Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Ngày hôm sau.
Gà gáy.
Phong Diệp nhớ lời Vân Nhàn nói hôm qua, vội vàng thức dậy. Nước ấm đã được đặt sẵn ngoài cửa, bên trong thoang thoảng hương hoa tiên thảo, không thấy tùy tùng nhỏ.
Rửa mặt xong, gã ôm đàn đến trước phòng Vân Nhàn, vừa hay gặp đông đảo mọi người.
Website TruyenLau.com
“...” Phong Diệp hỏi: “Linh San này, Vân Nhàn đâu? Không phải nàng ấy nói gà gáy là dậy, muốn đến Linh Hư Môn à?”
Kiều Linh San bực bội trả lời: “Ngươi nhìn tỷ ấy mà xem, chắc chắn là lại không dậy nổi rồi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, không hẹn cùng đứng đợi bên ngoài, thỉnh thoảng nói xấu Vân Nhàn đôi câu, nào là “lười như chó” nào là “ngủ như heo” đủ cả, nghe có vẻ chê trách dữ lắm.
Tùy tùng Diệu Thủ Môn đi ngang qua không khỏi thầm nghĩ: Đã ghét người ta ngủ nướng, sao các ngươi không gõ cửa đi! Chẳng phải gõ cửa là tỉnh à! Còn rảnh rỗi đứng đây nói này nói nọ.
Nửa nén hương sau, rốt cuộc Vân Nhàn cũng dụi mắt đẩy cửa ra và rồi giật mình thốt lên: “Sao các ngươi đều ở đây vậy?” TruyenLau.com
“Không phải hôm qua ngươi nói muốn đến Linh Hư Môn à?” Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay mà rằng, “Có thể lau mặt rồi hãy ra ngoài không, hiện chúng ta đang ở Diệu Thủ Môn, không phải ở nhà mình.”
“Không sao đâu, toàn là người quen cả thôi, có bộ dạng gì mà chưa từng thấy. Thì ra gà đã gáy, ngủ ngon quá, ta hoàn toàn không nghe thấy, xin lỗi mọi người nhé.” Vân Nhàn đưa tay lau mặt, tùy tùng Diệu Thủ Môn xuất hiện xuất quỷ nhập thần, bưng nước ấm đến, cụp mắt bảo: “Các vị khách quý, tiệc sáng đã dọn xong, mời đến sân trong ạ.”
Tay Vân Nhàn lau mặt khựng lại, nàng hỏi: “Tiệc, sáng?”
“Đúng vậy.” Tùy tùng nhỏ cười đáp, “Tiệc sáng.”
“...”
Trong sân, sương sớm còn giăng đậm, một vùng không khí trong lành. Tiết Linh Tú cầm quạt ngồi ở vị trí chủ nhà, trên bàn đã bày đủ loại đồ ăn nhẹ, hương thơm bị giữ lại trong một khu vực. Hắn nhìn mọi người, nói: “Cuối cùng cũng đến rồi?”
Vân Nhàn tính sơ qua, chỉ nhìn thấy thôi đã có 15 món, nàng ngạc nhiên thốt lên: “Tiết huynh, ngày thường ngươi ăn sáng cũng y vậy?”
“Đương nhiên nào phải.” Tùy tùng dẫn người đến ân cần đáp, “Tiết công tử không biết mọi người thích ăn gì, sợ tiếp đãi không chu đáo, nên mới bảo làm mỗi thứ một ít.”
Tiết Linh Tú: “Ta chưa từng nói vậy.”
“Đúng, đúng.” Tùy tùng nhỏ lại đồng tình, “Vậy thì có thể do các vị khách quý đến khiến tâm trạng Tiết công tử rất tốt, nên ngài ấy lỡ ăn nhiều hơn.”
“...” Tiết Linh Tú: “Lâm Thạch, đi làm việc của ngươi đi.”
Tùy tùng lui xuống đầy nghiêm chỉnh.
Vân Nhàn nhìn bàn đồ ăn này, cảm thấy sâu sắc rằng Tiết Linh Tú có thể nhịn mình lâu cỡ đó, đúng là có trình độ hơn người.
Trước đó nàng còn định đưa trái táo rơi xuống đất cho Tiết Linh Tú ăn, trời ạ, không ngờ Tiết Linh Tú chẳng đánh nàng ngay tại chỗ, thật là biết cách kềm chế cực.
Đệ tử trẻ tuổi của mỗi tông môn đều như nhau khi phải dậy sớm luyện công, song cả bọn chưa ngồi được bao lâu, tùy tùng bên kia lại hấp tấp chạy tới, ngay sau đó lại là tiếng gầm rú xẹt qua chân trời của Lê tổ nãi nãi: “Lê Nhị!! Hôm qua bây cản ta đến Linh Hư Môn, ta nể mặt bây nên cũng thôi! Tới hôm nay bây lại cản ta đi gặp Lê Nguyện nữa?! Bây thật sự là không coi bề trên ra gì!! Đám nhóc mấy bây trưởng thành rồi là từng đứa một... đều không tốt đẹp gì cả!!”
Giọng của Nhị Chưởng môn Lê Nhị cũng truyền đến: “Tổ nãi nãi, một tháng nữa là Lê Nguyện đến kỳ đánh giá, không thể phân tâm. Đợi làm xong, người muốn gặp nó thế nào thì gặp.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Miệng Vân Nhàn ngậm đầy thức ăn, nàng lầm bầm: “Lê Nguyện là ai?”
“Nhóc đồ đệ không biết Đại Chưởng môn nhặt được ở đâu, năm nay 9 tuổi.” Tiết Linh Tú thở dài mà rằng, “Tổ nãi nãi cưng chiều trẻ con, lần nào cũng tìm cơ hội dẫn Lê Nguyện ra ngoài mua một đống đồ vô dụng, lần trước nó còn ăn đến đau bụng làm lỡ luyện tập. Cho nên nhị tỷ mới tạm thời không cho hai người gặp mặt.”
Vân Nhàn: “Thân cách thế hệ*?”
*Thân cách thế hệ: đề cập đến hiện tượng người già tự chăm sóc cháu của họ và cực kỳ gắn bó. Đây là cách có thể giải tỏa sự cô đơn, giải tỏa tinh thần và thậm chí trẻ hóa của người già.
Tiết Linh Tú: “Cũng không hẳn.”
Đồ đệ của Chưởng môn chưa chắc có thể kế nhiệm chức vị Chưởng môn. Mỗi năm Diệu Thủ Môn sẽ có một đợt kiểm tra nhỏ, năm năm là một đợt kiểm tra lớn cho đến năm Chưởng môn thoái vị. Căn cứ vào thành tích hàng năm tổng hợp lại để quyết định người kế nhiệm, các trưởng lão bỏ phiếu biểu quyết. Có điều, đồ đệ của Chưởng môn phải có thiên phú hơn người.
Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Chúng ta vẫn chưa gặp Đại Chưởng môn, Kiến Nghiệp tiền bối ra ngoài rồi à?”
“Đại Chưởng môn bề bộn công việc, rất khó để gặp.” Tiết Linh Tú đáp, “Ta về ba tháng chỉ gặp được có hai lần.”
Trong lúc nói chuyện, Lê tổ nãi nãi bên kia tức giận đến mức giọng nói run rẩy: “Lê Nhị!! Bây tránh ra!!”
Lê Nhị: “Tổ nãi nãi, chúng ta về đi? Người già rồi mà kích động thì sẽ bị bệnh tim đấy.”
“Bây buông ra!! Đừng kéo ta!!”
“Ôi thôi mà, Lê Nguyện đang chăm chỉ đọc sách thuốc, người đừng làm ồn nữa~”
Tiếng nói càng lúc càng xa, nhìn sắc mặt mọi người Diệu Thủ Môn cứ như đã quen. Nghe chừng ngày nào Lê tổ nãi nãi cũng náo loạn hai ba lần như vậy. Đôi khi đã đến một độ tuổi nhất định, người già chẳng khác gì trẻ con, chỉ có thể dỗ dành họ mà thôi, chứ chẳng lẽ thật sự muốn cãi lại bà ấy hay sao? Chỉ cần lôi ra vai vế đã đủ đè chết người.
Vân Nhàn vừa ăn vừa suy tư, tính tình ba Chưởng môn của Diệu Thủ Môn này cứ như bù trừ lẫn nhau.
Từ lời nói của Tiết Linh Tú có thể thấy, Đại Chưởng môn Lê Kiến Nghiệp có suy nghĩ chín chắn, làm việc cẩn thận có thừa, phụ trách nắm giữ phương hướng của môn phái. Nhị Chưởng môn Lê Bá Đồ mang tính cách phóng khoáng, thực lực mạnh nhất, phụ trách hoạt động bên ngoài tạo sự uy hiếp. Tam Chưởng môn Lê Phái thì thân thiện ôn hòa, khi cần ngoại giao thì chính là sân nhà của nàng ta.
“Đúng rồi. Sao hôm qua ta lại nghe tổ nãi nãi nói gì mà ‘chém dưới quạt’, vũ khí của Diệu Thủ Môn không phải là châm à?” Lúc này Vân Nhàn mới chậm chạp phản ứng lại, “Cái gì, chẳng lẽ... Tiết huynh, xin lỗi, đã hiểu lầm ngươi rất lâu.”
Tiết Linh Tú hơi nhíu mày: “Ý ngươi là gì?”
Phong Diệp yếu ớt cất lời: “Chúng ta đã nhiều lần lén lút nói xấu sau lưng ngươi, bảo trời lạnh mà Tiết huynh còn cầm quạt xếp cứ trông như bị thiểu năng.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Chẳng lẽ không phải?”
“Hết cách chứ bộ.” Vân Nhàn, “Còn có người dùng ô làm vũ khí nữa kìa. Trời nắng chang chang mà còn cầm ô, chẳng phải trông càng ngốc hơn à. Ít ra cái quạt của Tiết huynh trông cũng khá đắt tiền đấy chứ, mua về mà không khoe có khác nào chưa mua, ta hoàn toàn hiểu được.”
Túc Trì: “Đây là lý do muội cứ muốn dùng bảo thuyền bất phân trên cạn hay dưới nước.”
Vân Nhàn hoảng hốt: “Đại sư huynh!! Không ngờ huynh cũng nói móc ta!!!”
Tiết Linh Tú: “...”
Ăn tiệc sáng cứt gì nữa! Mau phun ra hết cho ta!!!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ban đầu nói sáng sớm sẽ đi, bây giờ nhì nhằng một hồi, không biết mặt trời đã chiếu đến tận đâu khi cả bọn ra khỏi cửa.
Thành lớn trung tâm của Nam Giới có tên là Nam Thành, cái tên rất đơn giản và cộc cằn. Khắp nơi toàn là những cửa hàng nhỏ buôn bán đủ loại mặt hàng, lúc nào cũng có thấy xe ngựa chở hàng và những người lái đò tất tả đến bến tàu. Một mảnh phồn hoa vào tháng ba đầu xuân.
Vân Nhàn dạo bước trên đường lớn, cứ thấy người nhìn bọn họ chớ hề ít đi, ngược lại còn nhiều hơn.
Cách Diệu Thủ Môn đãi đằng khách khứa không chê vào đâu được, họ cho cả bọn thay y phục phù hợp với phong tục Nam Giới. Phải nói Vân Nhàn quen mặc võ phục gọn gàng, bây giờ bất thình lình mặc trường bào tay dài tiên khí bồng bềnh thế này, mặc cho đẹp thì đẹp thật nhưng vẫn đôi chút không quen... À đúng rồi!
Đột nhiên Vân Nhàn xoay lại, nhìn Túc Trì.
Túc Trì bị nàng nhìn chòng chọc đã khựng lại một chút, thốt lên tội: “Sao vậy.”
“Đại sư huynh, huynh vẫn nên đeo lớp dịch dung trở lại đi.” Rốt cuộc Vân Nhàn đã phát hiện ra chỗ mấu chốt. Thảo nào nữ tu sĩ nhìn qua lại nhiều hơn nam tu sĩ một chút, điều này cũng hiểu được thôi, chung quy gặp mỹ nhân trên đường thì chính nàng cũng muốn nhìn thêm vài lần. Nàng nói tiếp: “Còn cả Kỳ Chấp Nghiệp này, ngươi cũng vậy luôn. Bây giờ ngươi không mặc cà sa, cũng không có cái đầu trọc, ai mà biết ngươi là hòa thượng? Cẩn thận lát nữa bị cướp về làm phò mã đứng đầu trại cho coi.”
Phong Diệp nhìn sắc mặt Tiết Linh Tú đã thốt lên đầy trung lập: “Tiết huynh, ngươi cũng vậy, ngươi cũng vậy.”
Khả năng tùy mặt gửi lời của gã đã đạt đến trình độ tông sư, còn được dày công tôi luyện, người thường không tài nào sánh bằng. Mỗi tội chỉ số EQ của đồng đội chó lại cần nâng cao gấp rút, thật là tệ quá tệ quá.
“Tiết huynh không cần đâu!” Vân Nhàn nói năng hùng hồn, “Ở đây có ai không biết hắn? Người dám cướp hắn có khác gì đầu óc có vấn đề.”
Tiết Linh Tú khép quạt xếp: “Ngươi cứ việc chuyên tâm đi đường của mình đi!”
Đoàn người quay về phía giao lộ lúc vào thành hôm trước, Vân Nhàn suy nghĩ một lát đã hỏi: “Rốt cuộc cần đi hướng nào để đến Linh Hư Môn? Có ai biết không?”
Kiều Linh San còn tưởng nàng biết. Kết quả cả bọn vẫn đang dạo phố.
“Đối với môn phái không thể lộ ra ngoài ánh sáng bực này, dễ gì chúng xây đại một tòa phủ đệ to tướng ở đó cho người ta vào.” Tiết Linh Tú nói, “Tìm cách bắt được một tên đi, bọn chúng nhất định có ám hiệu liên lạc hoặc là địa điểm bí mật.”
Vân Nhàn: “Bắt kiểu gì? Giữa ban ngày ban mặt, bọn chúng tổng không thể nhảy ra giết ngươi.”
Ánh mắt Tiết Linh Tú nhìn về phía Phong Diệp, hắn nói từ tốn: “Ta có một cách, không biết có khả thi không.”
Phong Diệp: “...”
Một khắc sau, tại một y quán treo cờ hiệu Linh Thảo Tơ Vàng nào đó.
Ở đằng sau, trên giường phủ một tấm vải trắng, trông mang lại điềm xấu cùng cực và mặt Phong Diệp còn trắng hơn cả tấm vải trắng ba phần.
“Cách này là hạ sách.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Đám người đó như chuột, xong một trận là đổi chỗ. Muốn bắt bọn chúng đành phải bắt tận tay... Theo tin tức của Y tu bên dưới, gần đây đa số thi thể bị đánh cắp là người già phụ nữ và trẻ em.”
Đủ biết chỉ nói đến việc khuân vác, người già phụ nữ trẻ em dễ khuân vác hơn. Huống hồ, từ đầu thì họ cũng đã chiếm đa số ở trong số những người đã bị bệnh rồi chết. Phong Diệp ngồi trên giường, ấp úng: “Ta... ta...”
Gã rất muốn nói tại sao lần nào vẫn là gã làm việc này! Nhưng nghĩ lại, bây giờ trong cả bọn, nếu muốn Vân Nhàn đi hay để Linh San đi, thì vẫn là gã đi thôi. Công dụng lớn nhất của mồi nhử chính là câu ra cá, ngoài gã ra, những người khác đều dễ dọa cho cá chết ngắc.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn thấy gã thế này bèn khéo hiểu lòng người mà rằng: “Luôn để Phong Diệp thế này cũng không tốt.”
Túc Trì nói: “Hay là để ta đi.”
“...” Vân Nhàn đờ đẫn: “Đại sư huynh, huynh có biết mình trông như thế nào không.”
Có là ai cũng không có chuyện đi trộm một cái xác to như vậy chứ, ra khỏi cửa dễ dàng đụng phải khung cửa kêu đánh “ầm” nữa. Thêm nữa, đại sư huynh là huyền thiết tinh, hiển nhiên đầu huynh ấy cứng phải biết. Chỉ cần đập một tiếng thôi, gà trống báo thức sau núi Diệu Thủ Môn sẽ thất nghiệp ngay tại chỗ.
Túc Trì không giúp được gì, có đôi chút thất vọng.
“Không sao.” Phong Diệp trưng ra khuôn mặt non nớt trông thấy mà thương, ôm đàn bộc bạch, “Lần này không cần mặc đồ nữ chứ? Đương nhiên, ta không có ý kiến gì với đồ nữ, chúng rất đẹp, có điều ta cứ thấy hơi mát mẻ, không được an toàn thế nào ấy...”
Kiều Linh San an ủi: “Nếu ngươi thật sự thấy lạnh thì cứ kẹp chặt lại là được.”
Vân Nhàn: “Linh San này, đừng quấy rối tình dục.”
Kỳ Chấp Nghiệp nghe hiểu nhưng gã thà rằng mình không nghe hiểu, cho nên cứ hít sâu một hơi nhắm mắt lại. Tiết Linh Tú cũng an ủi: “Lần này không cần, ngươi chỉ cần mặc đồ liệm là được.”
Phong Diệp: “?”
Đây là cách an ủi cọng lông gì vậy!!
Cả bọn khâu đá định vị vào vạt áo lót của Phong Diệp, chuẩn bị mai phục bên ngoài y quán, nếu có động tĩnh sẽ theo đá định vị đuổi theo Linh Hư Môn ngay. Ngặt nỗi Linh Hư Môn làm việc dấm dúi, thành thử lần nào lần nấy toàn hành động vào đêm khuya thanh vắng. Hôm qua Vân Nhàn nói quang minh chính đại rằng mình lẻn vào giữa ban ngày ban mặt, e là họ sẽ không có khả năng này.
Cả bọn đang bận rộn phía sau y quán, bất chợt, phía sảnh trước truyền đến vài tiếng trẻ con choai choai, dù có vách ngăn vẫn rành rọt có thừa.
Hình như chúng vừa luyện võ xong, giọng nói trẻ con vẫn còn non nớt lại mang theo chút mệt mỏi và thở dốc, tuy nhiên ngữ điệu lại cực phấn khởi:
“Chiêu vừa rồi của ngươi không tệ tí gì! Tu vi chắc chắn lại tiến bộ rồi phải không?”
“Đúng như dự đoán, ngươi là người tài nhất ở trong vùng chúng ta đấy. Kỳ đánh giá này, ngươi chắc chắn sẽ vào tông môn thành công!”
Cô bé đó cười cười, ngại ngùng thốt lên: “Nếu thật sự vào được trong tông môn thì tốt quá.”
Vân Nhàn và Tiết Linh Tú nhìn nhau, Tiết Linh Tú gật đầu.
Nghe chừng những đứa trẻ này đang nói đến kỳ đánh giá nhập môn của Diệu Thủ Môn. Hiển nhiên 8 tuổi nhập tông môn là tốt nhất, nhưng vượt quá chừng hạn một chút cũng không sao. Có điều y học là một con đường gian khổ, lại không giống như võ tu khi tức thì nhìn thấy được thành quả, nên thực chất rất nhiều nhà không bằng lòng để con cái học y. Để chọn được hạt giống tốt, Diệu Thủ Môn có một chế độ chính là sau khi thông qua đánh giá nhập môn, đứa trẻ ấy sẽ được phát cho một ít ngân lượng linh thạch, về sau nó ở tại Diệu Thủ Môn còn nhận ít trợ cấp hàng tháng, lại còn không mất phí ăn ở.
Đối với nhà giàu có, số ngân lượng linh thạch đó không đáng là bao, song đối với gia đình nghèo khó, thì đó đã được xem như là khoản tiền lớn trên trời rơi xuống.
“Nhưng không phải nói lần này chỗ chúng ta chỉ nhận một người à?”
“Thằng Điền từ đầu đã có biểu hiện bình thường, không ngờ mấy ngày nay tự dưng nó tiến bộ vượt bậc. Ta thấy kỳ lắm.”
“Nghe nói nó đã dùng...”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người làm ở sảnh trước xoay người lại, nghi ngờ chất vấn: “Nhóc con đứng đây làm gì? Người nhà ngươi bị bệnh à?”
“Đâu phải, đâu phải ạ.” Cô bé đó chẳng nói chẳng rằng, còn đứa bạn mồm năm miệng mười đã nói ngay, “Là tay bạn ấy bị thương, có thể giúp cháu xem một chút không ạ? Chảy nhiều máu trông ghê lắm.”
Bẵng hẳn đi một lúc, người làm mới thốt lên: “Nhóc con này, luyện công tội gì phải liều mạng cỡ đó, nhóc mới mấy tuổi? Thế này là điểm sai huyệt đạo, kinh mạch bị nghịch chuyển rồi. Ta băng bó cho ngươi trước, bôi ít thuốc mỡ, nhớ kỹ, mấy ngày nay đừng luyện tập nữa.”
Cô bé đó nói: “Cảm ơn... Vậy cần bao nhiêu linh thạch ạ?”
“Không cần. Việc nhỏ cần gì linh thạch, cái con nhóc này.” Người làm nói tiếp, “Mấy nhóc mau về nhà đi, trời sắp tối rồi đấy!”
–
Trời tối rất nhanh. Chẳng mấy chốc đã đến đêm khuya, người làm đóng cửa y quán, lấm lét nhìn Tiết Linh Tú ở góc khuất.
Phong Diệp được phủ bằng vải trắng, xe tang đậu im lìm ở bên ngoài.
Nhóm Vân Nhàn ngồi xổm trong bụi cỏ.
“Phương pháp này thực hiện được hả?” Vân Nhàn cứ thấy trong lòng không yên, “Người của Linh Hư Môn đâu ngớ ngẩn thế, ngay cả ta còn không mắc lừa cách này nữa là.”
“Ngươi đừng tự coi thường mình.” Tiết Linh Tú ôn hòa nói, “Trên đời này thật sự có người đần hơn ngươi, điểm ấy ngươi cứ yên tâm.”
Vân Nhàn: “...”
Hôm nay mình đã gây hấn gì với Tiết huynh? Sao nói chuyện cứ như đá xéo vậy, chẳng lẽ là vì sáng nay mình đã ăn hết bữa sáng của Tiết Linh Tú? Nhưng hắn có ăn đâu, còn Vân Nhàn thì chưa bao giờ làm chuyện ép buộc người khác cả.
Ma thạch được nàng giấu trong ngực, yên lặng như tờ.
Bất thình lình Vân Nhàn ngỡ ngàng: “Hỏng bét! Ta quên mất một việc!!”
Cả bọn cũng giật mình theo, sốt sắng hỏi: “Cái gì? Chuyện gì?!”
“Hôm nay quên hỏi Nhị Chưởng môn hiện tại Giang Sơn ra sao rồi!” Vân Nhàn trả lời, “Không biết gã có ăn cơm đàng hoàng không, ta lo gã lại gầy đi thì phải làm sao.”
“...”
Kỳ Chấp Nghiệp nghiến răng kêu: “Ngươi đừng lo lắng nữa!”
Mập thành trái bóng như vậy, có không ăn cơm cũng gầy chả nổi.
Đúng lúc này, Túc Trì nói ngắn gọn: “Đến rồi.”
Cả bọn lập tức bày thế trận chờ quân địch!
Gió lạnh gào thét, thần hồn nát thần tính, đợi hồi lâu, không có động tĩnh.
“Sao vẫn chưa đến?” Kiều Linh San, “Túc sư huynh, huynh chắc chắn chứ?”
Nàng ấy vừa dứt lời, Vân Nhàn kêu lên ngay: “Đến rồi kìa!”
Lần này là đến thật. Trong màn đêm tĩnh mịch đen như hũ nút, đột nhiên vài tên áo đen đeo mặt nạ xuất hiện. Phải nói vừa nhìn chúng là biết ngay là người của Linh Hư Môn, đồng thời vừa nhìn là biết ngay chúng không có thẩm mỹ tí gì.
Mặt nạ làm cẩu thả phải biết, xấu xí vô ngần, lại còn có chuỗi hạt đầu lâu trên cổ tay và vòng cổ xương tay trước ngực. Nếu cái thứ này toàn là xương người thật thì còn có thể nói là mang một ít vẻ quỷ quái đi, tuy nhiên vừa nhìn thôi đã biết ngay nó là loại đạo cụ làm ra để lừa trẻ con, thành ra trông bọn chúng thật cù mì đáng yêu.
Vài tên áo đen rón rén, giấu đầu lộ đuôi, động tác hèn tới mức không nỡ nhìn thẳng, cứ dáo dác nhìn ngó hồi lâu, rồi chúng mới lén lút thầm thì:
“Lão đại, bên trong có xác chết thật?”
“Có. Nhất định có. Ngươi xem cái xe tang kia đi, để ở chỗ kín đáo cỡ này, chẳng phải là đang không muốn cho người khác biết ở đây có người chết à? Có điều ai đó đã đi kém một nước cờ, ngụy trang vụng về cỡ này nên đã bị ta nhìn thấu tức thì.”
“... Lão đại, hình như nó không được ngụy trang mà. Chỉ để ở góc tường thôi.”
“Im miệng đi! Ngươi biết cái gì! Không phải Trưởng lão đã nói với chúng ta rằng gần đây có xác chết sao?”
Vân Nhàn quan sát hồi lâu, không nhìn ra tên Trưởng lão hắn nói ở đâu, Túc Trì như đọc được suy nghĩ của nàng đã truyền âm bảo: “Trên tay.”
Vân Nhàn nhìn kỹ lại, trên tay người nói chuyện đang cầm một cái bát nhỏ làm từ một phần tám mảnh xương sọ, nhất thời câm nín: “...”
Làm Trưởng lão hay Chưởng môn của Linh Hư Môn quả là một nghề nghiệp nguy hiểm tợn. Thật là cúc cung tận tụy, chết rồi cũng không tài nào lui về sau.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Viên Nín Thở Đan mà Phong Diệp uống có tác dụng 5 canh giờ.” Tiết Linh Tú truyền âm, “Trước khi trời sáng, phải tìm được sào huyệt của bọn chúng.”
Vân Nhàn đáp: “Đã biết.”
Kiều Linh San: “+1.”
“...” Vân Nhàn toát mồ hôi hột, “Linh San! Muội học điệu bộ của ta cũng thôi, đừng học bừa bãi ‘+1’ chứ!”
Trong lúc nói chuyện, mấy tên áo đen đã tiến quân thần tốc. Phải nói không biết thực lực đấu võ của bọn chúng tới đâu, theo mức độ có thể bị Tiết Linh Tú đè xuống đất chà xát (lời Tiết Linh Tú) mà nói, có lẽ không tính là cao cường. Có điều với khả năng mở khóa và phá trận pháp cực mạnh, có vẻ chúng có sở trường về thuật pháp.
Chỉ trong nháy mắt, đám người hệt chuột trộm gạo, dấm dúi khiêng Phong Diệp được phủ vải trắng ra ngoài, tiếp đó chạy như bay.
Vân Nhàn kêu: “Đuổi theo!”
Đâu ngờ mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ, cả bọn lén đi theo sau mấy người Linh Hư Môn, vòng qua các con phố hẻm nhỏ, đi về phía ngoại ô thành quạnh quẽ. Có vẻ đám người này thật sự cẩn thận khi đặt cửa vào tông môn ở nơi hẻo lánh nhường này. Song, chẳng ai ngờ được mấy tên này chạy mãi, gần đến trước cửa tới nơi, lại hốt nhiên dừng lại và do dự nói: “Sao ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ.”
Cả bọn giật thót trong lòng.
Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?!
“Đúng vậy.” Một tên Linh Hư Môn nói, “Hôm nay giao cho ai cái xác đang được chúng ta khiêng thì tốt hơn nhỉ? Các ngươi nghĩ kỹ chưa?”
“Chưa. Thảo nào ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng.” Tên đó vui vẻ nói, “Vậy thì bây giờ nghĩ đi!”
Cả bọn: “...”
Đúng là nghĩ quá nhiều.
“Quả nhiên, vẫn giao cho Quân sư thì hơn. Chả phải trước đó bên kia nói phải hiếu kính bọn họ nhiều hơn à?”
“Nói vậy cũng đúng, mỗi tội gần đây quan hệ giữa Quân sư và Chưởng môn rất kém. Hay là đưa cho Chưởng môn đi, ta sợ Chưởng môn nổi đóa, lột hết xương sọ của chúng ta mất.”
“Mấy ngày trước toàn đưa cho Chưởng môn, tối nay lúc mới đi, Quân sư còn đang mỉa mai ta đây...”
“Quân sư chưa giết người chứ Chưởng môn sẽ giết đấy!”
Hai bên giằng co không dứt, tựa như bên nào cũng có lý. Mà chưa đến một lúc, cũng giống như cuộc tranh cãi đột ngột này, bọn chúng tự dưng đạt được sự đồng thuận:
“Vậy thì thế này, mọi người cùng lùi một bước.” Tên đó tiếp tục hóm hỉnh bộc bạch, “Mỗi bên cắt một nửa mang đi, ngươi thấy sao? Chia đôi, như vậy mới công bằng.”
“Rất tốt! Nào, mọi người cùng cắt, nhanh lên!”
Vân Nhàn: “!!! Không được đâu...”
Sự việc xảy ra đột ngột, cả bọn không thể để Phong Diệp biến thành Phong Di Ệp, bằng không Chưởng môn Cầm Phường sẽ vác đàn đến liều mạng cho mà xem. Phải lộ diện ngay tại chỗ! Vân Nhàn kêu: “Buông gã ra!”
Mấy tên Linh Hư Môn bị dọa hét toáng lên, Phong Diệp ngã xuống đất lăn vài vòng. Tên này nói: “Các các các ngươi là đồ biến thái hay gì?! Đêm hôm khuya khoắt còn bám đuôi nữa!!”
“Kẻ đi trộm xác còn nói những lời này?!” Tiết Linh Tú rút quạt, thốt lên, “Chuẩn bị linh thạch chưa? Mỗi người 5 ngàn.”
“A a a a a a!” Đệ tử Linh Hư Môn chạy tán loạn, “Chạy mau chạy mau!! Đánh không lại!!”
Nghe chừng kinh nghiệm chạy trốn cũng phong phú có thừa, chúng lập tức tứ tán, chạy về các hướng khác nhau. Túc Trì vung một đường kiếm khí, lùa phần lớn bọn chúng lại như lùa cừu. Thấy không chạy thoát được, bọn chúng lấy ra đám xương người chết mang theo bên mình, hét lớn: “Mau đến giúp ta!!”
Từ dưới đất có vài thi thể đã mục nát đến không thể mục nát hơn chậm rãi bò dậy, còn có giòi bọ bò lúc nhúc. Kỳ Chấp Nghiệp vừa nhìn thấy, gân xanh đã nổi lên, rõ ràng gã đã mắc ói không chịu nổi.
Kiều Linh San: “May mà Phong Diệp chưa tỉnh... Không thì cả tháng khỏi ăn cơm!”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn kêu: “Tiết huynh!”
“Chuyện gì?” Tiết Linh Tú cho biết, “Cái con bên trái nhất chắc là mạnh nhất, nhìn mức độ mục nát, hẳn là đã chết hơn 5 tháng, bắt đầu hóa xương trắng. Nhìn xương chậu thì nó là nam, khoảng 30 tuổi.”
“Đừng bận tâm tới cái bệnh nghề nghiệp của ngươi nữa!” Vân Nhàn lớn tiếng nói, “Phong Diệp còn đang nằm dưới đất, phiền ngươi đi bảo vệ một chút, mặt gã bị dẫm đạp mấy chục cái rồi!!”
Tiết Linh Tú: “...”
Hiện trường chiến đấu vô cùng kịch liệt, Linh Hư Môn cũng áp dụng xuyên suốt nề nếp tông môn từ trên xuống dưới. Mạnh thì không mạnh lắm chứ ghê tởm thì ghê tởm vô ngần. Cả bọn chưa từng thấy môn phái nào vô liêm sỉ ngần ấy, nhất thời được đằng này hỏng đằng kia. Có một tên cá lọt lưới đảo mắt, nắm được cơ hội, đoạn chui ngay vào trong trận pháp. Kỳ Chấp Nghiệp ở gần nhất nay biến sắc, ngay sau đó gã cũng biến mất trong trận pháp!
Nửa nén hương sau, thi thể được đặt xuống một cách mồ yên mả đẹp, vài tên Linh Hư Môn bầm dập mặt mũi, bị trói lại với nhau. Hòng tránh cho bọn chúng lại triệu hồi những thứ đó, Vân Nhàn còn trói tay bọn chúng ra sau lưng, trông tư thế thật quái đản.
“Tên đó đi đâu rồi?” Tiết Linh Tú hỏi, “Ta nghĩ các ngươi biết ta là ai. Các ngươi không sợ chết chứ cũng sợ đau nhỉ?”
“Tiết tứ thiếu nói gì vậy, ta cũng sợ chết mà.” Tên đó nói, “Hắn, bọn hắn chắc đã vào trong tông môn... Cùng đi vào thì cũng bị truyền tống đến những nơi khác nhau. Trên mặt đất có rất nhiều trận pháp, trừ khi là người của Linh Hư Môn hoặc mang theo một đệ tử Tinh Diễn Tông, nếu không thì tuyệt đối không tài nào phá giải...”
“Nếu tên kia đã kích hoạt trận pháp, bị Chưởng môn phát hiện, vậy thì tiêu đời thật!”
“...”
Đầu óc quay cuồng, Kỳ Chấp Nghiệp rơi xuống đất, một đòn giơ tay làm đao chặt xuống đã đánh chết giấc tên trước mặt.
Xung quanh hết sức âm u, ánh nến tỏa màu xanh lục, yên tĩnh không một tiếng động, khắp nơi đều là xương trắng lâu năm. Gã hoạt động khớp ngón tay, nghiêng đầu, cúi xuống nhìn mặt đất.
Trên mặt đất trước mắt gã có vẽ rất nhiều trận pháp phát sáng nhoe nhoét bằng máu, mỗi một cái đều mạnh mẽ có thừa, Kỳ Chấp Nghiệp thật thiếu đạo đức của một nhà sư khi ném tên đó qua. Ngay khi hắn tiếp đất, trận pháp bị kích hoạt, vài cơn gió lạnh có độc bắn tới rồi dừng lại trước mặt tên đó.
Trên người đệ tử Linh Hư Môn có dấu ấn.
Gã thì không.
Mà bây giờ, trên mặt đất vẽ trận pháp dày đặc nhìn thấy được bằng mắt thường, khó lòng di chuyển, kích hoạt một cái ắt kéo theo một loạt.
Đôi mắt vàng ánh lên vẻ trầm tư một lát, Kỳ Chấp Nghiệp chạm nhẹ mũi chân, nhảy lên xà nhà.
Trên xà nhà toàn là bụi và không có một trận pháp nào cả.
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Gã chưa bao giờ cảm thấy mình thông minh, nhưng mắc gì…
Bám theo xà nhà, gã chóng vánh chạy về phía nguồn phát ra thi khí, vừa đi vừa tháo từng món trang sức của mình, nắm chặt trong lòng bàn tay tiếp đó cất vào nhẫn trữ đồ, đồng thời còn xé rách trường bào và xắn tay áo lên.
Đến nơi, trên người Kỳ Chấp Nghiệp đã không còn thứ gì vướng vít khi đánh nhau nữa.
Trước mắt gã là một cái vạc lớn, nước sôi sùng sục, tỏa ra mùi hôi thối khó ngửi cực kỳ.
Có vài tu sĩ trẻ mặc đồ Linh Hư Môn, đang đứng trên thang cố gắng dùng muỗng lớn để khuấy... cái muỗng đó gần như lớn hơn cả nửa người trên của Kỳ Chấp Nghiệp! Chúng vừa khuấy vừa hỏi: “Sư tỷ, như vậy đủ chưa?”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người được gọi là sư tỷ nghe vậy đi ngay tới, ghé đầu nhìn vào trong vạc rồi đáp: “Không được! Ngươi xem, vẫn chưa nổi váng, không đạt tiêu chuẩn, không đạt tiêu chuẩn!”
Kỳ Chấp Nghiệp chẳng muốn biết bọn chúng đang nấu cái chi cho lắm.
Gã nằm im lìm không một tiếng động trên xà nhà, cửa nhỏ bên kia lại có một nhân vật chậm rãi bước ra, một người mà gã không ngờ tới.
“Quân sư!” Hai người kia hành lễ, cất lời, “Sao ngài lại đến đây?!”
“Ừ.” Tên này bảo, “Ta có việc.”
Người này đeo mặt nạ bưng bít chỉ để lộ ra đôi mắt, tóc cũng được bọc chặt, không lộ ra một sợi tóc.
Nói thật lòng, nếu chỉ nhìn mặt, Kỳ Chấp Nghiệp tuyệt đối không nhận ra người được gọi là “Quân sư” này là ai.
Và đồng thời, nếu như bên dưới hắn không chỉ quấn một cái khố.
Lắc này lắc này.
Kỳ Chấp Nghiệp lại một lần nữa câm nín: “...”
Ngoài Ngưu Bạch Diệp trong Đại Chiến Tứ Phương ra, còn ai mặc vầy chứ?! Não có vấn đề hay gì?!
Đúng như dự đoán, ngay sau đó Mị Yên Liễu cũng chậm rãi bước ra, bước một bước là uống éo hết ba lần, vừa đến đã bỉ bai ngay: “Sao lại nấu nữa rồi? Gớm chết đi được.”
Hai người kia cúi đầu không nói gì.
“Mau dẫn ta đi gặp Chưởng môn của các ngươi.” Mị Yên Liễu quát, “Bây giờ Diệu Thủ Môn đã sớm phát hiện ra các ngươi đang trộm xác. Là một đại tông môn của một giới, gốc gác ẩn sâu của họ là thứ mà các ngươi tưởng tượng được chắc? Thật sự các ngươi cho rằng dựa vào... đã có thể toàn thân trở ra?! Thật ngu xuẩn!”
Người đang nấu canh trả lời: “Nhưng nếu ta không nấu, Chưởng môn sẽ ném ta xuống đó mất.”
Nghe đến đây, Kỳ Chấp Nghiệp đại khái đã hiểu.
Gã không muốn rút dây động rừng, chỉ lặng lẽ quay trở lại theo đường cũ, chuẩn bị ra khỏi Linh Hư Môn trước, tiếp đấy nói cho cả bọn biết những gì mình đã thấy.
Hiềm một nỗi ngay một khắc sắp ra khỏi cửa, sau tai Kỳ Chấp Nghiệp hốt nhiên truyền đến tiếng gió rít, gã nghiêm mặt tung một quyền đánh trả, đánh bật luồng ánh sáng màu tím kia!
Mỗi tội đôi khi việc lui lại chỉ vì để tiến lên.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, đối thủ bí ẩn lao đến đánh dây dưa. Kỳ Chấp Nghiệp nhận ra đối phương không muốn gây ra tiếng động, vì vậy hai người giằng co trên xà nhà, chiến đấu trong im ắng, trong nhoáng mắt đã qua trăm chiêu!
Nội lực rất mạnh, mang theo khí đen quỷ quyệt, Kỳ Chấp Nghiệp sa sầm nét mặt, cố ý mở rộng khe hở cửa, muốn dùng một chưởng đổi lấy một quyền. Gã sao liệu được lòng bàn tay đối phương sắp chạm vào ngực gã chợt biến thành quyền từ cái từ chưởng ban đầu, trông thì có vẻ mang khí thế mạnh mẽ, tuy nhiên đấy chỉ là một quyền đánh vào khóe môi Kỳ Chấp Nghiệp, làm rách môi gã.
Kỳ Chấp Nghiệp lùi lại nửa bước, dùng khớp ngón tay lau vết máu.
Trong bụi mù, cuối cùng bóng dáng người đó lộ diện.
Tóc đen đồ tím, mắt như hồ lạnh, Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày kêu: “Tức Mặc Xu.”
“Chỉ có mình ngươi?” Tức Mặc Xu cũng nhíu mày, vặc ngược, “Ngươi vào bằng cách nào?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Không quan trọng. Ngươi ở đây làm gì? Linh Hư Môn và Ma Giáo có dắt dây với nhau?”
Tức Mặc Xu đáp lạnh căm: “Biết rõ còn cố hỏi. Nếu không có mối quan hệ, mắc gì ta lại xuất hiện ở đây?”
“Đừng nhìn phía sau, Vân Nhàn không có ở đó.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêm nghị nói, “Ta đang hỏi mối quan hệ giữa Linh Hư Môn và Ma Giáo là gì, bây giờ ngươi và Ma Giáo lại có quan hệ thế nào!”
Một thoáng im lặng.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Quan hệ thế nào?” Trái lại Tức Mặc Xu cười khẩy, “Ta thật sự không biết có phải ngươi bị đông lạnh ở Bắc Giới đến hỏng não hay không. Ai ai cũng biết ta là Thánh nữ Ma Giáo, cần ta ôn lại cho ngươi một lần à?”
“Ngươi còn biết chúng ta đã đến Bắc Giới? Cứ che che giấu giấu lén lút, ngươi theo dõi bao lâu rồi? Nguyên nhân gì không dám lộ diện?” Kỳ Chấp Nghiệp, “Hai bức thư dẫn chúng ta đến Nam Giới và thi thể bị đánh cắp là do ngươi làm đúng không.”
Xa cách nhiều ngày, tu vi nàng ta lại tăng mạnh.
Tức Mặc Xu chẳng nói chẳng rằng.
“Xem chừng ngươi đến Nam Giới chưa được bao lâu.” Kỳ Chấp Nghiệp, “Ta sẽ nói chuyện này cho Vân Nhàn biết.”
“Đừng nói cho nàng ấy.” Tức Mặc Xu thốt lên, “Là ta làm... Thôi vậy. Nói chung kiểu gì nàng ấy cũng sẽ biết. Không quan trọng nữa.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Tại sao?”
Tức Mặc Xu: “... Đến lúc đó các ngươi sẽ biết.”
“Không cần đến lúc đó, ta hỏi ngay bây giờ.” Kỳ Chấp Nghiệp quay người lại, nói, “Ta không muốn nghi ngờ ngươi.”
Tức Mặc Xu: “Suy nghĩ của các ngươi rất quan trọng đối với ta chắc?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Nếu không quan trọng, sao ngươi lại đến đây nói những lời nhảm nhí này!”
Tức Mặc Xu: “...”
“Thôi vậy.” Với biểu cảm đầy rối ren, cuối cùng nàng ấy mới cho hay, “Tại sao lại là ngươi? Ngoại trừ Vân Nhàn, bất kỳ ai cũng tốt hơn ngươi. Tiết Linh Tú đâu? Linh San ở đâu? Ở hết bên ngoài à?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói, chẳng lẽ còn muốn ta đoán? Ta không có nhiều kiên nhẫn đến thế.”
“Ngươi cho rằng ta kiên nhẫn lắm hả? Đồ lừa trọc chết tiệt!!”
“Ngươi chửi ai là lừa trọc!”
“Thôi được rồi.” Tức Mặc Xu chửi con lừa trọc xong, hình như tâm trạng thoải mái hơn một mảy, nàng ấy khẽ cong ngón tay và nói tiếp, “Bất kể như thế nào, ta chỉ muốn các ngươi tin ta một chuyện.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Chuyện gì?”
“Nếu không phải đã hết cách.” Tức Mặc Xu dừng lại một thoáng, nói khẽ, “Ta sẽ không làm hại nàng ấy.”
Không nói rõ là “nàng ấy” là ai nhưng Kỳ Chấp Nghiệp hiểu.
Kỳ Chấp Nghiệp: “Vậy nếu có chỗ bất đắc dĩ, ngươi sẽ làm hại nàng ấy?”
“Nếu đã hết cách...” Tức Mặc Xu nghiến răng, đáp, “Vậy tuyệt đối cũng không phải do ta tự nguyện! Ta chỉ muốn các ngươi hiểu rõ điểm này... Chỉ thế thôi!”
Chừng như đúng hệt lời nàng ấy nói, nàng ấy chỉ nói một câu này mà thôi.
Nói xong đã phẩy tay áo bỏ đi ngay, biến mất trong bụi mù giữa không trung.
Trở lại yên tĩnh.
Khuôn mặt nặng nề như nước sâu, Kỳ Chấp Nghiệp trở lại lối vào Linh Hư Môn, đang định bước ra thì hốt nhiên dừng lại.
“Chỉ nói một câu này thôi, vậy chả phải sổ toẹt ra là được rồi à?” Gã sờ khóe môi, càng thêm khó hiểu, “Tại sao nhất định phải đánh mình chứ??”
...................
Lời tác giả:
Rốt cuộc bé Tức Mặc lợi dụng việc công để trả thù riêng, một quyền đánh qua sảng khoái tinh thần.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.