Lực lượng canh gác Càn Khôn Thành không nghiêm ngặt như lần trước họ rời đi, Vân Nhàn thò đầu ra ngoài, nghe thấy Túc Trì nói nhỏ: “Đến rồi.”
Trên những con phố gần cửa thành, không ít cửa hàng treo cờ hiệu “Lưu phủ”, biểu tượng trên cờ hiệu có chỗ khác biệt so với những gì Vân Nhàn nhớ trước đây. Dường như nó đã được đổi thành đầu một con hồ ly trong tranh cổ, hồ ly trắng cười gian xảo, hai mắt hơi nheo lại.
“...” Vân Nhàn nhảy xuống xe, nói, “Xem ra Thư Cửu Vĩ đã chính thức đứng vững gót chân ở Lưu phủ, bây giờ đến cả biểu tượng cũng đổi, vậy là được cưng chiều đến mức nào chứ?”
Đúng là hồ ly, việc nắm bắt tâm tư con người thật là thượng thừa. Chẳng qua không biết con hồ ly đực Meo Meo kia ra sao, có gầy đi chút nào không?
Tưởng Tinh Dao không hiểu gì sất: “Thư Cửu Vĩ? Ai vậy? Nghe giống Yêu tộc.”
“Công chúa của Hồ yêu tộc.” Vân Nhàn lơ đãng đảo mắt một vòng, đáp, “Nhưng mà bây giờ hẳn là Công chúa của Lưu tiểu thư rồi.”
Dường như Lưu phú thương đang dần giao quyền, bằng không chỉ với một mình Lưu tiểu thư, chắc gì đủ sức quyết định chuyện biểu tượng của cả phủ đệ này.
Bắc Giới mang thực lực hùng mạnh, luôn là nơi đùm túm của người giang hồ, đâm ra khi mưa gió sắp đến lại càng lộ rõ vẻ cập kênh, tựa như bầu không khí nặng nề bất thường này khiến người ta ngột ngạt. Trên đường thưa người qua lại, một mảnh tiêu điều, ngay cả rèm xe ngựa vội vàng lướt qua cũng chẳng còn linh hoạt như trước.
Từ khi rời khỏi Đông Giới, Vân Nhàn đã dành phần lớn thời gian ở Bắc Giới, nay nhìn những con phố càng thêm thê lương, nàng không khỏi thấy thổn thức. Tờ báo lá cải dán trên bảng thông báo bên đường đã là của ba ngày trước, hai ba ngày rồi không có ai đến thay, Vân Nhàn gỡ một tờ xuống:
“Các sản nghiệp của Đao Tông liên tiếp đóng cửa, đệ tử quay về phòng thủ, dường như có chuyện lớn sắp xảy ra”
TruyenLau.com
“Không phải ngày lễ năm mới, Chúng Thành lại trở thành địa điểm tham quan nổi tiếng?”
“Lời khuyên chân thành: Gần đây trị an không tốt, cần đóng cửa kỹ càng, cẩn thận khi ra ngoài”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên: “Không ngờ những phóng viên báo lá cải này đã bắt đầu nói chuyện nghiêm túc?”
“Tình hình buôn bán ảm đạm cỡ này, còn ai có tâm trí đâu để hóng hớt.” Tưởng Tinh Dao hoàn toàn quên mất mình vừa mới hóng hớt xong, cất lời, “Đi thôi. Vào trong thành. Nhưng này, muội muốn làm gì? Một mình xông lên Tinh Diễn Tông à?”
TruyenLau.com
“Những gì ta có thể nghĩ đến, cam đoan đại tiểu thư cũng nghĩ đến. Đây là chuyện Rèn Thể Môn và Đao Tông sẽ làm, nào phải chuyện ta muốn làm.” Trước đây Cơ Dung Tuyết có gửi thư cho nàng, bảo nàng tùy cơ ứng biến. Vân Nhàn liếc mắt nhìn Túc Trì đứng im lìm sau lưng mình và nói: “Vả lại, sao ta đơn thương độc mã xông lên được chứ? Một người bao vây cả đám bọn họ à?”
Tưởng Tinh Dao thành thật đáp: “Với sức chiến đấu của Tinh Diễn Tông, nếu dụ được họ ra, nói không chừng muội cộng thêm đại sư huynh của mình thật sự đủ sức đấy.”
Vân Nhàn: “...” Đúng lời một lời tự giễu chí tình, khiến người ta chả còn chỗ nào để chế giễu. Lại nói có bất kỳ ai cộng thêm đại sư huynh mà không được chứ? Phong Diệp và đại sư huynh cùng đánh một tông môn, vậy có thể chứng minh Phong Diệp lợi hại chắc?
“Đến Lưu phủ trước, sau lại tới Hạnh Lâm các, cuối cùng đi tìm một người.” Vân Nhàn bước lên Thái Bình, bày tỏ, “Lần này phải nhanh lên.”
Thời gian không còn nhiều nữa.
Khách ra vào cửa lớn Lưu phủ ít hơn rất nhiều, tùy tùng nhỏ thấy là Vân Nhàn đã không cần thông báo một tiếng, cứ vậy dẫn thẳng người ta vào trong.
Lưu tiểu thư đang ôm Thư Cửu Vĩ, ngồi ngay ngắn ở đó, không biết đã đợi nàng bao lâu.
Các loại đồ dùng cho hồ ly vẫn xa hoa đến mức hoa cả mắt, thoạt trông Meo Meo gầy hóp đi một vòng, thấp thoáng có đường nét xinh đẹp như lúc Vân Nhàn mới gặp nó, tuy nhiên nó vẫn kém sắc hơn. Nay Thư Cửu Vĩ thắng nào nhờ dung mạo, mà là ở lòng thiên vị của Lưu tiểu thư. Cả băng cột đầu lẫn mặt nàng ta cùng tròn quay thành một quả bóng mà có thấy Lưu tiểu thư đặt nàng ta xuống đâu.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì và Tưởng Tinh Dao đợi ở bên ngoài, Vân Nhàn thành thạo ngồi xuống, mở lời: “Ngươi biết ta sẽ đến?”
“Sao lại không biết?” Lưu tiểu thư mỉm cười nhẹ, “Ngươi còn chưa vào cửa Càn Khôn Thành thì ta đã biết.”
Thư Cửu Vĩ nhảy xuống khỏi đùi Lưu tiểu thư đầy nặng nề, cất tiếng người: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Yêu tộc có khả năng tìm lợi tránh hại, bắt đầu từ nửa tháng trước, toàn bộ Yêu tộc đều bồn chồn không yên vì lý do không rõ, bao gồm cả nàng ta còn trằn trọc khó ngủ. Lão tổ tông tên Sư Di đã trở về Yêu tộc, Tộc trưởng gấp gáp gọi nàng ta trở về lãnh địa, chuyện liên hôn, liên minh gì đó đều bị gạt sang một bên.
Vân Nhàn không có thời gian uống trà nhuận họng, chỉ kể tóm tắt lại sự việc rồi nói: “Chính là như vậy.”
Giọng điệu của nàng không nặng nề, thậm chí có phần thản nhiên, không biết đã nói với bao nhiêu người trong mấy ngày qua. Thư Cửu Vĩ há hốc mồm, nụ cười trên mặt Lưu tiểu thư giảm đi ba phần, nàng ta bày tỏ: “Thì ra là thế. Thảo nào.”
Vân Nhàn thấy nàng ta bình tĩnh thong dong hơn mình những tưởng, vừa định hỏi đã nghe Lưu tiểu thư nói: “Những ngày này, thế lực của Đao Tông đã lần lượt rút khỏi Càn Khôn Thành. Muốn cho một con chó đã cắn được thịt phải nhả ra nào phải chuyện dễ. Hôm trước ta còn nói với Cửu Vĩ không biết sắp xảy ra chuyện động trời gì, bây giờ xem ra, trời chưa sập thì cũng sắp sửa sập tới nơi.”
“Ha ha. Đúng là sắp rồi.” Vân Nhàn cười khổ hai tiếng, lại hỏi, “Vậy bây giờ ngươi định làm gì?”
Lưu tiểu thư ôn hòa đáp: “Không làm gì cả.”
“Ta nghĩ, có lẽ bảy đại môn phái đã biết chuyện này.” Người con gái với đôi môi dưới mỏng đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế chủ tọa, biểu cảm vẫn hời hợt như cũ, “Với bản lĩnh của các đại tông môn, muốn rút lui vào Chúng Thành trước cũng không khó, nhưng không một ai nhúc nhích chứng tỏ họ đã có quyết định. Càng đến lúc này, chỉ cần bọn họ có bất kỳ động tĩnh gì, toàn bộ bốn giới sẽ bắt đầu hoang mang, mà càng hoang mang lại càng đúng ý đối phương. Nói chung đều là cùng sống cùng chết, chết sớm chết muộn có gì khác nhau?”
“Tuy tu vi của ta không cao nhưng gia sản ít nhiều cũng coi là khá giả.” Cuối cùng Lưu tiểu thư nói, “Trong tất cả pháp bảo linh thảo trong tòa đấu giá, nếu có hữu dụng với ngươi thì cứ lấy đi.”
Nãy giờ Thư Cửu Vĩ không chen vào được lời nào, cuối cùng đã có cơ hội thành thử ấm ớ kêu: “Ta cũng vậy.”
“...”
Vân Nhàn bước ra với những bước chân nặng nề, trong túi còn bị Lưu tiểu thư nhét đầy bánh quy đồ ăn vặt. Xoay người, nàng đi đến Hạnh Lâm các.
Phương thần y vẫn đang chữa bệnh, cả bọn đợi bên ngoài một hồi, thấy linh thảo chữa thương chất đầy từng xe từng xe và đang được chở vào trong các như không cần tiền, thì đã biết ngay chắc gã cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Nếu không phải hành động vứt động vật nhỏ ở cửa y quán quá thất đức, bây giờ ta đã thả nhẫn thú ra cho người ta đi trước rồi.” Vân Nhàn nói, “Rốt cuộc gã là đang chữa cho ai mà chữa lâu thế?”
Túc Trì cũng muốn biết động vật nhỏ trong miệng nàng là ai. Chẳng lẽ là con gấu đen trắng hơn sáu trăm cân kia?
Sau cùng Phương thần y đi ra, vẫn là khuôn mặt với quầng thâm mắt cực đen. Vừa mở miệng gã đã nói: “Chuyện này ta đã tỏ.”
Vân Nhàn liếc mắt nhìn ra sau, phát hiện hóa ra người đi ra là Liễu Phi Nhiên – tông chủ bù nhìn của Đao Tông. Với vạt áo nhuốm máu, ông ta hóa thành một tia sáng rời đi. Phương Phi đanh giọng: “Tại Tinh Diễn Tông là cảnh người đi nhà trống, chỉ còn lại người nhà của Tông chủ hiện tại, các đệ tử không còn nữa.”
“Không còn là có ý gì. Mất tích hay là chết?”
“... Không rõ. Ta chỉ có thể biết chưa chết hết, tuy nhiên nhất định đã chết không ít. Trong tông môn toàn là trận pháp dùng máu người tưới lên, ngay cả Diêu Tinh cũng biệt tăm.”
Vân Nhàn đứng dậy, hít sâu một hơi, tiếp đó bày tỏ: “Có vẻ biết kế hoạch bại lộ, tới giả vờ cũng không thèm giả vờ nữa.”
“...” Phương Phi liếc nhìn Hạnh Lâm các, nói: “Ta không biết có thể cứu chữa được bao nhiêu người, nhưng sẽ cố gắng hết sức.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giang Sơn được đưa vào trong, Túc Trì mới nói: “Người cuối cùng muội muốn đi tìm ai?”
Bồ câu đưa thư từ xa bay đến, Vân Nhàn đưa tay nhận lấy, hai bức thư khác nhau, là Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú gửi đến. Đôi lời ngắn ngủi nhưng lại nặng trĩu.
Tất cả đều đã chuẩn bị xong, có thể mở trận bất cứ lúc nào.
Hiện chắc trong bảy môn phái lớn cũng chẳng còn một ai. Không thể phá hủy trận pháp do Tinh Diễn Tông bố trí, họ đành phải cho các đệ tử rút lui ra một vùng trống, tiếp đấy mở đại trận, gắng sức sơ tán toàn bộ dân chúng về khu vực trung tâm bốn giới, chỉ mong đủ khả năng trì hoãn được một chút thời gian.
Vân Nhàn cất thư đi, đáp: “Đi tìm thích khách đệ nhị thiên hạ.”
Giang Lan Thôi và tổ chức thích khách của hắn, ông cha Đao tu có thực lực ngang ngửa với Liễu Phi Nhiên, cùng với ba người bạn thần bí còn lại của tiền bối Nam Vinh Hồng... Lúc này, bắt được thêm một người là được thêm một người.
Tưởng Tinh Dao không hiểu đầu đuôi, muốn hỏi nhưng không kịp, thậm chí Túc Trì không có một mảy nghi ngờ nào đã tức thì theo sát.
Tiếng gió rít gào, bầu trời phía trên càng thêm u ám, thấp thoáng sắp mưa. Giữa lúc bay nhanh tựa chảo chớp, ma thạch Vân Nhàn để bên người chợt lóe sáng hai lần đầy bất thường.
So với nhiệt độ nóng rát như thiêu đốt trước đây, phản ứng này quá yếu ớt. Yếu ớt đến mức hoàn toàn không ai phát hiện ra, phảng phất chủ nhân nó cũng yếu ớt như ánh sáng này. Thay vì nói “phát hiện” càng giống “trực giác” hơn, thậm chí Vân Nhàn không nhìn ma thạch một cái đã dừng lại cấp kỳ, cảnh giác nhìn quanh quất.
Không khí hơi lạnh, chẳng có gì khác thường, song nàng vẫn căng thẳng bất động, trong kết giới, từ nơi nào đó truyền đến một tiếng chửi thầm.
“Mũi chó hay gì?” Ngu Cát nói, “Thế này mà cũng ngửi thấy được!”
Ngưu Bạch Diệp: “Cảnh ảo ở đây, nàng ta không phát hiện ra được đâu. Đi nhanh lên.”
“...” Ngu Cát liếc nhìn sương đen phía sau, chẳng có lấy một mảy động tĩnh, nếu chẳng rõ còn tưởng Tức Mặc Xu đã chết. Nàng ta bực mình: “Nếu không phải nàng ta ngày càng suy yếu, bây giờ còn cần tự ta hộ tống chắc? Rốt cuộc các ngươi có cho nàng ta dùng ma thạch không vậy?!”
Mị Yên Liễu: “Có dùng. Ngày nào cũng dùng.”
Ngu Cát: “Vậy sao nàng ta còn biến thành như thế này??”
Tính khí của Mị Yên Liễu cũng không tốt lắm, nàng ta đáp: “Ngươi tưởng ta muốn ngài ấy trở nên như vậy lắm sao?!”
“Đủ rồi!” Sương đen cuồn cuộn phía trước nói đầy âm u, “Giáo chủ đang nhìn chằm chằm, các ngươi còn dám nhiều lời? Còn sống là được! Đi!”
Chỉ trong nháy mắt, luồng không khí dao động lướt qua Vân Nhàn, nàng chớ hề hay biết, vẫn cảnh giác nhìn về hướng ban nãy.
Túc Trì vỗ nhẹ lên vai nàng: “Sao vậy?”
“...” Cảm giác dị dạng kia chỉ thoáng qua trong chớp nhóng, hiện đã biến mất, có lẽ chỉ ảo giác, Vân Nhàn trả lời: “Không có gì. Đi thôi.”
Dự cảm chẳng lành ngày càng mãnh liệt, khóe môi Vân Nhàn mím chặt, tìm thấy Giang Lan Thôi ở chỗ cũ. Cảnh tượng bấy giờ là quán rượu vắng tanh, không có ai uống rượu cùng hắn. Giang Lan Thôi ngồi một mình trong đại sảnh, bên cạnh chất đầy vò rượu. Thấy Vân Nhàn đến, hắn không bất ngờ: “Hôm nay có rượu hôm nay say...”
Say cứt, Vân Nhàn hỏi: “Người đâu?”
“Thây kệ ngươi nói tới ai, tất cả đều đã đi vây quét Tinh Diễn Tông rồi.” Giang Lan Thôi nấc một cái, đoạn lấy con dao găm của mình ra, đặt lên trên bàn mà rằng, “Năm ăn năm thua đi, đến khi mặt trời lặn sẽ có kết quả. Có muốn đánh cược một lần xem Rèn Thể Môn và Đao Tông có thể thắng không?”
“Không có tiền. Thanh niên thì đánh cược làm gì, coi chừng bị đánh gãy chân.” Vân Nhàn cầm một vò rượu, uống vài hớp, lau miệng, đưa cho Túc Trì. Nàng nhìn màn trời trĩu oằn bên ngoài quán rượu, trần thuật: “Mặt trời đã lặn.”
Hoàng hôn hôm nay của Càn Khôn Thành vẫn yên bình như mọi ngày, ráng chiều tà màu da cam dần dà phủ kín chân trời, dịu dàng chậm rãi, thảng như dưới màn trời thế kia nên có khói bếp và mùi thơm của đồ ăn.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì uống một hớp rượu mạnh, vẫn không có phản ứng chi. Vân Nhàn nhìn ra ngoài, dường như thấy được cảnh tượng mưa máu gió tanh ở nơi nào đó của Bắc Giới vào lúc này. Một tiếng “cạch” gieo lên, Giang Lan Thôi hốt nhiên đưa tay cầm lấy con dao găm trên bàn, đứng dậy.
Dưới chân bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ.
“Làm thích khách lâu như vậy, ta phát hiện ra một điều.” Hắn nhìn hoàng hôn, biểu cảm càng thêm nặng nề, “Lắm lúc đại sự xảy ra không nhất định phải có dị tượng từ trên trời rơi xuống, mưa gió bão bùng... Mà càng nhiều hơn là ở thời điểm bình thường nhất, xảy ra một cách hết sức bình thường.”
Như mặt trời lặn về tây, sau thu là đông, một xu thế không thể cản.
Trong một thoáng có tiếng vang thật lớn, mặt đất dưới chân nứt toác, sau khi vỡ ra là dòng hồng thủy cuồn cuộn ập đến. Tất cả kiến trúc không thể tồn tại dù chỉ một khắc, cùng sụp đổ, bụi bay mù mịt, trong chớp mắt đã bị nhấn chìm!
Tương ứng với nơi này ở Nam Giới là biển cả mênh mông. Nước biển vô biên vô tận ập đến, như thể không có điểm dừng, làm người tuyệt vọng.
Vân Nhàn bị một con cá xấu xí không biết từ đâu đến hất nước vào mặt. Cùng lúc đó, từ hướng Đao Tông và Rèn Thể Môn bùng phát vô số ánh sáng thần kỳ mạnh mẽ, đại trận tông môn khởi động, khí thế ngập trời, không thể ngăn cản, chẳng ngờ đủ sức tạm thời ngăn cản được thế trận chồng chất này đầy rắn rỏi!
Là các đệ tử canh giữ bên ngoài!
“Sự gì vậy?!” Mặc cho tình huống xấu nhất đã xảy ra nhưng trông còn tốt hơn nàng tưởng tượng, Vân Nhàn cấp tốc suy nghĩ rồi nói, “Trận pháp phải dựa vào linh khí đất trời...”
Tưởng Tinh Dao chìm nổi trong nước, khó nhọc thốt lên: “Đây là một loại thôi. Dựa vào linh khí đất trời trong khi linh khí hiện tại không bằng thời Thượng Cổ, cho nên hiệu quả của trận pháp sẽ bị giảm đi rất nhiều. Tuy nhiên nó thắng ở chỗ ổn định. Còn có một loại nữa, đó chính là dùng con người làm nguồn... Chỉ cần người không chết, trận pháp sẽ bất diệt!”
Vân Nhàn buột miệng nói: “Trận pháp này là loại nào?! Thôi không cần trả lời ta đã biết rồi...”
“Còn phải hỏi! Ngươi nói xem!” Một tiếng ầm, đâu rõ đã xảy ra cơ sự gì, linh trụ cao ngất do Đao Tông tạo thành bị suy yếu đi một phần tư cấp kỳ. Đang trong lúc giằng co khó khăn nhất, linh trụ yếu đi một phần, trận pháp sẽ mạnh lên một phần, mọi người lại chìm xuống. Tưởng Tinh Dao tuyệt vọng: “Nhất định là loại thứ hai...”
“...”
Cùng lúc đó, Tông chủ Tinh Diễn Tông bị ép đến đường cùng, toàn thân đẫm máu, thần sắc lại vô cùng dữ tợn và cuồng điên.
Liễu Phi Nhiên và Cơ Dung Tuyết trước mặt cũng không khá khẩm hơn là bao, trên người toàn vết thương. Liễu Hân đứng phía sau, sắc mặt vô cùng nặng nề. Đằng trước toàn là người, Trọng Trường Nghiêu đứng ở góc khuất nhất, ánh sáng chiếu vào sườn mặt hắn lúc ẩn lúc hiện, không nhìn ra được thần sắc chi.
“Các ngươi có thể ép ta đến mức này cũng coi như lợi hại.” Tông chủ Tinh Diễn Tông phun ra máu tươi, lẫn trong đó không ít mảnh vụn nội tạng màu đen, lại nhe răng cười nói, “Có điều, đi uy hiếp một người vốn dĩ đã không định lưu lại cho mình bất kỳ đường lui nào, không thấy buồn cười hay sao?”
Dưới chân y toàn là máu, chẳng hay là của ai.
Liễu Hân lạnh giọng: “Người nhà của ngươi...”
Tông chủ Tinh Diễn Tông như hoàn toàn không nghe thấy những lời này, chỉ tiếp tục khàn giọng bày tỏ: “Nói chung đều là làm chó, làm chó của ai thì có gì khác nhau? Ai cũng có thể giẫm lên đệ tử của Tinh Diễn Tông ta một cái, họ sống thành ra bộ dạng này đúng là quá nực cười và nhu nhược đến cực điểm. Bôi nhọ vinh quang tổ tiên thì nên dùng mạng để hối lỗi…”
Tai thú hóa của Cơ Dung Tuyết khẽ phe phẩy.
Nàng ấy nghe thấy tiếng động đến từ trong lòng đất, ầm ầm tựa địa ngục.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người trước mắt đã vượt qua phạm trù “người”, hoặc là đã từ rất lâu về trước y xem mình như một vật chứa, một mắt trận, một cái công tắc, duy chỉ nào phải là một con người. Thân thể bất chợt nổ tung tựa một đống bùn máu, luồng ánh sáng đen ma nguyên thuộc về Xi Vưu cuồn cuộn, lúc nhúc nhích còn có tiếng gào thét vang lên: “Không tìm thấy mắt trận? Cho dù tìm thấy mắt trận, chỉ bằng các ngươi cũng không thể ngăn cản. Uy năng của trận pháp vốn nên xoay chuyển trời đất... Vốn nên như bây giờ!!”
Trong nháy mắt, tế đàn của Bắc Giới xuyên thủng lớp đất, đất rung núi chuyển, trận pháp bị bỏ hoang phát ra ánh sáng, chỉ trong khoảnh khắc đã nuốt chửng một nửa số người tinh nhuệ ở đây!
Trận pháp của tế đàn này đã đưa mọi người đến địa phương nào?!
Đồng tử màu đỏ sẫm của Cơ Dung Tuyết co rút, trơ mắt nhìn Thiết Đản biến mất trước mắt mình. Nàng ấy ừa định điều khiển tù và thì trước mắt đã tối hù.
Đầu óc quay cuồng.
-
Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt Vân Nhàn là một bụi cỏ xanh, phần rễ vẫn còn hơi ẩm ướt chứng tỏ gần đó có thể là hồ nước. Nhưng nhìn ra xa hơn lại là một vùng sa mạc đỏ rực nứt nẻ, cảnh tượng lạ lẫm như địa ngục, hai cực đối lập, hư hư thực thực.
“Đại sư huynh? Thái Bình? Tưởng Trưởng lão?” Vân Nhàn còn chưa kịp bò dậy, đã phát hiện bên cạnh không có một ai ngoài Thái Bình kêu “Đầu ta choáng quá...”
Vân Nhàn: “Con nít con nôi ở đâu ra đầu? Đây là đâu vậy?”
Hồi nãy nàng còn bán mạng bơi, muốn truyền âm với Cơ Dung Tuyết, giây tiếp theo một luồng ánh đen đã hút nàng vào đây, thật sự là không hiểu gì cả.
Thái Bình ngẩn ra, một lát sau, giọng nói có chỗ do dự vang lên: “Hình như đây là một kết giới được mở ra riêng biệt, khắp nơi toàn là ma khí, ngược lại thuận tiện cho ta... Ta cảm nhận được có động tĩnh của người khác ở gần đây. Xi Vưu muốn làm gì? Ngươi nhất định phải cẩn thận.”
“...” Vân Nhàn, “Đúng rồi, ngươi là ma kiếm. Nay bên ngoài thế nào?”
Con ngươi Thái Bình đảo một vòng, nó trả lời: “Những người vào đây đều là tinh anh của bốn giới, bây giờ bên ngoài đã bắt đầu cảnh nước ngập núi vàng, chỉ dựa vào những tu sĩ còn lại đó sẽ hoàn toàn không chống đỡ được bao lâu.”
Vân Nhàn suýt nữa vỡ giọng: “Ngươi nói cái gì? Tinh anh? Bốn giới??”
Thái Bình nói một cách tàn nhẫn: “Hoặc là muốn hốt gọn một mẻ, hoặc là muốn thu hoạch số mệnh, giết ngươi chỉ chuyện một ngón tay. Hơn nữa đây còn là kết giới cảnh ảo của Ma Giáo, là sân nhà của Xi Vưu, lần này sẽ không may mắn như lần trước, không có di vật Thượng Cổ, y lại có phòng bị, ai tới gần y cho được?”
Vân Nhàn: “...”
Nghe có lý thật đấy, có lẽ Xi Vưu cũng nghĩ thế. Nhưng, ngươi vĩnh viễn không thể tưởng tượng được một con ma tự cho mình là thông minh sẽ đáng sợ đến mức nào.
Vậy tóm lại Xi Vưu muốn làm gì?
Vùng phụ cận này quá trống trải, Vân Nhàn đứng dậy nhìn ra xa, dung nham màu đen ở đằng xa đang không ngừng phun trào. Nàng nhìn một lúc, đột nhiên cảm thấy bất an: “Thái Bình, không phải ta nhìn nhầm chứ. Hình như dung nham đang chảy về phía này.”
“Không phải ngươi nhìn nhầm đâu.” Thái Bình nói, “Dung nham ở rìa đang liên tục co rút vào trong, phạm vi hoạt động sẽ ngày càng nhỏ.”
Vân Nhàn: “...” Sao vậy, là một trò chơi nào đó tên là Battle Royale đã cho Xi Vưu cảm hứng à, đã thế ít nhiều gì cũng phải cho chút trang bị lúc bắt đầu chứ.
Sau cùng dưới bầu trời sầm sì xuất hiện một vầng trăng máu.
Bốn tòa tế đàn xuất hiện lần nữa tại ranh giới các khu, hai mươi cánh cửa đá im lìm đứng đó, chỉ có huy hiệu của Kiếm Các đã tối sầm.
Bóng tối của cái chết chậm rãi lan tràn theo những tòa tế đàn.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bốn giới sẽ hợp thành một giới, đây là số trời đã được quyết định sẵn từ hàng vạn năm trước.” Giọng nữ vô cảm vang vọng trên bầu trời, “Vượt qua cánh cửa đá này, đi qua vùng đất thử thách, đã có thể phi thăng; từ nay về sau sinh linh đồ thán ở hạ giới đã không liên quan gì đến ngươi.”
Ngoài bảy đại môn phái còn có mười ba cánh cửa đá vô chủ.
Tinh anh bốn giới nhiều bằng này, 13 cái làm sao đủ? Đưa những người mạnh nhất của mỗi phái vào cửa đá, nói không chừng còn có một tia hy vọng bảo vệ người trong môn. Ngặt nỗi sự tình nào có thuận lợi đến vậy.
Huống hồ, Vân Nhàn biết rõ hơn ai hết rằng giống như Kiếm Thần, trái lại phi thăng là một loại gông cùm. Không phi thăng, còn có sức quan tâm tí chuyện rỗi hơi này; phi thăng rồi, ngược lại sẽ bị hạn chế, chỉ biết tốn sức thông qua đủ loại ám chỉ hòng miễn cưỡng nhúng tay – Tuy nhiên nàng biết còn những người khác làm sao tỏ tường? Dưới gầm trời này chỉ có một Kiếm Thần phi thăng, chỉ có nàng liên lạc được với Kiếm Thần. Nếu nàng nói điều này chỉ khiến người ta nghĩ hậu nhân Kiếm Các đã không còn cơ hội này nên mới bịa chuyện không muốn người khác phi thăng.
Chỉ có thể xem cánh cửa phi thăng này là một “kim bài miễn tử”. Giả như người mạnh nhất lấy được kim bài này, bốn giới chỉ còn đường chết. Nhưng nếu không để cho người đủ khả năng làm mọi người tâm phục khẩu phục đi vào, vậy thì ai mới nên đi vào? Dựa vào tranh giành ư?
Sắp chết đến nơi rồi còn mong ai nấy đều hòa thuận hữu ái xếp hàng oẳn tù tì thân mật, đúng là đang nói đùa. Nàng không sợ chết, nhưng chẳng lẽ tất cả mọi người đều không sợ chết?
Trăng máu vẫn treo lơ lửng trên không trung, tế đàn lúc ẩn lúc hiện, Vân Nhàn đau đầu thốt lên: “Không ngờ não y cũng có lúc dùng tốt được một lần. Chiêu này độc ghê, làm kiều gì y cũng không thiệt. Bây giờ ta nói con ma này đang nói nhảm thì có ai tin ta không?”
“Ngươi có thể nói vậy, nhưng nếu bị vạch trần là toi đời đấy.” Thái Bình nói, “Dù sao những gì y nói đều là sự thật.”
Vân Nhàn: “Đương nhiên ta biết đây là sự thật, chính vì là sự thật mới khiến người ta đau đầu... Đại sư huynh của ta đâu? Đừng nói người của Kiếm Các cũng vào đây hết đấy nhé? Đây là kiểu phân bố vị trí ngẫu nhiên hả, như Đại Chiến Tứ Phương đấy?”
Nàng vừa dứt lời đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Vân Nhàn ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của một nhóm lớn đệ tử Đao Tông. Người dẫn đầu là Liễu Nhứ đã lâu không gặp, hai người nhìn nhau, đều có chỗ nghẹn lời: “...”
Sự im lặng và nỗi ngượng ngùng lan tràn trong góc nhỏ này.
Vân Nhàn nhìn về phía sau, lên kế hoạch cho đường chạy trốn của mình và còn đang đau thương nói với Thái Bình trong lòng: “Hình như đã quay về nơi giấc mơ bắt đầu. Năm đó ta mới vào trận đại chiến đã đụng phải Đao Tông, ngươi nghĩ lần này ta chạy thoát không?”
Thái Bình chẳng nói chẳng rằng, bởi lẽ đằng sau Liễu Nhứ có thêm ba người họ Liễu chậm rãi xuất hiện. Liễu Xương, Liễu Phi Nhiên và Liễu Hân, sắc mặt người nào người nấy chỉ càng khó xem hơn mà thôi.
Vân Nhàn: “?”
Sao lại còn dẫn theo phụ huynh vậy?! Thật quá đáng! Mẹ, cha, đại sư huynh ơi, các người ở đâu...
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.