Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 193: Trận chiến cuối cùng (2)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Liễu Nhứ cũng đâu ngờ Vân Nhàn lại vắng số thế này. Sau một khoảng thời gian dài, rốt cuộc nàng ta cũng gặp được Vân Nhàn, nói không vui mừng trong lòng là giả, ngặt nỗi rõ là tình huống hiện tại không thích hợp để vui mừng – Tông chủ đang nhìn ở sau lưng kia kìa!



Liễu Phi Nhiên vừa mới giằng co hồi lâu cùng với tông chủ Tinh Diễn Tông, bị thương nặng chưa lành, chỉ kịp tranh thủ thời gian đến Hạnh Lâm các xử lý qua loa, hiện tại đã là nỏ mạnh hết đà chẳng qua không để lộ mà thôi. Có điều, ông ta bị thương nặng thì bị thương nặng, chứ Liễu Xương và Liễu Hân còn chưa bị mất một sợi tóc nào, hiện tại hai khuôn mặt già nua nhìn chòng chọc vào Vân Nhàn cô độc trước mặt, hệt hai quả dưa chuột già bị mất nước.



Không thể không nói đúng là người một nhà, trông giống nhau như đúc.



“Xem ra, là trời không tha cho ngươi.” Liễu Hân nghiến răng nói, “Năm đó ngươi hủy kim đan của Thiếu tông chủ, tiêu dao tự tại bên ngoài lâu như vậy, giờ đúng là ác giả ác báo!”



Sao có thể ngớ ngẩn sàn sàn với Liễu Thế chứ, mặt già Liễu Xương giật giật, ông ta quát: “Im miệng!”
TruyenLau


Bây giờ còn nhắc đến Liễu Thế khi Ma Giáo đã hành động thế kia, đang sợ Đao Tông không trở thành kẻ địch chung của mọi người hay gì?



Nhắc đến Liễu Thế, Vân Nhàn phát hiện thần sắc của Liễu Phi Nhiên không phẫn nộ như nàng tưởng tượng, có lẽ ông ta đã chấp nhận sự thật này từ lâu. Tuy nhiên nàng nhận thấy khi ấy Liễu Thế vừa bị phế bỏ kim đan thì tới buổi tối người này vẫn còn có tâm trạng đi ăn mì bò, đủ thấy người cha này cũng không xứng làm cha cho lắm. TruyenLau



Chủ yếu là Liễu Hân. Đây là lần đầu tiên Vân Nhàn chấn chính gặp mặt người thật sự thao túng này. Nàng ngạc nhiên thốt lên: “Thái Bình, bà ta không thích ta lắm thì phải.”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thái Bình hét lên: “Bà ta thích ngươi mới là lạ!! Ngươi phế bỏ cháu trai của bà ta rồi!”



Đâu rõ rốt cuộc Đao Tông có tin hay chăng. Càng biết rõ nội tình càng dễ dàng tin tưởng. Vân Nhàn nhìn lại, không ngờ nơi hẻo lánh này còn có Trọng Trường Nghiêu, mỗi tội cảm giác tồn tại của người này quá mỏng manh, không nhìn kỹ sẽ không biết còn có người ở đó. Nàng bình tĩnh mở miệng: “Ta có thể giải thích.”



“Ngươi giải thích cái gì?” Liễu Xương, “Vì sao ngươi lại xuất hiện ở Bắc Giới?”



“Ta đến điều tra chuyện tế đàn.” Vân Nhàn đứng dậy khỏi mặt đất, lặng lẽ lùi về sau nửa bước, “Thây kệ trước đây có ân oán gì, hiện tại thế cục đã cực kỳ nghiêm trọng, có gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân.”



Thật là biết co biết duỗi, Thái Bình nhìn mà muốn rơi lệ.



Liễu Nhứ hấp tấp chen lời: “Đúng vậy đấy Tông chủ, tình huống không rõ, rất nguy hiểm.”



Xem ra uy tín của nàng ta trong tông môn đang dần dà được nuôi dưỡng, có tiểu sư muội phía sau cũng nói theo: “Sư tỷ Liễu Nhứ nói đúng đấy ạ.”



Vân Nhàn vui mừng quá đỗi, dò xét sắc mặt Liễu Hân mà rằng: “Hiện chuyện tế đàn hư vô mịt mùng, không thể tin tưởng dễ dàng. Mục đích của y chính là chia rẽ bốn giới, nếu chúng ta tin thật, ngược lại đã trúng kế của y.”



Liễu Hân lạnh nhạt: “Rốt cuộc có thể tin hay không, ta thấy ngươi rất rõ ràng.”



Một người đối đầu với cả một tông môn mà không tức thì ra lệnh, máu chảy đầu rơi, thay vào đó còn ở đây đấu võ mồm hồi lâu, nói ra chẳng một ai dám tin. Song giờ này đâu phải là hội Đấu võ Thiên Nguyên, loạn trong giặc ngoài, đám tu sĩ còn sót lại bên ngoài đang dốc hết sức chống lại trận pháp. Trì hoãn nửa canh giờ, Bắc Giới chìm xuống biển nửa canh giờ, không một ai hay rốt cuộc bọn họ sẽ chống đỡ được đến khi nào. Huống hồ, Vân Nhàn còn chưa lật ra con át chủ bài, cuối cùng chính là...



Trong tế đàn đó, cánh cửa thuộc về Kiếm Các đã sớm tắt ngúm. Giờ đây Vân Nhàn có tính toán thế nào cũng chỉ là lấy giỏ trúc mà múc nước, hoàn toàn là công dã tràng.



Liễu Xương chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Vân Nhàn, muốn xem hành động tiếp theo của nàng. Cuối cùng Vân Nhàn đã giơ tay lên! Nàng đã hành động rồi!!



Có lẽ nàng hơi ngứa tai, bèn gãi tai phải của mình.



Liễu Xương: “...”



Đứa nhỏ chết tiệt này, sao trông đáng đánh như vậy chứ??



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thù mới hận cũ, đệ tử Đao Tông chộn rộn; biểu cảm Liễu Nhứ dần cứng đờ; Liễu Hân lặng lẽ liếc nhìn Liễu Phi Nhiên đang bị thương, tay vừa giơ lên còn chưa kịp nói gì, thì nghe thấy tiếng gầm thét sắc bén truyền đến cách đây xa xa!



Kiếm khí tung hoành, màu xanh trắng nhợt nhạt xuất hiện giữa những đám mây. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, một bóng dáng đã lướt đến trước mặt Vân Nhàn.



Người của Kiếm Các đã có mặt đông đủ!



Nhìn thấy Tiêu Vu dẫn đầu, đột nhiên Vân Nhàn thở phào nhẹ nhõm. May quá may quá, ít nhất mỗi người đều có phụ huynh đi cùng, coi như còn miễn cưỡng công bằng... Ủa mà trên tay Lục Trưởng lão còn cầm giày cỏ?? Lúc bị hút vào đây ông ấy vẫn đang bện hả?!



Túc Trì đứng sát bên Vân Nhàn, hỏi ngắn gọn: “Có bị thương không?”



“Không sao.” Lần này Vân Nhàn tức thì thẳng lưng, hơi sức cũng chẳng yếu, người không còn hoảng, nàng chỉ trích một cách chính nghĩa, “Đến lúc nào rồi còn quan tâm đến chút lợi ích nhỏ nhoi này! Cho dù các ngươi để Liễu Phi Nhiên phi thăng thì đã sao? Kiếm Thần phi thăng, rồi có đủ sức che chở hậu nhân không? Nếu có thể, Kiếm Các còn ra nông nỗi này ư?”



Thái độ thay đổi chóng mặt khiến người ta líu lưỡi.



“Ai cho phép ngươi gọi thẳng tên Tông chủ!” Liễu Hân cả giận, “Buồn cười, nếu Kiếm Thần không che chở ngươi, dễ gì ngươi còn sống đến bây giờ?!”



Vân Nhàn cảm thấy bà ta hiểu lầm rất nhiều về mình: “Ta sống đến bây giờ hoàn toàn là dựa vào bản thân mình!”



Không ổn, cứ giằng co như vậy, thăm dò qua thăm dò lại, thì hiện tại chẳng một ai đi được. Có điều, ánh mắt Vân Nhàn nhìn về phía sau, nàng khẽ cục cựa, rồi căng thẳng nói: “Cẩn thận! Nhìn kìa!”



“Thủ đoạn vụng về cỡ này đã được dùng một lần lúc đại chiến, sao Đao Tông ta mắc lừa lần thứ hai?” Cuối cùng Liễu Phi Nhiên cũng lên tiếng, ông ta đanh giọng, “Thù của con trai ta...”



Ông ta còn chưa dứt lời đã có một tiếng hét thảm tức khắc vang lên. Đám người cảnh giác, nhìn theo tiếng kêu. Đệ tử đứng cuối cùng của Đao Tông chăm chú nhìn phía trước đâu chú ý đến dung nham đã chảy đến gót chân mình, vẻn vẹn một cái chớp mắt vạt áo đã dính lửa, hắn lập tức đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Ngọn lửa đó bốc cháy bất diện, dội nước không tắt, vài người nhào sang, mạnh mẽ xé y phục của hắn ra. Cuối cùng hắn miễn cưỡng thoát khỏi tai họa, mỗi tội phần bắp chân lộ ra đã bị cháy đen, máu bị làm cho bốc hơi hết.



Đây chưa phải là điều đáng sợ nhất. Ghê gớm nhất là thanh đao đeo trên người của hắn rơi vào dung nham. Đủ sức làm vũ khí bản mệnh của dân tinh anh các tông môn, chất liệu nó sao có thể là thứ tầm thường? Song thanh linh đao rắn rỏi tột cùng kia chỉ chìm nổi trong dung nham đôi lần đã đã mất hút chẳng còn tăm hơi.



Linh đao còn như vậy huống chi là thân thể con người? E rằng lỡ rơi vào đó, không cần qua một hơi thở đã chết sạch đến mức không thể chết hơn!



“Thứ này đang liên tục tiến lại gần.” Tốc độ còn nhanh hơn mường tượng nhiều, Liễu Hân quyết đoán, “Đi!”



Các đệ tử Đao Tông cầm đao đầy nghiêm chỉnh, nâng đồng môn đã mất khả năng hành động lên, chạy về phía tế đàn ở chân trời. Ngặt nỗi họ càng đi càng cảm thấy không đúng, nhìn sang bên trái, các đệ tử Kiếm Các lác đác cũng đi theo phía sau, trông cực kỳ lộn xộn, vô kỷ luật khôn cùng nhưng cũng nhanh nhẹn cấp tốc, hoàn toàn không thể bỏ rơi!



Đánh thì không thể đánh, tuy nhiên đi cùng nhau thì quá bẽ mặt. Đệ tử hai môn phái nhìn nhau không vừa mắt, đành phải vừa chạy trốn vừa đấu võ mồm:



“Mắc gì người Kiếm Các các ngươi đi theo chúng ta?? Không có đường để đi à?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ngươi tìm được đường rồi hãy nói! Ai muốn đi cùng các ngươi, đừng nói chuyện với chúng ta, nói thêm vài câu nữa thì não cũng bị lây cái ngu mất.”



“Đã nói rồi, đừng có dựa vào mỗi hành vi của Liễu Thế để vơ đũa cả nắm lên hết Đao Tông!!”



“Sao trong dung nham này lại còn có thằn lằn lớn... Ha ha thằn lằn lớn! Đao Tông các ngươi đúng là kém cỏi!!”



“...”



Chạy trốn liều mạng một khắc đồng hồ, cuối cùng hai môn phái bỏ lại dung nham đáng sợ đang cuồn cuộn sau lưng. Ngặt nỗi trong lòng ai nấy đều tỏ tường thứ này chỉ sẽ tiếp tục co rút lại, trừ khi đến tế đàn cuối cùng, bằng không chẳng một ai bình chân như vại.



Sắp đến điểm phân chia, Tiêu Vu và Liễu Hân dẫn đầu nhìn nhau một cái lạnh lùng, một người đi về đằng Tây, một người đi về đằng Đông, không nói một lời, bất chợt mỗi người đi một ngả.



Hai người đều biết bây giờ đánh nhau với đối phương không có lợi ích chi. Với tính cách của Đao Tông, nếu như họ muốn tiêu diệt ắt hẳn sẽ chỉ bắt đầu từ những tông môn nhỏ có thực lực không bằng mình.



Đi qua vùng đất đỏ dung nham như luyện ngục vừa nãy, nay lại là vùng đất vàng khô cằn nứt nẻ, lòng sông lộ ra dưới ánh sáng âm u, xung quanh toàn là những bộ xương trắng của loại yêu thú không biết nào. Chúng cắm đầu xuống đất, như thể bị chết khát.



Sau cùng đoàn người Kiếm Các đã có cơ hội thở dốc, họ dừng lại nghỉ ngơi tạm tại đây.



Đã có thể nói chuyện, Kiều Linh San buông kiếm xuống, mặt mày ủ dột thốt lên: “Sớm biết thế thì đã không để tỷ tới Bắc Giới, chả phải lặn lội đường xá nhiều ngày để rồi giờ cũng đến đây à.”



“Cũng không thể nói vậy, ai biết được sẽ như bây giờ.” Vân Nhàn lau mồ hôi, đáp, “Bắc Giới bây giờ còn có Hạnh Lâm các và Càn Khôn Thành chống đỡ, bên Đông Giới thế nào? Tình hình ra sao?”



“Tinh anh Cầm Phường cũng vào đây hết, các môn phái nhỏ khác đang tập trung lập trận nhưng chắc không chống đỡ được bao lâu. Trước khi ta vào đây, những kiến trúc cao nhất đã bị núi xuyên qua hết, toàn là tiếng ầm ầm. May mà người bên trong đã được sơ tán trước, chắc là không có ai bỏ mạng.” Thật sự quá kinh khủng, Phong Diệp vẫn còn sợ hãi trong lòng, gã nói: “Chắc bọn Tần Nhã ở cùng Tông chủ, có điều không biết bị truyền đến đâu.”



“...” Vân Nhàn dừng lại, phát hiện ra điểm mù, “Cho nên Phong Diệp này, tại sao ngươi còn ở đây?”



Tình huống hiện tại đâu phải là trận Đại Chiến Tứ Phương chia theo từng giới nữa! Mỗi tông môn đều đang tính toán cho sự sinh tồn của mình, theo lý mà nói Phong Diệp nên ở Cầm Phường, mắc gì còn ở Kiếm Các?!



Phong Diệp uất ức: “Ta đâu rõ! Mắt tối sầm lại, ta đã ở đây rồi...”



Hình như vết nứt dưới chân đang dần có dấu hiệu mở rộng, không thể ở lại đây lâu. Tiêu Vu nhìn về phía xa, nghe thấy tiếng binh khí va chạm, đâu rõ là thế lực nào đang đánh nhau. Bà nhíu mày nói: “Xem ra, thế này là đang ép chúng ta phải chạm mặt.”



Theo tốc độ này, phạm vi hoạt động sẽ ngày càng nhỏ đi, mặc kệ có trốn tránh thế nào đi nữa, chỉ cần không muốn chết thì sau chót vẫn sẽ phải tập trung lại trước tế đàn. Cộng thêm những tổn thất trên đường đi, thực lực của những người ở bốn giới đành phải bị suy yếu, và điều duy nhất có thể thay đổi được chỉ là suy yếu nhiều hay là ít mà thôi.



Trên trời, những đám mây đen dày đặc chực như một bàn tay đang che khuất cả trời cao. Toàn bộ kết giới này đều đang nằm dưới sự khống chế của Xi Vưu. Khắp nơi tù mù, không có một tia sáng, tới cả vùng đồng tuyết xa xăm cũng âm trầm nặng nề, tỏa ra ánh sáng xanh lục tựa ma trơi.



Như thể ngày tận thế sắp đến, thây kệ là cảnh tượng, hay là tình hình, đều đủ khiến người ta chán nản.



Đột nhiên Vân Nhàn nhớ ra điều gì, giương mắt lên và nói: “Đại sư huynh, Tưởng Trưởng lão không vào đây cùng chúng ta?”



“Không có.” Túc Trì trả lời, “Ta vào đây một mình, không cảm nhận được hơi thở của hắn.”



“Hình như gã không biết bơi... Thôi, hy vọng không có việc gì. Gã không biết bơi trong khi Yêu tộc luôn giỏi mọi thứ, chắc sẽ cứu gã thôi.” Vân Nhàn khua chiêng gõ trống, “Trước đó gã đã nói, nguồn năng lượng của trận pháp gấp khúc này hẳn là đã được ký thác trên thân của người, cũng có thể nói là trên thân của ma. Xi Vưu đã dùng ma nguyên của mình để làm nguồn, nếu y không chết, trận pháp này sẽ không dừng lại.”



Nói cũng như không. Giờ Xi Vưu đã như vậy rõ ràng muốn tử chiến tới cùng, không phải ngươi chết thì là ta vong, không giết y chẳng lẽ để y tiếp tục phá phách?



Tuy nhiên trọng điểm ở chỗ giết bằng cách nào. Từ sau trận chiến ở Diệu Thủ Môn, dễ gì Xi Vưu để Túc Trì hoặc Lê Kiến Nghiệp đến gần? Nhưng nếu không dùng di vật Thượng Cổ để phá vỡ lớp phòng thủ này của y, tất cả công kích đều vô hiệu.



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn trầm ngâm: “Hiện tại hình như Bát Tử Kim của Phật Môn vẫn còn ở trong tay Đại sư Minh Quang... Nhưng lần ở Rèn Thể Môn đó, Bát Tử Kim thật sự tác dụng hạn chế đối với Xi Vưu mỗi tội không được mạnh cho lắm.”



Đương nhiên, cũng có khả năng đó chỉ một phân thân của Xi Vưu. Phật khí khắc ma chuyện này ai cũng tỏ, bằng không Xi Vưu sẽ không ra tay với Tây Giới ngay từ đầu, y nhất định đã có phòng bị.



Nhóm đệ tử Kiếm Các hệt lũ ngỗng ngây ngô, lúc ẩn lúc hiện đằng sau, thần sắc khác nhau nhưng chớ hề quá khủng hoảng, thậm chí còn hiến kế: “Tất nhiên kẻ thao túng kết giới cũng ở trong kết giới. Vân tiểu sư tỷ, chúng ta phải tìm ra y ở đâu trước đã!”



“Thái Bình.” Vân Nhàn kêu, “Giờ Xi Vưu đang ở trong kết giới à?”



Thái Bình đáp: “Đang thì đang đó, tuy nhiên ngoại trừ phe y ra, nào ai hay y ở chỗ nào. Có thể di chuyển khắp nơi, cũng có thể cố định một chỗ. Trừ phi y muốn chủ động xuất hiện hoặc là sức mạnh suy yếu đến cực hạn, nếu không y sẽ không hiện thân.”



“Thái Bình?” Nhóm đệ tử ngạc nhiên thốt lên, “Là Kiếm Thái Bình sao?! Thanh thần kiếm trấn tông?!”



“Hình như đúng là vậy! Nhưng đây là Thủ Lĩnh mà hả? Sao lại lên tiếng được? Giọng nói thật nghe trong cứ như chuột con vậy! Đáng yêu ghê!”



Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới, Thái Bình – thanh kiếm bị Vân Nhàn lạnh nhạt đã lâu giờ hốt nhiên được khen ngợi – đã lên mặt ta đây : “Hừ! Đừng có đưa tay các ngươi chạm vào ta!”



“Nhưng đâu đâu trong kết giới này cũng có người, đồng thời y không thể nào nấp trong dung nham, di chuyển khắp nơi chỉ càng dễ bị phát hiện.” Vân Nhàn trầm tư, “Rốt cuộc y trốn ở đâu để đảm bảo không bị ai phát hiện...”



Suy nghĩ còn chưa rõ ràng đã bị cắt ngang đột ngột. Dưới chân nàng, từ mặt đất nứt nẻ hốt nhiên có một xác chết thối rữa chui ra, hình dạng giống cá, chỉ có một đôi mắt màu nâu đỏ trừng lên nhìn ông cao xanh, đục ngầu đáng sợ. Vân Lang còn chưa kịp xuất kiếm, Túc Trì đã vung một luồng kiếm khí chém xuống. Thứ đó bị đánh rơi xuống đất, biến thành một bãi thịt nhầy nhụa màu đỏ máu, hai con mắt tí hi vẫn còn đảo loạn xạ, đám thịt nát lúc phồng lúc xẹp, nổi lên bọt khí, như miệng cá vẫn đang liên tục mấp máy.



Phong Diệp suýt chút nữa bị dính đầy người, may mà dùng đàn đỡ được, gã run rẩy la: “Thứ quỷ quái gì thế này?!”



“Không ổn.” Tiêu Vu nghiêm mặt, “Đừng nghĩ nhiều, đi thôi!”



Bề ngoài kết giới này trông chừng như yên bình, khốn nỗi thực tế nào có phải vậy gì. Bà vừa dứt lời, từ mỗi khe nứt trên mặt đất đều có những con cá chết thối rữa giống nhau nhảy ra, mọc đầy răng nanh dài nhọn như dã thú, một khi cắn trúng ai là không buông, thân thể xương xẩu trắng hếu của chúng sẽ liên tục quẫy đạp cho đến khi xé được một miếng thịt mới thôi.



Xuất hiện quá nhanh và quá đột ngột, mọi người ở Kiếm Các tức tốc ứng phó, kiếm khí tung hoành trên mảnh đất khô cằn này, mùi máu tanh và mùi hôi thối xộc vào mũi mọi người. Hiềm một nỗi dẫu phòng bị kỹ lưỡng đến đâu, chỉ cần sơ hở một mảy là sẽ bị tấn công. Chẳng mấy chốc đã có kha khá đệ tử bị thương, người bị nặng nhất có một lỗ máu lớn trên cánh tay, máu liên miên nhỏ xuống. Máu vừa rơi xuống đất đã bị lũ cá lạ này liếm sạch.



Người đệ tử này cũng thật cứng cỏi, không ngờ chớ hề kêu đau một tiếng. Vân Nhàn theo bản năng muốn lấy thuốc từ trong nhẫn trữ đồ nhưng lại sờ vào khoảng không, tức thì sững sờ.



Nhẫn trữ đồ biến mất rồi!



Một người đồng môn khác xé một mảnh vải áo băng bó tạm thời thay cho nàng, Vân Lang vung kiếm quét sạch vô số sinh vật ma, thịt nát văng tung tóe, ông nói nghiêm nghị, “Đi! Ta bọc hậu!”



Trên đường chạy về phía tế đàn trong lúc bị tập kích chớp nhoáng, dẫu rằng gió rít gào, cảnh vật biến ảo, địa hình thay đổi chẳng ngớt, song họ vẫn nhìn thấy khắp nơi đã là khói lửa ngập trời, binh đao không dứt.



Rất nhiều phen, nào phải những người này tin vào cái gọi là phi thăng, cái gọi là tế đàn, chẳng qua họ chỉ đang tranh giành một mảnh đất để chính mình sống yên ổn, thành thử mới phải đối đầu với đối thủ cạnh tranh. Phạm vi ngày càng nhỏ, nguy hiểm rình rập nơi nơi, trong thời khắc quan trọng này, không ai trách cứ được ai.



Mới qua bao lâu, kết giới đã biến thành khu rừng của cá lớn nuốt cá bé.



Hợp Hoan Tông – môn phái ở Tây Giới mà nàng từng gặp – đang hớt hải chạy trốn. Lương Tiếu dính máu bên khóe miệng, được người trong tông môn khiêng trên vai, lướt qua Vân Nhàn, thần trí mơ hồ, đã không nhận thức được nữa.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cứ tiếp tục thế này thì không được. Vân Nhàn nhíu mày, nàng nghĩ cứ tiếp tục thế này tuyệt đối không được.



Các môn phái khác thì thây kệ, nếu ngay cả bảy môn phái lớn cũng mất khả năng tự bảo vệ mình, thậm chí còn phải liên tục nội chiến, thì chỉ e rằng sức chiến đấu đã bị tổn thất gần hết dẫu cho có chưa đến được tế đàn… Có điều, do đâu mà nàng vẫn chưa gặp được người mà mình muốn gặp chứ?! Không thể nào mà ngay cả lúc này vận may của mình vẫn kém đến thế được!



Giữa tiếng gió khi có khi không, giọng nói của Túc Trì vẳng lên bên tai nàng: “Ta đã chuẩn bị xong.”



Không đầu không đuôi, Vân Nhàn nghiêng đầu, hỏi: “Cái gì?!”



“Ta là kiếm của muội.” Túc Trì nhìn nàng, thần sắc đạm mạc, sợi tóc bay trong gió, “Hãy nói cho ta biết khi nào mới là lúc ta nên ra khỏi vỏ.”



“...”



Cùng lúc đó.



Trên ngọn đồi.



Hai nhóm người mặt đối mặt.



Tiết Linh Tú nhìn Kỳ Chấp Nghiệp cau có mặt mày, khóe miệng giật giật hai cái, thầm nghĩ đúng là oan gia ngõ hẹp mới gặp ngươi, hắn thà gặp Xi Vưu còn hơn.



Kỳ Chấp Nghiệp nhìn Tiết Linh Tú cười giả lả bên kia, chỉ muốn đi gõ mõ. Gã thầm nghĩ: Sao lại là tên quỷ móc mỉa này, Vân Nhàn đâu? Cơ Tiểu Tuyết đâu? Ma nữ thối tha đâu?? Tất cả cùng bận rộn như vậy ư??



Hai người này nhìn nhau là ghét nhau, Minh Quang và Lê Phái cũng lúng túng khôn cùng.



Minh Quang: “Trụ trì, chuyện này...”



Lê Phái: “Đại tỷ, chúng ta...”



Một ngọn đồi nhỏ bé lại là đầm rồng hang hổ, không ngờ Phật Môn gặp Diệu Thủ Môn!



Trụ trì nói: “A Di Đà Phật.”



Lê Phái nói: “Thầy thuốc nhân từ.”



Đệ tử hai bên chưa rõ đầu đuôi. Nước biển lẫn độc bên dưới vẫn đang dâng lên, đỉnh đồi này chỉ đủ chỗ cho người của một tông phái đứng trờ trờ, vậy rốt cuộc là đánh hay không??



Không đánh thì không đủ chỗ đứng. Đánh thì… Quạt của Diệu Thủ Môn đủ sức đánh thủng Lồng Chuông Vàng của Phật Môn à? Phật Môn thật sự sẽ ra tay? Cảm giác không có khả năng lắm. Vậy có nên hợp tác không? Bây giờ ai còn có thể tin ai? Cho dù là Phật Môn cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm nổi.



Người cầm đầu bất động, những người khác cũng bất động, hai môn phái cứ đứng im như phỗng tại đây gần một nén hương.



Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một khắc trước Lê Kiến Nghiệp còn đang ôm tim ho khan, mới chớp mắt đã bất ngờ ra tay. Quạt sắt móc bạc sắc bén, mang theo sức mạnh ngàn cân tấn công về phía Trụ trì đang đứng bất động. Trụ trì thở dài một tiếng, phật khí lóe lên, toàn thân tỏa ra ánh vàng, trong nháy mắt đã đỡ được đòn tấn công lôi đình này!



Hai người đứng đầu cứ thế giao đấu, long trời lở đất, nhật nguyệt ảm đạm, núi non rung chuyển.



Ngặt nỗi dù là thế, đệ tử đôi bên vẫn ngây người nhìn đối phương, không một ai có ý định đứng dậy khai chiến.



Trông thậm chí còn hơi buồn cười, không giống như đang đối đầu mà ngược lại cứ như đang đùm túm lại xem đại hội văn nghệ cuối học kỳ nào đấy.



Kỳ Chấp Nghiệp hít sâu một hơi, từ từ thở ra, thầm nghĩ đây đúng là kỳ quan có một không hai.



Tiết Linh Tú chạm mắt với gã, rút quạt ra, ném sang không chút thành ý. Cuối cùng theo tiếng động nhẹ này gieo lên, hai phái xông vào đánh nhau, cảnh tượng không những chớ hề tàn nhẫn mà ngược lại còn ấm áp đến lạ, kèm theo đó là giọng nói khuyên nhủ của đại sư huynh Phật Hương: “Thí chủ hà tất như vậy… Mau buông quạt xuống…”



Lại một lần nữa đối chưởng, Lê Phái lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh đã đầm đìa cả trán. Với cái nhìn sắc bén, nàng ta xoay cổ tay, gió mạnh đánh úp về phía lông mày Trụ trì...



Trong khoảnh khắc hai người gần nhau nhất, nàng ta thủ thỉ khó lòng nghe thấy: “Có phải đã đưa đồ ra ngoài rồi?”



Trụ trì đột ngột ngẩng đầu, đang định trả lời, đã nghe nàng ta nói tiếp: “Ở chỗ nàng ta? Không phải thì nói A Di Đà Phật. Phải thì nói A Mễ Đậu Phụ.”



Trụ trì: “...”



Cuối cùng hai người ngừng tấn công, Trụ trì chắp tay hành lễ, nặng nề nói ra một tiếng, hơi líu cả lưỡi: “A... A Mễ Đậu Phụ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu