Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Ánh sáng ban mai le lói, Vân Nhàn khó khăn hé mắt, đưa tay sờ sang bên cạnh, lạnh ngắt.
Sờ xong nàng mới chậm chạp vụt nhớ ra điều này không đúng lắm với Túc Trì. Chung quy chàng chẳng có thân nhiệt, cũng không ủ ấm được chăn, muốn gọi chàng thì cứ mở miệng là được: “Đại sư huynh...”
Giọng nói lãnh đạm của Túc Trì truyền đến từ bên ngoài: “Tỉnh rồi?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ừ.” Vân Nhàn bừng tỉnh, “Hình như ta vừa mơ một giấc dài thật dài.”
Trong mơ, nàng trở lại thời cấp ba, ngồi bên phải bục giảng, giáo viên chủ nhiệm là Lê Chưởng môn. Sau đó có một học sinh chuyển trường tên là Tức Mặc Xu, cuối cùng bọn họ vẫn trở thành bạn bè. TruyenLau
Lúc vừa tỉnh dậy ký ức còn rõ trờ trờ, từng chuyện hiện ra trước mắt, nhưng bây giờ mới chỉ qua vài nhịp thở, hình ảnh đã bắt đầu phai nhạt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Suy cho cùng đã rất lâu rất lâu nàng không nghĩ đến chuyện trước kia nữa.
Hình như Túc Trì ở bên kia đang thay gì đó: “Nàng mơ gì vậy?”
Nói ra chắc chàng cũng không hiểu. Vân Nhàn nghĩ một lát, ngắt đầu bỏ đuôi, dỗ ngon dỗ ngọt mà rằng: “Nhưng mà ta có mơ thấy chàng đấy.”
Túc Trì: “... Nàng ra ăn cơm đi.”
“Đến ngay.” Vân Nhàn sửa soạn mặc y phục, lại nghe thấy tiếng sột soạt từ bên kia bèn không khỏi thắc mắc, “Đến cùng chàng đang làm gì vậy? Vá y phục à? Hay là đang móc áo len cho Giang Sơn?”
“Không có gì.” Túc Trì trả lời, “Đang mặc đồ cho con.”
Tay Vân Nhàn khựng lại: “Con??”
Túc Trì: “Nàng mặc xong thì ra xem con bé đi.”
Vân Nhàn: “Con gì?!! A!!”
Nàng chẳng buồn mặc áo khoác ngoài, nhảy chân trần xuống giường, mở cửa xoạt một tiếng.
Túc Trì đang tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, khuôn mặt nghiêng đẹp như tranh thủy mặc, nhưng trong tay chàng lại đang bế một đứa bé mới sinh được quấn trong tã. Mắt Vân Nhàn trợn tròn, thò đầu qua...
Đứa trẻ môi đỏ răng trắng vừa sinh ra đã không khóc một tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
Vân Nhàn: “...”
Trong khoảnh khắc này, vô số suy nghĩ vụt qua trong đầu nàng, nàng nghẹn họng, im bẵng một lúc, cuối cùng hỏi một câu rất khốn nạn: “Đại sư huynh... Chàng chắc rằng đây là con của ta ư?”
Túc Trì: “?”
Vân Nhàn bị đánh vào đầu.
-
Buổi trưa, tại ngọn núi chính của Kiếm Các.
Vân Lang bế đứa bé, Tiêu Vu ngồi bên cạnh, hai người lớn đều mang khuôn mặt xám xịt như màu đất.
Vân Nhàn quỳ trên giường nhỏ như đang sám hối, nàng nói cứng: “Mẹ, mẹ nghe con giải thích đã.”
“Giải thích?” Tiêu Vu chất vấn, “Đứa bé này trông sắp hai tuổi rồi! Vân Nhàn, con mới bao nhiêu tuổi?! Năm ngoái con mới vừa qua sinh nhật 23!! Rốt cuộc từ khi nào hai đứa...”
Vân Lang cố gắng làm dịu bầu không khí: “Nương tử, đừng quấy rối tình dục.”
Tiêu Vu nổi giận: “Chàng ngậm miệng lại đi!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nhưng mà rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Tiêu Vu không dám đưa tay bế, chỉ nhìn từ xa, “Sao con bé không nói gì hết vậy? Cũng không khóc lấy một tiếng. Con phải biết lúc nhỏ giọng con đủ sức làm sập cả tuyết trên núi. Đúng, tới tên của nó mà con còn chưa nói cho ta biết... Nào, gọi bà ngoại đi con.”
Đứa bé thản nhiên phun một cái bong bóng bằng nước bọt.
Vân Nhàn gãi đầu: “Con chưa đặt tên, con vẫn đang nghĩ đó.”
Tiêu Vu nổi cơn thịnh nộ: “Hai tuổi rồi mà vẫn chưa đặt tên?!!”
“Cho nên mới nói mẹ nghe con cắt nghĩa đã!” Vân Nhàn đau đầu, “Dù hai người có tin hay không, sáng nay nó mới xuất hiện bất chợt. Thật sự không phải con sinh ra! Là đại sư huynh sinh... Không, cũng không tính là sinh... Tách ra hả?”
Có trời mới biết đến giờ nàng vẫn chưa thật sự làm chuyện đó chân chính với Túc Trì!! Đại sư huynh quá trong sáng, nàng không dám mạnh bạo, bình thường tối đa chỉ hôn má, hôn môi, ai biết lại đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ chứ!
Túc Trì đứng bên cạnh, run lên trong một thoáng dưới ánh mắt của mọi người.
Vân Nhàn kêu: “Đại sư huynh, chàng nói gì đi chứ.”
Túc Trì gật đầu, bình tĩnh trả lời: “Ta thấy chữ ‘Lân’ khá hay, điềm lành như ý, ngày sau tất có thành tựu.”
Vân Nhàn ôm đầu: “Ai hỏi chàng cái này!!!”
“...”
Giữa một mớ hỗn độn, rốt cuộc mọi người hiểu rõ chuyện này là như thế nào.
Trước đó trong lúc Túc Trì bị ma kiếm xâm nhập, thần trí không tỉnh táo, chàng đã thật sự chặt đứt một đoạn khúc đầu mũi kiếm của mình, buộc vào tay Vân Nhàn hòng muốn lấy lòng nàng, chứng minh mình là thanh kiếm duy nhất trên đời có thể lưu lại hậu duệ.
Hiềm một nỗi theo lời Túc Trì, Vân Nhàn đeo nó bên mình, không cố ý dùng tinh huyết nuôi dưỡng thì cũng phải mười mấy năm nó mới hóa thành hình người. Còn giờ vì sao đứa trẻ này bất chợt xuất hiện, chàng đâu rõ.
Có lẽ do luôn đeo bên mình, nhiễm hơi thở của Vân Nhàn, nên nó mới tạm thời hóa thành hình người. Suy cho cùng thì sợi dây đỏ trên tay Vân Nhàn đã đứt thật và miếng huyền thiết bé tí đã biến mất.
Dù sao đi chăng nữa nó đã biến thành hình người, tổng không thể bắt người ta biến trở lại ngay bây giờ được. Với logic đặt tên của Vân Nhàn, nàng nghĩ mãi cũng chỉ đặt được một cái tên mụ là Vân Trì Trì, tên chính thức là Vân Lân.
Vân Trì Trì trông vô cùng đáng yêu nhưng lạnh giá, má phúng phính, không khóc không quấy, không tè không ị, chỉ “lạnh lùng nhìn”... Mắt hệt Vân Nhàn như đúc nhưng phong thái thì giống Túc Trì trờ trờ.
Mọi người đều bó tay, Vân Nhàn đành phải bế Vân Trì Trì trở về phòng, hao tâm tổn trí: “Giờ phải làm sao đây.”
“Làm sao là làm sao?” Túc Trì không hiểu, “Nó không cần ăn, trước kia nàng đối xử với nó thế nào, bây giờ cứ đối xử như vậy là được.”
Vân Nhàn không hiểu ý chàng, cho đến khi thấy Túc Trì lấy một sợi dây thừng đỏ chót, định trói Vân Trì Trì lại, nàng tức thì cảnh giác: “Dừng tay a a a...”
Đá với người sao giống nhau được?! Nàng đâu thể mang con nhỏ ra ngoài chơi như đồ trang trí!!
“Xong đời.” Vân Nhàn ngăn cản hành vi vô nhân đạo của đại sư huynh, cuống cuồng, “Vốn dĩ đã hẹn với mọi người hôm nữa cùng đi tới Nam Giới ăn chực, bây giờ ta phải mang theo con bé rồi. Đương nhiên, mang đi thì không sao, chỉ là phải giải thích thế nào đây?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tại sao phải giải thích.” Túc Trì khẽ ho một tiếng, tai hơi đỏ, nói khẽ, “... Chúng ta đã làm chuyện đó thật... Có con vẫn là chuyện bình thường.”
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “Sao lại có biểu cảm này. Ta nói sai gì.”
“Thứ nhất, đại sư huynh, chàng tuyệt đối đừng nói câu này trước mặt người khác. Chuyện này chuyện nọ này này, người ta sẽ hiểu lầm đấy. Cùng lắm ta chỉ hôn môi chàng thôi! Nếu người khác cho rằng ta là quỷ háo sắc, tên dê xồm cuồng điên, thì thanh danh của ta lại bị hủy hoại thêm nữa!” Vân Nhàn nhọc lòng và khổ sở nói, “Thứ hai, mặc dù bây giờ mọi người đều biết chàng không phải người, nhưng chuyện này vẫn nên giữ kín thì hơn. Nếu có kẻ bất lương nào đó phát hiện ra có thể sản xuất hàng loạt chàng bèn cắt chàng thành tám khúc thì tính sao?”
Túc Trì: “Ai dám?”
Vân Nhàn: “Vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Túc Trì chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy thay y phục cho Vân Trì Trì. Đâu rõ chàng thay y phục kiểu gì, nó có biết đi nặng đâu. Thay mãi, bỗng chàng mở miệng, như đã suy nghĩ rất lâu: “Nàng không thích con bé ư?”
Vân Nhàn nghe thấy giọng điệu không đúng: “Sao không thích chứ, ta chỉ hơi bất ngờ thôi...”
“Có khả năng con bé chỉ đang bắt chước chúng ta.” Túc Trì nhìn chằm chằm Vân Lân, ánh mắt của cả hai đều toát lên vẻ lãnh đạm không giống người thường, “Nó chưa chuẩn bị sẵn sàng, có lẽ vài ngày nữa sẽ biến trở lại.”
Vân Nhàn đại khái hiểu ý đại sư huynh. Nói theo khoa học hiện đại, Vân Trì Trì hiện tại chỉ là một tế bào nhỏ, không hiểu sao lại bị lộ ra ngoài, có thể con bé cũng đang hoang mang tột cùng.
“Được rồi được rồi.” Vân Nhàn đi tới, ôm eo chàng và nói, “Không sao, chung quy đi đâu vẫn là đi, vừa hay dẫn nó đi gặp các dì các chú, sau này còn được dựa hơi.”
Túc Trì còn muốn nói gì đó, Vân Nhàn đã kêu lên ngay: “Hôn một cái nào.”
Túc Trì không nói gì nữa.
-
Cả hai đều không ngờ, vài ngày sau, mọi chuyện càng trở nên phức tạp.
Bởi vì dù Vân Trì Trì không ăn cơm không dùng bữa, tuy nhiên con bé đang lớn lên với tốc độ đáng kinh ngạc. Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi, nó đã biến thành hình hài đứa trẻ sáu tuổi, tay ngắn chân ngắn mặt phúng phính, vô cùng chắc nịch.
Tiêu Vu hoàn toàn tin rằng đây không phải đứa trẻ do con gái mình sinh ra. Vân Trì Trì điềm đạm không màng thắng thua, rất bình tĩnh, còn nhỏ tuổi đã có phong thái đại hiệp, dù có chọc thế nào cũng không mở miệng.
Vân Nhàn ưu sầu lắm, chó cùng rứt giậu, nàng gọi Thái Bình ra: “Thái Bình, cả hai ngươi đều là kiếm, có thể nói cho ta biết nó đang nghĩ gì không?”
Thái Bình: “Túc Trì còn không biết nó đang nghĩ gì, sao ta biết được?”
Vân Nhàn lại hỏi: “Lúc nhỏ ngươi biết nói chuyện không?”
“Cái này thì biết.” Thái Bình hắng giọng hai tiếng, trả lời, “Ta học nói tiếng người lúc khoảng 100 tuổi.”
Hỏi còn không bằng đừng hỏi , Vân Nhàn: “... Lui xuống đi lui xuống đi.”
Song nàng cực yên tâm về Vân Trì Trì. Sao so sánh con bé với Thái Bình được? Thái Bình – cái tên ngốc đó – phải cần đến 100 tuổi, cam đoan con gái nàng tới 1 tuổi đã có thể nói, yên tâm đi.
Tụ họp tại Nam Giới, Vân Nhàn dắt theo Vân Trì Trì, ngồi giữa cả bọn.
Túc Trì đi tìm đá mài gì đó, nghe nói là thứ chàng dùng lúc nhỏ, Vân Nhàn không hiểu lắm về kiếm như bọn họ.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chẳng hay Tiết Linh Tú đi chuẩn bị cái gì, bây giờ vẫn chưa thấy bóng dáng, người đến đầu tiên lại là Cơ Dung Tuyết ở xa nhất, phong trần mệt mỏi, nhìn thấy Vân Trì Trì đã ngẩn người ra.
Dù Vân Trì Trì mãi không nói chuyện, tuy nhiên Vân Nhàn vẫn giới thiệu cho nó: “Đây là Cơ Dung Tuyết, Chưởng môn của Rèn Thể Môn.”
Vân Trì Trì rụt rè gật cằm nhỏ.
Đôi mắt đỏ sẫm của Cơ Dung Tuyết nhìn chằm chằm Vân Trì Trì hồi lâu mới nói: “Lần đầu tiên ta thấy con non không lông cũng đáng yêu.”
Vân Nhàn: “... Ngươi làm gì vậy. Không phải, ngươi không định hỏi đứa bé này từ đâu ra sao? Không chút nghi ngờ nào sao??”
“Cho ta mượn chơi.” Cơ Dung Tuyết chẳng buồn hỏi, nàng ấy thốt lên, “Nó khóc thì ta sẽ trả lại cho ngươi.”
“Còn lâu mới cho!” Vân Nhàn bế Vân Trì Trì lên như bưng món ăn, bảo, “Nào gọi dì Cơ đi con.”
Từ đầu nàng chẳng ôm hy vọng chi, suy cho cùng ngay cả Tiêu Vu mà đứa bé này còn không nể mặt. Nào ngờ Vân Trì Trì lại thản nhiên mở miệng từ tốn: “Dì Cơ.”
Khóe môi Cơ Dung Tuyết giật giật, nàng ấy lấy linh khí bản mệnh của mình ra, đặt luôn lên bàn tay nhỏ của con bé: “Tặng con này.”
Vân Nhàn: “?”
“Chuyện gì vậy?!” Vân Nhàn hoài nghi nhân sinh, nàng véo má Vân Trì Trì, nghiến răng nghiến lợi, “Con còn chưa gọi mẹ đâu đấy!”
Vân Trì Trì: “Vân Nhàn.”
Vân Nhàn: “Không được gọi như vậy!!”
Nàng bị tổn thương một chút nhưng vết thương này được xoa dịu nhanh chóng. Bởi lẽ hai năm rõ mười Vân Trì Trì có trí tuệ riêng, con bé gọi tất cả mọi người một lượt, chỉ không chịu gọi mỗi “Phong thúc thúc”. Nguyên nhân chính vì Phong Diệp tức tốc chạy đến, trên người chẳng mang theo một mảy gì, không có đồ cho nó, nó sẽ không gọi.
Vân Nhàn kể lại sự việc, vẻ mặt mọi người đều như đang bị táo bón. Kiều Linh San vừa làm nhiệm vụ xong, hoàn toàn không hay biết: “Chẳng trách dạo này Chưởng môn bước đi như có gió, hỏi có chuyện gì thì lại khó mở miệng...”
Chuyện này đúng là không dễ nói bởi vì khó cắt nghĩa quá.
Phong Diệp vẫn đang cố gắng lấy đồ hối lộ con bé: “Con chỉ thích vũ khí thôi sao? Ta có đôi vớ bé tí này, con không thích à?”
Rất nhanh, cả bọn đã đến đông đủ. Vốn dĩ họ đến để bàn bạc chuyện tàu thuyền thông thương bốn giới. Nay tất cả mọi người đều ngồi theo vị trí cũ, Tiết Linh Tú vẫn ngồi trên chiếc ghế duy nhất, ánh mắt cả bọn thì lại đổ dồn vào đứa bé trong lòng Vân Nhàn.
Vân Nhàn quan sát một lúc, phát hiện thái độ của mỗi người đối với đứa trẻ có sự khác biệt rất lớn.
Cơ Dung Tuyết là kiểu nuôi thả, miệng thì nói muốn mang con bé đi chơi, thực tế lại chẳng biết nói chuyện với trẻ con ra sao; tương tác nhiều nhất là lấy đủ loại thiên tài địa bảo ném cho Vân Trì Trì, tiếp đấy lặng lẽ quan sát biểu cảm của nó từ bên cạnh.
Tiết Linh Tú chắc khá thích trẻ con, mặc dù hắn không muốn thể hiện ra nhưng người sáng suốt nhìn đã biết ngay. Hắn cứ xoay quanh con bé, không ngồi ghế, hỏi nó có muốn cái này không, có muốn cái kia không. Nếu không phải Vân Trì Trì quá ngoan, có lẽ hắn còn muốn giúp lau cả nước miếng luôn nữa không chừng.
So với dì và thúc thúc, Kiều Linh San và Phong Diệp giống tỷ tỷ và ca ca có thể chơi cùng.
Kỳ Chấp Nghiệp là người phản ứng kịch liệt nhất, gân xanh trên trán sắp nổi lên rồi: “Đừng mang lại đây!! Thật là, đừng phá, đừng bắt ta bế... Này!! Ta không được, thật sự không được!!”
Gã không biết để tay ở đâu, cả người cứng đờ như khúc gỗ.
Loay hoay một hồi, rốt cuộc cả bọn ổn định lại và nhất trí cho rằng:
Cơ Dung Tuyết: “Sao tính cách nó không giống ngươi chút nào.”
“... Sao ta biết được.” Vân Nhàn hoang mang nói, “Cũng đâu phải không giống ta lắm chứ? Lúc chững chạc ta cũng chững chạc ghê lắm mà.”
Tiết Linh Tú: “Ngươi có lúc chững chạc nhưng ngươi chưa bao giờ im lặng.”
Cả bọn thấy hắn nói rất đúng nhưng không dám lên tiếng tán thành.
Vân Trì Trì: “Tiết thúc thúc, lá cây đẹp.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn còn tưởng nó nói lá cây gì, xoay lại nhìn, nàng mới phát hiện là cái lá vàng Tiết Linh Tú nhét cho. Nàng tức thì nghẹn họng: “...”
Đúng là con gái rượu của mẹ, còn nhỏ cỡ này đã có tầm nhìn thế ắt tương lai sẽ rộng mở.
Kiều Linh San cẩn thận ngẫm nghĩ, lại nói: “Nhưng mà dáng dấp trông giống hệt, không chỉ mắt mà hình dáng khuôn mặt cũng y như đúc.”
Phong Diệp tán thành: “Đúng rồi đúng rồi.”
Kỳ Chấp Nghiệp cả giận: “... Các ngươi đừng bắt ta bế nữa được không!! Ta thật sự chịu thua!!”
Nói đến chuyện tàu thông thương bốn giới, Vân Nhàn lại nghĩ đến Tức Mặc Xu đã lâu không xuất hiện, đâu rõ dạo này nàng ấy đang làm gì. Có lẽ vì giấc mơ dài mấy hôm trước, nàng lại hơi muốn gặp đối phương.
Xi Vưu chết, chút tàn dư thế lực của Ma Giáo chạy trốn được thì chạy trốn, đã chết thì chết. Chúng chia làm hai nhóm, một nhóm không chịu thần phục Thánh nữ, vẫn muốn gây chuyện để rồi bị Túc Trì chém một kiếm chết hơn non nửa; một nhóm khác như các ma tướng là Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp khi chờ nguyên anh Thánh nữ được nuôi dưỡng dưới tế đàn, hiện họ đã làm ăn kinh doanh hợp pháp.
Từ một năm trước, thân thể của Tức Mặc Xu đã dung hợp thành công với linh thức, có điều nàng ấy vẫn sống ẩn dật không ra ngoài. Huống chi cứ điểm Ma Giáo vốn dĩ đã tách biệt với bốn giới, thành thử nàng ấy không chủ động tìm người khác, người khác đừng hòng tìm được nàng ấy, hết sức bí ẩn.
Lần trước Vân Nhàn gặp nàng ấy là hai tháng trước.
Hầy, con không gặp được dì Tức Mặc, phải làm sao đây, nhất định phải gặp một lần.
Vân Nhàn nhìn gáy tròn tròn của Vân Trì Trì, chợt muốn thở dài. Có vẻ bây giờ vẫn còn quá sớm, trong nội tâm Vân Trì Trì vẫn là một khối huyền thiết nhỏ bé ngây thơ, quá thuần khiết. Nàng vẫn chưa tìm được cách giao tiếp, chỉ mong sau này tính cách con bé đừng bị nàng dạy hư... Hả? Vừa nãy Vân Trì Trì ngồi ở đó sao?
Vừa nãy không ngồi xa như vậy mà?
Hình như thật sự không xa như vậy.
Vân Trì Trì hốt nhiên ngẩng đầu, nhìn Vân Nhàn. Vân Nhàn nhìn thấy đôi mắt gian xảo quen thuộc nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu của nó, hốt nhiên thấy thót trong lòng, cảm thấy có chuyện chẳng lành...
Giây tiếp theo, Vân Trì Trì hóa thành một thanh kiểm nhỏ, bay vút một cái về phía chân trời.
Quá nhanh. Tốc độ thật sự quá nhanh! Điểm này giống hệt Vân Nhàn!
Không ai ngờ tới, cả bọn dần dần hóa đá.
Trong cảnh câm lặng, Vân Nhàn bật dậy: “Mau đuổi theo đi chứ!!!”
-
Đúng vào ngày thứ sáu Vân Trì Trì ra đời, cô bé chọn bỏ nhà ra đi.
Sáu đại môn phái và Huyền Bảo Các đều đăng thông báo tìm người – Vân Nhàn đâu rõ nên đăng tìm đồ hay tìm người cho phù hợp nên nàng đăng cả hai. Chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi, cả giang hồ đều biết có một đứa bé tên Vân Lân đi lạc.
Trong lúc rối bời bời, Vân Nhàn xem lại toàn bộ sự việc, và rồi phát hiện rất có thể Vân Trì Trì đã lên kế hoạch này từ trước.
Ở Kiếm Các, ra khỏi cửa môn phái còn có cửa núi, khắp nơi đều là người trong tông môn, tới Vân Lang còn ngày này muốn tìm con bé chơi trò nhà chòi. Nó không thể chuồn đi được thành thử cứ im lặng, vờ như không thể tự nhận thức, lúc sắp đi còn bám lấy Vân Nhàn, nhất quyết đòi nàng mang mình đến Nam Giới... Vân Nhàn không quen biết ai ở Nam Giới, đi qua vài chỗ ngoặt đã hoàn toàn không tìm thấy người ta, đây thật sự là cơ hội bỏ trốn không thể tốt hơn.
Vân Nhàn hoàn toàn chủ quan.
Toàn bộ Kiếm Các cũng lên đường, họ khua chiêng gõ trống, gấp gáp tột cùng, song ngoài dự đoán, Túc Trì không lo lắng như Vân Nhàn tưởng tượng.
“Đại sư huynh, lúc này không phải chàng nên ăn không ngon ngủ không yên, trằn trọc ư.” Vân Nhàn nghẹn ngào, “Sao ta thấy chàng chẳng lo lắng gì cả. Tốt xấu gì nó vẫn là một miếng sắt rơi ra từ người chàng mà.”
“Đừng lo lắng, con bé là huyền thiết.” Túc Trì ung dung đáp, “Cho dù đặt nó vào vạc đốt lò để rèn cũng phải nung 77 49 ngày nó mới có thể tan chảy.”
Vân Nhàn: “Vậy nếu 49 ngày vẫn không tìm thấy thì sao?”
Túc Trì dứt khoát đứng dậy cầm kiếm: “... Ta lại đi tìm xem.”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhưng cũng may, điểm dừng chân đầu tiên của Vân Trì Trì sau khi bỏ nhà ra đi lại là Bắc Giới. Đâu rõ con bé bay đến đó làm gì, chẳng lẽ vì Túc Trì gõ nó ra ở đó, cho nên nó có tình cảm quê hương. Dù là gì, nói tóm lại, cánh nhà báo lá cải ở Bắc Giới không ăn chay.
Người, chắc chắn không bắt được, tin tức thì được cập nhật liên tục.
“Vân Lân xuất hiện ở Huyền Bảo Các! Trên người khoác thêm một lớp cà sa, tỏa ánh sáng lung linh như pháp bảo cấp Thiên, không biết có được từ đâu?”
“Báo! Vân Lân chạy ra từ cửa sau Lưu phủ! Trong túi đựng đầy đồ ăn vặt, vừa đi vừa rắc vừa ăn, còn cưỡng ép ôm đi con hồ ly đực Meo Meo!”
“Vân Lân cưỡi Giang Sơn bất chợt xuất hiện! Đấu pháp với người ta long trời lở đất! Không ngờ lại thắng, cô bé thắng rồi!!”
“Đại sư Minh Quang bị đứa bé này giật rụng ba sợi râu, chỉ biết niệm thẳng A Di Đà Phật”
“Tuổi còn nhỏ mà thiên phú đã kinh khủng như vậy, giang hồ gọi nó là ‘Bé Cẩu Cẩu’!”
Vân Nhàn tức giận xé báo: “...Bé Cẩu Cẩu cái đầu ngươi á?! Có thể đặt cho người ta cái biệt hiệu nào hay hơn không!!”
Nàng và Túc Trì ngày đêm chạy đến Bắc Giới, vừa đến cửa thành, tin tức mới đã được đưa đến tay.
Không ngờ Vân Trì Trì lại chạy đến giao giới giữa Ma Quật và Bắc Giới, bị kết giới hút vào trong nháy mắt, hiện tại không rõ tung tích.
Phải biết rằng tuy hiện tại rất có thể Ma Quật do Tức Mặc Xu quản lý, nhưng những ma nhỏ bên dưới sẽ không báo cáo mọi chuyện lên trên mọi lúc. Chúng vẫn giữ nguyên thói quen, hiện chỉ miễn cưỡng chung sống hòa bình với Nhân tộc, nước sông không phạm nước giếng. Một đứa bé chạy vào trong đó, hoàn toàn không thể lường trước được nó sẽ gặp phải sự gì.
Thật sự quá nguy hiểm!
Vân Nhàn lập tức lo lắng chẳng yên.
Hai người ngự kiếm lao đi, gió rít gào, xem ra là phải phá vỡ quy tắc xông vào Ma Quật này. Vân Nhàn mím môi, suy nghĩ trong lòng liên miên chìm nổi.
Đối với nàng, sự xuất hiện của Vân Lân nằm ngoài dự đoán hoàn toàn. Tuy Túc Trì luôn nói con bé chỉ có bề ngoài giống người, bản chất vẫn là một khối sắt nhỏ, nhưng dù Vân Lân có giống nàng hay không, sao Vân Nhàn thật sự coi nó là khối sắt không có ý thức được đây?
Chính vì nàng quá bất cẩn mới khiến Vân Lân rơi vào tình cảnh nguy hiểm lúc này.
“Đại sư huynh.” Vân Nhàn đang trên đường đi, hốt nhiên nghiêm túc nói, “Ta quyết định rồi, sau này ta phải trưởng thành thôi.”
Túc Trì: “...”
Sao lại đột ngột vậy. Chắc chàng đã nghe câu này hơn mười lần trong vài năm nay, tai sắp chai sạn rồi.
Vân Nhàn: “Ta phải trở nên chín chắn.”
Túc Trì: “Bây giờ nàng đã rất chín chắn.”
Vân Nhàn ngạc nhiên trước khả năng nói dối không chớp mắt của đại sư huynh.
Lòng thấp thỏm lo âu, cuối cùng nàng đã đến trước Ma Quật. Ma Quật tỏa ra sương mù tím đen, mù mịt, trông khá đáng sợ.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn đang định rút kiếm thì cảm nhận được hơi thở quen thuộc ập đến từ phía chân trời. Từ trong Ma Quật gieo lên tiếng gõ trống khua chiêng, một chiếc kiệu sang trọng ung dung lắc lư ra ngoài, ma nhỏ hai bên ra sức hô to: “Thánh... nữ… đến”
Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của Tức Mặc Xu lộ ra sau tấm rèm.
“Thánh nữ đại nhân?!” Vân Nhàn lập tức hết giận, mừng rỡ thốt lên, “Ngươi thật sự ở đây à? Ngươi có thấy...”
“Vân Lân, Vân Trì Trì, đúng không?”
Tức Mặc Xu nhảy xuống kiệu, đi về phía nàng. Vân Nhàn nhìn thấy thanh kiểm nhỏ chưa thành hình đó đang treo trên cổ áo đối phương, lắc lư theo bước chân, trông chừng như rất vui: “Ngươi bảo nó đến đây? Sao không nói trước với ta một tiếng?”
“Không có.” Vân Nhàn trả lời, “Con bé tự chạy đến.”
Thanh kiểm nhỏ kia như đã chơi đùa thỏa thích bên ngoài thật, trên thân toàn vết xước và vết nứt. Thấy Vân Nhàn, nó lại lắc lư hai cái, thân thiết áp sát, quấn quanh cổ tay nàng, biến thành một khối sắt nhỏ màu đen và lạnh ngắt một lần nữa.
Linh lực nó mượn từ Vân Nhàn đã cạn kiệt, chơi đã chán, ít nhất nó phải đợi thêm 10 năm nữa mới biến thành hình người.
“Chẳng trách.” Tức Mặc Xu khoanh tay, “Con bé nói với ta nó chỉ muốn ra ngoài chơi một lát.”
Vân Nhàn dùng dây đỏ buộc nó lại, có cảm giác như chưa bắt đầu đã kết thúc, đoạn rút kiếm nhìn bốn phía mà lòng hoang mang: “Nó nói với ngươi? Nó còn nói gì nữa?”
“Không có gì.” Tức Mặc Xu ấp úng một lúc mới cho hay, “Thì gọi ta là dì Tức Mặc, còn nói gì mà đừng có suốt ngày ở đây, mẹ và mọi người đều rất nhớ ta, chỗ Tiết thúc thúc có thể tự lấy lá vàng... Tóm lại, linh tinh đủ thứ. Ta không nhớ rõ nữa.”
Đám ma nhỏ bên cạnh không dám hó hé, nhưng trong lòng đều nghĩ:
Nhớ rất rõ cơ mà!! Khóe miệng ngài sắp cong lên tận trời rồi kìa!
Vân Nhàn gãi đầu, nàng chẳng nói chẳng rằng, Túc Trì lại nói: “Vân Lân rất thích ngươi.”
Tức Mặc Xu càng thêm lúng túng: “Ồ... Ta biết. Ta cũng thấy nó khá, tốt.”
Bé huyền thiết lăn lăn trên cổ tay Vân Nhàn, xem ra không hài lòng lắm với câu trả lời này.
Tức Mặc Xu mím môi, vẻ mặt như sắp đi đánh trận: “Ta nói, ta, cũng rất thích ngươi.”
Vân Nhàn thấy cọc là bám ngay: “Vậy còn ta thì sao?”
Tức Mặc Xu tức giận: “Còn cần ta nói nữa sao!”
Vân Nhàn nhìn biểu cảm của nàng ấy, thầm nghĩ: Nói đến đây đã là chừng hạn của Thánh nữ đại nhân nhà chúng ta, nói nữa là người ta sẽ nổi giận.
“Đúng rồi.” Hốt nhiên Vân Nhàn nhớ ra điều gì đó, thốt lên với vẻ khó hiểu, “Nó vào bằng cách nào? Vừa hay gặp ngươi sao? Ta nhớ bây giờ ra vào đây đều cần phải trình giấy giới thiệu, nó lấy đâu ra?”
Nói đến đây, sắc mặt Tức Mặc Xu bỗng trở nên phức tạp.
Nàng ấy giật lấy một tờ giấy từ tay ma nhỏ phía sau với khuôn mặt không chút biểu cảm, đặt trước mặt Vân Nhàn: “Tự mình xem đi.”
Vân Nhàn cúi đầu nhìn.
Trên tờ giấy lớn chỉ có bảy chữ viết xấu xí đến cực điểm...
“Cẩu Cẩu Kiếm là mẹ của ta.”
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “...”
Tức Mặc Xu nói không chút nhân nhượng: “Nhìn là biết con của ngươi.”
Nói chung về cái người tên Vân Nhàn này đấy mà, thây kệ tuổi tác thế nào, gặp phải chuyện gì, tính cách vẫn mãi như một, chưa bao giờ thay đổi. Mưa dầm thấm đất, suốt ngày đi theo, khối sắt nhỏ của nàng cũng có cái đức hạnh hệt như nàng.
Vân Nhàn từ từ che mặt.
Không giống chỗ nào.
Đây quả thực là giống y như đúc!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.