Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Mãi cho đến khi ngâm mình ở trong suối nước nóng nhỏ, Vân Nhàn vẫn đang suy nghĩ về vấn đề sâu sắc này.
Giang Sơn chỉ đào được hai phòng rồi không làm nữa, hiện phòng bên cạnh có người, chẳng biết là đệ tử nào nửa đêm chuồn êm ra ngoài. Vân Nhàn và Kiều Linh San chen chúc trong bồn tắm nhỏ, Kiều Linh San vẫn còn vướng lụy đến chuyện dưới núi: “Vân Nhàn, ngày mai tỷ vẫn nên dẫn đại sư huynh theo đi.”
“Không phải là không được.” Vân Nhàn như có điều suy nghĩ, “Có điều, muội không cảm thấy vừa nãy đại sư huynh hơi kỳ lạ sao?”
Kiều Linh San: “...”
Kỳ lạ chỗ nào? Không phải dạo này đại sư huynh cứ luôn như vậy à? Ngày ngày cứ đứng ngây ngốc ở cửa núi nhìn ra, chỉ đợi một người, các đệ tử khó chịu cả người, chẳng ai dám đi ngang qua trước mặt huynh ấy.
Website TruyenLau.com
“Chả là dẫn Phong Diệp theo cũng không phải là không được.” Vân Nhàn nín thở vùi mặt xuống nước, đau đầu nói, “Thật là lạ...”
Ban đầu nàng xuống núi vì nghe nói có người cố ý đập phá cửa hàng thật, hơn nữa còn vô cùng hung ác. Dù có thù oán sâu đậm hoặc có xung đột lợi ích gì, người bình thường đập phá một lần đã đủ. Khốn nỗi chẳng hay rốt cuộc chủ cái tiệm này đã gây hấn với ai, nàng ta mở cửa một lần là bị đập phá một lần, liên tiếp ba lần như vậy, không một lần sót.
Hiềm một nỗi chủ cửa hàng này cũng là một nữ tử kỳ lạ. Người thường bị đập phá một lần đã tổn thất nặng nề, tình hình kinh doanh sẽ chỉ ngày càng tệ hơn. Nhưng nàng ta không chỉ bị đập phá rồi lại mở, mà quy mô mỗi lần mở lại của cửa hàng còn lớn hơn lần trước, có thể nói là hoàn toàn không bị ảnh hưởng... điều này bất hợp lý khôn cùng!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng và Kiều Linh San đã mai phục ở cửa rất lâu, vẫn không phát hiện ra điểm bất thường ngoài khách ra vào đều chủ yếu là nữ giới, và mỗi lần ra ngoài, ai nấy đều tràn đầy nụ cười hạnh phúc trên mặt.
TruyenLau.com
“Không vào được không vào được.” Kiều Linh San thở dài, “Chúng ta đi đâu tìm khách hàng giới thiệu đây?”
Chủ cửa hàng này không chỉ làm rất tốt công tác bảo mật mà còn có cả chế độ hội viên. Không chỉ chỉ tiếp khách nữ, mà còn phải là người được khách quen giới thiệu thì mới có thể vào trong. Vân Nhàn đi vòng quanh cửa hàng này mười mấy vòng vẫn không tìm được một kẽ hở nào.
“Không sao.” Vân Nhàn hào sảng kêu, “Thôi này đừng nghĩ nữa đừng nghĩ nữa, xe đến trước núi ắt có đường, nói không chừng ngày mai sẽ có manh mối đấy. Nào, kỳ lưng thôi.”
Kiều Linh San liếc nàng một cái, nói với vẻ bực bội: “Lần nào tỷ cũng vậy! Thôi được, xoay lại đây.”
-
Ngày hôm sau, khi Vân Nhàn lững thững xuống núi, cuối cùng nàng vẫn nhớ dẫn theo Túc Trì. Giang Sơn làm ầm ĩ đòi mua kẹo hồ lô cũng được nhét vào nhẫn thú mang theo xuống núi.
Ba người đi trên bậc đá, thời tiết đẹp, bầu không khí khá thoải mái.
Túc Trì ủ rũ mặt mày, như thể chuyện hôm qua đã giáng cho chàng một đòn nặng nề, thành thử vừa đến chàng đã lúng túng thốt lên: “Hôm qua ta không có ý đó.”
Kiều Linh San: “Túc sư huynh, huynh không nên nói câu này đâu.”
Túc Trì khó hiểu nhìn Kiều Linh San, Kiều Linh San giơ ngón tay cái chỉ Vân Nhàn: “Huynh không nói thì có lẽ tỷ ấy đã quên bẵng chuyện này rồi, bây giờ huynh vừa mới nói, tỷ ấy lại bắt đầu nữa cho mà xem!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đúng như dự đoán, Vân Nhàn mở lời: “Ồ? Không có ý đó? Vậy là có ý gì? Huynh không cố ý ngăn ta lại, hay là huynh không muốn cùng ngâm chung bồn tắm với ta...”
Kiếm Má Hồng suýt chút nữa tái xuất giang hồ.
Ba người vừa xuống núi đã đến ngay quán rượu nằm khuất trong con hẻm nhưng vẫn tấp nập người ra vào. Chẳng qua hôm nay khác với thường ngày, trước cửa hàng này có rất nhiều nam tử trẻ tuổi đang vây quanh và đang tức giận chửi rủa:
“Từ khi đến đây, đạo lữ của ta ở liền ba ngày ba đêm không muốn về nhà! Rốt cuộc đây là cái quán rượu không đứng đắn gì thế này?!”
“Chủ quán mau ra đây!! Ra đây nói cho rõ ràng cho ta!!”
“Đúng là xã hội ngày càng bại hoại, đạo đức ngày càng suy đồi!!”
Trước đây khi Kiếm Các và Cầm Phường quản lý lại Đông Giới đã tiện thể bãi bỏ những quán nhỏ như kỹ viện. Không vì nguyên cớ gì khác ngoài nó ảnh hưởng đến bộ mặt thành thị, hơn nữa chỉ có hại chẳng có lợi, chi bằng nhân cơ hội này nghiêm cấm ngay từ đầu. Vân Nhàn vừa nghe thấy có người nói vậy, tai đã dựng đứng.
Không thể nào? Chẳng lẽ trong này có chuyện phi pháp gì đang xảy ra? Chuyện lớn bực ấy, Vân Nhàn nàng tuyệt đối không thể mặc kệ!
Hiềm một nỗi nàng còn chưa kịp nghĩ xem phải giải quyết ra sao, từ tầng hai có một chậu nước lạnh hắt xuống, dội thẳng vào mấy người đang chửi chửi ở cửa. Cửa sổ tầng hai mở toang, truyền đến giọng nói chua ngoa của một người con gái: “Bà không để ý đến bọn mi, bọn mi còn được đà lấn tới phải không?! Muốn ăn đòn à?! Muốn ăn đòn thì sổ toẹt ra, đừng có quanh co lòng vòng!”
Chậu nước lạnh dội lên mấy người trước cửa khiến bọn họ la oai oái, ngay cửa có hai tu sĩ từ từ đi ra, ánh mắt hung dữ, nhìn có vẻ không dễ chọc. Đám nam tử trẻ tuổi lẩm bẩm đôi câu rồi rời đi với vẻ không cam lòng.
Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, nhanh chóng phân công nhiệm vụ.
Kiều Linh San âm thầm đuổi theo mấy nam tử đó, Vân Nhàn và Túc Trì đi đường vòng ra sau quán rượu. Vân Nhàn huých khuỷu tay vào Túc Trì, nói: “Đại sư huynh, cơ quan huyền thiết nhờ vào huynh cả đấy.”
Túc Trì không hành động ngay, thay vào đó ngẩng đầu nhìn quán rượu mà rằng: “Bên trong có kha khá cao thủ.”
Vân Nhàn: “Chúng ta chỉ lén vào xem trước một chút, sau đó tức thì rút lui.”
Túc Trì cụp mắt, ẩn giấu thân hình, ngón tay thon dài chạm vào cơ quan tinh vi, kiếm khí lưu chuyển. Ngay sau đó là một tiếng “cạch”, cánh cửa mở ra một khe hở nhỏ, Vân Nhàn và chàng lách mình vào trong, cánh cửa lặng lẽ đóng lại không một tiếng động.
Bên trong quán rượu chẳng có cảnh tượng xa hoa trụy lạc như Vân Nhàn mường tượng, thay vào đó còn thoang thoảng một mùi hương thanh mát. Nhưng xem chừng mùi hương nồng nàn này được cố tình sắp đặt bởi lẽ ngửi vào cứ thấy như nó đang che đậy mùi gì đó.
Ra quân bất lợi, hai người vừa đi qua góc rẽ đã có tiếng bước chân truyền đến, họ đành phải lách người trốn sau cây cột, trong một không gian nhỏ hẹp vô cùng.
Phía sau có một cửa sổ nhỏ, đóng chặt nhưng không khóa.
Có mấy giọng nói đang trò chuyện:
“Của ngươi thế nào?”
“Đừng nói nữa, ta mua có một canh giờ, hắn thì ngon rồi, tới đụng còn không cho ta đụng nữa! May mà ta thích kiểu này.”
“Ngươi nghe ta nói này, bên phòng số một ngon lắm. Vừa xinh đẹp vừa khéo ăn nói, cứ quấn lấy ngươi không rời.”
“Phòng số sáu cũng không tệ đâu! Cực kỳ béo tốt!”
Vân Nhàn càng nghe càng thấy sai sai: “... ?”
Sao lại béo tốt nữa! Cách dùng từ này thật sự thích hợp ư?!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hình như mấy người đó đang chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn giao lưu với những người cùng sở thích, vui vẻ hòa thuận. Chỉ khổ cho Vân Nhàn đang trốn, nàng và Túc Trì chen chúc thành một cục, co rúm trong phép che mắt, đến đầu còn không thể ngẩng lên nổi. Nàng truyền âm hỏi: “Đại sư huynh, huynh có nghe thấy không?”
Túc Trì cúi đầu: “Nghe thấy gì?”
Trước đây ở tế đàn, Vân Nhàn đã từng chen chúc trong một cái quan tài cùng với chàng lần đầu tiên. Nàng luôn là kiểu người không để ý lắm đến việc tiếp xúc thân thể, huống hồ trước mặt còn là Túc Trì, vậy thì càng không cần để ý... Mặc dù nàng khá chậm tiêu trong một số chuyện, song trực giác mách bảo nàng Túc Trìệt đối sẽ không chủ động làm gì nàng.
Chính là vì chàng sẽ không làm gì cho nên nàng mới ngày ngày nói năng không kiêng nể, thỉnh thoảng còn trêu chọc chàng một phen, đây là kỹ năng nhìn người để nói chuyện bẩm sinh.
“Hình như ta nghe thấy tiếng thở hổn hển.” Mắt Vân Nhàn hơi sáng lên trong bóng tối, nàng nhíu mày, “Khoan đã, còn có tiếng chó sủa??”
Từ phía cuối hành lang quả thật truyền đến tiếng chó sủa yếu ớt. Cách không biết bao nhiêu cánh cửa, nghe không được rõ.
Túc Trì nhắm mắt lắng nghe, đoạn nói: “Nuôi chó là chuyện rất bình thường.”
“Chưa chắc đâu.” Vân Nhàn nghiêm túc đưa ra khả năng thứ hai, “Mặc dù nghe giống tiếng chó sủa, nhưng chắc gì là chó đang sủa.”
“Tại sao...” Túc Trì mất một lúc mới hiểu ý câu này, tức thì tai nóng lên, chàng hít sâu một hơi và nói, “Suốt ngày muội nghĩ gì vậy?”
Vân Nhàn: “Khoan nói chuyện đã! Lại có người đến kìa!”
Tiếng bước chân lần này nặng nề hơn một mảy, nghe chừng nội lực người này hùng hậu, tu vi chớ tầm thường. Như đã phát hiện ra điều gì đó, người nọ liên tục đi lại gần đây, không định rời đi.
Vân Nhàn thở nhẹ dần, nàng tập trung lắng nghe động tĩnh, con mắt cũng đảo theo. Trong khoảnh khắc yên tĩnh là thế, tâm tư của Túc Trì lại hoàn toàn không đặt vào chuyện chính.
Nơi chóp mũi chàng toàn là mùi của Vân Nhàn. Có lẽ là do hôm qua nàng vừa ngâm nước tắm xong, mới thay bộ y phục mới – dù rằng nàng mới mặc một hồi mà áo khoác ngoài đã bẩn vô cùng – nhưng chung quy vẫn thơm. Có lẽ không nên dùng từ “thơm”, nàng không dùng son phấn, cũng không xông hương, thứ duy nhất có thể ngửi thấy rành rọt chỉ có mùi bồ kết nhàn nhạt trên tóc của nàng. Nhìn từ trên xuống có thể thấy búi tóc đen nhánh trên đỉnh đầu, trông tròn tròn.
Túc Trì không nhìn chỗ khác, cứ ngây người nhìn búi tóc đó đến nỗi Thái Bình trong linh phủ cũng phải lẩm bẩm: “???”
Rốt cuộc có gì đẹp để nhìn chứ!! Vân Nhàn, cái đồ vô lương tâm chết tiệt, đã biết gần đây thanh kiếm này rất kỳ lạ rồi mà còn dám mang hắn ra ngoài!!
Cùng là kiếm linh, lại cùng là kiếm linh của Vân Nhàn, Thái Bình nhạy cảm với sự khác thường của Túc Trì hơn nhiều. Nó đã phát hiện ra từ lâu gần đây Túc Trì rất quái, thậm chí nó từng liều mạng nói với Vân Nhàn tốt nhất nên tránh xa chàng ra... Đương nhiên Vân Nhàn không những không tin, mà còn nghi ngờ nó nói xấu đồng nghiệp sau lưng một lần nữa.
Nó nói xấu hồi nào!! À thì, thỉnh thoảng có nói, nhưng có lần nào nó nói không phải là sự thật đâu?!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giờ khắc này, Thái Bình phát giác ra tâm trạng của Túc Trì có chỗ kích động khó tả.
Kỳ lạ quá, tên này đang nghĩ gì vậy? Nhìn một cái xem nào.
Vẻ mặt Túc Trì vẫn thờ ơ, hồi lâu sau, cuối cùng Thái Bình miễn cưỡng đọc được suy nghĩ trong lòng chàng.
“Giá như ta là Cơ Dung Tuyết thì tốt biết mấy.”
Thái Bình: “?” Không phải chứ, liên quan gì đến Cơ Dung Tuyết đang ở tận Rèn Thể Môn xa xôi? Không được, kỳ lạ quá, lại nhìn thêm cái nữa đi.
“Như vậy đã có thể ngậm cả cái đầu muội ấy vào trong miệng.”
Thái Bình: “...” Cứu mạng!!! Trời ơi có biến thái!!! Ai đến cứu Vân Nhàn với, nàng ấy chỉ là một đứa trẻ 20 tuổi thôi!!!
Đây là lần đầu tiên Thái Bình cảm nhận được sự phi nhân tính trên người Túc Trì một cách rõ ràng. Rốt cuộc nó đã nhớ ra thật chất Túc Trì không thuộc về phạm trù con người... Nhưng mà lão huynh ơi, ngươi nghĩ đến chuyện ngậm đầu người khác trong miệng với khuôn mặt ráo hoảnh đó trông đáng sợ lắm đấy!!!
Vân Nhàn nhận thấy Thái Bình náo loạn trong linh phủ bèn đảo mắt hỏi: “Sao vậy Thái Bình? Xảy ra chuyện gì?”
Đôi mắt Túc Trì cũng lạnh lùng nhìn sang.
“...” Thái Bình dùng giọng the thé như con chuột nhỏ đáp: “Không có gì. Ngươi cẩn thận đấy nhé.”
Vân Nhàn hào sảng: “Chuyện này không nguy hiểm! Ngươi cứ ngủ đi, không cần ngươi ra tay đâu.”
Thái Bình không thiết nói nữa.
“Lạ thật. Bình thường nó có quan tâm mình thế đâu nhỉ.”
Người bên ngoài vẫn chưa đi, chỉ dừng lại ở một chỗ, Vân Nhàn thả lỏng hơn, lại cảm thấy hơi nhàm chán nên nói với Túc Trì: “Đại sư huynh, ta nghi ngờ trong quán rượu này đang diễn ra một cuộc giao dịch mờ ám gì đó.”
Túc Trì: “Đi dò la một chút là biết.”
Dính quá sát, Vân Nhàn lại động đậy cục cựa đôi lần xong mới nhận ra: “Sao người huynh lại nóng hơn bình thường nhiều vậy?”
Ngày thường tay Túc Trì lạnh buốt hệt tảng đá, đừng nói là có hơi ấm truyền đến. Túc Trì đáp khẽ: “Ta không biết.”
“Không lẽ bệnh thật... Nhưng kiếm cũng bị bệnh sao?” Vân Nhàn hơi lo lắng sờ lên trán chàng, “Huynh như vậy, ta không biết nên đưa huynh đến y quán hay tiệm rèn nữ. Hay là để Sư Di gõ cho huynh hai lần nhé? Nhưng gõ nhiều quá thì mặt có bị biến dạng không đấy?”
Túc Trì chẳng nói chẳng rằng, chàng cọ trán vào lòng bàn tay Vân Nhàn, da thịt tiếp xúc, sự bồn chồn trong lòng chàng tạm thời tan biến sạch sành sanh để rồi chóng vánh nhấp nhô trở lại.
Muốn nhích lại gần hơn.
Khói đen cuồn cuộn tựa hòa làm một với đồng tử đen kịt của chàng, chàng thu hết vào mắt nhất cử nhất động của Vân Nhàn.
Rõ ràng có thể để chàng biến thành kiếm, không cần phải chen chúc, tuy nhiên Vân Nhàn không làm.
Vân Nhàn trước nay chưa bao giờ trêu chọc người khác, nàng chỉ nói những lời này với một mình chàng, trước đây thậm chí còn cởi cả y phục của chàng ở trong tâm ma, rất nhiều lần.
Chàng đã kiềm chế đến mức này là vì Vân Nhàn chưa bao giờ chủ động mở lời, nên chàng không dám tự ý đoán mò tâm tư của nàng. Đúng như nàng đã nói, lòng của thiếu nữ cũng tựa thời tiết tháng sáu, thay đổi thất thường. Giả như nàng không có ý đó mà chàng lại dùng thân phận để ép buộc nàng thì đó không phải là kết quả mà chàng thiết tha mong muốn.
Ngặt nỗi, bây giờ, chẳng lẽ...
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bên chân hai người bất chợt truyền đến tiếng thở hổn hển quen thuộc. Vân Nhàn xoay đầu lại nhìn, có một con chó cỏ béo tròn vo như quả bóng đang ngẩng đầu nhìn hai người, đuôi dựng thẳng, bất động, cảnh giác khôn cùng.
Chết rồi! Là chó nuôi ở đây!
Không đúng.
Vân Nhàn nhìn nó, phát hiện ra đôi mắt đen láy của nó đang đảo qua đảo lại, để lộ ra cả lòng trắng, đấy là một vẻ gian xảo hiếm thấy. Đúng như dự đoán, ngay sau đó, con chó cỏ đã nói tiếng người: “Chủ nhân!! Bọn chúng ở đây!!”
“...”
Nửa nén hương sau.
Vân Nhàn ngồi ngay ngắn, Giang Sơn bên cạnh đang cau có ăn chậu cây, trên bàn đặt một thanh trường kiếm huyền thiết màu trắng ngọc, chuôi kiếm làm bằng gỗ.
“Vậy là ngươi muốn gia nhập với chúng ta?”
Bà chủ ngồi trước mặt nàng, tay cầm bình thuốc phiện, khói mù lượn lờ, nàng ta không có ý dập tắt, cứ vậy mà nheo mắt tinh tế dò xét Vân Nhàn. Dưới chân nàng ta có một con báo đen và mấy con chó dữ đang nằm.
Vốn là cảnh tượng áp lực tợn, tuy nhiên Vân Nhàn lại trông chớ hề căng thẳng...
Bởi vì dù là báo đen hay chó dữ đều tròn tròn mũm mĩm, dày cả lớp mỡ, rành rọt là dáng vẻ quá thừa dinh dưỡng. Thậm chí cổ con báo đen đó còn ngấn mỡ đến mức không thấy đâu!! Sao lại có người nuôi báo mập cỡ này chứ?!
“... Là vầy, ngươi là người từ Bắc Giới đến đúng không.” Vân Nhàn nghẹn ngào, “Ngươi có quen Lưu tiểu thư không?”
“Hả?” Bà chủ nhíu mày, cảnh giác nhìn khuôn mặt bình thường không có gì đặc biệt trước mặt và chất vấn, “Sao ngươi biết? Ngươi là ai?”
“Một trăm chiêu bí quyết nuôi thú cưng” do Lưu tiểu thư tự tay viết chỉ được lưu hành trong nhóm bạn bè, người bình thường hoàn toàn mua không được!
“Ta là...” Vân Nhàn nhớ ra mình đã dùng dịch dung bèn nói, “À không, thôi vậy. Tình cờ gặp vài lần thôi.”
“Hừ...” Bà chủ nghe thấy câu trả lời này lại thoải mái dựa lưng vào ghế, tiếp đấy nhìn Giang Sơn một lượt bằng cái nhìn đánh giá. Nàng ta hài lòng bày tỏ: “Con của ngươi nhuộm cũng được phết đấy, lông được cắt tỉa rất đẹp, là con giống nhất mà ta từng thấy. Nó cũng là yêu? Nào, biến thành hình người cho tỷ tỷ xem nào.”
Vân Nhàn: “Nhuộm?”
“Gần đây vì con Thực Thiết Thú tên Giang Sơn kia, bốn giới đang rất thịnh hành màu lông này, đen đen trắng trắng, trông thật đáng yêu.” Bà chủ nhận xét, “Nhưng con ngươi vẫn còn quá còm cõiphải ăn nhiều vào một chút đi. Tốt nhất là phải béo, phải tròn tròn mũm mĩm, như vậy thì khách mới thích.”
Vân Nhàn: “...”
Nếu màu lông đen trắng là mốt, vậy chẳng phải Đại nhân Tức Mặc Xu đã dẫn đầu xu hướng thời trang bốn giới từ nhiều năm trước rồi ư... Thôi không nghĩ nữa, nhỡ Thái Bình mách lẻo nói không chừng mình sẽ bị đánh mất.
Giang Sơn rất thích nghe những lời này, hiếm khi trưng khuôn mặt tươi cười.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bà chủ thấy nàng chẳng nói chẳng rằng, bực bội chê trách: “Ngươi dám sao nhãng?”
Vân Nhàn nghĩ “rõ ràng ngươi mở quán cà phê chó mà sao cứ làm như mình là tên côn đồ liều lĩnh vậy”, tuy nhiên ngoài mặt nàng lại nói: “Không có không có. Nó là yêu đực, cái này không sao chứ?”
Bà chủ cười như có như không, phả khói thuốc: “Yêu đực mới tốt chứ. Nhưng mà tính tình nó thế nào? Có cắn người không?”
Vân Nhàn: “Tỷ lệ ta cắn người chắc còn lớn hơn nó.”
Bà chủ: “?”
Vân Nhàn trầm ngâm, câu vừa rồi nàng nói hình như mang ý nghĩa không được đúng cho lắm. Phải biết rằng, quán rượu này nổi tiếng là chỉ tiếp mỗi khách nữ. Cho dù không nói đến chuyện này, trông mấy con yêu thú ấy ngoan ngoãn đến như vậy, ai mà biết được liệu chúng có thật sự tự nguyện làm việc này hay không chứ! Tuy là ở trong hình dạng thú, nhưng bị người ta sờ mó như thế thì cũng thật là phản cảm quá đi!
Vân Nhàn suy nghĩ một thoáng, cuối cùng yên tâm, đoạn hạ giọng thăm dò: “Vậy... ngươi có dịch vụ nào khác không?”
Bà chủ nhướng mày, thành thạo hỏi vặn: “Ngươi nói là loại nào?”
Vân Nhàn: “Chính là loại hình người, không gian hẹp, tối tăm, ở riêng...”
Bà chủ dừng một thoáng, cuối cùng thốt lên: “Cái đó sẽ có giá khác.”
Vân Nhàn rùng mình, quả nhiên!
“Không sao.” Nàng nói, “Vậy cứ để ta mở mang tầm mắt một chút.”
Bà chủ vỗ tay, người sau lưng bước lên một cách thuần thục, dùng một dải lụa đen không tài nào nhìn xuyên qua che mắt Vân Nhàn. Vân Nhàn vừa đứng dậy, định đi lấy kiếm, đã nghe nàng ta nói lớn: “Để ngươi vào cũng được, nhưng kiếm thì không cần mang theo chứ nhỉ?”
Thái Bình vẫn còn trong linh phủ của nàng, tu vi của những người này không tính là cao lắm, có vẻ Túc Trì ở ngoài một mình sẽ không gặp phải nguy hiểm gì.
Vả chăng, giữa hai người có buộc linh phù của Kiếm Các, nếu có gió thổi cỏ lay gì cả hai sẽ phát hiện lập tức.
Đầu ngón tay Vân Nhàn khựng lại, nàng thu tay, đáp: “Được.”
Thái Bình thầm nghĩ: Ngươi thì được chứ có người sắp không được rồi đấy.
Vân Nhàn được hai người dẫn đi, bóng dáng dần biến mất khỏi tầm mắt. Sự bồn chồn không thể xua tan của Túc Trì dâng lên lại một lần nữa khiến chàng gần như không thể khống chế và đuổi theo.
Muội ấy đi đâu vậy? Cứ thế bỏ mình ở đây? Tại sao?
Khói đen từ từ đùm túm ở mũi kiếm, dày đặc, chậm rãi lan ra thân kiếm.
Trong tĩnh lặng, rốt cuộc bà chủ cười khẽ, để lộ ra bộ mặt thật.
Mặt xanh nanh vàng, đâu ngờ là tàn dư của Ma tộc!
“Vốn tưởng rằng sau trận chiến này, Ma tộc chúng ta đã không còn hy vọng sống sót, nhưng không ngờ hiệu quả của trái tim đó lại xuất hiện trên người ngươi. Thật mỉa mai thay.” Nàng ta định chạm vào chuôi kiếm song bị đẩy mạnh tới dội lại, bèn cả giận, “Ngươi muốn làm gì? Bị ta nắm giữ sẽ có khả năng khiến tàn dư Ma tộc trở nên tốt hơn. Ngươi thật sự cho rằng mình đủ sức giữ thân mình không bị nhập ma ư?!”
Túc Trì vẫn lao về phía Vân Nhàn rời đi, lòng dần nặng nề.
Sư muội luôn như vậy, lúc lạnh lúc nóng, rốt cuộc muội ấy muốn thế nào?
Không, không quan trọng nữa. Đã hoàn toàn không quan trọng nữa rồi.
Chàng chán ghét sự giãy giụa vô tận này, chàng muốn ra tay đoạt lại hết thảy những gì mình muốn.
Chàng phải trở nên lạnh lùng, máu lạnh, phải bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích...
“Đừng nhìn nữa, người ta đi đâu rồi nhỉ? Ngươi còn giả vờ mình không có kiếm linh nữa à?” Ma tộc đó không dằn lòng được đã nói, “Tiểu sư muội của ngươi đi tìm yêu tinh xinh đẹp khác, nàng ấy hoàn toàn không thích ngươi.”
Thanh kiếm đó đáp: “Nàng ấy siêu thích ta.”
Ma tộc: “...”
Cứu mạng, ai đó mang thanh kiếm này đi rèn lại đi?! Hết thuốc chữa rồi!!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.