Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Cảnh tượng này thật sự khiến người ta sởn gai ốc.
Đối với người thường, muốn giết đồng loại đều cần có quyết tâm tàn nhẫn, từ bỏ một số thứ, huống chi là Nam Vinh Hồng. Bà ta đối diện với khuôn mặt giống hệt mình mà vẫn xuống tay tàn nhẫn, dường như không nhìn thấy sự giãy giụa, không nghe thấy tiếng kêu thảm.
Mà còn giết đến tận mấy chục lần!
Tiết Linh Tú sững người một lúc, nói: “Bà...”
Lời còn chưa dứt, hắn đã suýt bị Vân Nhàn kéo bay lên. Vân Nhàn kéo hắn về phía trước và vằng mạnh, nói ngắn gọn: “Chạy mau!”
Y tu không tốt ở chỗ này, kinh nghiệm đánh đấm thường thiếu hụt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trước đấy Nam Vinh Hồng vẫn luôn trốn sau màn che, mục đích là để giữ những người có mặt lại nói chuyện. Bây giờ bà ta chủ động lộ diện, xốc màn che lên, ý tứ còn chưa rõ nữa ư?!
TruyenLau
Ba ta muốn giết trên diện rộng rồi!
Đúng như dự đoán, một chưởng ấn từ trên không đánh tới, nhắm thẳng vào Cơ Dung Tuyết tuổi choai choai đang đứng phía bên kia. Vân Nhàn thấy nàng ấy đã chạy ra xa không biết từ lúc nào, đã kêu: “Thái Bình!”
Tuy biết đây là tạo vật, chết rồi sẽ có cái mới thay thế, tuy nhiên nàng vẫn không tài nào nhìn cảnh tượng này. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thái Bình lại trở về chỗ cũ, gào thét lao ra từ cánh tay trái của nàng, đánh lệch chưởng ấn kia. Chưởng ấn sượt qua cánh tay Cơ Dung Tuyết, rất nhanh cánh tay đã tím bầm và bắt đầu rỉ máu từng giọt.
Sắc mặt vốn đã tái nhợt của Cơ Dung Tuyết càng thêm trắng bệch, nàng ấy cắn chặt môi không kêu đau thành tiếng.
Vân Nhàn kéo Cơ Dung Tuyết lại, la: “Thái Bình, ngươi làm sao vậy?! Gần như thế mà còn đánh lệch!”
Thái Bình đáp: “Ta vừa tỉnh nên hơi mơ màng...”
“Lúc này mà ngươi còn ngủ?!” Vân Nhàn kêu, “Tới cả thân kiếm chẳng có, ngươi chỉ là một kiếm linh, ngươi bớt giả vờ yếu đuối dùm ta đi!”
Thái Bình ậm ờ: “Ngươi có thể đi nhanh lên không? Ở đây khó chịu quá!”
Vân Nhàn: “...”
Câu nói thật quen thuộc, nàng xoay đầu nhìn Túc Trì, Túc Trì đứng phía sau, chậm rãi rút thanh kiếm không biết lấy từ đâu ra.
Nam Vinh Hồng xoay người tung một chưởng, lại giết chết “Nam Vinh Hồng” vừa xuất hiện. Tóc đen xõa tung, ánh mắt sáng như sao, rõ ràng là bộ dạng cuồng điên sát khí đằng đằng, ấy nhưng so với bộ dạng cúi đầu ngoan ngoãn đưa khăn tay lúc nãy ở đại điện thì sinh động hơn không biết bao nhiêu lần.
Túc Trì chắn trước người nàng, giơ kiếm lên.
Hai người giằng co.
“Tránh ra.” Nam Vinh Hồng kêu lớn, “Ta không thiết ra tay với các ngươi. Đừng lãng phí thời gian của ta.”
Túc Trì: “Vì sao không muốn?”
Nam Vinh Hồng: “Đương nhiên là vì ta còn cần các ngươi.”
Túc Trì hiếm khi đảm nhận trách nhiệm đàm phán, còn Vân Nhàn nắm lấy Cơ Dung Tuyết. Gặp trở ngại điều kiện tổ đội khiến không thể chạy, thành thử ba người đành phải chen chúc sau lưng Túc Trì, nhìn qua hơi buồn cười. Nàng vừa nắm vừa thì thầm với Cơ Dung Tuyết: “Sao ngươi gầy thế?”
Cơ Dung Tuyết ghét nhất người tự tiện làm thân, nàng ấy đáp trả lạnh đanh: “Liên quan gì đến ngươi.”
“Là bình thường không ăn cơm đầy đủ sao? Dù bận tu luyện cũng không thể vậy được.” Vân Nhàn ra vẻ nghiêm túc nói, “Cái này gọi là một lần nghẹn bỏ luôn sư tử*.”
*câu gốc là “một lần nghẹn bỏ luôn ăn”. Từ ăn và sư (tử) đồng âm
Mặt Cơ Dung Tuyết co quắp: “...”
Tiết Linh Tú thật sự hết chịu nổi: “... Ngươi đủ rồi đấy!!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn tự tìm niềm vui trong cái khổ, nhìn vẻ mặt chê trách lạnh lùng của Cơ Dung Tuyết choai choai, hốt nhiên nàng phát hiện hóa ra niềm vui của đại tiểu thư lại đơn giản đến thế.
Người phía sau cứ cựa quậy, Túc Trì đối mặt với Nam Vinh Hồng mà rằng: “Bà đã biết Cơ Thượng nhập ma từ lâu.”
Nam Vinh Hồng không trả lời, cười đáp: “Đối với nàng ta mà nói, nhập ma hay không thì có gì khác biệt? Nàng ta nhập ma có thể thích làm gì thì làm, ta không nhập ma lại phải khắc chế bản thân mỗi lúc. Vậy nhập ma đâu phải chuyện xấu?”
“Bà thử độc trên linh thú, đồng thời cũng thử luôn trên con người.” Túc Trì nói từ tốn, “Ngoài Cừu Mạc, còn có người khác nữa. Là trưởng lão? Là Quản sự? Cơ Thượng có bị bỏ độc hay không?”
Tiết Linh Tú sững người, đồng tử co rút.
Nếu lời Túc Trì nói là thật vậy thì quá khủng khiếp. Uy tín của Nam Vinh Hồng mấy chục năm nằm ở đây. Trong mắt tất cả mọi người ở Rèn Thể Môn, bà ta là “Nam phu nhân” tận tâm tận lực vì tông môn. Bà ta còn tinh thông dược lý, lúc rảnh rỗi thường xuyên chữa bệnh trị thương cho mọi người trong tông môn. Giả như bà ta thật sự muốn bỏ cỏ độc này vào người các trưởng lão cao tầng, vậy thì thành công cực dễ dàng.
Bởi lẽ hoàn toàn sẽ không có ai hoài nghi bà ta. Bà ta là hiền thê phía sau Cừu Mạc, là người xử lý phần lớn công việc phức tạp của tông môn, không cần phải nghi ngờ, bà ta chính là một phần tử của Rèn Thể Môn. Ai lại đi phá hoại tông môn của mình chứ? Làm vậy thì có lợi gì cho bà ta?
“Trước đây ta luôn cảm thấy Rèn Thể Môn đường đường là một đại tông ở Bắc Giới, vậy mà vẫn cần hưởng ké Y tu, có phải đại tiểu thư đang nói đùa không.” Vân Nhàn bày tỏ, “Nếu Nam Vinh Hồng thật sự muốn làm thế, vậy thì Y tu trong Rèn Thể Môn càng ít càng tốt! Cho dù có thì hoặc sẽ là người có tu vi không bằng bà ta, hoàn toàn không thể phát hiện ra, hoặc là người bên ngoài được mời đến tạm thời chỉ để chữa trị cho Chưởng môn. Bà ta ôm đồm tất cả, nào phải vì bà ta quan tâm đến tông môn cỡ nào... Có thể bà ta chỉ đơn thuần muốn nắm giữ sinh mạng của tất cả những người này trong tay mình mà thôi!”
Rốt cuộc kế hoạch của Nam Vinh Hồng bắt đầu từ khi nào?
Lại rốt cuộc định đến khi nào mới kết thúc??
Bên tai là tiếng sấm ầm ầm, tia chớp sáng như ban ngày, xé toạc bầu trời, đại điện bị sét đánh trúng, trong nháy mắt nứt toác, lộ ra vòm trời đen kịt hỗn độn trên đỉnh đầu mọi người. Nửa linh giới của Cừu Mạc đang trong cơn thịnh nộ, Nam Vinh Hồng vẫn không trả lời, có lẽ bà ta cảm thấy không cần phải trả lời. Cuối cùng bà ta mới kêu: “Tránh ra.”
Túc Trì nhìn bà ta hồi lâu, tình thế căng thẳng, bấy giờ Vân Nhàn ở phía sau chọc chàng một cái.
“Đi trước thôi.” Vân Nhàn thấp giọng nói, “Mục tiêu của bà ta không phải chúng ta đâu.”
Túc Trì cúi đầu nhìn nàng, dường như đang cân nhắc lợi và hại, vài giây sau, chàng kéo Vân Nhàn ra khỏi điện.
Bên ngoài điện chính là Đại trưởng lão và một đám quản sự nghe thấy động tĩnh đã hấp tấp chạy tới. Từ chốn lãnh thổ này có thể thấy rõ thực lực của Cừu Mạc, rành rọt đến từng chi tiết, nhìn không kém gì hiện thực.
“Nam phu nhân!” Đại trưởng lão kinh ngạc tiến lên và hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?!”
Mưa rào sà sã, lạnh thấu xương, rơi nhiều khiến người ta gần như không mở nổi mắt. Bên ngoài Tây Lâu, những kiến trúc khác đều ảm đạm, tắm trong màn mưa lạnh, mịt mùng khó phân biệt. Nam Vinh Hồng vận bộ đồ trắng bị máu nhuộm đỏ đi ra khỏi điện, không nói một lời đứng trước bậc thang dài.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đại trưởng lão nói: “Phu nhân, mưa to như vậy, cái thai này của người vốn đã nguy hiểm...”
Ánh sáng đỏ lóe lên, vừa ra tay đã là chiêu hiểm, Nam Vinh Hồng tung một chưởng đánh vỡ huyệt Hoàn Cốt của ông ta, lớp phòng thủ trên người Đại trưởng lão dao động trong nháy mắt. Còn chưa kịp kinh ngạc, biểu hiện ấy vĩnh viễn dừng lại trên mặt ông ta.
Nước mưa theo đầu ngón tay lạnh lẽo của bà ta nhỏ xuống, hòa tan một ít máu khiến nó loãng dần, nhỏ vào vũng nước.
“Nếu Cơ Dung Tuyết ở đây thì tốt biết mấy.” Nam Vinh Hồng hờ hững hất tay nói, “Nên để cho nó xem thử.”
Thực chất Cơ Dung Tuyết tuổi choai choai đã bị dọa sợ, song vẫn cố giả bộ bình tĩnh: “... Ta ở đây mà?”
Vân Nhàn: “Đại tiểu thư, ờ, bây giờ tình hình hơi phức tạp. Chúng ta cứ nhìn thôi, đừng nói gì thì hơn.”
Gió mưa gào thét, thi thể Đại trưởng lão nằm trên mặt đất, tên quản sự kia sợ đến mức mắt trợn ngược, hấp tấp phát tín hiệu cầu cứu. Song, theo đà những trưởng lão khác tức tốc chạy tới, Đại trưởng lão lại đi đầu đội ngũ như không có việc gì, quát hỏi với sắc mặt như thường: “Làm sao vậy?! Xảy ra cơ sự gì?!”
Quản sự nhìn mặt Đại trưởng lão, lại nhìn thi thể nằm vật trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết run lẩy bẩy: “Đại, Đại trưởng lão bị Nam phu nhân giết...”
“Ngươi nói nhảm gì vậy?!” Đại trưởng lão nhìn theo tầm mắt của hắn... Khuôn mặt giống hệt mình đang nằm khó coi trong vũng nước đã hiện lên màu trắng bệch của cái chết, lòng dạ ác độc rung lên, ông ta chất vấn, “Cái thứ này là cái gì?!”
Người phía sau muốn sụp đổ: “Trong lầu toàn là Nam phu nhân... toàn là Nam phu nhân đã chết!!”
Núi thây biển máu đã đủ kinh khủng, càng kinh khủng hơn khi tất cả thi thể đều là một người.
Bọn họ phát hiện ra sự hoang đường của thế giới này, chỗ đứng mũi chịu sào chính là lãnh thổ này, còn lãnh thổ rung chuyển càng dữ dội hơn. Đến giờ linh thức của Cừu Mạc vẫn không chịu tiêu tán, duy trì hết sức có thể. Duy trì vì trước đó ông ta muốn biết rốt cuộc ai đã giết mình, lại rốt cuộc người này có âm mưu quỷ kế gì; bây giờ ông ta duy trì nó lại vì nguồn cơn hoàn toàn khác.
Ông ta có chết cũng phải chết cho rõ ràng, rốt cuộc do đâu người đầu ấp tay gối lại phải tốn quá nhiều tâm tư để trả thù mình... Thậm chí, trả thù cả Rèn Thể Môn!
Trước Tây Lâu, người càng lúc càng đông, Nam Vinh Hồng cười khẩy, lại lấy sức một mình xông vào đám đông. Vong Trần Chưởng Pháp xuất thế, uyển chuyển như rồng lượn, một chưởng lấy đi một mạng người, máu dâng ngút trời, tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.
“Phu nhân! Nam phu nhân! Người phải chú ý tới tình hình chung chứ!!”
“Không thể giết! Không thể giết được đâu!!”
“Chưởng môn! Đi gọi Chưởng môn tới!! Nam phu nhân điên rồi!! Nam phu nhân điên thật rồi!!”
Máu tươi đã nhuộm đỏ cả mặt đất, Nam Vinh Hồng càng đánh càng hăng, hả hê thỏa thích tràn trề. Linh vực của Cừu Mạc muốn đối địch với bà ta, mỗi tạo vật đều như cá mập thấy máu, dù chết cũng phải cắn bà ta tạo thành vết thương. Bà ta chớ hề hay biết, thậm chí nỗi đau này khiến bà ta càng thêm sảng khoái để rồi bà ta quát to: “TỚI! TỚI NỮA ĐI! CÓ BAO NHIÊU THÌ TỚI BẤY NHIÊU!!”
Tiếng chém giết rung trời.
Bốn người Vân Nhàn co rúm lại trong góc không ai chú ý.
“Tiết huynh, cứ vậy đi.” Vân Nhàn nhìn đôi mắt rực sáng quái dị của Nam Vinh Hồng, nói, “Tuy vẫn không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng ta cảm thấy bà ta đã nhịn nhục lâu lắm rồi.”
“Ừ.” Dầu cảnh tượng này trông thật sự không phù hợp với chủ nghĩa nhân đạo, Tiết Linh Tú vẫn nói với vẻ mặt phức tạp, “Chờ thôi.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Suy cho cùng Nam Vinh Hồng đã bị Vân Nhàn dùng ma thạch thử không dưới ba lần, mỗi lần đều không có phản ứng. Chỉ có thể nói bà ta không phải ma, cũng không nhập ma, từ đầu đến chân đều là Nhân tộc.
Cơ Dung Tuyết tuổi choai choai trưng vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Như vậy thật sự ổn chứ?”
“...” Thực chất Vân Nhàn muốn nói: Ta thấy cô nhóc nhà ngươi ngồi xổm cực vững, chẳng có một mảy ý định đi can ngăn gì cả, thậm chí còn đang thừa dịp hỗn loạn ghi nhớ khiếu yếu của các trưởng lão, như thế mới thật sự không ổn đấy. Thôi, làm nhiều chuyện thất đức sẽ quen, vả lại vui một mình không bằng vui cả làng.
Phải nói, Cừu Mạc nhìn người không được tốt lắm nhưng nhìn Cơ Dung Tuyết lại chuẩn phải biết. Có lẽ là ông ta đã loại Cơ Dung Tuyết ra khỏi phạm trù “phụ nữ”, cũng không xếp nàng ấy vào phạm vi “người nhà”, nên mới có khả năng đối xử một cách khách quan. Đúng là cực kỳ chuẩn xác và Vân Nhàn chớ hề bất ngờ khi Cơ Dung Tuyết sẽ có phản ứng này. Nếu nàng ấy lớn hơn, có khi còn xông lên can ngăn rồi vừa can ngăn vừa thừa lúc bát nháo đánh chết một hai trưởng lão gì đó cho xem. Nay nàng ấy không làm vậy là vì thao tác này cần tu vi cao hơn một ít.
“Đại sư huynh, huynh không sao chứ?” Vân Nhàn hỏi, “Lúc nãy trong đại điện, huynh nói Nam Vinh Hồng đã biết Cơ Thượng nhập ma từ trước, sao lại thế?”
Túc Trì trả lời: “Ta đoán.”
Tiết Linh Tú: “...”
Người này bị đông cứng tới choáng váng à, nói nhiều hơn, cũng thành thật hơn rồi.
“Thực chất ta cũng nghĩ vậy nhưng không có chứng cứ.” Vân Nhàn nói xong, lại nghĩ: Chỗ này đã là dân tu tiên với nhau rồi, còn cần chứng cứ gì nữa? Mặc kệ đi. Nàng nói tiếp, “Tu vi của Cơ Thượng không cao. Cho dù Nam Vinh Hồng có chỉ khiếu yếu cho bà ấy, Cừu Mạc lại đang bị trọng thương, nhưng bà ấy chỉ dùng đao kiếm mà muốn giết Cừu Mạc thì khả năng quá thấp.”
Lạc đà gầy chết còn hơn ngựa béo, cảnh giới tu chân của người ta như vực sâu, cho dù Cừu Mạc nằm đó mặc cho bà ấy chém, chưa chắc bà ấy đã phá được lớp phòng thủ của Cừu Mạc.
Tiết Linh Tú: “Lúc ấy Nam Vinh Hồng ở đó, nếu không phải Cơ Thượng giết vậy thì chính là bà ta giết.”
“Có khi hai người cùng làm.” Vân Nhàn quan tâm nói, “Chuyện nhét phân chó vào bình thuốc gì đó, ta tương đối muốn biết phân chó đó có phải của Phúc Lai thật không. Rốt cuộc dì Cơ mang tới bằng cách nào... Không thể nào là tự tay bốc chứ? Vậy thì thối chết người mất. Nói không chừng Cừu Chưởng môn chết vì thối đấy.”
“Phúc Lai bị sao cơ?” Cơ Dung Tuyết ngơ ngác hỏi, “Còn Cơ Thượng là sao nữa??”
Mặt Tiết Linh Tú xanh mét tới mức sắp phát sáng.
Chẳng còn nghi ngờ gì, Nam Vinh Hồng để Cơ Thượng làm vậy một lần, nào phải muốn mượn tay bà ấy mà chỉ đơn giản vì cảm thấy như vậy sẽ làm Cừu Mạc nổi đóa, quả thực là nắm lấy điểm đau của ông ta để đánh.
Chưởng môn một đời chết bởi sự liên thủ của phu nhân và tiểu thiếp không danh không phận, trước khi chết còn bị dính đầy phân chó như có như không, Cừu Mạc có tức thì cũng tức tới chết. Không đúng, ông ta đã chết rồi. Vậy thì có tức cũng tức tới sống lại cho xem. Không đúng, không sống lại được nữa rồi.
“Còn một điểm.” Túc Trì mở lời, “Trên người Nam Vinh Hồng không có ma thạch, có lẽ bà ta vào được đây nhờ có liên quan đến Cơ Thượng.”
Hoặc là chính Cơ Thượng coi Nam Vinh Hồng là đồng minh trong tiềm thức. Đương nhiên đây là suy nghĩ tương đối chân thiện mỹ... Còn một loại khác đích là Cơ Thượng đã bị khống chế.
Bởi vì nhìn qua, người đang thao túng sức mạnh chính là Nam Vinh Hồng trờ trờ.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiếng chém giết bên kia vẫn tiếp tục. Có lẽ là vì biểu cảm của Nam Vinh Hồng quá đáng sợ, cuối cùng đã khiến mọi người nhận ra nguy hiểm; hoặc là rốt cuộc linh thức của Cừu Mạc đã hãi hùng và mệt mỏi. Đám người thối lui, để lại khắp nơi toàn là thi thể tàn tạ, có người bị giết hai lần, ba lần... trên mặt đều là vẻ kinh hoàng. Nam Vinh Hồng đứng tại chỗ, chớ hề dừng lại, cho đến khi sau lưng mọi người có một bóng dáng chậm rãi xuất hiện.
Cừu Mạc!
Mọi người táng đởm thốt lên: “Chưởng môn!”
Nam Vinh Hồng bước qua biển người, đi về phía Cừu Mạc.
Cừu Mạc chắp tay sau lưng, nói: “Phu nhân, rốt cuộc nàng muốn thế nào?”
Rốt cuộc nàng muốn làm gì? Rốt cuộc nàng làm sao vậy? Sao nàng lại biến thành dạng này?!
Nam Vinh Hồng không nói một lời, lại tung ra một chưởng nhanh như sấm sét, đánh thẳng vào khiếu yếu ông ta, một chưởng khác xuyên qua ngực, máu me đầm đìa.
Bà ta ra tay nào để chiến đấu, chỉ để giết mà thôi.
Cừu Mạc nhìn xoáy vào đôi mắt lạnh lùng của bà ta, cơ thể run rẩy, cuối cùng, toàn bộ linh vực hốt nhiên sụp đổ.
Gần như bị một tay Nam Vinh Hồng đánh tan!
Trong cảnh trời sập đất nứt, thi thể, biển máu, Tây Lâu, Cừu Mạc, cùng với Cơ Dung Tuyết bên cạnh Vân Nhàn đều biến mất không thấy tăm hơi ngay tức khắc. Hai linh vực đối lập dung hợp làm một, Vân Nhàn lại chớp mắt một cái, xuất hiện bên cạnh nàng đích thị là đại tiểu thư hàng thật giá thật.
Chẳng rõ Cơ Dung Tuyết bị đủ loại quái vật hình thù kỳ quái đuổi theo bao lâu, bây giờ trên mặt nàng ấy toàn là vẻ mỏi mệt. Đột nhiên nàng ấy ngẩng đầu, thấy Vân Nhàn đang ngơ ngác nhìn mình bèn nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Vân Nhàn nói: “... Không, không có gì. Đại tiểu thư, những người khác đâu? Không ở cùng ngươi à?”
Cơ Dung Tuyết trả lời: “Ta và bọn họ lạc nhau. Nhưng mà với tu vi của bọn họ sẽ không sao. Phong Diệp thì khác.”
Lời còn chưa dứt, trên mặt đất lại chui ra một Kiều Linh San dính đầy bụi bặm: “Vân Nhàn! Đại tiểu thư! Các ngươi không sao chứ?!”
Kỳ Chấp Nghiệp cũng đi ra. Nhìn sắc mặt gã, phỏng chừng không thể dùng Phật pháp siêu độ thứ đuổi theo gã, gã đành phải dùng vật lý siêu độ, mệt muốn chết.
Cuối cùng là Phong Diệp. Lăn ra như quả bóng từ bùn nhão.
Vân Nhàn lại xem xét tình hình, linh vực sụp đổ, toàn bộ người của Rèn Thể Môn đều tập trung ở đây. Tất cả khách khứa, Giang Phụng Thiên, Giang Lan Thôi trong ngục chết, 10 đại trưởng lão, quản sự, Cừu Trác Cừu Đan, đệ tử nội môn và đệ tử ngoại môn... đều đứng dày đặc ở vòng ngoài. Gần như ai cũng mang chút thương tích, nhưng sắc mặt lại vô cùng đặc sắc.
Nhất là Đại trưởng lão, biểu cảm trên mặt có thể gọi là muôn hình muôn vẻ, hồi lâu ông ta mới run rẩy đôi môi già uy nghiêm và thốt lên: “Chư vị...”
Mọi người đều rất hiểu chuyện, tức thì nói loạn xạ, phủi sạch quan hệ:
“Đừng hiểu lầm đừng hiểu lầm! Nhất định đừng hiểu lầm! Chúng ta chả thấy gì sất!!”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đúng vậy đúng vậy! Chúng ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung. Cừu Chưởng môn mất vì bệnh, đâu phải bị Nam phu nhân và Cơ Thượng giết chứ!”
“Đúng! Phân chó gì đó, gối đầu gì đó, nửa đêm lẻn vào gì đó, sắp chết đến tận nơi rồi mà còn đâu rõ mình đã bị ai giết gì đó nữ. Những chuyện ấy chắc chắn là giả, sao Chưởng môn Cừu Mạc ngốc như vậy. Đúng không các vị?”
“Ha ha, đúng vậy đúng vậy... Các trưởng lão đừng lo lắng, chúng ta kín miệng lắm!”
Mặt Đại trưởng lão lập tức đen như đít nồi, ông ta đã nghiến răng nghiến lợi, tới đầu còn không ngẩng đầu lên nổi.
... Kín miệng quái gì chứ! Nếu bị người thứ nhất biết chuyện, sẽ có người thứ hai, người thứ ba... Trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua, vả chăng ở đây nhiều người, còn toàn người từ là các tông môn của bốn giới! Nếu quay về, e rằng chưa đến nửa ngày thôi, Rèn Thể Môn sẽ vinh dự đứng đầu tiêu đề trên các tờ báo lá cải tại các thành chính! Chiêu này của Nam Vinh Hồng đúng là giết người không thấy máu, đâm thẳng vào tim đấy!!!
Đại trưởng lão đã vậy, đệ tử Rèn Thể Môn càng cảm thấy nóng mặt.
Chuyện này thật sự... Chuyện này thật sự không biết nên hình dung như thế nào nữa!
Thực chất bọn họ chỉ nghe được đoạn ngắn Nam phu nhân nói, những thứ khác thì không nghe thấy. Nhưng chỉ một đoạn ngắn này thôi đã đủ mất mặt lắm rồi!
Hình như người thật sự bị đâm thẳng vào tim là Cừu Mạc.
Ông ta sợ nhất cái gì, không muốn xảy ra cơ sự gì nhất, Nam Vinh Hồng lại cố tình làm cái đó. Cừu Trác run giọng kêu: “Mẹ! Rốt cuộc người đang làm cái gì vậy?! Có phải người điên rồi không?!”
Hình như Cừu Đan vẫn muốn vớt vát chút mặt mũi, vội vàng bổ sung: “Để chư vị sợ hãi rồi. Tuy Nam Vinh Hồng là người thân nhất của ta, nhưng bây giờ bà ấy phạm phải sai lầm ngập trời, ta không thể dung túng...”
“Cút.” Nam Vinh Hồng nói, “Hai đứa vô dụng, nhìn đã thấy phiền.”
Cừu Trác Cừu Đan đều ngậm miệng, không tài nào tin nổi!
“Các ngươi còn chưa hiểu rõ tình hình ư?” Cơ Dung Tuyết nói, “Nay bà ta không cho chúng ta ra ngoài, chúng ta sẽ không ra ngoài được. Ngươi nghĩ bà ta sẽ bó tay chịu trói vì lo lắng cho các ngươi chắc? Các ngươi nghĩ mình là ai?”
Cừu Đan điên tiết: “Câm miệng!! Ta là con trai của bà ấy! Mẹ nó, ngươi tưởng mình là ai?! Một thứ không ra gì. Ta là con trai của phu nhân chưởng môn được cưới hỏi đàng hoàng, đồ con hoang nhà ngươi đủ sức nói đến ta ư?! Mẹ ngươi chính là đồ lẳng lơ...”
“Chó nhà sinh chó con, chó hoang sinh chó hoang, ngươi có bản lĩnh thì nói thêm hai câu nữa xem.” Cơ Dung Tuyết đanh giọng, “Cha ngươi bị phân chó làm cho sặc chết đang nhìn ngươi ở trên trời kia kìa, có gan thì lại đây để ta tiễn ngươi đi chung!”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San ngạc nhiên thốt lên: “Đại tiểu thư, ngươi...”
Thôi. Thực chất chửi cũng có lý đấy chứ. Người thường chửi thế là hại người tám trăm tự hại mình một ngàn, còn nàng ấy chửi lại hợp tình hợp lý.
Mắt các vị khách đều trợn to.
Bọn họ có nằm mơ còn chẳng ngờ mình tới tham gia một đám tang lại còn gặp nhiều nguy hiểm nối tiếp, nhiều cảnh xuất hiện thật đặc sắc đến thế. Kịch gia đình nhà người ta quá hay ho, quá đặc sắc! Nếu không phải mạng nhỏ của mình hình như vẫn còn treo lơ lửng, bọn họ sẽ xem mê mẩn đến mức chỉ thiếu nước vỗ tay.
Xé nhau hay lắm! Xé nhau to nữa lên!!
Thật sự đã có người vỗ tay.
Bên kia truyền đến tiếng vỗ tay giòn vang, Nam Vinh Hồng cười nói: “Dung Tuyết, con nên làm con gái của ta mới phải.”
Cơ Dung Tuyết nói: “... Ta không cần ai làm mẹ mình cả.”
Không khí yên tĩnh lại, trong đám đông, chỉ có một ông cụ râu tóc bạc phơ đang run lẩy bẩy.
Vân Nhàn nhận ra ông ta mặc trang phục của Vong Trần Môn, nhìn qua có tư cách rất cao, hẳn là trưởng lão Vong Trần Môn được đặc biệt mời tới tham gia đám tang.
“Dương Trưởng lão, ông run cái gì?”
Nam Vinh Hồng cười một tiếng, hút ông ta lại, bóp cổ ông ta mà rằng: “Năm đó lúc hai môn phái quyết định liên hôn, ông nói với Cừu Mạc như thế nào? Rằng Nam tiểu thư có thiên phú đặc biệt, dung mạo xinh đẹp, đảm đang việc nhà, còn biết phụ tá tông môn. Nhược điểm duy nhất chính là tính cách hơi bốc đồng, nhưng không sao, làm mẹ rồi sẽ chín chắn hơn... Ông nói vậy đúng không? Ông cũng biết cách nói tránh nặng tìm nhẹ quá đấy, quên nói chuyện quan trọng nhất. Đâu phải bốc đồng, mà là có thù tất báo, dễ ghi thù, sao ông quên nói chỗ này thế? Ông xem, ông hại chết Chưởng môn rồi!”
Dương Trưởng lão run run mở lời: “Vinh Hồng, rốt cuộc ngươi, ngươi mưu tính bao nhiêu năm, là vì điều gì?? Rõ ràng, rõ ràng ngươi làm thế này chẳng có lợi lộc cho một ai cả!!”
Đây cũng là tiếng lòng của tất cả mọi người ở đây.
Tuy xem kịch rất vui, tuy nhiên sau cùng Nam Vinh Hồng làm vậy là vì đâu? Vì tông môn? Vì thế lực? Dù gì cũng phải có mục đích chứ!
“Đôi khi ta thật sự rất khó hiểu, có phải trong lòng các ông, lựa chọn của phụ nữ là nhẫn nhịn hoặc là cao cạy xa bay. Chỉ có hai loại này, không có lựa chọn thứ ba.” Nam Vinh Hồng cười ha hả, “Chẳng tốt cho ai cả ư, vậy ta không tính là người sao? Có chỗ tốt đối với ta chứ!! Ta vui vẻ, đây đích là lợi ích lớn nhất. Tại sao ta phải tha hương, tại sao ta phải rời đi, còn bọn họ không mất một tí gì cả? Ai đã gây hấn với ta, ai từng hại ta, ai đã cướp đi thứ quý giá nhất của ta, ai ngồi mát ăn bát vàng làm ngơ tất cả những chuyện này. Ta không yên ổn thì bọn họ, cũng, đừng, hòng, mong, được, yên, ổn!!”
Giọng nói nhẹ nhàng, mọi người ở đây lại bỗng toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Trước mắt tối sầm trong khoảnh khắc, Dương Trưởng lão chợt đoái tưởng tới dáng vẻ của Nam Vinh Hồng khi còn ở Vong Trần Môn. Nó mang khí thế quá mạnh, danh tiếng quá lớn, lại muốn vượt qua người thừa kế đã được quyết định sẵn; còn luôn rước họa vào thân, kiêu ngạo khiêu chiến các cao thủ. Nếu bị liên lụy, việc này sẽ càng là tai họa đè xuống Vong Trần Môn. Với tính cách này, đừng nói làm chưởng môn, có giữ lại thì nó cũng chỉ là kẻ gây họa. Nhưng suy cho cùng nó vẫn là con gái Chưởng môn, đâm ra ông ta mới góp lời với Chưởng môn rằng:
“Giữ con bé đó ở lại trong môn phái... Tóm lại không tốt lắm.” Dương Trưởng lão nói, “Tuổi không còn nhỏ, chi bằng chọn một vị phu quân tài giỏi, cũng để cho nó có một kết cục tốt đẹp.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.