Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 157: Qua năm mới

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Mấy tên hồ yêu kia sợ đến chết khiếp, lập tức run lẩy bẩy co cụm lại với nhau, dập đầu lạy lia lịa: “Nhị Trưởng lão! Chuyện này không liên quan đến chúng ta đâu! Do đám ngoại lai hèn hạ này hết!”



Vân Nhàn bàng hoàng trước tốc độ quỳ lạy cấp tốc của bọn hắn, Kỳ Chấp Nghiệp nói ngay trong trận truyền âm: “Thối chết đi được.”



Không phải mùi tanh thối của yêu khí, là mùi hôi thuần túy tới người thường cũng ngửi thấy, như có thứ gì đó bị bỏ ở đó thối rữa lên men mấy chục năm mới tỏa ra mùi hôi. Mỗi tội chung quy đang ở trước mặt trưởng lão của người ta, nói vậy rất bất lịch sự. Kiều Linh San trầm ngâm: “Đến rồi!”



Từ trong động phủ, một bóng dáng đen trắng chậm rãi xuất hiện.



Khi tên này cuối cùng lộ diện, mọi người đều sững sờ.



Nguyên hình của gã yêu này to lớn khôn cùng, chưa đứng dậy đã cao bằng một người, đồng tử đen kịt, tràn đầy vẻ tàn ác. Tuy nhiên điều khiến người ta không thể không chú ý đến nhất chính là dị trạng trên bộ lông của nó.



Vết thương chồng chất vết thương, vết sẹo lành rồi lại bị xé rách, có chỗ đã thối rữa đến mức nhìn thấy cả xương, toàn thân chẳng có chỗ nào lành lặn. Vừa nhìn là biết, mùi hôi thối lan tỏa trong không khí này đích là lan ra từ trên người nó.



Cho dù là những hồ yêu đã quen với bộ dạng này của Nhị Trưởng lão cũng không nhịn được phải nín thở. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Giang Sơn đã quen với cái nhìn của mọi người trước mặt. Kìa Sợ hãi, căm ghét, cảnh giác, đương nhiên gã biết mình trông như thế nào, nhưng lần này, đâu ngờ có kẻ Nhân tộc không biết điều dám mỉa mai gã. Thực Thiết Thú thở ra một hơi tanh hôi, lạnh lùng nhìn về phía người vừa lên tiếng kia...


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hả?



Giang Sơn sững người.
TruyenLau.com


Do đâu trong mắt người này lại lộ ra... Xót xa? Đau lòng??



Đương nhiên Vân Nhàn đau lòng rồi.



Ai ngờ được bảo vật quốc gia đến Tu Chân giới cũng khó sinh sản là thế. Như vậy thì còn quý hiếm hơn nữa rồi! Trên khắp thiên hạ hiện tại chỉ còn lại đúng một con gấu trúc to này, đừng nói là xây tượng, chẳng phải là nên mau chóng xây thêm cả một cái vườn thật lớn cho nó hay sao?!?! Sao để bệnh ngoài da nghiêm trọng đến mức này! Chắc là nó chưa từng được chữa trị đúng không?



Đây chính là cái gọi là mỗi người mỗi vẻ, mỗi người có một sự khác biệt.



Tựa đám hồ yêu này, ban đầu bọn hắn chỉ có lòng kiêng dè đối với Thực Thiết Thú, càng không cảm nhận được nét đẹp đẽ của đối phương, thậm chí còn thấy xấu xí. Chẳng qua Yêu giới xem vũ lực là trên hết, nên bọn hắn đành phải nói câu “đẹp trai nhất trong lịch sử” trái lương tâm. Còn như Kiều Linh San, Kỳ Chấp Nghiệp và những người khác, trước đây họ chưa từng thấy loại yêu thú này, nay nhìn thấy cảnh tượng thê thảm ngần ấy, thậm chí tới tu vi còn bị áp chế mười phần, thì họ hơi đâu còn tâm trí để quan sát nó có đáng yêu hay chăng. Nhưng trong mắt Vân Nhàn, theo lẽ đương nhiên, gấu trúc nên được cung phụng nuôi dưỡng, bây giờ nó bị hành hạ tới nông nỗi ấy, thật sự là khiến người ta không thể nào chịu đựng nổi.



Cơn đau của Giang Sơn tái phát, tính tình cáu kỉnh, gã vốn định bắt tên Nhân loại bất kính vô cùng và rồi đánh cho một trận. Nay thấy nàng ấy như vậy, gã ngẩn người: “?”



“Sao tổn thương của Nhị Trưởng lão nghiêm trọng thế?” Vân Nhàn nhíu mày, hỏi mấy hồ yêu kia, “Mãi mà vẫn chưa chữa khỏi sao?”



Hồ yêu nghĩ thầm: Ngươi có cái thái độ gì vậy? Ngươi là tộc Trưởng à?



Tuy nhiên hắn vẫn trả lời: “Mấy chục năm trước... ngài ấy đánh nhau với một tên Ma tu, vết thương vẫn chưa lành...”



Vân Nhàn hỏi: “Vậy sao lại không đi tìm Y tu chứ? Nếu như Y quan ở trong Yêu tộc mà chữa không được, thì đã đến Diệu Thủ Môn hoặc là Hạnh Lâm Các hay chưa?”



“Ngươi nghĩ đơn giản thật đấy!” Con hồ ly dẫn đầu cho hay, “Nhị Trưởng lão mang thân phận tôn quý, sao đám Y tu Nhân tộc ngu xuẩn đủ sức chữa trị nổi! Vả chăng, ngài ấy không cho ai chạm vào...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giang Sơn hốt nhiên cắt ngang lời nàng, nói đầy nham hiểm: “Ngươi là ai?”



Vân Nhàn: “Cái này hả. Hiện tại, đại khái, là phò mã tương lai của Thư Cửu Vĩ, tên là Vân Nhàn.”



Giang Sơn: “Ngươi là nam tu sĩ??”



“Không.” Vân Nhàn, “Chớ hề giả dối, ta là nữ tu sĩ.”



Giang Sơn rơi vào trạng thái hoang mang hiếm thấy: “...”



Vân Nhàn thấy trên mặt gấu trúc lộ ra vẻ ngỡ ngàng, càng nhìn hai quầng thâm mắt kia càng thấy đáng thương. Nàng xích lại gần, từng bước dụ dỗ: “Nhị Trưởng lão, ta có quen một Y tu, có điều giờ đây hắn đã về Nam Giới, hay là chúng ta...”



“Cút!”



Nhị Trưởng lão vừa nghe thấy hai chữ Y tu đã trở mặt ngay tức thì, dùng móng vuốt đẩy Vân Nhàn một cái, tức giận chui vào động phủ.



Vân Nhàn suýt nữa thì bị hất ngã xuống đất, nàng dùng lực ở eo, nhẹ nhàng nhảy bạt lên.



“Đã nói với ngươi đừng nói gì khác rồi mà!” Tên hồ ly mặt chữ điền lông đỏ thấy bóng dáng Nhị Trưởng lão biến mất vào động phủ mới dám đứng dậy, tức giận nói với Vân Nhàn, “Ngươi không cần mạng chứ chúng ta cần! Muốn đến làm khách thì ngoan ngoãn tí đi! Nhân tộc các ngươi cứ không biết nghe lời như vậy sao?”



Phong Diệp đi vào suốt dọc đường, bị “Nhân tộc các ngươi”, “Nhân tộc hèn hạ” bắn phá liên miên gần mười mấy lượt, cuối cùng gã nhịn không được đã nói khẽ phía sau: “Hồ tộc các ngươi cũng không nghe lời đấy thôi. Nếu nghe lời, còn cần chúng ta đến đây chắc?”



Kiều Linh San nói: “Đúng rồi đúng rồi.”



Vân Nhàn: “Đúng rồi đúng rồi.”



Hồ ly mặt chữ điền: “Các ngươi! Các ngươi quá đáng lắm rồi!! Ta sẽ nói với Tộc trưởng!!”



Kiều Linh San: “Đi đi nha.”



Phong Diệp: “Mách lẻo nha.”



Vân Nhàn: “Ngươi vẫn còn quá non nớt, bé Tàng. Bây giờ ta là khách quý của Tộc trưởng, là phò mã tương lai. Ông ta chỉ chửi ngươi chứ không chửi ta đâu nha.”



Hồ ly mặt chữ điền gầm lên: “Ai là bé Tàng hả?! Các ngươi đều có bệnh!!”



Kỳ Chấp Nghiệp và Túc Trì: “...”



Xong rồi. Câu cửa miệng của Phong Diệp cùng với “nha” của Vân Nhàn sắp lan ra khắp bốn giới tới nơi!



-



Đoàn người Vân Nhàn ở lại Yêu tộc gần một tháng.



Tộc trưởng vẫn không chịu hé miệng, thậm chí không cho bọn họ gặp Thư Cửu Vĩ, cứ canh phòng nghiêm ngặt, ước gì nghe được Vân Nhàn nói ra thiên tài địa bảo mà mình muốn, Yêu tộc đưa rồi tức khắc đuổi đi.



Song, chả là thái độ của ông ta đã mềm mỏng hơn rất nhiều.



Thứ nhất, bây giờ cuộc đấu võ chọn rể bị đoàn người Vân Nhàn phá hỏng non nửa, ít nhất ba năm nữa mới tổ chức lại... nào có ai liên tục tổ chức đấu võ chọn rể mấy lần, cho đến khi tìm được người ưng ý mới thôi? Lời hứa ngàn vàng, nếu dễ dàng lật lọng lời hứa ban đầu trước mặt các hiệp sĩ giang hồ, thì thật là quá mất mặt mo.



Thứ hai, không tỏ Thư Cửu Vĩ học được cách phá hỏng chuyện ở đâu. Cứ hễ mà hỏi đến là nàng ta lại mặc kệ, người muốn tuyển rể thì cứ tuyển, tuyển được một người con rể mạnh nhất cả thiên hạ này về đi, rồi sau đó cứ chờ mà xem việc trở mặt thành thù là như thế nào!! Tu vi không giết được, nàng ta sẽ bỏ độc. Bỏ độc không giết được, nàng ta sẽ ngấm ngầm phá hoại, tóm lại một khi muốn nàng ta không thoải mái thì đừng hòng có ai được sống yên ổn. Vừa nói những lời đáng sợ vừa ăn uống vui chơi ngủ nghỉ, mỗi ngày nàng ta nằm trong từ đường phơi bụng tròn vo, ngược lại càng ngày càng béo tốt, làm Tộc trưởng già tức đến mức muốn lên cơn đau tim.



Hiềm một nỗi càng như vậy, ông ta lại càng cảm thấy những gì Thư Cửu Vĩ nói trước đây có vẻ đúng.



Nói chung mọi chuyện đã thành thế này, chi bằng trả nó lại về chỗ Lưu tiểu thư. Càn Khôn Thành là thành thị lớn nhất Bắc Giới, Lưu phủ có thể chiếm lĩnh nguy nghi một phương đây sẽ có thế lực không tài nào mà lường. Nhưng trong lòng ông ta cũng lẩm bẩm rằng Lưu tiểu thư thật sự thích Thư Cửu Vĩ ư? Ông ta quá hiểu đứa con gái của mình, ngoài xinh đẹp biết lấy lòng người ra, hoàn toàn không tìm ra được ưu điểm thứ ba. Mà bây giờ nó đã béo lên, thôi còn xinh đẹp; từ lấy lòng người lại biến thành cố ý chọc tức người ta. Lưu tiểu thư thích được nó ư?!



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu ông ta thật sự đi hỏi Lưu tiểu thư, có lẽ Lưu tiểu thư sẽ nói cho ông ta biết, thật chất Thư Cửu Vĩ có rất nhiều ưu điểm.



Ví dụ như rất dễ thỏa mãn, ví dụ như tâm địa lương thiện, ví dụ như chu đáo đáng yêu, lại ví dụ như tính tình kiên định... Càng tiếp xúc, ưu điểm càng nhiều. Càng tiếp xúc, nàng ta lại càng không quan tâm đến dung mạo của đối phương. Tuy ngoài miệng nàng ta chê Thư Cửu Vĩ béo lên nhưng nàng ta chưa từng có ý định đuổi Thư Cửu Vĩ ra khỏi nhà.



Lưu tiểu thư cũng cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao nhiều người lại luôn cho rằng chỉ có tình cảm nam nữ mới là mối liên kết chặt chẽ nhất? Một nữ tử thích một nữ tử khác, chớ hề chan chứa bất kỳ đam mê nào khác ngoài tình bạn, vẫn có thể sống cũng như chết vì đối phương.



Nếu Thư Cửu Vĩ còn ở trong phủ nàng ta một ngày, nàng ta sẽ che chở Thư Cửu Vĩ một ngày.



Mà trong một tháng Tộc trưởng Hồ yêu tộc do dự, Vân Nhàn đã làm một việc khiến ông ta hối hận cả đời.



Ấy thế mà nàng đã bắc cóc Nhị Trưởng lão Giang Sơn – người quanh năm dưỡng thương không ra ngoài!



Một tháng, cứ thế dụ dỗ người ta, đi mất!!!



Ngay khoảnh khắc Giang Sơn đến nghị sự đường, nghiêm mặt thối nói mình muốn đi theo Vân Nhàn, Tộc trưởng Hồ tộc suýt nữa đã ngất xỉu.



Giang Sơn đến đây chỉ để thông báo, chẳng phải để xin ý kiến của ông ta, nói xong đã phẩy tay áo bỏ đi ngay. Nghiêm khắc mà nói gã nào phải dân Hồ tộc, chỉ nương nhờ chốn này, Tộc trưởng có quyền lực đến đâu cũng không kiểm soát được gã. Tộc trưởng thoi thóp lại lôi con hồ ly mặt chữ điền ra chất vấn: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy?! Thằng Tàng, ngươi nói đi! Rốt cuộc đã có chuyện gì?!”



Hồ ly mặt chữ điền càng thêm có khổ mà chẳng nói nên lời.



Hắn đâu rõ Vân Nhàn đã làm như thế nào. Nhị Trưởng lão đã thối rữa thành như vậy, tính tình còn quái gở hung bạo, bộ mặt hung ác lộ rõ, thế mà Vân Nhàn vẫn ngày ngày đến chăm sóc ba bữa, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng ca cẩm mà người thường khó lòng hiểu được:



“Dù chỉ bị ốm nhẹ thôi nhưng ngươi cũng không thể không ăn cơm chứ! Ngươi xem ngươi kìa, gầy thành cái dạng gì rồi hả? Trông như ít nhất nửa canh giờ rồi vẫn chưa ăn cơm vậy?”



Nhị Trưởng lão nào có gầy?! Đây không phải là vóc dáng bình thường à?! Hùng dũng oai vệ thế, còn muốn ngài ấy béo thành cái dạng gì nàng ta mới vừa lòng?!



“Ngươi nói ngươi canh giữ Linh Nhục Nhân Sâm vì muốn tạo ra một thân thể mới đẹp đẽ sao? Sao ngươi lại nghĩ mình không đẹp?? Đừng nghe bọn họ nói tào lao, ngươi chỉ cần chữa khỏi bệnh ngoài da và vết thương, ngươi đích là Thực Thiết Thú đẹp nhất Yêu giới đó!”



Đẹp ở đâu? Rốt cuộc là đẹp ở đâu? Quầng thâm mắt nặng như vậy cơ mà! Hơn nữa toàn bộ Yêu giới chỉ có một con Thực Thiết Thú thôi có được không?!



“Hay là thế này, ngươi đi theo ta đi. Ta quen một vị thần y, tên là Phương Thiết Trụ, có kinh nghiệm phong phú trong việc cứu chữa động vật nhỏ. Lần trước Thư Cửu Vĩ vô tình uống nhầm thuốc độc, vẫn phỉ nhờ gã giúp chữa khỏi. Ngươi yên tâm, nhiều nhất là lúc đầu sẽ hơi đau một chút...”



Ngươi đang dụ dỗ ai vậy?! Cái này gọi là động vật nhỏ hả?! Cửa Hạnh Lâm Các không nhét vừa con yêu thú lớn cỡ này đâu!



Khốn nỗi dù hồ ly mặt chữ điền có thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt thế nào, hắn vẫn không nhìn ra được một chút giả dối trong những lời này của Vân Nhàn. Nàng ta thật lòng cảm thấy Nhị Trưởng lão đẹp, cũng thật lòng muốn giúp Nhị Trưởng lão chữa bệnh... Rốt cuộc vì cơn cớ gì?! Hoàn toàn không hiểu!!



Nhìn vào việc ngày nào Giang Sơn cũng muốn nghe được đám tiểu yêu đi ngang qua nghe khen mình “đẹp trai nhất trong lịch sử” có thể thấy rằng, thực chất trong lòng gã cực kỳ tự ti. Thêm vào đó vết thương chưa lành, gã không muốn người khác chạm vào. Có lẽ bệnh ngoài da lúc đầu không nghiêm trọng, sau đó cứ kéo dài chẳng khỏi, cho nên nhìn vào sẽ thấy chúng thêm phần kinh khủng xấu xí. Càng xấu, càng rụng lông, gã càng không thiết ra ngoài cho người khác nhìn thấy, cứ thế tạo thành vòng luẩn quẩn tối tăm.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giang Sơn dần dà lạc lối trong những lời nịnh nọt tít trời mây ba lần mỗi ngày của Vân Nhàn, ru rú trong nhà mấy chục năm, bây giờ cuối cùng gã đã dũng cảm bước ra bước đầu tiên.



Tộc trưởng Yêu tộc nhìn Thư Cửu Vĩ vẫn còn nằm lăn lóc trên sàn từ đường và càng ngày càng tròn trịa, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, đành đồng ý.



Không thể để Vân Nhàn nán lại đây, nếu còn như vậy, không biết sau này sẽ còn bao nhiêu yêu bị dụ dỗ đi mất!



Mấy ngày sau, Vân Nhàn được tiễn ra khỏi Yêu tộc trong tiếng giống trống khua chiêng, nàng mang theo Thư Cửu Vĩ và Giang Sơn trở lại Càn Khôn Thành một lần nữa.



Giang Sơn đồng ý đến Hạnh Lâm Các chữa bệnh ngoài da nên không cần Linh Nhục Nhân Sâm nữa. Gã tứ cố vô thân, thấy Vân Nhàn trả linh thạch cho mình bèn hừ lạnh một tiếng, tối hôm đó gã đã đưa nhân sâm cho Vân Nhàn coi như là tiền thuốc.



Cả bọn chụm đầu vào nhau, kiểm tra nó dưới ánh sáng mờ ảo của viên châu sáng. Linh Nhục Nhân Sâm đã mọc ra hình người, có tay có chân có đầu, thậm chí còn có mắt, nhìn không kém gì một đứa trẻ sơ sinh. Vân Nhàn nói: “Xem ra đây chính là nhân sâm rồi.”



“...” Kỳ Chấp Nghiệp chẳng nói chẳng rằng, cả bọn đều câm nín.



Vân Nhàn thở dài thốt lên: “Thôi được rồi. Ta đoán mọi người cũng không nhận ra được đâu! Tiết huynh! Sao ngươi lại đi gấp vậy chứ?”



Phong Diệp: “Nghe cứ kỳ kỳ làm sao ấy...”



“Ngươi tài thật.” Kỳ Chấp Nghiệp, “Ta còn tưởng ngươi thật sự định đi cướp, đâu ngờ làm thế cũng được nữa.”



“Thú thật, ta định đi cướp thật đấy.” Vân Nhàn vui mừng nói, “Nhưng đâu ngờ lại trùng hợp cỡ đó. Giang Sơn nguyện ý đưa thẳng cái này cho ta, cũng đỡ cho ta phải đi cướp của gã.”



Giang Sơn là hậu duệ của Thực Thiết Thú tên Chinh Chiến. Năm xưa Kiếm Tiên trảm ma, Vân Nhàn vô cùng nghi ngờ người ta từng cưỡi Chinh Chiến đi khắp nơi chinh chiến... Giang Sơn kế thừa huyết thống của Chinh Chiến, thành thử có năng lực cảm ứng Ma tộc một cách kỳ diệu.



Kiều Linh San thấy thảm thay cho người ta: “Người ta tin tưởng tỷ, sao tỷ còn muốn cướp? Nếu chuyện này bị người ta biết được, còn đâu là tôn nghiêm của Kiếm Các.”



Phong Diệp nói yếu ớt: “Vốn dĩ chẳng có thứ đó...”



Vân Nhàn có lý chẳng sợ: “Tổng không thể vì tôn nghiêm mà không cần cả nhân sâm chứ!”



Cả bọn đều á khẩu không nói nên lời.



Linh Nhục Nhân Sâm được đưa cho Nam Vinh Hồng, Giang Phụng Thiên đưa bà ta và tượng bùn hình người về Giang phủ điều trị. Thư Cửu Vĩ lại trở về Lưu phủ, lần này không ngờ Meo Meo gầy đi hẳn.



Theo lời Meo Meo nói, từ khi Thư Cửu Vĩ đi, Lưu tiểu thư luôn ủ rũ, bản thân nó là một con hồ yêu thế nhưng không tài nào chia sẻ được nỗi buồn với chủ nhân, cho nên nó cũng buồn theo, không ăn vô được bao nhiêu cơm cả.



Đương nhiên Lưu tiểu thư lại bảo Meo Meo nói nhảm, nàng ta không thừa nhận.



Sắp đến năm mới, đây là lần đầu tiên cả bọn ăn mừng năm mới bên ngoài. Tiêu Vu thì hay rồi, bà cố ý nán lại đích là để ở cùng Vân Nhàn mà thôi. Đại sư Minh Quang vẫn còn ở Bắc Giới, nhu cầu làm lễ tăng cao trong dịp năm mới nên Kỳ Chấp Nghiệp cũng đi theo ông ấy khắp nơi. Kiều Linh San và Phong Diệp nhận được thư từ Đông Giới mà đã lâu họ chưa nhận được.



Lục trưởng lão Kiếm Các viết một đống chữ mang lời lẽ sáo rỗng, đại ý là khuyên Kiều Linh San ra ngoài đừng quên người cha già neo đơn ở nhà. Phong Diệp nhận được thư tay của Chưởng môn Cầm Phường. Bà ta viết một tràng dài, đại ý là ngươi đó, Phong Diệp, là ánh sáng của Cầm Phường, là hy vọng của cả làng, năm mới xin hãy tiếp tục sống lươn lẹo, đừng chết mất xác. Kèm theo thư là một hộp linh thảo mỡ đặc dưỡng da tay. Phong Diệp nhìn thấy hộp mỡ đặc, thật sự dở khóc dở cười, đoạn xoay đầu tặng ngay cho Kiều Linh San.



Kiều Linh San không cần thứ này, lại chuyển tay tặng cho Kỳ Chấp Nghiệp, dù gì cả năm đều gã đã phải gõ mõ. Nàng ấy nghi ngờ thốt lên: “Không phải Chưởng môn tặng cho ngươi à, làm sao vậy?”



“Không có gì.” Phong Diệp tự tin và lạc quan đáo, “Có điều, Linh San này, hình như Chưởng môn thật sự cho rằng ta kiếm cơm bằng cách gảy đàn đó... Ha ha, đoán sai rồi nha~”



Kiều Linh San: “...”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đôi khi nàng ấy cảm thấy Phong Diệp tài giỏi cực khi đủ sức nhìn nhận bản thân rõ ràng và xác định đúng vị trí của mình, bởi làm những chuyện này không dễ dàng gì cho cam.



Vào đúng ngày cuối năm, Càn Khôn Thành náo nhiệt vui vẻ, ca múa mừng cảnh thái bình tưng bừng cả vùng.



Đào mới thay câu đối cũ, tuy trong thành không có gió xuân ấm áp, tuyết cuối đông vẫn hãy còn rơi, tuy nhiên không khí năm mới vui vẻ ấm áp, mặt đất trắng phau phau đầy pháo đỏ rơi, tuyết cũng chẳng còn lạnh lẽo.



Ngôi chùa duy nhất tại Càn Khôn Thành, Quảng Khai Tự, mở rộng cửa chùa, cầu phúc cho dân chúng. Ánh nến lung linh, khéo sao bên ngoài chùa là một dòng sông tĩnh lặng.



Tiêu Vu ăn mặc mỏng manh, gói cho Vân Nhàn một bọc sủi cảo khó ăn đến cực điểm, đoạn đi tìm Nam Vinh Hồng tán gẫu. Kỳ Chấp Nghiệp đang ngồi bên cạnh Đại sư Minh Quang niệm kinh với khuôn mặt nghiêm túc. Khốn nỗi “luật pháp không thể trị cùng lúc nhiều người”, người càng đông, bên dưới luôn có tu sĩ không sợ chết dấm dúi bàn tán:



“Sao con lừa trọc này không cạo đầu vậy?”



“Không cạo đầu thì dễ gì còn gọi là lừa trọc nữa... Suỵt! Im lặng đi! Hắn ta là Kỳ Chấp Nghiệp, rất hung dữ, ngay cả Đại sư Minh Quang cũng không kiểm soát được đâu! Cẩn thận hắn ta nhảy xuống đánh ngươi đó!”



“Mẹ ơi, vị đại sư này đẹp trai quá, con lớn lên có thể để hắn làm trai lơ cho mình không ạ?”



“?! Con nít không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ!! Trẻ con không hiểu chuyện nói bậy nói bạ thôi... Ha, ha ha!”



Nhóm bốn người Kiếm Các không vào trong chùa, Vân Nhàn lo lắng Kỳ Chấp Nghiệp nhìn thấy bọn họ sẽ nhịn không được cười cho một trận, nên ra ngoài bờ sông kia đi dạo.



Tiêu Nguyên khó có được lúc hào phóng, mời cả bọn ăn bữa cơm tất niên rất thịnh soạn. Vân Nhàn đi dạo để tiêu cơm, thấy bên bờ sông có đông đảo người đang thả đèn trời.



Đèn trời ôm lấy ánh nến nho nhỏ trong đêm đông lạnh giá, bay lên trời, hệt những đợt những đợt chấm lửa đang bập bùng.



Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn, tuy không có ý định dò xét nhưng với thị lực của mình, nàng vừa liếc mắt đã nhìn thấy được điều ước được viết trên đó:



“Phát tài! Phát tài! Ta muốn giàu to!”



“Không ngờ nữ tử trong lòng ta thích huynh trưởng của ta, cầu cho huynh trưởng ta bất lực”



“Khi nào mới gặp lại ngươi?”



Vân Nhàn: “...” Người thứ hai có thể nghiêm túc một chút không? Huynh trưởng ngươi có ngươi đúng là may mắn!



Túc Trì thấy nàng nhìn chằm chằm, chẳng nói chẳng rằng, chàng đã đi mua mấy cái đèn trời về ngay.



Phong Diệp lanh lợi thốt lên: “Cảm ơn đại sư huynh.”



Kiều Linh San: “Cảm ơn.”



Vân Nhàn nhận lấy bút mực, nhìn nhà nhà đốt đèn phía xa, không ngờ nhất thời nàng chẳng biết nên viết gì.



Trăng vừa mới mọc, sáng trong như ngọc, Vân Nhàn sổ bằng sạch tất cả con chữ trong cái não rỗng tuếch, mới cắn đầu bút viết một câu:



“Hằng năm đều có ngày này, hàng tháng có hôm nay.”



Đèn trời lại bay lên ở bờ bên kia, nàng ngẩng đầu buông tay, dùng linh lực thúc đẩy làm đèn trời của mình bay rất cao, để nó trở thành cái đèn sáng nhất.



Không biết lúc này Cơ Dung Tuyết có đang ngắm trăng không? Rèn Thể Môn có gió tuyết mạnh tới thế, đèn trời có thể bay lên được chăng? Lúc này Tiết Linh Tú chắc vẫn đang ăn cơm tất niên, tiệc rượu của Diệu Thủ Môn có danh lắm mà.



Tức Mặc Xu đang ở đâu?



Lần trước chia tay nàng ấy là lúc lá phong đầy trời, bây giờ đã sắp sang xuân, thoáng chốc đã đổi mùa. Tuy Vân Nhàn tin rằng nàng ấy có thời gian sẽ đến tìm mình, nhưng bây giờ, ngay cả nàng còn không khỏi thấy bồn chồn.



Dường như Túc Trì nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nàng, bèn nói: “Đừng nóng vội.”



Vân Nhàn: “Đại sư huynh, sao huynh không thả đèn? Huynh không có ước nguyện?”



“Không có.” Túc Trì cúi đầu nhìn nàng, đáp, “Như bây giờ đã rất tốt.”



Vân Nhàn: “...”



Huynh mà còn như vậy, ta thật sự sẽ hiểu lầm đó.



Pháp sự ở chùa tạm thời kết thúc, vô số đèn hoa từ thượng nguồn sông trôi xuống. Trên trời sáng, mặt sông cũng sáng, chiếu rọi khuôn mặt vui vẻ của mọi người, yên bình ấm áp.



Vân Nhàn chẳng chú ý đến ma thạch trên ngực nàng ấy cũng đang tỏa sáng dịu dàng vào chính lúc này.



Đâu phải là cảnh báo nóng rát, mà giống như biểu lộ một niềm vui mừng khôn xiết khi gặp lại chủ nhân sau bao ngày xa cách, song nó chỉ sáng lên một thoáng rồi chậm chạp yên tĩnh như đã từng.



-



Xuân đến hè sang, lại là ba tháng trôi qua trong chớp nhoáng.



Và tốt cuộc Vân Nhàn cũng nhận được huyết thư gửi đến từ Nam Giới.



[Diệu Thủ Môn xảy ra chuyện, mau nghĩ cách đến cứu!!!]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu