Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 146: Tuyết Sư cuồng tình (Xong)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Chuyện Rèn Thể Môn kết thúc, khách khứa trở về, tất cả nom vui vẻ.



Ai nấy đều nhẹ nhõm toàn thân, bắt đầu hành trình về nhà, trước khi đi, vẻ mặt đầy nịnh nọt của họ vẫn như cũ, rồi họ kêu:



“Vâng vâng vâng! Nhất định sẽ thường xuyên qua lại!”



“Phải phải phải! Chuyện hợp tác v là chuyện nhất định phải hợp tác, mà lại phải hợp tác thật chân thành mới được!” Nguồn copy từ TruyenLau.com



“Tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao!”



“...” TruyenLau



Đoàn người Vân Nhàn nán lại Rèn Thể Môn thêm một đêm, trước khi đi, họ còn trò chuyện với Cơ Thượng một lúc.

TruyenLau.com

Nhớ lại lúc trước, cả bọn tốn không ít công sức để bà ấy bằng lòng ra khỏi cơ thể của Cừu Mạc. Nói khó nghe một câu, cho dù Rèn Thể Môn này có nằm ở tít tận Vùng Cực Bắc lạnh giá, thì dẫu cái xác có được ướp lạnh kỹ càng đến đâu vẫn không chịu nổi cách làm của bà ấy. Cừu Mạc đó gần như mục nát hết rồi mà bà ấy cứ mãi coi như bảo bối. Mãi cho đến khi Tiết Linh Tú phải lên tiếng đáp ứng với bà ấy rằng hắn sẽ tìm cách sửa chữa lại thân thể hư hại của Cừu Mạc, khử mùi bảo quản, bà ấy mới chịu buông tay.



Vân Nhàn nhìn Cừu Mạc đã được xử lý xong, âm thầm nghĩ:



Ủa khoan, đây là cái thứ gì thế này, gối ôm người thật kích thước thật phiên bản Tu Chân Giới à... Không được! Vân Nhàn ơi Vân Nhàn! Đừng nghĩ nữa!! Công đức của mày sắp bị trừ hết rồi kia kìa!!



Đi dạo chính điện mới, quan sát tân chưởng môn xử lý công việc, có kéo dài cũng không kéo dài được bao lâu, đã đến lúc cả bọn phải lên đường trở về.



Hôm qua nhận được bồ câu đưa tin của Tiêu Vu, nói mạng của Nam Vinh Hồng đã được cứu, nhưng hình dạng hiện tại... khá đặc biệt. Trong thư không tiện nói rõ, bảo cả bọn xử lý ổn thỏa xong mọi còn lại đây thì phải nhanh chóng quay về Càn Khôn Thành để nói chuyện, tiện thể mang theo Giang Lan Thôi – cái thằng con trai đụt đụt của Giang Phụng Thiên.



Vân Nhàn cũng muốn nói với bà chuyện Xi Vưu, đâm ra ngày hôm sau, cả nhóm đến ngay cửa huyền thiết, chuẩn bị rời đi.



Kia là cánh cửa huyền thiết vẫn lạnh lẽo cứng rắn như đã từng, cao không thể với tới. Tuy nhiên nhìn vào từ ngoài, ngói lưu ly của chính điện lại tựa ngọn lửa thiêu đốt, sáng rạng rỡ trên nền tuyết, trông tràn đầy sức sống. Đệ tử nội môn ngoại môn vẫn đang đổ mồ hôi như mưa trên trường luyện võ, xếp trận diễn tập. Tam Trưởng lão chắp tay sau lưng đi tới đi lui ở Diện Bích Phong, thỉnh thoảng còn quát to: “Sáng nay chưa ăn cơm à?! Trông bộ dạng đứa nào cũng buồn ngủ rũ rượi thế này, có muốn ta cho người dọn giường đến đây cho các ngươi ngủ không hả! Tất cả tập trung lại cho ta!”



Các đệ tử bên dưới gào thét: “Gừ... gừ... a... a!!”



Cơ Dung Tuyết đứng ở cửa tiễn mọi người, Thiết Đản đi theo phía sau. Không, bây giờ hắn nên được gọi là Hạ Thống lĩnh rồi.



Mọi người mang biểu cảm khác nhau, Vân Nhàn đứng ở phía trước, ngẩng đầu nhìn Cơ Dung Tuyết và cười nói: “Vất vả rồi.”



Cơ Dung Tuyết: “Thuận buồm xuôi gió.”



Vân Nhàn nói: “Sau này còn gặp lại.”



Nói xong 5 chữ này, không còn lời nào khác.



Hệt như lúc đến, Vân Nhàn gọi ra bảo thuyền, cả bọn bước lên 10 bậc, linh khí thúc đẩy, bảo thuyền xẻ tuyết tiến về phía trước. Kiều Linh San và Phong Diệp ghé vào ô cửa sổ phía sau, nhìn đuôi tóc đỏ rực của Cơ Dung Tuyết dần dà xa khuất cho đến khi biến mất chẳng còn thấy tăm hơi.



Rất lâu sau này họ sẽ không gặp lại ngọn lửa lạnh lẽo đã ở lại vùng Cực Bắc ấy.



Hai người nhìn nhau, đều không hiểu.



Cứ... như vậy sao?



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Không nói gì ư? Khúc mắc của Đại tiểu thư, dự định sau này... cứ không nói gì cả?



Nhưng chỉ ngần ấy điều đó thôi cũng đã để lại trong lòng họ quá nhiều tiếc nuối.



Vân Nhàn vẫn giữ bộ dáng như bình thường, thậm chí còn tranh thủ luyện kiếm trước hai canh giờ. Kiều Linh San nhịn không được chạy đi hỏi nàng, Vân Nhàn lại đáp gọn: “Chờ đi.”



Kiều Linh San: “Chờ cái gì?”



Vân Nhàn: “Chờ nàng ấy đến.”



Kỳ Chấp Nghiệp ở bên cạnh dùng khăn lau Bát Tử Kim, Tiết Linh Tú đang rửa tay, Giang Lan Thôi ở trong lưới đánh cá, Túc Trì lái thuyền. Bảo thuyền đi qua khu vực gió mưa, bước vào màn đêm, những ngôi sao lạnh lẽo nhấp nhánh trên bầu trời, lặng im không một tiếng động. Thái Bình hốt nhiên kêu: “Có người đến!”



Vừa dứt lời, một bóng đen nhanh nhẹn nhảy lên mũi thuyền, trên tay xách một xâu bầu rượu tròn vo.



Kiều Linh San mở to mắt, ngẩn người.



Người nọ kéo xuống lớp áo che chắn gió lạnh, để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc và có nét đẹp lạnh lùng.



“Đại tiểu thư!” Kiều Linh San ngạc nhiên thốt lên, “Sao, sao ngươi theo đến đây! Vân Nhàn...”



Vân Nhàn cười mà rằng: “Đại tiểu thư, đến cũng đã đến rồi, sao còn mang theo đồ nữa?”



“Dù gì cũng phải tiễn các ngươi một đoạn đường.” Cơ Dung Tuyết ngồi xếp bằng xuống, ném bầu rượu qua, trong không khí lập tức tràn ngập hương rượu nồng nàn, “Ta lén Thiết Đản đến đây, đợi trời hửng sáng là ta sẽ quay về.”



Vân Nhàn đón được bầu rượu, hóm hỉnh bảo: “Khách sáo quá vậy? Còn tiễn tới tiễn lui, ngại ghê đó.”



Cơ Dung Tuyết cười: “Ba người đi tất có sư tử ta*.”



*câu gốc 三人行, 必有我师 – trong ba người đi tất có thầy của ta, chọn cái tốt của họ mà học theo, cái chưa tốt của họ để sửa bản thân. (Thầy (师) đồng âm với sư (狮) tử)



Tiết Linh Tú suýt nữa bị lạnh đến mức nứt ra tại chỗ: “...”



“Lâu rồi không nghe chuyện cười cảm lạnh.” Phong Diệp ôm bầu rượu ngửa cổ hít hà, “Còn mang đến nhiều hoài niệm như vậy.”



Công lực của Cơ Dung Tuyết thật sự chưa từng giảm sút.



“...” Kỳ Chấp Nghiệp nhận lấy bầu rượu, do dự nói, “Ta không thể uống rượu.”



“Bây giờ Đại sư Minh Quang có ở đây đâu.” Vân Nhàn xúi giục, “Uống một chút cũng không sao. Hơn nữa bộ ngươi phạm giới còn ít chắc? Người ta có câu ‘có quá nhiều chấy sẽ không thấy ngứa’ kia kìa!”



Kiều Linh San vẫn còn chút lương tâm: “Đại sư Minh Quang sẽ tức giận đấy... Thôi, chung quy ông ấy cũng chẳng có ở đây.”



Túc Trì cũng có phần. Chàng cầm bầu rượu, bình thản nghĩ hình như ở đây không có ai biết uống rượu.



Cả bọn cùng ngồi xuống, sau một lúc, hình như cảm thấy chỉ có rượu thì không được, Phong Diệp lại trổ tài xào vài món nhắm, lấy ra mấy đĩa đậu phộng, thơm đến mức Giang Lan Thôi ở bên dưới chửi ầm lên: “Các ngươi thả ta ra! Ta không về Càn Khôn Thành!!”



Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết ngồi cùng nhau, chỗ ngồi phía trước thuyền thật chật hẹp, đến nỗi tay chân của cả bọn đều chạm vào nhau. Hiếm hoi mới có lúc không hề có tuyết rơi, có một vầng trăng tròn treo trên bầu trời.



Cơ Dung Tuyết bất chợt nói: “Chỉ tiếc Tức Mặc Xu không có ở đây.”



“Ừ.” Vân Nhàn thử uống một hớp, chắc rượu này là đặc sản của Rèn Thể Môn, cay đến mức suýt nữa xuyên thủng đỉnh đầu, xem chừng nồng độ quá cao. Nàng ho khan: “Ta nghĩ, lát thôi, đã có thể gặp được.”



Cơ Dung Tuyết nhìn nàng: “Sao ngươi biết?”



“Linh cảm.” Vân Nhàn nói hùng hồn, “Linh cảm của ta rất chuẩn. Chưa kể chắc chắn nàng ấy cũng nhớ ta.”



Kỳ Chấp Nghiệp hết chịu nổi: “Ngươi đừng dùng từ ngữ sến súa thế được không?”



Vân Nhàn sửa lời: “Linh cảm của ta rất chính xác.”



Kỳ Chấp Nghiệp bực mình: “Không phải câu này!!”



Nếu là lúc bình thường, kiểu gì Tiết Linh Tú phải nói móc vài câu kiểu “ngươi thấy người ta không vừa mắt thì câm miệng đi”, “thẹn quá thành giận” này nọ. Khổ nỗi ngày thường hắn quen uống đủ loại rượu mai rượu hoa quế của Nam Giới, thành thử lúc này không đề phòng đã uống luôn một hớp, để giờ bị vị cay làm cho không thốt nổi thành lời: “...”



Đây là rượu hả?? Đây là thứ để rửa vết thương mới phải!! Uống cái này có gì hay ho??



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San thấy mặt Tiết đạo hữu nhăn nhó cực buồn cười, mỗi tội nàng ấy không dám cười, cứ cố gắng nhịn. Phong Diệp vỗ vỗ nàng ấy, ân cần kêu: “Ngươi có thể giả vờ như đang cười ta.”



Kiều Linh San vừa nhìn đã thấy Phong Diệp uống hai hớp rượu, bây giờ gã đỏ từ đỉnh đầu đến bụng, giống như một củ khoai lang u hoài: “Ha ha ha ha ha!!”



Túc Trì canh gác ở góc, mắt quan sát sáu đường tai nghe tám hướng, cảnh giác với nguy hiểm xung quanh.



Thấy vậy, Vân Nhàn muốn xem chàng mất mặt bèn gọi: “Đại sư huynh, huynh uống một hớp đi.”



“...” Túc Trì bất đắc dĩ uống một hớp, Vân Nhàn thấy chàng uống rượu mạnh như uống nước, không đổi sắc mặt, không khỏi kéo dài giọng đầy thất vọng: “Sao thế này? Chẳng thú vị gì cả!”



Túc Trì cụp mắt: “Vậy phải thế nào mới thú vị?”



Vân Nhàn nói: “Mặt huynh không đỏ lên chút nào hả?”



Túc Trì nói: “Chẳng phải muội thường xuyên thấy mặt ta đỏ à?”



Đây là cái quỷ gì với cái quỷ gì vậy!! Vân Nhàn suýt nữa nghẹn họng, trêu người không thành mà vành tai mình đã bắt đầu ừng đỏ.



Thái Bình thèm thuồng kêu: “Ta cũng muốn uống... Cho ta một hớp đi.”



Vân Nhàn lạnh lùng: “Trẻ con uống rượu làm gì.”



“Vân Nhàn đáng ghét!! Ngày mai ta sẽ về Kiếm Các!” Thái Bình không xin được rượu đã giở trò vật mình vật mẩy la hét, “Ta không có công lao cũng có khổ lao!! Bây giờ ngươi lại có thái độ này!!”



“...”



Trong lòng ai nấy tỏ tường do đâu Cơ Dung Tuyết đến đây. Cơ Dung Tuyết cũng thừa hiểu mọi người đều hiểu ý mình, chẳng qua chủ đề đã xoay 300 hồi, vòng vo 70 lần, họ gần như nói hết những chuyện vui vẻ thú vị trước đây, vậy mà không ai hé răng đề cập dù nửa chữ đến vấn đề chính:



“Trời ơi, diễn xuất của tiền bối Giang Phụng Thiên đó còn kém hơn cả Vân Nhàn! Ta thật sự không ngờ luôn!”



“Này, các ngươi còn nhớ tiền bối Lương Tiếu của Hợp Hoan Tông không... Trên người nàng ấy thơm dữ lắm, đến bây giờ ta vẫn không quên được.”



“Linh San, may là muội nói câu này. Nếu là người khác, ta sẽ nói là biến thái đấy.”



“Rốt cuộc rượu này là loại gì thế nhỉ? Sao ta uống quen miệng một hồi đã thấy hình như vẫn còn uống thêm được nữa.”



“Ai chửi con lừa trọc, ta đấm một phát... qua...”



“...”



Qua ba lần rượu, quả nhiên không một ai trong cả bọn biết uống rượu, tất cả đều say đến mức lệch vẹo, bộ dạng kỳ quái đủ kiểu. Phong Diệp là người đầu tiên gục xuống vì không thắng nổi rượu, nằm vật bên chân Kiều Linh San ngáy o o, hoàn toàn không biết trời đất là gì. Kiều Linh San cũng say đến mức mắt mờ mịt. Tiết Linh Tú đi xuống cho tỉnh rượu. Kỳ Chấp Nghiệp càng uống càng ít nói. Túc Trì đi ra đuôi thuyền tiếp tục canh gác đêm. Gió lạnh rít gào trên boong tàu, Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết vẫn ngồi đấy.



Vân Nhàn nói: “Sao càng ngày càng nóng vậy.”



“Đây là rượu mạnh.” Cơ Dung Tuyết lắc lắc bầu rượu trong tay, như có điều suy nghĩ, “Lần đầu tiên ta uống.”



Vân Nhàn ho khụ khụ đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn: “Ngươi thấy nngon không?”



Cơ Dung Tuyết thẳng thắn trả lời: “Dở. Cũng không hiểu vì sao có người thích uống.”



“Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng uống một lần.” Kiều Linh San say đến mức xen vào, “Cảm thấy cũng khá tốt...”



Vân Nhàn cười, Cơ Dung Tuyết cũng cong nhẹ khóe môi.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hiếm khi không có gió tuyết đầy trời, đây là khoảnh khắc nhân từ hiếm hoi của vùng đất phương Bắc. Trăng sáng sao giăng, xung quanh là một vùng tuyết trắng xóa, bảo thuyền lướt đi trên đó hệt một chiếc lá bèo nhỏ bé.



Cơ Dung Tuyết hốt nhiên mở miệng: “Chúng ta vẫn là bạn bè chứ?”



“Hả?” Vân Nhàn hỏi ngược lại, “Ngươi thấy sao?”



Cơ Dung Tuyết nói: “...Ta cũng không rõ nữa.”



“Những lời Xi Vưu nói đấy, ta cảm thấy đúng.” Cơ Dung Tuyết nhìn vầng trăng to lớn, mờ mịt thốt lên, “Hình như từ nhỏ đến lớn, ta đều đang theo đuổi thứ gì đó, làm mọi việc đều có mục đích. Tham gia Đại Chiến Tứ Phương là muốn thoát khỏi sự khống chế; đến Liên Tọa, đi cứu người, là để lấy những thứ này bịt miệng người khác. Tất cả những việc đã làm đều vì chức chưởng môn, vì sống sót. Thật sự có chuyện gì vui vẻ sao?”



“Ta thật sự không được người ta yêu thích, chẳng có ai nói thích ta. Ít nhất, người khác còn có cha mẹ, ta... có cũng như không. Dường như thế gian này thiếu ta cũng chẳng có gì khác biệt.”



Cơ Dung Tuyết nói tiếp: “Nhưng đây... đây là lỗi của ta. Cho dù người khác có vươn tay ra trước mặt ta, ta cũng không dám chạm vào, ta không trách bất kỳ ai, chỉ trách bản thân mình.”



Vân Nhàn lặng lẽ nhìn nàng ấy, nàng ấy lặng lẽ nhìn mặt trăng.



“Hình như ta say rồi. Thôi vậy.” Cơ Dung Tuyết lạnh nhạt bảo, “Dù có thể coi là từ trong thâm tâm ta thấy điều y nói là đúng, ta vẫn sẽ không mất lòng tin vào các ngươi. Bởi vì thứ trên đời này có thể khiến ta tin tưởng thật sự quá ít ỏi, ta không muốn mất đi dù chỉ một thứ. Trong đại điện, ta nghĩ vô số lần rằng cứ như vậy đi. Hậu quả nghiêm trọng đến đâu cứ mặc ta gánh chịu là được. Ta không muốn sống... những ngày tháng không có ai để tin tưởng nữa!”



Dường như nàng ấy say thật, nói năng lộn xộn, vẻ mặt khó để người ta nhìn rõ. Bỗng nàng ấy hỏi: “Ngươi biết Phúc Lai không?”



“Biết.” Vân Nhàn đáp, “Là con chó nhỏ ngươi nuôi.”



“Ừ. Là con chó nhỏ ta nuôi.” Cơ Dung Tuyết cười nói, “Ta nhặt thức ăn trong thùng rác, nó tranh với ta, ta đánh nhau với nó, nó chịu thua, sau đó nó trở thành bạn đồng hành đi theo ta...”



“Lông của nó màu nâu nhạt, dù có chải chuốt thế nào cũng trông rất rối. Mắt đen láy, rất tròn, rất sáng. Khi nhìn ngươi, nó không giống một con chó bình thường, nó nghe hiểu lời ngươi nói. Khi ta buồn, nó sẽ an ủi ta, khi lạnh, hai ta cùng nhau sưởi ấm. Nó còn rất tham ăn nhưng lại ăn không đủ no. May mà, may mà, ta chỉ để nó đói hai năm, sau đó nó đã được sống những ngày tháng tốt lành. Nó là con chó tốt nhất trên đời.”



Vân Nhàn nhẹ giọng: “Nó nhất định rất hạnh phúc.”



“Nhưng nó chỉ sống được 13 năm.” Cơ Dung Tuyết, “Dù ta có đối xử tốt với nó thế nào, truyền cho nó bao nhiêu linh khí, nó vẫn chỉ một con chó nhỏ bình thường! Dẫu đã qua bao nhiêu năm, ta vẫn mãi không quên được dáng vẻ nó rời xa ta. Nó nhìn ta, như thể đã rất mệt mỏi, mắt không mở ra được. Ta khóc cầu xin nó đừng rời xa ta, khóc đến mức đầu đau như muốn nứt, nó biết ta khó chịu, nó cũng khó chịu, cuối cùng nó cố gắng liếm ta một cái rồi mở to mắt bất động. Ngươi có hiểu không? Nó rõ ràng mở to mắt nhưng lại... không tài nào nhìn ta nữa rồi.”



Kiều Linh San rầu rĩ thốt lên: “Đại tiểu thư...”



“Ta đã dẫn nó đi ngắm núi, ngắm tuyết, ngắm sông, cho nó ăn no uống đủ. Có chủ nhân luôn ở bên cạnh, ta nghĩ có lẽ nó hạnh phúc vô ngần.” Cơ Dung Tuyết thản nhiên bộc bạch, “Có điều, mỗi lần nhớ đến lúc nó ra đi, ta lại không nhịn được nghĩ: Nếu ngay từ đầu ta không ôm nó về thì có phải mọi chuyện sẽ tốt hơn không; nếu ngay từ đầu ta không nuôi nó thì có phải tốt hơn không; nếu ngay từ đầu ta không đặt tình cảm vào, liệu khi mất nó rồi, ta sẽ không... đau khổ như vậy không!!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giọng nàng ấy hờ hững song đầu ngón tay lại siết chặt trong lòng bàn tay, khớp xương dùng sức đến mức trắng bệch.



Không tài nào quên. Không quên được. Vô số lần chưa bắt đầu đã nghĩ đến nỗi đau mất mát, vậy chi bằng không bắt đầu.



Không có người thân, không kết bạn. Người thân sẽ rời đi, bạn bè sẽ chia ly. Ai dám nói cả đời, ai có thể cam đoan sẽ bên nhau đến cuối cùng?



Trăng tròn vành vạnh vẫn treo trên bầu trời, gió lạnh rít gào. Trong không gian tĩnh lặng, Cơ Dung Tuyết như muốn tìm kiếm câu trả lời nào đó nên nói với Vân Nhàn: “Nếu là ngươi, ngươi sẽ nghĩ như thế nào?”



Than thở sao, an ủi bản thân sao? Phúc Lai đã đến một thế giới khác, sớm muộn gì họ cũng sẽ gặp lại. Chẳng qua chỉ là tạm thời chia xa. Hoặc là nuôi một con chó nhỏ khác... Nhưng đó chẳng còn là Phúc Lai nữa rồi!



Rượu lắc nhẹ dưới đáy bầu, đã đâu còn tỏa ra hương thơm.



Trên đồng tuyết, Vân Nhàn nhìn vào ánh mắt gần như cố chấp của nàng ấy, thở dài: “Ta ư.”



Cuối cùng đã bắt đầu có tuyết rơi, bông tuyết bay lả tả, rơi vào bầu rượu, đậu trên đầu lông mày, vương trên cành cây.



“Tuy ta chưa từng nuôi chó nhỏ.” Vân Nhàn dừng lại, kiên định và khoan dung cho hay, “... Nếu là vì hạnh phúc cả đời của nó thì dù sau này ta có đau khổ bao nhiêu cũng cam lòng.”



“...”



Trong đêm tuyết ôn hòa, vẻ mặt Cơ Dung Tuyết vừa buồn vừa vui, cổ họng chuyển động, hồi lâu nàng ấy mới khàn giọng cất lời: “Vậy sao.”



Vậy sao?



Nàng ấy cam lòng sao?



...Thây kệ tự hỏi bản thân bao nhiêu lần, nàng ấy đều cam lòng.



“Vì hạnh phúc cả đời của nó, dù ta có đau khổ bao nhiêu cũng cam lòng...” Nàng ấy cười, tuyết tan băng vỡ, vẫn là câu nói trên bảo thuyền khi họ đến Rèn Thể Môn lúc trước, “Cách nói của Vân Nhàn thật hay.”



“Ừ.” Vân Nhàn vờ như không thấy ánh sáng trong mắt nàng ấy, thản nhiên nói, “Tuyết rơi rồi kìa, ngươi không thấy lạnh à? Uống nhanh đi!”



Cơ Dung Tuyết cười: “Thì uống!”



Hai bầu rượu chạm nhau, phát ra âm thanh trong veo, lại là những hớp rượu mạnh rót vào cổ họng, trời đất quay cuồng. Cuối cùng hai người không kịp vào khoang thuyền, cứ thế uống, bầu rượu rơi xuống đất, họ hôn mê bất tỉnh.



May mà đêm nay hiền hòa, mọi người chen chúc trên boong tàu cũng không đến mức run rẩy vì lạnh.



Cơ Dung Tuyết nhắm mắt ngủ, vô thức biến thành hình thú, đầu vùi vào vai Vân Nhàn, phần bụng ấm áp và yếu ớt áp sát vào Vân Nhàn, tỏa ra hơi nóng. Lần đầu tiên nàng ấy không chút đề phòng, ngủ đến mức chân tay duỗi thẳng, suýt nữa chảy cả nước miếng.



Kiều Linh San và Phong Diệp dựa vào chân hai người, cũng ngủ say sưa.



Tiết Linh Tú bị rượu mạnh làm cho sặc đến khó chịu, chỉ nếm thử một tí đã thấy không ổn bèn lập tức đi xuống dưới để tỉnh rượu. Bây giờ hắn quay lại boong tàu, đập vào mắt là cảnh bốn người nằm ngủ lăn lộn với nhau, đầu hắn vốn đã đau lại càng đau hơn, hắn cả giận kêu: “Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi không biết gọi bọn họ dậy, để bọn họ lên giường ngủ à?? Bây giờ trông ra thể thống gì nữa?”



Kỳ Chấp Nghiệp đang uống rượu trong góc, nhếch mép bảo: “Ngủ một đêm sẽ chết rét hay gì?”



Tiết Linh Tú: “...”



Với tu vi của cả bọn, họ đâu thể nào chết rét, thậm chí bị đông lạnh ba ngày ba đêm cũng không xảy ra chuyện gì. hưng không hiểu sao, Tiết Linh Tú cứ nhìn cảnh đó lại thấy khó chịu không tả, đi tới đi lui mấy lượt, cuối cùng hắn vẫn vừa nhíu mày chê bai vừa lấy chăn đắp lên.



Hắn giật nhẹ góc chăn, lại kêu: “Ngươi uống ít thôi. Trước đây ngươi có uống rượu bao giờ đâu!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi bớt lo chuyện bao đồng đi!”



Tiết Linh Tú tức giận: “Ngươi tưởng ta muốn lo chuyện của ngươi chắc? Ngươi là ai?!”



Túc Trì kéo hắn sang một bên, lặng lẽ cúi xuống, dọn dẹp chén đĩa bừa bãi rồi bỏ vào chỗ cần thiết để chuẩn bị rửa. Trước khi đi chàng chỉ lạnh lùng buông một câu: “Nhỏ tiếng thôi, đừng làm ồn đến mọi người.”



“...”



Tiếng tuyết rơi lất phất, tiếng nước rửa chén, tiếng ngáy khe khẽ, tiếng hai người hạ giọng cãi nhau, cứ kéo dài mãi không tan.



Cơ Dung Tuyết mơ thấy rất nhiều bàn tay, nhưng lần này cuối cùng nàng ấy lấy hết can đảm, nắm chặt một trong số đó.



Trăng theo gót bạn là sao,



Cưỡi gió thuyền đạp bằng bao trùng khơi.



Ngân hà nhập mộng tót vời,



Đêm trường một khúc đôi lời thêm say.



Trăng xa soi bóng thân này,



Mỏi mong ngày ấy sum vầy gặp nhau.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu