Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 171: Thầy giỏi không tự chữa (13)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn bị đánh cho nổi một cục u trên đầu, một hồi lâu cũng không xẹp xuống.



Tượng đá đã thôi còn sáng, chỉ là một hòn đá bình thường. Nàng xoa đầu, giương nanh múa vuốt: “Không biết đùa là gì hả! Không biết đùa là gì hả! Quá đáng, ngay cả mẹ còn chưa từng đánh ta...”



Túc Trì kéo nàng ra ngoài, bất đắc dĩ nói: “Đừng phá phách. Do đâu muội cứ phải... nghịch ngợm vậy?”


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ba chữ “nghịch ngợm vậy” nói ra có phần cứng nhắc, không biết học được từ Kiều Linh San hay Phong Diệp. Xem ra, tuy ngày thường đại sư huynh không thích nói chuyện nhưng vẫn nghe được không ít.



“Nàng ta chửi ta ngu ngốc!” Vân Nhàn không tài nào tin nổi, “Huynh không thấy sao hả sư huynh? Được, ta thừa nhận. Ngay từ đầu ta trông không được thông minh lắm thật. Nhưng đầu óc là thứ càng dùng càng tinh, huynh không nghe thấy suy luận vừa rồi của ta sao? Quá ư tuyệt vời vượt trội!”

Website TruyenLau.com

Túc Trì thẳng thắn đáp: “Ta không hiểu.”



“Không sao.” Vân Nhàn khá lười, lười cắt nghĩa thoại bản hay nóng bỏng gì đấy, nàng nói, “Kiếm Thần hiểu là được rồi.”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu muốn tìm hiểu kỹ, tại sao Kiếm Thần và Thiên Đạo lại thuộc cùng một chiến tuyến, điều này có quan hệ gì với việc phi thăng ngàn năm trước, đó đều là những điểm chưa tỏ. Nhưng tình thế trước mắt nghiêm trọng, nàng cứ gác lại những chuyện lòng dạ biết rõ này rồi ngày sau phân tích.



“Sự tình sắp phát sinh.” Vân Nhàn nhìn lên bầu trời, mấy ngày nay trời cứ âm u, đầu xuân đã qua, có lẽ mùa mưa sắp đến. Nàng nhìn ngọn cỏ ven đường run rẩy, đột nhiên hỏi: “Đại sư huynh, huynh thấy ai đúng hơn trước chuyện Nhị Chưởng môn và Tam Chưởng môn tranh chấp trên điện hôm đó?”



Túc Trì trả lời: “Lý lẽ nhận thức khác nhau, không phân đúng sai.”



“Ta cũng vậy. Ta là cọng cỏ đầu tường, nghe Nhị Chưởng môn nói thì cảm thấy có lý; tới khi nghe Tam Chưởng môn nói xong, ta vẫn thấy có lý. Nhưng trên đời vốn không có lựa chọn nào vẹn toàn, dù làm gì cũng sẽ hối hận.” Vân Nhàn trầm tư, “Có điều, câu nói này...”



Thiên địa có quy tắc, còn người là biến số.



Nghĩa đen rất dễ hiểu, trời đất có quy luật vận hành nhưng con người thì không.



Vân Nhàn lẩm bẩm: “Sẽ là ai đây?”



“...”



“Thiên địa hữu thường lý, nhật nguyệt hữu thường minh...”



(tạm dịch: thiên địa mãi có quy tắc, nhật nguyệt mãi tỏa ánh sáng)



Tiếng đọc sách gieo lên từ trường tư thục duy nhất trong thôn, Thanh Hòa nhễ nhại mồ hôi trở về, trước tiên múc cho mình chút nước sôi để nguội, uống cạn, nuốt xuống.



Vị tanh máu ở cổ họng cô bé dâng lên, khiến nó khó chịu.



Trong nhà truyền đến giọng của mẹ: “Thanh Hòa? Sao vậy con?”



“Không có gì đâu ạ!” Thanh Hòa buông tay áo xuống, lại cúi đầu, kiểm tra kỹ đầu gối xem có để lại dấu vết gì không. Khi xác nhận mọi thứ bình thường xong, nó mới vội hấp tấp chạy vào nhà, “Mẹ, con luyện tập xong rồi.”



Người phụ nữ nửa tựa vào đầu giường, nhìn con gái với vẻ mặt sầu lo: “Sao vậy? Bên ngoài xảy ra cơ sự gì ư?”



Thanh Hòa ngẩn người: “Không... không có chuyện gì cả.”



“Con nghĩ con giấu được mẹ à?” Người phụ nữ nói, “Ngày xưa khi con về, lúc nào chẳng phải tới thăm mẹ trước, dù khát mấy cũng không chịu chạy đi uống nước trước. Lại là tiên sinh ở trường tư thục đã đuổi con à?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiên sinh ở trường tư thục đầu làng là một lão già chua ngoa, ước gì mỗi một câu nói ra đều phải moi được tiền, tâm tư đặt vào việc dạy học không nhiều bằng việc bắt người khác. Ông ta mới nói được vài câu đã hùng hổ đuổi người: “Các ngươi không hiểu sách thánh hiền! Đi ra đi ra!”



Thanh Hòa thật sự không hiểu, hơn nữa nó đã 12, đã quá tuổi rồi. Nghe vào, nó chỉ cảm thấy đọc lên nghe hay tai, đọc thuận miệng, đâu có ý định nghe trộm. Tuy nhỏ nhưng nó cũng có lòng tự trọng, đã bị đuổi thẳng mặt một lần thành thử nó đều tránh xa nơi này mỗi một lần đi ngang về sau.



Lần này không phải vì vậy.



Thanh Hòa lắc đầu. Nó lo tay lo chân, lại không kịp lo đầu, trên đầu dính đầy bụi đất, trông như vừa lăn lộn dưới đất, trên lưng còn in rõ dấu giày.



Gần đây thằng Điền luôn nhắm vào nó. Nó hiểu, sau khi tu vi mạnh lên, thằng này cảm thấy đã rửa sạch được nhục nhã, cuối cùng có sức hãnh diện trước mặt bạn bè, vì vậy bèn bắt nạt nó. Nhưng thực chất Thanh Hòa đâu màng đến những vết thương ngoài da nhỏ bé này, thứ nó chú ý là tu vi của đối phương.



Đây đã là năm cuối cùng, nếu thất bại nó sẽ không còn cơ hội. Ban đầu, Thanh Hòa rất tự tin vào bản thân, nó nhất định có thể vào Diệu Thủ Môn, mỗi tội gần đây nó lại không chắc chắn nữa.



Dù ngày đêm liên tục luyện tập ra sao, Thanh Hòa vẫn không tài nào đuổi kịp tên kia. Nếu vẫn không thể đuổi kịp thì đến lúc đánh giá nhập môn...



Thanh Hòa càng nghĩ càng thấy lạnh người, từng trận ớn lạnh trào lên.



Mắc bệnh nặng song người phụ nữ lại có một đôi mắt tinh tường, vừa liếc mắt đã nhận ra ngay vẻ mặt Thanh Hòa có gì đó khác lạ. Trong khoảnh khắc, nàng ta nghĩ đến điều gì đó, câu “có phải con bị bắt nạt bên ngoài không” đến bên miệng đã được nàng ta lại cứng rắn nuốt xuống.



Bây giờ như vậy, cho dù có thì làm được gì đây? Nàng ta là một người tàn phế một nửa, ngay cả xuống giường vẫn không dễ dàng, nàng ta không thể làm gì, chi bằng không nói rõ. Hỏi chỉ thêm đau lòng mà thôi.



Hai mẹ con ngầm hiểu lẫn nhau, bặt thinh một lúc.



Có gió lùa vào từ cửa sổ không kín, thổi đến mức làm người ta không khỏi run người.



Thanh Hòa nói: “Đợi đến khi đánh giá tra nhập môn là được rồi ạ.”



“Ừ. Cứ đợi đã.” Người phụ nữ cũng an ủi, “Đợi vào được Diệu Thủ Môn là ổn.”



