Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 133: Tuyết Sư cuồng tình (10)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn nắm chặt hai khối băng lớn, ngơ ngác thốt lên: “Kỳ huynh, ông ta chỉ thấy như vậy thôi hả?”



“E là không phải.”



Kỳ Chấp Nghiệp cảm ứng hơi thở của Cừu Mạc một lần nữa, đáp: “Là vì lo lắng cho tông môn.”



Chưởng môn bị vây quanh bởi một đám hung thủ không nhìn rõ mặt mũi. Chúng đã đủ sức dễ dàng ra tay ngay trong tông môn, sau này còn muốn làm gì, sợ rằng ông ta không dám nghĩ tới. Thậm chí Cừu Mạc còn hoài nghi vết thương nặng hai năm trước của mình là tác phẩm của đám người này. Nếu không phải vì vết thương nặng dai dẳng này, chí ít tuổi thọ ông ta còn trăm năm, giờ dễ gì rơi vào tình cảnh này?



So với cục tức này, ông ta càng quan tâm đến việc Rèn Thể Môn sẽ ứng phó làm sao hơn. Cái chết đến đột ngột, hai đứa con trai đều là kẻ bất tài, con gái thì chưa được bồi dưỡng kịp, không trung thành với tông môn. Nếu không có sức chống đỡ, chẳng phải mấy chục năm khổ tâm kinh doanh của ông ta, một lòng nhiệt huyết của ông ta, đều đổ sông đổ bể sao? Website TruyenLau.com



Có lẽ, là một kẻ cao ngạo và cả đời ở vị trí cao, điều như ông ta không muốn thấy nhất chính là bản thân và tông môn trở thành trò cười.

TruyenLau.com

“Bị thương nặng?” Vân Nhàn nắm bắt được từ khóa này, tiếp tục hỏi, “Kỳ huynh, hỏi ông ta xem rốt cuộc bị thương nặng là chuyện gì?”


TruyenLau
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ta là cái loa truyền lời chắc!”



Tuy miệng nói vậy, gã vẫn nhắm mắt một lúc, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng.



“Ông ta gặp phải một tu sĩ tự do.” Kỳ Chấp Nghiệp cất lời, “Ông ta dốc hết toàn lực chém chết tu sĩ tự do đó, tuy nhiên đối phương để lại trên người ông ta một vết thương cực kỳ quái đản. Thây kệ Y tu nào cũng không thể chữa khỏi, chỉ có thể liên tục mục rữa, cuối cùng... có một quả gì đó màu đen cao hơn người mọc ra, còn phun ra hạt giống.”



Thảo nào vừa rồi họ thấy thân thể của Cừu Mạc đã nát bươm. Chắc là trước khi chôn cất, các trưởng lão đã nhổ bỏ rễ của nó, xong mặc y phục dày hòng che đậy.



“Thây kệ Y tu nào?” Cơ Dung Tuyết nói, “Dù Rèn Thể Môn thiếu Y tu, chẳng lẽ không thể đến Diệu Thủ Môn tìm à?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Đã tìm, tìm tới Lê Phái của Diệu Thủ Môn.”



Tiết Linh Tú ở bên cạnh nói: “Hai năm trước, Tam tỷ thật sự có vội vàng đến Bắc Giới một chuyến, sau khi trở về thì ủ rũ không vui, suốt ngày ru rú trong phòng thuốc không ra ngoài. Chỉ khi gặp phải chứng nan y không chữa được, tỷ ấy mới như vậy. Nhưng do đâu tỷ ấy lại giấu giếm? Tỷ ấy chưa từng nói với ta mình đi gặp Cừu Mạc.”



“Y thuật của Lê Phái quả là thần kỳ. Vốn Cừu Mạc đã thoi thóp sau khi bị trọng thương, nhưng tỷ ấy vẫn kéo dài tuổi thọ của ông ta thêm được mười mấy năm. Nếu trong mười mấy năm này tỷ ấy tìm được cách chữa trị tận gốc, biết đâu mạng sống ông ta còn được kéo dài.”



Vân Nhàn nói: “Có điều quả màu đen và rễ cây này giống hệt Ma tu đấy.”



“Không phải Ma tu đâu.” Phong Diệp nói, “Nếu là Ma tu, dễ gì các trưởng lão khác không nhìn ra? Nếu thật sự là Ma tu, chuyện nhập ma tại đại điện không chậm trễ như thế.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Không phải Ma tu. Không có ma khí.”



Phong Diệp ngạc nhiên: “Kỳ đạo hữu, sao phật khí của ngươi đột nhiên mạnh lên nhiều vậy? Đến cả linh thể cũng giao tiếp được.”



Kỳ Chấp Nghiệp chừng như không thiết trả lời, Kiều Linh San giảng hòa: “Con nít con nôi đừng hỏi nhiều chuyện của người lớn.”



Phong Diệp: “...”



Cả bọn lại ủ rũ chìm vào suy tư.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tu sĩ tự do đó là ai?! Đoàn thích khách sang chảnh lại thêm một người nữa à?!



Thôi kệ, cứ đi từng bước một. Túc Trì nói hiện giờ ma vực này bao trùm toàn bộ Rèn Thể Môn, xem ra muốn thoát ra sẽ khó khăn đây.



Vân Nhàn kéo Cơ Dung Tuyết đi về phía trước vài bước, lẩm bẩm: “Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ sau khi nhập ma tính cách cũng thay đổi luôn à?”



“Đương nhiên là thay đổi rồi.” Tiết Linh Tú cho biết, “Có người nhập ma sẽ đi cứu thế, có người nhập ma lại giết cả nhà mình. Có lẽ, đôi khi việc nhập ma chỉ phóng đại một suy nghĩ nào đó trong đầu đến cực hạn...”



“Hiện giờ phần lớn sức mạnh của ma vực này đều do Cừu Mạc cung cấp.” Túc Trì vươn tay, đầu ngón tay chạm vào những bông tuyết rơi xuống ồ ạt, trầm ngâm nói, “Nếu giải quyết được chấp niệm của ông ta, sẽ xua tan được ma vực cũng nên.”



Vân Nhàn: “...”



Dường như nàng nhìn thấy một khung thoại bán trong suốt khổng lồ xuất hiện trước mắt.



[Nhiệm vụ tuyến chính: Tìm ra hung thủ thật sự giết chết Cừu Mạc (0/?) [Nhiều hơn một, không có giới hạn trên]]



[Nhiệm vụ tuyến phụ: Giải cứu người của các môn phái khác]



[Vui lòng lựa chọn: Chấp nhận/Đi chết]



“Đi thôi.” Vân Nhàn lại dấn bước, đề nghị, “Trước tiên đi tìm xem những người khác ở đâu.”



-



Theo chỉ dẫn của Cơ Dung Tuyết, cả bọn tìm thấy nhóm khách ở gần đình tuyết.



Nói là “tìm thấy”, cũng thật sự chỉ là tìm thấy mà thôi.



Như bị một lớp vật chất trong suốt bao bọc, Vân Nhàn chỉ nghe được giọng nói của những người này, tuy nhiên trong tầm mắt vẫn là một mảng trắng xóa.



Tới lúc này rồi mà tên muôi thủng bên Nghiên Mặc Môn này vẫn không quên phát biểu diễn thuyết:



“Chư vị! Đừng quá căng thẳng, như vậy sẽ mất phong độ! Càng vào lúc như thế này càng phải đoàn kết nhất trí, đồng tâm hiệp lực, mới có thể cùng nhau vượt qua gian nan. Cổ nhân có câu, trải qua mưa gió mới thấy cầu vồng...”



Lần này nữ tu sĩ trẻ quen biết ở Bắc Giới càng không nể mặt:



“Thôi đi cái tên này! Với cái loại gà rù ba quyền không đánh chết nổi con chó như ngươi, để trải qua mưa gió với ngươi thì đầu óc người ta phải đần độn đến mức nào?!”



“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi! Ngươi ăn nói bậy bạ!”



Có vẻ nhóm người đó và bên này nhìn thấy những thứ không giống nhau. Chẳng hay đã kinh qua chuyện gì, còn có tiếng than phiền nho nhỏ:



“Đây đích là người-ma mà Cơ đại tiểu thư nói sao? Đã có thể xông vào tận Rèn Thể Môn, vậy các tông môn khác còn sống sao được?”



“Sao ngươi biết chắc chắn đây do người-ma gây ra? Nói không chừng là Rèn Thể Môn muốn bắt hết chúng ta... À, hình như không có chỗ lợi nào.”



“Ta còn tưởng đều giống tên tu sĩ tự do kia khi chỉ gây họa cho người nhà mình. Giờ phải làm sao? Các trưởng lão cũng biến mất cả rồi còn đâu.”



Vân Nhàn dừng lại, không dám buông tay người hai bên ra, sợ vừa buông tay là cả bọn mất liên lạc. Nàng hít sâu nói: “Bên kia... Nghe thấy tiếng ta nói không?!”



Đầu bên kia hỗn loạn một trận, ông cụ râu trắng đằng hắn một tiếng, đanh giọng: “Có chuyện gì sao.”



“... Lúc này đừng thù dai, hẹp hòi quá đấy!” Vân Nhàn bình tĩnh kêu, “Như các ông thấy đấy, đây chính là người sau khi nhập ma. Không buồn cười đâu, rất mạnh, rất đáng sợ, không cùng đẳng cấp với mấy kẻ đầu óc úng nước.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tu sĩ từng nói đùa trên điện rằng đầu óc đồng môn bị úng nước đỏ mặt, lúng ta lúng túng: “Còn nói người khác thù dai...”



Nữ tu sĩ trẻ bên kia lại bẵng hẳn đi một chặp mới lên tiếng: “Vân đạo hữu! Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì mới phù hợp?”



Tên muôi lủng xen vào: “Ở đây khối người, tội gì phải hỏi nàng ấy? Tự chúng ta đủ sức tìm được đường ra!”



“Ngươi có bị khùng không?” Nữ tu sĩ trẻ bực mình vô cùng, “Nàng ấy nói vậy, chắc chắn là có kinh nghiệm đấy. Không hỏi người có kinh nghiệm, chẳng lẽ hỏi ngươi à? Nếu ngươi không thiết nghe, tự bịt tai lại là được!”



Tên muôi lủng lại một trận “ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi”... như thể hốt nhiên mắc chứng động kinh gì đó sắp chết đến nơi.



“Nói hay lắm!” Vân Nhàn hỏi, “Vừa nãy các ngươi gặp thứ gì thế?”



Nữ tu sĩ trẻ ão não đáp: “Ban đầu chúng ta định tìm lối ra, khốn nỗi sư tử hổ rùa đen ở sau núi đều ra hết. Toàn là linh thú, lại do Rèn Thể Môn nuôi, chúng ta không dám xuống tay, nhưng lũ súc sinh này như phát điên, mắt đỏ ngầu hết!”



“Dù sao động vật vẫn tốt hơn người.” Vân Nhàn lại quan tâm hỏi, “Vậy chúng bây giờ thế nào rồi?”



Nữ tu sĩ trẻ: “Đánh một lúc thì tự nổ banh xác. Ai mà biết động vật cũng tự nổ, máu đen bắn tung tóe lên người chúng ta.”



Đầu bên kia truyền đến vài tiếng động sột soạt trở mình đảo khuấy khó nghe, giọng nữ tu sĩ trẻ xa đi một chút, hình như phát hiện ra gì đó: “Trong bụng chúng toàn là những quả nhỏ màu đen chi chít, ọe. Xương, xương cốt đã bị rễ cây thay thế, bên trong đã mục rỗng hết rồi! Ọe!”



“...”



Mọi người thầm nghĩ, cũng thật là chuyên nghiệp.



Quả đen, rễ cây... vết thương mục rữa không thể chữa trị, giống hệt vết thương của Cừu Mạc năm xưa.



Tiết Linh Tú khựng lại, đoạn hỏi: “Ngươi đã gặp Nam phu nhân chưa?!”



Nữ tu sĩ trẻ đáp: “Chưa. Chúng ta không thấy ai khác...”



Bên này không có, bên kia cũng không. Chẳng lẽ Nam Vinh Hồng có sức biến mất vào không khí trong nháy mắt sao?



Tuyết vẫn rơi, Vân Nhàn nghe tin tức xong, lẽ ra phải nói cho họ “phải làm sao”. Song nàng suy nghĩ một hồi, thật sự không nghĩ ra được nên làm gì mới là bảo điển chống ma, chỉ có một cách, xem ra là cách hữu dụng nhất cũng dễ sai nhất...



“Nếu người bên cạnh các ngươi có gì bất thường, cứ đánh ngất xỉu! Đừng nương tay!” Vân Nhàn gắng sức nói, “Ta sẽ truyền thụ cho các ngươi một vài câu Kinh Kim Cang rất hữu dụng, nào, niệm theo ta. Thiên đắc nhất dĩ thanh, địa đắc nhất dĩ ninh*...”



*tạm dịch: Trời có Ngài nên hóa trong xanh. Nhờ Ngài nên đất bình yên.



“Trời xanh cái gì, đất bình yên cái gì...” Tên muôi thủng hỏi, “Cái này có tác dụng gì không?”



Vân Nhàn thành thật đáp: “Niệm rồi Phật Tổ sẽ phù hộ ngươi.”



Đám người: “...”



Vân Nhàn bị Kỳ Chấp Nghiệp mặt đen sì xách đi, tuyệt đối không thể để nàng làm ô nhục thanh danh của Phật Môn nữa.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nay vô số nghi vấn đều đổ dồn lên người Nam Vinh Hồng.



Dù cả bọn dấn bước về phía trước bao lâu, thây kệ chọn hướng nào, trước mặt đều là một vùng đồng tuyết vô tận. Nhiệt độ không khí ngày càng thấp, hai mắt mù mịt không thấy điểm dừng, Vân Nhàn đã thôi còn cảm nhận được nhiệt độ bàn tay mình.



Bất chợt, từ phía Túc Trì truyền đến một nguồn nhiệt ổn định, nóng rực, lòng bàn tay Vân Nhàn ấm lên, nàng quay sang nhìn chàng.



Túc Trì hỏi: “Lạnh không?”



“Hơi hơi.” Vân Nhàn thành thật đáp, “Nhưng nói là chết cóng thì không đến mức.”



Kiều Linh San: “Bây giờ đã phải vận dụng linh khí, nhiệt độ mà còn giảm, có thể sẽ chết cóng thật.”



Vân Nhàn tốt bụng: “Linh San, trước khi chết cóng, ta sẽ nhường đôi vớ nhỏ phòng hộ của mình cho muội.”



Kiều Linh San đã lâu không trong ngoài bất nhất chứ bản chất vẫn thế: “... Tỷ mang rồi còn đưa cho ta! Ai cần!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Đừng cãi nhau nữa!”



Chỉ cái vớ rách thôi mà?! Pháp bảo cấp Địa thì ghê gớm lắm sao, cái đồ Kiếm tu bán nhan sắc này!



“Đại tiểu thư.” Người duy nhất đảm trách làm bộ não trong toàn trường, kho bảo vật di động, chuyên gia giặt là kiêm Người Châm nóng nảy mang tên Tiết Linh Tú vẫn chưa ngừng suy nghĩ, hắn cau mày nói, “Ngươi còn biết gì về Nam phu nhân?”



Cơ Dung Tuyết khựng lại, lắc đầu: “Ta không biết nhiều về bà ta. Nói ra chỉ giống với những gì người ngoài nói... Bà ta vẫn luôn là thế.”



Nếu không để giới thiệu, thậm chí khối kẻ đã quên bẵng tên thật của Nam phu nhân là Nam Vinh Hồng. Nhưng, càng nhiều người quên rằng trước đây Nam Vinh Hồng cũng từng có thứ hạng rất cao trên bảng xếp hạng Đại Hiệp.



Vẫn là Kim Đan ở tuổi mười mấy, bà ta vừa tới 25 26 đã ở tầng Xuất Khiếu, một tay Vong Trần Chưởng Pháp khiến vô số người không thể nào với tới; thích du ngoạn, ham khiêu chiến; thường xuyên luận đấu với người khác; có thể say khướt trên đỉnh núi ba ngày ba đêm vì một lời cá cược.



Hiềm một nỗi đó chỉ chuyện trước kia.



Từ khi Vong Trần Môn và Rèn Thể Môn ký kết hôn ước, Nam Vinh Hồng hoàn toàn thay đổi. Y phục đen đổi thành trắng, từ bỏ chưởng pháp để học dược lý, bà ta là phu nhân chưởng môn toàn xứng đáng. Đoan trang, chín chắn, kín đáo, phụ tá mọi việc lớn nhỏ, khi Chưởng môn bệnh nặng vẫn không rời không bỏ, làm người bạn kề bên sớm hôm.



Cũng chính vì vậy, đám người của Rèn Thể Môn mới không muốn thừa nhận Cơ Thượng.



Có một phu nhân như vậy, Cơ Thượng sánh được với một đầu ngón tay của bà ta ư?



“Nhiều môn phái ở Bắc Giới đến thăm đều nói lấy lòng, rằng nếu Nam phu nhân sinh được con gái sẽ nhất định sẽ khiến trăm nhà đạp đổ cửa đến cầu hôn.” Kết quả lại sinh ra hai đứa con trai bất tài, Cơ Dung Tuyết nói, “Nam phu nhân... Tóm lại, mỗi lần ta nhìn thấy bà ta là thấy vẻ mặt đó, trông như nhau cả dù là được khen trước mặt hay bị mỉa mai trước mặt.”



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, thầm nghĩ: đây không tính là khen đâu.



Lời này nghe thì có vẻ hay ho đấy nhưng thực chất là nói với một người “dùng ngươi giỏi thế, chắc chắn dùng con gái ngươi cũng tốt y vậy”, đây có tính là khen ngợi à? Nếu là Tiêu Vu, họ đã bị bà đuổi giết tám con phố rồi.



Cừu Mạc yêu bà ta? E là không. Còn bà ấy đối với Cừu Mạc thì sao? Bây giờ xem chừng không chỉ không có tình cảm mà còn mang cả mối thù sâu nặng.



Chẳng qua mối thù sâu nặng này đến từ đâu? Chẳng lẽ là vì Vong Trần Môn? Hay là vì sự bội phản của Cừu Mạc?



Trước mắt còn chưa rõ được gì.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gió lạnh trên đồng tuyết gào thét, Túc Trì đột nhiên siết chặt tay, đanh giọng: “Có biến.”



Không biết có phải cuối cùng Cơ Thượng cũng nhớ ra trong ma vực còn có mấy người này hay chăng, cảnh tượng trước mắt mọi người hốt nhiên biến đổi, chia thành hai con đường.



Bên trái, là Rèn Thể Môn ngày thường với tuyết rơi lất phất, tuy ánh mặt trời lạnh lẽo nhưng vẫn có vài phần ấm áp.



Bên phải, là màn đêm. Các công trình bằng đá lởm chởm im lìm phát ra ánh sáng le lói trong màn đêm đen kịt, sương mù dày đặc đến mức không tài nào tan đi.



Ở giữa bị chia cắt một cách cứng nhắc, ngoại trừ sắc trời, cảnh vật đôi bên đều hệt nhau, trông giống như một tấm gương đối xứng.



Phảng phất trước mắt Vân Nhàn lại vang lên một tiếng “ting”, một khung thoại bán trong suốt hiện lên:



[Vui lòng lựa chọn: Sang trái hay sang phải?]



Trừ cái đó ra, còn có thể lùi lại về sau cơ mà.



Bỗng Vân Nhàn muốn nghịch ngợm một chút, tức thì xoay đầu lại, phát hiện ngay đồng tuyết phía sau biến thành một vách đá dựng đứng, là cái dạng nhìn kiểu gì cũng thấy sẽ té chết queo.



Vân Nhàn: “...”



Dì Cơ, dì chơi vậy không đẹp nha.



“Bây giờ chúng ta có bảy người, rất dễ bị lạc.” Phong Diệp chăm chú nhìn hai lối vào trước mặt, thăm dò, “Hay là chúng ta chia nhau ra? Ba người đi bên trái, bốn người đi bên phải.”



Chung quy thì bên phải trông nguy hiểm hơn.



“Tuy không nhìn thấy hình dáng nhưng nghe được âm thanh.” Kiều Linh San cau mày nói, “Chỉ không biết phù Truyền Âm này còn dùng được không.”



Vân Nhàn: “Linh San à, muội nói xem chúng ta gặp ma nhiều lần như vậy, muội còn chưa hiểu sao? Tùy thuộc vào tâm trạng của chủ nhân ma vực thôi. Bà ấy cho chúng ta dùng, chúng ta mới dùng được. Không muốn chúng ta dùng, chúng ta đành phải mù mờ thôi à.”



Bây giờ tình huống cấp bách đồng thời không tìm thấy Nam phu nhân, để cho nhanh, đích thực nên chia nhau ra.



Song phân chia thế nào lại trở thành một vấn đề.



“Đại tiểu thư, đại sư huynh, ta.” Vân Nhàn lắc đầu, lại nói, “Chậc, không được. Một nhóm phải có một người biết đánh. Nhóm chúng ta tới ba người đều biết đánh, nhiều quá.”



Tiết Linh Tú: “... Không phải ngươi cứ gọi thẳng tên ta là được rồi à?”



Kiều Linh San phàn nàn: “Tiết đạo hữu, sao ngươi không nghĩ tỷ ấy đang nói Phong Diệp...”



“Thôi. Đừng nói nữa.” Vân Nhàn đổ thêm dầu vào lửa, “Nói nữa Tiết huynh sẽ thẹn quá thành giận cho coi.”



Kết quả phân chia cuối cùng là Cơ Dung Tuyết đổi thành Tiết Linh Tú. Cả bọn đều đã quen với việc Túc Trì và Vân Nhàn dính lấy nhau. Huống hồ, bọn họ cũng không yên tâm khi Túc Trì ở cùng nhóm với mình, luôn cảm thấy bề ngoài tên Kiếm tu này chừng như công bằng chính trực không yêu thích gì cả, nhưng thực tế lại cực thiên vị... tới lúc đánh nhau còn chả làm gì, chi bằng để tên này ở cùng Vân Nhàn còn hữu dụng hơn.



Chia nhóm xong, cả bọn lại nắm tay nhau thật chặt. Vân Nhàn nắm tay hai người, nhìn bóng hình bốn người bên kia nhanh chóng mờ dần.



Nàng xoay đầu lại, đặt một bước vào lối vào bên trái.



“...”



Lại là cảm giác trước mắt tối sầm quen thuộc, Vân Nhàn vừa thấy trước mắt chợt sáng lần nữa đã ngửi thấy một mùi nồng nặc, khiến nàng sặc đến mức suýt nữa hắt hơi liên tục ba cái tù tì.



Chẳng rõ mùi này từ đâu đến, dường như là mùi của thứ gì đó bị đốt cháy, tuy nhiên nàng chỉ ngửi thấy mùi, không thấy khói đen.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng ngẩng đầu lên nhìn, thấy ngay tông môn Rèn Thể Môn quen thuộc. Kìa bức tường thành và cánh cửa lớn bằng huyền thiết; kìa đệ tử hai bên mặc trang phục quen thuộc đang tuần tra, tinh thần phấn chấn, oai phong lẫm liệt. Y phục họ vận vẫn là y phục đó, có chăng nào phải khuôn mặt quen thuộc.



Vân Nhàn đã muốn phàn nàn về trang phục của Rèn Thể Môn từ lâu, tại sao lại thích làm kiểu vừa lông lá vừa hở chỗ này chỗ kia không giữ ấm tí gì thế không biết? Lông lá này có tác dụng gì, an ủi tinh thần chăng?



Người phía sau dấm dúi đưa cho tiểu đội trưởng phía trước một thứ gì đó, rỉ tai: “Đội trưởng, đây là đồ tốt.”



Vân Nhàn nghĩ: Khỏi nói đủ biết, chắc chắn là vật phẩm cấm trong tông môn, hoặc là thuốc lá, hoặc là rượu.



Tiểu đội trưởng lập tức trở tay cầm lấy, ánh sáng chính nghĩa tức khắc chiếu rọi khắp mặt đất: “Tông môn nghiêm lệnh cấm mang vật phẩm cấm! Bây giờ ngươi dám công khai vi phạm tác phong và kỷ luật, chưa kể định hối lộ cấp trên thì tội chồng thêm tội! Ngươi có biết sai chưa!”



Tên kia hối lỗi nhanh hơn cả đánh rắm, khóc lóc thảm thiết và quả quyết rằng: “Ta biết sai rồi! Ta thật sự đã phạm phải sai lầm tày trời! Sau này ta không dám nữa đâu ạ!”



Vân Nhàn nhìn kỹ, thứ “vật phẩm cấm” hắn nắm chặt là một cây kẹo mút.



Vân Nhàn: “...”



Có bị bệnh không trời!!!



Tiết Linh Tú lay nàng một cái, nhỏ giọng: “Nhìn ra ngoài cửa kìa.”



Vân Nhàn xoay đầu nhìn.



Dưới cánh cửa huyền thiết cao ngất ngưởng của Rèn Thể Môn, trong gió lạnh gào thét, có hai người đứng đó, một lớn một nhỏ.



Cơ Thượng đứng ở đó, bên cạnh là phiên bản thu nhỏ của mình – Cơ Dung Tuyết. Một cô bé nhỏ xíu, đúng ở tuổi làm nũng nhưng khuôn mặt lại không có lấy một chút thịt, bị đông cứng tím tái, thậm chí còn thường xuyên hít nước mũi.



Y phục nàng ấy cũng mỏng manh, rất cũ, chỉ miễn cưỡng che được thân thể. Thế nhưng trong cổ áo nàng ấy đang bọc một chú chó nhỏ màu nâu cũng trông xơ xác y hệt – người và chó run rẩy dựa vào nhau sưởi ấm, đều gầy trơ xương, đôi mắt cùng ánh lên vẻ sợ hãi. Nói thật lòng, nhìn thế nào cũng không thấy đáng yêu.



Vân Nhàn biết hồi nhỏ đoan chắc Cơ Dung Tuyết sống không tốt, tuy nhiên đâu ngờ lại sống thành bộ dạng ngày ngày khô sắt bủng beo chưa ăn no bực ấy, so với hiện tại cứ tưởng là hai người khác biệt.



Ngược lại, Cơ Thượng bên cạnh nàng ấy có sắc mặt hồng hào, tuy mặc vẫn cũ kỹ là thế vẫn không mất đi vẻ đẹp quyến rũ.



Tiết Linh Tú hỏi: “Ngươi thấy gì?”



“Ta thấy quần lót sắp lộ ra của đại tiểu thư.” Vân Nhàn thật sự không muốn nói vậy, nhưng vẫn thốt thành lời, “Sắp sửa treo chung với quần lót của Kỳ đạo hữu rồi.”



Tiết Linh Tú: “...”



Vân Nhàn nói chuyện với người khác xong mới phát hiện Túc Trì bên cạnh vẫn không có phản ứng gì, mắt nhắm nghiền, như thể chưa khởi động máy.



Sao vậy?? Vừa nãy còn chớp mắt ngon lành mà!



Chờ chút, tay vẫn bị huynh ấy nắm chặt.



Vân Nhàn khó hiểu thử cử động vài bước, phát hiện mình có khả năng đi lại chạy nhảy, cũng nhìn được. Nàng không khỏi thầm phàn nàn: chẳng lẽ điểm chung của những kẻ nhập ma là rất thích đưa người ta vào ma vực xem phim, rồi sợ người quá đông còn phải chia làm hai suất chiếu...



“Ai?!” Lên lính canh bên kia nghe thấy tiếng động lập tức cảnh giác chạy đến, không nói không rằng, vài luồng linh quang bay ra, lao thẳng về phía nàng: “Kẻ xâm nhập! Mau chóng đền tội đi!!”



Vân Nhàn không kịp chuẩn bị, suýt chút nữa bị đuổi đến mức phải nhảy tường. Nàng kêu: “Tính sai rồi!! Đây... Đây là phim 4D tương tác!!”



“Sư đệ gì?! Ở đây làm gì có sư đệ của ngươi*!!” Tiết Linh Tú cũng đâu ngờ tới, tức thì vươn tay, “Ngươi đừng chạy nữa...”



*Từ “4D” và “sư đệ” phát âm gần giống nhau



“Keng” một tiếng, một luồng kiếm khí lướt sát qua tai hắn, đánh ngã đám người kia. Đến cuối Túc Trì cũng khởi động máy thành công, vẻ mặt vẫn còn hơi mơ màng, chàng nói từ tốn: “Sư muội, đến chỗ ta.”



Tự nhiên đổi cách xưng hô làm gì! Vân Nhàn lôi Tiết Linh Tú chạy đến bên cạnh chàng mới ngạc nhiên: “Huynh... Kiếm ở đâu ra vậy?!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu