền tài, không cần bồi thường, không cần bất cứ thứ gì, chỉ cần để mình được ở bên cạnh Cừu Mạc; thây kệ Cừu Mạc lạnh nhạt thế nào, phớt lờ ra sao, bà ấy vẫn như một từ đầu đến cuối.



Kết quả là đến khi Cừu Mạc chết, bà ấy không được ông ta liếc mắt nhìn thêm một lần.



“Giống y như kẹo cao su, dính vào rồi thì không thể gỡ ra...”



“Đâu phải lúc nào gánh xiếc thú cũng có tiết mục sư tử nhảy qua vòng lửa? Rốt cuộc làm sao luyện được công pháp này vậy?”



“Ha ha ha ha, ta nghe nói trước kia vì muốn trông nhà canh cửa, bên này đã nuôi một con chó nhỏ màu nâu, bây giờ không biết nó đi đâu, chết rồi cũng nên. Nói chung giống nhau cả thôi, đều có bốn chân! Cố đấm ăn xôi thì cũng luyện được đấy mà!”



“...”



(P5)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Càng nói càng khiến người ta mắc ói. Vân Nhàn vừa định đứng dậy đi sang “khiêu khích hợp lý” với đối phương một chút, đã nghe thấy một giọng nữ truyền đến không xa, âm thanh rất nhỏ: “Tuy là khách, cũng không nên buông lời xằng bậy nói xấu người khác.”



Giọng nói xa lạ, mọi người đồng loạt xoay đầu, không biết từ lúc nào đã có một nữ tử đứng trên bờ hồ.



Trùm khăn trắng, sắc mặt tái nhợt, môi cười mắt thì không, cái nhìn tĩnh trí lướt sang, uy nghiêm lộ rõ, áp lực tự nhiên sinh ra.



Người nọ bối rối đứng dậy nói: “Nam, Nam phu nhân...”



Vân Nhàn sững lại.



Thì ra đây đích là phu nhân chưởng môn, Nam Vinh Hồng!



Nam Vinh Hồng không nhìn về phía bên này, ánh mắt lạnh nhạt, chính là kiểu người Vân Nhàn sợ nhất – hoàn toàn không nhìn ra tâm trạng từ khuôn mặt, từ đầu đến cuối chớ hề thay đổi sắc mặt. Ngươi hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc bà ta tức giận hay vui vẻ, tất cả đều phải dựa vào đoán mò.



Bây giờ nhìn giọng điệu, chắc là không được vui lắm.



Người nọ cũng ngây người. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng rõ quan hệ giữa Nam Vinh Hồng và Cơ Thượng tuyệt không thể tốt đẹp, mình chửi mẹ con Cơ Thượng, lẽ ra phải đúng ý bà ta chứ, tại sao lại bị mắng một trận thế này?



Sau lưng Nam Vinh Hồng có mấy người hầu đang tức tốc bê chậu than đến. Kỳ lạ thật, bà ta đến đây đốt giấy tiền vàng? Có ý nghĩa đặc biệt gì ư? Chẳng lẽ hồ băng này là nơi hẹn ước của hai người?



Tiết Linh Tú truyền âm: “Sắc mặt hồng hào, tinh thần rất tốt, tâm trạng sướng vui, vẻ tái nhợt do dùng phấn che đi. Bà ta không chỉ không đau buồn mà chắc còn ước gì được đốt 10 ngàn quả pháo ấy chứ.”



Gió thổi bay một góc khăn, Vân Nhàn nhìn thấy thứ trong chậu than, hình như là chân dung của người nào.



Vân Nhàn: “...”



Cừu Mạc, đáng đời cho người làm chưởng môn như ông. Nếu ông không phải là chưởng môn, bây giờ chắc cả Thần Châu đều vang tiếng pháo nổ, người muốn ông chết nhiều vô kể!



“Nam phu nhân, xin lỗi, chúng ta không có ý đó.” Mấy người kia nhìn chậu than, còn tưởng mình đã đụng chạm đến việc Nam phu nhân tưởng nhớ phu quân đã mất, nói dè dặt, “Nghe nói chưởng môn mất vì bệnh, trong lòng chúng ta cũng đau buồn như Nam phu nhân... Xin hãy nén bi thương!”



Vân Nhàn ngồi gần nhất, nhìn rõ sự thay đổi hiếm thấy trên mặt Nam Vinh Hồng.



Sau khi nghe thấy ba chữ “mất vì bệnh”, khóe miệng bà ta hơi nhếch lên khó nhìn thấy, cái nhìn lạnh căm căm, như thể vừa nghe được một câu chuyện cực kỳ nực cười, không nén nổi vẻ mỉa mai.



Bà ta biết Cừu Mạc chết như thế nào, đồng thời xác định ông ta không chết vì bệnh.



“Xem ra,” Vân Nhàn truyền âm, “Đúng là không thể kết luận được kẻ nào đã giết Cừu Chưởng môn.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu