Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Một tháng sau.
Trời trong gió nhẹ, mặt trời rực rỡ treo cao, Vân Nhàn quấn băng vải trên đầu, ngồi bên cửa sổ với cái thân tàn nhưng ý chí kiên cường, trước mặt bày bàn cờ lật đen trắng.
Vẻ mặt nàng nghiêm nghị, đúng là tan hoang.
Quân đen bị quân trắng bao vây, không tìm thấy bất kỳ cơ hội nào để phá vòng vây, nguy hiểm trùng trùng, cục diện vô cùng căng thẳng. Cuối cùng, Vân Nhàn đưa tay, trầm ngâm nhặt một quân đen đặt vào giữa bàn cờ...
Không đúng! Không thể đặt ở đây!
TruyenLau.com
Quân cờ vừa được đặt xuống, Vân Nhàn lấy lại với tốc độ nhanh như chớp, làm ra vẻ như không có sự gì, cứ chăm chú suy tư.
Từ đầu đến cuối, trước mặt nàng không có người thứ hai.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kiều Linh San ngồi bên cạnh hái cỏ, vừa hái vừa xem, không khỏi bĩu môi chê: “Ngay cả chơi cờ caro mà Vân Nhàn cũng muốn đi lại!”
Phong Diệp: “Đúng rồi đúng rồi.”
Website TruyenLau.com
Vân Nhàn chớ hề nao núng, không cảm thấy có gì không đúng: “Ta làm vậy vì muốn kéo dài thời gian, tạo trải nghiệm chơi cờ.”
Kéo dài hay không thì chưa biết, tóm lại, nàng vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt đã đột ngột thay đổi, nàng nhíu mày cầm quân trắng và đặt xuống.
Nói thật, biểu cảm này quen thuộc cực. Ba phần mất kiên nhẫn, ba phần bực bội, còn bốn phần bất đắc dĩ, cả khuôn mặt viết mấy chữ “Ta vô cùng không cam lòng, nếu không phải các ngươi ép ta thì còn lâu ta mới ngồi đây”, đúng chuẩn biểu cảm của Thánh nữ đại nhân. Song biểu cảm này xuất hiện trên khuôn mặt Vân Nhàn, lộ ra vẻ quái đản tợn.
Dùng lời của Giang Lan Thôi mà nói, chính là một con chó to mọc ra cái mặt mèo, trông thật sự khiến người ta sởn gai ốc.
“Vân Nhàn” nói với giọng lạnh lùng: “Ta thắng.”
Vân Nhàn: “Hả?! Sao có thể?!”
“Nếu lúc nãy ngươi không hối hận đi lại, ta còn chưa thắng nhanh như vậy.” “Vân Nhàn” bực bội mà rằng, “Ta đã nói không muốn chơi cờ với ngươi! Ngươi hoàn toàn ngồi không yên.”
“Có phải ngươi đang chê tài đánh cờ của ta quá kém?” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Do ta cố ý thôi. Là chiến lược, ngươi có biết chiến lược là gì không? Là để cho ngươi thắng vài ván để mà nếm thử mùi ngọt ngào trước, tiếp đó ngươi mới tiếp tục chơi với ta.”
Nói cứ như đánh bạc vậy. Nhưng Phong Diệp chỉ thầm nghĩ: Bộ làm như cần dùng đến chiêu này vậy? Với trình độ chơi cờ kém cỏi của Vân Nhàn, Tức Mặc Xu còn chơi cùng đến bây giờ đã là quá kiên trì, có sự nhẫn nại hơn người thường rồi đấy.
“Vân Nhàn” bực tức cất bàn cờ đi: “Ta không chơi nữa!”
Đâu rõ có phải quá trùng hợp hay không, nàng vừa lật bàn thì Tiết Linh Tú và Lê Phái đã đứng ngoài cửa không xa không gần, gọi: “Ra thay thuốc!”
Hai người vừa gọi, những người trong phòng cùng ra ngoài, vết thương của cả bọn đều chưa lành.
Tay áo của Tiết Linh Tú được buộc bằng dây buộc, lộ ra cổ tay trắng nõn, trên ngón tay còn dính dầu thuốc bóng loáng, chắc là hắn vừa trở về từ phòng bên cạnh, bận tối mắt tối mũi. Trận đại chiến qua đi, Diệu Thủ Môn lại một lần nữa leo lên đỉnh chuỗi thức ăn của bốn giới... Nay ai còn dám nói năng lớn tiếng với Y tu, phỏng chừng chẳng mấy chốc sẽ bị đánh hội đồng.
Ba người trong phòng ngồi thành hàng, Lê Phái gỡ băng vải trên đầu Vân Nhàn, nhìn một cái, bèn thốt lên với vẻ mặt không hài lòng lắm: “Sao thế này? Hồi phục không tốt như ta dự đoán. Hôm qua ngươi lại chạy ra ngoài đúng không? Còn dùng linh khí nữa?”
Vân Nhàn giả ngu: “Không có đâu! Ta chỉ xuống núi xem tình hình tái thiết thôi mà.”
Giọng nói của Tức Mặc Xu phát ra từ cổ họng nàng, lạnh lùng mách lẻo: “Hôm qua nàng ấy giúp xây 30 căn nhà.”
Sắc mặt Lê Phái sa sầm, Vân Nhàn hấp tấp kêu: “Lần sau ta không dám nữa đâu!”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không chỉ lý tưởng trái ngược với Tiết Linh Tú, phong cách chữa trị của Lê Tam Chưởng môn cũng hoàn toàn khác biệt. Tiết Linh Tú ngày thường nói chuyện móc mỉa nhưng lại như làm gió xuân đối với bệnh nhân. Nàng ta thì hoàn toàn ngược lại, ngày thường nói chuyện nhỏ nhẹ, tới khi gặp bệnh nhân lại rắn rỏi tựa sắt đá.
Chính là vì Tiết Linh Tú không kiểm soát được nàng đâm ra Lê Phái mới phải đến tiếp quản.
Trong quá trình thay thuốc, có tiếng nước chảy gieo lên ào ào.
Dù rằng trận pháp gấp khúc đã bị phá vỡ giữa chừng, song khi ấy khu vực Đông Giới và Tây Giới trùng lặp, đến nay khí hậu vẫn còn lộn xộn. Tuyết tích tụ lâu năm trên núi cao tan chảy hết, trút xuống tựa biển cả, tạo thành kỳ quan tượng thác nước hiếm thấy... Hiếm thấy thì hiếm thấy đấy nhưng cam đoan không thể ở được, thành thử Kiếm Các đành phải dời nhà, tạm thời chuyển đến sườn núi nhỏ bên cạnh. Hiện Tiêu Vu và Vân Lang đang ngồi xổm trên sườn núi nhỏ xử lý công việc, sứt đầu mẻ trán.
Cánh cửa ọp ẹp của Kiếm Các treo phiêu phiêu giữa sườn núi, kêu kẽo kẹt.
Trong thời gian một tháng, những người bị thương nhẹ nhất đã miễn cưỡng xây dựng lại nhà cửa của mình, nhưng để khôi phục lại cuộc sống trước đây, có lẽ họ vẫn cần một khoảng thời gian kha khá.
Thay thuốc xong, Lê Phái lau tay nói: “Chừng như chứng một thân hai hồn của ngươi đã có thể xử lý được rồi.”
Nàng ta còn nể mặt, dùng từ “chứng”, nghe có vẻ như bị ép buộc. Suy cho cùng bây giờ ai ai trong thiên hạ cũng biết chiến tích oanh liệt của Vân Nhàn, người đầu tiên nuốt nguyên anh kể từ khi khai thiên lập địa. Từ đó khiến người ta không khỏi lo lắng về tình trạng ăn uống của nàng, liệu có phải ngày thường nàng cũng thích ăn bậy như thế.
“Thật ra ta không vội.” – Mặc dầu da mặt Tức Mặc Xu mỏng và tắm rửa hơi bất tiện. Vân Nhàn đeo Thái Bình lên, sờ đỉnh đầu, lên tiếng, “Nói thế nào nhỉ?”
“Đành phải dùng cái đó thôi.” Tiết Linh Tú nháy mắt mấy lần, tiếp lời, “Linh Nhục Nhân Sâm.”
Linh Nhục Nhân Sâm do Thư Cửu Vĩ mang đến. Nàng ta cầm hộp gấm, nhìn thấy Vân Nhàn, không ngờ nàng ta tự dưng muốn ngậm luôn hộp gấm vào miệng theo bản năng. Có vẻ làm hồ ly quá thành công nên nàng ta đã quên mất hình người có cảm giác gì: “Vân Nhàn!! Vết thương của ngươi đã đỡ chưa?”
Vân Nhàn đỡ lấy nàng ta, nghi hoặc hỏi: “Ta không có gì đáng ngại. Còn ngươi, tự mình đến Đông Giới hả? Lưu tiểu thư đâu?”
“Lưu tiểu thư đang tìm chỗ đậu xe ngựa ở bên ngoài.” Đuôi hồ ly của Thư Cửu Vĩ vẫy qua vẫy lại, nàng ta trả lời, “Nói đến cái này, Thánh nữ đại nhân đâu? Nàng ấy ở đâu?”
“Ngươi chắc chắn muốn xem?” Vân Nhàn, “Vậy đành phải thử từ cổ họng ta thôi.”
Dính sát vậy làm gì, mềm nhũn, nổi hết da gà, Tức Mặc Xu khó chịu thốt lên: “Không có gì đẹp. Ngươi là ai?”
Thư Cửu Vĩ đâu ngờ nàng ấy nói chuyện được bèn nghẹn họng, mặt đỏ lên: “Ta, ta là Thư Cửu Vĩ...”
Ban đầu cả Yêu tộc không có bao nhiêu Linh Nhục Nhân Sâm, trước đây đã dùng một cây cho tiền bối Nam Vinh Hồng, hiện tại chẳng rõ cây này được Thư Cửu Vĩ moi từ đâu ra. Vân Nhàn nhìn cây nhân sâm, hỏi: “Tộc trưởng không chửi ngươi à?”
“Không có.” Thư Cửu Vĩ thành thật trả lời, “Ông ấy chỉ hỏi có phải ta về Yêu tộc lấy hàng không thôi.”
Vân Nhàn nở nụ cười hiền từ: “Đứa nhỏ ngốc, đây là đang chửi ngươi đấy.”
Bây giờ thân xác của Tức Mặc Xu đã bị hủy, nguyên anh vẫn còn khá kiên cường, Vân Nhàn sẽ tìm cơ hội đặt nàng ấy vào cây nhân sâm này, đoạn tìm một nơi ma khí hội tụ để nuôi dưỡng nó bảy bảy bốn mươi chín ngày. Cây nhân sâm này sẽ bắt đầu lớn lên, khoảng nửa năm đến một năm là trở thành một thân thể mới.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mỗi tội rốt cuộc ở đâu có ma khí hội tụ, Vân Nhàn chưa rõ, đến lúc đó có thể hỏi Tiêu Nguyên xem; thật sự không được nữa còn có thể hỏi Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp.
Cả người và yêu đều không nhắc đến chuyện Trọng Trường Nghiêu đã chết, có lẽ đều đã quên cả rồi.
Lưu tiểu thư dẫn Thư Cửu Vĩ đi du lịch bằng công quỹ trờ trờ, đưa xong nhân sâm, chào hỏi đôi câu, người ta toan rời đi. Người và hồ ly vừa ra khỏi cửa đã gặp Cơ Dung Tuyết đến thăm đúng lúc.
Thư Cửu Vĩ mừng rỡ kêu: “A! Là ngươi...”
Nàng ta còn nhớ quả cầu lông to mà mình đã phải tiếc nuối vì chưa thể tặng.
Cơ Dung Tuyết nhìn cái đuôi lớn lông xù của Thư Cửu Vĩ, lại nhìn cả bọn bên trong cửa, và đã đưa ra quyết định trong thời gian ngắn. Trưng ra vẻ mặt thờ ơ, nàng ấy nói với Thư Cửu Vĩ: “Có thể cho ta sờ một cái rồi hãy đi không.”
Và sau đó Cơ Dung Tuyết sờ đã đời. Lưu tiểu thư không bình luận gì về việc này.
“Đại tiểu thư, ngươi lại ném Rèn Thể Môn cho Thiết Đản?” Vân Nhàn thấy mãi thành quen, “Ngươi tăng lương cho hắn đi, trông có vẻ mệt mỏi lắm đấy.”
Cơ Dung Tuyết ngồi xuống bên cạnh cả bọn, cho hay: “Không sao. Bây giờ nhóm đệ tử được giải tán về nhà tạm thời, nhân số không nhiều, không vất vả lắm. Còn ngươi, sao dưới núi Kiếm Các toàn là người không vậy?”
“Ai đâu?” Vân Nhàn ngơ ngác, “Ta không thấy?”
Mấy người trong Kiếm Các đạp kiếm bay qua bên ngoài, gấp rút kêu:
“Ui trời! Đông người quá!”
“Hình như đến gia nhập Kiếm Các đấy. Đáng sợ ghê, ta chỉ thấy cảnh tượng hoành tráng cỡ đó khi chợ giảm giá sâu thôi.”
“Hai kiếm của Thiếu tông chủ ngầu đét! Cứ nhất định phải vào Kiếm Các à!!”
“Giống Đại sư Minh Quang dẫn Kỳ Chấp Nghiệp đến giúp cắt băng khánh thành thôi! Không phải chứ, nếu nhìn như vậy, ngươi có thấy cái cửa này quá cũ nát, quá tồi tàn, vô cùng không giống cửa của một đại tông môn không? Chả là ban đầu ta không thấy nó cũ nhưng bây giờ nhiều người quá nên... Ặc...”
“Nhỏ giọng thôi! Đã nói với ngươi là Chưởng môn không có tiền! Dùng được là được!”
Vân Nhàn nhấc chuôi kiếm, vừa nghĩ đến là hành động luôn, nàng hăm hở chạy xuống núi: “Ta đi xem sao!”
“...”
Mặt trời chói chang, dưới chân núi là một vùng ánh sáng vụn vỡ lấp lánh.
Đúng như Cơ Dung Tuyết nói, dưới chân núi thuộc Kiếm Các chật kín người, ba hàng người dài uốn lượn như rồng, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Những người xếp hàng ở đây đều cầm kiếm trong tay. Song, kiếm cũng có rất nhiều loại khác nhau, này đoản kiếm, trường kiếm, nhuyễn kiếm, trọng kiếm. Vốn dĩ trong Tu Chân giới, kiếm đích là vũ khí cơ bản nhất và dễ sử dụng nhất, học với ai cũng được. Trừ phi vốn dĩ đã theo đuổi kiếm đạo, bằng không thì không cần thiết phải gia nhập Kiếm Các. Nhưng hiện tại nhìn ánh mắt của những người này, rành rọt họ đang hướng về Kiếm Các.
“Chuyện gì xảy ra?” Vân Nhàn túm lấy Anh Lạc, lén lút không dám ló đầu ra, “Sao có nhiều người thế? Chưa đến mùa thu nhận mà!”
Nào phải nàng có gánh nặng hình tượng gì, mà là vì nàng thật sự không hề có một gánh nặng nào về hình tượng cả. Trong một tháng này, chỉ cần nàng xuất hiện, sẽ có người nói nàng gì mà “dũng cảm mưu trí”, gì mà “làm việc nghĩa không chùn bước”, gì mà “Cẩu Cẩu Hai Tay Kiếm truyền kỳ đã cứu vớt bốn giới vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc” vân vân, nghe đến mức cả người Vân Nhàn khó chịu, thà không xuất hiện còn hơn.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Anh Lạc cũng ngơ ngác: “Không biết nữa! Ban đầu chỉ thiếu người, Ngũ Trưởng lão bèn dán thông báo tuyển tạp dịch. Một truyền mười mười truyền trăm, liền biến thành Kiếm Các bắt đầu tuyển đệ tử. Bây giờ tất cả cả bọn cứ chen chúc ở đây không chịu lui, ngay cả Đại sư Minh Quang cũng không vào được!”
Vân Nhàn nhìn theo hướng nhìn của nàng ấy, Minh Quang và Kỳ Chấp Nghiệp đang bị bao vây trong biển người, khó khăn di chuyển về phía cánh cửa đổ nát của Kiếm Các. Giờ hai người bọn họ cũng là nhân vật có danh, kha khá người đưa tay về phía họ. Vừa đưa tay, Đại sư Minh Quang đã in ngay một đóa sen vàng nhỏ lên tay người đó, còn có không ít câu hỏi vang lên:
“Đại sư đại sư, có thể xem giúp con bao lâu nữa nhà con mới xây xong không?”
“Thí chủ xin hãy kiên nhẫn chờ đợi.”
“Đại sư đại sư, khi nào ta mới được gặp thần tượng Vân Nhàn của ta?”
“Hữu duyên sẽ gặp lại.”
“Đại sư đại sư, tại sao đồ đệ của người không cạo đầu?”
“Ngoại vật chỉ là bề ngoài, không ảnh hưởng đến tuệ căn của Chấp Nghiệp...”
Ngặt nỗi, âm thanh không thể truyền đi. Hơn nữa không biết vì sao, người Đông Giới thích chú ý đến mái tóc dài của Kỳ Chấp Nghiệp vô cùng, cho nên ông ấy vừa trả lời xong vấn đề này đã có người hỏi lại, hỏi rồi lại trả lời. Vân Nhàn thấy trên mặt Đại sư Minh Quang vẫn là vẻ ôn hòa, thầm nghĩ người của Phật Môn đúng là khác biệt, vậy mà không thấy phiền… cho đến khi nàng phát hiện câu trả lời của Đại sư Minh Quang từ “Ngoại vật chỉ là bề ngoài” biến thành “A Di Đà Phật”.
Mặc kệ hỏi cái gì ông ấy cũng chỉ trả lời “A Di Đà Phật”. Bởi vì bốn chữ này rất kỳ diệu, ông ấy vừa “A Di Đà Phật”, người khác cũng phải lập tức đáp lại một câu “A Di Đà Phật”, coi như vấn đề này được lấp liếm cho qua. Là một kỹ năng cắt ngang rất hữu dụng.
Kỳ Chấp Nghiệp không biết kiềm chế tốt như sư phụ mình, mang theo sắc mặt khó ưa, gã ngẩng đầu nhìn thẳng vào bọn Vân Nhàn đang lấm lét dò xét, ý tứ rất rõ ràng.
Cứu ta!
Phong Diệp không phụ sự kỳ vọng của cả bọn, được phái đi cứu người. Đoạn, gã bị nhấn chìm trong đám đông một lần nữa với thân hình nhỏ bé đáng thương.
Chen chúc, chen chúc, đến cuối cùng, Vân Lang nghĩ thôi vậy! Tuyển thì tuyển thôi! Nói chung cũng gần tới lúc rồi!
Kiếm khí tỏa ánh sáng khác nhau lan tỏa bốn bề giữa sườn núi, nhộn nhịp phải biết, thỉnh thoảng còn xen lẫn giọng nói dạy dỗ nghiêm nghị của Lục Trưởng lão: “Nếu muốn vào Kiếm Các thì tuyệt đối không thể bỏ dở giữa chừng! Nhớ năm đó ta luyện kiếm, mỗi ngày phải leo sáu ngọn núi, đi hỏng một đôi giày cỏ...” xen lẫn với giọng nói của Ngũ Trưởng lão: “Cảm ơn! Cảm ơn linh thạch mà Đường Linh Quốc gửi đến!”
Phong Diệp kéo Kỳ Chấp Nghiệp bị chen lấn đến mức phát quan cũng lệch sang một bên lên sườn núi, sau chót khó khăn lắm một nhóm người mới tụ tập đông đủ.
Như thường lệ, Tiết Linh Tú ngồi trên chiếc ghế duy nhất, những người khác ngồi xếp bằng thành vòng tròn, nhìn nhau.
“...” Vân Nhàn mở miệng, “Sao không ai nói gì vậy? Cả bọn đều không có gì muốn nói?”
“Có.” Cơ Dung Tuyết đáp, “Nhưng không biết bắt đầu từ đâu.”
“Còn không phải à.” Tiết Linh Tú lạnh lùng nói, “Không có gì để nói, tổng không thể nào mỗi người phải làm một bài phát biểu tổng kết chứ, đâu phải đại hội báo cáo tốt nghiệp Y tu.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi không có thì không có, người khác có là được, nói móc mỉa cái gì.”
Tiết Linh Tú cười khẩy: “Ta không có gì để nói là chuyện bình thường, đâu giống người nào đó, vừa mở miệng còn không bằng ngậm luôn đi.”
Tức Mặc Xu chê trách: “Con lừa trọc tránh xa ta ra. Ngồi gần như vậy làm gì?”
“Ta ngồi gần ngươi nhất hay gì?” Kỳ Chấp Nghiệp tức giận, “Ta ngồi gần Vân Nhàn, ngươi không thiết nhìn thì nhắm mắt ngủ đi!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sao mới hai câu đã cãi nhau, Vân Nhàn khó hiểu: “Không phải ở giữa còn cách một người à! Cũng không gần lắm mà?!”
Hơn nữa rõ rành Kỳ Chấp Nghiệp đang ở thế yếu, gã phải chịu đựng đến hai người cùng chửi! Thật đáng thương!
Phong Diệp cười khổ: “Ta... thôi vậy. Không ngờ ta đã ẩn nấp đến nước này, có lẽ ta thích hợp làm thích khách hơn đấy.”
Kiều Linh San đang ngồi cắn hạt dưa, lặng lẽ chia cho gã một ít. Phong Diệp vừa định cảm động đến nhòa lệ thì phát hiện ngay số hạt dưa đó toàn là vỏ, tức thì nghẹn họng: “?”
Ngươi tới ta đáp trả, bóng đao ánh kiếm, đấu khẩu vài câu, rốt cuộc cả bọn thoải mái hơn rất nhiều.
Đúng vậy, đích thị là cái mùi vị này, khách sáo quá lại khó chịu.
Cơ Dung Tuyết nhân lúc Phong Diệp đứng dậy đi vứt vỏ hạt dưa bèn ngồi vào chỗ đó, bảo: “Bây giờ, mọi chuyện đã kết thúc.”
Xi Vưu chết, bốn giới trở lại yên bình... Thật ra, cũng không hẳn yên bình lắm. Dù sao thì thả một lũ thỏ vào cùng một tổ cũng có thể cắn xé lẫn nhau, huống chi nhiều người như vậy. Nhưng, chung quy đã tốt hơn nhiều.
Cả bọn im lặng một lát, Vân Nhàn lại ngẩng đầu lên, nói năng hùng hồn: “Nói cách khác, bây giờ mới chính thức bắt đầu.”
Ma Giáo đã bị diệt, Tức Mặc Xu bắt đầu cuộc sống mới, bốn giới tái thiết, còn có vô số nơi chưa từng đặt chân đến, người hoặc sự việc chưa từng gặp gỡ, đang chờ đợi cả bọn đi khám phá.
Ngoài cửa sổ, hoa sen lả lay trong hồ.
Cơ Dung Tuyết: “Nói rất đúng. Có điều, cớ gì gì bất chợt có cảm giác bùi ngùi thế này?”
“Là vầy.” Vân Nhàn đáp, “Hôm qua ta lại đi hỏi mẹ một lần, rốt cuộc khi nào ta mới có thể làm chưởng môn của Kiếm Các.”
Phong Diệp quan tâm hỏi: “Mẹ nói sao?”
Kiều Linh San thật sự hết nhịn nổi: “Ngươi gọi đại sư huynh cũng thôi đi, bây giờ còn dám gọi cả cái này? Cẩn thận Túc sư huynh xé nát miệng ngươi.”
“Mẹ nói, “ Vân Nhàn lặp lại lần nữa, “Bé Nhàn, cha con vẫn chưa chết sớm thế đâu.”
Cả bọn: “...”
Vân Nhàn, ngươi...
Gió nóng thổi qua, cả bọn cưỡi Giang Sơn đến di tích Kiếm Thần. Nó vừa học được cách bay, nóng lòng muốn thể hiện cho cả bọn xem. Đây là nơi lộ ra bởi cơn chấn động từ cuộc dịch chuyển lớn của Đông Giới, bên trong toàn là những mảnh vụn tàn tích của các cụm hoa đã khô héo.
Đại chiến kết thúc, cánh cửa đá cũng biến mất vỡ vụn theo tế đàn, từ nay về sau bốn giới không còn cảnh phi thăng nữa.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì ngồi phía trước, mặt lạnh như băng sương, Phong Diệp treo lủng lẳng phía sau, sắp rơi xuống. Cuối cùng gã thốt lên: “Đại sư huynh, có thể tiến lên một chút không? Ta sắp rơi xuống rồi!”
Túc Trì nói: “Vị trí vừa đẹp.”
“Phía trước vừa đẹp còn ta thì không ổn lắm...” Phong Diệp nảy ra ý tưởng, “Hay là huynh để Vân Nhàn ngồi trong lòng huynh đi, như vậy không phải càng vừa đẹp ư?”
Yết hầu Túc Trì chuyển động một chút, rõ ràng chàng có phần do dự nhưng vẫn lạnh lùng từ chối: “Không được. Ta là sư huynh của muội ấy, không phải đạo lữ.”
Biểu cảm của những người phía sau tức thì trở nên khó tả, muốn cười mà không dám cười, bởi vì bọn họ nhớ ra câu nói nổi tiếng của Túc Trì mà Phong Diệp từng bắt chước chính là câu này... Đã lúc nào rồi mà còn nói vậy!! Miệng còn cứng hơn cả thân thể à?!
Vân Nhàn: “Chả là ta thì không sao...”
Tức Mặc Xu tức giận: “Ta không được được không?! Phong Diệp câm miệng! Ngươi phiền chết đi được!”
Di tích đã bị cỏ cây um tùm bao phủ, gió rít gào, Vân Nhàn thắp ba nén hương lên trời, sau khi bái lạy đã lớn tiếng nói:
“MAU... RA...”
“TA DẪN BẠN BÈ... ĐẾN THĂM CÁC NGƯƠI...”
“VÂN CHU... THIÊN ĐẠO... TA GIỎI KHÔNG... MAU KHEN TA... LÀ KIẾM TU SỐ MỘT BỐN GIỚI...!!”
Thái Bình đang ngủ ngon lành đã bị nàng gọi dậy, nó tức giận hét ầm lên: “Chạy đến đây làm gì?!”
Nó quên mất bây giờ mình đang sống chung với Tức Mặc Xu, bị Tức Mặc Xu trừng cho một cái là nó đã tức khắc rén ngay, không còn lên tiếng.
May mà bên dưới không có ai. Nếu không thì mấy người ở phía sau tuyệt đối sẽ không ngồi chung trên lưng của một con gấu với nàng đâu, mất mặt lắm!
Nàng cứ gọi mãi, hồi lâu chẳng có động tĩnh gì, nhưng nàng vẫn kiên trì bền bỉ. Tiết Linh Tú cảm thấy lỗ tai mình sắp chảy máu, đang định ném vào miệng nàng một viên Ngậm Họng thì nghe Kỳ Chấp Nghiệp kêu: “Nhìn chỗ kia!”
Trên thân cây đại thụ bên cạnh di tích tự dưng xuất hiện một chữ vàng quen thuộc rõ ràng:
“Ngươi”.
Cơ Dung Tuyết nói: “Ở đây cũng có.”
Chữ viết trên thân cây thứ hai từ từ hiện ra.
“Đúng”.
Cây thứ ba:
“Là”.
Cây thứ tư:
“Quá”.
“Ta đúng là quá...?” Vân Nhàn sáng cả mắt, đoán, “Ta đúng là quá cái gì? Ta đúng là quá giỏi? Ta đúng là quá mạnh? Ta đúng là quá tài? Ta đúng là quá xuất sắc??”
Chữ cuối cùng chậm rãi hiện ra...
“Ồn!”
Dấu chấm than to đùng đã nói lên tất cả.
Vân Nhàn: “...”
Đâu rõ ai bắt đầu trước, tiếng cười phía sau dần dà lớn lên, ngay cả Tức Mặc Xu cũng không nhịn được cười khúc khích, giọng Kiều Linh San là lớn nhất: “Ha ha ha ha ha ha ha!!”
Thiếu niên thiếu nữ cười nghiêng ngả, khóe mắt rưng rưng, tiếng cười mãi không dứt.
Dưới bầu trời, mây tan hết, vô số hoa cỏ dại tắm mình trong ánh nắng chói chang, và tiếng cười này từ từ vươn mình.
Thiếu niên khí phách quần mây,
Cười trong, khóc cũng hồn ngây trong ngần.
Phiêu du thỏa mộng xa gần,
Hoa trời, người cũng quây quần cao xanh.*
–– Hết phần chính.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.