Hai người mặt đối mặt nói lời này tựa đang an ủi đối phương, lại như đang tự an ủi chính mình.



Bên ngoài cửa vẫn là một mảnh yên bình, thi thoảng có vài tiếng nói chuyện của người già, rì rầm sột soạt, bàn chuyện thường ngày.



Đây là nơi tận cùng mạn Bắc của Nam Thành, một thôn làng nghèo nhất trong số các thôn phía Bắc, bị cô lập đến mức bị người ta lãng quên suốt. Bất kỳ chuyện lớn nào xảy ra ở trung tâm thành đều phải mất đến sáu, bảy ngày sau mới chậm chạp lan truyền đến đây. Khi trước còn có trẻ con chạy nơi nơi, tin tức còn nhanh nhạy hơn một mảy, khốn nỗi nay có lẽ đã đến đợt đánh giá, ai nấy đều bị giữ trong nhà, đã lâu không còn thấy tụi nhóc.



Vả chăng, dạo này Thanh Hòa nhất nhất cắm đầu luyện y thuật, mấy ngày nay bệnh tình mẹ Thanh Hòa trở nặng, con bé càng không thể ra khỏi cửa.



Dù có chuyện gì xảy ra cũng được – Thanh Hòa nghĩ – chỉ cần đừng ảnh hưởng đến đợt đánh giá nhập môn là được. Thây kệ sự gì! Nhất định, nhất định không được hủy bỏ. Đây là cơ hội duy nhất của nó và mẹ.



Mẹ nhẹ nhàng gọi nó từ phía sau: “Thanh Hòa, ngày mai là sinh nhật 12 tuổi của con.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiếng vải vóc ma sát, nàng ta khó khăn đứng dậy, lấy thứ gì đó từ chiếc hộp nhỏ giấu cẩn thận dưới gầm giường: “Tháng trước khi đi bán đồ thủ công trong thành, mẹ nghe người ta nói đây là thuốc bổ, đang thịnh hành, thích hợp cho nhà có con nhỏ, có thể tăng cường căn cơ cũng như củng cố thể chất... Còn gì nữa đấy, mẹ không hiểu mấy thứ này lắm nhưng mẹ biết con rất mệt mỏi.”



Thanh Hòa nhìn thấy chiếc lọ ngọc ấm áp trên tay mẹ đang tỏa ra hương thơm quyến rũ.



“Từ sau chiếc khóa trường mệnh đó, mẹ chưa tặng con thứ gì cả.” Người phụ nữ ho khan, nhất thời không thể dừng lại, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ tự hào thuần khiết, nàng ta nói tiếp, “Đồ con nhà người ta có, Thanh Hòa nhà mẹ cũng phải có.”



Đã lâu rồi nàng ta chưa làm gì cho con gái. Điều này khiến nàng ta day dứt khôn nguôi, cứ trở mình khó ngủ. Bây giờ thấy bộ dáng hớn hở của Thanh Hòa, nàng ta mới thở phào một hơi.



Thanh Hòa đưa tay nhận lấy lọ ngọc, con bé cười, ngẩng mặt lên nói: “Cảm ơn mẹ!”



-



Ngày bộc phát, cơn mưa dầm chẳng ngớt đã dừng, trời quang mây tạnh, thời tiết đẹp xiết bao.



Trước mấy y quán do Diệu Thủ Môn trấn giữ có đặt đá chiếu ảnh, vẫn đang miệt mài lặp đi lặp lại:



“Nhất định phải tránh xa người dùng bột! Gia cố trận pháp, tăng cường phòng thủ...”



Người qua đường mang sắc mặt khác nhau.



Có người như chợt hiểu ra, nhíu mày, dường như đã nghe lọt tai, cũng có người đi ngang qua thì cứ đi ngang qua, còn khạc nhổ một bãi.



“Phát bao nhiêu ngày rồi đấy? Biết phiền không!”



Gần đây, có thể nói danh tiếng của Diệu Thủ Môn đã tụt dốc không phanh. Cấm giao thương cấm chữa bệnh thì thôi, vậy mà họ còn cố chấp không mở đường thủy, thậm chí còn phong tỏa toàn bộ; hay nói cách khác, họ chỉ cho những người chưa từng dùng bột rời khỏi thành.



Hóa Nguyên Đan trong hội Đấu Đăng đã biến mất, thay vào đó là một bức tường đá, chỉ cần nhỏ máu đã phân biệt được người đó có từng dùng Bột Thành Tiên chưa. Cách làm không chừa đường sống này khiến người ta u hoài oán than.



Rõ ràng chỉ dùng một lần sau đó không dùng nữa, mắc gì không cho người ta đi?!



Chỉ một tông môn mà thôi, dựa vào đâu để làm như vậy?



Ngặt nỗi, nắm đấm ai to thì người đó có lý, vả chăng đám thương nhân Nho giáo họ Dương lại im hơi lặng tiếng một cách bất thường, chẳng có ai dám đứng ra tranh luận giúp bọn chúng nữa.



Tin tức về việc thương nhân nho giáo họ Dương cùng một nhóm người biến mất cũng bị phong tỏa rất chặt chẽ, có người đoán bọn chúng đã chạy trốn rồi.



Bỏ trốn khi nào, tại sao lại bỏ trốn? Tin tức này lại càng khiến tâm trạng lo lắng bất an u ám thêm, rành rọt là khoảng thời gian náo nhiệt nhất trong tháng ba, tháng tư, nhưng Nam Thành lại bị một bầu không khí xáo động bao trùm.



Bên trong Diệu Thủ Môn, lông của Giang Sơn đã mọc dài thêm hai lớp.



“Giang Sơn này.” Vân Nhàn nghĩ, lúc trước lừa Giang Sơn đến đây còn nói vườn lớn này nọ, cung cấp tre trúc không giới hạn này nọ, kết quả chẳng có lấy một cái, chỉ toàn cho nó ngửi phân thôi, thành thử nàng không khỏi thấy áy náy, “Ngươi ở đây có thấy buồn chán quá không? Có muốn ra ngoài đi dạo không?”



Nay Diệu Thủ Môn có khác gì chỉ cho vào chứ không cho ra, trận pháp được gia cố tầng tầng lớp lớp, các trưởng lão phân tán khắp nơi đã được triệu hồi về; còn có không ít đệ tử lo lắng đã đón luôn đón người nhà đang ở bên ngoài tông môn về. Bây giờ mới thấy được của nả hùng hậu đến mức không thể mường tượng nổi của họ.



“Không đi.” Giang Sơn cáu kỉnh gặm móng chân, “Bên ngoài quá nguy hiểm.”



Tiết Linh Tú nhìn mà khó chịu, đẩy đầu nó ra: “Ngươi đừng gặm nữa được không? Biết thấy ghê không?”



“Không biết đấy!” Vân Nhàn bênh vực, “Rõ ràng đáng yêu cữ!”



Cả bọn: “...” Rốt cuộc đáng yêu chỗ nào vậy?!!



Túc Trì đứng một bên, vẻ mặt khó hiểu.



Kỳ Chấp Nghiệp nhìn ra ngoài cửa sổ, hốt nhiên buông lời: “Đã bao lâu ngươi không gặp Tức Mặc Xu rồi?”



“Từ lần trước vẫn chưa gặp lại.” Vân Nhàn dùng bùi nhùi sắt lau Thái Bình, lơ đãng nói, “Yên lặng xem biến đổi, án binh bất động...”



Đến tột cùng chiêu sau của Ma Giáo là gì?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn đều không nói tiếp, dường như có một làn sóng vô hình đang ập đến. Ngay buổi chiều yên bình này, khi những đốm sáng rực rỡ chiếu vào cửa sổ, Giang Sơn bất chợt cất tiếng: “Sắp bắt đầu rồi.”



Vừa dứt lời, hệt như pháo hoa rực rỡ, Bột Thành Tiên bùng lên nhanh chóng để rồi hủy diệt chỉ càng nhanh hơn.



Đâu phải hết thảy không có dấu hiệu, có chăng đầu không ai chú ý đến dấu hiệu đó. Trong thành, lòng người bàng hoàng, lửa giận vốn đã lớn nay cộng thêm thời tiết dần nóng, số lượng tu sĩ đánh nhau không rõ nguồn cơn trong thành tăng lên hẳn.



Hiềm một nỗi nếu chỉ tăng lên thì chẳng có gì lạ, nhưng lần nào lần nấy họ cứ phải đánh đến mức đổ máu bị thương nặng mới kết thúc, vậy thì khá quái đản.



Những người không tỏ tường lắm chỉ nhìn thấy người ta đánh nhau trên đường cái, mắt đỏ ngầu như máu, vẻ mặt điên cuồng ra tay cực nặng, ước gì được đánh chết đối phương ngay tại chỗ... nhưng nguyên nhân chỉ do đối phương vô tình va vào vai người còn lại.



Ma khí tích tụ, cuối cùng đã xảy ra án mạng.



Có người vô cớ phát điên, lật bàn trong quán rượu, tàn sát toàn bộ đám bạn xấu chúc mừng hắn giành được vị trí đầu tiên trong hội Đấu Đăng, chén rượu bị máu tươi nhuộm đỏ. Người ở dưới lầu vừa ngẩng đầu lên, máu bẩn từ trên cao nhỏ xuống, rơi tách vào mặt.



Máu chảy thành sông!



Đám người bắt giữ gã, song người này thôi còn thái độ bình tĩnh thong dong và đắc ý như hồi ở hội Đấu Đăng. Gã thở hồng hộc, mạch máu gân xanh nổi lên trên mặt vỡ toang, không nghe lọt tai bất cứ lời nào... Không thể bắt sống, bất đắc họ đành phải giết chết gã, người này co giật đôi lần rồi tự bốc cháy, hóa thành một nhúm bột đen, gió thổi một cái đã chẳng đâu còn dấu vết ngay trước mắt mọi người.



Tan thành tro bụi, không còn xương cốt.



Khốn nỗi ngay từ khoảnh khắc này, chẳng còn ai kịp nghĩ đến những vấn đề tương tự “vị trí đầu tiên của hắn có chính đáng hay không”, “hội Đấu Đăng sẽ ra sao”. Đã không còn kịp, tất cả những điều này đã thôi còn quan trọng nữa.



Từ đó, độc của Bột Thành Tiên triệt để bùng phát trong thành!



Nhìn không thấu, không có dấu hiệu di chứng, lan tràn trong khu vực nhỏ hẹp phồn hoa đông đúc dân cư, chỉ có thể dùng một câu thảm không nỡ nhìn để hình dung.



Bên này vừa sắp xếp ổn thỏa, bên kia lại có chuyện. Giải quyết xong bên bên kia, bên này đã tới! Dầu người nghĩa hiệp có ba đầu sáu tay, mỗi tội một cây làm chẳng lên non. Họ chỉ có vài người, thậm chí vài chục người, dễ gì đủ sức ngăn chặn được tình thế bộc phát này? Huống hồ, ai biết khi nào xoay đầu lại, người đồng đội kề vai chiến đấu với mình cũng lên cơn điên, bất thình lình đâm cho mình một nhát.



Chỉ vài ngày, Nam Thành vốn yên bình đã tràn ngập máu, lửa và tiếng binh đao, khắp đường phố là máu đen chảy lênh láng, còn có mùi hương kỳ quái nọ. Nhà nhà đóng cửa không ra ngoài, ban đêm không dám đốt đèn, nơm nớp lo sợ; người người ly tán, bất an và nghi ngờ lẫn nhau.



Muốn chạy trốn, song họ nào hay bốn phương tám hướng đã bị Diệu Thủ Môn khống chế từ lúc nào, dù nói ra sao vẫn là quy định đầy vô tình đó:



“Những người chưa từng dùng bột có thể rời đi, những người khác, không được rời khỏi!”



Đúng vậy. Diệu Thủ Môn!



Cũng chính lúc này, rốt cuộc đám người mới nhớ đến Diệu Thủ Môn, nhớ đến những lời Diệu Thủ Môn đã nói từ tháng trước.



“Ta đã nói mà, sao Diệu Thủ Môn lừa chúng ta chứ...”



“Cớ gì trong y quán không còn ai nữa?? Không phải trước đây có ư, đi đâu hết rồi?! Cứ mặc kệ thế hả??”



“Hầu hết đều đã đóng cửa... Tình hình bây giờ như vậy, chẳng lẽ người phát điên còn bận tâm đối phương có phải là Y tu hay không? Coi như họ có mở cửa thì lệnh cấm đã được ban ra rằng chỉ chữa trị cho những người chưa dùng bột thôi...”



“Không được. Ta không thể trơ mắt nhìn hắn phát điên chứ?? Ta phải đưa hắn đến Diệu Thủ Môn, họ không thể cứ mặc kệ chúng ta!!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vô số người Nam Thành hoảng loạn bắt đầu đổ xô về phía Diệu Thủ Môn. Đến nơi mới phát hiện trên trận pháp của tông môn có đầy đệ tử Diệu Thủ Môn đang đứng với biểu cảm khác nhau. Này những đợt sóng linh dồn dập từ trận pháp, kiên cố không thể phá vỡ, dường như họ đã sớm lường trước được tình cảnh sẽ phát sinh ngày hôm nay.



Thậm chí trên mặt vài người còn mang theo chút chế giễu mỉa mai.



“Mở cửa!”



“Cho chúng ta vào!!”



“Người phía sau đuổi đến nữa rồi...”



Ngặt nỗi dù có nhặng xị, có la hét ra sao, cánh cửa tông môn nguy nga tráng lệ này vẫn chớ hề nhúc nhích, không có dấu hiệu sẽ mở ra.



Người đùm túm lại, hơi người dồi dào hẳn. Những người-ma phát điên cũng theo đó chậm rãi đi tới, thậm chí họ không có một khắc bình yên khi lại là một trận đánh nhau hỗn loạn tột độ, ánh đao bóng kiếm, gió tanh mưa máu. Cuối cùng có người không nhịn được phẫn uất gào lên:



“Các ngươi cứ đứng nhìn như vậy sao?? Các ngươi cứ mặc kệ như vậy sao!!”



Tiết Linh Tú cầm quạt, đứng trên lầu gác phía Đông, nghe vậy đã run lên.



Bốn phương vị đều cần có người trấn giữ, ba vị Chưởng môn đứng phân biệt ở Bắc, Tây, Nam, Lê tổ nãi nãi lớn tuổi thế này không thể nào để bà ấy ra trận thật sự, Lê Kiến Nghiệp sắp xếp cho hắn ở phía Đông.



Tiết Linh Tú chẳng nói chẳng rằng, Lâm Tịch bên cạnh lại hừ lạnh một tiếng: “Còn mặt mũi nói ra được cơ đấy! Bây giờ thì nhớ đến việc chúng ta phải can thiệp rồi à?!”



Tính tình nàng ta thẳng thắn, lời này vừa được thốt ra, những người Diệu Thủ Môn khác không lên tiếng đồng tình nhưng trên mặt đều có ý tán thành.



Trước đây họ muốn quan tâm, họ nói bao nhiêu lần thì đám người này vẫn không nghe lời khuyên, lòng tốt của họ bị coi như lòng lang dạ thú, bây giờ xảy ra chuyện lại quay sang trách móc họ không quan tâm? Trên đời này làm gì có đạo lý như thế!



Vân Nhàn ôm kiếm nhìn xuống phía dưới, thốt lên với vẻ mặt nghiêm trọng: “Người còn đông hơn ta tưởng.”



Nhìn từ trên cao xuống càng thêm táng đởm. Người chen chúc đông nghịt, phảng phất một đàn kiến đen ngòm đang di chuyển, lẫn lộn trong đó, chẳng một ai phân biệt được ai với ai, đánh nhau cũng loạn xạ.



Bát Tử Kim của Kỳ Chấp Nghiệp đã lóe lên ánh sáng như có như không, chờ đợi hành động.



Lâm Tịch nói xong, thấy Tiết Linh Tú chẳng nói chẳng rằng đã gọi: “Tiết công tử?”



Tiết Linh Tú nhìn xuống phía dưới, có phần ngẩn ngơ, có điều hắn đang nghĩ đến chuyện khác.



Nói thật lòng, hắn không cảm thấy khuây khoả chút nào. Hiện coi như túm đại lấy cổ áo bất kỳ ai, hỏi một trăm lần “ngươi có sai không”, đối phương khóc lóc thảm thiết đáp “ta sai rồi”, thì mọi chuyện cũng không tài nào trở lại tình trạng tốt hơn được nữa.



Hắn đang nghĩ đến những lời Lê Phái nói tối qua.



“A Tú.” Lê Phái ngồi trước mặt hắn, nhẹ nhàng hỏi, “Lúc trước trên đại điện, đệ thấy giữa ta và nhị tỷ ai đúng ai sai?”



Tiết Linh Tú nhất thời bặt thinh.



Hắn trả lời: “Đừng nghĩ nữa. Bây giờ Chưởng môn đã quyết định, nghĩ nữa cũng vô ích.”



“Ta hỏi câu này không phải vì bản thân.” Lê Phái nhìn hắn, “Mà là vì đệ.”



Tiết Linh Tú không hiểu: “Vì ta?”



“Ngày hôm đó, ta nhìn sắc mặt mọi người đã hiểu ngay lời nhị tỷ nói mới là chiều hướng phát triển. Ta không thấy nhị tỷ sai, tỷ ấy nói không sai, hơn nữa ta cũng thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn cả.”



Lê Phái nói: “Phương án phong tỏa đường thủy đường bộ hiện tại có khác nào muốn tất cả người Nam Thành còn ở bên ngoài tông môn tự sinh tự diệt. Đã không thể ngăn chặn Bột Thành Tiên, khuyên không nổi tất cả mọi người, vậy thì chờ đến khi tất cả những người dùng bột đều chết hết, chuyện này coi như giải quyết xong... Đây là biện pháp an toàn nhất trong trường hợp không thể giải quyết được Xi Vưu. Nếu lúc này không nhẫn tâm, vẫn do dự không quyết, để thứ này lan ra ngoài Nam Thành, hậu quả thương vong sẽ càng thêm thảm trọng.”



“...” Tiết Linh Tú nhọc nhằn thốt lên, “Nhị tỷ, nếu tỷ đã hiểu đạo lý này, tại sao lại...”



Đôi mắt hiền hòa của Lê Phái nhìn hắn, nàng ta lại nói: “Không phải ta không hiểu, mà là đệ không hiểu.”



Tiết Linh Tú như bị nàng ta nhìn thấu.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hắn nào phải là người ung dung như cách đã biểu hiện. Bị thương tay, hắn đánh một trận là có thể đáp trả, mỗi tội nếu là thứ khác bị thương chỉ e hắn không cách gì bù đắp lại nhanh chóng bực ấy.



Hai người nhìn nhau không nói gì.



“Đệ ra khỏi tông môn chưa lâu, không hiểu nhiều chuyện. Nhưng đây cũng không phải là chuyện xấu. Mỗi một Y tu, dù là nhị tỷ đệ, cũng đều trải qua giai đoạn này. Tổ huấn Diệu Thủ Môn là nhập môn tuyên thệ một lần, ra khỏi tông tuyên thệ một lần, nhưng ta chưa từng thấy bất kỳ người trong môn nào thật sự hiểu được chân lý của lời dạy khi tuyên thệ.” Lê Phái nói, “Câu đầu tiên rất quan trọng, câu cuối cùng rất quan trọng. Tuy nhiên ta vẫn cảm thấy câu quan trọng nhất chính là phải hiểu được sự bất lực của bản thân.”



“Người có thể làm tổn thương đệ nhất chưa bao giờ là người nhe nhanh múa vuốt ném đá vào đệ. Người khác đặt hy vọng vào đệ mà đệ lại bất lực... Đó mới là khoảnh khắc đau khổ nhất.”



“...”



“Tiết huynh.” Eo bị chuôi kiếm nhẹ nhàng chọc một cái, Vân Nhàn truyền âm bảo, “Đừng ngẩn người, mọi người đều đang đợi ngươi lên tiếng đấy.”



Tiết Linh Tú bừng tỉnh. Trước mắt vẫn là đám đông chen chúc, giữa phạm vi này, cái nhìn của tất cả mọi người đều đổ dồn vào mặt hắn.



Những tu sĩ bình thường phía dưới đã rơi vào thế yếu, tiếng kêu gào không ngớt, Tiết Linh Tú nhíu mày, mở quạt xếp ra và nói: “Ra tay!”



Vừa dứt lời, đệ tử Diệu Thủ Môn tức thì triển khai một trận pháp hình quạt. Nan quạt như vàng, phiến nhọn như sắt, sắc bén đến lạ, mang theo luồng gió lạnh lẽo chém bay đầu một người-ma trong một nhoáng.



Máu tươi, tự bốc cháy, tro bay.



“Trận pháp này có tên là ‘Phi Hoa Lệnh’.” Tiết Linh Tú đứng trên cao, nói với mọi người phía dưới, “Muốn vào, có thể thôi! Nhỏ máu lên bức tường đá kia, người nào không hiện ánh sáng đỏ thì vào!”



Đoàn người Vân Nhàn gọi ra vũ khí, lần theo ma khí giết địch. Ánh sáng của Bát Tử Kim ôn hòa mà ổn định vờn quanh trên vùng đất này; kiếm khí tung hoành; tiếng đàn bén nhọn; thân hình to lớn của Giang Sơn che khuất cả bầu trời, cắn xé không thôi.



“...” Điểm ấy Vân Nhàn không thể dối lòng nói đáng yêu được, “Đừng có lén ăn xác chết!!”



Áp lực phía dưới trận lập tức giảm bớt rất nhiều.



Khốn nỗi, người vô cùng vô tận, dù có tiêu diệt bao nhiêu vẫn tựa như chẳng có điểm dừng.



Cửa phụ vừa mở ra, vô số người chen lấn xô đẩy muốn vào nhưng lại bị trận pháp lần lượt đẩy ra. Lâm Tịch đứng bên cạnh cửa, lớn tiếng nói: “Kiểm tra rồi mới được vào!!! Đã nói bao nhiêu lần, kiểm tra rồi mới được vào!!”



“Không kịp nữa rồi!! Cho ta vào trước đi?!”



“Ta đã bị thương rồi ngươi không thấy sao?! Ta bị thương nặng cỡ đó đấy!!”



“Tránh ra! Ta vào trước, cho ta vào trước, đừng cản đường! Cút đi!!”



Tiết Linh Tú mím chặt môi, lòng bàn tay sưởi nóng chiếc quạt xếp bằng huyền thiết, nơi khóe mắt hắn thấy một người đầu be bét máu, không thể phân biệt rõ mặt mũi, hơi thở thoi thóp, gian nan lê từng bước vào trong, sắp bước vào cửa phụ.



Có vẻ người nọ nhận thấy ánh mắt dò xét của Tiết Linh Tú bèn giương mắt nhìn lên, trong mắt mang theo nước mắt van nài. Người này chỉ lóe lên một cái đã biến mất chẳng còn tăm hơi.



Trong lòng Tiết Linh Tú như bị búa tạ đập mạnh, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra tay mình đang khống chế mắt trận đã lơi lỏng một thoáng...



Ngay trong khoảnh khắc đó, phía sau truyền đến tiếng gió rít gào, Lê Bá Đồ đánh một chưởng vào người nọ không chút nhân nhượng, đánh bay hắn ra xa mười trượng.



Tiết Linh Tú: “Nhị tỷ, tỷ?!”



Hắn còn chưa nói xong đã im bặt.



Máu của người đó bắn ra rơi lên bức tường đá, kìa ánh sáng đỏ đậm, còn rực rỡ hơn cả máu bắn lên trên.



... Không ngờ người này cũng là một người nghiện nặng, bệnh tình nguy kịch bệnh đến giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu