Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 117: Kiếm Bích Thủy

Chẳng rõ Thư Cửu Vĩ dùng cách nào hòng thuyết phục được Trọng Trường Nghiêu dẫn mình đến Đao Tông, tóm lại bây giờ đôi bên đều im lặng.



Muốn nói chuyện chính vào lúc này cam đoan không tài nào nói nổi, trừ khi có người khác dẫn hai người kia rời đi, song, việc này lại liên quan đến vấn đề thứ bậc.



Dù Đao Tông nhiều Trưởng lão, tuy nhiên thứ bậc đều có sắp xếp rành rọt. Liễu Xương với tư cách là cha của Chưởng môn hiện tại, chắc chắn là đại trưởng lão, tiếp đãi Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú cũng coi như đã quá chú trọng họ. Nếu để trưởng lão khác dẫn hai người Cơ, Tiết rời đi, chẳng phải sẽ khiến người ta cảm thấy hai người còn không bằng Trọng Trường Nghiêu? Ngặt nỗi điều ông ta muốn nói với Trọng Trường Nghiêu lại tuyệt không thể giao cho người khác nói.



Trong hai điều xấu chọn bên nhẹ hơn, Liễu Xương đành phải nói: “Trọng Trường tiểu hữu, mặc cho Liễu mỗ tự nhận Đao Tông không có gì đặc biệt, nhưng nếu Công chúa muốn tham quan thì vẫn có thể nói đôi chút. Hay là như vầy, trước tiên mời Trưởng lão Liễu Lưu dẫn hai vị đi dạo một vòng?”



Tuy là lời khiêm tốn nhưng trong lời nói lại mang theo ý ngạo nghễ không tài nào che giấu.



Trọng Trường Nghiêu là người tinh ranh, dễ gì không tỏ ý tứ trong lời nói của ông ta, hắn đáp ngay: “Được thế thì tốt quá.”



Thư Cửu Vĩ hãy còn lo lắng cho vết phỏng của mình, thấy Trọng Trường Nghiêu chớ hề quan tâm đã có phần không vui: “Nghiêu ca ca, ta nói mình rất đau!”



“Chỉ vết thương nhỏ.” Trọng Trường Nghiêu, “Lát nữa Y tu sẽ đến, muội nhịn thêm chút nữa đi.”

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thư Cửu Vĩ: “...”



Đầu tai nhọn nàng ta rũ xuống, không nói gì nữa: “Được thôi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Rất nhanh, Liễu Lưu hùng hổ đi đến, hối hả lau mồ hôi, Liễu Xương thấy ông ta trông hoang mang đã nghiêm nghị chất vấn: “Xảy ra cơ sự gì? Sao huyên náo như vậy?”



“Không biết nữa!” Liễu Lưu cũng thấy khó hiểu, dù Đao Tông tu luyện đao pháp cần sức lực không nhỏ, nam tu sĩ sẽ nhiều hơn nữ tu sĩ, tuy nhiên ông ta chưa từng nghe nói nam tu sĩ đi quấy rối nam tu sĩ đâu, đây là chuyện nhảm nhí gì thế này, “Đệ tử nội môn náo loạn, nói là muốn giúp sư huynh bắt tên dâm tặc!” TruyenLau



Hù ông ta muốn chết, còn tưởng chuyện mình bóc lột đệ tử ngoại môn bị lộ, đám người nổi dậy, may mà không phải.



Liễu Xương suýt chút nữa phun trà ra ngoài: “Cái gì?! Dâm tặc?!”



Đầu óc có bệnh không! Nhất định phải làm loạn vào lúc này!! Toàn khối tên to con thô kệch ai thèm nhìn!!



“Lại có chuyện này?” Trái lại Thư Cửu Vĩ đã lên tiếng, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, nàng ta nói, “Sao có thể mặc kệ! Liễu trưởng lão, Cửu Vĩ có thể xử lý hắn!”



Trọng Trường Nghiêu kéo nàng ta lại, thấp giọng quở trách: “Đây là tông môn của người khác, liên quan gì đến muội?”



Thư Cửu Vĩ do dự: “Nhưng đó là...”



“Làm sao để Công chúa ra tay cho được.” Liễu Xương suýt chút nữa không giữ được mặt mũi, cười gượng mà rằng, “Nơi quý khách đến và nơi đệ tử ở nào ở cùng một chỗ, không ảnh hưởng, không ảnh hưởng. Liễu Lưu, còn không mau dẫn quý khách rời đi?”



Trước khi một người một yêu rời đi, Tiết Linh Tú và Cơ Dung Tuyết đã trao đổi ánh mắt trong tích tắc, đầu ngón tay Cơ Dung Tuyết khẽ máy, một luồng sáng nhấp nhánh âm thầm chui vào cái đuôi to xù của Thư Cửu Vĩ, không một tiếng động.



Tiếp đó chính là màn kịch quan trọng.



Liễu Xương sa sầm mặt già, quay đầu nhìn Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú - hai đứa không có chuyện dễ gì tự dưng tới thế này - trong lòng âm thầm suy đoán ý đồ của hai người.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu Cơ Dung Tuyết đến, rất có thể là vì chuyện Phong Hoa tại Càn Khôn Thành. Xem ra kế hoạch của tên ngu xuẩn Liễu Lưu không chỉ thất bại mà còn gần như bại lộ bằng sạch. Bây giờ Cơ Dung Tuyết đã nắm được chứng cứ phần lớn. Lưu phú thương chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là Liễu Lưu đã mua Phong Hoa do Liên Tọa cung cấp và bỏ vào thức ăn của người dân Càn Khôn Thành, gián tiếp khiến kha khá người Càn Khôn Thành bị dụ dỗ đến Liên Tọa, kết cục không chết cũng điên. Chuyện Phật Đà Mặt Cười vẫn chưa công bố, gần đây Đại sư Minh Quang muốn lên đường, chắc là muốn bàn bạc với đám người Phật Môn xem liệu nên công bố chuyện Minh Nhân với thiên hạ hay chăng. Mà khi đó...



Trong lòng Liễu Xương trăm mối tơ vò, lóe lên vô số ý nghĩ.



Tuy nhiên, giả như Cơ Dung Tuyết thật sự muốn dùng chuyện này nhằm hãm hại Đao Tông, âu nó đã làm như vậy từ lâu. Bây giờ còn không ngại vất vả chạy đến Đao Tông làm khách, hiển nhiên nó muốn dùng tin tức này để đổi lấy lợi ích gì đó.



Nó muốn gì? Càn Khôn Thành? Hay là tin tức về hội đấu võ? Hay là được voi đòi tiên, chẳng lẽ nó bất chợt xông lên Đao Tông thế này vì đã biết chuyện kia?!



Không, không thể nào. Nếu biết, bây giờ dễ gì ngồi ở đây yên lành.



Liễu Xương lại cau mày.



Mục đích Cơ Dung Tuyết đến Đao Tông còn đoán được, về phần cơ cớ gì Tiết Linh Tú đến đây, ông ta thật sự không có chút đầu mối chi. Khi nào hai người này có qua lại thân thiết với nhau? Nhìn vào lúc Đại Chiến Tứ Phương cũng chả có nhiều giao tình là mấy?



Chẳng lẽ vì mình đã lén cướp thuyền hàng của Nam Giới? Nhưng đấy là chuyện của nửa năm trước, tuyệt đối không tài nào tới giờ mới đến đòi lại thể diện…



Mạch suy nghĩ thoắt chuyển, ông ta muốn nhớ lại hết những chuyện thất đức mình đã làm kể cả có là kiếp trước, cuối cùng Liễu Xương nghe thấy giọng nói trong vắt lạnh lùng như phán xét của Cơ Dung Tuyết: “Liễu trưởng lão này.”



Liễu Xương nói: “Cơ tiểu thư, rốt cuộc lần này ngươi đến đây là vì...”



Cơ Dung Tuyết: “Ông nghĩ có trứng trước hay là có gà trước?”



Liễu Xương: “?”



“Lần này chúng ta đến đây vì chuyện hội đấu võ, muốn thương lượng một chút.” Trán Tiết Linh Tú nổi gân xanh, hắn âm thầm gõ Cơ Dung Tuyết một cái, ra hiệu nàng ấy đừng nói, còn mình cứ ôn hòa cất lời, “Phòng ngừa chu đáo luôn là điều tốt. Chẳng qua không biết Liễu trưởng lão có bằng lòng cho ta chút tình mọn này chăng?”



Nói về lời lẽ sắc bén, có ai hơn được thương nhân. Là Y tu không muốn làm thương nhân sẽ không phải là Linh Tú, tóm lại, đại khái chỉ có Tiết Linh Tú là thích hợp hợp nhất cho chuyện đấu khẩu này.



“...”



Cùng lúc đó, Vân Nhàn và Túc Trì làm xong việc, đi ra từ trong kho cất bảo vật, ung dung tự tại.



Tiếng “hừ hừ” của Kiều Linh San ngừng lại không lâu, phù Truyền Âm truyền đến giọng nói của Tức Mặc Xu: “Trong Đao Tông thật sự không có ma thuần túy, nhưng về chuyện ma khí, ta đã phát hiện ra một ít manh mối.”



“Thánh Nữ đại nhân, quả nhiên ngươi đáng tin cậy nhất.” Vân Nhàn nhảy cẫng tại chỗ, hỏi dồn, “Manh mối gì?”



Tức Mặc Xu trả lời: “Nơi linh tuyền cung cấp cho đệ tử chữa thương có một viên ma hạch.”



Ma hạch – một trong những đặc sản của Ma Giáo – trông có phần giống Xá lợi phiên bản Ma Giáo, nhưng thực chất lại khác xa. Xá lợi là vật mà cao tăng Phật Môn để lại sau khi viên tịch, ma hạch thì đơn giản hơn. Nguyên liệu làm nên nó không cần ma đã chết, chỉ cần có ma nguyện ý chuyển hóa một phần ma nguyên của mình và ngưng tụ thành hạch, thì gọi là ma hạch.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Được rồi, cũng không đơn giản lắm, chung quy bảo một tên ma cam tâm tình nguyện đưa ma nguyên cho người khác chẳng khác nào bảo nó đi chết.



“Ma hạch?” Để trong linh tuyền, nghe công hiệu giống đôi chút ba cái đồ thực phẩm chức năng, Vân Nhàn cất lời, “Nó có tác dụng xúc tiến gì đối với đệ tử Đao Tông sao? Nam tu sĩ hấp thu thì dưỡng nhan, nữ tu sĩ hấp thu thì có cơ thể khỏe mạnh?”



“Ma tu tu luyện theo cách cướp đoạt.” Tức Mặc Xu cho biết, “Vì cướp đoạt, công pháp của ma có khả năng kết hợp với bất kỳ loại công pháp nào, ví dụ như Minh Nhân trước... không, là công pháp của Phật Đà Mặt Cười. Ngươi cũng thấy rồi đấy, uy lực tăng mạnh, làm ít công to. Tuy nhiên nếu cứ tiếp tục, âu kết cục duy nhất không phải là công pháp bị hủy sạch, là chết giữa chừng, thì cũng chính là trực tiếp nhập ma.”



Trên đời không có chuyện tốt bực này, đã đi đường tắt, cam đoan phải trả giá tương ứng.



“...” Vân Nhàn, “Nhưng mấy người Liễu Thế Liễu Nhứ trông không có dấu hiệu như vậy.”



“Bởi vì bọn họ hoàn toàn không cần phải chen chúc ở đây dùng linh tuyền cùng người ta.” Tức Mặc Xu nhạt giọng cắt nghĩa, “Linh tuyền này được cung cấp cho đệ tử nội môn sử dụng. Hai người ngươi nói đều có thiên phú thiên bẩm, đã sớm được ghi danh ở chỗ chưởng môn trưởng lão là đệ tử hạch tâm. Liễu Thế lại là con trai của chưởng môn, nếu ma hạch này thật sự có lợi mà không có hại, chẳng lẽ những trưởng lão này còn giấu không cho bọn họ dùng chắc?”



Đúng như dự đoán, chuyện tiệm mì đao cắt nào phải do Liễu Lưu tự ý làm, đây chính là phong cách nhất quán của Đao Tông, trên bảo dưới theo mà thôi.



Chất đống linh dược pháp bảo cho những đệ tử mang thiên phú chân chính cần bồi dưỡng, không để bọn họ tiếp xúc với linh tuyền có ma hạch; còn những đệ tử nội môn còn lại mới là lực lượng trung kiên ảnh hưởng đến thực lực của một tông môn. Đao Tông âm thầm dùng ma hạch thúc ép, mặc kệ con đường tu tiên sau này của bọn họ sẽ ra sao. Tóm lại, từng đợt từng đợt đệ tử nhiều như gốc cỏ - là những người chẳng rõ tình hình của Đao Tông – ôm giấc mộng lớn đi lên con đường làm tiên đã bị hút lấy sức mạnh trẻ trung sung mãn nhất, và rồi sau đó bị vứt bỏ như đôi giày.



Đủ biết, ma hạch này chắc lại do Giáo chủ Ma Giáo đưa cho. Trên thực tế nó hoàn toàn hữu dụng. Từ mấy chục năm trước Đao Tông vẫn luôn bị Rèn Thể Môn áp chế, đến bây giờ, họ đã bắt đầu ngấp nghé tấn công Đông Giới.



Vân Nhàn nắm phù Truyền Âm, sắc mặt dần dà nặng nề.



Túc Trì nhạt giọng: “Tự chuốc lấy họa.”



“Đúng vậy.” Vân Nhàn, “Thật sự... vô cùng thất đức.”



Hình như có người thấy hai tên đệ tử đang hôn mê trong bụi cỏ, có kha khá tiếng bước chân truyền đến trong mơ hồ, một nhóm người xông tới. Eo Vân Nhàn chợt bị siết lại, nàng đã được đưa lên mái nhà.



Bị lôi kéo riết rồi cũng quen, nàng nhìn xuống dưới, đâu ngờ lại thấy người quen xui xẻo – Liễu Nhứ.



Từ sau lần bị Cơ Dung Tuyết hành hung cho một trận dù mình vô tội tại Càn Khôn Thành, không biết có phải bị Liễu Xương cưỡng chế gọi về nhốt trong Đao Tông hay không, tóm lại bây giờ trông tinh thần nàng ta không được tốt lắm. Ngay cả vết sẹo trên mặt cũng có phần uể oải, thôi còn chút hoang dã nào.



Liễu Nhứ ngáp một cái, kêu: “Tìm đại đi.”



Nàng ta đứng chán chường tại chỗ, hốt nhiên trên đầu bị ném một cọng cỏ nhỏ, lập tức khí thế toàn thân thay đổi, cảnh giác ngẩng đầu lên.



Tiếp đấy nhìn thấy người lạ mặt đang phát sáng lấp lánh trên mái nhà.



Phong thái củ mỉ cù mì này, móng vuốt hèn hạ này, còn có cả món trang sức bên người mang tên đại sư huynh mặt lạnh như tiền, trong đầu Liễu Nhứ thoáng hiện lên một người. Nàng ta ngẩn người ra, hỏi: “Vân Nhàn?!”



“...”



“...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thư Cửu Vĩ đâu hay cái đuôi to mình tự hào đã bị dính một viên đá truyền âm, nàng ta đang đi cùng Trọng Trường Nghiêu về phía kho bảo vật.



Liễu Xương đang dẫn đường đằng trước. Ông ta vừa bị Tiết Linh Tú trì hoãn gần nửa canh giờ, nói đến khô cả họng mới tiễn khách được. Song, bây giờ nghĩ lại, ông ta cảm thấy trông như mình chưa nói cái gì cả, thành thử nhất thời ngơ ngác.



Tuy nhiên từ đầu đây là chuyện ngoài ý muốn, người ông ta muốn mời đích là Trọng Trường Nghiêu.



“Trên hội đấu võ, e là các hạ không thể tham gia thay mặt cho Đao Tông.” Liễu Xương nói, “Có điều, bản thân tiểu hữu là Kiếm tu, ngoài Kiếm Các, dường như những môn phái dùng kiếm khác đều không đủ tư cách để tham gia hội đấu võ...”



Trọng Trường Nghiêu cười không nói, một lúc sau mới thốt lên: “Nào phải chỉ có tám đại phái mới được tham gia hội đấu võ, còn có rất nhiều môn phái nhỏ hơn, chắc hẳn bọn họ sẽ rất hoan nghênh tại hạ.”



Liễu Xương đang chờ câu này: “Nói vậy, thực chất Bắc Giới cũng có một môn phái gọi là Thần Binh Môn, chưởng môn có quan hệ rất thân thiết với lão phu...”



Thư Cửu Vĩ bồn chồn kêu: “Nghiêu ca ca, ở đây lạnh quá.”



“Nhịn một chút là ổn thôi.” Trọng Trường Nghiêu vẫn giữ nụ cười mà rằng, “Ta đang nói chuyện với Liễu trưởng lão, muội đừng xen vào.”



Cái đuôi to của Thư Cửu Vĩ vỗ hai cái như trút cơn hậm hực.



“Trước đó có nói với Liễu trưởng lão về Vân Nhàn.” Trọng Trường Nghiêu trầm ngâm một lát, “Thực chất ta không được tính là người hiểu rõ nàng ta, đành tạm nói sơ một hai. Vũ khí của nàng tên là Thủ Lĩnh, tuy nhiên thực tế bên trong có một kiếm linh tên là Thái Bình ngự trị. Đại khái kiếm linh này đi ra từ Cõi Đao Kiếm, từng là kiếm trấn các. Công pháp tu luyện tên là Khinh Yến Điểm Phổ, do mẹ Tiêu Vu dạy bảo...”



Ngoài miệng hắn nói “không tính là người hiểu rõ” nhưng lại gần như nói toạc hết tất cả những gì có thể cho người khác rõ cũng như không thể cho người khác biết về Vân Nhàn, bao gồm cả chuyện Thái Bình. Nguyên bản hắn không nên biết những điều này.



Trong khi biết tỏng Liễu Xương rất có thể sẽ mượn hội đấu võ hòng đối phó với Vân Nhàn, việc này chẳng khác nào đẩy người ta vào hố lửa!



Dẫu Thư Cửu Vĩ được nuông chiều đến đâu cũng nhận ra được điều bất thường: “Nghiêu ca ca, chuyện này...”



“Cửu Vĩ.” Trong mắt Trọng Trường Nghiêu không có một mảy ý cười, hắn kêu, “Ta đã nói đừng xen vào.”



Cứ như vậy ba người đi xăm xăm đến kho bảo vật, Liễu Xương nhập mật mã, mở cửa, càng nghe càng cảm thấy mình chọn Trọng Trường Nghiêu là một lựa chọn cực kỳ đúng đắn.



Có qua có lại, liên kết lợi ích, mới có thể hợp tác vững chắc. Ông ta cười sang sảng một tràng, đoạn nói với Trọng Trường Nghiêu: “Quả nhiên còn trẻ mà thật chững chạc, tương lai rộng mở! Trước đó chưa từng tặng quà gặp mặt nay bổ sung, mong tiểu hữu hài lòng.”



Trong kho bảo vật yên tĩnh, chỉ có trên mặt nước xanh biếc, lưỡi kiếm ẩn mình, sắc bén mà vẫn ôn hòa.



Ánh mắt Trọng Trường Nghiêu sáng lên, hắn suýt chút nữa không giấu được vẻ vui mừng.



Thanh kiếm này thật sự đã gãi đúng chỗ ngứa, chẳng còn gì thích hợp với hắn hơn!



Liễu Xương thấy hắn hài lòng, nụ cười càng sâu: “Đến thử kiếm đi.”



Trọng Trường Nghiêu bước tới chậm rãi, nhìn thanh trường kiếm này bằng ánh mắt tán thưởng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm, cảm thán: “Thanh kiếm này thật hiếm thấy trên đời. Tuy mang thuộc tính Thủy nhưng vẫn không mất đi sự sắc bén, lấy nhu khắc cương, biến hóa khôn lường. Thân kiếm này càng bất phàm, đâu ngờ được chế tạo từ nguyên một khối huyền thiết, kiên cố cùng cực...”



Hắn còn chưa dứt lời, ngón tay vừa mơn trớn thân kiếm, thanh kiếm Bích Thủy lộng lẫy đã “rắc” một tiếng, gãy làm đôi một cách đẹp mắt ngay trong tay hắn.



Thân kiếm trơ trụi, phản chiếu khuôn mặt Trọng Trường Nghiêu đang chuyển sang màu xanh hệt trái dưa leo già trong nháy mắt.



Trọng Trường Nghiêu: “...”



Liễu Xương: “...”



Trong không gian lòng tĩnh, Thư Cửu Vĩ cất lời: “Liễu trưởng lão, ông mua phải hàng giả ư.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu