Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Cuộc đấu võ chọn rể nhanh chóng bước vào giai đoạn gay cấn. Sau khi Trọng Trường Nghiêu – hạt giống của mùa giải này – bị loại ngay vòng đầu, toàn bộ đài đấu võ biến thành cuộc tranh tài của ba người Vân Nhàn.
Vân Nhàn vừa mới thắng sát nút Kỳ Chấp Nghiệp, hiện tại nàng đang bước vào vòng cuối cùng, đánh nhau với Túc Trì trên đài.
Hai người dùng cùng một chiêu kiếm, cùng một bộ kiếm phổ, nhưng một người linh hoạt nhanh nhẹn, một người mộc mạc giản dị. Luồng kiếm khí va chạm rồi lại hóa giải, tuy không tính là quá kịch liệt, nhưng nhìn vào thật sự mãn nhãn, khiến người ta sảng khoái tinh thần:
Website TruyenLau.com
“Chiêu này tuyệt diệu!!! Quá đỉnh!!”
“Đấu kiếm đẹp mắt thật đó! Nội chiến Kiếm tu là đệ nhất thiên hạ!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Sao lại đánh... đánh... được như vậy. Thôi, ta cũng không biết nói cái gì cho phải.”
“Ngươi không nói thì để ta nói. Cặp sư huynh sư muội này đang làm gì thế? Kiếm pháp đầy tình ý miên man?”
Vân Nhàn truyền âm với Túc Trì: “Đại sư huynh, ổn rồi, thêm 30 chiêu nữa là được.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng đâu thật sự đến đây để tiêu hao thể lực, nói không chừng lát nữa còn đánh thêm một trận ác liệt. Huống hồ cứ tiếp tục thế kia, nàng cảm giác Tộc trưởng của Hồ tộc kia đang ước gì mình có thể nhảy thẳng xuống đây để bóp chết cả hai người bọn nàng cho rồi.
Túc Trì đáp: “Ừ.”
“Diễn xuất, diễn xuất phải theo kịp.” Vân Nhàn hấp tấp dặn dò, “Tuy ta muốn đánh bại huynh cực dễ dàng nhưng phải giống như Kỳ Chấp Nghiệp vừa nãy, thắng sát nút, thể hiện ra ta thắng hiểm, hiểu không sư huynh?”
Trong đợt đấu võ chọn rể, chắc chắn chỉ có nàng mới thắng được.
Túc Trì đáp: “Hiểu.”
30 chiêu sau, Vân Nhàn vung một kiếm sang, kiếm trong tay Túc Trì rơi xuống đất leng keng, chàng chậm chạp nói: “Ta thua rồi.”
Mọi người: “...”
Vân Nhàn xem như đã hiểu, đối với Túc Trì mà nói, toàn bộ kỹ năng diễn xuất của chàng đích là một nhíu mày lúc kiếm sổ khỏi tay. Một cái nhíu mày ngắn ngủi lại như chứa đựng hai trăm chữ “Không tài nào tin được, ta lại thua, ta lại thua dưới tay sư muội...”. Có điều, ngoài Vân Nhàn ra, đại khái chỉ có Phong Diệp mới đọc hiểu.
Dưới đài, Trọng Trường Nghiêu bỏ đi nhanh hơn ai hết. Vân Nhàn đứng đó hỏi: “Còn ai nữa?”
Biết rõ còn cố hỏi, chắc chắn là không còn ai!
Tộc trưởng Hồ tộc tức đến mức ngã ngửa, suýt nữa thì vỡ động mạch tim. Hình như Đại sư Minh Quang bên cạnh nhận ra bèn an ủi: “Tộc trưởng, đừng vậy. Từ đầu chỉ có người tài mới chiến thắng trong đợt đấu võ chọn rể.”
“Thưa đại sư, người nghiêm túc chứ?!” Tộc trưởng chỉ vào Vân Nhàn, nói, “Đây là nữ tu sĩ! Nữ tu sĩ!! Phật gia các người có cho phép hai nữ hài lấy nhau làm đạo lữ à?!”
Đại sư Minh Quang làm linh vật nhiều năm, đã luyện được nghệ thuật nói chuyện, cho nên ông ấy chỉ bình tĩnh cất lời: “Từ đầu Phật gia đã cấm lấy đạo lữ, điều cấm này không kể nam tu sĩ hay nữ tu sĩ. Đều đối xử bình đẳng. Vả chăng, chưa chắc Vân tiểu hữu đến đây vì ái nữ của ngài. Nếu hết thảy đã kết thúc, hà tất phải tức giận?”
Tộc trưởng: “Ta thấy Kỳ Chấp Nghiệp không tệ, hay là bắt hắn làm con rể ta.”
Đại sư Minh Quang: “Không biết vì sao tay ta ngứa ngáy, hôm nay vừa khéo mang theo Bát Tử Kim.”
Tộc trưởng: “...”
Lũ lừa trọc các ngươi phiền quá!!!
Mọi người bên dưới xôn xao bàn tán, từng người mang ánh mắt sáng quắc, tập trung tinh thần, đều đang chờ đợi diễn biến tiếp theo. Bàn tay Tộc trưởng Hồ yêu tộc dưới bèn khẽ nhúc nhích, giải trừ trận pháp của Thư Cửu Vĩ, ông ta cười gượng mà rằng: “Vân tiểu hữu thật là trẻ tuổi tài cao, ha ha! Nghe chừng ngươi đến vì bảo vật rồi. Xin hỏi, Vân tiểu hữu muốn bảo vật quan trọng nào của Yêu tộc?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp và Túc Trì đứng bên cạnh Vân Nhàn, đều đang đợi nàng nói “Linh Nhục Nhân Sâm”, Kiều Linh San đã bắt đầu ngoan ngoãn nhặt phù gió rơi vãi trên mặt đất lúc nãy cùng Phong Diệp. Nào ngờ Vân Nhàn dừng lại một thoáng, thẳng thắn nói: “Ai nói ta đến vì bảo vật?”
“Ta muốn làm phò mã!”
Một tiếng vang trời, chấn động gầm rời.
Túc Trì: “?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Mọi người: “???”
“... Vân tiểu hữu, ngươi uống rượu rồi mới đến đây ư?” Tộc trưởng nghiến răng nghiến lợi nói, “Làm sao ngươi có thể làm phò mã? Cho dù ngươi có thể làm, ngươi cũng phải hỏi con gái ta có nguyện ý lấy hay không đã chứ!”
Trái lại đến giờ ông ta mới nhớ đến việc Thư Cửu Vĩ có nguyện ý hay chăng, e rằng ông ta còn ước gì Thư Cửu Vĩ nói ra nguyên văn câu nói kia, cái câu “giết cả nhà hắn” gì đấy, “3 năm 10 năm” gì đấy. Thư Cửu Vĩ ngồi trên đài cao, lại đáp: “Được.”
“Ngươi xem, con gái ta thật sự không... Cái gì?! Cửu Vĩ, con điên rồi chắc?!” Tộc trưởng phủ nhận ngay, “Con muốn lấy người khác ta không phản đối, còn người này thì không được!”
Thư Cửu Vĩ xinh đẹp như băng tuyết đứng dậy, chất vấn: “Không được thì không được. Vậy con muốn lấy Lưu tiểu thư.”
Lại nữa?! Tranh chấp với nữ tử không thấy mất mặt sao? Tộc trưởng: “Rốt cuộc con đang nói nhăng nói cuội gì thế?!”
“Sao lại không được?” Thư Cửu Vĩ, “Sau này Lưu tiểu thư thừa kế Lưu phủ, ăn sung mặc sướng giàu sang vô tận, còn đối xử với con theo kiểu con bảo sao nghe vậy, muốn gì được nấy. Con không cần phải làm việc gì cả, còn không cần sinh con! Ai mà không muốn lấy nàng ấy cơ chứ? Ngươi không muốn à?”
Nàng ta chỉ vào một nữ tu sĩ đến xem, nữ tu sĩ kia ngẩn người ra một lúc, dứt khoát trả lời: “Muốn chứ!”
Thư Cửu Vĩ lại chỉ vào một nữ tu sĩ khác: “Ngươi không muốn à?”
Nữ tu sĩ đó: “Nếu Lưu tiểu thư có thể để mắt đến ta, không phải ta không thể tự tiến cử...”
Nàng ta lại chỉ vào Phong Diệp: “Ngươi không muốn à?!”
Phong Diệp: “Ta không... Để ta suy nghĩ một lát.”
“Đừng phá phách nữa!!!” Tộc trưởng nổi đóa, “Ta nói mọi người ở đây đấy. Cửu Vĩ, đừng có phát điên nữa!”
“Nam tiền bối nói đúng lắm, trước đây con nghe lời mấy người, ngược lại mấy người đều không hiểu con!” Thư Cửu Vĩ đứng đó, lại một trận chỉ lung tung, “Được! Người ở đây đúng không? Đại sư Minh Quang, ông đưa ta về Phật Môn niệm kinh đi, ta không muốn nán lại đây nữa!”
Đại sư Minh Quang suýt nữa thì phun nước: “Thư tiểu hữu, đừng...”
Thư Cửu Vĩ thấy người là chỉ, hiện trường hỗn loạn tưng bừng. Tộc trưởng Hồ yêu tộc được đằng này hỏng đằng kia, cuối cùng đành phải tức giận đập bàn, thốt lên một câu mất hết mặt mũi trước mặt mọi người: “Đè Công chúa lại!!! Giam lại trước đi!!!”
“Còn về vị này...” Ông ta bối rối hồi lâu, cuối cùng vẫn miễn cưỡng mở lời, ánh mắt lấp lánh, “Trước tiên mời vào Yêu tộc làm khách rồi hãy quyết định. Yêu tộc ta luôn luôn hiếu khách nhiệt tình, sẽ không bạc đãi bạn nhỏ đâu.”
Người bên dưới nói: “Lại nói nhảm nữa.”
Tộc trưởng: “Ta có thể dẫn ngươi đi tham quan kho tàng, nếu muốn bảo vật nào, cứ nói đừng ngại.”
Người bên dưới: “Ha ha rồi đến lát nữa thì lại cứ một mực mà từ chối cho mà xem. Ngay cả một vị Công chúa mà còn chẳng thèm cho thì nói gì đến bảo vật nữa chứ.”
“... AI?! RỐT CUỘC LÀ AI CỨ NÓI VỚ VA VỚ VẨN Ở BÊN DƯỚI!!! RA ĐÂY CHO TA!!!” Yêu khí Tộc trưởng dâng cao ngút trời, ông ta muốn nhảy xuống đài cao, đánh nhau với mọi người. Những người khác của Hồ yêu tộc tái mét mặt mày, vội vàng ngăn cản: “Tộc trưởng, Tộc trưởng thôi thôi đi! Không được đâu!!!”
-
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Một phen sóng gió qua đi, rốt cuộc Vân Nhàn cũng dẫn mọi người vào Yêu tộc thần bí.
Vùng đất Yêu tộc bao la, có kết giới ngăn cách với bốn giới Nhân tộc, cho nên người của Nhân tộc thường chỉ vô tình lạc vào vùng ngoại vi. Theo thời gian trôi qua, kết giới giữa hai giới suy yếu, họ dần bắt đầu qua lại thậm chí còn thành hôn. Song ngoài những người Nhân tộc quyết định định cư ở Yêu giới sau khi kết hôn với Yêu tộc, những người khác vẫn không được phép tùy ý vào đây.
Thư Cửu Vĩ lại bị trói gô mang đi. Nhưng gần đây nàng ta cũng rút ra được kinh nghiệm ở nhà Lưu tiểu thư, đó là dù có tức giận phiền muộn đến đâu cũng không thể bạc đãi bản thân, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, tỉnh dậy không có việc gì làm thì chọc tức cha mình. Thành thử nàng ta chẳng những không gầy đi mà còn tròn trịa thêm một vòng, chỉ có Tộc trưởng là tiều tụy, nhìn cái mặt mo của ông ta đã thấy hốc hác.
Đúng như dự đoán, Yêu tộc nói mình nhiệt tình hiếu khách chỉ là nói nhảm. Tộc trưởng vừa đi mất, mấy người hồ tộc dẫn đoàn người Vân Nhàn đi vào đã ước gì được hất mặt lên trời, không vừa mắt mọi thứ: “Đã vào Yêu tộc thì phải tuân theo quy tắc của Yêu tộc!”
Kiều Linh San đi theo sau Vân Nhàn, hỏi trong trận truyền âm: “Vân Nhàn, chuyện gì vậy? Sao tỷ không đòi nhân sâm trước mặt mọi người luôn?”
Kỳ Chấp Nghiệp bị Đại sư Minh Quang vỗ mạnh vào gáy, bây giờ sắc mặt u ám: “...”
Phong Diệp thốt lên yếu ớt: “Kỳ huynh, ngươi không sao chứ? Đầu còn đau không? Ta có thuốc, ngươi có muốn bôi không?”
Kỳ Chấp Nghiệp với tâm trạng không tốt: “Không cần!”
Kiều Linh San: “Phong Diệp, ngươi đừng có chọc vào chỗ đau của người ta...”
“Ta nghĩ như thế này.” Vân Nhàn vừa đi vừa nói, “Nếu đòi trước mặt mọi người, đương nhiên ông ta có thể tìm ra cả vạn cái cớ. Ví dụ như nó chưa trưởng thành, ví dụ như nó vừa bị ai đấy dùng, nói quoa loa lấy lệ hòng để ta chọn thứ khác. Ta muốn Linh Nhục Nhân Sâm, tốt nhất là đừng để người khác biết. Nay thân phận Nam tiền bối đặc biệt, giữ bí mật vẫn là tốt nhất.”
Túc Trì: “Vậy nên muội mới muốn làm phò mã?”
“Nếu Cửu Vĩ thật sự muốn vào chung hộ khẩu với ta cũng không sao.” Vân Nhàn trầm ngâm, “Vả chăng, tại sao cứ nhất định phải chọn một trong hai? Ta muốn cả hai không được ư?”
Ý tứ rất rõ ràng. Rõ ràng nàng có thể đến thẳng Yêu tộc cướp nhân sâm, tội gì phải tốn thêm một điều kiện làm chi.
Cả bọn nghĩ một hồi, thấy đúng là vậy.
Muốn cướp thì cứ cướp thôi!
Yêu giới không phân biệt ngày đêm, trên bầu trời tĩnh lặng treo hai vầng trăng tròn một đỏ một trắng, nhìn có chỗ kỳ quái khó tả. Đi dọc đường, họ luôn nhìn thấy trong bóng tối ẩn giấu những đôi mắt xanh lục của hồ ly.
Phù Truyền Âm trong ngực Vân Nhàn phát ra động tĩnh, nàng dùng hai ngón tay kẹp nó ra, đầu kia truyền đến giọng nói của Tiết Linh Tú: “Vân Nhàn, ta quay về Diệu Thủ Môn một chuyến.”
Đầu kia còn có tiếng xe ngựa lăn bánh, Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên: “Sao vậy? Xảy ra sự gì? Đột ngột thế??”
Từ Bắc xuống Nam, đây là một đoạn đường rất dài. Cho dù có pháp bảo trận pháp cũng phải mất ít nhất mười mấy ngày đường. Hôm qua Tiết Linh Tú còn chưa nói muốn về Nam Giới vậy mà giờ đã lên đường rồi?
“Ừ.” Tiết Linh Tú nói ngắn gọn về những gì mình thấy ở Đao Tông rồi trầm ngâm, “Ta nghi ngờ mục tiêu tiếp theo của Xi Vưu sẽ ở Nam Giới, nhưng ta cũng không chắc chắn nữa. Các ngươi trông chừng Trọng Trường Nghiêu cho tốt, ta về Diệu Thủ Môn trước, nếu có việc gấp, sẽ liên lạc với các ngươi ngay.”
Vân Nhàn: “Nhất định đấy!! Tiết huynh, nhất định phải liên lạc đấy!!”
Kiều Linh San cũng nói: “Tiết đạo hữu nhớ chú ý an toàn!!”
Phong Diệp: “Tiết huynh, ta còn có thể gặp lại ngươi ư? Không có ngươi ta biết sống sao đây!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sao vậy?” Tiết Linh Tú nghe giọng của cả bọn, cuối cùng lộ ra chút ý cười, “Rốt cuộc các ngươi là không nỡ để ta đi, hay là không nỡ cho số linh thạch của ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Vì sao không thể là cái xe ngựa?”
Túc Trì: “Ừ.”
“...” Tiết Linh Tú nghẹn lời, nói móc ở đầu kia, “Nỳ Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi còn nhớ mối thù lần trước ở Đao Tông à? Ngươi tưởng ai cũng giống như ngươi, có ngươi hay không cũng như nhau cả thôi?”
Tác dụng đào lại chuyện cũ cực kỳ hiệu nghiệm, sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp tối sầm, gã kêu: “Đương nhiên ta và ngươi khác nhau. Dù sao ta có về Tây Giới thì bọn họ không cần phải lo lắng cho an nguy của ta.”
Tiết Linh Tú: “Ngươi có bệnh hay gì? Có bệnh thì lăn qua đây ta đâm cho ngươi hai châm!”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Mắc gì ta phải lăn chứ không phải ngươi lăn? Ồ, bây giờ ngươi thật sự lăn rồi đấy!”
Cả bọn: “...”
Một tấm phù Truyền Âm cao cấp đủ để nói ba mươi mấy câu, một nửa số đó đều dùng để cho hai người cãi cọ. Cuối cùng, hiệu lực của nó dần biến mất, Tiết Linh Tú vẫn không quên đột ngột chuyển giọng, nhắn nhủ ôn hòa với cả bọn trong lúc cãi nhau: “Hẹn gặp lại.”
“Được.” Vân Nhàn nói, “Hẹn gặp lại.”
Chẳng qua đâu rõ lần gặp lại này sẽ là khi nào. Có lẽ rất ngắn, có lẽ lại rất dài.
Hai vầng trăng vẫn bao phủ trên đỉnh đầu cả bọn, như lặng lẽ đi theo cùng. Vân Nhàn nhìn các loại động phủ là ổ của hồ ly với các hình thái khác nhau, nghĩ thầm:
Theo tin tức của Giang Lan Thôi và Thư Cửu Vĩ, hiện Linh Nhục Nhân Sâm đang ở trong tay Nhị Trưởng lão Hồ yêu tộc, được canh giữ rất nghiêm ngặt, có lẽ người này tuyệt không chịu giao ra dễ dàng.
Đại trưởng lão Hồ yêu tộc đã biến mất mấy chục năm. Tuy nhiên Vân Nhàn nghĩ rằng rất có thể Đại trưởng lão chính là người thợ rèn kiếm kia, Tứ trưởng lão là trưởng tỷ che chở Thư Cửu Vĩ nhưng không may bị ám sát... Ai mà biết Hồ tộc có bao nhiêu trưởng lão! Nàng nghĩ một khi đám hồ ly nhỏ này sinh là sinh cả đàn.
Phải tìm một chỗ đột phá.
Xem chừng cả bọn sắp đi qua một cây cầu gãy, sắc mặt mấy người Hồ tộc phía trước bỗng căng thẳng, họ dừng bước, dặn dò trước: “Phía trước là động phủ của Nhị Trưởng lão. Nhị Trưởng lão mắc bệnh triền miên, tính tình hung bạo, các ngươi nín thở đi qua, tuyệt đối đừng nói bất cứ lời nào ngoài lời khen! Hiểu chưa?”
“Khen?” Vân Nhàn hỏi, “Khen gì?”
“Năm đó Kiếm Tiên trảm ma, bên cạnh ngài ấy có một đại yêu tên là Chinh Chiến, cả đời ngài oai phong lẫm liệt, lập được vô số công lao. Có điều, tộc này gặp khó khăn trong việc có con cháu, đến bây giờ toàn bộ Yêu tộc chỉ còn lại Nhị Trưởng lão là hậu duệ duy nhất, không cách nào được gọi là tộc, thành ra người ta nương nhờ Hồ yêu tộc làm Nhị Trưởng lão.” Có người Hồ tộc trả lời, “Nhị Trưởng lão... khá chú trọng ngoại hình của mình, nhưng bây giờ lại bị thương... Tóm lại, các ngươi đi ngang qua sẽ thấy một pho tượng, chỉ cần nói theo chúng ta là được.”
“Nhị Trưởng lão sống đời đời!”
“Nhị Trưởng lão vô địch bốn bể!”
“Nhị Trưởng lão đẹp trai nhất trong lịch sử!”
“Nói theo chúng ta, đừng nói gì khác!” Tên Hồ kia hỏi, “Nghe rõ chưa?”
Vân Nhàn: “... Ồ, được.”
Thấy mọi người đều gật đầu, mấy tên hồ ly mới hóa thành hình thú, phần lớn đều là hồ ly đỏ, có một tên mặt hơi vuông.
Đoàn người Vân Nhàn được dẫn đi về phía trước. Từ đâu đó có một trận gió tanh nồng vừa lùa tới, cả bọn vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay được một bức tượng đá vô cùng to lớn ở ngay trước động phủ và đều sững sờ ngay lập tức!
Phong thái hung hãn vô song này, thân hình khôi ngô hơn người này, răng nanh sắc nhọn trắng như tuyết này, thần thái kiêu ngạo vô cùng này!
“...” Vân Nhàn chớp mắt nói, “Thế chẳng hóa ra là gấu trúc à? Còn khá dễ thương nữa chứ.”
“Gan chó ngươi thật lớn!” Mấy con hồ ly phía trước sợ đến mức hồn vía lên mây, “Gấu gì, trúc gì! Đây là Thực Thiết Thú*!! Thực Thiết Thú duy nhất trên thế gian này!!”
Cửa động phủ mở toang, giọng nói nặng nề của Nhị Trưởng lão truyền ra: “Ai?!”
*Thực Thiết Thú (thú ăn sắt) là một tên gọi khác của gấu trúc thời xưa: Tương truyền khi Xi Vưu (một anh hùng cổ xưa của người Miêu ở Trung Quốc) đánh trận, thú cưỡi của ngài chính là Thực Thiết Thú (aka gấu trúc).
.............
Lời tác giả:
Tiết huynh! Không có Tiết huynh ta biết sống sao đây! (Phong Diệp nói thật lòng)
Nhưng không sao cả! Xem danh sách phó bản là biết sắp tới mọi người sẽ đến Diệu Thủ Môn làm khách rồi!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.