Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
“Không đúng!” Vân Nhàn truyền âm, “Có ma khí!!”
Ma khí lần này nào phải dạng vừa, đậm đặc đến mức khiến lòng người hãi hùng. E rằng độ nóng trên ma hạch mà Vân Nhàn từng cảm nhận được từ tu sĩ tự do đồ sát cả nhà dạo ở Tiểu Thạch Trấn còn chẳng bằng một phần năm so với cái hiện tại. Ma thạch hiện tại nóng đến mức không tài nào áp gần y phục, sắp in hằn lên ngực thành một vết đỏ!
“Có ma?!” Chực gặp đại địch, cả nhóm lập tức lia từng cái nhìn sắc bén về phía những người vừa bước vào!
Nhóm người đó hùng hậu, đâu chỉ 30-50 người. Ngoài Nam Vinh Hồng dẫn đầu, ấy còn có cả nữ quyến của môn phái, rồi đệ tử nội môn, thậm chí cả mấy người hầu bưng bê bày tiệc. Thoát cái, họ đã hòa vào khắp đại điện. Thêm vào đó, ai nấy đều mặc trang phục Rèn Thể Môn hệt nhau, càng khó phân biệt.
Website TruyenLau.com
“Không phải Nam Vinh Hồng.” Vân Nhàn nói, “Ngày đó gặp bà ta ở đình nghỉ mát, ma thạch chớ hề nóng!”
Nay trong đại điện có ít nhất hơn trăm người, toàn là khách quý từ các tông môn các phương ở bốn giới được phái đến. Nếu xảy ra sơ suất, Rèn Thể Môn biết ăn nói thế nào với các tông môn đó? Huống chi cả nhóm nhớ đến Phật Đà Mặt Cười cũng như thảm trạng của tên tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn, họ hiểu rõ phàm là đã nhập ma, sẽ chẳng phải là chuyện mới sơ suất một hai vẫn đủ sức giải quyết.
TruyenLau
Nhất định sẽ là cảnh máu chảy thành sông!
“Chết tiệt.” Vẻ mặt Cơ Dung Tuyết vừa mới giãn ra lại sa sầm, nàng ấy nói, “Ta đã nói rõ trong thư, bảo bọn họ tự kiểm tra tông môn... Quả nhiên không thèm xem lấy một chữ!”
TruyenLau
Muốn tập hợp tất cả đệ tử lại hòng kiểm tra từng người sẽ cần phải có sự sắp xếp của cao tầng tông môn. Giả như làm vậy, giờ họ đã không bị động tới nỗi mãi đến hiện tại mới phát hiện có ma khí.
Tuy kiểm tra chưa chắc đã tìm ra người-ma, song tốt xấu gì vẫn là cảnh ra quân ồ ạt, từ đó khiến ai nấy đôi chút cảnh giác, biết được tính nghiêm trọng của sự việc. Ngặt nỗi ngay cả hai người Cừu Đan và Cừu Trác còn đâu rõ chuyện người-ma, huống hồ là những người bên dưới?
Vân Nhàn rất hiểu tâm trạng của nàng ấy.
Nếu thư bị người nào đó cướp mất trên đường vì ôm toan tính riêng, dẫn đến đám người không xem được lúc này thì còn tin được. Nhưng nhìn lời nói của hai người họ Cừu trước đây, họ đã nhận được cảnh báo trờ trờ mà không coi ra gì, hoặc có lẽ họ đã xem nhưng lại cho rằng Cơ Dung Tuyết đang nói nhảm bèn vứt ra sau đầu. Đúng là đồ vô dụng làm nhỡ việc!
“Có những ai vậy?” Vân Nhàn nhìn chòng chọc vào mười mấy người phía trước, cả nhóm phân công nhau ghi nhớ vị trí của những người vừa bước vào.
Khó giàng trời mây thay, dẫu ghi nhớ vẫn không cách chi thăm dò trong thời gian ngắn. Bây giờ mọi người vẫn đang dự tiệc, chẳng lẽ muốn Vân Nhàn tự ý rời chỗ, đi đến trước mặt từng người và rồi đi dạo một vòng?
“Ta đã nhớ.” Túc Trì lạnh lùng thốt lên, “Tây ba, Đông chín, Bắc mười hai... Có ba người biến mất.”
“Biến mất?” Vân Nhàn hỏi, “Ai?!”
“Hai đệ tử nội môn, Cơ Dung Tuyết có thể nhớ mặt.” Túc Trì trả lời, “Còn một người là Cơ Thượng.”
“Cơ Thượng?” Tiết Linh Tú kinh ngạc, “Bà ấy đi đâu?”
“Ta có thấy, hình như... bị Tam Trưởng lão mời ra ngoài.” Phong Diệp lên tiếng, “Tam Trưởng lão vốn không muốn bà ấy vào đại điện, càng không muốn bà ấy ngồi ở đây, nên chắc là nhân cơ hội đuổi người ta ra ngoài rồi.”
“Ông ta dám làm vậy sao?!” Kiều Linh San phẫn nộ, “Đại tiểu thư còn ở đây này, ông ta thật quá đáng!”
Loại trừ hai người nổi bật nhất, những người còn lại càng khó tìm tựa mò kim đáy biển.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hầu hết mọi người ở đây đều đã bị tước vũ khí, lúc này lại càng chớ hề phòng bị. Vân Nhàn nghĩ đến đám đông dày đặc lúc Phật Đà Mặt Cười xuất hiện, da đầu nàng tê dại ngay. Nàng nhỏ giọng: “Nếu muốn ra tay, chỉ có thể cố gắng bảo vệ những người có sức chiến đấu yếu hơn.”
Túc Trì nói: “Cứ để ta. Muội hãy tự bảo vệ mình.”
“Bây giờ chúng ta có tu vi tương đối cao, ai cũng phải đi bảo vệ người khác thôi.” Tiết Linh Tú đanh giọng, “Nghiên Mặc Môn và Vong Trần Môn đều là những môn phái không giỏi đối kháng bằng võ lực...”
“Ôi Tiết huynh này! Ngươi còn lo cho người khác được nữa, đừng lương thiện quá!” Vân Nhàn nói, “Ngươi cứ ôm lấy mình là được rồi! Sao cứ quên mình là Y tu thế chứ?”
Tiết Linh Tú: “...”
Cơn giận này đến từ đâu vậy?
Phật châu trên tay Kỳ Chấp Nghiệp cũng đang nóng lên. Vân Nhàn thật sự rất sợ Cừu Mạc làm cảnh xác chết vùng dậy bởi những lời mình nói với Cơ Dung Tuyết trước đó đã quá mạo phạm. Nàng thầm thì hỏi: “Sao rồi?”
“Hỗn loạn.” Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, cũng khó xử, “Hoàn toàn không nhìn ra.”
Thôi được, một mớ hỗn loạn.
Mỗi tội nay xem chừng tên người-ma trà trộn trong đám đông này chẳng có ý định ra tay. Cuối cùng Đại trưởng lão bên kia lau khóe miệng, chậm rãi mở lời: “Các vị khách đã tặng lễ vật, lão phu thay mặt Rèn Thể Môn chân thành cảm tạ tại đây...”
Công pháp ông ta tu luyện trông như là Huyền Quy. Tốc độ nói chuyện chậm đến mức không thể chậm hơn.
Lo lắng biểu cảm căng thẳng của cả nhóm quá rành rọt, sẽ để lộ sơ hở, Vân Nhàn quyết định nói chuyện khác hòng làm dịu bầu không khí. Nàng truyền âm: “Chúng ta tặng lễ vật hồi nào? Tặng cái gì, sao ta lại không có ấn tượng gì hết.”
“Đương nhiên ngươi không có ấn tượng.” Tiết Linh Tú lạnh lùng buông lời, “Vì ta tặng.”
Tiết công tử hào phóng, một hơi bao trọn lễ vật của cả bọn.
“Tiết đạo hữu, ngươi quá tốt.” Vân Nhàn nói, “Đợi ra khỏi Rèn Thể Môn, ta nhất định sẽ trả lại cho ngươi toàn bộ linh thạch dùng để tặng lễ vật.”
Tiết Linh Tú dừng một chút mới hỏi: “Ngươi nói thật hả?”
Vân Nhàn: “Thật không thể thật hơn.”
Dù biết phần lớn không lấy lại được bao nhiêu linh thạch, song Tiết Linh Tú vẫn được dỗ đến mức sắc mặt dịu đi, hắn bảo: “Tùy ngươi.”
Cả bọn: “...” Sao trông quái đản thế nhỉ, Vân Nhàn moi linh thạch từ tay Tiết Linh Tú rồi trả lại một phần linh thạch đã moi được cho Tiết Linh Tú, trái lại hai người trông đều vui vẻ cực.
Đây gọi là lấy của dân dùng cho dân sao ta.
Đại trưởng lão nói thao thao bất tuyệt suốt một nén hương, cực kỳ giống mấy vị lãnh đạo trong các buổi khai mạc đại hội cứ nói mãi không cho người ta về. Mãi đến cuối cùng, ông ta mới lề mề đi vào vấn đề chính.
“Tiếp theo, lão phu sẽ đưa lễ vật vào huyệt mộ, đổi lấy ấn chưởng môn.” Ông ta vừa nói vừa liếc nhìn Cơ Dung Tuyết vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh mà rằng, “Theo lẽ thường, người kế nhiệm nên do Chưởng môn tự lựa chọn. Nhưng lần này tình huống đột ngột, Chưởng môn không để lại lời trăn trối, vậy nên lần này ngoài việc làm phiền chư vị tu sĩ đến viếng, chúng ta còn tiện thể để mọi người làm chứng.”
“Chức vị chưởng môn sẽ do một trong… ba người Cừu Trác, Cừu Đan và Cơ Dung Tuyết kế nhiệm.”
Trước đó, những người đến viếng Chưởng môn Rèn Thể Môn qua đời toàn là các tu sĩ râu ria được các môn phái chọn tới, mang ý nghĩa tượng trưng và thiện chí. Tuy nhiên nay tình hình đã khác trước.
Đại trưởng lão vừa dứt lời, người của Nghiên Mặc Môn ngay lặp tức lên tiếng trước: “Thưa chư vị, xin nghe ta nói một lời. Đương nhiên Cừu Trác sẽ thích hợp hơn. Bởi vì thứ nhất, Cừu Trác là con trai trưởng của Chưởng môn, thời gian ở cùng Chưởng môn lâu nhất, tình nghĩa sâu đậm, phong cách làm việc sự cũng gần giống với Chưởng môn. Đúng như câu nói...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn ta vừa mở miệng đã trích dẫn điển tích, từ tư tưởng Nho giáo lại nói đến truyền thừa Đạo gia, từ độc chiếm thiên hạ nói đến tông môn nhường ngôi. Hễ một lần mở miệng là có thêm ít nhất bốn câu danh ngôn lời răn, cộng với đủ loại thành ngữ khó hiểu, Vân Nhàn nghe thấy đã hoa mắt chóng mặt một trận.
Nàng thấy dường như mọi người đều chăm chú lắng nghe, ngay cả người có ý kiến phản đối vẫn không dễ dàng ngắt lời. Tưởng đâu bây giờ mọi người đều có tố chất cao, kết quả nàng đúng lúc nghe được hai tiểu tu sĩ Bắc Giới ở phía dưới đang lén chửi bậy khi vừa nghe thử lời truyền âm:
“Mẹ kiếp, đừng nói mấy cái vớ vẩn này nữa được không? Nói câu đầu tiên là đủ rồi.”
“Tên này cứ thế đấy, biết hắn vậy từ lâu rồi. Trông dáng cũng được nhưng miệng như cái muôi thủng, vừa nói ra là khỏi dừng, phiền chết đi được, chẳng ai muốn chơi với hắn ta cả...”
Vân Nhàn: “...”
Nàng cảm thấy mình mà nghe thêm chút là khẩu âm sẽ bị nhiễm mất.
Rốt cuộc người của Nghiên Mặc Môn đã dừng bài diễn thuyết cao siêu của mình, uống nước làm dịu cổ họng, hắn nói tiếp: “Nếu có ý kiến khác, chư vị cứ nói đừng ngại.”
Tam Trưởng lão tán thưởng: “Tốt, tốt. Lời bạn trẻ này nói cũng chính là ý của ta.”
Bốn trưởng lão còn lại đều đồng tình, Cừu Trác khiêm tốn thốt lên: “Ấy, chuyện này đã nói quá lời. Không dám nhận, không dám nhận...”
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng bảo: “Không dám nhận thì nhường cho ta làm đi.”
Cừu Trác: “?”
Bệnh à!!
Bất ngờ không kịp đề phòng, Vân Nhàn suýt nữa bật cười thành tiếng; Tiết Linh Tú nhắm mắt; Kỳ Chấp Nghiệp hít sâu; Kiều Linh San véo đùi mình; Túc Trì thoáng cười và rồi khóe miệng nhanh chóng hạ xuống.
Thiết Đản cảm động đến rơi lệ: “Đại tiểu thư... Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ngài cũng nói được một câu hài hước... “
“Khụ! Khụ!!” Tam Trưởng lão dùng ánh mắt nghiêm khắc ngăn lại, đoạn ông ta cố gắng làm cho khuôn mặt già nua của mình dịu đi, “Mọi người cứ nói đừng ngại.”
Lần này đến phiên người của Vong Trần Môn đứng dậy. Việc nàng ta đứng lên đã mang một ý nghĩa khác hẳn. Đây là người đại diện cho tông môn phía sau Nam Vinh Hồng, nói thẳng ra, đích là đại diện cho ý của phu nhân chưởng môn! Cả hai đều là con, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, bà ta sẽ chọn ai đây?
“Ta cho rằng tu sĩ Cừu Đan thích hợp hơn.” Đệ tử Vong Trần Môn lễ độ nho nhã, có lý có chứng cứ, “Xét về thành tích thực tế của tông môn trong những năm gần đây, chúng ta có thể thấy Cừu Đan mới là người thích hợp để nắm giữ tông môn. Nào, mọi người hãy nhìn lên khúc thẻ tre này, ta đã làm một bản phân tích đơn giản ngày hôm qua…”
Nàng ta vừa dứt lời đã mở thẻ tre ra. Trên thẻ tre chi chít chữ nhỏ, dài đến đáng sợ, suýt chút nữa đã lăn ra ngoài điện.
Hai tiểu tu sĩ Bắc Giới kia lại chửi:
“Gì vậy? Đây mà gọi là đơn giản hả?? Sao mà bịa được hay thế, lúc ta thi vào môn phái, trí khôn mình đang ở đỉnh cao còn không dữ thế này! Giả trân à!”
“Ừ đấy. Nói cho mà biết, ta cũng quen người này, nàng ta lúc nào cũng mang vẻ vậy hết. Đã làm từ một tháng trước sờ sờ thế mà cứ thích nói là mình thức cả đêm hôm qua để viết. Đã đời bị vạch trần còn cãi cho bằng được.”
Vân Nhàn: “...”
Ma thạch trong túi nàng vẫn tiếp tục nóng lên. Chừng như người-ma vẫn còn trong đại điện, ở trong vòng ba trượng và chưa đi.
Làm sao bây giờ, vẫn muốn nghe tiếp quá.
Lại là một nén hương dài đằng đẵng. Cuối cùng đệ tử Vong Trần Môn nói xong, lưu loát cuộn thẻ tre lại và nói: “Đây chính là nội dung báo cáo của ta hôm nay. Cảm ơn chư vị đã lắng nghe.”
Cừu Đan đứng dậy, không giấu được vẻ mặt đắc ý hăng hái mà rằng: “Để chư vị chê cười.”
Cơ Dung Tuyết: “Thật là buồn cười.”
Cừu Đan: “?”
Ngươi bị bệnh thật đúng không!!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Có hai người “nhả ngọc phun châu” trước, mấy nhóm người khác càng ra sức thể hiện bản lĩnh. Người thì nói Cừu Trác điềm tĩnh, kẻ thì ca tụng Cừu Đan sáng tạo cái mới; người còn tán dương Cừu Trác có tầm nhìn, có người lại bảo Cừu Đan có dã tâm. Họ cãi nhau đến mức trời đất mù mịt, người không biết còn tưởng chức chưởng môn là của mình, kích động muốn chết.
Hiềm một nỗi dù là ai đều cùng ngó lơ Cơ Dung Tuyết ngồi ở vị trí cao nhất. Dù có tranh thế nào, họ đều coi nàng ấy như người vô hình. Rõ ràng Đại trưởng lão đã nói nàng ấy là lựa chọn thứ ba, song không một ai đề cập đến tên nàng ấy.
Đây có khác nào một sự sỉ nhục công khai đâu.
Huống chi ai cũng cho rằng việc này là do nàng ấy tự chuốc lấy.
Không phải sẽ tốt hơn nếu rút lui từ sớm à? Tại sao cứ phải mơ tưởng đến thứ ngươi không có được? Chả phải không màng quyền lực, chỉ tự do tự tại chốn giang hồ cũng được tiếng thơm đấy ư? Bây giờ cần gì phải ra nông nỗi này chứ?
Cơ Dung Tuyết ngồi yên lặng, mặc cho vô số người đang xem trò cười của nàng ấy, nét mặt nàng ấy vẫn không thay đổi, chẳng có bất kỳ buồn vui chi.
Có lẽ từ nhỏ đến lớn nàng ấy đã chịu quá nhiều sỉ nhục tới nỗi thậm chí chút này chẳng thấm vào đâu.
Mãi mới nghe thấy giọng nói của người đại diện phát ngôn của tiểu đội – Tiết Linh Tú đứng dậy từ phía sau: “Ta nghĩ, Cơ đại tiểu thư thích hợp hơn chứ nhỉ?”
Giọng nói ôn hòa của hắn vừa cất lên, rõ ràng không có tính công kích nhưng lại tựa một hòn đá khuấy động ngàn cơn sóng, ngay cả những người trước đó im bặt không nói cũng ngạc nhiên quá đỗi.
“Dù nàng ấy... Cơ đại tiểu thư rất tốt, nhưng suy cho cùng... thân phận vẫn còn đó.”
“Nàng... Nàng ấy không tệ thật, có điều... ví dù Chưởng môn còn sống, Chưởng môn cũng tuyệt đối không chọn nàng ấy.”
“Đâu phải các ngươi không rõ.”
Ấm a ấm ớ, rõ rành muốn nói nhưng lại như thể đấy là thứ dơ bẩn không thể thốt nên lời, cuối cùng bọn họ đều ngậm miệng nuốt lời vào bụng một cách lấp liếm.
Cơ Dung Tuyết chết lặng lì từ lâu. Nay cảm nhận được hơi thở ấm áp của Vân Nhàn phía sau, nàng ấy bỗng thấy một sự mệt mỏi khó tả dâng lên, giống như người lữ hành trở về trong đêm đông tuyết gió cuối cùng cũng tìm được một nơi nghỉ ngơi ngắn ngủi cho mình.
“Này Tiết công tử, ngươi còn trẻ, ngươi có chắc mình đủ sức đại diện cho Diệu Thủ Môn không? Ít nhất cũng phải là Tam tỷ ngươi đến mới dám phát biểu ý kiến ở đây chứ! Ở đây toàn là người lớn!”
“Không khéo, ta cũng nghĩ vậy.”
“Tiểu Kỳ à, các ngươi đang... bộc lộ tính khí trẻ con đấy! Ngươi phải suy nghĩ toàn diện, không phải chuyện gì cũng làm theo cảm tính! Bây giờ ngươi chọn nó, lỡ sau này Rèn Thể Môn xảy ra lẽ gì, ngươi gánh nổi hậu quả không?”
“Ồ? Ý ông là, nếu hai người Cừu Trác Cừu Đan kế nhiệm và sau này Rèn Thể Môn xảy ra chuyện, mọi người có thể tìm các ông để gánh chịu hậu quả à? Nhớ đấy, đây là Nghiên Mặc Môn, sau này xảy ra cơ sự các ông không giúp đích là trái lời hứa, sẽ bị trời đánh.”
“... Ai cho ngươi nói chuyện với người lớn như vậy?! Vân Nhàn đúng không, ta đã nghe danh nó từ lâu rồi! Hư hỏng quen thói, đúng là không được dạy dỗ!”
“Ngài gì ơi, nói chuyện chú ý một chút. Mẹ ta và đại sư huynh rất hung dữ, ông mà chửi nữa, chưa chắc thứ đánh ông không phải là sấm sét đâu.”
“Ngươi!! Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi!!”
Cơ Dung Tuyết suýt nữa bị giọng nói run lên bần bật này làm cho bật cười.
“Thôi.” Nàng ấy biết cả bọn đang bênh vực mình bèn cất lời, “Không cần đâu. Cảm ơn nhé.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn đang cãi nhau với ông cụ râu bạc không biết trước sau, nghe vậy còn tranh thủ bổ sung một câu: “Ngươi bảo ta đừng xin lỗi ngươi, vậy ngươi cũng đừng cảm ơn ta.”
Cơ Dung Tuyết khẽ giật mình.
Đúng lúc này, giữa lúc mọi người đang phẫn nộ, một nam tử thô kệch chậm rãi bước vào từ ngoài đại điện. Người này đeo đao bên hông, toàn thân khoác da thú, râu ria chưa cạo, trên mặt còn lởm chởm râu, thậm chí trên tay còn cầm một cái hồ lô rượu. Vừa vào, suýt chút nữa ông ta bị tiếng cải vã xô ngã, ông ta ngơ ngác tự hỏi liệu mình có đi nhầm chỗ không: “…?”
Đây không phải là tang lễ của Chưởng môn à? Mắc cái giống gì mà ồn ào như cái chợ vậy??
Đại trưởng lão đang tức giận, không biết làm thế nào để ngăn cản, vừa nhìn thấy nam tử, ông ta đã sáng quắc cả mắt và vội vàng kêu: “Phụng Thiên huynh đệ! Cuối cùng ngươi cũng đến! Mau mau lên chỗ ngồi đi!”
Sắc mặt Cừu Trác và Cừu Đan sa sầm.
Mấy ngày trước bọn họ mới biết tin Giang Phụng Thiên sẽ đến, nhưng không biết ông ta đến làm chi.
Chẳng lẽ đối phương đã dùng thủ đoạn gì ư? Không ngờ nó đủ sức tìm được Giang Phụng Thiên đến ủng hộ? Thật đáng căm hận cực!
Trong điện tức thì yên tĩnh, Giang Phụng Thiên bị cái nhìn của mọi người đổ dồn vào đã ngơ ngác nói: “Hả? Ta có mang lễ vật đến, để đâu đây?”
“Tặng lễ vậy hay không không quan trọng, chỉ là chút lòng thành.” Không thể kéo dài tình hình này thêm nữa, nếu không nhất định sẽ biến thành trò hề, Đại trưởng lão liếc xéo Vân Nhàn một cách kín đáo rồi nói, “Phụng Thiên huynh đệ, lần này ngươi đến là vì Cừu Trác hay Cừu Đan?”
Hai người trên bục cao tức khắc nín thở, đều dùng ánh mắt căm thù nhìn đối phương.
“... Ý gì?” Giang Phụng Thiên đến để cứu đứa con trai xui xẻo của mình, ông ta do dự trả lời, “Các ngươi đang bỏ phiếu à? Vậy ta bỏ phiếu trắng.”
Bỏ phiếu trắng gì chứ! Sao có thể bỏ phiếu trắng! Đại trưởng lão lại không ngại khó khăn kể lại mọi chuyện một lần, cuối cùng mong đợi hỏi rằng: “Các hạ thấy thế nào?”
Lúc này tranh cãi kịch liệt là vì không ai muốn dùng vũ lực tranh đoạt. Chỉ cần có một bên đủ sức khiến bên kia biết khó mà lui, tự nhận thấy thực lực không đủ bèn bỏ ý định là được. Chứ nếu không đến lúc đó mà thật sự phải dùng vũ lực để cướp đoạt ấn chưởng môn thì sẽ trở thành trò hề cực to! Tuyệt đối không thể như vậy!
Giang Phụng Thiên coi như đã hiểu.
Đôi mắt đầy vẻ say khướt của ông ta đảo qua hai người đang căng thẳng trên bục cao vài lần, cuối cùng dừng lại ở một chỗ.
“Đây này. Cô gái trẻ này này.” Giang Phụng Thiên bối rối nói với đám người đang hóa đá trong tích tắc, “Không phải chứ, mấy đứa này có gì hay mà chọn? Các ngươi mù à? Trong ba người này chỉ có nó ấy là trông thông minh nhất đấy!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.