Vân Nhàn đi một chuyến đến vùng đất thử thách để rồi trở ra với vẻ mặt đầy lửa giận.
Vẫn là cái thang dài hun hút đó, nàng thật sự không có kiên nhẫn đi từng bước một, bèn cài kiếm vào thắt lưng, trực tiếp nhắm rồi nhảy xuống... Gió thổi bay tóc mai của nàng, phần phật phần phật, kèm theo tiếng hét thất thanh của Thái Bình: “Ngươi làm gì thế a a a a a a!!”
“Nói chung chẳng có nguy hiểm, có gì mà la?” Vân Nhàn, “Một thanh kiếm như ngươi còn sợ độ cao?”
Thái Bình: “Vừa nãy chính ngươi nói rơi xuống sẽ biến thành thịt xiên nướng, bây giờ còn dám nhảy như thế?”
Vân Nhàn: “Bây giờ ta có người chống lưng, coi như rơi xuống cũng được vớt lên.”
Thái Bình: “...”
Nó lẩm bẩm gì đấy, Vân Nhàn loáng thoáng nghe được hình như là “chó cậy gần nhà”, bèn hỏi: “Ngươi lại chửi ta?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thái Bình: “Ta đâu có. Ta nào dám.”
Thang dài dằng dặc, dù có nhảy xuống cũng phải nhảy một lúc lâu. Vân Nhàn nhân cơ hội này dạy dỗ Thái Bình một trận ra trò. Nói thật lòng, biểu hiện vừa rồi của Thái Bình nằm ngoài dự đoán của Vân Nhàn. Một thanh ma kiếm nhỏ mọn không nên tích sự, thấy gió là ngã như nó còn đủ sức nói được hai ba câu dưới uy áp của người chừng như là chủ nhân cũ. Nàng nói “Có phải trước đây Kiếm Thần thích dùng đại sư huynh hơn chứ chẳng mấy khi ngó ngàng tới ngươi?”
Website TruyenLau.com
Túc Trì run lên khó hiểu.
Website TruyenLau.com
Câu này nhìn như bình thường nhưng lại ẩn chứa không ít ý tứ, Thái Bình lóe sáng, đáp: “Chuyện lâu thế, ta đã sớm quên rồi. Hơn nữa lúc đó ta còn chưa có kiếm linh.”
Vân Nhàn: “Vậy à?”
“Nói chung cũng chẳng khác mấy.” Chả không nghe ra được ý hài lòng hay bất mãn từ câu này, Thái Bình thầm nghĩ: Mượn một câu của tên Cầm tu gà yếu ớt kia – toàn là người nhà họ Vân các ngươi, còn phân biệt rạch ròi làm gì, so đo với tổ tiên bao nhiêu đời của mình thì có gì hay ho chứ? Toàn là người một nhà cả thôi!
Vân Nhàn đâu muốn so bì gì với Kiếm Thần. Nay Vân Chu đã phi thăng, là Nhân tộc duy nhất trên thế gian có biên chế... Nhưng dựa vào tính cách mơ hồ phác hoạ trong sách cổ và nhật ký, nàng đoán chừng công việc mà người đời hằng ao ước này nào phải là miếng bánh ngon. Tự biết nóng lạnh, phi thăng rồi chẳng có thuốc hối hận, dù thế nào đi nữa nàng ta vẫn có trách nhiệm vô cùng.
“Nói thì nói vậy.” Thái Bình vẫn không nhịn được cất lời, “Nếu không định động đến Thánh nữ, bây giờ chỗ đột phá duy nhất nằm ở Xi Vưu. Tuy đầu óc y không tốt nhưng ma lực mạnh đến kinh người... Với tu vi của các ngươi hiện tại, nếu không phải do lần trước dùng kế thì tuyệt đối không tài nào gây thương tổn cho y. Hơn nữa, giờ đây y đã bị thương nặng, ta đoan chắc y sẽ càng thêm cẩn thận.”
“Sợ gì chứ?”
Cửa đá vùng đất thử thách cuối cùng xuất hiện trở lại trước hòn đảo cô lập, Vân Nhàn liếc nhìn mảnh vải rách trên mặt đất, nhanh chóng đẩy cửa đi ra, nói với ánh mắt sắc bén: “Làm y bị thương được lần một ắt nhất định có lần hai. Đúng không Vân Long?”
Thái Bình: “...”
Đúng là Vân Nhàn không lừa nó, sức mạnh của ngôn ngữ là vô hạn. Gọi là “Xi Vưu” thì mang lại cho người ta cảm giác thần bí vô cớ, mạnh mẽ, khó đối phó, tạo nên một nỗi sợ hãi khó lòng vượt qua; thế nhưng nếu gọi là “Vân Long”... thì cũng không phải là khó nghe, chỉ là mất hết phong thái, khiến người ta chẳng tài nào sợ nổi.
-
Vân Nhàn vừa đẩy cửa, sau một thoáng tối sầm trước mắt, việc đầu tiên nàng làm chính là nhìn sang người bên cạnh.
Nàng thật có hơi sợ, ai biết rốt cuộc chuôi kiếm của Túc Trì ở đâu, nhưng may là mặc kệ nó ở đâu đi nữa, thì ít nhất bây giờ tay mình vẫn đang nắm lấy tay huynh ấy.
Bàn tay trắng bệch lạnh lẽo đan vào tay nàng, Vân Nhàn vội nhìn lên... may quá may quá, có mặc y phục.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đâu ngờ bộ đồ trắng của Túc Trì lại là cài đặt mặc định, biến thành kiếm rồi biến trở lại vẫn mặc nguyên vẹn trên người. Chậc, tiếc thật. Ủa đâu, cũng không tiếc lắm.
Mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, nàng vừa ngẩng đầu lên đã có một đám người vây quanh trước mặt, Kiều Linh San lo lắng hỏi: “Thế nào rồi?? Tỷ có bị thương không?!”
“Không sao, không sao. Đừng lo lắng.” Đâu rõ mình đã vào trong bao lâu, sao ngay cả Kiều Linh San và Tiết Linh Tú cũng đến đây, Vân Nhàn lại nhìn sang bên cạnh, không khỏi tối sầm mặt mày lại lần nữa: “...”
Trong cung điện bây giờ chật kín người của Cầm Phường, Tần Nhã đang rất quan tâm nhìn về phía này, chắc là nghe thấy động tĩnh bèn tức tốc chạy tới. Sát bên tường, Phong Diệp không có quần mặc đang run cầm cập, trên người quấn một tấm cà sa màu vàng đỏ lột được từ con rối, còn Kỳ Chấp Nghiệp thì đứng cách gã hai trượng, sắc mặt trông thật tệ như muốn giết người đến nơi.
Thảo nào nàng cứ thấy quên mang theo thứ gì đó. Thì ra là quần của Phong Diệp!
Thấy Vân Nhàn và Túc Trì đều bình an vô sự, cuối cùng các đệ tử Cầm Phường yên tâm. Dù gì đại sư tỷ Tần Nhã đã nói sẽ canh giữ, nếu người ta gặp chuyện ngay trước mắt họ, chẳng phải sẽ quá mất mặt ư? Nay họ yên tâm, rốt cuộc đã thể bắt đầu vui vẻ xì xào bàn tán:
“Sao vừa vào đã thấy Phong sư đệ cởi truồng...”
“Lúc ngươi vào gã không mặc quần hả? Lúc ta vào thấy gã đã quấn cà sa rồi. Rốt cuộc đây là cà sa của phương trượng nào, còn ra thể thống gì nữa!”
“Không biết, nhìn có vẻ như bị xé rách. Chẳng lẽ là của Kiều đạo hữu?”
“Kiều đạo hữu đến sau mà? Sao nữ tu sĩ Kiếm Các làm được chuyện như vậy chứ!”
Phong Diệp bị hại oan lại đâu dám biện bạch. Chung quy giải thích đích là che giấu, gã quá hiểu đạo lý này. Tiết Linh Tú chen lên, nhìn hai người, xác định không có vết thương mới cau mày hỏi: “Rốt cuộc bên trong cửa đá này là cái gì?”
Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, Tần Nhã sau lớp khăn che mặt mang thần sắc khó đoán chỉ cười nói: “Không sao là tốt, chúng ta tiếp tục ra ngoài canh giữ tế đàn.”
Vân Nhàn: “Làm phiền các ngươi.”
Mọi người rời đi trùng trùng điệp điệp, Kiều Linh San mới nhào tới lần nữa: “Sao? Sao?”
Ngoài Vân Nhàn, chỉ có hai thanh kiếm Thái Bình và Túc Trì biết rốt cuộc bên trong đã xảy ra cơ sự gì, tuy nhiên Túc Trì chỉ im lặng đứng bên cạnh Vân Nhàn, nắm chặt tay nàng.
Vân Nhàn đỡ nàng ấy dậy, nói những gì có thể nói, những gì không thể nói thì chẳng đề cập đến dẫu là một chữ.
“Điều này phù hợp với suy đoán trước đây của chúng ta, tức thì đầy sức thuyết phục.” Tiết Linh Tú trầm ngâm một thoáng, nghi hoặc, “Nhưng, chỉ có vậy thôi sao?”
“Đúng vậy.” Kiều Linh San khó hiểu, “Cửa đá này tốn công sức đưa tỷ vào trong chỉ vì những chuyện này?”
Không phải nói những chuyện này không quan trọng. Có điều, thây kệ thân phận của Xi Vưu như thế nào, quá khứ ra sao, những điều này đều không ảnh hưởng đến việc mọi người phải làm, không có trợ giúp gì sất. Chẳng lẽ biết được tên thật của Xi Vưu là Vân Long sẽ gây ra tổn thương tinh thần to lớn nào đó cho chính bản thân con ma ấy sao?
Phải biết rằng, sau khi nghe tin Vân Nhàn bị cuốn vào trong, cả bọn không kém gì chim sợ cành cong. Lúc đó Tần Nhã vừa vào, Kỳ Chấp Nghiệp còn ngăn nàng ta đừng đến gần cánh cửa thuộc về Cầm Phường trong lúc cấp bách – cơn cuồng phong nổi lên trên đất bằng kia quá khủng khiếp, khiến lòng người còn hãi hùng.
Tiếp đó, Kiều Linh San cũng thử đi vào cửa đá này, khốn nỗi đã gặp cảnh hệt như Vân Nhàn chạm vào cửa đá Cầm Phường. Đừng nói là đi vào, tay nàng ấy và cửa đá dường như bị ngăn cách bởi một kết giới mờ ảo, hoàn toàn không tài nào tới gần.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ta cũng thấy kỳ lạ.” Vân Nhàn nói, “Ta còn tưởng khi đi vào xong sẽ có thứ gì đó do đại năng nhân thần bí để lại và bỗng dưng trí tuệ ta khơi mở. Ta được truyền thụ đại trí tuệ, khiến tu vi của ta tăng vọt ba bậc, từ đấy đánh đâu thắng đó không địch thủ, giết ma như ăn cơm uống nước... nhưng kết quả là, không có, chả có gì sất.”
Linh khí giữa trời đất sẽ liên tục mỏng đi theo thời gian, đây là xu thế không thể ngăn cản. Bốn giới thời Thượng Cổ và bốn giới hiện tại đã không thể so sánh trực tiếp. Thời Thượng Cổ, vua chúa đầy rẫy trên mặt đất, nhân tài xuất hiện lớp lớp, và dĩ nhiên yêu thú cũng mạnh hơn bây giờ không biết bao nhiêu lần. Chỉ là theo thời gian trôi qua, hết thảy đều là cảnh cát bụi về với cát bụi, đất về với đất, hóa thành mấy nắm tro tàn.
Mà Xi Vưu chính là tồn tại từ thời Thượng Cổ. Y liên tục thay đổi thân thể dựa vào trái tim của thể chất thuần ác, chẳng hay người bên cạnh đã thay đổi bao nhiêu thế hệ. Nay y xuất hiện trở lại trên thế gian lại để nhóm người Vân Nhàn đối phó với y, có khác gì để một đứa trẻ mới sinh không lâu so tài với một thanh niên cường tráng. Đôi bên hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, đúng là có chỗ làm khó người ta.
Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên cảm thán: “Nghĩ như vậy, ưu điểm của y thật sự chỉ có một, là sống lâu, sống dai.”
“Ưu điểm này còn chưa đáng sợ?” Tiết Linh Tú bất đắc dĩ, “Sống được lâu vẫn là một loại năng lực, hệt thiên phú, người khác muốn thay đổi cũng thay đổi không nổi, muốn học cũng học không đến.”
Phong Diệp quấn cà sa, vẫn đang suy nghĩ: Nếu Xi Vưu nghe thấy cả bọn bàn tán về y sau lưng, không chừng sẽ tức đến hộc máu ba lần, tuổi thọ giảm mạnh 10 năm...
“Nhưng không sao.” Vân Nhàn thấy sắc mặt cả bọn không tốt đã bảo, “Điều này không quan trọng.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Thế này rồi mà còn không quan trọng?”
“Thiên Đạo đã chọn chúng ta, nhưng lại không nói chỉ có chúng ta mới có thể làm được cơ mà! Đừng suy nghĩ quá cứng nhắc, kiểu gì cũng sẽ có cách giải quyết khó khăn thôi.” Vân Nhàn nói với lẽ đương nhiên, “Tu vi không đủ thì chúng ta đi tìm người giúp đỡ. Bốn giới có biết bao nhiêu tiền bối tu vi cao cường như thế, chẳng lẽ đến lúc đó họ lại khoanh tay đứng nhìn ư? Không thể nào. Dẫu gì thì Phật Môn cũng sẽ ra tay. Đầu óc không đủ thông minh thì cả bọn chúng ta cùng nhau bàn bạc, ngươi xem, chẳng phải bây giờ đã suy đoán ra được chín phần mười rồi đó sao?”
Cả bọn im lặng hồi lâu, hình như thấy nàng nói có lý, nhất là câu Phật Môn sẽ ra tay. Phong Diệp lại yếu ớt cất tiếng: “Chả là ngươi cũng khá thông minh.”
Nói xong gã lại nhanh cấp tốc bổ sung một câu “đôi khi”, như thể sợ rằng nếu thiếu đi điều kiện tiên quyết này, câu nói ấy sẽ nghe như một lời khen thật lòng dành cho nàng vậy.
Vân Nhàn: “Ngươi tìm cái quần mặc vào trước đi. Bây giờ trông vầy thì ra thể thống gì?”
Kiều Linh San nhiệt tình góp lời: “Nếu thấy lạnh thì kẹp chặt vào.”
“...” Vân Nhàn vẫn dùng là câu nói đó, “Linh San, đừng có quấy rối tình dục.”
–
Cầm Phường canh giữ trước tế đàn ở Đông Giới suốt hai tháng ròng.
Trong khoảng thời gian đó, người Kiếm Các gần như dốc hết toàn bộ lực lượng, chỉ còn lại Vân Lang, Lục Trưởng lão bị nhốt trong mật thất đan giày cỏ và mười mấy đệ tử quản sự lẻ tẻ. Trận pháp bảo vệ tông môn luôn cần người trấn giữ, nếu tông môn có bất trắc gì, Chưởng môn nhất định sẽ là người canh giữ đến phút cuối cùng.
Giang Sơn không chỉ mất khu vườn lớn mà ngay cả thời gian nghỉ ngơi còn chẳng có, suốt ngày gã chở Vân Nhàn chạy khắp nơi, tìm kiếm xem liệu Đông Giới có dấu vết nào của Ma tộc còn sót lại hay không. Nhưng kỳ lạ thay, dù có tìm kiếm thế nào đi chăng nữa, họ vẫn chẳng thấy.
Như thể Xi Vưu thật sự thay đổi tính nết, quyết tâm chờ bản thân chữa trị xong vết thương mới chịu ra ngoài hoạt động. Song, thời gian càng kéo dài, tình thế lại càng bất lợi cho phe Nhân tộc. Vân Nhàn không thể nào đoán định trước được bước tiếp theo y sẽ làm gì, nên đành phải chờ đợi thời cơ.
Trong khoảng thời gian này, Vân Nhàn – người đã lâu không nhận được thư từ Bắc Giới – nay nhận được hai phong thư.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khi nhận được bức thư đầu tiên, nhìn thấy mấy chữ “Kính gửi Cẩu Cẩu Kiếm Đại hiệp”, nàng có cảm giác như đã qua cả một đời... Trước đó, nàng còn rất để ý đến việc biệt danh của mình rốt cuộc là Phật Cẩu Cẩu hay là Cẩu Cẩu Kiếm, lại còn bận tâm xem mình xếp hạng thứ mấy trên bảng Đại Hiệp, có vượt qua được Trọng Trường Nghiêu hay chăng. Tuy nhiên, kể từ khi gặp phải Xi Vưu ở Rèn Thể Môn, nàng đã chẳng còn thời gian để vướng lụy đến những chuyện này nữa.
Nói nhảm, bốn giới sắp bị xếp thành khối đậu phụ, còn màng cái bảng Đại Hiệp gì nữa!
Vân Nhàn mới đọc được hai ba dòng đã nói với Kiều Linh San: “Đây tuyệt đối không phải do đại tiểu thư viết.”
“Sao tỷ biết?” Kiều Linh San cũng sán lại gần xem một lát, u ám nói, “Trông giống giọng điệu của Thiết Đản hơn. Ngày thường đại tiểu thư toàn nói chuyện kiểu nói càng ít càng tốt, dễ gì hỏi tỷ ăn cơm chưa.”
“Chắc còn bức thư thứ hai.” Vân Nhàn vừa nói xong, 2 ngày sau nàng đã nhận được bức thư thứ hai được viết kèm lông sư tử như dự đoán. Vẫn là loại giấy nháp thô ráp như đã từng, nội dung ngắn gọn súc tích, và quả nhiên, tế đàn của Bắc Giới cũng đã xuất hiện, tin tốt duy nhất là hình như hiện tại nó đang nằm trong tay của Rèn Thể Môn.
“Trọng Trường Nghiêu vẫn còn ở Bắc Giới?” Kiều Linh San khó hiểu, “Hiện tại hắn đại diện cho bản thân hay là Đao Tông?”
Lúc trước Vân Nhàn đã bẻ gãy thanh kiếm Bích Thủy được Liễu Xương dùng để lôi kéo hắn tại Bắc Giới, nên giờ đây chẳng rõ mối quan hệ giữa Trọng Trường Nghiêu và Đao Tông đã như thế nào. Chẳng qua, hắn muốn đến nhà thăm viếng thì chắc chắn nào phải vì tình riêng.
Hai người ngồi trên lưng Giang Sơn, Túc Trì đi theo không xa không gần.
Hòng để bảo vệ sự riêng tư của chàng, Vân Nhàn vẫn chưa nói với ai chuyện chàng biến thành kiếm. Nhưng nàng không nói, Túc Trì cũng không nói, hai người ngầm hiểu ý nhau... Số là Vân Nhàn rất muốn biết đại sư huynh có thể biến thành kiếm ở những nơi khác ngoài vùng đất thử thách hay không, giả mà được như thế thì nàng đã thực hiện được nguyện vọng vắt chàng lên lưng quần đi khắp nơi rồi.
Tuy Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp không nói rõ, song bản thân là đệ tử tông môn, nay sự việc biến đổi đến mức này, sao họ có thể không về tông môn xem xét. Chỉ đi một chuyến thôi đã mất mười mấy ngày, Kỳ Chấp Nghiệp về Tây Giới trước, tiếp đó là Tiết Linh Tú, hiện hai người vẫn chưa truyền tin tức về.
Hai tháng, khắp nơi đều không có tin tức, Vân Nhàn đã không có nhiều kiên nhẫn từ lâu, huống hồ bấy giờ Tức Mặc Xu vẫn còn ở trong tay Xi Vưu, chỉ có viên ma thạch nàng luôn mang theo bên mình vẫn đang nhấp nháy, chứng tỏ ít nhất lúc này không cần lo đến tính mạng nàng ấy.
Giang Sơn “ưm” một tiếng, Vân Nhàn cúi đầu hỏi: “Mệt rồi? Mệt rồi thì về nghỉ ngơi thôi.”
Hiện tế đàn được Cầm Phường canh phòng nghiêm ngặt, những tu sĩ thiếu niên từ bốn giới chạy đến biết mình không chiếm được lợi ích gì nên đã quay về không ít, chí ít hiện tại dòng người qua lại trên đường thưa thớt hơn trước rất nhiều. Ba người một gấu đi qua một góc đường, hốt nhiên lúc này, Túc Trì đanh giọng: “Dừng lại trước đã.”
Trước khi chàng lên tiếng, Vân Nhàn đã nhận ra có gì đó không ổn. Đoạn đường trước mắt này chẳng kém gì trước đây, người qua đường cười nói vui vẻ, ung dung tự tại, tuy nhiên trực giác mách bảo nàng rằng chỗ này có gì đó không đúng!
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiềm một nỗi ngay khoảnh khắc phát hiện ra, dưới chân Giang Sơn bỗng xuất hiện một trận pháp phát sáng, gai nhọn tức thì mọc lên từ mặt đất, đâm mạnh vào bụng Giang Sơn chớ hề phòng bị. Bụng mềm mại lập tức phun máu ra như suối, tạo thành một vũng máu, Giang Sơn đau đớn gầm lên một tiếng, hai móng vuốt đập mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt!
Mặc dù vậy, gã cũng không hất người trên lưng xuống. Vân Nhàn và Kiều Linh San lộn người xuống đất, Vân Nhàn quả quyết kêu: “Giang Sơn! Về nhẫn thú mau!!”
Trận pháp, bốn bề toàn là trận pháp. Nơi nàng đặt chân xuống cũng lập tức phát sáng, bóng mờ linh khí tựa vô số đao kiếm sắc bén đâm dữ dội về phía nàng. Kiếm khí của Túc Trì theo sát phía sau, mười chiêu qua đi, chàng đánh tan toàn bộ bóng mờ. Vân Nhàn lướt tới, che chắn cho Kiều Linh San phía sau, đoạn giương mắt nhìn lên.
Trong khói bụi mịt mù, có mười mấy người mặc áo đen bịt mặt đứng trên cao, nhìn ba người như nhìn vật chết.
Vân Nhàn: “...”
Đến nước này, nàng sẽ không hỏi những câu ngớ ngẩn như “các ngươi là ai”.
Trong Đại Chiến Tứ Phương, nàng đã tỏ người của Tinh Diễn Tông tuyệt đối sẽ là bên yếu thế khi đánh nhau trực diện. Ngặt nỗi nếu vô ý rơi vào vòng vây trận pháp của bọn họ thì đó ắt sẽ là một cơn ác mộng, việc giết người vượt cấp cũng chẳng thành vấn đề. Có điều, do đâu mà đám người này lại có thể vào được Đông Giới mà không một ai của Kiếm Các phát hiện ra?
Kiều Linh San vừa liếc mắt cũng nhận ra lai lịch của những tên áo đen, chớ hề sợ hãi, chỉ nói khẽ với Vân Nhàn: “Là có người sai khiến, hay là?”
Trong tổ chức sát thủ lấy tiền giết người có đủ loại môn phái, nếu chỉ nhìn vào võ công mà bọn họ sử dụng để nhận định là do tông môn nào làm thì quá võ đoán.
Vân Nhàn lạnh lùng nhìn người cầm đầu, đáp: “Vậy phải xem là tép riu hay là cá lớn.”
Kiều Linh San sững người, thấy ngay Vân Nhàn tra Thủ Lĩnh vào vỏ, kêu: “Đại sư huynh!”
Túc Trì: “Hiểu.”
Lời vừa dứt, Vân Nhàn không né không tránh, bước thẳng qua những lớp trận pháp trùng trùng điệp điệp, lao về phía người cầm đầu tựa cơn gió!
Cuồng phong gào thét, tốc độ nhanh đến mức chỉ nhìn thấy dư ảnh. Tên nọ đâu ngờ nàng dám liều lĩnh ngần ấy, nhằm theo đuổi tốc độ tới vũ khí cũng vứt bỏ. Trong mắt hắn vừa lộ ra vẻ giễu cợt, trận pháp bị kích hoạt toàn bộ đã bùng nổ, thế tấn công bằng linh khí ngưng tụ thành hình ập đến phô thiên cái địa, mang theo tiếng gió rít gào đâm về phía nàng. Nếu có một chiêu không đỡ được, Vân Nhàn sẽ biến thành con nhím tức khắc!
Nhưng đúng khoảnh khắc này, Túc Trì có hành động
Kiếm, khắp nơi đều là kiếm, chúng vút lên từ mặt đất, khí thế khủng khiếp nhưng lại tựa gió xuân mưa móc, lấy công làm thủ, đỡ được toàn bộ công kích bên cạnh Vân Nhàn, không để sót một chiêu.
Trong thoáng chốc, trời đất u ám, bên tai mỗi người chỉ còn nghe được tiếng vũ khí va chạm dày đặc như mưa rơi. Kiều Linh San gắng sức nheo mắt nhìn kỹ, chẳng thấy bóng dáng Túc Trì dưới màn trời, có chăng là vô số trường kiếm huyền thiết xoay tròn. Bỗng dưng, nàng ấy thật sự cảm thấy Túc Trì đã biến thành một thanh vũ khí.
Một vũ khí chỉ thuộc về Vân Nhàn, được điều khiển như cánh tay, không chút trở ngại.
Một lát sau chỉ còn lại sự yên tĩnh, ngón tay thô ráp của Vân Nhàn đã khóa chặt cổ người cầm đầu. Đối phương vận khí tấn công, nàng nhíu mày, tức thì điểm huyệt vào 4 khiếu 5 huyệt của người này, cuối cùng một tiếng “rắc” gieo lên, nàng tháo khớp hàm, đề phòng hắn cắn lưỡi tự sát.
Mở mắt ra, đám áo đen đều bị trận pháp cắn trả, ngã xuống trong im lìm, chỉ còn lại người trong tay Vân Nhàn.
“Muốn đến mà không thể điều tra kỹ rồi hãy đến à?” Vân Nhàn nói, “Chứ thế này còn ý nghĩa gì?”
Nàng biết nói nhiều chỉ chuốc lấy phiền phức, vừa mở miệng đã giật mặt nạ của người này xuống. Giật xuống rồi, nó lại là một cái mặt nạ dịch dung bình thường. Vân Nhàn liếc nhìn, đoạn nói: “Mặt nạ của Tinh Diễn Tông.”
“Có phải lần trước Lưu tiểu thư cũng đưa cho chúng ta cái này không?” Kiều Linh San, “Ngoài đệ tử Tinh Diễn Tông, không ai đủ sức nhìn thấu.”
Người nọ bị nàng bắt giữ, không nói không rằng, hệt như khúc gỗ, dường như lập tức mất đi nhân tính.
“Đệ tử Tinh Diễn Tông?” Vân Nhàn xách hắn lên, bày tỏ, “Chả phải chúng ta có ư. Đi, đi tìm Tưởng Tinh Dao.”
“...”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mỗi tội tính toán có kỹ lưỡng đến đâu, Vân Nhàn thật sự không ngờ tới đáp án này.
Tưởng Tinh Dao đứng trước trận pháp hoang phế, trả lời: “Đây là Nhị Trưởng lão của Tinh Diễn Tông. Sao ông ấy lại đến Đông Giới??”
Kiều Linh San ngạc nhiên thốt lên: “Sao có thể là ông ta?!”
Trước đây Vân Nhàn từng gặp Nhị Trưởng lão của Tinh Diễn Tông hai lần. Lần đầu là ở Đường Linh Quốc, chính ông ta – người bị dì nhỏ bắn tới – đã giúp mở kết giới, cuối cùng còn đứng xem toàn bộ quá trình; rồi vẫn là ông ta – người bị mẹ chặn xe ngựa – bị ép giúp tiền bối Nam Vinh Hồng làm thân thể rối. Dù thế nào đi chăng nữa, ấn tượng của Nhị Trưởng lão trong mắt nhóm người Vân Nhàn là một lão già xui xẻo thì xui xẻo đấy nhưng luôn vui vẻ hòa nhã, chớ hề giống người trước mắt này khi ánh mắt vô hồn và khuôn mặt không cảm xúc!
Vân Nhàn nhìn người trong tay, suy nghĩ thay đổi cấp tốc dường như có một thứ gì đó vẫn luôn bị nàng bỏ qua chợt lóe lên trong đầu.
“Không đúng.” Nàng nói, “Chưa từng có ai nói rằng trận pháp hoang phế này chính là trận pháp gấp khúc bốn giới cả!
Kiều Linh San: “Nhưng sau cửa đá này là vùng đất thử thách, nếu trận pháp này không phải, vậy thì nó còn có thể được đặt ở đâu nữa?? Dù có đặt ở đâu thì việc bố trí một trận pháp lớn như vậy chắc chắn sẽ bị phát hiện chứ!”
“Muội xem Nhị Trưởng lão này còn giống người không?” Vân Nhàn lay ông ta, ông ta vẫn sừng sững bất động, hoàn toàn không có phản ứng, nàng khó nhọc nói, “Linh San, đại sư huynh, hai người còn nhớ lần đầu tiên chúng ta đến Đao Tông không.”
Kiều Linh San: “Cái gì... A! Trận pháp!!”
Lúc đó Liễu Nhứ từng nói Đao Tông đã bỏ ra số tiền lớn mà Kiếm Các khó có thể tưởng tượng để mời Tinh Diễn Tông bố trí trận pháp trong môn. Trận pháp này có khả năng tụ tập linh khí xung quanh, khiến cho hiệu quả tu luyện trở nên như làm chơi ăn thật, lại còn giúp họ tĩnh tâm tập trung, với phạm vi bao phủ là toàn bộ tông môn.
Ngoài Đao Tông, ít nhiều gì các tông môn khác cũng có, mỗi tội của nả không hùng hậu như vậy, thành thử không thể làm trận pháp lớn ngần ấy thôi. Tuy nhiên nếu Tinh Diễn Tông đã hắc ám từ đầu, vậy ai đủ sức nhìn ra họ thay đổi gì trên các trận pháp này?
Kiều Linh San: “Nhưng đây chỉ là phỏng đoán...”
“Còn có một việc.” Vân Nhàn nói nhanh, “Lúc diễn ra Đại Chiến Tứ Phương, ta đã thấy rất lạ. Liễu Thế cấu kết với Ma Giáo, chuyện này ngay cả thuộc hạ của y, thậm chí là người lớn thân thiết nhất còn không rõ. Vậy muội nghĩ rằng y thật sự sẽ nói chuyện này cho Tinh Diễn Tông hay sao?!”
Tới Liễu Xương còn phải về sau mới suy đoán ra từ đó vội vàng đi chùi đít y. Với thói quen làm trước báo sau của Liễu Thế, dễ gì y nói kế hoạch cho Tinh Diễn Tông biết? Hơn nữa Tinh Diễn Tông hoàn toàn không cần thiết phải tham gia vào kế hoạch!
Nhưng khi ấy Diêu Tinh lại ám chỉ với Vân Nhàn đừng đi về phía đó. Hắn biết về kế hoạch, là biết từ kênh nào? Tại sao lại nhắc nhở nàng, mục đích nhắc nhở thật sự chỉ vì muốn Vân Nhàn tránh tai họa ư?
Túc Trì nói: “Trong bảy môn phái lớn, chỉ có Kiếm Các là không có trận pháp do Tinh Diễn Tông bố trí.”
Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn chàng, ánh mắt trầm tĩnh.
-
Lúc này, trong cơn gió tuyết của Rèn Thể Môn, Cơ Dung Tuyết nói: “Trọng Trường Nghiêu, ngươi đã đến đây lần thứ tư rồi. Nếu muốn nói chuyện hợp tác thì ngươi đang đại diện cho ai?”
Trọng Trường Nghiêu ngẩng đầu lên, bình tĩnh trả lời: “Đao Tông.”
“Vậy thì nên gọi Liễu Xương đến.” Cơ Dung Tuyết, “Đao Tông, hợp tác?”
Trọng Trường Nghiêu còn chưa kịp nói, Cơ Dung Tuyết đã hờ hững nói tiếp: “Kẻ hợp tác với Đao Tông lần trước là Ma Giáo đúng không.”
“...” Trọng Trường Nghiêu cười khổ một tiếng, “Các ngươi biết hết?”
Cơ Dung Tuyết: “Đừng coi người khác là kẻ ngốc.”
Giữa trời tuyết rơi đầy, trận pháp dưới chân vẫn đang tỏa ra một thứ ánh sáng nhàn nhạt, rốt cuộc Trọng Trường Nghiêu cũng lên tiếng: “Dù ngươi tin hay không, thật sự hành vi lúc đó của Liễu Thế chỉ đại diện cho một mình y. Ngoài y ra nào ai hay. Bao gồm bất kỳ tông môn nào ở Bắc Giới. Lúc đó ngay cả ngươi cũng không rõ lắm, đúng chứ?”
Ban đầu Cơ Dung Tuyết còn hơi khó hiểu, vài giây sau, đồng tử màu đỏ sẫm bất chợt co rút lại.
“Cho nên.” Trọng Trường Nghiêu nói, “Liễu trưởng lão nhờ ta nói với ngươi một câu, rằng ít nhất là trong chuyện này, ông ta sẽ mãi mãi đứng cùng một chiến tuyến với ngươi.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.