Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 184: Tinh Diễn Tông

Trước mắt, ngoài cánh cửa chính cao lớn gần như không thấy đỉnh này ra, nơi này chỉ là vùng đá kỳ dị lởm chởm với đủ loại hình thù. Vân Nhàn men theo con đường phía bên kia dấn bước về phía trước, chưa được mấy bước đã quay trở lại mà rằng: “Lối vào bên kia cũng vậy, bị đá lở chặn kín rồi.”



Theo niên đại của tế đàn này, sẽ thật sự là điều kỳ lạ nếu nó vẫn còn thông đến nơi nào khác.



“Việc cấp bách bây giờ là phải làm sao để mở cửa đi vào.” Vân Nhàn đưa mũi di di đá đá trên mặt đất trước cửa, đá vụn bay lên không ít. Tuy nhiên khác với dự đoán của nàng, bên ngoài là một vùng tĩnh lặng, chớ hề có thiên la địa võng, cơ quan bẫy rập như nàng tưởng tượng, nàng thốt lên: “Quái lạ. Đại sư huynh, trên cửa này có cơ quan nào không?”



Túc Trì tiến lên, đầu ngón tay chạm vào cửa đá, trầm ngâm một lúc lâu chàng mới đáp: “Ta không cảm nhận được.”



Thực chất, Vân Nhàn cũng nghĩ đến việc này.



Huyền thiết là kim loại, theo lý mà nói, chỉ cần là cơ quan tinh xảo vậy nhất định cần dùng đến sắt... Mỗi tội ngay cả làm con rối mà chủ nhân tế đàn này còn không dùng đến huyền thiết, chỉ sử dụng đá khối, điêu khắc và ghép nối. Đã không hợp lẽ thường như vậy thì ở đây xuất hiện thứ gì đi nữa cũng chẳng có gì lạ.


TruyenLau.com
“Chung quy những khối đá này được tạo ra như thế nào?” Vân Nhàn lại sờ soạng hai lần, cứ thấy có chỗ lạ, “Có một loại linh khí thoắt ẩn thoắt hiện.”



Việc này lại càng kỳ lạ hơn, một khối đá mà chứa được linh khí gì cơ chứ, đây là đá, nào phải đồ chế tác từ xương người.



“Tuy nhiên, kiếm khí thì vô hiệu, không cảm nhận được cơ quan.” Vân Nhàn bận tối mắt mà vẫn thong dong, “Đại sư huynh, vậy lúc trước huynh còn nói muốn tự mình đến một mình gì nữa?” TruyenLau.com



Túc Trì chớ hề bị nàng làm khó dễ, thay vào đó thản nhiên đáp: “Ở đây không có thứ gì đủ sức làm ta bị thương.”



Giọng điệu lớn lối ghê, có ăn hành không vậy, Vân Nhàn cười nói: “Sao huynh biết không có? Vậy có thứ gì đủ sức làm ta bị thương không?”

TruyenLau

Túc Trì: “Có ta ở đây thì sẽ không còn nữa.”



Vừa dứt lời, kiếm khí đã dồn dập dưới ống tay áo chàng, toàn bộ hang động cát bay đá chạy, ngay cả mặt đất dưới chân Vân Nhàn cũng rung động liên miên... Kiếm khí ngưng tụ thành một lưỡi kiếm sắc bén như ban ngày, tập trung vào một điểm và chém xuống. Cửa đá lập tức vang lên một tiếng ầm, bị chém thẳng ra một khe hở đủ để người ta đi qua.



Đơn giản thô bạo thế kia sao, tài năng và trí tuệ của nàng không có chỗ dùng đến, Vân Nhàn hết nói nổi: “... Đại sư huynh, huynh không sợ chỗ này sập xuống?”



“Sẽ không.” Túc Trì trả lời ngắn gọn, “Đi thôi.”



“...”



Bên trong cửa đá, quả là một thế giới khác.



Đây đích xác là một không gian cực lớn, chực một cung điện xa hoa dưới lòng đất, mỗi tội niên đại quá lâu đời, trong số những viên châu sáng được khảm trên tường chỉ còn vài viên đang ngoan cường tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Như có điều suy nghĩ, Vân Nhàn giương mắt nhìn chúng, truyền âm bộc bạch: “Nếu thật sự là lăng mộ thì không cần dùng nhiều châu sáng đến thế.”



Suy cho cùng nơi ở cho người chết và nơi ở cho người sống sẽ khác nhau. Nếu muốn thắp đèn, một ngọn đèn chong là đủ, còn đèn đuốc sáng trưng bực này chỉ khiến “người” ở đây không phân biệt được ranh giới giữa sống và chết, sẽ sinh ra vấn đề lớn.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bụi bặm tích tụ nhiều năm bay múa trong ánh sáng do châu sáng tỏa ra, linh khí ở đây nồng đậm, thậm chí còn nuôi dưỡng không ít những con giun cát nhỏ bé. Giun cát không có mắt, chỉ có cái miệng đen ngòm đầy răng sắc nhọn, men theo âm thanh vặn vẹo bò tới trên mặt đất. Vân Nhàn vung một kiếm xua đuổi những sinh vật nhỏ bé có vẻ ngoài ghê tởm này. Nàng thầm nghĩ trong lòng: Không thể chỉ vì không có ai nhìn thấy tụi bây mà tụi bây cứ mặc sức dài ra như vậy chứ?



Túc Trì cầm kiếm trong tay, đứng bên phải nàng, cảnh giác nhìn quanh bốn bề.



Ngay từ lúc bước vào đây hai người đã chặn đường thở, không hít thở, không khí trong điện này thoạt trông chẳng có độc nhưng lại đang chậm rãi ăn mòn thân thể con người. Nếu đặt thi thể đặt đây, chưa đến nửa tháng đã thành xương trắng.



“Cẩn thận.” Túc Trì nói, “Bẫy rập ở hết bên trong cửa.”



Quả nhiên, Vân Nhàn vừa bước ra một bước đã nghe thấy ngay dưới chân truyền đến tiếng “cạch” cực nhỏ. Trận tên tẩm độc mang theo gió mạnh ập đến, trận trận liên tiếp nhau, dày đặc không một kẽ hở. Mỗi tội trong lúc Vân Nhàn rút kiếm, trong đầu lại đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.



Trận pháp này yếu hơn nàng tưởng tượng rất nhiều... Đương nhiên, cũng có nguyên nhân đến từ thời gian đã trôi qua. Có điều chúng vẫn quá yếu. Rốt cuộc mấy thứ này là để ngăn người bên ngoài vào, hay là người bên trong ra?



Nửa nén hương qua đi, trên mặt đất rơi đầy tên và dao găm, hai người đã chóng vánh kết thúc trận chiến không có chi hồi hộp này.



“Càng ngày càng thấy tò mò.” Vân Nhàn nghiêng đầu nói, “Tiếp tục vào thử bên trong nữa xem?”



Túc Trì gật đầu.



Càng đi vào trong, Vân Nhàn càng khẳng định suy nghĩ của mình. Trong đại điện trống trải, nhìn quanh chỉ thấy vách đá ngút trời, chẳng thấy được bất kỳ màu sắc nào, nặng nề u ám như lá cây che mắt. Tuy nhiên trên thực tế bên trong đủ đầy mọi thứ, thậm chí Vân Nhàn còn nhìn thấy lò đá nồi niêu, giờ nàng thử xem vẫn có thể nhóm lửa.



“Những thứ này đều được làm bằng đá như con rối.” Vân Nhàn, “Tình hình này là ai đó bị nhốt ở đây nên buồn chán, đành phải làm đồ thủ công thêm đồ nội thất cho mình à?”



Túc Trì nói: “Tầng Phân Thần đã có thể phá vỡ trận pháp trước cửa vừa nãy.”



“Vậy thì kỳ lạ quá, trận pháp ở trình độ này đủ sức ngăn được chủ nhân tế đàn ư?” Vân Nhàn trầm ngâm, “Nếu ngay cả tầng Phân Thần còn chưa đến, cần gì phải nhọc công dùng một cung điện dưới lòng đất để giam cầm người ta.”



Nàng vừa đi vừa dùng đầu ngón tay chạm vào phần thô ráp hơi nhấp nhô trên vách đá một cách vô định, bất chợt dừng lại, nàng ngẩng đầu lên, đồng thanh cùng với Túc Trì: “Con rối đá!”



Con rối đá sẽ không đánh trả, không có bất kỳ tính công kích nào. Tuy nói chúng có hành động linh hoạt nhưng dù linh hoạt thì cũng chỉ linh hoạt hơn người thường, nào có tu vi để vượt qua trùng trùng trận pháp và khả năng ứng biến trước loại độc thuộc về con người.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vừa rồi khi dò xét, trận pháp đó vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị người phá hoại.” Vân Nhàn cau mày nói, “Cho nên đã có người đến đây, lúc đi ra tiện thể để con rối đá chạy ra ngoài?”



Là ai nhanh chân đến trước?



Túc Trì không trả lời, cau mày nhìn đầu ngón tay nàng.



Vân Nhàn đang khó hiểu đã thấy chàng kéo cánh tay mình ra, vận sức tạo cơn gió quét ngang, xóa đi lớp cát phủ trên vách đá, để lộ ra bức tranh khắc mơ hồ bên dưới. Loáng thoáng nhìn ra được là mấy khúc hình ảnh đứt đoạn, còn có hai ba hàng chữ cổ khó phân biệt, ngòi bút ngang bướng, nét chữ lững lờ, thoạt trông hệt trẻ con tùy ý vẽ loạn, lan ra đến tận sâu trong điện đá.



“Cái bố cục này giống hệt loại tranh liên hoàn ta thường xem lúc nhỏ.” Vân Nhàn ngồi xổm xuống, thử độ cao, “Nếu độ cao vừa tay nhất ở đây thì người khắc họa có vóc dáng nhỏ nhắn, hoặc là thật sự ở độ tuổi còn nhỏ. Đại sư huynh, huynh nhận ra chữ này không?”



Chữ cổ phức tạp hơn bây giờ nhiều, hình dáng và kiểu chữ có rất nhiều điểm khác nhau. Túc Trì gật đầu, cũng hơi cúi người, trả lời bình thản: “Rất lâu rất lâu về trước, có một bé yêu quái...”



Bức bích họa được khắc liên miên bất tận này như tranh liên hoàn, kể về câu chuyện của một cô bé tên là “Yêu Quái”.



Sở dĩ Yêu Quái được gọi là yêu quái là bởi lẽ cô bé không chỉ mang vẻ xấu xí, trên mặt có một vết bớt rất lớn, mà còn sinh ra đã không ai cần. Được người ta nhặt giữa mùa đông giá rét rồi về sau bị vứt bỏ ba lần. Được nhặt ba lần, mỗi lần cô bé đều sống sót một cách kỳ diệu, sức sống mạnh mẽ phải biết. Mãi đến lần cuối cùng, rốt cuộc có người bằng lòng giữ nó lại.



Lời nói hân hoan phấn khởi, giọng điệu cực kỳ hoạt bát, song trên bức tranh khắc tương ứng là cảnh cô bé bị nhốt trong một cái lồng sắt khổng lồ, bên cạnh là kha khá trẻ con đùm túm với vẻ mặt ngạc nhiên. Hai tay cô bé nắm chặt thanh sắt, cười vô cùng vui vẻ.



“Yêu Quái uống sương lớn lên, đạt được hạng nhất trong buổi kiểm tra linh căn. Cô bé rất vui, suốt đêm làm ra ‘người bạn’ đầu tiên. Tấm lòng người bạn rộng lớn, bạn sẽ không tức giận vì vẻ ngoài xấu xí của Yêu Quái, ngày đêm bầu bạn với Yêu Quái. Nhưng dường như những người khác không thích bạn của Yêu Quái.”



“Người bạn” của cô bé trong bức tranh khắc là một con rối thoạt nhìn cực kỳ thô ráp, chỉ được vẽ với một cái miệng đỏ như máu đang cười nhếch miệng. Họ đi thêm một bước, kia là cảnh con rối này đã bị chia năm xẻ bảy, nằm bất động trên mặt đất, cô bé tên Yêu Quái ngồi trong lồng gào khóc thật to, đám người muôn hình muôn vẻ xung quanh chỉ vào khuôn mặt đau khổ tột cùng của cô bé, cười nghiêng ngả.



Khuôn mặt mơ hồ, giống như ác quỷ.



Tại mấy bức tranh khắc sau đó, nét bút bắt đầu rối loạn.



“Trong mắt Yêu Quái chảy ra nước. Tất cả mọi người đều nói với Yêu Quái đây gọi là ‘cười’, là âm thanh con người sẽ phát ra khi vui vẻ, mọi người thích nhìn Yêu Quái cười nhất! Nhất định phải cười nhiều, cười thường xuyên, cười mãi, như vậy mọi người mới thích Yêu Quái! Hu hu hu, hu hu hu hu...”



“Yêu Quái không thể khóc, Yêu Quái đành phải cười, nhưng nước trong mắt có chảy kiểu gì thì vẫn không chảy hết, làm con rối kiểu gì vẫn làm không xong.”



Cô bé trong bức tranh khắc được chuyển đến cung điện dưới lòng đất hiện tại, xung quanh toàn là tàn tích của rối, kìa sách phổ trận pháp, kìa châu sáng không rõ ngày đêm. Những người canh giữ gần đó mang khuôn mặt mơ hồ, còn trên mặt nó vẫn là nét mặt đau khổ không kham nổi, nhưng động tác trên tay lại nhẹ nhàng vô ngần.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn cau mày.



Dường như nàng nghe thấy tiếng gió thoảng qua sau tai, không biết đến từ đâu.



“Cuối cùng có một ngày, Yêu Quái ghét cuộc sống thế này. Thỉnh thoảng Yêu Quái cũng muốn khóc, không muốn cười. Nhưng bạn bè không cho phép, họ nói mình chỉ muốn nhìn thấy Yêu Quái cười, không cho phép Yêu Quái khóc!”



Đầu ngón tay của Túc Trì rơi trên bức tranh khắc cuối cùng, chàng chậm rãi dừng lại.



Bức tranh khắc này rối mù đến mức khiến người ta đau đầu, khiến người ta nghĩ có khi được khắc bừa cũng nên. Nhưng càng nhìn gần, họ càng thấy táng đởm:



“Yêu Quái” đứng trong cung điện, cả người tắm máu, trên mặt là nụ cười rạng rỡ. Đương nhiên, trong nhận thức của cô bé, nụ cười này đại diện cho “bi thương” – nếu dưới chân nó nào phải là những cái đầu người được chất thành đống. Đầu người đẫm máu được xếp thành một ngọn tháp, người trên đỉnh tháp vẫn trưng ra biểu cảm kinh hoàng muôn kiểu. Con rối Ai Hỉ bên cạnh đứng đó im lìm, đầu còn chưa được lắp vào, chỉ có một thân thể mỏng manh.



Cô bé ghét, thế là giết chết tất cả mọi người.



“Vui một mình không bằng vui chung, Yêu Quái muốn cho tất cả bạn bè đều cùng cười một chỗ!! Nhìn xem, mọi người cười vui vẻ biết bao, hu hu hu, hu hu hu, hu hu hu hu...”



Vân Nhàn nghẹn lời: “...”



Đúng là một chuyện cổ tích địa ngục!!!



Thảo nào những con rối này tinh xảo ngần ấy. Trước đó nàng còn đang mắc mứu rốt cuộc vật liệu đá này được tạo thành như thế nào, chẳng lẽ có nguồn gốc do trời ban nào đó, bây giờ xem ra... Giết người rồi gắn đầu lên, thế chẳng hóa ra là một loại trang bị từ linh cốt ư.



Xương sọ, sao không tính là xương cốt cho được?



Vân Nhàn không dám nghĩ đến rốt cuộc thứ gì nằm sau lớp mặt nạ của con rối đã trộm trường bào châu sáng của nàng hôm đó. Có lẽ đấy là tổ tông cụ kị nào đó của Diêu Tinh, được bảo dưỡng khá tốt, đến nay vẫn còn hoạt bát như đã từng.



“Tinh Diễn Tông dựa vào những con rối do cô bé chế tạo từ đó hoành hành bốn giới, cuối cùng nó lại dùng rối tiêu diệt cả Tinh Diễn Tông.” Xem ra, một số sự kiện đã có thể xâu chuỗi lại với nhau, Vân Nhàn nói ngắn gọn, “Chính bởi vì việc này, Tinh Diễn Tông thịnh vượng một thời chợt đứt đoạn, ngón nghề không người truyền thừa. Cuối cùng dòng thứ tại Bắc Giới dựa vào một ít canh thừa cơm cặn tái lập tông môn và đây chính là Tinh Diễn Tông hiện tại...”



Không đúng, vẫn có chỗ nào đó không đúng!



“Loài hoa trên bức bích họa được khắc này tên là Thương Lam.” Túc Trì chỉ vào một góc bức tranh khắc, cho hay, “Chỉ có Bắc Giới mới có hoa Thương Lam sinh trưởng, nó hoàn toàn không thể sống sót tại Đông Giới.”



“Tất cả những chuyện này đều xảy ra ở Bắc Giới, hiện tế đàn lại xuất hiện ở Đông Giới lần đầu tiên. Kiếm Thần, con rối, trận pháp...”



Vân Nhàn còn đang suy tư đã nghe Túc Trì vội vàng kêu: “Cẩn thận!!”



Tiếng gió rít gào bên tai ập đến, Vân Nhàn nghiêm nghị, lách mình né tránh và sượt qua một cánh tay khổng lồ vạm vỡ. Nó nện mạnh vào vách đá bên cạnh nàng!



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Một trận bụi bay mù mịt, Vân Nhàn cười khẩy một tiếng, nhìn về phía sau: “Sức mạnh của ngươi không tệ nhưng tốc độ và sự linh hoạt quá kém... Cái thứ gì đây?!”



Nàng đâu hỏi cái thứ trước mặt – rành rọt là con rối đá khổng lồ – là cái gì, mà theo vách đá bị phá hủy, bên trong lộ ra vài đoạn xương trắng âm u như đã được xây vào từ trước. Vân Nhàn hoàn hồn, kéo Túc Trì chạy vào trong, thở hổn hển kêu: “Rốt cuộc nàng ta đã giết bao nhiêu người?!”



Ban đầu còn tưởng rằng tháp đầu người bị dùng để làm rối hết rồi, bây giờ xem ra, phỏng chừng cả Tinh Diễn Tông ở trong bức tường này sạch! Biết tiết kiệm vật liệu xây dựng ghê!



Còn có trận pháp ở cửa... Vân Nhàn vốn cho rằng sở trường của nàng ta là rối, tu vi của bản thân không quan trọng lắm, cho nên cường độ trận pháp mới chỉ có vậy và chủ yếu là để hạn chế con rối. Tuy nhiên nay xem ra còn có một khả năng khác, đó là Tinh Diễn Tông khi ấy cho rằng tu vi của nàng ta chỉ đến thế.



“Không đếm xuể.” Kiếm khí của Túc Trì vẫn không có tác dụng gì với con rối đá này, chàng nói điềm tĩnh, “Chắc là giết đến mức chẳng còn ai.”



Nhìn thấy được bằng mắt thường, Tinh Diễn Tông thời Thượng Cổ thiên về làm con rối máy móc, mỗi loại rối đều có chức năng riêng. Bây giờ thứ đang đuổi theo hai người đích là loại có tính công kích, thực lực cực cao, còn linh hoạt hơn người, không sợ đau không biết chết, mạnh mẽ có thừa. Ngặt nỗi Tinh Diễn Tông hiện tại lại thiên về trận pháp phụ trợ, con rối đã trở thành một đoạn kết của trào lưu, không có đệ tử nào coi nó là chuyên môn để tu luyện. Giả như lúc đó có một người truyền thừa thì họ đâu đến mức này. Có thể thấy năm đó nàng ta thật sự đã giết đến mức không còn ai để giết, chỉ còn lại dòng thứ bên ngoài.



Mặc cho rất đáng thương, tuy nhiên Vân Nhàn vẫn nhịn không được nghĩ: Các ngươi bảo mình không liên quan gì tới nàng ta thì mắc gì phải chọc giận nàng ta. Ban đầu nơi này được dùng để giam cầm “Yêu Quái”, gọi nó là “tế đàn” vì che mắt người đời, kết quả về sau nó thật sự biến thành tế đàn, châu sáng ngoài chiếu rọi còn kiêm luôn chức năng chụp ảnh gia đình.



Trước đó vẫn luôn có người suy đoán việc này có liên quan đến ma, song chí ít hiện tại nghe chừng thật sự không có một mảy can hệ nào với Xi Vưu. Chỉ có thể nói làm người nên chừa một đường lui.



Hai sư huynh sư muội xông thẳng một đường, số của hai người đều không tốt lắm, hoặc là Túc Trì bị Vân Nhàn lây xui xẻo, trong khoảng thời gian đó họ vấp phải vô số trắc trở:



“Không được, phía trước hết đường rồi!”



“Không sao, đổi đường khác đi.”



“Đây vẫn là đường cụt!”



“Vậy thì không đi đường nữa!”



Túc Trì lạnh lùng rút kiếm chém xuống, một tiếng ầm, chàng đánh thẳng một đường thông sang một gian điện bên hông khác. Trong tiếng gió xẹt qua, Vân Nhàn quả thực nhìn thấy kha khá linh bảo pháp khí nằm rải rác. Cứ như vậy, mỗi một thứ nếu đặt ở tòa đấu giá Càn Khôn đều có thể bán được giá trên trời đang được vứt trên mặt đất, hệt rác rưới bị quét thành đống.



Hiềm một nỗi theo sau đó còn có những con rối đang liên tục sống dậy nơi góc tường. Chúng đã ngủ say ở đây hàng ngàn năm, hiện đột nhiên bị đánh thức, động tác còn hơi cứng nhắc, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ đầy hoang mang.



“Đã có loại rối này, nếu nàng ta chủ động điều khiển thì việc muốn ra ngoài hoàn toàn không thành vấn đề.” Vân Nhàn tránh cây trường thương ném tới, vẫn nói đứt quãng, “Ta nghĩ nàng ta chỉ không thiết ra ngoài mà thôi, hoặc là nói, so với ở trên mặt đất, nàng ta đã quen sống dưới lòng đất rồi.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vả chăng, đối với một người cười không giống cười, khóc không giống khóc, hành vi cử chỉ kỳ quặc như nàng ta, đoan chắc những người nàng ta gặp đều chỉ có sợ hãi kinh ngạc, duy nhất có thể coi là bạn bè chỉ có một Kiếm Thần và các loại con rối được làm từ con người. Mỗi tội làm cách gì Kiếm Thần kết bạn được với nàng ta?? Vân Nhàn nhớ trong dã sử, Kiếm Thần từng tiêu diệt một tông môn có tên gọi không rõ. Chẳng hay có phải nhờ đôi bên đều có kinh nghiệm phong phú tự mình diệt môn thế này nên mới... Thôi thôi đừng nghĩ nữa! Có lẽ sắp chạy không thoát rồi!



Lúc trước Vân Nhàn ở Liên Tọa còn cười nhạo hành vi xuyên tường của Tức Mặc Xu là thằng nhóc đào mỏ, để rồi giờ đây nàng lâm vào cảnh mặt mũi bám đầy bụi đất, gần như không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc. Nàng thốt lên: “Đại sư huynh, bây giờ chúng ta đi đâu?”



Túc Trì phập phồng lồng ngực, đáp: “Đến rồi!”



“Đến gì?!” Vân Nhàn nói, “Đến đâu mà rồi?!”



Eo bị siết chặt, Túc Trì ôm lấy nàng trong lúc bị rối giáp công và ném nàng về phía một phương hướng nào đó. Vân Nhàn chỉ cảm thấy một lực mềm mại nâng đỡ, không khỏi nhìn quanh quất...



Trên vách đá rộng lớn này có mấy cánh cửa. Tại hai cánh cửa chính giữa, một cánh vẽ huy hiệu hình kiếm của Kiếm Các, cánh cửa còn lại là một cây đàn cổ nằm nghiêng, sóng âm vờn quanh.



Kiếm Các và Cầm Phường?!



Ngoài hai cái đại diện cho tông môn này, còn có ba cánh cửa, khốn nỗi hoa văn vẽ trên đó quá mức tối nghĩa, Vân Nhàn xác định mình chưa từng thấy, không có tí ấn tượng nào.



Mấy cánh cửa này thông đến nơi nào? Có ý nghĩa gì?!



Chỉ có điều nay chẳng phải là thời điểm suy nghĩ những vấn đề này.



Trước mỗi cánh cửa là một chiếc quan tài đang mở, tỏa ra ánh sáng sầm sì, chất liệu thoạt nhìn giống hệt như vật liệu đá.



Nàng được nâng đỡ nhẹ nhàng rồi rơi xuống từ giữa không trung, rơi thẳng vào chiếc quan tài trước cửa Kiếm Các.



Đừng nói, việc này mang lại điềm xấu lắm.



Túc Trì lách mình lao tới, đậy nắp quan tài của nàng lại.



Trước mắt Vân Nhàn tối sầm: “...”



Mặc cho lúc này vô cùng không đúng lúc, song nàng vẫn muốn chửi bậy quá đỗi. Tiền bối Yêu Quái đâu chỉ dẫn đầu xu hướng trăm năm, lúc này còn để cho nàng lại gặp được cỗ quan tài trượt mà mình hằng mơ ước. Đúng là không biết nói gì cho phải...



Trước mắt một màu đen hù tuy nhiên thính giác vẫn nhạy bén có thừa, Vân Nhàn nghe được tiếng đánh nhau bên ngoài quan tài, nói chính xác có lẽ chỉ có đại sư huynh bị đánh.



Bên ngoài, những con rối trộm đồ sáng lấp lánh không tấn công người, song linh trí cực cao. Còn đám rối canh giữ trong tế đàn thì không giống vậy, chúng ngu hơn, cũng mạnh hơn không ít. Mới giao thủ ngắn ngủi, Vân Nhàn phát hiện rất khó đối phó với cái đám này.



Hơn nữa bấy giờ kiếm khí của Kiếm Các miễn dịch với đám rối này, tức là Túc Trì chỉ né tránh, không tài nào ra tay. Sức người có mạnh đến đâu cũng có lúc kiệt quệ, huynh ấy tổng không thể biến thành một thanh kiếm ngay tại chỗ chứ?



Chất liệu quan tài này giống với chất liệu của con rối, có khả năng ngăn cách hơi thở. Vân Nhàn cau mày lắng nghe, phát hiện có lẽ Túc Trì không thể vào được chiếc quan tài thuộc về Cầm Phường đâm ra đành phải chống cự bên ngoài. Nàng quyết tâm, mở nắp quan tài ra, kêu lên: “Đại sư huynh!”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì liếc mắt nhìn: “... Muội đậy lại đi, ta không sao.”



“Lại đây lại đây, không sao cả.” Vân Nhàn vỗ vỗ nắp quan tài, nói dối không chớp mắt, “Chen chúc một chút thì còn có thể chen thêm ba người nữa kìa!”



Thứ gì chen ba? Ba yêu quái nhỏ à?



Túc Trì vẫn từ chối: “Không cần.”



Vân Nhàn tung ra tuyệt chiêu: “Nếu huynh còn không đến ta sẽ ra ngoài đó.”



Tiếng gió trước mắt lả lay, một thân thể mát lạnh áp sát, Túc Trì giơ tay lên, lần nữa đậy nắp quan tài kêu đánh “ầm”.



Trong quan tài gỗ chật hẹp, thân thể hai người dán vào nhau, hơi thở hòa quyện, hương thơm lạnh lẽo thoang thoảng. Trước mắt Vân Nhàn là một vùng tăm tối; bên tai ngoài tiếng đám rối không quá thông minh vẫn đang kẽo kẹt tìm kiếm chính là nhịp tim cầm canh gần trong gang tấc. “Thình thịch thình thịch”, chín chắn mạnh mẽ.



Thật sự quá chật hẹp, chân tay của hai người đành phải chồng lên nhau. Vân Nhàn nhận thấy Túc Trì đã cố hết sức nâng người lên, tránh tiếp xúc quá thân mật, chỉ nâng, đến độ lưng sắp chống lên cả nắp quan tài.



“Chờ thêm một lát nữa là được.” Túc Trì quay mặt đi chỗ khác, hiếm khi nói những lời không đâu, “Tâm trí của chúng không giống người, không có mục tiêu, rất nhanh sẽ rời đi.”



Khi chàng nói chuyện, lồng ngực rung lên theo, hơi tê tê. Cứ tiếp tục dán vào nhau sẽ không ra thể thống gì. Suy cho cùng, Vân Nhàn vừa mới lập lời thề cấm yêu trước 49 tuổi, vì vậy nàng lặng lẽ dịch người ra.



Nàng chỉ hơi cử động một mảy, Túc Trì tức thì nhận ra, nhịp tim lại càng lúc càng nhanh, thình thịch thình thịch như đang đánh trống, thấy thế nào cũng có xu hướng không dừng lại được.



Vân Nhàn: “...”



Đại sư huynh, ta biết huynh lại thẹn thùng, ngày thường ta có thể vờ không phát hiện chứ bây giờ áp sát cỡ này, như vậy có phải sẽ là quá đáng nếu gió thổi cỏ lay thế kia mà ta còn vờ như không biết…



Đám rối vẫn đang đi lại không mục đích bên ngoài, đâu rõ khi nào mới chịu rời đi, không ai lên tiếng trong một khoảng thời gian thật lâu.



Đâu ngờ tại chốn xa lạ, trong tình trạng cấp bách, trong thế giới nhỏ của hai người đã sinh ra một cảm giác yên bình không đúng lúc.



Cổ Vân Nhàn mát lạnh, hình như là giọt mồ hôi bên thái dương Túc Trì rơi xuống. Như có chỗ nào không thoải mái, nàng nhẹ nhàng dịch ra sau lần nữa.



Túc Trì ho nhẹ một tiếng: “... Sao vậy.”



“... Không có gì, chỉ là.” Vân Nhàn hiếm khi lộ vẻ khó xử, “Có một chuyện ta không biết có nên hỏi không nữa.”



Trực giác Túc Trì cho biết có chuyện không tốt lắm, tuy nhiên xưa nay chàng chưa bao giờ ngăn cản những điều Vân Nhàn muốn nói: “Muội cứ nói.”



“Là thế này, hơi đường đột, đương nhiên rất có thể do ta sinh ra ảo giác nào đó, hoặc là vấn đề của chính ta.” Rốt cuộc Vân Nhàn nói từ tốn, “Rốt cuộc cái thứ bên hông ta có phải là phải vỏ kiếm không?”



“Phải. Cấn trúng muội?” Túc Trì khựng lại, ngơ ngác hỏi, “Tại sao muội lại hỏi thế. Không phải vỏ kiếm thì còn là cái gì?”



Vân Nhàn tức thì ngậm miệng: “Ồ ồ coi như ta chưa nói gì.”



Túc Trì: “?”



Bên trong quan tài tối đen chìm vào yên lặng lại một lần nữa thêm nửa nén hương, trong tiếng nhịp tim, dường như cuối cùng chàng đã hiểu ra bèn nghiến răng nghiến lợi bảo: “... Vân Nhàn!!!”



Mỗi ngày muội ấy toàn... suy nghĩ cái gì vậy! Dù có ra sao chàng sẽ không… sẽ không như vậy!



Cho dù không nhìn thấy gì, Vân Nhàn vẫn có thể tưởng tượng ra phỏng chừng đại sư huynh lại đỏ bừng từ trán đến gót chân rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu