Bên ngoài kho bảo vật ngượng ngùng đến nghẹt thở. Ba người Vân Nhàn đứng trên mái nhà Đao Tông, Liễu Nhứ dẫn nàng công khai đến chỗ quạnh quẽ, miệng còn nói: “Ngươi thật to gan, ngay cả tổng bộ cũng dám xông vào!”
“Ta thấy ở đây chẳng có ai canh gác mà.” Vân Nhàn nhìn quanh, “Gần đây ngươi vẫn luôn bị nhốt trong Đao Tông? Cũng đúng. Xem chừng Liễu Thế không còn ổn, chắc chắn phải trông chừng ngươi cho tốt, để ngươi dẫn đội tham gia hội đấu võ.”
“Phải.” Liễu Nhứ đáp, “May mà nơi này còn ở vòng ngoài, nếu ngươi đi vào trong thêm chút nữa đích là phạm vi thần thức của các trưởng lão; chưa kể còn có các loại trận pháp, tương đối nguy hiểm...”
Vân Nhàn ngắt lời nàng ta: “Chuyện này cũng nói được hả?”
Mặc cho nàng có hứng thú với tin tức của Đao Tông, khốn nỗi dù có ra sao cũng không thể nghe từ miệng Liễu Nhứ.
“...” Liễu Nhứ còn tưởng mình đang ở Đường Linh Quốc, bây giờ ngẩn người, ngược lại sực tỉnh và nói: “Chẳng có gì. Chung quy, ngoài ngươi ra chẳng có ai dám đến như vậy.”
Vân Nhàn thầm nghĩ, nếu cứ dựa theo tình trạng canh gác này, nói không chừng ông cụ bán kẹo hồ lô nhà cách vách uống ly rượu xái* xong còn đủ sức run rẩy xông vào một lần.
*Rượu xái: còn được gọi là rượu Nhị Oa Đầu do chỉ lấy nước rượu từ lần chưng cất thứ hai. Độ cồn từ 60-70%.
Đám đệ tử nội môn bên kia vẫn đang truy bắt tên dâm tặc, hùng hổ, làm người ta giận sôi. Liễu Nhứ dẫn hai người đi theo đường nhỏ rời khỏi địa phận Đao Tông, hình như có người truyền âm hỏi nàng ta đi đâu, nàng ta nhíu mày nói lạnh đanh với đầu dây bên kia: “Ta đi đâu còn phải báo cáo với ngươi chắc?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đầu bên kia bẵng hẳn.
Website TruyenLau.com
Vân Nhàn nhìn kiến trúc nguy nga của Đao Tông, nhớ tới chuyện linh tuyền bèn hỏi: “Nghe nói linh tuyền của Đao Tông có thể tăng cường sức mạnh cơ thể, tẩy kinh phạt tủy, còn có khả năng tăng cường căn cốt của con người. Bởi vậy đệ tử ngoại môn đều muốn vào nội môn bằng mọi giá hòng tranh giành một vị trí dùng nó.”
Căn cốt là trời cho, vừa sinh ra đã được quyết định sẵn, trừ khi có cơ may nào đó lớn lao, bằng không dễ gì cải thiện nổi. Mỗi tội đối với người tu chân có căn cốt bình thường mà nói, có hy vọng còn hơn không, cho dù đã nói ngàn lần vạn lần căn cốt không thể cải thiện, bọn họ vẫn bằng lòng tin vào phương thuốc dân gian phiến diện này.
TruyenLau.com
Vả chăng linh tuyền Đao Tông thật sự “có” công hiệu cải thiện căn cốt – chuyện này không phải nói nhảm, ma hạch nhập cốt thì đương nhiên sẽ được tăng cường. Nhưng nếu không kịp thời ngăn chặn, đến lúc đó tới cả tro cốt cũng bị thổi bay.
“Đúng là có lời đồn thế.” Liễu Nhứ do dự nói, “Nhưng thực chất, ta luôn cảm thấy không đáng tin lắm.”
Mang theo vẻ mặt ngơ ngác, nàng ta hoàn toàn chẳng rõ cơn cớ gì Vân Nhàn bất chợt nhắc đến chuyện linh tuyền.
Đao Tông không chỉ chia đệ tử thành đủ ba bảy loại, thậm chí còn chia trưởng lão theo tiêu chuẩn tương tự. Thực chất tu vi của Liễu Xương đâu đứng đầu trong các trưởng lão, tuy nhiên ông ta quản lý toàn bộ công việc của tông môn. Đối với những trưởng lão khác, có người không màng thế sự, có người như Liễu Lưu chuyên quản lý sản nghiệp cho Đao Tông, có người làm những chuyện mờ ám không thể để người ngoài biết. Hiển nhiên Liễu Nhứ với tư cách là đệ tử hạch tâm biết những chuyện bẩn thỉu đấy càng ít càng tốt, kẻo lỡ như mất lòng trung thành với Đao Tông thì chẳng phải công cốc sao?
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Vừa đúng lúc ngươi đến.” Liễu Nhứ nhìn quanh quất, xác nhận không có ai, mới khẩn trương bảo, “Lần trước, ban đầu ta định đi tìm Trưởng lão Liễu Xương để ông ấy thả ta ra khỏi tông môn thì nghe được ông ấy mời Trọng Trường Nghiêu đến hôm nay để muốn tìm cơ hội đối phó ngươi.”
Thực chất Vân Nhàn đã biết từ trước qua phù Truyền Âm. Với nhân phẩm của Trọng Trường Nghiêu. Nàng chả bất ngờ nếu hắn làm ra sự gì không có chừng hạn cuối cùng, có chăng điều duy nhất làm nàng thấy ngoài ý muốn là chuyện Thái Bình.
Ít nhất lần trước gặp Trọng Trường Nghiêu, hắn chẳng rõ kiếm linh trong Thủ Lĩnh thực chất là Thái Bình. Bây giờ đông đảo người thấy Thái Bình nói chuyện vẫn sẽ tự động cho rằng nó là kiếm linh do Thủ Lĩnh tự sinh ra, chứ nói chi là biết được nội tình.
“Cảm ơn.” Vân Nhàn nhìn Liễu Nhứ, trên khuôn mặt hoang dã của nàng ta toàn là sự lo lắng thuần túy, nàng cười nói, “Ta biết rồi.”
Tuy nhiên Liễu Nhứ không chỉ lo lắng chuyện này.
“Trong hội đấu võ, nhất định Đao Tông sẽ do ta dẫn đầu.” Xét về mặt tình cảm, đương nhiên Liễu Nhứ không muốn đối địch với Vân Nhàn, song mệnh lệnh tông môn khó làm trái, nàng ta hạ giọng mà rằng, “Đao Tông đã bồi dưỡng ta rất lâu, ít nhất lần này ta sẽ dốc hết sức.”
Nàng ta hãy còn ngây thơ, nghĩ rằng dù lợi ích khác nhau vẫn có thể nắm tay làm bạn tốt.
Vân Nhàn được nàng ấy chu đáo tiễn ra khỏi Đao Tông, nghe vậy đã ngoái đầu lại đầy khó hiểu.
“Đó là điều đương nhiên.” Vân Nhàn cười, “Nếu ngươi không dốc hết sức, chẳng phải đang xem thường ta ư?”
Liễu Nhứ ngẩn người, nhìn Vân Nhàn mang theo đại sư huynh ít nói nọ phủi mông nghênh ngang rời đi, tựa như không có gì phải lo lắng.
Mây cuộn mây bay, vẫn tại địa phận Đao Tông bị giam cầm, chút áy náy lo lắng khó nói trong lòng nàng ta đã tan biến theo gió.
-
Cả bọn đi tới Đao Tông một chuyến, thu hoạch được rất nhiều, cuối cùng họ trở về vị trí cũ của mình, đùm túm trong khách điếm trao đổi thông tin.
Nhóm Kiều Linh San bị truy đuổi đến thể xác lẫn tinh thần mệt nhoài, toàn thân lấm lem, khi trở về vẫn còn hãi hùng trong thâm tâm. Kiều Linh San trách móc: “Phong Diệp, xem ra một khi là nhiệm vụ lẩn lút, ngươi xung khắc với phong thủy trong chuyện cải trang thành nam ngay. Lần sau vẫn nên mặc đồ nữ đi!”
“Chuyện này trách ta được chắc?!” Đầu óc như muốn bốc thành hơi nước, Phong Diệp, “Nếu ta mặc đồ nữ, hắn đuổi theo còn ác hơn đấy! Nói không chừng còn bắt ta chịu trách nhiệm nữa kìa!!”
Chỉ có Tức Mặc Xu lấy ra một thứ gì đó không biết từ trong túi, ẩm ướt dinh dính, đen thui một cục, đưa cho Vân Nhàn.
Vân Nhàn ngơ ngác nhận lấy, nhìn nàng ấy như muốn hỏi.
Tức Mặc Xu gật đầu.
Ồ, xem ra ăn được. Vân Nhàn vừa há miệng, Tức Mặc Xu nhanh tay lẹ mắt ngăn nàng lại: “Làm gì vậy?! Đây là ma hạch!!”
Cái gì, ma hạch?!
Cả bọn đều mở to mắt nhìn sang.
Vân Nhàn nhìn thứ sắp bị nước ngâm đến nhão nhoẹt này, nghi ngờ hỏi: “Thánh Nữ đại nhân, ma hạch ngâm trong nước lâu mà ngươi vẫn có thể lấy ra?”
“Sao lại không thể?” Tức Mặc Xu kiêu ngạo mà rằng, “Hắn có thể thả vào mắc gì ta không lấy ra nổi?”
Vân Nhàn đâu ngờ còn có niềm vui bất ngờ này, ma hạch bị trộm, xem ra sau này Đao Tông lại có một trận gà bay chó sủa.
Mặc cho lấy được thứ này không có lợi ích gì đối với mình, song có thể khiến Đao Tông khó chịu đã là chuyện tốt cực.
Kiều Linh San và mấy người Vân Nhàn đều chưa vào được bên trong Đao Tông chân chính, miễn cưỡng coi như đã vào khu đệ tử nội môn, có điều bên cao tầng ỷ vào thân phận mình sẽ không tự mình xuống trấn áp vì chút chuyện nhỏ nhặt ấy, cùng lắm là phái một trưởng lão đến ngăn cản. Còn lại chính là Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú.
Tiết Linh Tú kể lại chuyện hai người gặp Thư Cửu Vĩ, cả bọn chỉ nghe hắn miêu tả, trên mặt không khỏi lộ vẻ phức tạp: “...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Công chúa Hồ tộc này thật sự có khả năng biến mọi tình huống căng thẳng thành không căng thẳng nổi. Nói đúng hơn là bẩm sinh nàng ta đã không cần năng lực “xem xét tình huống”, từ nhỏ đã được dạy dỗ chỉ cần cố làm nũng đã đủ sức có được tất cả. Hiện tại là lần đầu tiên nàng ta rời khỏi tộc chạy trốn cùng với người ta, Trọng Trường Nghiêu lại đối xử với nàng ta lạnh nhạt chừng ấy, đương nhiên nàng ta vừa sợ vừa không hiểu.
Khi Tiết Linh Tú kể lại, Cơ Dung Tuyết ngồi gần đó, vẻ mặt không biểu lộ gì, tuy nhiên Vân Nhàn nhìn sang, tổng cảm thấy gần đây đại tiểu thư mất tập trung đôi chút.
Với tinh thần cống hiến của nàng ấy, ở cùng nhóm với Tiết Linh Tú là chuyện tốt càng thêm tốt. Chung quy Rèn Thể Môn đã thiếu Y tu từ lâu, nếu có thể nhân cơ hội này kết giao với Tiết Linh Tú ắt từ đó càng tạo dựng được mối quan hệ với Diệu Thủ Môn, phòng ngừa chu đáo, lo trước tránh được tai họa.
Đương nhiên, đây đâu phải là nguyên nhân chủ yếu khiến Vân Nhàn cảm thấy nàng ấy không ổn – Bấm ngón tay tính toán, đâu ngờ đã hai ngày rồi Cơ Dung Tuyết không kể chuyện cười nhảm nhí. Điều này đối với nàng mà nói quả thực không tài nào mường tượng nổi! Cho dù ở đằng sau song tắt tại Liên Tọa trong tình huống tồi tệ cỡ đó, Cơ Dung Tuyết vẫn không bỏ cuộc, vẫn nói ra câu chuyện cười cảm lạnh “Truyện Thủy Hổ” làm đóng băng cả vùng thế đấy. Để rồi hiện tại không kể là không kể nữa?!
Không đúng. Nhất định có vấn đề. Cam đoan Cơ đại tiểu thư có tâm sự.
Tuy nhiên Vân Nhàn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của nàng ấy đã đủ biết có chuyện phải hỏi riêng.
“Chỉ e Đao Tông không rõ quy tắc của hội đấu võ.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Ta đã thăm dò, xem chừng Liễu Xương hoàn toàn chẳng rõ, nếu ông ta biết, sẽ không cuống cuồng mua một đống đồ vật của đủ loại công pháp của các môn phái, định bụng đoán mò trúng được cái nào hay cái đó.”
Thực chất trong trường hợp không rõ ràng, cách làm này không tính là sai, ai cũng muốn làm như vậy.
Có điều Đao Tông quá giàu có mới có sức thực hiện được cách làm này mà thôi.
“Ta và đại sư huynh đi phá hỏng thanh kiếm Bích Thủy của Trọng Trường Nghiêu.” Đến lượt Vân Nhàn, nàng chỉ nói, “Thuận tiện còn ghi lại danh sách pháp khí trong kho bảo vật, làm chút trò trên đó.”
“Danh sách?” Tiết Linh Tú hỏi, “Ở đâu?”
Vân Nhàn vỗ vỗ Túc Trì.
Túc Trì đôi chút do dự, nhàn nhạt hỏi: “Bây giờ nói luôn?”
Cả bọn: “...”
Để Túc Trì ghi nhớ hết hả?! Có thể đừng coi hắn như món đồ chơi nhỏ kỳ diệu để dùng được không!!
Dầu ra sao nay mọi việc đã xong, địch ở ngoài sáng ta ở trong tối, chỉ cần tùy cơ ứng biến, làm chút mưu mẹo nhỏ, tiếp đấy gặp chiêu phá chiêu, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Tóm lại, hiện tại Đao Tông đâu rõ gì về hội Đấu võ Thiên Nguyên, lần này ai nấy đều đứng trên cùng một vạch xuất phát.
Xem chừng phải đổ nhiều máu vào buổi đấu giá ngày mai.
Tiêu Vu đến rồi đi, hệt cơn gió còn nhanh hơn cả Vân Nhàn. Bà mang ma hạch đi, khi đi cau chặt mày, không quên thưởng cho người có công một cái xoa đầu: “Làm tốt lắm, lần sau tiếp tục cố gắng!”
Lại đến hoàng hôn.
Trong phòng không thắp nến, hoàng hôn đổ xuống, xa xa khói bếp đã bốc lên, đèn đuốc le lói, lúc giao thoa giữa ngày và đêm, ánh sáng ấm áp chiếu lên mặt mọi người trong phòng, không ai nói chi, chỉ ngồi như vậy mà vẫn rất tự nhiên.
“Trời tối rồi.” Vân Nhàn nhìn ra ngoài quán rượu, nói, “Đến giờ ăn cơm.”
Tức Mặc Xu hừ thật khẽ: “Không bằng hỏi thử xem lúc nào ngươi cảm thấy không nên ăn cơm.”
Vừa nhắc đến ăn cơm, cái nhìn của cả bọn đã chậm chạp chuyển từ ngoài cửa sổ sang mặt Tiết Linh Tú, cực ăn ý, không có tiếng thốt lên, ngay cả Tức Mặc Xu cũng không ngoại lệ, chỉ còn mỗi Tiết Linh Tú nghiến răng ken két: “...”
Thôi. Thôi!
Hắn còn chẳng rõ tính cách của cái bọn này chắc? Có đi hay không vẫn do tự hắn lựa chọn!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đứng dậy đi thôi.” Tiết Linh Tú thành thạo tự an ủi mình một phen, giọng nói cũng khá ôn hòa, “Đi, hôm nay dẫn các ngươi đi thưởng thức món Dương Phương Tàng Ngư*.”
*Dương Phương Tàng Ngư: là món bỏ thịt cừu xắt miếng trong thân cá và hấp cùng nhau.
Cả bọn đồng loạt đứng dậy, miệng còn vờ từ chối:
“Lại làm phiền Tiết đạo hữu mời khách, ngại ghê á.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Ăn của người ta thấy ngại cả tay, ta sắp đỏ mặt đây này.”
“Thực chất cháo trắng rau dưa cũng không tệ, món giản dị chất phác mới là chân thật, ăn thế nào cũng không ngán. Tuy Mãn Hán Toàn Tịch ngon đấy, nhưng ăn suốt ngày vẫn không ổn...”
Tiết Linh Tú ngoài mặt cười nói “nói bậy gì vậy” chứ thực chất vẫn rất hưởng thụ, kết quả vừa mở cửa, mặt hắn đã tái xanh.
Nhắc ai là người đó đến ngay, Kỳ Chấp Nghiệp – người đã không gặp hai ngày – đang đứng ở ngoài cửa, vẫn là bộ cà sa lộng lẫy ánh vàng óng ánh và đôi mắt vàng không khách khí quét qua mọi người. Đoạn, gã cau mày, hỏi: “Hôm nay các ngươi đi đâu vậy?”
Không biết có phải vừa mới chạy khỏi móng vuốt của Đại sư Minh Quang hay chăng, hơi thở gã vẫn chưa đều.
Vân Nhàn trả lời: “Đến Đao Tông làm chút việc. Sao vậy, Kỳ đạo hữu, Đại sư Minh Quang nhờ ngươi báo tin gì sao?”
“... Các ngươi đến Đao Tông? Bây giờ định đi đâu? Ăn cơm?” Kỳ Chấp Nghiệp càng nhíu mày chặt hơn, “Tại sao không gọi ta?”
Nói thế chứ thứ nhất đến Đao Tông không phải đi du lịch, thứ hai không phải chuyện tốt lành gì, thêm vào với đó lập trường của Phật Môn, chẳng lẽ Kỳ Chấp Nghiệp không có mặt còn phải cố ý đi mời à. Vân Nhàn nghẹn lời, nói: “Đây đâu phải... Kỳ đạo hữu, ngươi có việc mà. Không tiện quấy rầy ngươi.”
Hơn nữa nàng không cù mì, sau chuyện tiền bối Minh Nhân, Kỳ Chấp Nghiệp vẫn luôn có phần uể oải, lúc nào cũng suy tư, thời điểm này càng phải để gã yên tĩnh suy nghĩ cho kỹ. Vân Nhàn là người không thể ngồi yên, sẽ không tự làm bản thân mất mặt.
Xem chừng câu trả lời của Vân Nhàn nào phải là điều Kỳ Chấp Nghiệp muốn nghe, khuôn mặt tuấn tú của gã sa sầm, mơ hồ đôi chút tức giận.
Ấy thế mà không một ai trong bốn nữ tử có mặt hiểu được do đâu gã bực bội. Tiết Linh Tú liếc mắt, lại tức thì hiểu ra, nay trong lòng cực kỳ sảng khoái. Hắn cười bảo: “Kỳ đạo hữu, ngươi sắp về Tây Giới, sao dám gọi ngươi? Ngươi không có mặt, mọi việc đều thuận lợi, nếu ngươi có mặt, nói không chừng còn không bằng không có mặt đấy. Ha ha.”
Hắn càng nói, mặt Kỳ Chấp Nghiệp càng đen. Gã kêu: “Tiết Linh Tú, kẻ tiểu nhân như ngươi đắc ý cái gì?”
“Ta, tiểu nhân đắc ý?” Miệng lưỡi sắc bén cố hữu, thành thử Tiết Linh Tú cũng lạnh đanh đáp trả, “Không biết ai mới giống như chó hoang lạc đường, ngửi thấy mùi là chạy đến ngay!”
Cứ như vậy Túc Trì im lìm nhìn bọn họ cãi nhau, Phong Diệp sắp quỳ xuống tới nơi: “Vừa rồi còn tốt đẹp, sao bất chợt lại...”
Tức Mặc Xu xoay đầu, vô tình chạm phải ánh mắt của Cơ Dung Tuyết, trong mắt một người một ma đều chứa vẻ không tài nào hiểu thấu.
Vân Nhàn luôn cảm thấy trong không khí tràn ngập mùi vị bắt gian dâm, tuy nhiên nhiều cỡ này thì bắt gian gian dâm kiểu gì. Một người có đầu óc đơn giản như nàng đã bắt đầu giảng hòa: “Đừng cãi, có gì mà cãi nhau? Đi thôi, đi thôi, Kỳ đạo hữu, cùng đi ăn cơm, coi như là tiệc tiễn biệt.”
Kỳ Chấp Nghiệp thấy một đám người đứng trước mặt, xem ra ngay cả chỗ của mình cũng không còn, tức thì nổi đóa, mãi một lúc sau gã mới cứng nhắc cho biết: “Ta không về Tây Giới nữa!”
Nghe còn có phần tủi thân.
Tiết Linh Tú cứng đờ: “Ý ngươi là sao?”
“Chính là ý này. Ta đã nói với sư phụ rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp xoay người, quả xứng danh đệ tử Phật Môn, da mặt nuôi tới cực dày, rất nhanh đã khôi phục lại sắc mặt bình thường. Gã nói: “Không phải đi ăn cơm à? Đi thôi.”
“Ai cho ngươi đi theo?” Tiết Linh Tú nói gì, gã đều coi như không nghe thấy, đi thẳng đến trước xe ngựa và rồi tay vươn ra sau gáy Vân Nhàn.
Vân Nhàn cảm thấy một lực hút truyền đến, lại nghĩ biết ngay là tật xấu của con công này. Nào ngờ nàng không thấy sao cả, Túc Trì lại cảm nhận được gì đó, kiếm khí khẽ động, giữ nàng lại và giọng nói lạnh đanh vang lên: “Làm gì?”
Vừa rồi thây kệ người khác cãi nhau thế nào, chàng chỉ yên lặng đi theo bên cạnh Vân Nhàn, trông thật giống một món đồ trang sức quý giá.
Kỳ Chấp Nghiệp mất kiên nhẫn: “Ta có chuyện muốn nói với nàng ấy.”
“Không sao đâu, đại sư huynh.” Vân Nhàn thốt lên, “Chắc gã muốn nói về chuyện tiền bối Minh Nhân, ta qua đó là được.”
Ánh nhìn của Túc Trì không đổi, một lúc sau chàng mới buông nàng ra.
“Có chuyện thì nói.” Chàng lạnh nhạt, “Đừng có tùy tiện động tay động chân.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Tên này dở hơi à!! Dưới gầm trời này ai lại nảy sinh tí tình cảm nam nữ với tên tí hon vàng hiện tại giống hệt thần thú trấn sơn của Phật Môn này chứ!! Ngay cả mẹ ruột còn không nghĩ như vậy!! Bảo vệ quá mức rồi đấy!!
“Ta đã muốn nói từ lâu lắm rồi.” Tức Mặc Xu cũng lạnh lùng bảo, “Không có việc gì thì ngươi bớt động tay động chân, nhìn rất khó chịu!”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Ngay một khắc trước khi trận đấu khẩu giữa hai môn phái Phật-Ma sắp diễn ra, Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt kéo Kỳ Chấp Nghiệp vào trong xe ngựa.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng vừa lên xe ngựa đã ngay tức thì tự động tìm một chỗ thoải mái dựa vào, hỏi: “Kỳ huynh, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tiếng vó ngựa vang lên lạch cạch, hướng về phía quán rượu, sau màn kịch nhặng xị vừa nãy, hoàng hôn đã buông xuống một nửa, ánh tà dương đỏ quạch như máu.
Nửa bên mặt Kỳ Chấp Nghiệp giấu trong bóng tối, một lúc sau gã mới cất lời: “Vừa rồi ta nói mình không về Tây Giới là thật.”
Vân Nhàn không dám lên tiếng. Chả là Kỳ đạo hữu này, dù ngươi không về, ta vẫn sẽ đến Phật Môn làm khách, đến lúc đó quanh đi quẩn lại cũng phải quay về đó thôi... Nhưng chút EQ ít ỏi còn sót lại đã ngăn nàng thốt lên lời này vào bấy giờ.
“Nghe nói ngày mai Đại sư Minh Quang sẽ lên đường.” Vân Nhàn, “Vừa rồi ta còn đang nghĩ phải viết một bức thư mang đến chỗ ngươi, có điều Phật Môn luôn ẩn cư không ra ngoài, thư này vẫn không dễ gửi.”
Sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp dịu đi không ít.
“Sư phụ định mang túi thơm của tiền bối Minh Nhân về Phật Môn, lập mộ chôn di vật. Chuyện Minh Nhân, Phật Môn sẽ không giấu giếm, chắc hẳn sau này cả thiên hạ lại dấy lên một trận chỉ trích bằng văn chương, sóng gió bão bùng.” Kỳ Chấp Nghiệp cụp mắt bày tỏ, “Nghĩ đủ biết sẽ chửi thế nào, con lừa trọc ngu xuẩn, hại người hại mình... Nhưng, e là bọn họ không lo bị chửi.”
Chỉ bị chửi mà thôi, cho dù là bị chỉ thẳng vào mặt mà chửi cũng không bằng một phần vạn nỗi đau khổ của Minh Nhân năm ấy.
Vân Nhàn im lặng, tiếp đó nói: “Vậy, sau này Đại sư Minh Quang định...”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ban đầu, đã có người khác được chọn cho vị trí trụ trì tiếp theo. Trụ trì mỗi đời đều ăn ý quyết định truyền y bát cho người chững chạc nhất, biết nhìn xa trông rộng nhất, chứ không phải là kẻ mạnh nhất.” Kỳ Chấp Nghiệp cho hay, “Có người thích hợp lo liệu cho tông môn, có người thì không. Ngay cả khi ta xuống núi tham gia Đại Chiến Tứ Phương cũng đã vấp phải sự phản đối từ kha khá người trong Phật Môn.”
Gã nhớ đến khuôn mặt phiền muộn của Đại sư Minh Quang.
“Chung quy cũng phải có người thay đổi. Sư phụ trước nay vẫn luôn mong mỏi có người gánh vác chuyện này; cứ trôi theo dòng đời, làm kẻ ác tầm thường thì vẫn cứ là ác. Giờ đến tuổi này, người đã chẳng còn gì phải e ngại. Chuyện chậm trễ mấy chục năm mà còn không làm, e đến lúc hối hận thì đã muộn màng.”
“Chấp Nghiệp, chính con tự thấy mình đủ sức đảm nhiệm vị trí trụ trì này không?”
Câu hỏi ngắn gọn mà tựa nặng ngàn cân, Kỳ Chấp Nghiệp á khẩu hồi lâu, mãi đến tận giờ vẫn không tài nào dễ dàng đưa ra lời đáp.
Sợ gánh vác trách nhiệm, sợ đi vào vết xe đổ, sợ quyết sách sai lầm, sợ dù chỉ một chút thay đổi nhỏ đã gây ra tổn thương tới gân cốt.
“Nhưng sư phụ đã dám làm thì tại sao ta lại không dám.” Kỳ Chấp Nghiệp cụp mắt, như đang lầm bẩm lầu bầu, “Luôn phải có người thay đổi, vậy do đâu người đó không thể là ta.”
Vân Nhàn: “Nếu Đại sư Minh Quang có thể thuyết phục trụ trì, hiển nhiên sẽ là thuận lý thành chương.”
“Vân Nhàn, khi đó ngươi nói rất đúng.” Kỳ Chấp Nghiệp gần như không dừng lại, bộc bạch lần nữa, “Thay đổi người khác khó hơn thay đổi bản thân rất nhiều. Phật Môn một lòng hướng thiện, chỉ yêu cầu bản thân hướng thiện, chưa từng hà khắc với người khác. Ta không trách đại sư huynh nữa... Cho dù cùng thuộc Phật Môn cũng có con đường khác nhau. Có người như huynh ấy thì cũng có người như ta đây, việc này vốn chẳng nên xung đột.”
Vân Nhàn: “Ừ...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi thấy ta có thể làm được không?”
Vân Nhàn: “Được.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhẹ nhõm trong lòng.
Gã rất ít khi t trải lòng với người khác, duy chỉ có mỗi một lần nọ trong bí cảnh Tứ Phương. Mỗi tội khi đó lòng mang oán hận, gã nói gì cũng toàn vẻ cay độc, bây giờ ngẫm lại không ngờ còn thấy đôi chút lạ lẫm. Gã nhất nhất sinh sống tại Phật Môn, trong những người cùng lứa có Minh Thư, hiềm một nỗi hắn là người kiệm lời, còn các sư huynh lại khác quan điểm. Nghĩ tới nghĩ lui,cảm thấy bức bối đến khó chịu, gã chỉ bèn lôi Vân Nhàn ra làm hốc cây tâm sự.
Ngoài dự đoán, Vân Nhàn lần này khá săn sóc, không nói những lời kỳ quặc, cũng chớ hề buông lời châm chọc. Kỳ Chấp Nghiệp cúi đầu thấp, nói bằng sạch những lo lắng suy nghĩ của mình từ đầu đến cuối.
Như trút bỏ được căn bệnh nặng kéo dài bao năm, bỗng đâu lòng thấy nhẹ nhõm thật nhiều.
Chẳng rõ từ lúc nào, màn đêm đã lặng lẽ buông xuống, hơi lạnh lướt qua rèm cửa, còn nghe thấy tiếng rao hàng rộn rã trên phố xá.
“Phù thế mênh mông, giữ lòng thanh tịnh.” Kỳ Chấp Nghiệp nói câu cuối cùng, hình như chút do dự, một lúc sau gã mới khẽ thốt lên, “Vân Nhàn, cảm ơn.”
Nói câu này như đã dùng hết dũng khí cả đời, Kỳ Chấp Nghiệp không ngẩng đầu, chỉ cẩn thận lắng nghe âm thanh từ đối diện.
Hả?
Sao không có tiếng động?
Chờ đã, có rồi.
... Tiếng ngáy.
Gã đờ đẫn ngẩng đầu, thấy người tí hon vàng nằm ngay đơtrên giường, không biết đã ngủ từ bao giờ, nước miếng sắp chảy đến cổ.
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Bình tĩnh, hít sâu. Giới nóng nảy dao động, không được phạm giới tức giận.
Kỳ Chấp Nghiệp cứ vậy bình tĩnh giơ tay, gõ xuống đầu Vân Nhàn!
“Ông” một tiếng, quả nhiên còn vang lớn hơn gã tưởng. Vân Nhàn mơ màng tỉnh dậy, vẫn còn mơ hồ: “A? Nói đến đâu rồi? Vân Nhàn, cảm ơn!! Đúng không?”
Kỳ Chấp Nghiệp gào lên: “Ngươi chỉ nhớ những chỗ vô dụng thôi hả?!!!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.