Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Vân Nhàn chỉ cảm thấy một luồng ánh đao sáng bạc ập tới trước mắt, khí thế hung hãn Nàng nhanh nhẹn lăn sang phải, dính đầy bụi dưới gầm giường, lướt người ra ngoài.
Tuy đã sớm dự liệu nhưng nhìn thấy Vân Nhàn xuất hiện trong tầm mắt thế này, Mị Yên Liễu càng thêm giận dữ: “Thánh nữ, cửa khoang thuyền có thiết lập trận pháp, chẳng một ai được vào, ngay cả ta và trâu yêu cũng vậy!! Rốt cuộc nàng ta vào bằng cách nào?!”
Tuy chỉ nơi tạm trú nhưng uy nghiêm của Thánh nữ không thể bị xâm phạm. Nếu không có sự cho phép của nàng ấy mà tự ý xông vào, đừng nói là người, ngay cả ma cùng phe cũng giết không tha. Tuy nhiên giờ đây trông Vân Nhàn không những không bị thương, thậm chí còn bình tĩnh thản nhiên – Vậy rốt cuộc vết máu này đến từ đâu?!
Tức Mặc Xu vẫn chẳng nói chẳng rằng.
Ngưu Bạch Diệp ở phía sau thốt lên: “Thánh nữ, là ngài lén lút liên lạc với nàng ấy?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nếu ta liên lạc với nàng ấy, còn để hai người các ngươi đi theo vào làm gì?” Tức Mặc Xu xoay người, ma khí trong tay cuồn cuộn, ánh sáng tím đen càng lúc càng chói lọi, trong nháy mắt muốn bóp chặt cổ Vân Nhàn. Vân Nhàn nghiêng người tránh né, thốt lên: “Đúng vậy! Ta tự nguyện đến đấy! Không liên quan gì đến Thánh nữ đại nhân!”
Mị Yên Liễu điên tiết: “Ngươi im miệng đi!! Ta hỏi ngươi chắc?!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng ta nghĩ lại: Đến cùng Vân Nhàn đã vượt qua trận pháp đi vào như thế nào và không khỏi rùng mình. Có hai khả năng, hoặc là năng lực phá trận trừ ảo của nàng ta cực mạnh, nhưng rõ ràng người này dốt đặc cán mai về trận phá. Hoặc là đúng như nàng ta nghĩ – Nếu Vân Nhàn có ma nguyên khởi điểm của Tức Mặc Xu, trận pháp chỉ nhận diện nàng ta là đồng loại nhận sự che chở, sao tấn công nàng ta được?! Có điều, sao Thánh nữ có thể dễ dàng đưa thứ này ra ngoài!!
Không ổn, lại sắp đánh nhau, xui quá đi. Vân Nhàn rút ra Thái Bình, Mị Yên Liễu vừa định gọi người đã thấy ngay trận pháp trong khoang thuyền này từ từ dâng lên, nhốt ba ma một người lại bên trong.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
So với trận pháp, nó càng giống ảo cảnh mà Ma tộc tinh thông. Trông như họ vẫn ở đây nhưng động tĩnh không truyền ra ngoài nổi, ma bên ngoài nhìn khoang thuyền này chỉ nhìn thấy một cánh cửa đóng im lìm.
“...” Mị Yên Liễu không nhịn được nói móc, “Lúc này trận pháp lại có tác dụng?!”
Ngưu Bạch Diệp lén liếc nhìn con nhỏ quỷ hấp tinh này, thầm nghĩ: Mắc giờ tới giờ còn nói mấy lời này. Ý muốn bảo vệ người của Thánh nữ gần như đã bày ra hết cả ở trên mặt rồi, hiện nay Giáo chủ lại không có ở đây, nên cứ coi như là không có sự gì xảy ra là được. Nếu không, giả như bị phát hiện, thì cả ba ma đều sẽ không tài nào thoát khỏi sự trừng phạt đâu.
Huống hồ, cho dù Vân Nhàn đến đây thì làm được gì? Có vài thứ không phải chỉ cần biết trước là đã đủ sức ngăn cản.
“Bắt nàng ấy lại.” Mặt mày lạnh lùng, Tức Mặc Xu kêu, “Đừng nương tay.”
Ngưu Bạch Diệp: “... Vâng.”
Ba ma tức khắc xông lên, trong khoang thuyền nhỏ hẹp tràn ngập khí thế sắc bén lập tức. Vân Nhàn vướng trái vướng phải, qua vài chiêu, nàng phát hiện không đúng: “Thái Bình, ngươi đang làm gì vậy?”
Giọng nói u ám của Thái Bình vang lên: “Vừa mới tỉnh, sao đấy... A a a a a! Sao ngươi lại chạy đến tổng bộ Ma Giáo?! Ngươi muốn chết phải không?!”
“Không phải.” Vân Nhàn vô tội mà rằng, “Ta chỉ đến tìm Tức Mặc Xu. Ta còn cố ý chọn lúc phụ huynh không có nhà mới đến, ai biết bị bắt quả tang, xui ghê.”
Thái Bình suýt nữa tức chết. Tàn dư ma khí ở đây kích thích nó quá lớn, tức thì thân kiếm Thủ Lĩnh lấp lóe màu đỏ rực, ép Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp lùi lại mấy bước. Tức Mặc Xu đẩy hai ma ra, lạnh lùng kêu: “Lui xuống! Vướng víu!”
Không gian chật hẹp, chen chúc nhau vướng víu vô ngần. Mị Yên Liễu lui về góc nhưng không rời đi, thay vào đó nhìn Vân Nhàn chòng chọc. Ngưu Bạch Diệp nói: “Tội gì phải khổ như vậy.”
“Khổ cái gì?” Mị Yên Liễu, “Từ lâu ta đã muốn nói Giáo chủ nói đúng, nên cỏ nhổ tận gốc người này. Thật không hiểu cớ gì không phái người đi chặn giết nàng ta từ sớm, giữ lại chỉ làm dao động lòng quân, họa về sau vô tận.”
“Quân ở đâu ra? Không phải chỉ có một người thôi à?”
“Một mình Thánh nữ vẫn là cả trăm ngàn đại quân!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bên này, Vân Nhàn vẫn đang đánh nhau chan chát với Tức Mặc Xu. Nhưng chỉ đánh, không buông lời cay nghiệt, quá trình đánh nhau có vẻ cực buồn tẻ, rất có lỗi với khán giả. Vân Nhàn giơ kiếm đỡ dải lụa tím đen của nàng ấy, thấp giọng hỏi: “Lê Nhị Chưởng môn ở đây? Sao nàng ta mãi chưa có động tĩnh gì?”
“Sao ta biết được?” Tức Mặc Xu hung dữ đáp, “Nàng ta muốn đi chịu chết mà đổ lên đầu chúng ta chắc!”
Vân Nhàn lại lách người tránh né, chỉ thủ không tấn công, ma khí lướt sát qua người, trực tiếp nghiền nát bàn ghế thành bột mịn: “Thêm bao nhiêu thi thể ở Nam Thành cũng không đủ cho Linh Hư Môn tàn phá. Bột Thành Tiên đành phải lưu thông ngầm, bị cản trở khắp nơi, diệt vong chỉ vấn đề thời gian.”
Tức Mặc Xu cười khẩy: “Ngươi coi Linh Hư Môn quan trọng thật?”
Vân Nhàn cau mày, lại nói: “Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?! Che giấu hành tung, che giấu tai mắt người, chắc là đủ biết bây giờ mọi người đều căm ghét ma đến tận xương tủy, thấy là giết nhỉ!”
“Im đi!” Đầu ngón tay Tức Mặc Xu đâm tới trước mắt Vân Nhàn, “Buồn cười, ngươi thật sự cho rằng chúng ta chỉ có chút thủ đoạn này? Đợi đến ngày đó rồi lại đến sủa bậy tiếp đi!”
Đối chọi gay gắt, đánh nhau càng thêm kịch liệt, không chút nương tay, Mị Yên Liễu thấy được, cuối cùng biểu cảm đã bớt khó coi.
“Ngươi cho rằng chúng ta giết được Xi Vưu một lần thì không thể giết lần thứ hai?” Vân Nhàn chớ hề yếu thế, khoảnh khắc kim loại va chạm, nàng đanh giọng mà rằng, “Ngày hôm đó y chạy trối chết, trông như chó nhà có tang!”
“Ồ? Ngươi cho rằng bây giờ cũng hệt khi trước? Để đại sư huynh của ngươi đến rồi hãy nói câu này đi!” Dường như Tức Mặc Xu lười nói thêm với nàng, một chưởng đánh mạnh vào ngực Vân Nhàn. Vân Nhàn không kịp né tránh, khóe môi tức khắc tươm máu, nàng bay ngược ra ngoài như diều đứt dây. Linh khí hốt nhiên va chạm khiến trận pháp dao động, nàng lại không đánh trả, thay vào đó nhân cơ hội này dùng Thái Bình xé ra một khe hở nhỏ. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, nàng hét lên: “Cứu mạng với!!”
Hét đến mức ruột gan đứt đoạn, giọng còn khàn cả đi, vừa hét vừa phun cả máu.
Âm thanh chỉ truyền ra được vẻn vẹn vài thước đã bị ngăn lại. Phía sau Vân Nhàn ập đến một luồng ánh kiếm sắc bén, Túc Trì đạp kiếm lướt đến sau lưng nàng, ôm eo nàng rồi đi. Tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt.
Biến cố bất ngờ, sắc mặt Mị Yên Liễu thay đổi dữ dội, nàng ta đứng dậy muốn đuổi theo ngay: “Đứng lại!!”
“Đã chạy thoát, đừng đuổi theo nữa.” Tức Mặc Xu ngăn nàng ta lại, nói, “Bây giờ chưa phải lúc chúng ta xuất hiện. Nếu gây sự chú ý của mọi người, kế hoạch có biến, ngươi gánh vác nổi trách nhiệm này không?”
Mị Yên Liễu: “Nhưng nàng ta...”
Nàng ta đã bị thương nặng, lúc này không đuổi theo còn đợi đến khi nào?!
Tức Mặc Xu ngẩng đầu: “Ngươi cho rằng mình đuổi kịp?”
“...” Mị Yên Liễu căm hận mà rằng, “Lần sau gặp lại, nhất định ta sẽ băm nàng ta thành muôn mảnh!!”
Ngưu Bạch Diệp chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt đen sì dưới lớp mặt nạ nhìn xoáy vào Tức Mặc Xu. Tức Mặc Xu tránh ánh mắt hắn, xoay đầu nhìn ánh mặt trời vẫn chói chang bên ngoài thuyền hoa.
Nào hay chiếc lá phong khô héo được kẹp trong sách đã bị ai đó lấy đi, thay vào đó là hoa đào mùa xuân của Nam Thành, được linh khí bảo vệ, tươi tắn sinh động, như vừa mới hái xuống từ cành.
Bỏ lỡ mùa đông Bắc Giới thì dùng mùa xuân Nam Giới để bù đắp vậy.
Cho dù tâm trạng nặng nề bực ấy, Tức Mặc Xu vẫn không nhịn được nhếch đôi môi.
Đúng là... phù phiếm màu mè, luôn làm những chuyện... hoàn toàn, không cần thiết!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Vân Nhàn bị Túc Trì mang theo, bay vèo vèo ra ngoài, nàng nói: “Đợi đã. Chậm thôi, đại sư huynh!”
Túc Trì nói: “Muội bị thương.”
Lồng ngực căng cứng sau lưng phập phồng càng nhanh, Vân Nhàn lau khóe miệng, cho biết: “Chút thương tích trông trí mạng, không tính là gì cả. Nhìn có vẻ nghiêm trọng thế thôi.”
Tức Mặc Xu dùng nội lực khéo léo, từ đầu nàng còn muốn phun chút máu, kết quả nàng ấy dùng quá tài, suýt nữa nàng không phun ra được máu. May mà diễn xuất của nàng xuất thần, cứ tự lực cánh sinh đã diễn ra được hiệu quả sống dở chết dở, kết quả hết sức khả quan.
“...” Túc Trì nói, “Đến y quán trước đã.”
Vân Nhàn: “Trước vết thương nhỏ này, ngay cả Tiết huynh rồi cũng sẽ bảo ta uống nhiều nước nóng... Thôi được, ta đi chuyến này thu được không ít tình báo, vừa hay cũng phải nói với bọn họ.”
“Tình báo?” Túc Trì hơi khó hiểu, “Nàng ta truyền tin cho muội?”
Trong tình huống vừa nãy, thu được tình báo cách gì.
Vân Nhàn lắc ngón tay, nói: “Đại sư huynh, huynh vẫn chưa hiểu cái gì gọi là đọc vị được ẩn ý trong lời nói.”
“‘Nàng ta muốn đi chịu chết mà đổ lên đầu chúng ta chắc, ý là Lê Nhị Chưởng môn không tìm thấy thuyền hoa của Ma Giáo, vẫn luôn ở Linh Hư Môn. Trả lời ta ‘Coi Linh Hư Môn quan trọng thật?’ mang ý nghĩa mơ hồ. Có lẽ bây giờ người cung cấp Bột Thành Tiên không còn là Linh Hư Môn. Huống hồ, muốn thi thể rất dễ, chỉ cần giết người thì lo gì không có thi thể?”
“Câu sau, theo thói quen của nàng ấy, sẽ không bảo người ta im đi, mà chỉ kêu người ta câm miệng. ‘Đợi đến ngày đó lại đến sủa bậy tiếp đi’, ta nghĩ là để chúng ta yên lặng xem biến đổi. Cách giải quyết duy nhất cho chuyện này là cắt đứt đầu nguồn. Nay Ma Giáo chưa có hành động tiếp theo, thay vì hành động hấp tấp không bằng cứ bất động. Rất nhiều sự kiện trước đó đều đã nói với chúng ta đạo lý này.”
“Nhưng quan trọng nhất không phải là mấy câu này.” Vân Nhàn trầm ngâm, “‘Bây giờ hệt khi trước à’, ‘Để đại sư huynh của ngươi đến rồi hãy nói câu này đi’, huynh phải biết Thánh nữ đại nhân không thích huynh, đương nhiên nói câu này nào phải muốn khen huynh. Ta nghĩ nàng ấy lại đang nói với ta lần này khác với trước rồi. Lần trước, chúng ta tiêu diệt phân thân của Xi Vưu ở Rèn Thể Môn. Khi này tại Nam Giới, có lẽ bản thể của y đến đây, mà mấu chốt duy nhất có thể làm y bị thương đang nằm trên người huynh.”
Tin tình báo này đúng là đổi lấy bằng cái mạng, Xi Vưu hoàn toàn không biết mình đã bị bán đứng.
Đương nhiên, tất cả là dựa trên cơ sở Tức Mặc Xu nói toàn sự thật. Tuy nhiên Vân Nhàn chớ hề cân nhắc đến khả năng khác.
Đầu ngón tay Túc Trì hốt nhiên siết chặt.
“Ta...” Chàng lạnh lùng nói, “Nếu để ta đến gần, có lẽ ta đủ sức làm y bị thương.”
“Huynh có biết rốt cuộc tu vi của y ở mức nào không?” Chàng nói chắc chắn đã khiến Vân Nhàn hỏi một câu.
Túc Trì lại đáp: “Không biết. Nhưng ta biết ta có thể.”
Được rồi, Túc Trì đã nói vậy. – Vân Nhàn nghĩ – Đại sư huynh chưa bao giờ nói dối.
Tuy nhiên đến cùng giọng nữ nói muốn mượn thân thể bên tai chàng là ai cũng khiến Vân Nhàn rất để tâm. Chung quy trải qua một đường này, nàng cũng coi như hiểu được chút tính cách của Túc Trì. Thật sự rất “kiếm”... Câu này nói theo đúng nghĩa đen, cho dù đã hóa thành hình người, chàng vẫn giống như một thanh kiếm. Lúc cần dùng đến chàng, chàng sẽ ra khỏi vỏ, lúc không cần dùng đến, chàng sẽ im lặng, trước sau vẫn vậy.
Thậm chí có lúc sự tồn tại của chàng còn mờ nhạt hơn cả Phong Diệp... Tốt xấu gì Phong Diệp còn nói vài câu để tìm cho mình chút cảm giác tồn tại, Túc Trì vẫn là kiểu người kiệm lời như vàng, bí ẩn tựa hũ nút.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Gió vẫn đang thổi vù vù, Vân Nhàn bị cái đuôi ngựa của mình quất đầy mặt, ấp a ấp úng mở lời: “Đại sư huynh, huynh ôm hơi chặt, ta thở không nổi.”
“... Xin lỗi.” Túc Trì sực tỉnh từ trong trầm tư, buông lỏng ngón tay và nói, “Đến rồi.”
Nơi hai người đến đích là y quán gần bến thuyền hoa nhất.
Y quán vẫn đang mở cửa, bệnh nhân lác đác, vắng như chùa Bà Đanh, chỉ có một tên hầu bàn mặt mũi dữ tợn ngồi trước tủ thuốc, nhàm chán gảy bàn tính.
Cửa y quán này không có ký hiệu của Diệu Thủ Môn, không thuộc quyền quản lý của Diệu Thủ Môn.
Vân Nhàn thật sự cảm thấy chỉ cần uống chút nước nóng là đủ để vết thương nhỏ này lành lạnh, nhưng nàng không lay chuyển được Túc Trì, đành bước vào trong. Thậm chí hầu bàn không thèm ngẩng đầu lên, thờ ơ thông báo: “Khám bệnh năm lượng, giường một đêm mười lượng.”
Vân Nhàn: “Sao ngươi không hỏi ta muốn ăn cơm hay là ở trọ?”
Hầu bàn: “?”
Túc Trì không nói lời nào đã đăng ký khám, rồi lại dẫn nàng vào khu sau trong im lìm. Rất nhanh, có một lão già với chòm râu dê mắt sáng ngời run rẩy đi tới, xem nàng một chút đã kêu lên ngay: “Vết thương này...”
Vân Nhàn: “Đến muộn chút nữa là khỏi hẳn đúng không ạ?”
“Nào phải.” Lão già lắc đầu nói, “Tuy nhìn không nghiêm trọng nhưng thực chất đã tổn thương tới ngũ tạng lục phủ, nếu không chữa trị cẩn thận, sẽ ảnh hưởng cả đời đấy!”
Vân Nhàn ngây người, hỏi Thái Bình trong linh phủ: “Còn có chuyện này nữa? Giờ Thánh nữ đại nhân đã học được cách ‘Cách Sơn Đả Ngưu’ rồi hả?”
*Cách Sơn Đả Ngưu: Xuất hiện trong tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Kim Dung, Cách sơn đả ngưu là một môn võ công để người sử dụng ra đòn trực tiếp vào một người nhưng người ấy không bị tổn thương, mà kẻ bên cạnh người ấy mới thật sự bị tổn thương.
“Không có chuyện đó đâu.” Thái Bình the thé giọng, “Ông ta thấy các ngươi mấy con dê béo, muốn kiếm chút tiền đấy.”
Hóa ra đây là một hắc điếm không có đạo đức nghề nghiệp. Tuy nhiên lần đầu tiên Vân Nhàn được khen là ‘trông giống công tử giàu rủng rẻng’, cho nên cũng không tức giận, ngược lại muốn xem lão già này còn lừa gạt thế nào. Nàng nói: “Vậy thì ông chữa cho ta đi.”
Lão già bên trong cố làm ra vẻ bí ẩn, Túc Trì ở bên cạnh trông coi, ánh mắt sắc bén. Ông ta càng làm, tay càng cứng đờ, cuối cùng thốt lên: “Đạo lữ của bệnh nhân này, ngươi có thể tránh đi một chút được không.”
Túc Trì không nhúc nhích.
Lão già: “Đạo lữ này?”
Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, Túc Trì mở miệng: “Ta không phải là đạo lữ, ta là sư huynh của muội ấy.”
Lão già: “Trọng điểm là cái này à?! ... Khụ khụ, thôi được, lão phu cứ chữa trị là được.”
Trong tiếng sột soạt, Vân Nhàn lại nghe thấy tiếng bước chân người đi vào y quán, còn không chỉ một người, họ đều cố ý bước nhẹ và nói nhỏ.
Thế lực của Diệu Thủ Môn ở Nam Giới cực lớn, không chỉ thương hội, ngay cả y quán cũng có hiệu ứng dây chuyền. Y quán có ký hiệu của Diệu Thủ Môn luôn khiến người ta yên tâm hơn, những y quán khác không đấu lại thì đành gia nhập, hoặc là bị chèn ép đến mức kinh doanh ế ẩm. Như y quán này, sau khi Vân Nhàn bước vào một khoảng thời gian dài, không có người thứ hai bước vào.
Hiềm một nỗi bây giờ lại đột nhiên có nhiều người đến như vậy.
“... Phải nói khu sau của y quán đúng là nơi tốt để nghe lén.” Vân Nhàn nói với Thái Bình, “Ta có dự cảm, chúng ta lại có thể nghe được vài thứ hữu ích.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình thấy phiền: “Vì những người khác không có ở đây, đâm ra ngươi mới tìm ta nói chuyện? Ngươi không thể nói với Túc Trì à, ta không muốn để ý đến ngươi.”
“Được thôi.” Vân Nhàn mách với Túc Trì, “Đại sư huynh, Thái Bình nói nó không muốn để ý đến ta.”
Túc Trì xoay đầu nhìn Thái Bình, Thái Bình giật nảy mình, thẹn quá thành giận hét ầm: “Vân Nhàn!! Ngươi đáng ghét quá!!”
Tu vi Xuất Khiếu có thính giác kinh người, cách nhau một bức từng vẫn không có tác dụng, giọng nói bàn tán của người bên kia tự cho là đang thì thầm lại rõ mồn một:
“Còn thứ đó nữa không?”
“Ngươi muốn hỏi gì? Ta không rõ. Chỉ có thể nói thứ Diệu Thủ Môn không có thì chúng ta sẽ có.”
“Tin tức trước đó là thật? Các ngươi thật sự đủ sức chữa trị? Không để lại bất kỳ di chứng nào à?”
“Chỉ cần kiểm soát được liều lượng, đừng dùng quá mức là ổn. Ngươi đừng tin lời Diệu Thủ Môn, hoàn toàn không liên quan gì đến ma chủng cả. Là thuốc đã có ba phần độc, huống hồ còn là thuốc thần kỳ bực này? Nếu lúc trước có khác thường, vậy chỉ có thể nói là người đó dùng không đúng cách, dùng quá liều, quá thường xuyên. Ngươi thử nghĩ xem, nếu tùy tiện sử dụng những linh dược khác không theo lời dặn của thầy thuốc, chẳng phải cũng dẫn đến tử vong như thường sao? Con đường tu tiên vốn đã chông gai khắp nơi, có được cơ hội này càng không dễ.”
“... Trước đây ta đã dùng năm lần, đường huynh ta dùng còn nhiều hơn, bây giờ huynh ấy đã đóng cửa không ra, mấy ngày không có tin tức, nên ta hơi hoảng.”
“Không sao, ta có thuốc đặc trị. Ngươi cầm cái này đi, cứ cho hắn dùng là khỏi bệnh tức thì, nếu không hiệu quả thì ngươi cứ đến tìm ta là được.”
Sột soạt một hồi, hình như mấy người kia cầm đan dược rời đi.
Lão già râu dê vẫn đang làm pháp trước mặt Vân Nhàn, tuy nhiên Vân Nhàn không có tâm trạng diễn trò với ông ta, cứ vậy ném xuống mười lượng bạc và nói: “Đại sư huynh, đi thôi.”
Túc Trì: “Ừ.”
“Này, đợi đã!” Lão già run rẩy nói ở phía sau, “Ta còn chưa bắt đầu chữa mà!! Sao lại đi rồi?!”
-
Trưng ra nét mặt nặng nề, Vân Nhàn đi một mạch theo mấy tu sĩ cầm thảo dược vừa nãy, tới thẳng nhà bọn họ.
Đúng như dự đoán, phủ đệ bọn họ đến đóng chặt cửa lớn, một bộ dạng không tiếp khách. Vân Nhàn quen đường quen lối nhảy lên mái nhà, lật ngói lên... lần này không lật được, có trận pháp. Khung cảnh hơi lúng túng.
Nhưng mà không lật được chứ vẫn còn nghe được. Nàng ghé tai sát mái nhà, tập trung nghe động tĩnh bên dưới.
Mặc cho đến bây giờ thì dùng mấy lần, dùng bao nhiêu, tu vi bản thân đến mức nào mới nhập ma triệt để, đều là ẩn số, tuy nhiên nghe cách người này nói đường huynh đã dùng nhiều, xem chừng ít nhất người này đã có triệu chứng nghiệ.
Bên dưới có tiếng khóc thút thít, hệt như thuộc về một đứa trẻ, thậm chí còn có giọng của phụ nữ: “Phu quân đã không ăn cơm đã mấy ngày, suốt ngày chỉ muốn chúng ta đi mua Bột Thành Tiên gì đấy... Tu vi đúng là có tăng lên, nhưng nhìn chàng thế này, sao ta còn dám đi?!”
Giọng nói của người vừa nãy: “Dùng đan dược này thử xem.”
Đan dược vừa vào miệng, chưa được bao lâu, giọng nói của nam tử xa lạ vang lên lập tức, còn mang theo vẻ mơ màng: “Vừa rồi... ta bị gì vậy??”
Việc đã đến nước này, không cần nghe nữa.
Vân Nhàn nhảy xuống khỏi mái nhà, chạy về phía Diệu Thủ Môn với khuôn mặt nặng nề như nước sâu.
“Thuốc này không thể giải ma chủng, cùng lắm chỉ kéo dài thời gian bùng phát lâu hơn mà thôi.” Túc Trì lạnh giọng, “Khoảng thời gian này bị đè nén càng lâu sẽ càng bất lợi cho Diệu Thủ Môn.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không thể phong tỏa Nam Thành mãi, không thể trì hoãn chuyện buôn bán, mỗi một ngày bị phong tỏa đều là một sự tổn thất to lớn đối với các thương hội. Phong tỏa thêm một ngày, tiếng oán than của dân chúng lại tăng thêm một phần. Tuy nhiên giờ Xi Vưu đang ở đây, Diệu Thủ Môn không thể không phong tỏa.”
Vân Nhàn càng nói càng nhanh: “Thảo nào Tức Mặc Xu nói hiện tại Linh Hư Môn đã thôi còn quan trọng. Cho dù Linh Hư Môn bị Lê Nhị Chưởng môn san bằng hang ổ, Bột Thành Tiên vẫn sẽ được lưu thông trên thị trường. Đã dùng Bột Thành Tiên tất phải dùng đan dược này để ức chế. Ức chế xong, lại cảm thấy mình thoát được một kiếp nạn, lại muốn dùng Bột Thành Tiên... Trừ khi đến ngày bùng phát quy mô lớn, bắt đầu đổ máu và thật sự có người chết, hoặc là chúng ta công bố Xi Vưu cho mọi người biết, bằng không những người đã nghiện này sẽ không tin chúng ta!”
Thế nhưng rành rọt Diệu Thủ Môn đã nói đầy đủ về lợi và hại, cũng nói đây là ma chủng, cho họ xem chân tướng, song vẫn có đông đảo người lén lút dùng Bột Thành Tiên liên tục. Đã nghiện thì sẽ không phân biệt được đâu là hơn đâu là thiệt, họ chỉ biết dùng vô số lý do để an ủi bản thân – ý chí mình kiên định, mình chỉ dùng vài lần để có được lợi ích, cứ bỏ qua tác hại đi, phát điên gì cơ? Nhất định sẽ không đến lượt mình đâu.
Thật là một mớ hỗn độn. Trừ khi trả giá bằng máu, nếu không sẽ chẳng có một ai táng đởm. Ngặt nỗi những người mắc vạ đó có tội tình chi? Có khi họ còn chẳng tỏ Bột Thành Tiên là gì cũng nên, tại sao họ lại phải trở thành “cái giá” để cảnh tỉnh người đời?
“Không được.” Vân Nhàn nói, “Phải nhanh chóng quay về.”
Túc Trì đột nhiên cất lời: “Mạn Bắc có tiếng đánh nhau.”
Vân Nhàn xoay đầu nhìn về phía đó, thôn phía Bắc đối lập rõ rệt với sự phồn hoa của trung tâm thành thị, số người sống ở đây cũng ít hơn nhiều. Thời điểm này, hầu hết mọi người đều ra ngoài làm ăn, cửa đóng then cài, nên cái thôn này càng thêm quạnh quẽ, không có hơi người.
“Âm thanh này...” Nàng ngự kiếm bay đi, “Nghe không giống tiếng đánh nhau.”
Từ lúc hai người phát hiện đến lúc đến nơi chỉ diễn ra trong nháy mắt. Vân Nhàn nghiêm mặt khi thấy một tu sĩ đang cầm lưỡi đao sắc, linh khí dâng lên, người này sắp chém về phía một đứa trẻ!
Đứa trẻ đó chỉ có tu vi Trúc Cơ, cớ sao “giết gà sao lại dùng dao mổ trâu”. Một đao này được chém xuống, đừng nói bị thương, có thể cả người còn sống sờ sờ sẽ bị chặt làm đôi. Đứa trẻ đã bị dọa đến cứng đờ người, chẳng thể động đậy.
Vân Nhàn không đi kịp, một luồng kiếm khí xuyên thẳng qua giữa lưng tên đó, máu tươi bắn ra, tên đó cứng đờ, từ từ ngã xuống đất.
Không còn hơi thở.
Đứa trẻ suýt chút nữa bị đè lên, sợ đến mặt mày tái mét, nó muốn khóc cũng không khóc nổi.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hạ xuống đất, Túc Trì lật người tên đó lại và thông báo: “Ma khí nhập cơ thể.”
Linh căn linh khí trong cơ thể đều đã bị cắn nuốt sạch, thôi còn chút dấu vết chi.
“...” Túc Trì nói, “Muội ở đây đợi ta, ta đi xem xung quanh.”
Chàng nói xong đã biến mất, Vân Nhàn ôm đứa trẻ bị dọa tới táng đởm lên và nói: “Được rồi được, hắn chết rồi. Nhóc đừng sợ, nhà nhóc ở đâu?”
“Hu hu hu...” Rốt cuộc đứa trẻ hoàn hồn, hãi hùng tới mức nước mắt giàn giụa, “Đại tỷ tỷ, tỷ, tỷ thả ta xuống đi, nhà ta ở gần đây... Ta muốn về tìm mẹ...”
Vân Nhàn vẽ rất nhiều tờ kiếm phù, nhét vào trong lòng nó, đoạn dặn dò: “Nhóc đừng làm mất, về nhà cứ chia cho người trong nhà và các bạn nhỏ khác, nhóc biết chưa?”
Đứa trẻ vừa khóc vừa đi, chắc là bị dọa hãi lắm.
Thôn làng vắng vẻ như cũ, một hồi lâu vẫn chẳng thấy một bóng người.
Hốt nhiên Vân Nhàn gọi: “Thái Bình này.”
“Lại có chuyện gì?” Thái Bình vẫn còn đang giận dỗi nhưng không dám không để ý đến nàng, “Muốn nói thì nói nhanh lên, ta muốn đi ngủ.”
“Hình, hình như tên vừa rồi là người đầu tiên ta giết.” Vân Nhàn cất lời, “Tuy người-ma đã bị ma khí nhập thể, có điều suy cho cùng trước kia hắn vẫn là con người. Người bị giết sẽ chết, ta giết hắn, hắn chết rồi.”
Thái Bình không hiểu nàng đang nói gì trong một thoáng. Không phải chỉ giết một người thôi ư? Nhưng nghĩ lại, đúng thật là trước đây Vân Nhàn chưa từng xuống tay giết người... Cả yêu cũng không.
“Ý ta là.” Vân Nhàn nhíu mày nói, “Không phải nhiều người sẽ nôn mửa và gặp ám ảnh tâm lý sau khi giết người lần đầu ư, ta cũng tưởng mình sẽ như vậy. Nhưng bây giờ hình như ta lại cảm thấy không sao cả. Kỳ lạ thật.”
Người khác không biết chứ dẫu gì nàng vẫn có linh hồn của người hiện đại. Nay có vẻ nàng đã dần quen với quy tắc của Tu Chân giới này, đến ngay cả bản thân cũng thấy giật mình.
Hầy, thỉnh thoảng nàng vẫn thấy xa lạ với bản thân mình hiện tại.
Vân Nhàn: “Thái Bình?”
Thái Bình: “Tự dưng đi phỏng vấn tâm lý của chính mình chi vậy.”
Vân Nhàn: “...”
Thật là, không cần đến cây kiếm gãy này nữa rồi.
Vân Nhàn còn chưa được nếm rõ cảm xúc phức tạp của mình đã nghe thấy Thái Bình hét lên một tiếng. Còn chưa kịp phản ứng, phía sau lưng nàng là cơn gió rít gào, nàng xoay người cấp tốc...
Người vừa rồi chưa chết hẳn, hắn gắng gượng bò dậy từ dưới đất, còn muốn chém nàng. Quạt sắt huyền thiết gào thét bay tới, chặt đứt đầu người đó, máu đen tạo thành một vòi phun nhỏ.
“Ta đã nói ngươi rồi.” Tiết Linh Tú đứng ở đó, bên cạnh là Lê Nhị Chưởng môn, hắn nói với vẻ mặt bất đắc dĩ, “Muốn giết thì giết cho triệt để vào.”
“Đúng vậy.” Lê Bá Đồ cà lơ phất phơ tiếp lời, “Vẫn nên nghe lời khuyên của Y tu. Để tránh họa về sau, lời khuyên của ta là nên chặt đầu.”
Vân Nhàn: “...Ọe!!!”
Nhờ phúc của hai người, cuối cùng nàng đã được trải nghiệm trọn vẹn.
...................
Lời tác giả:
#Thẩm vấn bóng ma tâm lý của bé Nhàn
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.